Trở Về Những Năm Đại Boss Giả Làm Học Bá

Chương 8



Trans: Ơ kề chị cho em solo thật à 

Trình Diệp không ngờ rằng sẽ gặp cô ở đây, nhưng cũng không bất ngờ được mấy giây, cô gái đã lùi về sau mấy bước, mở rộng cửa, để cậu thuận tiện đi vào.

“Lâu rồi không gặp nhỉ, Trình Diệp.” Cô mặc một bộ quần áo dài tay dài chân, cố ý dùng giọng điệu nũng nịu nói chuyện.

Trình Diệp đã quen rồi.

Phòng không rộng lắm, trên bàn có một bàn máy tính với màn hình LCD đang hiển thị, trên bàn có vài cuốn sách đang mở, cặp sách treo sau cửa, ghế nâng xoay hướng về phía cửa, một chiếc giường trắng sạch sẽ và một phòng tắm vệ sinh có cửa hé mở.

Cô không động tới nhiều đồ đạc trong phòng và nhìn chung trông rất gọn gàng.

Trên đầu giường đặt một ít dầu thơm, có mùi hương oải hương thoang thoảng.

Trình Diệp bước tới trước phía trước bàn, đặt khay xuống.

“Ui!” Kỷ Yên đột nhiên kêu lên một tiếng, cả người đổ về phía bệ cửa.

Trình Diệp nhìn sang, mấy bệ cửa sổ của mấy căn nhà xây năm 2000, trông có hơi cũ, ổ khóa bên trên đã bị gãy hết một nửa.

Thân hình mảnh dẻ của cô gái quay lưng lại với cậu, cánh tay trần lộ ra, vì trèo lên bậu cửa sổ nên đôi dép ở chân không biết đã rơi xuống chỗ nào, các ngón chân cân đối, hồng hào, làn da trắng nõn như ngọc.

Trình Diệp di chuyển ánh mắt, bước vài bước đến xem rõ hơn, bệ cửa sổ bị hỏng rồi, cửa sổ không khóa lại được.

Cậu hơi nghiêng người hỏi: “Cậu ở đây à?”

Kỷ Yên gật đầu: “Đúng vậy.”

Lông mày cậu nhíu lại: “…Vẫn không chịu về nhà?”

Vẻ mặt của Kỷ Yên vô thức thay đổi, chỉ trong thời gian ngắn, lại khôi phục lại, ngón tay lại bắt đầu quấn lấy sợi tóc xoăn quanh tai, thản nhiên mà nói: “Ừm, người đàn bà kia đang ở nhà tớ.”

Cô lại cười cười: “Tớ không muốn gặp bà ta, cảnh tượng đó buồn cười lắm.”

Trình Diệp nghĩ đến lần trước cô ở trên giường của cậu, nhắc đến lúc tang lễ của mẹ cô, còn khóc không ra tiếng.

Lần này, cô đứng trước mặt cậu, kể về khi gia đình tan vỡ đã có thể mỉm cười thanh thản.

Ngày đó cô đứng dưới lầu nhà cậu, nói cậu cho cô ở lại với cậu thêm một đêm.

Dấu mình trong không gian xa lạ với bốn bức tường này, chỉ là vì không muốn người khác nhìn thấy cô đang tự chữa cho mình.

Sợi dây thần kinh trong đầu Trình Diệp bắt đầu căng lên, không nói ra được là cảm giác gì.

Cậu vừa quay đi được vài bước liền bực bội muốn hút một điếu thuốc, ngón tay đã chạm vào hộp thuốc trong túi quần, lại liếc mắt về Kỷ Yên, sau đó liền buông tay ra.

“Cậu muốn hút thuốc à?” Kỷ Yên như đi guốc trong bụng cậu vậy, cô mở cửa sổ ra, bản thân đi đến cạnh giường: “Hút đi, không sao.” 

Ngón tay cậu không cử động, khóe môi cuối cùng cũng buông lỏng: “Kỷ Yên, ở đây không an toàn.”

Đây là lần đầu tiên Trình Diệp gọi cô bằng cả họ và tên.

Cô nhìn chằm chằm vào cậu, đôi mắt đen láy kia ngước lên: “Tại sao?”

“Khóa ở đây hỏng rồi.”

“Tớ đã ở đây mấy ngày rồi.” Cô nói, ánh mắt vẫn không hề di chuyển.

Những ngón tay của Trình Diệp cắm sâu vào trong da thịt, cậu cảm thấy giọng nói của mình ngày càng mất kiểm soát: “… Cậu không thể cứ ở ngoài mãi như thế.”

“Cậu đang lo lắng cho tớ hả?” Trong mắt cô đầy ắp sự mong đợi, khiến cậu cảm thấy bất lực.

Cô đang từng bước từng bước dồn ép cậu, từ lúc cậu bước vào cánh cửa kia, chính là đã bước vào cái bẫy mà cô đã giăng ra.

Cậu đang lo cho cô.

Cô hỏi như vậy, Trình Diệp không trả lời được.

Mọi chuyện đã dịch chuyển theo một hướng quá xa, cổ họng cậu khàn đặc, chịu đựng mùi tanh trong cổ họng trào dâng: “… Không có.”

Cậu đứng dậy, có chút giống như hoảng loạn mà bỏ chạy: “Tôi đi xuống đây.”

“Khi nào cậu rời tiệm?” Cô hỏi cậu.

Khoảnh khắc đó, Trình Diệp quay đầu, nhìn thấy dáng vẻ ngây thơ của cô, đột nhiên cậu cảm thấy mình không thể nào thoát khỏi cô gái này lần nữa.

“Tám giờ.” Cậu nói.

“Ok.”

Lúm đồng tiền nơi khóe môi cô lún sâu, bát nước trong lòng cậu lại bị lay động, cậu nhìn cô vui vẻ đóng cửa lại, nghe thấy tiếng cười giòn tan bên trong.

Trình Diệp quay đầu lại, khoảnh khắc đi xuống dưới lầu đó, ma xui quỷ khiến thế nào khóe môi cậu lại cong lên.

*

Bảy giờ bốn lăm phút tối.

Anh Lý bước vào quán net với dáng vẻ gió bụi dặm trường, trên trán anh ta bị ướt đôi chút, lấm lem hơi sương, thấp giọng mắng một câu cơn mưa này sao lại to như vậy.

Lúc này Trình Diệp đang ngồi ở bàn tiếp tân, kiểm kê và bàn giao hóa đơn.

Lý Mỹ ngồi ở một bên buồn ngủ đến mơ hồ, anh Lý nhìn thấy người liền kinh ngạc: “Mỹ Mỹ, em sao vẫn còn ở đây?!”

Lý Mỹ nhìn thấy anh trai của mình, vội vàng chạy đến rồi nũng nịu: “Còn không phải là bởi vì bên ngoài mưa quá lớn sao, em lại không mang theo dù…”

Anh Lý liếc cô: “Cả ngày chỉ biết chạy ra ngoài chơi, bài tập tuần này em đã làm xong chưa hả? Lát nữa quay về bố mẹ lại nói em nữa.”

“Haiz, biết rồi biết rồi biết rồi mà, anh đừng tụng kinh nữa…”

Trình Diệp tính toán xong đơn cuối cùng, đưa những hóa đơn trong tay cho anh Lý. 

Anh Lý mỉm cười đưa tay lấy: “Cảm ơn nhé, hôm khác anh mời cậu ăn cơm.”

Xem ra anh ta quả thật là thật lòng thật dạ muốn mời, Trình Diệp đứng dậy, nhìn thẳng anh ta rồi cười rất nhạt.

Nhưng ngay giây sau, khi nhìn thấy đám người bước từ ngoài vào, nụ cười trên gương mặt bỗng chốc trở nên cứng đờ kỳ lạ.

“Cầm Cầm, cái quán net này thiết bị có ổn không thể, so với thành phố Ninh, sợ là vẫn còn kém xa lắm đó?”

Mấy thằng con trai chen chúc nhau bước vào, ở giữa là cô gái duy nhất trang điểm đậm, mặc áo khoác da và váy màu đen, mỉm cười vô cùng quyến rũ. Còn thằng du côn bên cạnh cô ta thắt bím tóc nhỏ mồm huýt sáo, mân mê eo người kia, cười một cách du côn.

“Đại ca nói gì vậy, mắt nhìn của chị Cầm có sai bao giờ đâu?”

“Đúng đó, vẫn là chị Cầm của chúng ra có mắt nhìn…”

Chàng trai được tâng bốc lên tận trời cười một cách tục tĩu, thì thầm điều gì đó thân mật vào tai Nhiệm Cầm, trong miệng ngậm điếu thuốc bước tới mà không thèm nhìn ai: “Trực tiếp mở năm phòng VIP, loại phòng đắt tiền nhất.”

Hắn nghĩ toàn những điều tốt đẹp, hai người một phòng riêng, hắn và Nhiệm Cầm vừa hay sáp lại thành một đôi, đến lúc đó xảy ra chuyện gì, cũng không có ai dám làm phiền.

“Đại ca, chuyện này… em vẫn chưa thành niên.” Có người đến gần hắn ghé sát vào hắn thận trọng nói.

Bị người đá văng ra xa: “Đũy mọe cậu chưa được 18 tuổi đi theo ăn cứt tôi à? Cút về đi.”

Lúc này anh Lý vẫn đang đứng ngoài quầy lễ tân, mấy người còn lại nghĩ rằng người đang đứng trong quầy lễ tân mới là ông chủ, nhanh chóng lấy thẻ ra.

Sau đó người trong quầy lễ tân đứng thẳng người lên, mặt không biểu cảm nói: “Phòng riêng hết rồi, đổi qua phòng khách đi.”

“Cái đũy mọe…”

Thanh niên thắt bím hất cằm lên, bỗng nhìn rõ người trước mặt, sau đó ánh mắt kia phanh lại chuyển dần sang kinh hãi.

Không đợi hắn trả lời, Nhiệm Cầm đã hốt hoảng lo sợ nói: “Trình Diệp? Cậu sao lại… Tớ, tớ với cậu ta…”

Trình Diệp mặt không biểu cảm, ánh mắt rất lạnh lùng xa cách.

Nhìn thấy dáng vẻ hận không thể bổ nhào lên phía trước của Nhiệm Cầm, thanh niên thắt bím sắc mặt sầm xuống, ánh mắt nham hiểm: “Cầm Cầm!”

Nhiệm Cầm không thèm để ý đến hắn: “Trình Diệp, tớ và cậu ta hoàn toàn không có gì cả, không phải như những gì cậu thấy đâu! Tớ không biết cậu cũng ở …”

“A!”

Một tiếng hét chói tai vang lên.

Đột nhiên tình huống thay đổi bất ngờ, thanh niên thắt bím đấm thẳng vào mặt Trình Diệp, cậu bị một lực tác động mạnh và giật ra sau, phía sau là một tủ trưng bày với đồ ăn nhẹ, đồ uống và ly rơi xuống vỡ vụn, tan tành từng mảnh.

Trình Diệp ngã trên đất, khóe miệng bị đấm đến rướm máu, bình rượu bị đập vỡ, chất hỏng lạnh buốt từ đỉnh đầu chảy xuống từng giọt. Lông mày cậu không chút thay đổi, nhìn chằm chằm vào những mảnh thủy tinh trong lòng bàn tay, nhổ ra từng mảnh từng mảnh một.

“Chu Nghĩa cậu đang làm gì vậy hả?!” Nhiệm Cầm quỳ xuống hét lớn.

Lý Mỹ cuống quýt: “Anh Trình Diệp! Anh không sao chứ?”

Chu Nghĩa lộ ra nụ cười mỉa mai, trong lòng sảng khoái.

Những vị khách ở phòng khách tầng 1 dần dần tháo tai nghe, đứng dậy nhìn về phía bên này, tiếng ồn ào bàn tán lớn dần.

Anh Lý đau đầu nhìn đống bừa bộn trên đất, muốn đi gọi người.

Kết quả đám đàn em phía sau của Chu Nghĩa đột nhiên nắm lấy cánh tay của Anh Lý và Lý Mỹ. Cả đám đều là dân trong nghề, sức lực rất lớn, hai người trong thời gian ngắn không thể động đậy.

Trình Diệp đã đứng dậy, vỗ vỗ ống quần dính đầy mảnh vỡ thủy tinh của mình, đôi mắt trầm tĩnh: “Không chơi net thì ra ngoài.”

Nhìn vẻ mặt không mặn mà cũng không lạnh lùng của cậu, Chu Nghĩa càng tức giận hơn: “Tao vốn tưởng rằng Trình thiếu gia mà ai nghe đến cũng phải khiếp sợ của trường trung học số 1 uy phong như thế nào chứ, nhưng cuối cùng lại chỉ có chút tiền đồ này thôi sao? Ha ha ha, cười chết ông đây rồi, bản lĩnh lớn như cái rắm này sợ phải mất mặt nên đến thành phố Vân để trốn tránh người khác phải không?!”

“Ha ha ha, cười đái luôn rồi, Trình thiếu gia vậy mà lại lưu lạc đến bước phải đi làm quản lý quán net cho người khác sao? Oai phong lúc trước có phải đều là làm màu thôi đúng không, thực ra cũng chỉ là một thằng khố rách áo ôm thôi chứ gì?”

“Thằng nhãi Phó Dụ của trường trung học số 1 cả ngày nhắc đến Trình Diệp, tao còn tưởng rằng là nhân vật tàn nhẫn đến thế nào chứ, kết quả khi đến trước mặt chúng ta lại chẳng bằng một ông già đánh giày nữa!”

Tiếng ồn ào xung quanh ngày càng vang dội, ngay cả khán giả ở tầng một và tầng hai cũng phải ngửa cổ cười lớn.

Quai hàm của Trình Diệp nghiến chặt đến mức trên trán mơ hồ nổi lên những đường gân xanh.

Máu trong lòng bàn tay cậu rỉ ra từng giọt, cậu lại nghĩ đến cái đêm ngột ngạt đó.

Căn nhà hỗn loạn đẫm máu.

Trình Kiến Chương đứng trong bóng tối, bên cạnh là một người đang nằm, ông ta nhìn cậu, đột nhiên lộ ra một nụ cười kỳ lạ đầy ẩn ý.

Hơi thở của cậu dồn dập hơn, cơ thể run rẩy đến mức không thể kiểm soát được.

Trong đầu vang lên tiếng ong ong, máu trong cơ thể sùng sục cuộn sôi, cậu nghe thấy tiếng la hét kinh hãi khắp căn phòng, cổ họng run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ.

Cậu sắp đổ bệnh rồi.

Cậu sắp… đi nhanh về phía của Chu Nghĩa, sát khí đầy người, đôi mắt rực đỏ màu máu.

Tất cả mọi người đều bị cảnh này dọa sợ, Chu Nghĩa nuốt khan nước bọt, chầm chậm lùi về sau.

“Trình Diệp!”

“Trình Diệp!!”

Cậu đang nằm trong hồ nước đọng đen, đột nhiên có một tia sáng, có một giọng nói quen thuộc đang gọi tên cậu.

Có một lực rất mạnh kéo cậu từ bên trong ra ngoài.

Ánh mắt của cậu đã có chút tập trung.

Kỷ Yên mang chiếc ba lô phồng màu tím, mái tóc dài được búi cao, mặc bộ quần áo thường ngày rộng rãi, vội vàng nhảy xuống bậc thang.

Chiếc ô được treo trên quai phía sau cặp của cô vẫn đang lắc lư, hàng mi dài đen tuyền như lông quạ rung rinh, cô như một ngọn gió mát lành chầm chậm thổi tới.

Có lẽ vẻ bề ngoài của cô gái này quá xinh đẹp, trong chốc lát tất cả mọi người đều nhìn đến ngây ngốc, quên phải ngăn cô lại.

Dáng vẻ cô khá gầy, nhưng lại bất chấp tất cả mà đứng trước mặt cậu, bảo vệ cho cậu ở phía sau.

Cậu nhìn thấy chiếc cổ trắng nõn như ngọc của cô, nghe thấy giọng nói trong trẻo của cô.

Cô nói: “Ỷ đông h**p yếu à? Các người biết xấu hổ chút đi chứ!”

Chu Nghĩa còn chưa kịp định thần lại trước vẻ đẹp kinh người thì đã bị đã một phát ngã xuống đất.

Lưng đau nhói, hắn khó tin nhìn cô gái đang đứng trước mặt.

Tiên… Tiên nữ này đánh người sao đỉnh vậy?!

“Sao nào, đánh không?” Cô nhếch khóe miệng, tay nắm chặt thành nắm đấm, nhẹ nhàng hỏi.

Chu Nghĩa cảm thấy không đơn giản, hỏi: “Cậu, cậu là ai?”

Kỷ Yên quay đầu lại nhìn Trình Diệp, cô nhẹ nhàng chớp chớp đôi mắt như mèo, quay người ngạo nghễ nói: “Kỷ Yên của trường trung học số 6 thành phố Vân. Trình Diệp do tôi bảo kê, ai muốn ý kiến ý cò về cậu ấy mời đến trường tìm tôi chơi!” 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...