Trans: Tus
Gió đêm mát lạnh, sau một ngày dài trải qua quá trình chép bài đầy mệt mỏi, cuối cùng Kỷ Yên cũng ngoan ngoãn ngồi ở nhà, cầm bút và bắt đầu làm bài tập một cách nghiêm túc.
Thực ra, cô có nền tảng rất tốt, chỉ là ham chơi và cô rất ghét việc làm bài tập sau giờ học. Khi bắt đầu tập trung, cộng với kinh nghiệm từ kỳ thi đại học ở kiếp trước, hầu hết bài tập cô đều có thể giải quyết dễ dàng.
Sau khi làm xong cô thu dọn bút viết, vẫn còn sớm trời còn sáng, ánh sáng cuối ngày bắt đầu dần tắt, ánh hoàng hôn đang chiếu rọi.
Ngoài cửa sổ, gió ấm áp nhẹ nhàng thổi qua, Kỷ Yên khoác áo khoác vào.
Dì Từ đi đến hỏi cô định đi đâu.
Kỷ Yên nhẹ nhàng nở một nụ cười: “Muốn ra ngoài dạo một chút.”
Dì Từ dặn dò cô về sớm, con gái một mình ra ngoài lâu không an toàn.
Kỷ Yên vừa cúi xuống thay giày vừa gật đầu đồng ý, trước khi đi, cô vô tình hỏi: “Dì Từ, Kỷ Vĩnh Xương đã bao lâu không về nhà rồi?”
Cô gái trước mặt đang ở độ tuổi thanh xuân, lẽ ra là độ tuổi rực rỡ và xinh đẹp nhất. Nhưng người con gái xinh đẹp ấy, nụ cười lại tĩnh lặng, giống như đã trải qua bao nhiêu sự đời, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng, không chút gợn sóng.
Dì Từ chưa từng thấy dáng vẻ của Kỷ Yên ở trường, khi bà chủ còn sống, mỗi lần đón cô từ trường về nhà, bà chủ luôn mỉm cười không ngớt. Bà chủ thường nói với bà ấy rằng: “Yên Yên vì buổi biểu diễn cuối tuần mà đã ở trường tập nhảy rất lâu.”
“Yên Yên nói có mấy cậu nhóc nhét đầy đồ vào ngăn kéo của con bé, con bé không vui…”
“Hôm nay thầy Lưu lại gọi điện thoại bảo tôi rằng Yên Yên gây chuyện rồi…”
Lúc đó, bà chủ là một người hiền thục, tĩnh lặng, trong giới quý tộc đã lâu, nhưng lại không muốn so sánh hay khoe khoang với những bà chủ giàu có khác, dù vui hay buồn, mọi nỗi niềm đều được tâm sự hết với dì Từ.
Dựa vào những câu chuyện của bà chủ, dì Từ có thể hình dung ra Kỷ Yên lúc ấy đầy tươi sáng và rực rỡ như thế nào, là hình mẫu của tuổi trẻ tươi đẹp, nở rộ nhất.
Nhưng cô gái xinh đẹp như vậy, ai mà nghĩ được ở nhà cô lại luôn tĩnh lặng như một vũng nước. Sau khi bà chủ qua đời, cô càng trở nên kiềm chế cảm xúc, buồn bã, tức giận, tất cả đều chôn sâu trong lòng, không hề lộ ra ngoài.
Dì Từ nhìn mà đau lòng, nhưng chỉ có thể khó khăn mà nói: “Cô chủ… chắc là ông ấy bận công việc, có lẽ là đi công tác xa rồi…”
Bà ấy nói dối.
Hôm trước, chú Lưu còn nói Kỷ Vĩnh Xương gọi điện bảo ông ấy mang chút đồ dùng cá nhân đến trung tâm thành phố, đi đâu thì đáp án rõ ràng không cần phải nói.
Kỷ Yên không có phản ứng gì mạnh mẽ, chỉ nhẹ nhàng “Dạ” một tiếng.
Ra ngoài, đóng cửa, động tác thành thạo.
Khi cô quay lưng lại, bóng dáng cô hơi khẽ run, trông thật mỏng manh.
*
Mặt trời lặn, chim ưng bay lượn trên bầu trời, người đi đường vội vã, khắp nơi chỉ còn lại đầy tiếng thở dài.
Khi màn đêm buông xuống, đêm tối lại bao phủ thành phố, chợ đêm bắt đầu sáng lên từng chấm nhỏ.
Kỷ Yên không ngờ lại gặp một người ngay trước cửa quán bar.
Cậu trai ôm một cô gái, đội mũ lưỡi trai đen, mặc đồ đen, bước ra ngoài một cách lưu manh.
Cô gái hình như là một cô gái phục vụ trong quán bar, trang điểm tone khói đậm, mặc chiếc váy ôm sát, đôi giày cao gót cao ngất, nép vào trong vòng tay của cậu trai, đôi môi đỏ mân mê bên cổ của cậu ta.
Cậu trai không có vẻ say rượu, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình quét qua Kỷ Yên đang thu ánh mắt lại một cách hờ hững, nở một nụ cười lạnh lùng.
Cậu ta đẩy người trong vòng tay ra, cô gái cũng không giận, đứng dưới ánh đèn neon, cười duyên dáng vẫy tay: “Trai đẹp, lần sau lại đến nhé, em sẽ đợi anh~”
“Ồ, người đẹp Kỷ Yên.” Chỉ trong vài giây, cậu ta đã đứng ngay trước mặt cô với vẻ mặt cợt nhả.
Kỷ Yên không ngờ lại bị Đậu Húc Nhiên chặn ở cửa quán bar, dưới ánh sáng chói lóa, cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt: “Có chuyện gì không?”
Cô rất không thích đôi mắt của cậu ta, dù nó trông giống với mắt của Trình Diệp, nhưng lại toát lên vẻ bất cần, ngang ngược.
Đậu Húc Nhiên không tức giận, cười nhếch mép, hạ thấp giọng, cúi sát lại đầu cô, nửa trêu chọc nửa mỉa mai: “Sao? Không coi tôi ra gì à?”
“Tại sao tôi phải coi trọng cậu?” Kỷ Yên lùi lại, giọng điệu lạnh nhạt hạ xuống mức thấp nhất: “Tránh ra, đừng làm hỏng tâm trạng tôi đi dạo.”
Có lẽ vì nụ cười của cậu ta quá đáng sợ, Kỷ Yên cảm thấy ghê tởm và không muốn tiếp tục dây dưa.
“Muốn đi à?” Đậu Húc Nhiên cười phá lên.
Một vài tên côn đồ đứng xa đang nói cười rôm rả, thấy Đậu Húc Nhiên vẫy tay, liền bắt đầu tiến lại gần. Mấy tên này thân hình cao lớn, vẻ mặt dữ tợn, nhìn thấy khuôn mặt Kỷ Yên, đôi mắt chúng như muốn ăn tươi nuốt sống cô, cười đùa một cách ghê tởm.
Đậu Húc Nhiên càng thêm phần thích thú, mắt không rời khỏi gương mặt xinh đẹp của cô.
Nhưng không giống như cậu ta tưởng tượng, Kỷ Yên không hề tỏ ra lo lắng hay hoảng sợ.
Cô nhắm mắt lại một chút, rồi khi mở ra, đôi mắt nâu của cô lộ ra vẻ không kiên nhẫn, cô “chậc” một tiếng, không hề sợ hãi giơ tay ra: “Đến đi, mấy người lại gần chút.”
Tên trai tóc vàng vẫn đang cười nhếch mép bỗng nhiên dừng lại, đứng sững lại, có vẻ như đang do dự nhìn Đậu Húc Nhiên.
Cô gái cười lạnh một tiếng: “Ba thiếu một đúng không? Nếu không thì để chị đây bao các cậu chầu này, để các cậu chơi cho thoải mái?”
“Chời má?! Anh Nhiên, cô ta…”
“Đậu mọe cậu có thể nói chuyện tử tế được không?!”
“Con bé này đỉnh nóc kịch trần bay phấp phới luôn đấy…”
Sau khi bị vạch trần, trong chốc lát một vài tên bắt đầu mất bình tĩnh giậm chân: “Đại ca Nhiên tìm cô, tôi khuyên cô đừng có mà không biết điều nhé!”
Tên tóc vàng dường như cảm thấy lòng tự trọng bị xúc phạm, liền bước nhanh về phía cô.
Khi thấy Kỷ Yên lùi lại, tưởng rằng cô bị dọa sợ, vừa muốn chế nhạo vài câu.
Nhưng lại thấy cô ở trước mặt đám bọn chúng nhẹ nhàng phủi góc áo, như thể vừa phủi đi đống tàn thuốc của tên tóc vàng.
“Mày…!!”
Đậu Húc Nhiên liếc mắt ra hiệu im lặng, rút ra một điếu thuốc và hút vài hơi, cười một cách kỳ quái: “Cô thật thú vị.”
“Cảm ơn.” Cô cũng cười, ánh mắt không hề có chút sợ hãi.
“Cái quái gì vậy?! Ai khen mày vậy… Mày thấy bọn tao giống loại người nào? Giống đang khen mày à?!”
“Không giống.” Cô thành thật trả lời, còn bổ sung: “Giống mấy chú hề, đặc biệt là mày, miệng còn hôi nữa.”
“Cái gì?! Đại ca cô ta bảo tôi… tôi có hôi miệng à?!” Tên tóc vàng ngạc nhiên, sau khi bị nói vậy, bất giác cúi đầu rụt cổ có chút ngượng ngùng: “Chẳng lẽ tôi thật sự…”
“… Im miệng! Cút đi!” Đậu Húc Nhiên ngắt lời cậu ta.
Tên này tới đây để giúp đỡ hay là con khỉ đến đây để tấu hài vậy chứ?!
Càng nghĩ càng tức, lại tiếp tục đá thêm một cú nữa, nhưng tên tóc vàng không dám kêu đau, chỉ biết nín thở đổ mồ hôi.
Có lẽ vì Đậu Húc Nhiên rốt cuộc không thể nhẫn nhịn được nữa, hoặc có thể vì vẻ mặt lạnh nhạt của cô khiến cậu ta khó chịu, cậu ta không chút khách sáo kéo cô lại gần, ánh mắt dữ dội: “Đậu mọe cậu đừng có mà được voi đòi tiên, mẹ nó cô thật sự nghĩ tôi không dám động đến cô à?”
