Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 9



Trans: Chị ơi kiếm người điiiii

“Cậu…”

Chu Nghĩa âm thầm đánh giá Kỷ Yên một lượt, sau đó dẫn theo một đám người phía sau, “Hừ” một tiếng rồi rời đi.

Sắc mặt Nhiệm Cầm rất khó coi, trước khi rời đi cô ta còn nhìn vào mắt Trình Diệp, không nói lời nào.

Kỷ Yên quay lại, chiếc áo sơ mi màu đen của Trình Diệp đã ướt đẫm, vẫn còn vương mùi rượu.

Lý Mỹ rõ ràng đã bị dọa sợ, rất lâu sau mới rụt rè gọi một tiếng: “Anh…”

Anh Lý nhìn đống lộn xộn trên mặt đất, ngón tay cáu kỉnh mà gãi gãi mấy sợi tóc trên đỉnh đầu, đi lên lầu.

Những chuyện xảy ra đột ngột khiến cho tâm trạng của tất cả mọi người đều trở nên kỳ lạ.

Trình Diệp đứng hồi lâu, lửa giận trong mắt rốt cuộc cũng tiêu tán, cậu cúi đầu nhìn chằm chằm ngón tay mình một lúc mới ngồi xổm xuống nhặt những mảnh thủy tinh đầy trên sàn.

Kỷ Yên vẫn yên lặng, ngồi xuống nhặt cùng nhặt với cậu.

Trong lúc đó không ai nói với nhau câu nào.

Qua một lúc lâu, anh Lý đi từ tầng hai xuống, trên người đầy mùi thuốc, trong tay xách một túi đồ: “Trình Diệp.”

Trình Diệp đứng thẳng người dậy, giữa các ngón tay đều là rác, nói: “Tổn thất của tối nay, em sẽ đền.”

Hai mắt anh Lý đỏ hoe, tránh ánh mắt của cậu: “Anh em cả… đền thì thôi khỏi đi, cậu ở chỗ tôi trước nay đều tận tâm tận lực… Chút đồ này, cậu cầm đi, anh cũng chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi.”

Lưng Trình Diệp cứng đờ, môi run lên một giây, không nói gì.

Năm ngón tay thon dài của cậu đón lấy cái túi, bên trong nặng trĩu, có thể cảm nhận được bên trong là tiền.

Nói đến chuyện này, cậu biết rất rõ công việc này của cậu đã hoàn toàn đi tong rồi.

Ngón tay của Kỷ Yên dừng lại, những mảnh vỡ sắc bén thoáng chốc đâm sâu vào da thịt.

“Anh!” Lý Mỹ kêu lên kinh ngạc.

Anh Lý quay sang hướng khác im lặng, thở dài một hơi: “Haiz, cậu cũng biết đấy, chỗ này của anh, nếu lại bị người ta đến phá hoại thêm vài lần, chuyện làm ăn sẽ không thể tiếp tục nữa… Hi vọng… cậu có thể hiểu.”

Dưới ánh đèn, quai hàm của Trình Diệp càng hiện lên một cách sắc sảo và rõ ràng, yết hầu chầm chậm chuyển động lên xuống.

Cậu nói: “Em hiểu.”

“Cảm ơn anh.” Cậu còn nói.

Cảm ơn những ngày này đã chăm sóc, không nợ nần gì ai cả.

Trong đêm tối tĩnh lặng như vậy, cậu lặng lẽ thu dọn tất cả những mảnh vụn bừa bộn, đeo ba lô, đội chiếc mũ lưỡi trai rồi cô độc bước mà ra khỏi cửa quán net.

Gió đêm thổi dữ dội, cơn mưa kéo đến rất nhanh.

Ánh đèn đường ban đêm mờ ảo, vàng vọt, từng hạt mưa to rơi xuống đỉnh đầu, ngọn tóc, tạt vào mắt khiến mắt cậu cay cay.

Kỷ Yên nhìn theo bóng lưng cô đơn của cậu, dường như mọi thứ lại quay lại ngày chuyển trường hôm đấy, mưa vẫn không ngừng, cô vẫn ở phía sau nhìn, bóng dáng của cậu cứ như vậy biến mất trong cơn mưa.

Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, bước chân của Trình Diệp dừng lại, cậu quay đầu lại nhìn Kỷ Yên, từng giọt mưa tí tách rơi trượt xuống hai bên gò má xinh đẹp của cô, đọng lại một vài giọt trên mi mắt, đôi mắt cô ươn ướt.

Dường như có một luồng suy nghĩ nào đó đang giằng xé thần kinh của cậu, cậu bất ngờ kéo lấy cô, kéo cô sang một bên mái hiên.

“Ô đâu?” Cậu toàn thân ướt đẫm hỏi cô.

“Treo bên balo.” Cô dùng tay chỉ chỉ.

“… Sao không lấy ra che?”

Đôi lông mày cậu cau lại rất chặt, quần áo đã bị ướt dính chặt vào người, bờ vai rộng vòng eo nhỏ cực kỳ rõ ràng.

Kỷ Yên đột nhiên cười lên: “Muốn giống như cậu vậy.”

Muốn giống như cậu vậy, muốn cảm nhận thế giới này không màng bất cứ thứ gì, bất kể tốt xấu.

Trình Diệp cảm thấy cái logic này rất buồn cười, tại sao lại giống như cậu? Cậu là không có ô để che, ai lại muốn đứng đứng dưới mưa để bị ướt chứ?

Cậu không nói tiếp nữa, mà lấy chiếc ô bên hông balo của cô, bật ra, kéo cô lại.

Kỷ Yên nhanh chân nhảy vào dưới tán ô, hai người cứ như vậy mà bước đi vào con hẻm tăm tối.

Cô đi sát lại gần cậu, cánh tay đột nhiên siết chặt lấy cậu, Trình Diệp tạm thời bị xịt keo cứng ngắc.

“Tớ sợ ướt mưa…” Cô thè lưỡi, giải thích một cách đáng thương.

Cô giống như chú mèo con, cậu đột nhiên nghĩ như vậy.

Khi gặp người lạ, nó gầm gừ và nhe móng vuốt sắc nhọn, rất hung dữ. Khi gặp cậu, lại trút bỏ hết sự sắc sảo, nhõng nhẽo lại bám người, mỏng manh lại rất mềm mại…

Từng cơn gió mạnh thổi không thương tiếc, cậu cứ đi về phía trước không dừng lại, như thể trên con đường tối tăm này đã có người đồng hành cùng mình, không còn sợ hãi nữa.

*

Kỷ Yên tạm thời ở nhà Trình Diệp vài ngày, để thuận tiện, Kỷ Yên đã đặt mua trước chiếc giường sofa tự lắp đặt tại nhà trên mạng. 

Vì thế đợi khi cô vào nhà thu dọn đồ đạc xong, cô liền nói vào điện thoại: “Được rồi, lên đi, hiện tại trong nhà có người.” 

Chưa đầy mấy phút đã có người gõ cửa.

Cô mang dép lê của cậu bước tới mở cửa, gió thổi tung mái tóc dài của cô. Cô chỉ vào phòng khách hỏi Trình Diệp: “Chuyển ghế sofa cũ đi có được không?”

Người thợ lắp đặt đứng ở cửa, cậu và anh ta mắt to mắt nhỏ nhìn chằm chằm nhau.

Cậu liếc nhìn đồ nội thất còn chưa mở phía sau, gật đầu cam chịu rồi đi lấy bao giày.

Chỉ trong chốc lát, chiếc ghế sofa da cũ kỹ đã được dọn đi, một chiếc ghế sofa mềm mại sang trọng được đặt ở giữa phòng khách. Chiếc ghế sofa là loại gấp màu vàng tươi với phong cách hiện đại, cực kỳ không phù hợp với tông màu tối tổng thể của căn phòng, khi được mở ra thì đủ chỗ cho hai người ngủ.

Đợi người lắp đặt đi rồi, Trình Diệp đóng cửa lại, nhìn cô ném mình lên chiếc sofa mới, dáng vẻ vui vẻ cả người đắm chìm trên nó.

Cậu hoài nghi rằng cô đã đoán được cậu sẽ cho cô ở lại, đến cả địa chỉ cũng nhớ rõ như vậy.

“Trình Diệp, tớ đối với cậu thật tốt, chiếc giường này nhường cho cậu, tớ ngủ trong chiếc giường vừa cứng vừa hẹp trong kia, thế nào?

Trình Diệp nói: “Tùy cậu.”

Cô suy xét một chút đến sự dè dặt của con gái, vẫn là chịu nỗi đau chia cắt uyên ương chọn lấy phòng ngủ vậy.

Chiếc vỏ chăn bông lần trước cô dùng đã được giặt sạch và trải ra. Cô nhảy lên, để lại một câu cho cậu: “Tớ nghĩ kỹ rồi, chúng ta là bạn cùng lớp, cũng không thể lợi dụng cậu. Tớ sẽ đưa cậu 150 tệ một ngày, thế nào?”

Để cậu không hối hận, cô tính toán một chút, một ngày 150 tệ, 10 ngày là 1500 rồi, chỉ bao ở, không bao ăn, quá là hời rồi.

“Không cần.” Cận trả lời rất dứt khoát.

“Cậu không nghiêm túc nghĩ kỹ lại à? Cậu thật sự cho tớ ở không tốn tiền hả?” Nhớ tới lần trước khóc làm hỏng cả ga giường của cậu mà cậu còn định tăng giá gấp đôi để kiếm lời, không ngờ lúc này lại bỗng dưng rộng lượng?

“Không phải.” Trình Diệp lắc đầu: “Tôi nói là một ngày 50 là đủ rồi, giá cho bạn học.”

Kỷ Yên há hốc mồm: “…”

Là cô nhìn nhầm rồi sao…

Giá cho bạn học cái quần què gì chứ!

Cô biết mà, tên này mãi mãi vẫn sẽ là kẻ keo kiệt bủn xỉn! 

*

Gần đây Trình Diệp có chút không bình thường.

Hay cúp tiết, trong giờ học nằm bò lên bàn ngủ gật, bị Lão Lưu gọi lên mấy lần rồi, quầng thâm dưới mắt càng càng lúc càng đen, đôi mắt âm u, nhìn chằm chằm câu hỏi trên bảng đen trong vài giây, sau đó mặt không cảm xúc nói ra chính xác đáp án.

Lão Lưu hết lần này tới lần khác không nắm được thóp của cậu, chỉ có thể trầm giọng nói “ngồi xuống”.

Đôi mắt Văn Dương trợn muốn rớt ra ngoài luôn rồi: “Chòi má, vị anh em này đúng là đỉnh quá!”

“Đây là loại thiên tài quỷ gì thế? Còn chẳng thèm nghe giảng! Hâm mộ quá đi mà…”

Hết tiết Kỷ Yên liếc nhìn cậu vài lần, người đó ngủ rất say, chẳng thèm dậy lấy một lần, đã ngủ thẳng tới hai tiết rồi.

Buổi tối về nhà, Kỷ Yên xem tivi, nhìn về phía người đeo tai nghe đang làm bài tập ở bên cạnh, hỏi: “Cậu làm bài tập tiếng Anh điền vào chỗ trống chưa?”

Ở kiếp trước tiếng Anh của cô không tốt, thời gian cách nhau quá xa, cũng không nhớ nổi đáp án lúc đó nữa, dẫn đến kiếp này tiếng Anh vẫn y như trước chẳng chút tiến bộ nào.

“…”

Không trả lời.

Kỷ Yên tắt tivi đi rồi lấy ra cuốn bài tập tiếng Anh, bước đến gần người nào đó.

Cô gõ gõ lên mặt bàn cậu, Trình Diệp không hề dừng bút, hai bên tai đều đeo tai nghe, cũng không biết có thật là không nghe gì hay không.

Cô không hề khó chịu mà dứt khoát ngồi một bên mông xuống bàn, đưa đầu ngón tay lên bên tai cậu, vuốt nhẹ xuống cằm cậu.

Đầu ngón tay cô có chút lạnh, lại mang theo chút trêu chọc.

Ngay giây sau, cổ tay cô đã bị nắm lấy một cách thô bạo.

Trình Diệp ngẩng đầu lên khỏi đống bài tập, ngón tay cậu rất nóng, môi mím thật chặt, đôi mắt đen sâu thẳm sáng ngời.

“Làm cái gì thế?” Giọng nói cậu trầm thấp.

Kỷ Yên không hề sợ hãi, bình tĩnh rút tay ra, ngón tay kẹp lấy tai nghe của cậu nhét vào tai mình, mấy giây sau mới lẩm bẩm: “Gì đây, nhạc không phát, cậu còn giả vờ như mình không thể nghe thấy tớ nói nữa.”

“Vừa nãy hỏi cậu là cậu đã làm bài điền vào chỗ trống môn tiếng Anh chưa?”

Hàng mi đen của Trình Diệp rung lên, khuỷu tay đưa về phía trước: “Làm rồi, không mang về.”

Kỷ Yên nhìn thấy mọi cử động nhỏ của cậu, cũng không thèm để ý cậu nói gì, cúi người xuống kéo lấy cánh tay trái của cậu: “Vậy vừa nãy cậu làm cái gì thế?”

Trình Diệp đẩy khuỷu tay cậu mạnh hơn: “… Không có gì cả, ngứa.”

Đôi mắt hoa đào của cô gái chớp chớp, như thể nhìn xuyên thấu, đồng tử đen như quả nho chuyển động qua lại, ôm lấy cơ thể của người đó.

Lưng Trình Diệp cứng đờ, mùi hương ngọt ngào quyến rũ bay đến.

Cuốn vở bài tập dưới cánh tay cậu bị lôi ra.

Cuốn tập màu đỏ thứ hai bên trên có mấy chữ lớn – sách bài tập Tiếng Anh năm hai trung học.

Trình Diệp: “…”

Cái tát vào mặt này quá nhanh giống như một cơn lốc xoáy.

“Ối chà chà,Trình Diệp.” Kỷ Yên cười như một chú mèo con đang lén lút vụng trộm, đôi mắt cong cong hình trăng lưỡi liềm: “Nói dối tới mức mặt không đỏ tim không loạn, không ngờ cậu cũng là người lão luyện nhỉ! Tớ cũng không chép bài tập của cậu, học từ thế mạnh của người khác, tham khảo tham khảo thôi, c** nh* mọn như thế làm gì chứ.”

Trong lòng Trình Diệp oán thầm: Tôi thấy cậu mới là tên lừa đảo mặt không đỏ tim không loạn đấy, cậu mà không chép có quỷ mới tin. 

Cậu muốn nói để cô tự mình làm, nhìn chằm chằm vào đôi má phúng phính của cô, cậu chợt cảm thấy bất lực.

Thôi bỏ đi, để tùy cô chép đi vậy, cậu đột nhiên nghĩ như vậy.

*

Sau khi Kỷ Yên chép hết không sót một chữ phần bài tập điền vào chỗ trống vào vở bài tập của mình xong, cô ngáp một cái thật dài, buồn ngủ quá.

Ngước mắt lên thấy tư thế của người kia không có chút thay đổi nào, vẫn đang múa bút thành văn.

“Hôm nay là cuối tuần mà, sáng mai cậu tỉnh lại tiếp tục làm đi, làm gì mà vội vậy?” Cô vừa nói vừa đứng dậy đi vào phòng ngủ.

Cậu giống như đang tính toán một câu hỏi nào đó rất phức tạp, lông mày cau chặt, lúc lâu sau mới đáp: “Có việc.”

“Việc gì?”

Trình có thể có việc gì? Vừa bị sa thải rồi mà.

Cậu không nói tiếp nữa, Kỷ Yên cũng không mấy bận tâm. 

Trời rất nhanh đã về đêm.

Bên ngoài trời vẫn luôn rất yên tĩnh, Kỷ Yên mơ mơ màng màng, nghe thấy tiếng đóng cửa rất nhẹ nhàng.

Mí mắt cô giật giật, lờ đờ bò ra khỏi giường, đẩy mở cửa phòng ngủ.

Đèn ở phòng khách đã tắt rồi, đống sách trên bàn được xếp rất gọn gàng, rõ ràng là đã được Trình Diệp sắp xếp lại, vỏ trái cây trên bàn trà mà cô ăn đã được vứt đi, mặt bàn đã được lau sạch.

“Trình Diệp?”

Cô rón rén kêu lên một tiếng, tiến về sofa.

Một cơn gió lạnh ban đêm thổi vào, cô nhìn thấy chiếc chăn trên sofa được gấp gọn gàng, dấu hiệu cho thấy chỗ đó đã có người xê dịch rồi?

Cô nhanh chóng chạy tới trước mặt bật đèn. 

Khoảnh khắc đèn sáng lên, trái tim Kỷ Yên như rơi xuống đáy vực.

Trong căn phòng rộng rãi sáng sủa, ngoại trừ cô, không còn một người nào cả.

Cậu ấy… nửa đêm rồi còn đi đâu được chứ?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...