Trans: Tú vẫn là Tú
Trương Vận qua đời được 3 ngày, tang lễ được tổ chức không quá long trọng.
Giống như ở kiếp trước, văn tự màu đen, treo rèm trắng, hoa trắng được bài trí ngập trong đại sảnh. Người phụ nữ trong ảnh có nụ cười dịu dàng kia giống cô đến bảy phần.
Người phụ nữ trước giờ vẫn luôn nhường nhịn, lịch sự đối đãi với mọi người, sinh ra trong một gia đình trí thức, bà vẫn luôn giấu trong tim một ước mơ, chính là hy vọng một ngày nào đó có thể làm một nữ giáo viên nhân dân, có cơ hội sẽ thực hiện sự nghiệp trồng người. Đáng tiếc là khi còn trẻ lại gặp được Kỷ Vĩnh Sương, kẻ biết ăn nói, nói vài ba câu mê hoặc khiến thần hồn điên đảo, bà từ bỏ ước mơ của bà, đi theo ông ta từng bước từng bước xây dựng nhà họ Kỷ đến ngày hôm nay.
Bây giờ nhà họ Kỷ thịnh vượng, bà lại vĩnh viễn an giấc ở đây, chỉ còn lại cảnh tượng khóc lóc thảm thương.
Trong lòng có chút thê lương.
Kỷ Yên đứng trước cửa, nhìn về phía người trong quan tài: “Mẹ…”
Đến hôm nay, cô mới biết người yêu cô nhất trên thế giới này cũng đã đi rồi.
Ở kiếp trước cô không thể chấp nhận sự thật này, cô đã tới lễ truy điệu khóc lóc và làm ầm ĩ, dì Từ cũng không ngăn nổi cô. Kỷ Vĩnh Sương tức giận gọi người kéo cô đi ra, cô cho đến lần nhìn mặt cuối cùng cũng không thể giữ thể diện cho Trương Vận.
Nhưng ở kiếp này…
Quầng mắt Kỷ Vĩnh Sương rất đen, dáng vẻ này xem ra tối qua ở trên giường của người khác cũng không ngủ được, ông ta cau mày nói với người khác điều gì đó, khi nhìn thấy cô liền bước nhanh về hướng này.
“Yên Yên…” Ông ta vỗ vỗ lên vai cô, giống như sợ cô đột nhiên sẽ làm loạn: “Con phải học được cách chấp nhận hiện thực, mẹ con bà ấy…”
Kỷ Yên lặng lẽ lùi ra xa một chút, ngón tay cô quệt đi nước mắt, nhưng cảm xúc cực kỳ bình tĩnh: “Bố, con biết mẹ chỉ là đổi một nơi khác để ở bên chúng ta, bà trên trời linh thiêng cũng sẽ luôn dõi theo chúng ta, sẽ không rời đi đâu.”
Cô cố ý nhấn mạnh hai chữ “chúng ta”.
Sẽ luôn dõi theo… chúng ta?
Kỷ Vĩnh Sương nghe xong thì sắc mặt liền thay đổi, cô gái trước mặt sắc mặt trắng bệch, môi vẫn run run, mắt đỏ hoe, ông ta nhìn thấy cũng có chút đau lòng mấy phần, nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều: “Con có thể nghĩ được như vậy thì bố thật sự rất yên lòng… Yên Yên quả thật đã trưởng thành rồi nhỉ.”
Kỷ Yên phụ họa theo vài câu, nhìn theo bóng lưng đang rời đi của ông ta.
Kỷ Vĩnh Sương vội vàng đi đến bên chỗ góc tường, quan sát xung quanh, thấy không ai đi qua đó, mới thận trọng nghe điện thoại.
“Bây giờ em gọi tới làm gì? Nhiều người như thế này, lỡ như bị nghe thấy…”
“Em đang nói linh tinh cái gì thế? Anh ở bên này đợi hỏa táng xong sẽ lập tức qua đó…”
“… Biết rồi, anh cúp máy trước đây.”
Kỷ Yên trốn trong bóng tối, nắm chặt ngón tay, cho đến khi tiếng nhạc dừng hẳn, cô mới âm thầm phát ra một tiếng cười khinh thường.
*
“Tiểu Trình, hôm nay vất vả rồi.”
Anh Lý đứng trước cửa, thuận tay lấy điếu thuốc từ trong hộp ra đưa cho cậu: “Mấy ngày nay việc kinh doanh trên mạng rất tốt, quán bar anh mới mở bên kia vừa mới sửa sang lại cũng bận làm mãi không hết việc, nhờ có cậu giúp một tay, giải quyết ngay vấn đề cấp thiết đó.”
Trình Diệp thờ ơ nhận điếu thuốc, xin lửa đốt thuốc, kẹp giữa các đầu ngón tay: “Nên làm thôi.”
Anh Lý liếc nhìn cậu, tóc trước trán xõa thấp xuống, cũng trạc tuổi với em trai ở nhà, giọng điệu cũng dịu đi vài phần: “Nếu cậu có vấn đề về kinh tế, có thể nói với anh, anh giúp…”
“Anh Lý, qua đây chút, có người tìm!” Bên trong có người thúc giục.
Anh Lý kiềm lại lời nói phía sau, nhìn thấy cậu bé không có phản ứng gì, anh ta liền vỗ vai cậu thở dài nói: “Anh vào trong trước đã, tuần sau em nhớ đến nhé.”
Trình Diệp khẽ gật đầu.
Ngọn lửa trên đầu ngón tay vẫn chưa tắt, Trình Diệp thân hình cao lớn, đi thẳng tới con hẻm cụt vừa tối vừa hẹp, dập đi điếu thuốc vẫn chưa hút trên tay, không chút lưu luyến mà vứt vào trong sọt rác, phát ra âm thanh rất nhỏ.
Đồng tử cậu trống rỗng, dường như chẳng có gì có thể ảnh hưởng đến tâm tư của cậu.
“Trình Diệp…”
Phía sau có người gọi cậu.
Trình Diệp quay đầu lại nhìn kỹ, một cô gái có đường nét thanh tú, mái tóc lượn sóng, mặc bộ quần áo sáng màu, lông mày cau lại rất chặt.
“Cậu theo dõi tôi?” Trong mắt cậu gần như mang vẻ chán ghét, lồng ngực bắt đầu rung lên dữ dội.
Là Nhiệm Cầm.
Rất nhiều chuyện đã qua cậu đều đã chôn giấu sâu trong lòng, những người này sao cứ đào lên vậy chứ, chất vấn hết lần này đến lần khác, đề cập đến những chuyện không liên quan hết lần này tới lần khác. Nhắc nhở cậu về quá khứ kinh khủng kia sao?
“Không phải… Phó Dụ nói với tớ cậu ở đây, tớ chỉ muốn đến thăm cậu thôi.” Cô ta nói.
Ban đầu cậu ở thành phố Ninh, khoảnh khắc bị đưa lên xe cảnh sát, sau cửa kính xe đã có một đám đông dày đặc, mỗi người đều có biểu cảm khác nhau, phần lớn đều là ở sau lưng tám chuyện rảnh rỗi xem náo nhiệt, chỉ có mấy người đám Phó Dụ chạy đuổi theo chiếc xe cả một đoạn đường dài, không tin được mà hét lên.
Mà Nhiệm Cầm là con gái lớn của nhà họ Nhiệm, hoa khôi của trường trung học số 1, với danh nghĩa bọn họ đã bắt đầu chơi với nhau từ khi mới vào trung học, khi cô ta bước vào đồn cảnh sát trong bộ váy hoa nhí cao cấp, quét mắt qua chỗ ấy, mọi người đều phục vụ trà và nước cho cô ta.
Lần đầu tiên khi cô ta nhìn thấy cậu, đã hỏi: “Tớ không ngờ rằng cậu vậy mà lại làm ra loại chuyện như vậy đấy Trình Diệp!”
Khi đó cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt to tròn đó của cô ta, gần như cười một cách mỉa mai.
Cô ta khiến cho cậu hiểu ra được một đạo lý, không có ai mãi mãi tin cậu mà chẳng cần điều kiện gì, người thân sẽ không, bạn bè lại càng không.
Bây giờ Trình Diệp cũng cười: “Tới để xem trò cười của tôi sao? Bây giờ nhìn thấy rồi, cô có thể cút rồi.”
Cậu thậm chí còn không thèm lãng phí chút sức lực nào để tức giận.
Chỉ là nhìn vào đôi đồng tử của cô ta mang theo chút u ám, như thể đang nhìn một đống rác.
Nhiệm Cầm không thích mùi hôi nồng đậm ở đây, cau mày nói tiếp: “Trình Diệp, tớ biết cậu vẫn đang hận tớ, lúc đó tớ cũng bị chuyện xảy ra dọa cho ngốc rồi, thế nên mới nói ra những lời đó, những thứ đó đều không phải ý muốn của tớ!”
“…” Đám mây đen kìn kịt bắt đầu di chuyển về hướng này, một luồng không khí lạnh lẽo ngập tràn trong không khí.
“Trình Diệp, tớ thật sự không có ý.”
“Cút.” Cậu tiếp tục ngắt lời cô ta.
Nghe thấy một chữ “Cút”, sắc mặt cô ta vô thức trắng bệch.
Cô ta vẫn luôn biết sự tàn nhẫn trong tính cách cậu, nhưng trước giờ cậu chưa từng nói chuyện với cô bằng thái độ đầy thù địch như vậy.
Nhiệm Cầm run lên, hai mắt đỏ hoe làm ra dáng vẻ đáng thương: “Cậu nhất định phải nói chuyện với tớ như vậy sao? Lẽ nào cậu cứ phải tuyệt tình như vậy à?”
“…” Trình Diệp buồn chán day day huyệt thái dương, chuẩn bị nhấc chân đi qua chỗ khác.
“Bây giờ tớ sống ở thành phố Vân, trường cách cậu cũng không xa, tương lai còn dài, tớ sẽ đến thăm cậu, chỉ cần cậu…”
“Trình Diệp!”
Một giọng nữ trong trẻo đột nhiên cắt ngang lời của Nhiệm Cầm.
Sau lưng cô ta, cô gái bước xuống từ chiếc xe bentley màu đen, cô mặc một chiếc váy xếp ly ngắn màu trắng nhạt, áo thủy thủ tay ngắn cổ trụ, chiếc cổ thanh mảnh, cánh tay thon thả lộ ra bên ngoài, đôi chân thon thả trắng như củ sen tuyết.
Cô cúi thấp đầu nói nhanh gì đó với tài xế, đón lấy chiếc áo khoác một cúc nhạt màu, khoác lên vai, đi về phía này.
Chiếc xe chầm chậm chạy đi, phía sau cô là mây đen dày đặc, chỉ có trên đầu cô là được bao phủ bởi một màn mây trắng.
Trong mắt của cậu, cô giống như bông tuyết trắng, từng chút từng chút một xóa đi mây mù trong cậu.
Kỷ Yên gần như là đang chạy tới, đứng ở giữa hai người, che gần hết tầm mắt của Nhiệm Cầm.
Bước chân của Trình Diệp vẫn không hề tiến lên, cậu hỏi: “Cậu tới đây làm gì?”
“Nhớ cậu đó.” Cô tinh nghịch đáp, ở trước mặt của Nhiệm Cầm dùng ngón tay nâng cằm của Trình Diệp lên.
Cô vì để tách hai người ra, lúc này đã cách rất gần cậu, chỉ cần hơi ngẩng đầu lên, chóp mũi liền có thể chạm vào ngực cậu, tràn ngập mùi thuốc lá khiến cho người khác yên tâm.
Trình Diệp vô thức quay đầu, tay cô vơ vào không trung.
“Đồ nhỏ nhen.” Cổ nhỏ giọng thì thầm.
Kỷ Yên vừa xuất hiện, gần như liền không có thời gian cho Nhiệm Cầm lên tiếng. Sắc mặt Nhiệm Cầm rất khó coi, mặc dù không biết cô gái trước mặt này là tới từ đâu, nhưng dựa vào bộ quần áo đắt tiền, dáng vẻ tài xế đưa rước, ắt hẳn đây cũng không phải con nhóc quê mùa. Dù sao ngày tháng còn dài, cô ta không thể để hình ảnh của mình bị hủy hoại vào lúc này.
“Vậy tớ đi trước đây. Trình Diệp, hôm khác tớ lại đến thăm cậu.” Cô ta đi được mấy bước, trên mặt liền mảy mảy không nhìn ra dáng vẻ ác độc lúc nãy.
“Hả? Bà chị, chị như vậy đã đi rồi à?”
Bà chị?!
Trên mặt Nhiệm Cầm xém chút nứt toét ra thêm vài đường, cô ta và Trình Diệp cùng tuổi, trông già tới như vậy sao?!
“… Ừm.” Nhiệm Cầm nắm chặt tay, đè nén mấy lần mới không nói ra mấy câu như: Đừng gọi tôi là bà chị.
“Không lên trên ngồi chút sao?” Kỷ Yên cong môi, chớp chớp đôi mắt mèo.
Cô cách cậu rất gần, từ góc nhìn này của Nhiệm Cầm nhìn qua đó cô gần như đã rơi vào vòng tay của Trình Diệp rồi.
Nhưng chàng trai bị mắc bệnh sạch sẽ mức độ nhẹ, ghét tiếp xúc gần với người ngoài kia, lại chẳng hề lùi lại một bước nào. Cậu hạ thấp đồng tử, dùng đôi mắt hoa đào mơ hồ nhìn về phía Kỷ Yên.
Nhiệm Cầm gần như rít qua kẽ răng từng lời: “Khỏi đi.”
Chủ nhà đều không mở lời mời, cô ta có tư cách gì lên đó ngồi chứ?
Nhiệm Cầm nhanh chóng quay người, chính là sợ bản thân mình không khống chế được cảm xúc.
“Bà chị, lần sau nhớ ghé nhé~”
Bước chân Nhiệm Cầm dừng lại một chút, lại rời đi nhanh hơn.
Lúc này Kỷ Yên mới thu lại nụ cười, lùi về sau vài bước.
Trình Diệp vẫn luôn nhìn cô.
Kỷ Yên: “Tớ nhìn thấy rồi, cô ta đang nói chuyện với cậu.”
Trình Diệp không nói lời nào, môi mím chặt thành một đường thẳng, nhìn thẳng vào cô một cách không che đậy như vậy.
“Cậu vừa rồi trông rất cáu, cô ta vẫn cứ luôn miệng nói, đúng là không có mắt nhìn, bị chọc tức đến mức phải bỏ đi cũng đáng đời lắm!” Cô nhướng nhướng mày, trông hệt như một con thỏ nhỏ.
“Tớ vừa giúp cậu đuổi cô ta đi rồi, cậu phải báo đáp tớ đấy.”
Trình Diệp: “…”
Cậu biết rõ trên đời này làm gì có bữa ăn nào là miễn phí.
Thấy cô vừa xuất hiện, tâm trạng phiền não lúc nãy đã tan đi vài phần, Trình Diệp hiếm khi hỏi một câu: “Báo đáp gì đây?”
Kỷ Yên ngoắc ngoắc ngón tay ra hiệu cho cậu nghiêng người qua.
Tuy nhiên, Trình Diệp lại chẳng hề để ý cô.
Cô chỉ có thể tự mình kiễng chân lên, rồi túm cổ áo cậu lôi xuống.
Hơi thở kẹo sữa dịu dàng của cô gái phả vào mặt cậu, mái tóc mềm mại quét qua quét lại trên cổ cậu.
Ma đưa lối quỷ dẫn đường, cậu theo đó mà nghiêng người, đôi môi hồng tươi của cô cọ vào tai cậu. Khi hơi nóng dâng lên, cậu có thể nghe rõ âm thanh hô hấp nhẹ nhàng của cậu.
Đôi mắt Trình Diệp đột nhiên tối sầm lại, vô thức đẩy người ra.
“Cho tớ ngủ thêm một đêm nữa nhé.”
Cô đột nhiên lên tiếng.
Băng tuyết trong mắt cậu tan ra, lưng cậu cứng đờ, cử động rõ ràng dừng lại.
Cô chầm chậm lùi về sau vài bước, trong mắt tràn ngập sự thắc mắc, che đậy đi lớp gian xảo rất mỏng manh kia
Cô chính là cố ý, cố ý dùng những từ ngữ khiến cho người khác hiểu lầm.
Một lúc lâu sau, Trình Diệp mới hiểu ra được ý của cô: Cô nói muốn ngủ ở nhà cậu thêm một đêm nữa.
Trình Diệp lập tức từ chối: “Đừng mơ.”
Kỷ Yên đoán chừng cậu có lẽ là muốn nói rằng “mơ cũng đừng mơ”, nói đơn giản hai chữ chính là vì tiết kiệm chữ.
Chùm tóc ngu ngốc trên đỉnh đầu cô bất chợt rơi xuống, hai tay buông thõng bên người, nhìn đến thật là đáng thương.
“100 ngày đó của cậu, vẫn còn chưa thanh toán.” Cậu không hề tỏ ra thương hoa tiếc ngọc, vạch trần một cách tàn nhẫn.
Kỷ Yên mím môi, không thể nói lý lẽ được.
Mấy ngày này bận tang lễ của Trương Vận, cô quả thật đã quên rồi, lần này cũng không mang theo tiền.
Cô l**m môi: “Nếu không thì hôm nay cứ ở rồi đến lúc đó thanh toán một lần luôn? Cậu chỉ lãi đâu có lỗ đâu.”
Cô cười nịnh nọt, khóe miệng lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ.
Trình Diệp thu lại anh mắt, mây đen trên đỉnh đầu sắp bay đến rồi, cậu tập trung suy nghĩ ngay lập tức.
“Không, ở đây tôi không ghi nợ.”
Cậu nói quay bước vô tình đi về phía con hẻm, bóng dáng càng lúc càng xa.
Kỷ Yên vẫn đứng yên tại chỗ, liếc nhìn đám mây trên đầu, ánh trăng đêm nay, sợ sẽ không xuất hiện rồi.
