Trans: Cíu pé T.T
Kỷ Yên từ trước đến nay luôn có tính cách mạnh mẽ, cô không dễ dàng thể hiện sự yếu đuối trước mặt người ngoài.
Lúc này, cổ cô bị một đôi tay thô ráp nắm chặt, toàn thân như mất hết sức lực, hơi thở khó khăn, trong khi tay còn lại không còn chút sức lực nào.
Thế nhưng ánh mắt của cô vẫn bình tĩnh như vậy, như thể không có gì có thể kích động sự tức giận của cô.
“Đừng xem thường tao, biết tao học được cái tính ngang ngược này từ đâu không?” Đậu Húc Nhiên nhìn lướt qua khuôn mặt xinh đẹp của cô, tăng thêm sức mạnh, môi gần sát, tư thế mờ ám, chăm chú quan sát phản ứng của cô.
Kỷ Yên cau mày chán ghét, cảm giác ghê tởm, không thể nhúc nhích, chỉ nghe thấy giọng khàn khàn của cậu ta vang lên.
“Mọi chuyện đều là do cái tên Trình Diệp mà mày luôn nghĩ tới… Mày nghĩ nó trong sạch lắm sao? Hồi trước nó ở thành phố Ninh dẫn đầu đánh nhau đến mức không cần mạng, con mẹ nó còn không ít lần làm hại người khác, nó còn thối nát gấp nghìn lần, gấp trăm lần tao… Người như nó, mày bảo sao lại có người thích nó? Hả?”
“Lời khuyên chân thành cho mày, mau tránh xa nó ra, Trình Diệp nó không phải là người tốt lành gì đâu.”
Người tốt, người xấu khỉ gì chứ?
Cô chưa bao giờ lãng phí thời gian suy nghĩ về vấn đề này, chỉ cần sống tốt trong kiếp này, được thấy cậu còn sống sờ sờ đứng trước mặt mình đã là đủ lắm rồi.
Đậu Húc Nhiên lại gần, nhìn thấy sự run rẩy nhẹ trên lưng cô, hơi thở của cậu ta đã gần sát tai cô. Cô gái nhỏ nhắn, làn da mềm mại như cánh hoa, khiến người ta muốn nếm thử.
Kỷ Yên thở gấp, cảm giác buồn nôn dâng lên trong lòng: “Thả… ra…”
Thời gian như bị ai đó bất chợt ấn nút tạm dừng, tiếng gió gào rít bên tai, đèn neon trước mắt đột ngột tắt đi một giây, mùi hương cây tùng thoang thoảng xộc thẳng lên mặt.
Chỉ trong một khoảnh khắc, có một vật chạm vào góc áo, kéo mạnh cô ra.
“Aaaaaa!!!” Là tiếng kêu hoảng hốt của những người xung quanh.
“Ầm.”
Đậu Húc Nhiên vừa buông tay đã bị đẩy mạnh vào tường, chiếc mũ bị đánh rơi xuống đất, sau gáy vang lên một tiếng động lớn.
Mọi thứ im lặng trong vài giây, trước khi những tên đàn em phản ứng lại thì chỉ thấy một nam sinh mặc áo phông đen, cánh tay lộ ra với những gân xanh nổi lên, chỉ một bàn tay đã hung hăng ép người kia lên tường. Gió lướt qua chiếc cằm căng cứng của cậu, nhưng không thể thổi tan được sự hung hăng dày đặc đang hòa vào bóng tối trên người cậu.
Cậu nghiêng đầu.
Khuôn mặt góc cạnh rõ nét, môi mỏng khép chặt, đôi mắt đỏ như máu, lạnh lùng như ác thú đang săn mồi như con sói đơn độc đang tìm kiếm thức ăn. như con chim ưng đang ngắm nghía con mồi từ xa, ánh nhìn nhẹ nhàng quét qua như sóng đen đang cuồng cuồng.
Giống như có một bàn tay đẫm máu mọc ra từ cổ họng thắt chặt lấy dây thần kinh, mạnh mẽ đến mức khiến người ta không thể động đậy.
Toàn thân người này tràn đầy khí huyết, người này hoàn toàn điên rồi.
Đậu Húc Nhiên sau cú va chạm khiến đầu óc choáng váng, nhìn rõ gương mặt điên cuồng của người đứng trước mặt, đột nhiên nở nụ cười ác ý: “Anh họ, là tôi, Hạo Nhiên đây mà.”
Cậu ta nói.
Như một người bệnh nặng vô phương cứu chữa, nụ cười trên môi là sự khoái chí trong đêm tối, những chiếc răng trắng sáng lóe lên.
Bệnh rồi, điên rồi.
Đúng là điên rồi, không ai bình thường cả, cả hai người đều điên hết rồi!
Một số đàn em bước lùi lại đầy sợ hãi, không dám tiến lên.
…
“Anh họ, em rất ngưỡng mộ anh, họ đều bảo anh là kẻ bướng bỉnh không biết điều, nhưng em lại cảm thấy anh rất tốt, sao anh có thể ăn chơi suốt ngày mà lại có thể học giỏi đến thế?”
“Anh họ, hôm nay bố em lại mắng em rồi, anh nói xem, anh giỏi giang thế, sao họ lại cứ so sánh chúng ta như vậy, thật là phiền chết đi được.”
“Anh họ! Anh đi trước đi, đừng lo cho em!!”
“Anh họ…”
…
Thằng bé mập mạp ngày xưa thích đi theo cậu trông thật ngây thơ.
Như những lời thì thầm trong mơ, giọng nói quen thuộc trong ký ức từ từ vang lên.
“Anh họ, là tôi, Hạo Nhiên đây…”
Trình Diệp dừng lại một giây, cú đấm giữa không trung bỗng dưng dừng lại.
Đôi mắt cậu đỏ như máu, những tia máu trên trán rõ ràng, nhưng trong ánh mắt cậu vẫn có sự kiềm chế mạnh mẽ: “Cậu tới thành phố Vân này là muốn làm gì?”
“Tôi?” Đậu Húc Nhiên với đôi mắt đục ngầu, cười vang: “Tới xem thử thằng không có gì như anh sống thế nào, tiện thể còn có phát hiện ra được thứ mới…”
Cậu ta nhếch môi, giọng điệu trở nên khinh miệt: “Phát hiện mới chính là bạn gái của anh đẹp thật đấy, tôi đây cảm thấy có chút…”
Chưa kịp nói hết hai chữ “động lòng”.
“Rầm!!!”
Tiếng gió rung chuyển dữ dội, Trình Diệp đấm mạnh vào bức tường bên tai cậu ta, một tiếng động dữ dội vang lên sau đó.
Ánh mắt Trình Diệp lạnh như băng, giọng nói như phát ra từ địa ngục: “Tôi cảnh cáo cậu đừng có đụng vào cô ấy.”
Bên tai là tiếng gió rít, giống như tiếng báo hiệu của cơn giông sắp đến.
Đậu Húc Nhiên chằm chằm nhìn cậu vài giây, rồi giơ tay ra làm động tác cầu xin: “Được rồi.”
Trình Diệp thả tay ra cậu ta ra, lùi lại vài bước, nắm chặt lấy tay cô gái, ngón tay mềm mại, ấm áp.
Đậu Húc Nhiên chẳng thèm bận tâm đến việc áo quần bị lôi xộc xệch, thậm chí còn vừa khe khẽ ngân nga vừa kéo lại tay áo. Ngón tay cậu ta siết lại, khẽ lắc lắc, vui đến mức bật cười thành tiếng: “Đừng tức giận vậy mà, anh họ, anh không sợ vẻ mặt muốn giết người của anh sẽ làm bạn gái anh sợ sao?”
Kỷ Yên vẫn chăm chú nhìn Trình Diệp, rõ ràng cảm nhận được ngón tay của cậu dần căng cứng.
Cô nắm chặt tay cậu, truyền cho cậu chút hơi ấm từ lòng bàn tay mình.
Đôi mắt Trình Diệp run rẩy dữ dội.
Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày, cậu bé luôn đi theo mình sẽ phải hứng chịu mưa nắng, trưởng thành nhanh chóng, giờ đang đứng ở thế đối lập với cậu, bắt chước thái độ của cậu trước đây, trở nên kiêu ngạo và hống hách, hết lần này đến lần khác làm tổn thương những người xung quanh.
Càng gần gũi thân thiết những vết sẹo để lại càng thêm đau đớn.
Cậu ta hỏi cậu cũng biết sợ sao?
Đương nhiên là sợ rồi.
Sợ rằng cô gái cực kỳ kiêu căng cũng cực kỳ dịu dàng đó, một ngày nào đó đang cười đùa vui vẻ rồi lại lạnh nhạt biến mất khỏi tầm mắt cậu, nói với cậu rằng cô cũng tới lúc rời đi rồi.
Sợ rằng trong lòng cô, hình ảnh sau cậu khi gỡ bỏ lớp mặt nạ, lộ ra bộ mặt đầy máu me đáng sợ, sẽ khiến cô run rẩy chăng? Cô sẽ giống như những người qua đường cuối cùng phải rời đi, cười chế nhạo, làm người ngoài cuộc.
Đứng ở góc phố, chứng kiến tất cả những điều đáng xấu hổ của cậu, nhìn thấy con đường cô độc bước đi một mình của cậu, có thể sẽ có ai đó cho cậu một chai nước, chỉ đường cho cậu, nhưng khi đàn chim di cư đi qua, chỉ còn lại một mình vậu chìm vào trong bóng tối lạnh lẽo.
Cậu thậm chí không dám quay lại nhìn biểu cảm của Kỷ Yên.
Cậu sợ nhìn thấy đôi mắt ướt đẫm ấy, khi ngước lên, đôi mắt ấy dịu dàng như con nai lạc đường, đẹp đến ngây ngất.
Cậu miễn cưỡng quay đầu lại: “Đừng gọi tao là anh họ nữa, tao không nhận nổi đâu.”
“Anh đây là tính trở mặt không nhận người thân luôn à?” Đậu Húc Nhiên cười nhạo đầy sâu xa.
Trình Diệp không quay đầu lại, năm ngón tay đang bị người khác siết chặt, những ngón tay mềm mại của cô gái nhẹ nhàng lay động, cô bước tới gần cậu, khẽ nói: “Đừng để ý đến tên điên này, chúng ta đi thôi.”
Đêm dài đằng đẵng, giống như một tiếng thở dài đầy tiếc nuối.
Đôi mắt cô ánh lên sự hoạt bát, móc vào các khe ngón tay của cậu, linh hoạt quấn lấy cậu như một con rắn.
Có gì đó trong lòng cậu đập rộn ràng, trong mắt cậu chỉ thấy tóc cô bay bồng bềnh trong gió.
Đậu Húc Nhiên không chờ người khác trả lời, cúi xuống nhặt chiếc mũ đen lên và đội vào đầu.
Trình Diệp liếc nhìn, ánh mắt đột ngột dừng lại.
Cùng một vành mũ đen, dáng người gầy gò giống hệt… Thực sự là người mà cậu đã vô tình lướt qua sau hậu trường sân khấu hôm đó!
Người ẩn mình trong bóng tối, sau khi chương trình xuất hiện, đúng lúc đó thì dòng chất lỏng đỏ như máu đổ xuống…
Cả sân khấu sáng rực đều nhuộm đỏ, khiến cậu suýt nữa bị cuốn vào cơn ác mộng trong ký ức, không thể thoát ra.
Vậy tất cả là do… cậu ta làm sao?
Là cậu ta?!
Hôm đó thực sự là cậu ta?!!
Lúc đó cậu ta chưa chuyển trường, không ai nhận ra, mặc bộ đồ không nổi bật, cúi đầu đi, lợi dụng ngày lễ trường mở cửa để hòa vào đám đông, không ai sẽ để ý đến người đột ngột xuất hiện trong hậu trường vào ngày nhộn nhịp như vậy.
Sự nghi ngờ trong lòng vẫn chưa được chứng thực, dưới vành mũ, biểu cảm khẽ động, Đậu Húc Nhiên khẽ ngẩng đầu, như thể phát hiện ánh mắt sắp sụp đổ Trình Diệp, cậu ta liền mỉm cười một cách vô cùng xảo quyệt.
Ngay lập tức, Trình Diệp gần như điên cuồng nắm lấy tay Kỷ Yên, lồng ngực cậu phập phồng mạnh mẽ, kéo cô về phía sau, nghiến răng nói: “Lần cuối cùng cảnh cáo mày, đừng có động vào cô ấy!”
Cảm giác bất an dâng lên, sự nặng nề gần như tràn ngập trong lồng ngực.
Cậu có cảm giác rằng Đậu Húc Nhiên đã chuẩn bị từ trước.
Những món nợ cũ từ nhiều năm trước từng chuyện từng chuyện một được lật lại, mỗi lần lật lại như rạch thêm một vết dao vào trái tim cậu.
Bóng tối bao trùm cả con đường, Trình Diệp kéo cô lên chiếc xe mô tô đen của mình rồi lao đi như một cơn gió.
Kỷ Yên siết chặt tay vào eo cậu, cảm nhận rõ sự căng thẳng của cậu.
Cậu không nói gì, tóc đen sau gáy bị gió đêm thổi tung lên hỗn loạn.
Tốc độ ngày càng lúc càng nhanh, mọi cảnh vật xung quanh trở nên mờ nhạt, tiếng gió mạnh vù vù bên tai, gió thổi đến mức đau điếng.
Cậu giống như một con báo đã chờ đợi quá lâu, cần phải giải phóng cơn tức giận.
Mũi tên đã lên dây, ga xe càng lúc càng vọt lên, tiếng gầm rú vang lên.
Đôi môi đỏ của Kỷ Yên hơi run, ngón tay cô khẽ động, rất chậm rãi ôm lấy cơ thể đang căng cứng của cậu từ phía sau.
Đây là một cái ôm trọn vẹn, không hề có chút khoảng cách nào.
Cô truyền toàn bộ nhiệt độ của mình cho cậu.
Không hỏi những câu mà cậu không thể nói ra.
Cô gái chỉ hơi run nhẹ đôi môi, giọng nói nhẹ nhàng, như sợ làm tổn thương thần kinh yếu ớt của cậu.
Cô nói: “Trình Diệp, đừng sợ… Xem này, không phải tớ vẫn luôn đứng phía sau cậu hả?”
Tớ vẫn luôn ở phía sau cậu.
Kiếp trước và cả kiếp này.
Tớ luôn dõi theo cậu, nhìn cậu ngủ, nhìn cậu chăm chú làm bài tập, nhìn cậu u sầu, nhìn cậu nghiêm túc, nhìn cậu nghiến răng, nhìn cậu chìm đắm trong nỗi đau…
Cậu đầy sức sống như thế, làm sao có thể để anh một mình chìm vào bóng tối chứ?
Phía sau vực thẳm vô tận, rõ ràng còn có tớ, bất cứ lúc nào, ánh mắt vẫn luôn dõi theo cậu…
Chỉ một giây sau, lưng của chàng trai cứng lại, tốc độ xe giảm dần.
Không thể nhìn thấy được biểu cảm của cô lúc này, cũng không thể nghe rõ âm thanh của cô khi gõ vào trái tim cậu.
Cậu chỉ cảm thấy cổ họng nghẹn lại, một suy nghĩ chôn sâu trong lòng đột ngột bén rễ, những cành lá cuốn quanh trái tim, bắt đầu nhanh chóng đâm chồi nảy lộc.
Trong cơn gió đang thổi mạnh từng cơn, cơ thể Trình Diệp cứng ngắc, cơ thể cậu cảm nhận được sự tiếp xúc ấm áp, giây này nối tiếp giây khác, từ từ thả lỏng.
Gió đêm chầm chậm thổi qua, nhẹ nhàng như chiếc áo mỏng của người ấy lướt qua.
Cậu đạp phanh, mạnh tay tháo mũ bảo hiểm, gần như ném vào trong cốp xe.
Kỷ Yên nhìn cậu với ánh mắt sáng rỡ, chậm rãi xuống xe, đôi mắt ướt của cô trong ánh đèn mờ của màn đêm trông càng thêm lấp lánh nổi bật, như một chiếc móc câu lôi kéo linh hồn cậu, không thể kiểm soát được mà tiến lại gần.
Cậu nắm lấy vai cô, bóng tối khiến dáng người cô thêm phần sâu thẳm, giọng cậu có chút hung dữ: “Đối tốt với tôi thế, thích tôi ở điểm nào?”
Cơn gió đột ngột mạnh lên, những hạt mưa nhẹ nhàng bắt đầu rơi xuống, rơi trên mi mắt dài của cô, cô chậm rãi chớp mắt, ánh mắt trong veo phản chiếu hình ảnh thảm hại của cậu lúc này.
Cô vẫn đang đội mũ bảo hiểm, ngẩng đầu lên có chút khó khăn.
Nhưng vẫn chưa đủ, khoảng cách thế này quá xa, cô không nhìn thấu được cậu.
Một giọt, hai giọt.
Một bước, hai bước.
Lại gần rồi, những hạt mưa rơi lên đôi má trắng như sứ của cô, giống như những giọt lệ đang lặng lẽ rơi xuống.
Thế mà cô lại mỉm cười, đôi môi đỏ khẽ cong lên, lúm đồng tiền thấp thoáng, ngón tay nắm lấy vạt áo trước ngực cậu, kéo cậu cúi xuống gần hơn.
Cậu nghe thấy giọng nói trong trẻo của cô vang lên bên tai: “Cậu biết không, tớ ấy à, vừa gặp đã yêu cậu rồi đấy~”
“Tớ thích cậu cô độc mà kiên cường.”
“Thích cậu mới mẻ đầy tự do.”
“Thích sự ngạo nghễ, cứng cỏi nơi cậu.”
“Từ rất rất lâu trước đây, ngay vào khoảnh khắc cậu lướt qua mà chưa từng liếc mắt nhìn tớ lấy một lần thì tớ đã thích cậu rồi.”
Ở kiếp trước đầy tăm tối ấy, khi hoàng hôn buông xuống, tớ nghẹn ngào bật khóc, dưới mắt cậu là quầng thâm mệt mỏi, nhưng cậu không hề đuổi tớ đi. Trước khi rời đi cậu để lại cho tớ một gói khăn giấy, đó là lòng tốt, là sự dịu dàng nhất mà cả đời này cậu từng dành cho tớ.
Khi ấy, chân trời bừng sáng, cậu tựa như một vị thần, rực rỡ chói lòa. Phong cảnh phía sau cậu làm sao sánh bằng một ánh mắt khi cậu cúi nhìn?
Thế nên tớ biết cậu vẫn luôn cô độc mà kiêu ngạo, lại u sầu và ngang ngược.
Nhưng thật ra… cậu chỉ là một chàng trai vô cùng dịu dàng.
Mưa dường như đột nhiên nặng hạt hơn.
Rất lâu rất lâu, trong đầu Trình Diệp trống rỗng.
Tựa như chết đuối trong đại dương mênh mông do cô dệt nên, cậu chỉ cần hé miệng là sẽ bị hơi thở tràn ngập của cô làm nghẹn cả lồng ngực.
Mãi đến khi phía sau có xe đến, tiếng còi xe và động cơ gầm rú vang lên, cậu mới rời mắt đi, khẽ chửi một câu “Mẹ nó” rất nhỏ.
“Cậu biết mình bị bệnh gì không?” Cậu hỏi.
“Hả?” Kỷ Yên khẽ cười.
Cậu bất ngờ nắm lấy cằm cô, kéo người về phía trước: “Ai dạy cậu vậy? Sao cậu thả thính giỏi thế?”
Ánh mắt Trình Diệp tối dần, lại nghe thấy cô cười khẽ.
Đôi mày cô vương ánh sáng, đuôi mắt nhướng lên nhìn cậu: “Thế… cậu đã đớp thính của tớ chưa?”
Cô hỏi.
Không chút sợ hãi, mê hoặc lòng người.
Yết hầu cậu khẽ chuyển động, ánh mắt nheo lại, đầu ngón tay cọ mạnh lên da cô: “Cậu biết bây giờ tớ muốn làm gì không?”
Cô nhẹ chớp hàng mi dài.
Thấy được trong mắt cậu là cơn sóng ngầm mãnh liệt, tay cậu như muốn siết cô vào tận xương tủy: “Tớ muốn hỏi cậu có sợ không, muốn hỏi gió đêm có làm cậu đau không, muốn giấu cậu đi, chỉ cho phép cậu cười với mình tớ thôi…”
Giọng cậu đã dần trở nên khàn đục. “Sau đó… hôn cậu hết lần này đến lần khác.”
Ngón tay cậu tràn đầy sự chiếm hữu, giọng nói mang theo d*c v*ng cháy bỏng.
Đây là bí mật về Trình Diệp mà không thể nói ra.
Giây tiếp theo, Kỷ Yên vừa gỡ mũ bảo hiểm, vừa túm lấy cổ áo cậu.
Vội vàng, mạnh mẽ, dù mái tóc đen rối tung cũng chẳng buồn quan tâm, cô ngẩng mặt lên, tươi cười rạng rỡ, kiễng chân hôn khẽ lên khóe môi cậu.
Đôi môi cô đỏ hồng, chạm lên cậu dịu nhẹ như nước, lướt qua rất nhanh, nhưng hương thơm thuộc về cô thì vẫn quẩn quanh không tan.
Như ngọn lửa lan rộng, hơi nóng từ lòng bàn chân bốc lên đến đỉnh đầu.
Trình Diệp đứng chết trân tại chỗ, nhìn cô gái trước mặt vui vẻ nói: “Chuyện nhỏ thôi, tớ giúp cậu làm xong rồi~”
Trình Diệp cảm thấy có điều gì đó nhẹ nhàng lướt qua tim mình, như chiếc lông vũ khẽ khàng quét qua, từng chút từng chút tràn ngập lồng ngực cậu.
Ngay giây sau, chợt nghe một tiếng “Á!” đầy đau đớn, Kỷ Yên nhăn mày, vẻ ngoan ngoãn ban nãy hoàn toàn biến mất, cô càu nhàu: “Trình Diệp, cái mũ bảo hiểm này kẹp tóc tớ rồi, đau quá đi!”
Trình Diệp: “…”
Thôi bỏ đi, cả người cậu đang nóng bừng như thể bị dội một gáo nước lạnh, từ đầu đến chân lập tức lạnh toát, tim thì bay vút lên.
Những lời muốn nói đành nuốt trở lại, cậu tháo mũ cho cô rồi lầm bầm nói: “… Để tớ chở cậu về.”
*
Giữa tháng 11, thành phố Vân bắt đầu trở lạnh.
Cái lạnh len lỏi vào phòng thí nghiệm, trên cửa sổ bắt đầu phủ một lớp sương trắng.
Giáo viên phụ trách phòng thí nghiệm họ Trịnh, là một giáo viên trung niên rất nghiêm khắc. Để tránh học sinh qua loa khi làm thực hành hay những đứa ngồi không mà hưởng lợi, cô ấy đã xáo trộn lại toàn bộ danh sách nhóm theo mã số sinh viên.
Khi danh sách được công bố, Kỷ Yên nhìn mà muốn ói.
Sau khi Lý Tịnh Tuyết và Văn Dương rưng rưng nói lời tạm biệt với cô, Trình Diệp mặt không cảm xúc bước về chiếc bàn ở sát cửa, xa cô nhất. Vừa dừng chân, năm cô gái cùng nhóm đã vây quanh cậu như ong vỡ tổ, mắt lấp lánh, má ửng hồng, tranh nhau bắt chuyện với cậu.
Chậc chậc, nhóm sáu người, mà năm người là nữ, âm thịnh dương suy thế này chắc chắn không trụ nổi.
Kỷ Yên bĩu môi, kéo váy ngồi xuống.
Ghế bên cạnh bị kéo ra, chân ghế ma sát trên nền phát ra âm thanh chói tai, có người vừa ngồi xuống.
Kỷ Yên ngẩng đầu lên, cô sững sờ trước sự kỳ diệu của thế giới.
Bên trái của cô là Đậu Húc Nhiên người ngập mùi rượu và thuốc lá, bên phải là Giang Dương Trạch vừa khỏi chấn thương chân, đang lén lút liếc nhìn cô.
Phía đối diện là Tiểu Lý, Tiểu Trương và Tiểu Từ đang đứng cách xa một mét, run như cầy sấy, không biết phải mở lời từ đâu trước bầu không khí nặng nề khó nói này.
Bên kia, Trình Diệp lật sách giáo trình đến trang thí nghiệm hôm nay, rửa ống nghiệm, cốc thủy tinh theo hướng dẫn trong sách, chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy. Vài cô gái xung quanh vẫn đang che miệng cười trộm, ríu rít không ngừng.
Cậu thấy có chút phiền, vô thức đứng tránh xa ra một chút.
Khi tiếng chuông vào lớp chưa vang lên, trong phòng thí nghiệm, tiếng trò chuyện rì rầm khắp nơi. Cô Trịnh đang đứng quay lưng lại với mọi người, viết công thức hóa học lên bảng, cậu liếc nhìn mấy công thức, thấy giống với những gì đã học lúc chuẩn bị bài hôm qua.
“Nhìn kìa, Trình Diệp, không hổ danh nam thần của trường trung học số 6 chúng ta, nhìn gần thế này còn đẹp trai hơn, khuôn mặt cậu ấy hoàn toàn chặt đẹp anh chàng nam chính trong bộ phim học đường mà tớ xem mấy hôm trước đó!”
“Nhỏ tiếng thôi, lát nữa chúng ta giả vờ nghe không hiểu, rồi hỏi cậu ấy về bài hóa học, thấy sao hả?”
“Thôi đi, chắc chắn cậu ấy sẽ không để ý chúng ta đâu. Tớ nói rồi, vẫn là Giang Dương Trạch dễ gần hơn nhiều, tuần trước cậu ấy còn giảng cho tớ hai bài nữa cơ…”
“Được rồi được rồi…”
Khi nghe đến tên Giang Dương Trạch, tay Trình Diệp đang cầm ống nghiệm dừng lại một chút, tay áo vô tình quét qua cạnh bàn, ánh mắt vô thức hướng về bàn học ở phía xa.
Kỷ Yên không chút hứng thú tựa vào bàn, quay lưng về phía cậu, chỉ nhìn thấy dáng người thon thả của cô, bên cạnh là Đậu Húc Nhiên, không nhìn ai, cứ tự nhiên như nơi không người mà chơi game trên điện thoại.
Phía bên kia, tên Giang Dương Trạch có vẻ như vô tình nhìn vào sách, nhưng đôi mắt của cậu ta như dính vào cô gái ngồi cạnh.
Sến súa! th* t*c!
Trình Diệp ném ống nghiệm trong tay lên giá, mặt tối sầm, lật mạnh một trang sách, phát ra tiếng “soạt”, hàm dưới cắn lại rất chặt.
Các cô gái đang tám chuyện lập tức im bặt, lén lút nhìn mặt cậu, bây giờ đã đen hơn mực.
Một người nhẹ nhàng hỏi: “Trình Diệp chắc không phải cọc vì chúng ta quá ồn ào chứ?”
“… Có thể là vậy… làm sao bây giờ, híc híc…”
Khi chuông vào lớp vang lên, tiếng ồn ào cũng giảm đi gần hết.
Cô Trịnh lên lớp, hào hứng giảng bài gần nửa tiếng, đặc biệt dặn dò các bạn chú ý an toàn rồi vung tay: “Bắt đầu làm nhiệm vụ hôm nay thôi nào!”
Kỷ Yên đứng lên trước, vì cô đã học qua bài này ở kiếp trước, rất thành thạo với các bước thao tác, tự nhiên tiếp nhận ống hóa chất mà Tiểu Lý run rẩy đưa cho.
Giang Dương Trạch lần đầu tiên tiếp xúc gần với nữ thần, hành động hơi vụng về.
Cho đến khi Tiểu Từ lên tiếng kêu lên một tiếng “Ui!” rồi vội vã chạy tới vặn mạnh vòi nước, ngạc nhiên nói: “Giang Dương Trạch, cậu làm sao thế? Rửa ống nghiệm mà làm ướt cả tay áo vậy?”
Đậu Húc Nhiên thu lại điện thoại, lười biếng đứng dậy, cười chế giễu một tiếng.
Mặt Giang Dương Trạch càng thêm đỏ bừng, nếu là bình thường thì cậu ta đã nổi giận rồi, nhưng lúc này Kỷ Yên im lặng đứng bên cạnh, còn tay áo của cậu ta vẫn đang nhỏ nước xuống, từng giọt thấm vào da thịt.
Cảm giác tim đập chậm lại một nhịp.
Sự xấu hổ như ngọn lửa bùng lên.
Cuối cùng, Tiểu Từ lên tiếng: “Hay là cậu ra nhà vệ sinh sửa soạn lại đi…”
Giang Dương Trạch bừng tỉnh, vội vàng túm lấy tay áo, che mặt, bước ra khỏi phòng thí nghiệm như một người vợ chịu đựng tủi thân.
Bỏ lại sau lưng những ánh mắt ngờ nghệch của năm người còn lại.
Sau khi Giang Dương Trạch trở lại, vẫn không ai lên tiếng, Kỷ Yên đành dẫn đầu làm thí nghiệm. May mắn là Đậu Húc Nhiên không gây rối nhiều, nhìn vào tiến độ của nhóm cô đã sắp xong trong khi các nhóm khác còn đang rối tung lên.
Mọi người lập tức vui mừng, vừa ghi dữ liệu vừa khen ngợi: “Chị Yên đỉnh thật đấy, không ngờ chị học hóa giỏi vậy luôn đó.”
“Đúng vậy, trình tự của cậu chi tiết và đầy đủ, nhớ được tất cả, không như bọn tớ, chắc chắn sẽ hỗn loạn như mấy con ruồi không đầu!”
Kỷ Yên nhướn mày: “Nếu các cậu thật sự thấy tớ giỏi thì giúp tớ dọn dẹp đi, đừng đứng đó mà nói nữa.”
Vừa dứt lời, Giang Dương Trạch đã vội vã giành lấy khăn lau.
“Giang Dương Trạch, đừng giành chỗ của tớ!”
“Được rồi, tớ lau bàn, cậu rửa ống nghiệm!”
“Chỉ có một cái khăn này, cậu lau cái gì, tìm việc khác mà làm đi.”
Kỷ Yên nhìn đám con trai đang chen chúc nhau đến nỗi mặt đỏ bừng, cô bật cười, quay lại dọn dẹp lọ hóa chất trước mặt.
“Nhìn người ta ganh đua rất buồn cười đúng không?” Đậu Húc Nhiên không ngẩng đầu, môi khẽ cười nhạo: “Tôi cũng thấy vậy, đều là những sản phẩm của nhà kính, không thể chịu đựng được thử thách.”
Ngay khi nghe thấy giọng khàn khàn của cậu ta, Kỷ Yên cảm thấy da đầu tê dại.
Cô quyết định không để ý đến cậu ta nữa, tự mình lấy ống nhỏ giọt trong bình dung dịch. Đậu Húc Nhiên đứng cách cô không xa, bước chân dài đến gần, hơi thở gần như áp vào trán cô: “Cô cũng vậy thôi.”
Cậu ta cúi người, nhanh hơn cô một bước đoạt lấy ống nghiệm trước rồi đưa cho cô.
Kỷ Yên ngây người một lúc, phản ứng lại mới biết cậu ta đang nói cô cũng là sản phẩm không thể chịu thử thách.
Cô không muốn tranh luận về chuyện có phải là sản phẩm của nhà kính hay không, nhưng nhìn vẻ mặt của cậu ta, cô đột nhiên thấy bất bình thay cho Trình Diệp.
Dù không biết họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng mỗi khi Trình Diệp phải đối mặt với cậy ta, tay cậu sẽ run, đôi mắt chứa đựng nỗi buồn không thể hóa giải, bị ẩn giấu rất sâu.
Nhưng cô có thể nhìn thấu tất cả.
Lúc này, cô gần như run rẩy phản bác lại cậu ta: “Cậu chẳng phải cũng vậy sao?”
Vô dụng, tàn nhẫn, tổn thương người khác.
Đậu Húc Nhiên khẽ động ngón tay, ánh mắt dừng lại trên giọt chất lỏng trong ống nhỏ giọt, không để tâm mà nhún vai: “Thế à…”
Đúng vậy, cậu ta trước kia cũng là một cậu bé có thể tránh nắng dưới bóng cây, gia đình hạnh phúc, người ngoài ghen tị, nhưng từ khi nào tất cả đã bắt đầu sụp đổ?
Từ khi… Nhát dao kia bắt đầu chém xuống chăng?
Từ khi… Trình Kiến Chương xuất hiện chăng?
Là lỗi của ông ta, hoàn toàn là lỗi của ông ta!
Đậu Húc Nhiên nhìn chằm chằm vào tay cô gái có làn da trắng nõn trước mặt, dùng sức ấn vào đầu ống cao su.
Một giọt rơi xuống.
“Lộp bộp” một tiếng vang lên, như thể cắt đứt cả thế giới của cậu.
Cậu nghe thấy tiếng hét thất thanh của cô gái, mu bàn tay cô ngay lập tức đỏ rực một mảng lớn.
Cậu nghe thấy Giang Dương Trạch trừng to mắt, gào lên một câu: “Đậu Húc Nhiên, đm cậu điên rồi sao?!!”
Sau đó, có người như một con báo hoa mai lao tới, húc cậu văng ra.
Trong mắt Trình Diệp đầy sự sụp đổ, nắm chặt tay cô gái, đầu ngón tay run rẩy như cái rây.
Cậu mở nước lớn hết cỡ, không ngừng kéo tay cô xuống dưới vòi để rửa sạch.
Nước bắn tung tóe, làm ướt nửa thân áo cậu, cổ và ngực đều lấm lem, thảm hại không tả nổi.
Đậu Húc Nhiên chưa từng thấy Trình Diệp như vậy.
Trước đây, cậu ngạo nghễ kiêu căng, phóng túng ngang ngược, trong mắt chẳng để ý tới bất kỳ thứ gì, chẳng cúi đầu trước ai. Cậu chính là vị thần ở đỉnh cao, khiến cho người ta chỉ có thể ngước nhìn.
Còn giờ đây, giữa phòng thí nghiệm rộng rãi sáng sủa, dưới ánh mắt chứng kiến của bao người, vì một cô gái, cậu tình nguyện cúi mình, khoé mắt đỏ hoe, giọng thấp đến tận xương gọi khẽ: “Còn đau không?”
Nếu còn đau thì hãy dùng trăm ngàn lưỡi dao mà đâm vào cậu đi.
Được không?
Kỷ Yên nói: “Không đau nữa rồi.”
Nói dối.
Cô lại lừa cậu.
Cô là một kẻ nói dối.
Đến lúc này cô vẫn còn có thể cười được…
Thế là Trình Diệp đứng thẳng người dậy, buông tay cô ra, đối diện với Đậu Húc Nhiên, trong mắt phút chốc ngập tràn tàn độc u ám, như một kẻ từ trước đến nay luôn che giấu mình, nay đột ngột bộc phát, không còn cúi đầu nữa, đôi mắt sắc như chim ưng kia, như muốn nghiền nát tất cả.
“Rầm!!!”
Mọi người đều bịt miệng thảng thốt lùi lại phía sau, đám con gái sợ hãi đến mức cứ thế chạy ra khỏi cửa.
“Ai cho mày đụng vào cô ấy hả?!”
“Mày muốn chết à?!”
Cậu vung một cú đấm, dốc toàn lực đánh xuống, gân xanh nổi rõ trên trán, như một ác quỷ trồi lên từ địa ngục, bạo lực và tàn nhẫn, sát khí bao trùm khiến không ai dám tiến tới.
Một cú đánh xuống, Đậu Húc Nhiên bị hất văng xuống đất.
Khóe miệng hắn rỉ máu, cười gằn đầy đắc ý.
Chưa đủ tàn nhẫn, Trình Diệp trước đây còn tàn nhẫn hơn gấp vạn lần.
Về đánh nhau, cậu ta mãi mãi không phải là đối thủ của cậu.
Nhưng Trình Diệp đã thua rồi.
Ngay từ khoảnh khắc ra tay với cậu ta, cậu đã hoàn toàn thua cuộc.
Thua ở chỗ mang cơn giận trút lên người từng thân thiết nhất, thực ra là tự bắn vào trái tim mình một phát súng.
Tại sao lại trở mặt thành thù?
Rõ ràng hai năm trước, Đậu Húc Nhiên còn là một thằng nhóc mập mạp suốt ngày gọi “Anh họ ơi anh họ, em muốn làm đàn em của anh, như vậy sẽ không ai dám bắt nạt em, anh che chở cho em nha!”. Thế mà giờ lại nằm co ro ở góc tường, máu trào khoé miệng, tuyệt vọng nhìn cậu như vậy?
Phơi bày tội ác mà cậu ta vừa gây ra trong giây phút trước.
Nỗi đau lặp đi lặp lại, đó là điều Đậu Húc Nhiên muốn thấy từ Trình Diệp, là mục đích mà cậu ta không từ thủ đoạn để đạt được.
Một giây, hai giây.
Cho đến khi mọi người xung quanh kịp phản ứng, nhanh chóng kéo hai người ra, thầy Lưu vội vàng dẫn cả hai tới văn phòng.
Chuông reo vang hết lần này đến lần khác.
Lý Tịnh Tuyết và Văn Dương lập tức vây lại hỏi tình hình vết thương của cô, có cần đến phòng y tế không.
Kỷ Yên lúc này mới hoàn hồn.
Trên mu bàn tay trắng nõn, cảm giác bỏng rát ấy thực ra chỉ bằng một phần vạn nỗi đau trong lòng cậu thiếu niên kia mà thôi…
*
Trình Diệp vì đánh bạn trong giờ học bị nhà trường phê bình nghiêm khắc.
Xét thấy thành tích học tập tốt, lại là lần đầu phạm lỗi, cậu không bị xử phạt đứng chào cờ trước toàn trường sáng thứ hai, mà chỉ bị phạt chạy năm vòng quanh sân vận động vào chiều hôm sau, cộng với bản kiểm điểm ba nghìn chữ, coi như xong chuyện.
Nào ngờ hôm sau Trình Diệp nộp bản kiểm điểm dày kín chữ, có thể xem là văn mẫu kiểm điểm lý tưởng, rồi tự giác bước ra sân, hai tai đeo tai nghe, ung dung bắt đầu chạy vài vòng quanh sân.
Xung quanh sớm đã có cả đám tụ tập hóng chuyện, bàn tán xì xào, thỉnh thoảng còn giơ điện thoại chụp choẹt lia lịa.
Quả nhiên, Trình Diệp vừa dừng lại mấy giây, lập tức có người ùa tới đưa nước.
Mấy cô gái giọng ngọt như mật, điệu muốn chảy cả nước ra rồi: “Trình… bạn học Trình … cậu khát không? Có cần…”
“Bịch.” một tiếng.
Kỷ Yên vỗ tay, hai tay chống hông, giọng cực kỳ vang dội: “Mau, mau lên, đúng, để chỗ này, xong rồi!”
“Chị Yên, còn tiền công chạy vặt…”
“Mẹ nó, cậu tình nguyện theo tôi, hay là theo tiền của tôi hả? Có mấy bước mà cũng đòi tiền công, tôi nhìn nhầm cậu rồi đó!”
“Không không không, em nói nhầm… Dĩ nhiên là vì tiền của chị rồi, à không, là vì nhan sắc tuyệt trần của chị rồi!”
Cô gái hất cằm sai khiến, phía sau Văn Dương và hai, ba đàn em đầm đìa mồ hôi, ôm theo mấy chai nước ngọt theo lệnh tiểu thư Kỷ, đặt đúng vị trí quy định.
Những cô gái vừa mới nũng nịu giờ nhìn thấy cảnh này như thấy ma, nhìn chằm chằm vào mớ nước được mang đến.
Khóe miệng Trình Diệp giật giật: “… Không khát nữa rồi.”
Cậu mà nói khát thì cô nàng Kỷ Yên này thể nào cũng bắt cậu uống sạch không chừa giọt nào cho mà xem!
Đám con gái chen lên lúc nãy cũng lập tức mất hết tinh thần chiến đấu, tiu nghỉu quay về.
Kỷ Yên đuổi đám bóng đèn xung quanh đi, vòng ra trước mặt cậu, vẫy tay.
Trình Diệp không tháo tai nghe, hỏi: “Cậu tới làm gì?”
Cậu hiếm khi không mặc đồng phục, bên trong cũng không phải chiếc áo đen thường ngày, mà là áo trắng, cả người trông sạch sẽ gọn gàng, tóc mái dưới ánh mặt trời nhẹ nhàng bay bay.
“Nghe mấy chị em ngoài hành lang bảo nam thần đẹp trai nhất trường trung học số 6 đang lượn lờ trên sân, nên tớ qua xem là ai mà ong bướm bu quanh dữ vậy nè.” Cô gái mặc sơ mi váy đồng phục, tay giấu sau lưng, đi ngược chiều ánh sáng.
Sự ấm áp quanh sân như bị cô hút sạch, không chút keo kiệt mà lan tỏa xung quanh cô.
Trình Diệp tránh ánh mắt, nói: “Ngoài này nắng lắm, về đi.”
Vừa nghe hai chữ “về đi”, miệng Kỷ Yên bĩu xuống, mí mắt rủ xuống: “Người ta tay còn đau, không ngại khó nhọc tới khuân đồ giúp cậu, mà cậu lại…”
“Đồ đàn ông bạc tình bạc nghĩa!”
Lần này không phải đồ đàn ông chó chết nữa.
Mà là đồ đàn ông bạc tình bạc nghĩa.
Mấy chữ “thật sự là do cậu tự khiên à?’ đó, Trình Diệp dù mang trong lòng biết rõ nhưng cũng không hỏi ra miệng.
…
Trình Diệp khẽ động, tay thò vào túi quần tìm kiếm gì đó.
Cậu con trai có làn da không quá trắng, mà có màu da khỏe khoắn, do tập luyện thường xuyên, vóc dáng rất cân đối, kể cả phần cánh tay lộ ra ngoài cũng có thể thấy được thấp thoáng đường nét cơ bắp.
Kỷ Yên tập trung nhìn vào chỗ khẽ nhô lên bên hông phải của cậu, rồi di chuyển ánh mắt về phía giữa, không hiểu sao lại giống như…
Trình Diệp híp mắt lại, sống mũi cao thẳng, người ta thường nói chỗ đó của đàn ông có liên quan đến kích thước của mũi, nhìn dáng vẻ này, có lẽ Trình Diệp cũng không phải dạng vừa.
Kỷ Yên môi hồng mặt trắng, ánh mắt không rời khỏi chỗ ấy, nuốt nước bọt một cách vô thức.
Trình Diệp bị nhìn đến cảm thấy da đầu tê dại, sắc mặt thay đổi, gần như là theo phản xạ, cậu kéo áo khoác xuống để che đi ánh mắt không thích hợp của cô.
Cô gái bị vỡ mộng, có chút chán chường, nhưng cũng không thể ngẩng đầu lên ngay.
Giọng của cậu con trai vang lên từ trên đầu: “Lấy đi.”
Đó là một tuýp thuốc mỡ đỏ, cậu nói: “Bôi lên mu bàn tay, mau lành.”
Kỷ Yên nghe vậy, lập tức sốc lại tinh thần, cười tươi nói: “Được rồi, vậy cậu bôi cho tớ đi.”
Nói rồi, cô gái đưa tay nhỏ trắng mịn ra, như con rắn có linh tính quấn lấy tay áo của cậu, nhẹ nhàng kéo nút áo, khi da chạm vào nhau, cảm giác nóng ấm từ mồ hôi của cậu ập đến.
Dù dưới ánh nắng chói chang như vậy, đôi mắt Trình Diệp vẫn sâu thẳm, gần như không chút do dự từ chối: “Không tốt cho cậu.”
“Có gì mà không tốt cho tớ chứ?” Kỷ Yên phản bác.
Trình Diệp lạnh nhạt thu ánh mắt về, nghỉ ngơi cũng đủ rồi, cậu ném thuốc mỡ vào tay cô, nói: “Người đông mắt nhiều.” Nói rồi cậu quay người bước đi, bắt đầu tiếp tục chạy.
Chỉ cần Kỷ Yên vừa xuất hiện, ánh mắt của những người xung quanh đã bắt đầu tụ tập, cậu không quan tâm người ta nói gì về mình, nhưng không thể không quan tâm đến danh dự của cô gái.
Và rồi, cảnh tượng kỳ lạ này xuất hiện.
Buổi chiều, xung quanh không một bóng người. Trong phòng dụng cụ chật hẹp, ánh sáng lờ mờ, cô gái mặc đồng phục học sinh ung dung ngồi trên chiếc ghế cao, đôi chân trắng muốt khép lại với nhau, thân người mảnh mai ánh lên sắc hồng nhàn nhạt; cô đưa bàn tay ra, lặng lẽ ngắm nhìn trong vài giây, rồi chớp đôi mắt long lanh, cất giọng nói: “Nhanh lên nào! Mau lên!”
Ánh sáng ấm áp chiếu xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ửng hồng dưới ánh mặt trời.
Trình Diệp nghiến răng, đầu lưỡi chạm vào răng hàm sau.
Chắc chắn là cậu bị điên rồi…
Làm sao lại có thể đồng ý tìm một nơi không người để bôi thuốc cho cô chứ!!!
Cậu con trai nhíu chặt môi, không biểu cảm, tiến lại gần, mất một lúc mới nói ra một câu từ kẽ răng: “… Ngồi yên, đừng động đậy.”
Kỷ Yên ngoan ngoãn ngồi yên vài giây.
Lòng bàn tay Trình Diệp rất lớn, chỉ cần một cái nắm nhẹ cũng đủ nắm gọn hết cả bàn tay nhỏ bé của cô.
Thuốc mỡ hơi lạnh, đầu ngón tay của cậu nhẹ nhàng chạm vào, Kỷ Yên khẽ rít lên.
“Đau quá!”
Cậu vô thức đưa tay lên nhẹ nhàng thổi vào mu bàn tay trắng mịn của cô.
Làn gió mát thổi qua, trong mắt cậu bỗng nhiên có một chút dịu dàng.
Ngay sau đó, cô gái khẽ cười thầm, nhưng cuối cùng không nhịn được, phát ra vài âm thanh.
Trình Diệp sắc mặt trầm xuống: “Đau thật hay giả vậy?”
Kỷ Yên: “…”
Là do cô không đủ cẩn thận, bị cậu phát hiện rồi.
Lực tay trên mu bàn tay cô đột nhiên mạnh hơn một chút.
“Á… cậu nhẹ tay chút… thật sự đau đấy.”
“Ôi đau quá! Anh à, nhẹ chút đi…”
Trình Diệp giọng nói trầm xuống, dừng lại một giây: “… Gọi linh tinh cái gì vậy?”
“Gọi anh à~ ôi… đau!!!”
Bên ngoài phòng vật dụng, Văn Dương và Giang Dương Trạch đang chuẩn bị vào trong mượn vợt cầu lông để giết thời gian.
Sau khi nghe thấy âm thanh nhẹ nhàng của cô gái và giọng trầm ổn của cậu con trai bên trong.
Hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu…
Giữa ban ngày ban mặt, cặp đôi nào dám táo bạo như vậy, chẳng sợ người khác thấy sao?!
Đôi mắt Văn Dương trợn đến mức như muốn rớt ra ngoài, giọng nói ngập ngừng: “À, à, cái gì nhỉ, lão Dương, tớ chợt nhớ thầy Lưu bảo tớ sau giờ học qua phòng thầy ấy, có lẽ tớ… không thể chơi cầu lông với cậu được nữa, tạm biệt nhé! Cố lên!!”
Giang Dương Trạch: “…”
Cố lên cái tã què gì chứ?!
*
Đầu tháng 12, Kỷ Yên nhận được cuộc gọi đầu tiên của Kỷ Vĩnh Xương.
Kỷ Yên lần mò nghe máy, nói câu đầu tiên: “Bố, giờ là hai giờ sáng.”
Giọng ở đầu bên kia dừng lại một chút, rồi nói một tiếng “Xin lỗi”, có lẽ là do đang ở nước ngoài ký kết một hợp đồng lớn, rất phấn khích, cầm điện thoại mà hưng phấn nói hết chuyện này đến chuyện kia.
Kỷ Yên chẳng còn hơi sức để nghe nữa.
Ngày hôm sau, khi mơ hồ tỉnh dậy, cô mơ màng nhớ lại, hình như tối qua ông ta có nhắc đến tiệc sinh nhật?
Những ngày sau đó trôi qua rất nhanh, Đậu Húc Nhiên vì lần trước đã làm Kỷ Yên bị thương nên bị nhà trường gây áp lực, gần đây thường xuyên trốn học.
Kỷ Yên vẫn như mọi khi, luôn bám theo Trình Diệp, cho đến khi tuyết đầu mùa rơi xuống ở thành phố Vân.
Kỷ Yên đứng ngoài hành lang lớp học ồn ào, cảm nhận làn gió lạnh thấu xương, hơi thở nhẹ nhàng, tạo thành làn sương trắng.
Cô mới nhận ra sinh nhật của Kỷ Vĩnh Xương sắp đến rồi.
Kỷ Vĩnh Xương vốn không phải người thích kín đáo, bao giờ cũng phải chuẩn bị tiệc sinh nhật trước một tháng, những công việc chuẩn bị này trước đây đều giao cho Trương Vận lo liệu, ông ta chỉ cần mặc đồ đẹp đến tham gia tiệc, diễn vai người chồng, người bố hoàn hảo là xong.
Ngày trước sinh nhật một ngày, Kỷ Vĩnh Xương trở về nhà, tự tay mang bộ đồ của một nhà thiết kế nào đó đến đặt trên giường cô.
Lúc đó, hai bố con đã lâu không gặp, Kỷ Vĩnh Xương mặc một bộ vest đắt tiền, hình như đã tăng vài cân, nhưng nhìn thấy mặt cô thì sắc mặt dịu đi nhiều.
Kỷ Yên từ đầu đến cuối vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, trước khi ông ta đi, cô nói một câu: “Bố nhớ không? Hôm nay là sinh nhật mẹ.”
Sinh nhật của Trương Vận trước Kỷ Vĩnh Xương một ngày, một mối nghiệt duyên, bà tận tâm tận lực chăm sóc ông ta suốt mười mấy năm trời.
Nhưng cuối cùng cũng chẳng đổi được một cái danh tiếng tốt đẹp gì.
Kỷ Vĩnh Xương cúi đầu như một người bị gù đã lâu, đôi giày không kịp mang lên, vội vã bước ra ngoài, giống như đang chạy trốn.
Cơn mưa lớn rơi lộp bộp, Kỷ Yên mở cửa xe, dì Từ ngồi ở ghế sau, khoác cho cô chiếc áo khoác, những giọt mưa lạnh rơi xuống đầu, cơ thể cô dần trở nên lạnh lẽo.
Xe chạy qua một đoạn đường dài, mưa đã đổ nặng hạt.
Dì Từ có chút khó xử nói: “Tiểu thư, hay là đợi mưa nhỏ lại rồi chúng ta hãy đi nhé?”
Cô vẫn cứng đầu lắc đầu.
Mưa lớn quá, dì Từ cầm dù mà phải nắm chặt mới không bị gió thổi bay. Chú Lý đi phía sau, cô gái yên lặng cả con đường, màn mưa ào ào vây quanh, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt, đôi lông mi dài khẽ chớp như cánh quạ.
Cứ như thể, một cô gái như búp bê sứ, có thể biến mất vào tận chân trời.
Cảnh vật càng lúc càng gần.
Mưa tầm tã xung quanh, không ai dám đến gần.
Cô nhìn chằm chằm tấm bia mộ trước mặt, người phụ nữ trong tấm ảnh đang mỉm cười dịu dàng, ngay cả lúc này cũng mang nét hiền hậu.
Một bó cúc trắng tươi được đặt trước bia mộ, nằm nép chặt trên mặt đá, cành lá rối bời vì bị mưa xối qua.
Trước cô, đã có người đến viếng Trương Vận.
Dì Từ nghẹn ngào trong cổ họng, khẽ gọi: “… Cô chủ.”
Kỷ Yên không đáp, hồi lâu vẫn bất động, thân hình cô mỏng manh, yếu ớt, lúc cúi người đặt đóa hoa trắng xuống, ngón tay run lên dữ dội.
Cô nhẹ nhàng vuốt lên tấm ảnh trong khung, dịu dàng gọi: “Mẹ.”
“Con đến thăm mẹ rồi đây.”
“Chúc mừng sinh nhật mẹ.”
“Ông ấy… cũng đến thăm mẹ rồi à?”
