Trans: Lại là iêm Tú nhée
Thời tiết ở thành phố Vân bắt đầu dần dần chuyển lạnh.
Từng cơn gió lạnh lẽo từ ngoài cửa sổ thổi dữ dội vào bên trong, trong không khí dường như có một tầng bụi rất rất mỏng, sương mù mịt không nhìn thấy được những khoảng xa.
Sau khi Trình Diệp lấy nước nóng xong thì đi từ cửa sau vào lớp, sắc mặt vẫn tái nhợt như trước, vài sợi tóc trên đỉnh đầu cong vểnh lên, quầng mắt có chút thâm.
Kể từ sau cái ngày Kỷ Yên ngủ trên giường cậu, mỗi ngày cậu nằm trên giường luôn cảm thấy khó chịu đến hoang mang, mùi kẹo sữa xa lạ còn đọng lại trên ga giường, nói rõ ràng với bản thân cậu rằng nơi đây đã bị người khác xâm chiếm.
Kẻ ngu ngốc mở rộng cửa cho người khác lên nằm lại chính là mình, đáng đời mấy ngày nay bị chứng mất ngủ dày vò.
Cậu vừa vào lớp học, ánh mắt đánh giá từ trong ra ngoài đã nhanh chóng quét qua, đám nữ sinh tụ tập thành vòng tròn nhỏ to bàn luận, thỉnh thoảng có người phát ra tiếng cười hồn nhiên.
“Haiz, Trình Diệp.” Giang Dương Trạch ôm quả bóng rổ, đứng chắn bước chân cậu.
Trình Diệp điềm tĩnh nắm chắc bình nước nóng trong tay, nhiệt độ của nước nóng xuyên qua cốc thủy tinh truyền đến đầu ngón tay, ngón tay cậu cử động, hơi cúi đầu nhìn cậu ta.
Giang Dương Trạch giờ đây mới phát hiện cậu cao hơn bản thân cậu ta, giọng điệu vẫn mang vẻ khinh thường: “Lát nữa qua chơi với bọn tớ trận bóng đi.”
Trình Diệp: “Thôi khỏi.”
Ánh mắt của cậu lại trở nên trống rỗng, nhìn về phía trước, bước vòng qua Giang Dương Trạch để đi qua.
Giang Dương Trạch nhếch môi mỉa mai một câu, đập mạnh quả bóng rổ trên tay xuống đất, “Bịch” một tiếng, quả bóng nhanh chóng nảy lên khỏi mặt đất, đập lên lưng của người đang đi phía trước.
Chiếc áo trắng tinh ngay lập tức bị in lên một vòng tròng vết bẩn màu xám.
Với một âm thanh rất buồn tẻ, Trình Diệp đứng yên bất động giữa không trung, bước chân dừng lại.
Giang Dương Trạch lộ ra một nụ cười quỷ quái.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên căng thẳng vô cùng.
“Đây là có chuyện gì thế? Đó không phải là lão Giang và bạn học mới à?”
“Chuyện gì đang xảy ra vại chời địu, dọa cho tớ cũng không dám nói chuyện…”
Những tiếng thì thầm to nhỏ không ngừng.
“Cậu không phải là không dám đấu đấy chứ?” Giang Dương Trạch cười đầy mỉa mai.
Cậu ta đã không ưa gì cái bộ dạng suốt ngày cứ lầm lầm lì lì của người này từ sớm rồi, đến cả nữ thần Kỷ Yên của cậu ta cũng sáp lại, mà cậu đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn.
Cậu là cái thá gì chứ?
Nhìn cái bộ dạng gà mờ đó, hóa ra cũng chỉ là một kẻ ỷ mạnh h**p yếu.
“Cậu đang làm cái gì vậy?” Văn Dương cau mày đi từ bên ngoài vào, muốn qua đó để hòa giải.
Giang Dương Trạch không thèm để ý, bước đến nhặt quả bóng, giận dữ đẩy mạnh lưng của Trình Diệp một cái: “Cậu nói chuyện đi chứ! Bị câm rồi à?!”
Nhìn cậu vẫn mang cái bộ dạng sống không bằng chết kia, không chút phản kháng, đứng im bất động.
Khi Giang Dương Trạch đứng dậy, biểu cảm trở nên đắc ý, trong giọng nói mang thêm vài phần sấc sược: “Nếu là đàn ông thì đấu một trận đi, đm đừng có lề mề như đám con gái thế chứ, các cậu nói đúng không?”
Sau lưng cậu ta là đám con trai bình thường chơi khá thân, lúc này cũng bắt đầu cười lớn một cách sấc sược, vội vàng phụ họa theo.
Không một ai nhìn thấy, quai hàm của Trình Diệp đã căng cứng lại, các ngón tay cậu nắm chặt lại với nhau, trong mắt tràn đầy sự giễu cợt.
Đánh đòn tâm lý à? Haiz, đúng là điệu bộ ngang ngược tàn ác của thằng hề.
Cậu đến cả trả lời cũng cảm thấy thật lãng phí thời gian.
Cuối cùng Trình Diệp vẫn chẳng thèm nói lời nào, trong lúc mọi người đang nín thở dõi theo, cậu từ từ đến gần chỗ ngồi. Trong ngăn bàn xếp đầy thư tình, vẻ mặt cậu vô cảm, ném tất cả vào trong thùng rác phía sau, cuối cùng vô cùng điềm tĩnh ngồi xuống ghế, lấy sách giáo khoa ra bắt đầu xem.
Những góc cạnh thanh tú của chàng trai như ẩn như hiện, đôi mắt chỉ vùi sâu dưới trán, không ai có thể nhìn rõ cảm xúc của cậu, mọi động tác đều rất tự nhiên, như thể cậu là khán giả của trò hề vừa rồi.
Giang Dương Trạch làm tới mức đó nhưng chẳng thấy cậu phản ứng gì, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, trong lòng tràn đầy sự tức giận.
“Cậu nói chuyện ông đây xem nào!” Cậu ta bước qua đó mấy bước, muốn túm lấy cổ áo của người kia.
Văn Dương túm chặt lấy cậu ta: “Giang Dương Trạch, cậu rốt cuộc quậy gì thế hả? Ai cũng thấy cậu đang bắt bẻ người ta, chị Yên không ở đây cậu liền giở trò rồi có đúng không??”
“Rõ ràng là nó…”
“Các cậu đang làm gì thế hả?!”
Lão Lưu đúng lúc xuất hiện ở cửa lớp, cau mày nhìn lớp học ồn ào: “Ồn ào cái gì thế, không nghe thấy chuông vào lớp à? Mau đi về chỗ ngồi nhanh, đã lớn như vậy rồi…”
Giang Dương Trạch tách khỏi Văn Dương, không cam tâm mà “Phì” một tiếng, đi về chỗ ngồi.
Văn Dương cũng đi về chỗ, Lý Tịnh Tuyết thấp giọng nói với cậu: “Chuyện gì thế, tớ thấy lão Giang như bị ma nhập vậy.”
“Kệ cậu ta, Kỷ Yên vừa nghỉ phép, người này mấy ngày này đã loạn cả thần trí.” Văn Dương ngồi xuống cạnh cô, hỏi: “Đúng rồi, chị Yên không nói bao giờ đi học lại à?”
Lý Tịnh Tuyết cũng lắc đầu: “Không nói cụ thể thời gian, cũng không biết gần đây đã chạy đi đâu rồi, mấy ngày nay không nhìn thấy bóng dáng đâu…”
Nói xong, Lý Tịnh Tuyết thở dài nhìn xuống hàng ghế sau, chỗ ngồi của Kỷ Yên ở giữa hàng ghế sau, bên trên trống không. Trình Diệp ngồi phía sau dựa vào cửa sổ, cúi thấp đầu viết gì đó, cũng không ngẩng đầu nghe giảng.
Cô ấy quay người lên, ở dưới gầm bàn lén lút gửi tin nhắn cho Kỷ Yên, nhưng lại không chú ý đến sau khi cô ấy quay người, Trình Diệp đã dừng bút vài giây, cậu nhẹ nhàng quay đầu, liếc nhìn chỗ ngồi của Kỷ Yên, mím môi lại.
[Bông tuyết bay bay]: [Người đẹp, tớ đã đưa 100 tệ với bộ quần áo cậu nói cho Trình Diệp rồi đó, cậu ấy cũng nhận rồi.]
Không lâu sau bên Kỷ Yên đã có tin nhắn trả lời.
[Pháo hoa khác biệt]: [Âu kayyy, cảm ơn em yewwww.]
[Hoa Tuyết bay bay]: [… Tớ thực sự không kìm nén được nữa! Cậu và cậu ấy rốt cuộc tiến hành giao dịch tiền bạc gì vậy?]
Sau vài giây.
[Pháo hoa khác biệt]: [ Cậu thật sự muốn biết à?]
[Bông tuyết bay bay]: []
[Pháo hoa khác biệt]: [Haiz, vốn dĩ còn muốn giữ mặt mũi cho cậu ấy, nhưng ai bảo cậu là chị em tốt của tớ chứ. Nói nhỏ cho cậu biết, tớ bí mật nhờ cậu ấy làm mấy việc lặt vặt cho tớ, giặt đồ cho tớ, giặt một lần một trăm tệ, bao gồm cả giặt ủi và gửi đến tận nhà.]
Lý Tịnh Tuyết: ???! Xém chút nữa đã hét lên trong lớp vì phấn khích.
Qua vài giây sau, cô ấy mới gửi qua một dòng chữ.
[Bông tuyết bay bay]: [Chời má?!! Thật hay giả thế, cậu ấy vậy mà lại hét giá trên trời như thế luôn? Đây quá lời rồi chị hai! Cậu đúng là có tiền, nhưng cũng không thể phế thế chứ!]
[Pháo hoa khác biệt]: [Đây gọi là nhìn mặt phục vụ chị em à, cậu ấy đẹp trai như vậy, bà đây cảm thấy đáng giá cả một gia tài!!]
Văn Dương thấy Lý Tịnh Tuyết cứ mò mẫm dưới ngăn bàn, muốn ghé đầu qua xem thử, cô ấy rùng mình một cái nhanh chóng che đi màn hình điện thoại: “Nhìn cái gì, lượn qua kia cho thoáng.”
Văn Dương: “…”
Cô ấy phải nhanh chóng giữ lại hình tượng lạnh lùng quyến rũ của Kỷ Yên, làm sao có thể để cho người ngoài nhìn thấy những ngôn từ mê trai như thế chứ?!
[Bông tuyết bay bay]: [Có điều nói đi phải nói lại, cậu thật sự thích cậu ấy rồi à? Tớ cứ cảm thấy cậu ấy cứ quái quái thế nào ấy.]
[Pháo hoa khác biệt]: [Quái chút cũng tốt, khó khống chế, không để bị người khác dễ dàng bắt như vậy.]
Lý Tịnh Tuyết: “…”
Cô ấy luôn cảm thấy mình và Kỷ Yên đang bàn về hai chủ đề khác nhau.
Nghĩ đến cảnh tượng của Giang Dương Trạch và Trình Diệp sau giờ học, mặc dù cô ấy không nhìn thấy được ánh mắt của Trình Diệp, nhưng cứ luôn cảm thấy cậu đang nhẫn nhịn.
Chịu đựng, trầm mặc.
Vào ngày cuối cùng nào đó, sợi dây kéo căng bị đứt, chính là ngày sẽ phát nổ.
Cô ấy do dự không biết có nên kể chuyện hôm nay cho Kỷ Yên hay không.
[Bông tuyết bay bay]: […Thực ra hôm nay khi tan học ấy, Giang Dương Trạch và Trình Diệp…]
Đôi mắt của Lão Lưu dưới lớp kính đã quét qua Lý Tịnh Tuyết đến lần thứ 5, nhìn cô ấy nhìn chằm chằm xuống ngăn bàn lúc mặt mày rạng rỡ lúc lại cực kỳ nghiêm trọng.
Cuối cùng ông ấy cũng không thể nhịn nổi nữa: “Lý Tịnh Tuyết, em cho tôi đáp án câu trên bảng!”
Lý Tịnh Tuyết tay run lên, đứng phắt dậy.
Văn Dương theo đó mà kinh hồn bạt vía, dựng đứng cuốn sách bên tay lên, vùi đầu vào trong đó lặng lẽ làm khẩu hình miệng với cô.
“… b…”
Nét khổ ải trên lông mày của Lý Tịnh Tuyết chợt giãn ra, cô ấy đáp to rõ ràng: “B!”
Lão Lưu ném cuốn sách lên bục giảng “Bộp” một tiếng, gõ mạnh lên bảng đen: “B cái gì mà B, em cho rằng cem đang làm trắc nghiệm đấy à? Đây rõ ràng là câu điền vào chỗ trống! Hết giờ em lên văn phòng gặp tôi một chút, bây giờ ngồi xuống cho tôi! Nghe giảng đàng hoàng đi!!”
Lý Tịnh Tuyết bất cần quay lại chỗ ngồi, đá một phát lên chân bạn cùng bàn Văn Dương, Văn Dương suýt xoa một tiếng, vẻ mặt đầy sự cay đắng nói: “Chị à, em nói là bình phương của b…”
“Đoụ móa cậu là bị câm hay cà lăm?! Cút!”
Mà lúc này, Kỷ Yên hai má phồng lên, trong miệng cắn một cây kẹo m*t vị cam, cau mày nhìn chằm chằm vào màn hình Wechat.
[Bông tuyết bay bay]: […Thật ra hôm nay sau giờ học ấy, Giang Dương Trạch và Trình Diệp ooxx bay
*&YIHHIlf]
[Pháo hoa khác biệt]: [?]
Giang Dương Trạch và Trình Diệp? ooxx?!!
Trên máy bay cô kinh ngạc đến mức nhảy ra khỏi ghế, vẻ mặt đầy kinh hãi…
*
Thứ bảy.
Trình Diệp xuất hiện ở trước cửa quán net Cuồng Triều.
Anh Lý nhanh chóng chạy từ bên trong ra, giơ điện thoại lên vừa đi vừa nói, dường như đang có chuyện gì gấp. Anh ta nhìn thấy Trình Diệp, vỗ vỗ lên vai cậu: “Vào trong đi, 8 giờ tối anh lại quay lại, trong khoảng thời gian này phiền cậu rồi.”
Nói rồi chưa đợi cậu trả lời, anh ta đã trực tiếp lên xe khởi động lái đi rồi.
Nói là trông cửa hàng, thực ra việc cần làm không nhiều, nhiều nhất là ghi lại sổ sách, kích hoạt thẻ, gửi chút đồ ăn vặt và nước ngọt.
Thời gian này buổi chiều thường không có nhiều người, dễ uể oải, buồn ngủ.
Lý Mỹ là em gái của anh Lý, chạy từ bên ngoài vào với gương mặt đỏ bừng và nụ cười trên môi: “Anh Trình Diệp, em nghe anh trai em nói chiều hôm nay anh sẽ đến, dù sao hôm nay em cũng không có việc gì nên muốn đến cùng anh trông cửa hàng.”
Vào lúc này vốn dĩ đã ít người, một người là đã quá dư thừa, lại có thêm người đó nữa, hoàn toàn là còn có dụng ý khác.
Trình Diệp trong lòng rất muốn cười, bây giờ những người hết lần này đến lần khác muốn lại gần cậu, đến một ngày sau khi bọn họ biết được những chuyện trước kia cậu đã làm, sẽ lộ ra biểu cảm như thế nào nhỉ?
Nhưng dù sao cũng là em gái của ông chủ, cậu cũng lười thèm phí lời.
Dù gì Lý Mỹ cũng chỉ là một cô nhóc, mặc dù nói trên mặt viết rất rõ là thích cậu, nhưng vẫn là dè dặt mà ngồi một bên, nói chuyện với bạn bè trên điện thoại, thỉnh thoảng liếc nhìn cậu một cái, sau đó hai má đỏ lên mà cười, nhanh chóng nhắn tin trong nhóm.
Trình Diệp cảm thấy rất phiền, đầu lưỡi chạm lên hàm trên, nhanh chóng đứng dậy quay người đi ra ngoài.
“Anh Trình Diệp, anh đi đâu vậy?”
Trình Diệp không dừng bước, cậu nói: “Hút điếu thuốc.”
Cậu hơi cúi đầu, tựa người bên ngoài khung cửa trong suốt, giữa làn khói lượn lờ, lông mày cậu cau lại thật chặt.
“Mỹ Mỹ, rốt cuộc là anh đẹp trai nào đã câu mất hồn của cậu vậy? Gửi tấm hình qua xem đi.”
Lý Mỹ giơ điện thoại lên, lén lút ở chỗ rất kín đáo mà chụp một tấm dáng vẻ của cậu, cô bé dương dương tự đắc mà xem một lúc, phóng to, tim cô bé đột nhiên ngừng đập.
Đôi mắt đào hoa đầy quyến rũ của cậu, dường như chứa đầy sự chết chóc, giữa thời tiết ấm áp như thế này, nhìn vào hư không vô định, khiến cho người khác nhìn thấy lạnh cả sống lưng.
Trình Diệp đợi cho mùi thuốc bay đi chút ít mới quay lại chỗ ngồi.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Lý Mỹ đã lùi xa một khoảng, cũng không nói thêm một câu nào nữa.
Qua một lúc, chuông nhắc nhở của quầy dịch vụ vang lên.
Giọng nói do dự của Lý Mỹ vang lên: “À, anh Trình Diệp, khách ở phòng riêng thứ 5, lầu 3 muốn một cốc coca, không lạnh.”
“Ừ.”
Trình Diệp nhanh chóng pha coca vào trong cốc thủy tinh ngũ sắc, nâng khay bưng lên lầu.
Từ hành lang đã có thể nghe thấy văng vẳng tiếng reo hò cổ vũ sôi nổi của những người chơi game, những chuyện như thế này, có lẽ đều cách rất xa bản thân rồi.
Phòng VIP riêng ở tầng ba, được xem như phòng khá xa xỉ ở thành phố Vân, ở một đêm thậm chí còn mắc hơn so với ở khách sạn, do đó những người chọn ở chỗ này không quá nhiều.
Thảm đỏ được trải khắp sàn, ngoài cửa có vài cây trầu bà lá xẻ được chăm sóc tươi tốt, trên cửa của phòng riêng số 5 treo một tấm biển “Vui lòng không làm phiền”.
Trình Diệp vươn ngón tay dài, ấn lên chuông cửa.
Sau mười mấy giây, có tiếng sột soạt ở bên trong truyền đến, cửa mở ra.
Tình huống bất ngờ xảy ra, Trình Diệp nhìn thấy gương mặt của Kỷ Yên.
Làn da trắng như tuyết, hàng mi dài rung rinh như lông quạ, dưới đôi má hồng hào, môi đỏ và răng trắng.
Một đôi mắt cứ như vậy mà nhìn thẳng vào cậu.
