Chẳng ai hay biết hôm đó Shadrian đã đưa Lyudmila đến quân đội làm gì.
Tóm lại là Lyudmila và Gagarina cứ thế ở lại quán rượu Bạch Lộ, Lâm Liên Tước rất có tài đối phó với cánh phóng viên, không những chẳng để lọt chút tin tức nào mà còn khiến việc kinh doanh của quán ngày một phát đạt, tiện thể ké luôn không ít quảng cáo miễn phí cho thương hiệu Lâm Ký nhà mình.
Quán rượu có một cửa sau, ngày ngày Gagarina đều ra vào từ lối này, ngồi xe đến nhà hát Lâu Đài. Vở kịch mới của cô bị hoãn ngày công diễn, nhưng may là nhà tài trợ không rút vốn nên việc luyện tập vẫn tiếp diễn, chỉ là lịch trình đã rãi rỗi hơn nhiều.
Những lúc rảnh rỗi, cô và Lyudmila thường lên sân thượng ngồi chơi. Lâm Liên Tước nuôi cả một bầy mèo hoang trên mái nhà, thế mà hắn còn nuôi cả chim. Chẳng biết làm cách nào mà hai loài vật này có thể chung sống hòa bình với nhau.
Thỉnh thoảng Ashley cũng đến ngồi một lát, mang theo sách hoặc tài liệu mà Lyudmila cần. Đôi khi họ trò chuyện, tuy hướng nghiên cứu khác nhau, nhưng ai cũng có thể đưa ra những nhận định mới mẻ về đề tài của đối phương. Họ nói đủ thứ chuyện, từ học thuật, thành phố Alexandria, chuyện buổi sáng thức dậy thấy tóc rối vào nhau với người thương thì phải làm sao, cho đến kỹ thuật tính bài khi chơi mạt chược và những nguyên liệu nấu ăn kinh dị trong bếp của sếp Lâm ——
Thậm chí, họ còn bàn cả chuyện chính trị.
“Vấn đề được quan tâm nhất hiện nay là bầu cử tổng thống.” Ashley đưa tờ báo vừa mang đến cho Lyudmila: “Trên báo đa phần là tin tức của phe Xã Hội và phe Trung Tâm.”
“Tuy nội các là một liên minh cầm quyền, nhưng hai phe có sức ảnh hưởng lớn nhất trước nay vẫn luôn là phe Xã Hội và phe Trung Tâm.” Lyudmila nói: “Ứng cử viên tổng thống nhiệm kỳ này có lẽ cũng sẽ được quyết định từ hai phe này.”
Cô vừa nói vừa trải tờ báo ra, trang nhất là một bức ảnh toàn thân của bộ trưởng ngoại giao, người này là ứng cử viên sáng giá cho chức tổng thống, bên cạnh viết cả một đống khẩu hiệu tuyên truyền và thành tích chính trị.
Cô lướt nhanh qua tờ báo, rút ra một điếu thuốc, liếc nhìn trái phải, chắc chắn Gagarina không có ở đó mới châm lửa. Rít một hơi xong, cô nói: “Tôi có một câu hỏi, không biết có tiện không.”
Ashley dường như biết cô định hỏi gì, liền nói thẳng: “Tôi không rõ suy nghĩ của thượng tướng.”
“Hay nói cách khác.” Anh và Lyudmila nhìn nhau: “Bây giờ có lẽ ngài ấy còn hiểu rõ dự định của thượng tướng hơn cả tôi.”
Lyudmila hơi ngạc nhiên: “Giáo sư Shadrian không nói với ngài chuyện này sao?”
Ashley hỏi ngược lại: “Thế ngài có kể hết mọi chuyện xảy ra ở quân đội cho vũ công chính Gagarina không?”
Lyudmila khẽ “ồ” một tiếng: “Xin lỗi là tôi đường đột.”
Họ đang ngồi ở lầu hai, cửa sổ mở toang, một con mèo hoang nhảy phóc lên chiếc bàn giữa hai người.
Ashley: “Không sao đâu.”
Lyudmila gãi cằm con mèo: “Khi đối phương có những chuyện mà mình không biết, cậu và giáo sư Shadrian đã xử lý thế nào?”
“Thật ra ban đầu lại thấy quen hơn,” Ashley ngẫm nghĩ một lát rồi đáp, “Chúng tôi đều biết thân phận đối phương có tính đặc thù, nên đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Ngược lại, ở bên nhau càng lâu lại càng thấy có chút không quen.”
“Là h*m m**n chiếm hữu phải không?” Lyudmila tỏ vẻ đã hiểu: “Ranh giới của cả hai liên tục bị xâm phạm, cho đến khi hình thành một thứ gì đó không phải là mình, cũng không phải là đối phương, mà chỉ hai người mới có thể định nghĩa được.”
“Có lẽ vậy.” Ashley nói: “Nhưng trong cái tổng thể hòa làm một ấy, thật ra vẫn có thể tìm thấy một ‘tôi’ và một ‘thầy ấy’ trọn vẹn.”
“Trọn vẹn ư?” Lyudmila hơi khó hiểu: “Hai bên mài giũa lẫn nhau thì ít nhiều cũng sẽ tổn hại đến bản ngã chứ, cả hai đều phải nhượng bộ mới được.”
“Đương nhiên sẽ có tổn hại, nhưng đó chỉ là những phần không đáng kể.” Ashley đáp: “Nếu phải tổn hại bản ngã đến mức không còn trọn vẹn, thì mối quan hệ này cũng chẳng cần tiếp tục nữa.”
Lyudmila nghe xong cười: “Cậu không thể để Gar nghe thấy những lời này.”
Ashley: “Sao vậy?”
“Trước khi gặp nhau, thực ra chúng tôi đều không có ý định gắn bó đời mình với ai cả.” Lyudmila ung dung nói: “Chị ấy bảo tình yêu khiến kẻ hèn nhát trở thành dũng sĩ, khiến người theo chủ nghĩa hư vô tin vào lý tưởng. Nói cách khác, chính tình yêu có thể thay đổi một vài bản chất nào đó của con người.”
Dứt lời, cô bế con mèo lên bệ cửa sổ, xoa đầu nó, ra hiệu nó có thể đi rồi.
Con mèo giũ giũ bộ lông, rồi nằm ườn ra với một tư thế vô cùng nhàn nhã.
Ashley nhìn con mèo trên bệ cửa sổ, trầm ngâm một lát rồi nói: “Đây quả thực là một lối sống khác.”
“Đương nhiên, chúng ta tìm điểm chung và chấp nhận sự khác biệt.” Lyudmila vừa nói vừa giơ ngón trỏ lên: “Thật ra, với quan điểm vừa rồi của cậu, còn có một cách giải thích khác.”
Ashley: “Giải thích gì?”
Lyudmila: “Ở một khía cạnh nào đó, chính vì trong đời có được sự ủng hộ của đối phương, mà cái “tôi” của cậu mới không bị thế giới bên ngoài làm thay đổi. Trong quan điểm của cậu, bảo vệ bản ngã là tiền đề để duy trì một mối quan hệ, nhưng đôi khi, chính mối quan hệ đó lại đang bảo vệ ngược lại tính chủ thể của cậu với tư cách là một cá nhân độc lập.”
Đồng tử của con mèo hoang phản chiếu gương mặt Ashley.
Anh có vẻ đang nghiêm túc suy ngẫm về những lời Lyudmila nói, sau đó đáp: “Tôi nghĩ, ngài nói đúng.”
“Nói đúng cái gì?” Giọng Lâm Liên Tước đột nhiên chen vào. Cả hai quay đầu lại, thấy sếp Lâm đang đứng ở cửa cầu thang, một tay chống lên khung cửa. Thấy hai người cùng ngước lên nhìn, hắn không khỏi bật cười: “Cái điệu bộ này của hai người.”
Trên chiếc bàn giữa họ có báo, trà hoa quả, và cả bánh kem nhỏ mà Ashley mang đến. Chiếc khăn trải bàn là do Gagarina đan lúc rảnh rỗi, viền hoa văn màu trắng ngà. Trên bệ cửa sổ còn có một con mèo tam thể đang ngủ say sưa.
“Trông hai người cứ như một đôi bạn thân tâm giao ấy.” Lâm Liên Tước tặc lưỡi cảm thán: “Vừa uống trà vừa chờ chồng mình về nhà.”
Lyudmila hỏi ngược lại: “Chẳng phải sếp Lâm cũng vậy sao?”
“Đúng là mấy ngày nay không gặp giáo sư Narcissus rồi.” Ashley ăn ý phối hợp.
“Thôi được rồi đó, vừa phải thôi.” Lâm Liên Tước nửa cảnh cáo nửa đùa: “Nhưng có tin tốt đây, phu nhân của Ashley vừa cho người qua nhắn nhủ, hỏi tối nay hai người có muốn ra ngoài chơi không.”
Ashley: “?”
Ashley: “Cái gì cơ?”
“Không phải chứ, thế này mà cũng không bắt sóng kịp à?” Lâm Liên Tước nhìn anh cười, trêu chọc: “Phu nhân Shadrian?”
Lúc này Ashley mới hiểu ra, anh hắng giọng: “Thầy ấy nói gì thế?”
“Bảo là tối nay dẫn cậu đi tìm trò vui.” Lâm Liên Tước nói: “Anh ta định đi cướp, tiện thể lôi kéo mấy đứa xui xẻo làm tòng phạm.”
Chưa đến tối Shadrian đã tới. Trên xe có cả thảy ba người, Narcissus xách một chiếc vali da xuống xe, theo sau là Gagarina vừa kết thúc buổi tập.
Ashley không hiểu họ định làm gì, vừa định cất lời hỏi thì đã bị Shadrian kéo thẳng vào một căn phòng trống.
Narcissus thấy vậy bèn nhìn Lâm Liên Tước: “Có cơm tối không?”
“Có, đồ có sẵn.” Lâm Liên Tước hỏi: “Vợ ơi anh đói à?”
“Ăn cơm trước đã.” Narcissus liếc về phía căn phòng nơi hai người kia vừa biến mất, “Bọn họ chắc không ra nhanh được đâu.”
Khoảng một tiếng sau, cửa phòng lại mở ra, Lâm Liên Tước “ồ” một tiếng: “Nhanh thật đấy.”
“Chứ sao nữa?” Shadrian bước tới, tay nghịch một lọn tóc xoăn: “Cậu nghĩ chúng tôi làm gì trong đó?”
Narcissus: “Bảo Vladimir lau son môi đi rồi hẵng nói chuyện.”
Shadrian mỉm cười, đi đến trước mặt hai quý cô rồi xoay một vòng: “Đẹp không?”
Gagarina vỗ tay tán thưởng, Lyudmila cũng chân thành khen ngợi: “Rất đẹp.”
Y đội một bộ tóc giả gợn sóng màu đen, diện váy khiêu vũ đỏ rực cùng giày cao gót, không thể thiếu chiếc áo nịt eo và đôi tất chân in chìm hoa văn hoa hồng chìm. Lớp trang điểm trên mặt y rất đậm, đậm đến mức nào ư? Ashley đứng cạnh lau mãi mà vẫn chẳng sạch vết son trên môi mình.
Lâm Liên Tước nhìn không nổi, tìm một tờ giấy thấm nước đưa cho Ashley, đoạn nói với Shadrian: “Anh định làm gì thế? Nửa đêm đi chinh phục tổng thống à?”
“Thời giờ tổng thống chẳng có giá trị gì để chinh phục đâu.” Shadrian nói năng đầy ngạo mạn: “Dạo này bận quá, khó khăn lắm tối nay mới không phải họp, nên ra ngoài tìm chút trò vui.”
Lâm Liên Tước: “Trò vui gì?”
“Lúc nãy chẳng phải nói với cưng rồi sao.” Shadrian nói: “Đi cướp chứ gì.”
Y vừa nói vừa xách từ trong phòng ra một chiếc vali da, chính là chiếc mà Narcissus xách từ trên xe xuống một tiếng trước. Vừa mở ra, đủ loại tóc giả và quần áo bên trong bung xòe như pháo hoa.
“Tôi nghe đứa nhỏ nhà tôi bảo các quý cô cũng nhiều ngày chưa ra ngoài rồi.” Shadrian lôi ra hộp trang điểm: “Muốn tạo hình thế nào? Già trẻ gái trai, quyến rũ mê người, hay góa phụ ba đời chồng sáu đứa con, kiểu gì tôi cũng chiều, cứ giao cho tôi.”
Kỹ thuật trang điểm của Shadrian quả là không chê vào đâu được, ngay cả Narcissus cũng hiếm khi không chê bai y. Xét đến những lùm xùm mà Lyudmila và Gagarina gây ra trong thành phố gần đây, muốn ra ngoài tốt nhất vẫn nên cải trang một chút.
Lyudmila nhìn hộp đồ trang điểm của Shadrian, tò mò hỏi: “Tạo hình nào cũng được sao?”
“Tất nhiên.” Shadrian búng tay: “Bảo đảm các vị hài lòng.”
Thực ra kỹ thuật trang điểm của Gagarina cũng không tệ, nhưng cô chỉ giỏi trau chuốt gương mặt mình để trông rạng rỡ hơn, chứ không giống Shadrian, có thể dùng màu vẽ và đạo cụ để biến thành một người hoàn toàn khác.
Cô nhìn mình trong gương, rồi lại nhìn Lyudmila, bất giác bật cười: “Giờ thì chẳng ai nhận ra chúng ta nữa rồi.”
Lyudmila giúp cô chỉnh lại bộ ria mép cho ngay ngắn: “Vẫn nhận ra qua ánh mắt được, ánh mắt của Gar rất đặc biệt.”
Gagarina hóa trang thành một quý ông trung niên thân hình phốp pháp, còn Lyudmila hóa thành một bà lão tóc bạc trắng.
Họ nhìn nhau trong gương một lát rồi cùng phá lên cười.
Gagarina xoay cây gậy một vòng đầy phóng khoáng, rồi khẽ cúi người về phía Lyudmila, ra dáng quý ông chìa tay ra: “Đi thôi? Bà yêu quý của con.”
“Ôi con yêu của bà.” Lyudmila vỗ vai cô: “Bà nghĩ với cái thân già này, đi lại vẫn bình thường không vấn đề gì đâu.”
“Giáo sư.” Cô nói xong lại nhìn Narcissus: “Vậy chúng tôi đi trước nhé?”
“Cẩn thận, đừng về muộn quá.” Narcissus nói.
“Chơi vui vẻ nhé.” Shadrian ném một nụ hôn gió về phía các quý cô: “Biết đâu chúng ta lại vô tình gặp nhau giữa đường.”
“Vậy chúc các vị cũng chơi vui vẻ.” Lyudmila gật đầu với mọi người, rồi cùng Gagarina bước ra ngoài.
“Tay nghề của lão già nhà anh còn hơn cả thợ sửa mặt ở phố Chu Tước của chúng tôi ấy chứ.” Lâm Liên Tước đứng bên cạnh vừa xem vừa vỗ tay cười: “Giờ họ có đứng trước cổng đại học Đế Quốc cũng chẳng ai nhận ra.”
Nói rồi hắn lại nhìn Narcissus, xúi giục: “Vợ ơi, anh không hóa trang à?”
Narcissus ngồi bên bàn uống trà, chậm rãi đáp: “Anh thì miễn đi, mặt anh ở Mudran cũng chẳng gây ra sóng gió gì lớn.”
“Tôi có ảnh hồi đó của anh ta đấy, sếp Lâm muốn xem thì có thể mua với giá cao ở chỗ tôi nhé.” Shadrian quyến rũ khoác tay lên vai Ashley, liếc mắt lả lơi với Lâm Liên Tước: “Năm đó Narcissus ở quân đội nổi tiếng là đóa hồng trắng đấy, có khi tôi còn phải mượn váy của anh ta…”
“Như nhau cả thôi.” Narcissus đặt tách trà xuống: “Anh cho Vladimir xem bộ váy ngủ của phu nhân bá tước đó chưa?” Đoạn, anh mỉm cười với Ashley: “Nóng bỏng lắm, năm đó cả nửa quân đội xem xong đều chảy máu mũi.”
“Thầy ơi.” Ashley ho khan một tiếng: “Lần này ngài chọn nước hoa gì vậy?”
“Sao, không thơm à?” Shadrian hỏi.
“Rất thơm.” Ashley thành thật đáp: “Thơm hơn loại lần trước.”
“Thế còn tạm được.” Shadrian nói: “Nếu cưng dám chê nước hoa của tôi không thơm…”
Ashley: “Thì sao ạ?”
“Thì tôi hôn em.” Shadrian lười biếng đáp.
Ashley lập tức nói: “Em thấy nước hoa của ngài không được thơm cho lắm.”
Lâm Liên Tước “ê ôi” một tiếng: “Thôi thôi, biến lẹ giùm!”
“Biến liền, biến liền.” Shadrian hôn lên má Ashley một cái chốc, kéo anh ra ngoài, ánh mắt lướt qua lại liếc nhìn Narcissus một cái: “Tối nay anh phải đi với tôi đấy, anh bạn.”
“Anh định đưa vợ tôi đi đâu?” Lâm Liên Tước cảnh giác: “Ai cũng có đôi có cặp, sao lại chia rẽ hai đứa tôi?”
“Đừng tưởng tôi không biết hôm qua hai người mới đi khách sạn Viễn Đông thuê phòng nhé.” Shadrian vạch trần hắn, rồi lại nói với Narcissus: “Luật cũ, chia năm năm.”
Narcissus đứng dậy, rõ ràng biết tỏng y định làm gì: “Bốn sáu, không thì tự đi một mình.”
“À được được được.” Shadrian mặc kệ người này thừa nước đục thả câu: “Hay là sếp Lâm đi cùng luôn đi? Cậu đi thì chúng tôi mới tiện làm việc chứ.”
Lâm Liên Tước nhìn Narcissus: “Em có nên đi không?”
Narcissus: “Em đừng đến là tốt nhất.”
“Vậy em không đi nữa.” Lâm Liên Tước ngồi xuống, nhìn đồng hồ trên tường: “Về sớm nhé, đợi anh ăn khuya.”
“Khuya gì nữa, ăn sáng luôn đi!” Giọng Shadrian vọng vào từ ngoài cửa.
Lâm Liên Tước: “Rốt cuộc anh muốn đưa vợ tôi đi đâu?”
Shadrian: “Đưa anh ta đi ngoại tình! Trải nghiệm cuộc sống về đêm của Mudran!”
Từ cuộc đối thoại trước đó của Shadrian, có thể đoán được điểm đến tối nay của họ liên quan đến ba từ khóa: Cướp, ngoại tình, cuộc sống về đêm.
Cướp liên quan đến tiền, ngoại tình liên quan đến t*nh d*c, cuộc sống về đêm thì liên quan đến cả tiền lẫn tình. Mà nơi ở Mudran gắn bó mật thiết với cả hai thứ đó, lại mang tính biểu tượng nhất, chỉ có một ——
Sòng bạc.
Shadrian lái xe thẳng đến cửa một quán bar, xuống xe không đi cửa chính mà vào từ tầng hầm phía sau. Vừa đạp cửa ra, mùi rượu và khói thuốc nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.
Người pha chế thấy ba người họ, nhận ra ngay Narcissus và Shadrian trang điểm đậm: “Hai vị đã lâu không ghé!” Hắn vội nói, rồi lại hỏi: “Muốn uống gì ạ?”
“Hai ly whisky nguyên chất, một ly nước trái cây thêm đá.” Shadrian gõ lên quầy bar: “Cho chúng tôi một bàn xanh, tiền cược dùng mệnh giá cao nhất.”
“Vâng vâng.” Người pha chế lập tức gật đầu: “Hai vị đợi một chút.”
“Bàn xanh” là mật hiệu trong các sòng bạc ở Mudran, chỉ những bàn cược có lượng tiền lưu thông cực lớn. Shadrian và Narcissus rõ ràng không phải lần đầu đến, tiền cược được chuẩn bị rất nhanh, chẳng bao lâu sau ngay cả chủ sòng bạc cũng chạy tới bàn, chào hỏi Shadrian trước: “Phu nhân đã lâu không ghé.”
“Cũng lâu rồi, dạo này bận quá.” Shadrian hôn lên viên xúc xắc một cái, rồi cười tủm tỉm đưa cho người chia bài, ra hiệu đối phương bắt đầu.
Ông chủ căng thẳng nhìn viên xúc xắc, miệng vẫn hỏi: “Phu nhân bận gì thế ạ? Có thời gian thì ghé quán chơi nhiều hơn nhé.”
Shadrian nhấp một ngụm rượu: “Bận trông con ấy mà.” Đoạn, y chỉ sang Ashley đang ngồi ở bàn bên cạnh: “Đó kìa, con trai tôi đấy.”
Ashley trơ mặt ra ngồi bên cạnh uống nước trái cây.
Thực ra đây không phải lần đầu anh cùng Shadrian vào sòng bạc, nhưng vì vận may quá kém nên anh vừa vào đã bị đẩy ra bàn trẻ con.
“Con… con phu nhân lớn chừng này rồi à.” Ông chủ nhìn Ashley rồi lại nhìn Shadrian, tiếp đó lại liếc sang Narcissus đang đứng bên cạnh: “Tôi nhớ lần trước hai vị đến không phải mới cưới nhau chưa bao lâu sao?”
“Ồ, anh ấy là đời chồng thứ ba.” Shadrian vừa nói vừa vỗ vai Narcissus: “Tình nhân lên ngôi đấy.”
“Kết hôn lần ba cũng không sao, tìm được tình yêu đích thực là được rồi.” Ông chủ cũng không mấy ngạc nhiên trước tình sử lằng nhằng này của y: “Thời này khó tìm được người thật lòng…”
“Đúng vậy, cái cũ không đi cái mới không đến.” Shadrian thuận miệng đáp rồi lại nhìn Narcissus: “Anh nói có phải không, chồng cũ?”
Ông chủ: “?”
Narcissus lịch thiệp cụng ly với y, đẩy tiền cược ra: “Phu nhân nói đúng.”
“Hai chúng tôi thấy không hợp, nên quyết định vẫn làm bạn.” Shadrian nói thêm: “À quên nói, hiện tại tôi đang là đời chồng thứ năm.”
“Đời thứ năm cũng tốt, chồng thì cứ càng nhiều càng tốt.” Chủ sòng bạc miệng thì nói đỡ cho y, rồi lại vô thức nhìn sang Ashley: “Vậy con trai ngài đây…”
“Ồ, đây là con của chồng thứ năm với vợ cũ của anh ấy.” Shadrian cười hì hì đáp: “Hiện tại nó đang là ứng cử viên cho cuộc hôn nhân thứ sáu.”
Ông chủ: “…”
Ngay lúc chủ sòng bạc đang cố gắng sắp xếp lại mớ thông tin quá tải này, người chia bài mở bát, Shadrian thắng.
Shadrian biết điểm dừng, thắng đến một mức nhất định liền rút lui, y liệt kê ra một danh sách dài dằng dặc, trong đó có lẽ ghi lại các sòng bạc ngầm hiện có ở Mudran, cứ thắng xong một nhà thì lại đổi sang nhà tiếp theo. Gương mặt tối nay của y xem ra thường xuyên được dùng trong các sòng bạc, hầu như sòng bạc nào cũng có người quen lên chào hỏi, thân phận giữa y và Narcissus cũng thay đổi liên tục, từ chồng thứ ba đến tình địch rồi lại đến chị em. Trong khoảng thời gian đó, Ashley đã nghe vô số phiên bản chuyện phiếm, thậm chí khi rời khỏi một sòng bạc nào đó còn có một người đàn ông ăn mặc như phú thương gọi anh lại, thở dài: “Mẹ cậu không dễ dàng gì, hãy đối xử tốt với bà ấy nhé.”
Ashley nghe xong không nói gì, cất bước bỏ đi.
Quán rượu cuối cùng trong danh sách tên là Dạ Oanh. Ba người vừa vào cửa, quả nhiên lại có người tiến lên đón, nhưng lần này là hướng về phía Narcissus: “Ngài đến uống rượu ạ?” Nói rồi nhìn ra phía sau: “Ngài Lâm không có ở đây sao?”
“Tối nay em ấy có việc.” Narcissus hiền hòa đáp: “Tôi dẫn bạn đến chơi.”
“Dễ nói dễ nói.” Chủ quán hiểu ý: “Mời ngài vào trong.”
Cách bài trí của quán rượu cho thấy đây có lẽ là quán của người Viễn Đông. Xem ra, hồi trước Lâm Liên Tước và Narcissus hẳn đã từng ghé qua.
Quán rượu Viễn Đông chơi những trò tương tự như các sòng bạc khác, chỉ có thêm gạch mạt chược và mạt chược, Shadrian chọn mạt chược, đánh vài vòng thì thắng thua ngang ngửa, Ashley nhìn là biết, y đã nương tay.
Tối nay họ đã càn quét các sòng bạc ở Mudran, hầu như ván nào cũng thắng. Kỹ năng đánh bài và vận may của Shadrian đều thuộc hàng thượng thừa, nhưng cũng khó mà kiếm được nhiều đến mức này. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng hành động thắng khắp Mudran của họ, nếu là một con bạc bình thường dám làm vậy, e là không sống nổi đến sáng mai.
Mỗi khi họ đến một sòng bạc, hầu như đều có chủ sòng bạc đến chào hỏi tiếp chuyện, ý đồ quá rõ ràng, những vị khách khác và người pha chế không rõ, nên cứ đồn thổi thân phận của Shadrian và Narcissus lên tận mây xanh, nhưng người bỏ tiền và người thắng tiền đều ngầm hiểu —— Shadrian đến, tức là quân đội đã đến.
Nhiều giao dịch ngầm ở Mudran không hợp pháp, muốn yên ổn làm ăn tiếp, tất nhiên phải có sự đồng ý ngầm của quân đội.
Nhưng việc kinh doanh của người Viễn Đông thì lại khác, đặc biệt là quán của người Quảng Châu.
Shadrian lấy một quân bài, úp trong lòng bàn tay, rồi đột nhiên quay đầu lại, đưa đến miệng Ashley đang đứng sau lưng.
Ashley không hiểu chuyện gì, Shadrian thân mật ghé sát lại, thì thầm: “Người đẹp, thổi một hơi đi.”
Sự thật chứng minh thắng bài cần kỹ thuật, thua bài cũng cần vận may, Shadrian lật ngửa quân mạt chược lên xem, một quân Đông Phong.
—— Vừa hay phá hỏng bộ Thanh Nhất Sắc sắp ù của y.
Y cười, đánh ra quân Nhất Đồng trong tay, không bao lâu sau nhà đối diện đã ù bài.
Cuối cùng lúc đổi tiền cược, Shadrian không những không thắng tiền mà còn lỗ mất một ít. Ông chủ tỏ ra rất khách sáo: “Mấy vị rảnh rỗi thì ghé chơi thường xuyên nhé.”
“Chuyện nhỏ thôi.” Narcissus ôn hòa nói: “Tiền thua cứ ghi vào sổ của tôi là được.”
Shadrian sợ thiên hạ không loạn, ghé lại: “À không, ghi vào sổ của sếp Lâm ấy.”
Chủ quán rõ ràng biết mối quan hệ giữa Narcissus và Lâm Liên Tước, ông ngập ngừng nhìn Shadrian: “Xin hỏi ngài là…”
“Tính theo vai vế, sếp Lâm phải gọi tôi một tiếng mẹ.” Shadrian vỗ vai Narcissus: “Con nói có đúng không?”
“Vị này là mẹ của ngài sao?” Chủ quán ngạc nhiên nói: “Ngài ấy trẻ trung thật đấy.”
“Đâu có đâu có.” Shadrian liền nói: “Nhờ con trai hiếu thảo cả.”
Narcissus hít sâu một hơi, mỉm cười đáp: “Mẹ nói đúng.”
