“Đến lúc anh gọi điện hỏi thì cô ấy đã ăn được nửa buổi với bạn rồi, giờ anh qua nữa cũng không tiện.”
“Tại sao không tiện? Là anh thấy không tiện, hay là cô ấy nói không tiện?” tôi truy hỏi.
Ánh mắt anh trai tôi khẽ dao động:
“Chắc chắn không tiện rồi, họ chơi đến giữa chừng, mấy cái ghế thừa, bát đũa thừa sớm đã dọn đi hết…”
Tôi chợt hiểu ra, phải cố lắm mới không bật cười lạnh.
“Rồi sao nữa? Anh lại đi đâu, mà về muộn thế này?”
“Sau đó anh … đứng đợi dưới lầu nhà cô ấy, muốn chờ cô ấy về, tự tay đưa quà cho cô ấy. Nhưng gần mười hai giờ, cô ấy nhắn tin bảo đi xem bình minh với bạn, tối nay không về nữa. anh hỏi cô ấy ở cụ thể căn nào, để có thể đặt đồ trước cửa, nhưng cô ấy cũng không chịu nói… Nhưng anh hiểu, phụ nữ sống một mình cảnh giác cao là chuyện tốt.”
Anh trai tôi vừa nói vừa mím môi, cố gượng cười cho qua. Nhưng tiếng cười khô khốc, rơi vào không khí yên tĩnh lại càng chói tai. Tôi cũng khẽ cắn môi.
Chỉ là nụ cười ấy gượng gạo cứng nhắc, hoàn toàn không giống cười.
“Anh thích cô ta đến vậy sao?” tôi hỏi.
Anh tôi cúi đầu, không nói.
Tốt lắm.
Tôi siết chặt nắm tay, hít sâu một hơi, luồng khí đi qua khoang mũi mang theo cảm giác đau rát.
“Anh còn chưa nhận ra sao, cô ta căn bản không coi anh ra gì, anh có thể tỉnh táo một chút không?”
“Chỉ dựa vào chuyện hôm nay thì không thể kết luận gì…” anh tôi né tránh ánh mắt tôi, nói khẽ.
“Bạn cô ấy nhiều, sinh nhật chắc chắn rất bận, cô ấy bận nên cũng quay cuồng không xuể, anh có thể hiểu cô ấy.”
Khoảnh khắc đó, tôi hận không thể tát chết anh.
Rốt cuộc anh có phải anh trai tôi không?
Anh rốt cuộc bị ai nhập vào vậy?
“anh …” anh còn muốn giải thích gì đó.
Tôi gần như bật thốt lên:
“Đừng nói nữa, chẳng có câu nào em muốn nghe!”
Nói xong, tôi bỏ anh lại phía sau, mặt lạnh lùng đi lên lầu, sợ chậm một bước sẽ không kiềm được mà mắng anh.
Mười bảy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên tôi chiến tranh lạnh với anh trai. Nói là chiến tranh lạnh, thực ra giống như tôi đơn phương không cho anh sắc mặt tốt.
Anh tôi vẫn như trước, đối xử tốt với tôi, nấu cơm, dỗ tôi vui. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc anh đối xử tốt với người phụ nữ kia như vậy, tôi lại không kiềm được mà tức giận.
Tôi không tin anh không hiểu tôi đang giận vì điều gì.
Nhưng anh vẫn dây dưa với người phụ nữ đó, thậm chí còn thay đổi bản thân vì cô ta.
…Mùa xuân đến, thành phố liên tiếp có mấy trận mưa, bước vào thời kỳ giao mùa lúc lạnh lúc nóng.
Anh tôi đột nhiên đổ bệnh, sốt cao suốt một tuần không hạ. Tôi vốn không muốn quan tâm, nhưng đứng ngoài cửa, thấy anh khó nhọc với lấy chiếc cốc ở đầu giường, lòng tôi lại mềm đi.
Nỗi ấm ức nghẹn trong lòng giống như quả bóng bị chọc thủng, “xì” một tiếng mà xẹp xuống.
Tôi bực bội đi vào, đưa cốc cho anh.
Anh trai cố gắng ngồi dậy, mỉm cười với tôi, cẩn thận uống một ngụm nước. Dáng vẻ đáng thương đó khiến tôi muốn mắng cũng không mắng nổi.
Tối hôm đó, tôi cầm chiếc khăn ướt đã vắt khô, cố ý đóng cửa “rầm” một tiếng, rồi bước vào, khô khan nói:
“Còn khó chịu không? Đặt cái khăn này lên đầu đi, năm phút nữa em qua thay cho anh.”
“Không cần phiền thế.”
“Đừng nói nhiều.”
Tôi đặt khăn lên trán anh rồi lại đi ra ngoài. Thực ra tôi không đi xa, chỉ đứng ngay ngoài cửa.
Vì vậy khi trong phòng có tiếng anh xuống giường, tôi lập tức nghe thấy.
“Anh làm gì vậy?” tôi đẩy cửa bước vào, “Sốt thế này còn không nằm yên? Anh cần gì nói e, một tiếng là được, em không giúp anh được à?”
“Không phải…” anh tôi nhìn tôi, có chút chột dạ, “Cô ấy gọi cho anh , bảo anh ra sân bay đón.”
“Bịch” một tiếng, tôi cảm thấy trong lòng như có ngọn lửa bùng lên.
Lửa giận làm tôi hoa mắt, gần như muốn không cần suy nghĩ mà ném chiếc khăn trong tay vào mặt anh.
“Anh có bị điên không? Tình trạng cơ thể anh thế nào anh không rõ à? Anh đi đón cô ta? Cô ta không có tiền bắt xe à? anh chuyển tiền cho cô ta không được sao?!”
“Đừng như vậy, Tiểu Diêu.” Giọng anh tôi khàn đi, nhưng lại rõ ràng lạ thường.
“Bây giờ đã khuya rồi, cô ấy là con gái, không dám bắt xe cũng là bình thường.”
Anh vỗ nhẹ tay tôi, bị tôi hất mạnh ra. Anh chỉ có thể cười khổ:
“Anh không sao đâu.”
Sau đó, anh yếu ớt mặc quần áo rồi xuống lầu.
Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Tất cả âm thanh và hơi thở chuyển động đều biến mất.
Tôi đứng tại chỗ, như bị đóng đinh ở đó. Tôi không nghe thấy hơi thở của mình, không cảm nhận được nhịp tim, thậm chí mất đi cảm giác ở tứ chi.
Thế giới dường như không ngừng thu nhỏ, thu nhỏ… thu nhỏ đến mức chỉ còn lại mảnh đất nhỏ nơi tôi đang đứng.
Tôi không biết mình đang nghĩ gì, hoặc có lẽ chẳng nghĩ gì cả.
Mọi cảm xúc mãnh liệt đều bị cưỡng ép đóng băng, chỉ còn lại một khoảng trống khổng lồ, đình trệ. Rất lâu… rất lâu… lâu đến khi kim đồng hồ trên tường lại nhích thêm một nấc, dưới lầu mới truyền lên chút động tĩnh.
Dòng máu như đông cứng lại bắt đầu chảy trở lại, mang theo cảm giác choáng váng và đau nhói. Tôi chậm rãi nhìn xuống dưới.
Ngay lập tức, đồng tử co lại.
Trán anh tôi có vết trầy rõ rệt, bước chân loạng choạng.
“Anh sao vậy?” tôi vội vàng chạy tới.
Biểu cảm anh tôi có chút lúng túng:
“Trên đường về… không cẩn thận va vào dải cây xanh…”
