Trùng Hợp Tôi Cũng Là Kiểu "Bệnh Kiều"

Chương 8



Tôi dùng cả tay lẫn chân, mệt đến mức th* d*c, lại tát anh một cái.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Từ hôm nay anh là người của em rồi!”

“Em nói đấy nhé.”

Tóc đen của anh bị mồ hôi làm ướt, rối tung dính ở trán. Không những không làm xấu đi gương mặt anh, ngược lại còn khiến anh có vẻ yếu đuối, mê hoặc như vừa bị mưa ướt.

Tôi còn chưa kịp hiểu hết ý trong lời anh thì trời đất đã đảo lộn—

Anh từ bị động chuyển sang chủ động.

Quyền chủ động đổi tay chưa đến mười mấy giây, tôi đã không nói nên lời.

Đêm đó anh tôi thật sự rất xa lạ… cũng rất điên cuồng.

Nhiều lần tôi muốn rút lui, nhưng lại bị anh kéo cổ chân kéo trở lại.

Hơi thở đàn ông nóng rực phả bên tai tôi:
“Bỏ dở giữa chừng không phải thói quen tốt đâu, em nói xem đúng không… em gái?”

Tôi không kịp thở, mắt tối sầm, ngất đi.

…Sáng sớm.

Cái đồng hồ sinh học đáng ghét lại đánh thức tôi lúc hơn năm giờ.

Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra có người đang nhìn mình, nên vẫn không mở mắt.

Cho đến khi một bóng đen như nước lạnh lan lên lưng tôi, che khuất hết ánh sáng.

Anh tôi không nói gì, cũng không có động tác gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, tỏa ra cảm giác lạnh lẽo.

Tôi nổi da gà, bật dậy khỏi giường.
“Em … tỉnh rồi à?”

Anh hỏi tôi.

Tôi nhớ lại dáng vẻ của anh tối qua, mí mắt không khống chế được mà run lên.

Nhưng anh lại bình thản như thường, thậm chí còn đưa cho tôi một cốc nước.
“Nước ấm, uống đi.”

Tôi cố trấn tĩnh nhận lấy, nhấp một ngụm. Nhân tiện dùng cốc che đi ánh mắt, lén quan sát anh.

Kết quả vừa hay chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh.

“Hối hận rồi?” anh lại hỏi.

Không hiểu vì sao, rõ ràng ngoại hình và biểu cảm của anh vẫn như cũ, nhưng tôi lại cảm thấy anh bây giờ rất xa lạ… rất xa lạ.

“Không hối hận.” tôi cố lấy lại dũng khí, “Nhưng… tại sao anh không ngủ? Anh chẳng phải đã uống thuốc rồi sao?”

Anh khựng lại, gật đầu một cách không tự nhiên.

“Vì anh vốn dĩ không uống. Lúc em đưa, anh thấy trong nước có cặn, tưởng là bẩn nên tiện tay đổ đi.”

“May mà đổ đi, nếu không…”

“anh cũng không biết cô em gái thân yêu nhất của mình định làm gì với anh .”

Tôi nhắm mắt, lòng như tro tàn.

Sớm biết vậy thì cho nhiều thuốc hơn rồi… lại chẳng có tác dụng…

Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, hối hận cũng vô ích.

Tôi không đoán được suy nghĩ của anh, chỉ có thể đặt mạnh chiếc cốc xuống.

“Nếu anh muốn đánh muốn phạt thì tùy, hoặc nếu anh cảm thấy không thể ở chung với em nữa, hôm nay em có thể tìm nhà dọn ra ngoài.”

Nhưng ngoài dự đoán, anh dường như không hề tức giận.

Thậm chí còn tiếp nhận rất nhanh.
“Từ nhỏ đến lớn, anh từng đánh em chưa? Phạt em chưa?”

Anh kéo một chiếc ghế, ngồi xuống trước mặt tôi.

“Chuyện đã xảy ra rồi, chúng ta bỏ qua quá trình, nói thẳng kết quả nhé—

Tiểu Diêu, anh sẽ chịu trách nhiệm với em.”

Tôi sững người.

Anh lập tức hỏi lại:
“Em không phải không muốn anh chịu trách nhiệm chứ?”

“Không phải…” tôi vò đầu.

“Vậy ngủ thêm một lát đi.”

Anh đắp chăn cho tôi,
“Anh đi nấu cơm, xong rồi gọi em.”

Nói xong, anh đóng cửa rồi rời đi, chỉ còn lại mình tôi ngơ ngác đứng đó, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Phản ứng của anh… có phải quá không bình thường không?

Đúng như tôi dự đoán, anh tôi muốn cưới tôi. Hôn lễ cũng chính thức được đưa vào lịch trình.

Sau khi mẹ anh biết chuyện này, nhất quyết đòi gặp tôi một lần.

Anh tôi tranh thủ kỳ nghỉ, trực tiếp đưa tôi bay ra nước ngoài.

Trên đường đi, tôi cứ không nhịn được mà nghĩ đến cuộc gọi tối hôm đó không bắt máy, trong lòng thấp thỏm vô cùng.

Đến khi gặp dì, lòng bàn tay tôi đã đổ đầy mồ hôi, lần đầu chào hỏi mà lại không phát ra được tiếng.

Nhưng dì dường như không để ý, kéo tay tôi nói chuyện không ngừng, vẫn thân thiết như trước.

Rất nhanh, dì tìm cớ đuổi anh tôi đi. Tôi linh cảm bà sắp vào chuyện chính, cổ họng lập tức căng lại, cúi đầu không dám nhìn bà.

“Tiểu Diêu.”

Dì nắm lấy tay tôi.
“Anh con không có ở đây, con nói thật với dì, con thật sự tự nguyện gả cho nó sao?”

Câu hỏi này vừa đột ngột lại vừa kỳ lạ.

Tôi ngẩng phắt đầu lên, vừa hay chạm vào ánh mắt của dì.

Đôi mắt ấy rất giống anh tôi, nhưng lại dịu dàng và sâu sắc hơn, lúc này tràn đầy lo lắng phức tạp.

Tôi khựng lại, rồi gật đầu.
“Thật ạ.”

“Không phải nó ép con chứ?”

“Không phải.”

Dì Tống thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn nắm tay tôi không buông.

“Chuyện kết hôn là chuyện lớn, dù thế nào con cũng phải suy nghĩ thật kỹ, nếu không…”

Dì thở dài, mắt hơi đỏ lên.

“Nếu không dì không còn mặt mũi nào gặp mẹ con nữa.”

Nhắc đến mẹ, tôi cũng thấy nhói lòng, bầu không khí chợt trở nên nặng nề.

Tôi liên tục đảm bảo rằng mình sẽ suy nghĩ kỹ, sẽ không làm theo cảm tính.

Dì lúc này mới miễn cưỡng buông tay tôi.

Nhưng nhìn vẻ mặt bà, rõ ràng vẫn còn điều muốn nói.

“Dì?” tôi thử gọi.

Dì càng thêm do dự.

Muốn nói lại thôi, thôi lại muốn nói.

Bên ngoài, anh tôi đã lái xe quay về.

Tiếng động cơ vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

Dì như hạ quyết tâm, nhìn ra ngoài một cái rồi lại nắm chặt tay tôi.

“Trong phòng làm việc của nó có một cái két sắt, mật mã là 83313. Con có thể mở ra xem, rồi hãy quyết định… có nên gả cho nó hay không.”

Trên đường về, lòng tôi thấp thỏm không yên.

Anh tôi nhìn tôi một cái rồi lại nhìn thêm một cái, hỏi:
“Em có bị say xe không?”

Tôi mơ hồ “ừ” một tiếng.

Anh đưa tay, kéo đầu tôi tựa lên vai mình.
“Vậy ngủ một lát đi.”

Từ góc độ này, tôi vừa hay nhìn thấy nghiêng mặt anh—
sáng sủa, dịu dàng, khiến người ta an tâm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...