Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 22: Vườn xưa vắng tiếng này



Vừa ra khỏi cửa, Shadrian đã bị Narcissus đạp vào trong xe, y vội vàng lăn vào ghế phụ, Ashley lái xe ở bên cạnh, cả khoang xe vang vọng tiếng cười nắc nẻ của Shadrian: “Đừng giận mà con trai, đã nói là chìa bốn sáu, một phần lời lãi là để được nghe con gọi một tiếng mẹ, vụ này không lỗ đâu ——”

Narcissus ngồi ở ghế sau đếm tiền, ném phần của Shadrian vào mặt y: “Thôi được rồi, già đầu rồi cười ít thôi, cẩn thận sặc chết bây giờ.”

Shadrian thổi bay mấy tờ tiền trên mặt, cười nói: “Dạo này ở Quốc Hội căng thẳng đến mức mặt tôi cứng đờ cả rồi, khó khăn lắm mới ra ngoài cười một chút, kẻo người ta lại nói tôi già rồi mà không có nếp nhăn.”

“Dạo này tình hình thế nào?” Narcissus nói: “Hiếm khi thấy anh bận tối mày tối mặt thế này.”

“Kiếm được cả khối tiền làm thêm giờ.” Shadrian nói: “Mua một cái nghĩa địa có phong cảnh đẹp nhất Mudran cũng không thành vấn đề.”

Ashley theo phản xạ nhấn ga, quán tính khiến mấy người đều chúi người về phía trước, Narcissus ở ghế sau đạp vào lưng ghế Shadrian: “Thôi đi, ăn nói cho có đức vào.”

Shadrian không nói gì, ngáp một cái, dựa sát vào Ashley.

“Chưa từng nghĩ đến việc nghỉ hưu sao?” Narcissus hỏi.

“Nghĩ chứ, mơ cũng muốn.” Shadrian nhắm mắt: “Nhưng xem tình hình hiện tại, mong tôi nghỉ hưu còn không bằng mong quân đội sớm sụp đổ.”

“Bận đến thế thật à?” Narcissus hơi bất ngờ: “Kỳ nghỉ tiếp theo của anh là khi nào?”

Shadrian hạ cửa sổ xe xuống, ánh đèn đường bên ngoài chiếu vào, tựa một bình mật vàng óng, đông cứng khuôn mặt y ở thời khắc huy hoàng trước lúc tàn phai.

Y hóng gió một lúc, lát sau mới nói: “Chắc phải đợi đến khi bầu cử kết thúc.”

Ánh mắt Ashley khẽ động định nói gì đó, nhưng Shadrian lại ghé sát lại, nắm tay anh xoay vô lăng: “Đừng vội về quán rượu Bạch Lộ, còn một nơi nữa phải đi.”

Narcissus: “Còn muốn đi đâu nữa?”

“Sau khi mọi h*m m**n đã được giải tỏa, ai cũng sẽ đến nơi đó để sám hối.” Shadrian ra hiệu cho Ashley rẽ vào, dừng lại ở một ngã tư trước đại lộ Kurfürstendamm.

Phía trước ngã tư là đại lộ Kurfürstendamm, rẽ trái là tòa nhà Quốc hội, bên phải là trụ sở quân đội.

Còn bên cạnh con phố họ đang đứng, sừng sững một công trình kiến trúc kiểu Gothic.

Đây là tân Thánh Đường.

Lyudmila và Gagarina đang ngồi trên bậc thềm trước cửa, Gagarina thấy họ liền cười rộ lên: “Thế nào? Tôi đã nói mà.”

Shadrian thò đầu ra khỏi xe: “Nói gì?”

“Tôi với Mia đánh cược, cược là các anh chắc chắn sẽ đi qua ngã tư này.” Gagarina nói: “Chúng tôi đã ngồi đây gần một tiếng rồi.”

Cô nói xong, giọng điệu thay đổi, trở nên kiêu ngạo và đường hoàng, ưỡn bụng, chỉnh lại chiếc nơ ở cổ, vô cùng uy nghiêm nói: “Các vị đến muộn rồi.”

“Xin lỗi đã để các quý cô đợi lâu.” Narcissus xuống xe, nhìn Shadrian: “Vậy chúng ta đến tân Thánh Đường làm gì?”

“Sám hối chứ gì.” Shadrian đáp tỉnh bơ.

Narcissus: “Tôi mà tin lời anh thì thà tin mặt trời mọc ở đằng Tây còn hơn.”

Ashley xuống xe sau cùng, đột nhiên lên tiếng: “Hình như em biết.”

Mọi người lập tức nhìn về phía anh, chỉ có Shadrian vẫn đi về phía trước, không ngoảnh đầu lại mà ném cho anh một nụ hôn gió.

Ashley nhìn bóng lưng Shadrian, nói: “Trong tân Thánh Đường có một hầm rượu.”

Lần đầu họ gặp nhau, Shadrian đi ra từ hầm rượu.

Lúc ấy là hoàng hôn, đối phương nhảy xuống từ cửa sổ, chân dính đầy nước ép nho, mí mắt thấm đẫm sắc vàng đỏ.

Cổng chính tân Thánh Đường đã đóng, Shadrian trèo qua hàng rào bên cạnh, mọi người theo sau y, xuyên qua những bụi hoa hồng, lại đi qua một vườn cây ăn quả, cuối cùng Shadrian dừng lại trước một ngôi nhà màu trắng.

Ngôi nhà không khóa, bên trong là cầu thang xoắn ốc đi xuống, qua mấy mái vòm xây bằng gạch, họ đến một nơi âm u mát lạnh như hầm mộ.

Đợi Shadrian thắp nến lên, mọi người đều trông thấy những giá đỡ lấp lánh như châu báu, xếp tầng tầng lớp lớp.

Trên giá toàn là chai rượu.

Bộ sưu tập trong hầm rượu của tân Thánh Đường quả thực phong phú vô cùng, nhìn hút tầm mắt cũng không thấy điểm cuối của giá rượu. Từ “Thánh Hỏa Chardonnay” của vùng núi Carpano, “Bình Minh Barolo” sản xuất ở cao nguyên Glorund, thậm chí còn có đặc sản “Ánh Trăng Bạc Pinot Noir” của thành Alexandria, từ rượu vang trắng ngọt Asca và Sauvignon Blanc dùng kèm phô mai, đến rượu Syrah chuyên dùng cho lễ Thánh, và một loại rượu vang chai nhỏ, không có nhãn, chỉ dán một nhãn bạc ghi ngày tháng ở cổ chai, trông như rượu tự nấu của tân Thánh Đường.

Narcissus nhìn quanh, cảm thán: “Nơi tốt thế này sao không nói sớm?”

“Sợ anh đến cướp.” Shadrian thẳng thắn đáp: “Cho anh biết sớm một ngày, rượu ngon tôi uống được lại ít đi một chai.”

Narcissus nghe vậy nhướng mày, nhưng không phản bác, tự đi chọn rượu.

“Các quý cô thì tôi đề nghị có thể thử Moscato hoặc Bairrada.” Shadrian tỏ ra rất rành đường, dẫn mọi người đi sâu vào bên trong: “Bên kia tôi nhớ có mấy thùng là đặc sản của Yenine, toàn rượu mạnh.”

Y vừa nói vừa cầm một chai lên, xem nhãn rượu rồi đưa cho Gagarina: “Đây là rượu vang đỏ Pishala của Yenine, uống với quả sung hoặc giăm bông là ngon nhất.”

Nói rồi chỉ vào sâu trong hành lang: “Trong cùng có mấy cái tủ lớn, chuyên dùng để đựng giăm bông và trái cây.”

Gagarina nhận lấy chai rượu, cười nói: “Cảm ơn.”

Phía đối diện giá rượu vang lên một tiếng “pốc”, là Narcissus. Anh cầm một chai sâm panh đã mở nút, những bọt khí vàng óng đang sủi bọt trào ra.

Anh giơ chai rượu lên với mọi người, phong thái như chủ nhà hiếu khách, nói bằng giọng điệu rất đỗi tự nhiên: “Tôi cạn trước, các vị cứ tự nhiên.”

Rồi một hơi tu hết hơn nửa chai, gật đầu hài lòng lại bắt đầu tìm chai tiếp theo.

Shadrian đã quen với cái điệu bộ này của anh, y chọn mấy chai rượu đưa cho Ashley, vơ một nắm hoa quả khô trên giá, rồi hất cằm về phía cầu thang: “Chúng ta lên trên uống.”

Cả hai đi ra vườn cây ăn quả, Shadrian dùng con dao quân dụng mang theo bên người khui nút chai rượu, uống một ngụm lớn, rồi nói: “Hồi tôi với Narcissus mới hợp tác, cục Cơ Động còn thiếu kinh phí, thường là hôm trước còn ở phòng hạng nhất, hôm sau đã phải lang thang đầu đường xó chợ. Thế mà nhiệm vụ lại yêu cầu phải cố giữ thể diện không để lộ tẩy, có lúc tiêu hết tiền không có chỗ ở, một là ngâm mình ở bữa tiệc cả đêm, hai là tìm một nơi không ai tìm thấy mà ở tạm. Thường thì nhà thờ là một lựa chọn không tồi.”

Hai người nằm ngồi xuống bãi cỏ, Ashley im lặng lắng nghe y kể.

“Nhà thờ ấy à, một là nằm trên mái nhà nhưng trời mưa thì gay go, hai là tìm hầm rượu dưới đất.” Shadrian vừa nói vừa cười: “Sau này chúng tôi phát hiện trú tại hầm rượu tốt thật, che mưa che gió lại có đồ ăn thức uống. Thỉnh thoảng còn có ông lớn bà lớn nào đó đến đây hẹn hò với tình nhân, đối thoại của họ đúng là đặc sắc vô cùng, đôi khi còn nắm được thông tin tình báo hiếm có.”

Shadrian vừa nói vừa bóc quả khô, ngón tay phát ra tiếng “rắc rắc”: “Có một lần tôi uống nhiều quá, say tới không biết trời trăng, nghe nói hôm sau dù Narcissus làm cách nào cũng không thể đánh thức tôi dậy, nên anh ta tự đi làm nhiệm vụ, làm xong nhiệm vụ thì cuỗm luôn toàn bộ kinh phí về nước. Còn lại một mình tôi ở xứ người nghèo rớt mồng tơi, phải lừa ăn lừa uống hơn nửa tháng mới đủ tiền lộ phí.”

“Sau khi về tôi liền viết báo cáo xin đổi cộng sự, nhưng cấp trên không đồng ý, bảo là thiếu nhân lực, nguy hiểm cao, nói trắng ra là quá ít người dám làm nhiệm vụ cảm tử. Lúc đó ngày nào tôi cũng đến nhà thờ thắp nến, mong cho tên lang băm này mau chết quách đi.”

“Nào ngờ đến giờ vẫn chưa chết.” Shadrian nói rồi chậc một tiếng: “Thành ra cầu nguyện thực ra chẳng có tác dụng gì, thần thánh chẳng quan tâm gì sất.”

Ashley nghe y kể xong, hỏi: “Tại sao ngài không còn hợp tác với giáo sư Narcissus nữa?”

“Vì cục Cơ Động có sắp xếp khác.” Shadrian nhún vai: “Cộng sự không cố định, có một thời gian hầu như nhiệm vụ nào tôi cũng phải đổi cộng sự.”

Ashley: “Có phải vì ít người có thể phối hợp với ngài không?”

“Một phần là vì lý do đó.” Shadrian suy nghĩ một lát, rồi tổng kết: “Chủ yếu là vì người chết quá nhanh.”

Tiếng nút chai bật ra vang lên bên tai, Ashley nghe thấy y uống một ngụm rượu, rồi nói: “Để tôi nghĩ xem… Narcissus chắc là cộng sự duy nhất còn sống sót.”

“Thực ra anh ta bị buộc phải nghỉ hưu.” Shadrian nói bằng giọng điệu hơi giễu cợt: “Cục Cơ Động vì một vài lý do không thể dùng anh ta nữa, rồi vì thân phận người này đặc biệt, không thể trực tiếp thủ tiêu nên bị điều đến trường dạy học.”

Y nói xong đổ một nắm gì đó trong tay cho Ashley, Ashley giơ tay đỡ lấy, phát hiện là hạt quả vừa bóc xong.

Anh ít khi hỏi Shadrian làm những gì ở những nơi anh không thấy, hay nói đúng hơn là anh chưa bao giờ hỏi. Đây là sự ngầm hiểu giữa họ, nhưng không vì thế mà Shadrian không đề cập. Trái lại Shadrian còn thường xuyên buôn đủ thứ chuyện, thỉnh thoảng lại hé lộ những trận gió tanh mưa máu. Ashley chỉ nghe, nghe xong rồi quên.

Đôi khi trong những cuộc trò chuyện đó lọt ra một vài chuyện quan trọng, anh sẽ ghi nhớ. Trong lòng anh có một cuốn sổ, ghi chép đủ thứ. Kể từ năm học thứ hai chuyển lên khoa sinh học, anh không còn quay lại trang viên thượng tướng nữa, nhưng anh không vì thế mà mất đi nguồn thông tin. Nói đúng hơn là sau khi ở bên Shadrian, anh còn nắm được nhiều thứ hơn.

Ashley rất rõ ràng, anh và Shadrian hiện không ở cùng một lĩnh vực. Đối với những chuyện anh không dính líu tới, không biết mới là sự bảo vệ tốt nhất.

Nhưng vào những thời khắc nguy cấp nhất, bất cứ manh mối nào Shadrian để lại cũng sẽ trở thành con át chủ bài để anh đánh cược với tử thần.

Ai cũng tự xây cho mình một tòa lầu cao, nhưng vẫn dành cho người kia một lằn ranh cuối cùng. Đó là sự thấu hiểu ngầm giữa cả hai.

Thuở mới quen, Shadrian còn bận rộn hơn bây giờ, có khi mấy tháng trời chẳng thấy mặt. Mãi mới đợi được y có thời gian rảnh, lại đúng dịp sinh nhật Ashley, Shadrian liền đặt hai vé du thuyền khoang hạng nhất. Họ lênh đênh trên biển bảy ngày, đến tối sinh nhật Ashley, bánh kem vừa cắt được một nửa thì Shadrian đột ngột nhận được tin nhắn từ quân đội, yêu cầu y giải quyết một nhóm tội phạm vượt ngục đang ẩn náu ngay tại khoang hạng ba.

Miệng Shadrian còn dính kem rời đi, đến khi quay về, tay đã xách thêm hai chai rượu không biết chôm chỉa ở đâu được. Vừa vào đến cửa, y đã thấy Ashley rút con dao ăn ra khỏi cổ tên tội phạm vượt ngục cuối cùng, thì ra đám người này không biết từ đâu biết được số khoang của họ, thấy không giải quyết được Shadrian nên định bụng bắt Ashley để uy h**p.

Ashley thản nhiên đá cái xác từ ban công xuống biển. Căn phòng đã thành một bãi chiến trường hỗn độn, duy chỉ có chiếc bánh kem vẫn còn nguyên vẹn trên bàn. Anh đón lấy chai rượu từ tay Shadrian, hai người tiếp tục cắt bánh, ngồi bệt xuống sàn nhà ăn bữa khuya. Shadrian hát cho anh nghe bài hát mừng sinh nhật, dạy anh cách nhận biết các chòm sao, cuối cùng anh thiếp đi ngay trên sàn.

Gió biển đêm ấy lồng lộng, nhanh chóng thổi bay đi mùi máu tanh, trả lại một giấc ngủ yên bình.

Cả hai đều không lái xe mà cuốc bộ theo con đường “vượt ngục” do chính Shadrian khai phá năm nào. Đến cổng học viện là nửa đêm, họ cạy khóa kho thực phẩm, tiện tay khuân luôn hai thùng pháo hoa lớn tìm thấy trong kho lên sân thượng. Hai người vừa chia nhau đồ quân nhu, vừa đốt pháo hoa rực trời, học viện Sĩ Quan vốn được xây trong núi, cả thung lũng nhờ vậy mà sáng bừng lên như ban ngày.

Giữa màn pháo hoa lộng lẫy đó, Shadrian đã đứng dậy, mời anh một điệu nhảy.

Shadrian biết đủ mọi vũ điệu, từ Flamenco đến Waltz, từ Latin đến Tango, điệu nào y cũng nhảy xuất sắc. Y dìu dắt Ashley từng bước một, hứng lên lại kéo cậu học trò xoay một vòng. Có lần, trong một đêm lang thang ở thành phố lạ, Shadrian say khướt đã tiện tay trộm một đôi giày khiêu vũ từ cửa hàng ven đường. Y xỏ giày, nhảy dưới ánh đèn đường ba mươi hai vòng xoay trứ danh trong vũ điệu “cái chết của thiên nga”.

Lúc này Ashley đột nhiên lên tiếng: “Thầy ơi.”

Shadrian đang đứng trên bãi cỏ quay đầu nhìn anh: “Sao thế?”

“Em có thể mời ngài một điệu nhảy không?”

“Đương nhiên.” Shadrian cười dưới ánh trăng: “Nhưng phải đổi sang chỗ khác.”

Cả hai đến sảnh Rose.

Ashley đứng giữa đại sảnh, vừa định đưa tay ra thì thấy Shadrian đột ngột lùi lại hai bước. Y đá văng đôi giày cao gót, để chân trần trên nền đá cẩm thạch mát lạnh.

Rồi y ngửa cổ uống một ngụm rượu, sau đó dốc ngược miệng chai, đổ hết phần rượu còn lại xuống sàn.

Y bước lên, làm bắn tung tóe một màu đỏ tươi khắp mặt sàn.

“Xin lỗi nhé, hầm rượu của tân Thánh Đường có quá nhiều rượu ngon, tôi lỡ chén say sưa quá, giờ mới tỉnh.” Người đó mắt lờ đờ say nhìn anh cười, m*t ngón trỏ: “Tôi định đi tắt qua vườn trái cây cho nhanh, nào ngờ dẫm phải cả sọt nho mới hái.”

Người ấy xoay một vòng trước mặt Ashley, rồi đứng lại, cười tủm tỉm hỏi: “Vậy, ngài thấy tôi thế nào?”

Ashley nhìn y một lúc lâu.

“Em thấy, rất hợp.”

Họ đã từng khiêu vũ ở vô số nơi. Điên rồ nhất là ngay tại hiện trường một vụ án mạng, yên bình nhất là ở đầu giường trong ký túc xá của Ashley. Trong mưa, trong vũng máu, dưới chân tượng Đức Mẹ, Shadrian gần như chưa bao giờ từ chối Ashley, càng không từ chối lời mời khiêu vũ của anh, chỉ trừ một trường hợp duy nhất ——

Khi y là “Lili Marleen”.

“Lili Marleen” vốn là tên một bài hát, Shadrian đã hát nó trong một giấc mơ mờ ảo của Ashley. Đêm đó trời mưa, anh ngủ sớm trong ký túc xá, mơ màng cảm thấy một luồng gió lạnh luồn vào phòng, mang theo mùi xì gà hoa hồng. Anh thả lỏng, biết là Shadrian đến, cơn buồn ngủ lại nhanh chóng ập tới. Trong cơn mơ màng, Ashley nhớ Shadrian đã vén tóc ra trước ngực, ngồi xuống mép giường nhờ anh kéo khóa váy sau lưng, miệng khẽ ngân nga một giai điệu.

Ashley còn nhớ lúc đó y hát câu đầu tiên của bài hát này ——

Lili Marleen không bao giờ khiêu vũ với tình nhân

Lili Marleen chỉ chọn người không yêu làm bạn nhảy

Mà lúc này, Shadrian đã tháo bộ tóc giả, lau sạch lớp trang điểm trên mặt.

Giọng y vang vọng trong sảnh Rose: “Bây giờ, em có thể mời tôi nhảy rồi.”

Ánh trăng từ giếng trời đổ xuống, tựa một dòng sông tĩnh lặng mát lành.

Đêm lành vắng tiếng này.

Trời gần sáng Narcissus đến tìm họ: “Đủ rồi đấy, cha cố tân Thánh Đường sẽ dậy làm lễ vào khoảng hơn bốn giờ. Dạo này đang kỳ bầu cử, gây ra sóng gió gì lại phải viết báo cáo đấy.”

Shadrian còn muốn lấy thêm hai chai rượu nữa, bèn ấn Narcissus trở lại hầm rượu, còn Ashley ra ngoài khởi động xe. Các quý cô ra trước, Gagarina uống hơi quá chén, đang xách giày nhảy múa trước cổng Thánh Đường. Cái bụng tròn vo cũng không cản được cô thực hiện liên tiếp mấy vòng xoay ba, miệng ngân nga một bản giao hưởng đang tập gần đây.

Lyudmila tựa vào xe, lặng lẽ ngắm nhìn cô, mái tóc bạc phản chiếu ánh sáng dịu dàng.

Ashley gõ lên cửa sổ xe: “Thưa ngài.”

Lyudmila cúi xuống nhìn: “Có chuyện gì sao?”

Ashley hỏi: “Khi nào thượng tướng sẽ tham gia tranh cử?”

Lyudmila có vẻ hơi ngạc nhiên. Hiện tại, phe Xã Hội vẫn chưa đưa ra ứng cử viên cụ thể nào. Tuy Thượng tướng là nhân vật đại diện của một phe phái, nhưng xét đến giới tính và các yếu tố khác, bà chưa từng tham gia các kỳ tranh cử trước đây.

Cô suy nghĩ một lát, rồi tỏ vẻ đã hiểu: “Giáo sư Shadrian nói cho cậu biết à?”

“Thầy ấy không nói.” Ashley đáp: “Nhưng tôi biết.”

Lyudmila “Ồ” một tiếng: “Cậu còn biết gì nữa không?”

“Tôi còn biết thượng tướng tham gia tranh cử, có lẽ sẽ liên quan đến ngài.” Ashley ngẫm nghĩ một lát, rồi nói tiếp: “Và có lẽ, còn có cả người khác nữa.”

Lyudmila nhìn Narcissus và Shadrian đang trèo tường ra ngoài, bất giác mỉm cười: “Hai người đúng là rất xứng đôi.”

Ashley: “Cảm ơn, tôi nghĩ câu này dành cho ngài và vũ công chính Gagarina cũng hợp lắm.”

Lyudmila mở cửa xe, ngồi vào, rồi lại xuống xe từ phía bên kia, đi về phía Gagarina đang nhảy múa cách đó không xa.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trên xe, cô nói với Ashley: “Thời gian dự kiến công bố là ngày mai.”

Tổng hợp một số thảo luận:

No9: Tôi đã muốn nói điều này từ lâu, nhưng lại sợ đoán sai. Cá nhân tôi cảm thấy kết cục của Shadrian không thể nào êm đềm được. Dưới đây là một vài phân tích cá nhân, nếu có diễn giải quá đà, xin hãy bỏ qua cho.

– Hình tượng Đức Mẹ từng được dùng để chỉ Shadrian (trong vài chương đầu về bức tranh của Ashley), và ô cửa kính màu hình Đức Mẹ của tân Thánh Cung đã bị chính Shadrian phá vỡ. Hơn nữa, Shadrian đã nói rõ rằng tân Thánh Cung sau khi được xây dựng lại sẽ không còn ô cửa kính như vậy nữa, vì giá thành rất cao và rất phức tạp thì phải? Tóm lại là ô cửa kính hình Đức Mẹ sẽ không xuất hiện trở lại, mà Shadrian là người từng tượng trưng cho Đức Mẹ (thông qua bức tranh), tôi không thể không suy nghĩ nhiều.

– Trong những chương trước ở thành phố Alexandria, thuyền trưởng đã dùng một phép so sánh cho Shadrian: Y đã ví mái tóc của Shadrian xõa trên giường như một vũng máu. Đã là tóc thì vũng máu được ví von cũng tương ứng với vị trí đầu, chảy máu nhiều như vậy ở đầu là chí mạng. Tôi nghĩ đây là một ẩn dụ, một gợi ý.

– Chương này, có đề cập rằng Shadrian hiện đang ở “thời kỳ cực thịnh trước lúc suy tàn”, cũng xuất hiện trong một câu so sánh. Câu này được nhìn từ góc độ cuối cùng của thời gian nhìn lại, vậy thì sự suy tàn được nói đến rốt cuộc là gì?

– Trong hồ sơ lưu trữ, phần cuối có đề cập rằng Lili Marleen tra không ra người này. Lili Marleen, Shadrian đã bị bụi thời gian chôn vùi. Nếu tài liệu mật thuộc chương đó đã hết thời hạn bảo mật, vậy còn thân phận của Shadrian và Lili Marleen thì sao? Một nhân vật huy hoàng như vậy trong thời đại này lại bị xóa sạch dấu vết ở đời sau, thật khó tưởng tượng sau này đã xảy ra chuyện gì.

Tôi chỉ nghĩ được đến đây thôi, nếu sau này có thêm, tôi sẽ bổ sung vào phần bình luận này. Xin cho phép tôi diễn giải quá đà một chút, tôi thật sự bị trauma với những cú sốc rồi. Bây giờ tôi cảm thấy như đang nắm một viên kẹo, biết rõ bên trong nó có một lưỡi dao, rõ ràng nó đang tan chảy trong lòng bàn tay tôi, rõ ràng máu đã chảy từ lòng bàn tay xuống, tôi vẫn không chịu buông tay. Thuyền trưởng viết hay quá.

⤷ Lầu 1: Tôi, tôi cũng có cảm giác này, khóc mất, khóc mất. Câu “Mọi sự khởi từ một nhành hồng, rồi lụi tàn trong ánh lửa” trong giới thiệu luôn khiến tôi có cảm giác không lành, bị “Phật Nói” làm cho sợ rồi…

⤷ Lầu 3: “Trước Thềm Tuyết Trắng”, cái tên truyện này đã có cảm giác của thời kỳ cực thịnh trước lúc suy tàn rồi, giống như một bữa tiệc hoa hồng cuồng nhiệt cuối cùng trước khi tuyết rơi, sau đó bị thiêu rụi trong một ngọn lửa… sao lại có cảm giác như cả hai cùng chết thế này

⤷ Lầu 5: Còn nữa, bổ sung cho điểm thứ nhất, hư hại đầu tiên của ô cửa kính màu là do một viên đạn từ bên ngoài nhà thờ bắn vào đầu Đức Mẹ, điều này tương ứng với điểm thứ hai.

⤷ Lầu 6: 5. Trong chương 4 ở phòng tập ballet, Ashley đã nhìn thấy một bức ảnh cũ của Shadrian, y mặc một chiếc váy màu xanh lá cây, và tác giả đã dùng câu “đây quả thực là một chiếc váy màu xanh lá cây” làm tóm tắt nội dung của chương đó, vậy thì hình tượng “váy xanh” cũng được coi là đã được nhấn mạnh rồi nhỉ. Nhưng, xin lưu ý, váy xanh của thời đại đó gần như là váy đòi mạng. Trong thời đại này, váy xanh từng rất thịnh hành, là biểu tượng thời trang trong giới quý bà thượng lưu nhưng, thuốc nhuộm màu xanh lá cây của phương Tây thời đó có độc, vô số quý bà phương Tây đã chết vì những chiếc váy xanh độc hại, mọi người có thể tra cứu thử. Vậy nên, chi tiết Shadrian mặc váy xanh, tôi nghĩ đây cũng là một gợi ý.

No31: Hình như trong truyện chưa bao giờ miêu tả mắt của Shadrian màu gì, không biết đôi mắt của Shadrian đã nhìn thấy những gì.

No36: Trước thềm tuyết trắng, trước thềm tuyết trắng, dưới lớp tuyết chôn vùi là máu tươi đầm đìa, là thân xác của chiến sĩ, là vũ khí kiên cường, là xã hội mục nát suy tàn. Có xung đột, có chiến tranh, có vô số hy sinh. Sau khi tuyết rơi, là sự tái sinh, thời đại mới, tư tưởng mới, công nghệ mới, cường quốc mới. Những người như Shadrian, đã định sẵn là những người đấu tranh, những người thúc đẩy của thời đại. Không, lòng ích kỷ của tôi không muốn họ trở thành những người hy sinh, càng không muốn họ trở thành người chứng kiến. Sự hy sinh là khó tránh khỏi, hy vọng ngày đó đến muộn một chút, thuyền trưởng xin hãy giơ cao đánh khẽ QAQ.

No39: Càng ngọt ngào tôi càng cảm thấy thanh kiếm trên đầu càng nặng. Kết hợp với dự đoán cá nhân và phân tích trong khu bình luận, bây giờ tôi thật sự đang l**m mật trên lưỡi dao rồi. Thôi kệ, thả lỏng đầu óc theo nhịp của thuyền trưởng, tôi sẽ lặng lẽ làm khán giả cho điệu nhảy của họ. Bản nhạc đã đến đoạn nào rồi nhỉ? Tôi đã đắm chìm trong sự lãng mạn và vẻ đẹp, tôi đã quan sát thấy sấm sét và gió bão. Hãy khiêu vũ đi các vị, sân khấu của các vị sẽ là một thời đại biến động.

No44: Nghĩa địa, thời kỳ cực thịnh trước lúc suy tàn, vườn xưa vắng tiếng này, và cả cảnh gặp gỡ ban đầu được tái hiện… cảm giác đâu đâu cũng là điềm báo chẳng lành. Shadrian tượng trưng cho cháy, cũng giống như Lili Marleen không bao giờ già đi, suy tàn sau khi đạt đến đỉnh cao dường như cũng không có gì lạ. Đây có lẽ chính là “chẳng cho nhân gian thấy đầu bạc”.

No46: Tôi cảm thấy hai mươi mấy chương đầu đã cho chúng ta thấy một thế giới rất đẹp và lãng mạn nhưng trong đó lại có những nguy cơ rình rập, những dòng chảy ngầm cuồn cuộn, tiếp theo sẽ là những cú sốc chấn động.

No63: Chương này thật sự có cảm giác như một cuốn hồi ký…

Nó khiến người ta bất giác nghĩ đến cảnh mọi người ăn lẩu ở Nghiệp Thủy Chu Hoa trong “Hồng Bạch Hỉ”, bữa tiệc chia tay không có tiền của các nhà khảo cổ trong “Phật Nói”, và trong “Trước Thềm Tuyết Trắng” là cảnh mọi người cùng nhau uống rượu trong hầm rượu, các cặp đôi đi nghỉ mát hẹn hò… Đặc biệt là ở cuối cùng đã cho chúng ta biết tin thượng tướng sẽ tranh cử, mà trong tư liệu lịch sử lại có thông tin đế quốc sụp đổ… Theo thói quen của thuyền trưởng, những sự kiện này chắc chắn có liên quan, những mẩu bánh ngọt nhỏ trong hai chương này càng giống như sự bình yên trước cơn bão… Hy vọng không phải như tôi nghĩ.

Ngoài ra, tên chương này là “Vườn xưa vắng tiếng này”, nếu tôi nhớ không lầm thì đây là câu trong bài “Trường Tương Tư” của Nạp Lan Tính Đức… Nguyên tác là để bày tỏ nỗi nhớ quê hương, vậy ở đây có phải là một sự hoài niệm về cuộc sống tươi đẹp không? (Hơi giống tiêu đề của quyển đầu tiên), còn ở phần tóm tắt nội dung, chương này là “Tôi có thể mời ngài một điệu nhảy không?”, đây là câu của cún con nói, rồi tôi thấy hơi giống câu “Xin hãy giúp tôi châm một điếu thuốc” của Shadrian ở chương đầu, chương này vừa hay cũng có hồi tưởng về lần đầu hai người gặp nhau (hình như không tính là lần đầu), không được rồi, cảm giác ngày càng giống hồi ký… sau này chắc chắn sẽ có bão lớn, hy vọng mưa không quá to (bé không ăn được dao quá cứng và quá nhiều).

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...