Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 3: Lili Marleen



Từ dạo biết tên Shadrian, Ashley thường xuyên mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ.  

Trong mơ tại sảnh Rose, dưới vòm trần cao rộng vẽ bức tranh Đức Mẹ dát vàng, anh trải giấy bút ra, đối chiếu bức họa để phác thảo. Tượng thần trong phòng chẳng biết đã bị ai dời đi từ lúc nào. Anh cố định bảng vẽ lên bệ thờ, dõi theo ánh hoàng hôn trôi trên mặt giấy. Trực giác mách bảo Ashley rằng bức tranh này nên mang sắc vàng đỏ, anh cần bắt lấy khoảnh khắc hoàn hảo nhất để lên màu.  

Nhưng mỗi lần anh cảm thấy mình sắp chạm đến góc độ rực rỡ nhất, tiếng súng lại vang lên trong mơ.

Ai đó bắn một phát sau lưng, viên đạn rít lên gầm gào sượt qua tai, găm vỡ đầu bức họa. Hoàng hôn bắt đầu rỉ máu. Những mảng đỏ tươi loang ra từ tờ giấy trắng, hòa với sắc vàng sẫm, mỗi lúc một dữ dội.

Cuối cùng, bức họa bốc cháy.  

Tranh cháy trong ánh chiều tà, gần như hóa thành ngọn lửa nuốt chửng tất cả. Trong ngọn lửa vang lên tiếng súng, tiếng gót giày gãy đôi, tiếng đầu gối đập vỡ xương hàm răng rắc, tiếng ổ đạn xoay rồi lách cách lên nòng. Mái vòm sụp đổ ầm ầm, cửa sổ kính màu vỡ tan tành. Vô vàn âm thanh dội lại bên tai anh, chồng chất, dâng mãi.

Ashley không tài nào diễn tả nổi thứ cộng hưởng hỗn loạn ấy, như tiếng phách vang chói tai. Mặt trời lặn và ngọn lửa giao tranh ác liệt, tựa lưỡi dao rạch toạc bức màn đỏ thẫm. Hàng ngàn mảnh kính vỡ vụn rơi loảng xoảng xuống sàn đá cẩm thạch, tạo nên điệu flamenco nóng bỏng nhất.  

Giữa biển lửa đỏ rực ngút tầm mắt, anh bỗng nghe một tiếng “tách”.

Đó là âm thanh cắt đầu xì gà.  

Que diêm được quẹt lên, mảnh gỗ tuyết tùng bén lửa, xen lẫn tiếng xèo xèo của thuốc lá cháy. Có ai đó ngậm đầu lọc, hít vào rồi thở ra làn khói.  

Rồi người ấy đặt mảnh gỗ tuyết tùng lên môi, thổi mạnh cho tắt lửa.

Tức thì, mọi ngọn lửa phụt tắt, xung quanh chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Anh đứng một mình giữa hoa viên trống hoác. Chẳng còn bức họa, chẳng còn kính màu, ngay cả hoàng hôn cũng biến mất. Xung quanh trắng toát một màu, chỉ trơ lại đường nét của tòa nhà. Chính giữa mái vòm tròn là một khoảng trống, như chiếc giếng trắng hun hút, đối diện với bệ thờ trơ trọi.

Bất chợt, chuông vang lên khắp trời đất.

Một sọt hoa hồng đổ ụp xuống từ giếng trời.

“Giấc mơ nào cũng kết thúc như vậy.” Ashley ngồi bên cửa sổ: “Tôi nghe thấy tiếng chuông, rồi hoa hồng rơi xuống như mưa.”  

Bác sĩ của trường ghi lại lời anh, tiếng bút sột soạt trên giấy: “Nội dung giấc mơ lần nào cũng y hệt sao?”

“Giống hệt nhau.” Ashley đáp: “Tôi nhớ rõ từng chi tiết.”  

Bác sĩ trầm ngâm một lát: “Ngài Vladimir, tôi tạm hiểu tình trạng của ngài. Thực ra ở tuổi này, mơ nhiều thứ cũng không lạ, miễn là không ảnh hưởng đến sinh hoạt thường ngày của ngài.”

Ashley nhìn bác sĩ, không nói gì.  

Bác sĩ mỉm cười: “Dĩ nhiên, một giấc mơ lặp đi lặp lại y hệt thì đúng là hiếm gặp. Xét đến phong cách nghệ thuật ở đại học Đế Quốc, nhiều sinh viên trẻ gặp phải những triệu chứng thần kinh nhẹ. Nếu ngài cần điều trị y tế, tôi sẽ kê đơn cho ngài.”

“Việc này có bị ghi vào hồ sơ không?” Ashley hỏi.  

“Không, đương nhiên không.” Giọng bác sĩ ôn tồn: “Những người vào đại học Đế Quốc đều là thanh niên ưu tú, đế quốc tôn trọng quyền riêng tư của các ngài.”  

“Vậy thì phiền ngài rồi.” Ashley gật đầu.

“Không cần khách sáo, đây là trách nhiệm của tôi.” Bác sĩ lật sang trang mới, hỏi tiếp: “Nếu ngài muốn chẩn đoán kỹ hơn, tôi cần biết thêm. Xin mạo muội hỏi, trước khi ngài bắt đầu có những giấc mơ này, có gặp phải sự kiện bất thường nào không?”

Ashley đáp: “Tôi tốt nghiệp từ trường dự bị sĩ quan, chuyện khác thường nhiều không kể xiết. Ngài muốn hỏi chuyện nào?”

Bác sĩ khựng lại, rồi cười hiền: “Ngài hiểu lầm ý tôi rồi. Trong giấc mơ của ngài có nhiều hình ảnh đáng ngẫm, như hoa hồng chẳng hạn. Tôi nghĩ ý nghĩa của hoa hồng chắc không liên quan nhiều đến cuộc sống trường sĩ quan. Hay lẽ nào trường sĩ quan tỉnh bên cũng trồng nhiều hoa hồng như đại học Đế Quốc?”  

Ashley: “Hẳn là không.”

“Vậy thì đúng rồi.” Bác sĩ ngẫm nghĩ một thoáng, rồi gấp sổ lại, đặt bút xuống. “Ngài Vladimir, không, Ashley.”

Bác sĩ đổi cách xưng hô, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn: “Trước khi ngài bắt đầu mơ những giấc mơ như vậy, trong cuộc sống có xuất hiện thứ gì liên quan tới hoa hồng không?”

Ashley im lặng một lúc, hai tay đan vào nhau.

“Tôi đã gặp một người.”  

Đây là học kỳ đầu tiên Ashley nhập học tại đại học Đế Quốc. Đúng như lời Shadrian nói ở cung Tân Thánh, anh trúng tuyển rất thuận lợi. Ngay cả thượng tướng cũng không ngăn cản, chỉ nói một câu khi biết anh nhập học: “Mong cậu có thể đạt được điều mình muốn.”  

Đại học Đế Quốc cung cấp cho sinh viên điều kiện sống cực kỳ ưu đãi, có thể nói là xa hoa hơn trường dự bị sĩ quan nhiều. Ashley được một phòng ký túc ở tầng trệt khu tân sinh viên, cửa sổ hướng Nam, bên ngoài nở rộ hoa hồng hoàng hậu. Vào ngày hướng linh thiêng, Ashley bị đánh thức lúc nửa đêm —— một tốp sinh viên khóa trên tụ tập ngoài cửa sổ, ồn ào hái hoa hồng.

Đây là truyền thống của đại học Đế Quốc. Vào ngày hướng linh thiêng, mọi hoa hồng trong trường đều được phép hái để cài lên ve áo.  

Ashley đẩy cửa sổ lên, đối diện với tốp sinh viên say khướt: “Thưa các quý ông, giờ này là thời gian nghỉ ngơi.”  

Tốp sinh viên khóa trên rõ là đã quá chén, cười cợt trêu chọc anh, có người còn huýt sáo: “Đừng keo kiệt thế chứ người đẹp! Hoa hồng hoàng hậu là của chung, nở trước cửa sổ cậu thì cũng vậy thôi! Dĩ nhiên, nếu nó mọc cạnh giường cậu thì lại khác à nha!”

Lời này khiến cả đám cười ầm lên. Có người hùa theo: “Hay cậu mời bọn tôi vào, đãi một chén đi?”  

Đại học Đế Quốc vừa tôn sùng nghệ thuật, vừa mang những cái thói điển hình của các trường đại học: Xu hướng đồng tính từ chủ nghĩa duy mỹ, hay phân biệt đẳng cấp giữa các câu lạc bộ và năm học. 

Trường có quyền tự trị, nhiều việc ngay cả nghị viện cũng không can thiệp được. Ashley ở tầng trệt được ba tháng, suốt thời gian đó thường xuyên có sinh viên khóa trên ghé qua, gửi nhờ đồ, kẻ thì để lại bộ quần áo cần thay buổi chiều, người thì trước khi ra ngoài bỗng khát nước, ghé xin ly rượu. Đây như quy tắc ngầm: Tòa nhà tân sinh viên như trạm dịch vụ miễn phí, đặc biệt là phòng tầng một, thậm chí không cần gõ cửa, cứ trèo qua cửa sổ là được.  

Ashley ít khi ở phòng nên cũng chẳng bận tâm. Dù thỉnh thoảng nửa đêm có kẻ trèo vào chọc ghẹo, nhưng nhờ chương trình huấn luyện ở trường dự bị sĩ quan, anh đã học được cách khóa cửa sổ kín kẽ nhất. Còn về tiếng ồn, ngủ nhanh đã là kỹ năng cơ bản. Cho đến đêm nay bị đám người say xỉn đánh thức, đây là lần đầu tiên giấc ngủ của anh bị quấy rầy.

Nói đúng hơn, anh không phải bị đám người say làm tỉnh giấc.  

Mà vì lại mơ thấy cùng một giấc mơ, rồi tự tỉnh dậy.

Ashley chẳng buồn để ý đám người ngoài cửa sổ lảm nhảm gì, chỉ lặng lẽ nhìn bụi hồng bên cửa sổ, ngẩn ra giây lát, rồi cất tiếng: “Các quý ông, tôi nói lần cuối, đây là giờ nghỉ ngơi.”  

Tiếng la hét lại nổi lên, Ashley đẩy cửa sổ lên, quay vào phòng lấy nước uống.  

Anh uống cạn nước trong bình đồng trắng, rồi đổ đầy lại. Lúc này đã có người leo qua cửa sổ vào phòng, lục lọi bàn học của anh: “Cậu đọc cái gì đây? Biên bản hội nghị? Gì thế này…” Người đó đột nhiên phát hiện thêm thứ gì đó, lớn tiếng gọi: “Mọi người mau lại đây! Tôi tìm được một bức thư tình nè! Gửi Lili Marleen¹ —— ”  

⤷¹ Đây là tên một bài hát Đức nổi tiếng trong Thế chiến thứ hai, ban đầu có tên là “Das Lied eines jungen Soldaten auf der Wacht” (Bài ca của người lính trẻ gác đêm), kể về nỗi nhớ nhung và tình yêu của một người lính dành cho cô gái tên Lili Marleen thường đứng dưới ngọn đèn đường chờ anh trước doanh trại

Lúc này phòng đã chật ních người. Ashley mặc kệ họ oang oang đọc, anh uống xong nước, bước ra cửa sổ ngó quanh, chắc chắn không còn ai bên ngoài. Rồi anh đóng cửa sổ, cài chốt.

Sinh viên khóa trên đọc xong cả bài thơ tình, bắt đầu nháy mắt trêu anh: “Tân sinh viên, Lili Marleen là ai vậy?”  

Ashley: “Đó là tài liệu mật.”  

Đàn anh khóa trên: “… Cái gì cơ?”  

Ashley không nói thêm mà bước tới bên cửa sổ, nhặt cây cơ bida, thử độ nặng trong tay.

“Ê, cậu định làm gì?” Đàn anh khoá trên vô thức lùi một bước: “Tôi cảnh cáo cậu ——”  

Nửa câu sau chưa kịp thốt ra, một tiếng gió rít qua. Người nọ đã cảm thấy trần nhà trước mắt như đảo lộn, ngất xỉu ngay lập tức.

Mọi người nhìn người nọ bị một gậy hất lên bậu cửa sổ, lập tức im phăng phắc.

Ashley bước tới, đá văng đàn anh đã ngất xỉu sang một bên, kéo rèm lại.  

“Các quý ông, đêm còn dài.” Anh thản nhiên mở lời.  

“Chúng ta từ từ giải quyết.”  

Ít ai biết chuyện gì xảy ra đêm đó. Chỉ biết rằng trong ngày hướng linh thiêng, gần nửa sinh viên khóa trên của khoa lịch sử vắng mặt. Khi bị kỷ luật, cả đám nhất trí khai rằng họ say xỉn ở quán rượu nên lỡ mất lễ hội, ngoài ra không có gì khác.

Hậu quả của sự việc là tòa nhà tân sinh viên bỗng yên tĩnh lạ thường, đặc biệt là phòng phía Nam, gần như không còn khoá trên nào dám bén mảng quấy rầy.

Năm nhất ở đại học đế quốc chỉ học các môn đại cương, sinh viên chưa được chọn chuyên ngành. Lớp thể chất của Ashley diễn ra vào thứ hai. Đáng lẽ đây là môn bắt buộc, nhưng suốt ba tháng từ đầu kỳ học, môn này liên tục bị hủy vì giáo viên vắng mặt.  

Kể từ ngày chia tay ở cung Tân Thánh, Ashley chưa từng gặp lại Shadrian.  

Anh đến phòng giáo vụ hỏi, chỉ nhận được câu trả lời mơ hồ. Cuối cùng, anh quyết định tự tìm kiếm. Ashley thu thập tài liệu từ nhiều nguồn, rồi tìm thấy một bản lưu trữ.  

Trong hồ sơ có một mật danh ——   

Lili Marleen.  

Hôm ấy ở cung Tân Thánh, Shadrian từng nói rằng mình là “người trực thuộc cơ động² của quân đội”. Cách gọi này rất phức tạp, chỉ riêng cụm “cơ động trực thuộc” đã liên quan đến nhiều đơn vị khác nhau và ngụ ý quyền hạn lớn. Những người như vậy thường không có tên trong danh sách công khai của quân đội, ngay cả trong hồ sơ cũng chỉ tìm thấy một mật danh.  

⤷² Hoạt động linh hoạt ở nhiều khu vực nhưng vẫn tuân theo mệnh lệnh từ cấp trên.

Mật danh của Shadrian là Lili Marleen.  

Nếu không từng tiếp xúc trước đó, Ashley khó lòng liên hệ Shadrian với người trong hồ sơ.

“Lili Marleen” có nhiều lai lịch khác nhau. Bản lưu trữ mà Ashley tìm được là phiên bản cũ đã hết hạn, ngày cuối cùng ghi nhận là bảy năm trước, khi Lili Marleen đến vương quốc Lech.  

Vương quốc Lech nằm ở phía Tây Nam đế quốc Thần Thánh, hai nước có mối thâm thù truyền kiếp. Ashley khó mà tra được Shadrian đã làm gì ở Lech, nhưng từ những manh mối nhỏ, anh cảm nhận được mùi bão tố dữ dội. Shadrian ở Lech ba năm, trong thời gian đó đất nước này liên tục xảy ra biến động chính trị, cuối cùng kết thúc bằng một cuộc thanh trừng.  

Sau đó vương quốc Lech thiết lập quan hệ ngoại giao với đế quốc Thần Thánh.  

Ashley biết mình chưa thể lần ra tung tích của Shadrian, ít nhất là bây giờ anh cần thời gian. 

Trong thời gian đó, Ashley vẫn ung dung đi học rồi đến thư viện, mỗi tuần đều đặn hẹn Lâm Liên Tước ra quán cà phê Sacher ăn sáng. Thỉnh thoảng anh ghé hoa viên Rose ở cung Tân Thánh đang được tu sửa. Các giáo sĩ nhận ra anh, sắp xếp cho anh một phòng cầu nguyện nhỏ hơn, anh có thể tập cello ở đó vào mỗi hoàng hôn. 

Đêm đến anh triền miên trong mộng, giấc mơ y hệt lặp lại. Một sọt hoa hồng đổ ụp xuống từ giếng trời. Mỗi lần tỉnh giấc Ashley đều đi uống nước, rồi ngủ tiếp. Một sọt hoa hồng đổ ụp xuống từ giếng trời. Tỉnh giấc, uống nước, rồi lại chìm vào giấc ngủ. Một sọt hoa hồng đổ ụp xuống từ giếng trời. Vòng lặp ấy quay đều không ngừng, cho đến khi hừng đông ló dạng.

Khi giấc mơ kéo dài đến tháng thứ hai, Ashley đến cửa hàng trên Kurfürstendamm mua một hộp xì gà hoa hồng, nhét dưới gối. Anh còn đặt mua đủ loại gỗ tuyết tùng, nhồi đầy ngăn kéo bàn học, mỗi ngày ra ngoài đều mang theo một hộp nhỏ bỏ vào túi áo khoác.

Nhưng tất cả đều vô ích, thậm chí còn khiến tình trạng của anh tệ hơn.  

Sang tháng thứ ba của giấc mơ, Ashley gõ cửa phòng khám của trường.

Nghe xong câu chuyện của Ashley, bác sĩ gật đầu: “Tôi nghĩ tôi đã hiểu sơ qua.”

“Cậu chứng kiến một vụ nổ súng ở cung Tân Thánh, dù cậu là một sinh viên xuất sắc của trường dự bị sĩ quan.” Bác sĩ lật hồ sơ: “Xin nói thẳng, trong thời bình như hiện nay, ngay cả sĩ quan cũng hiếm ai ở tuổi cậu mà tận mắt chứng kiến cảnh giết người, huống chi là tận mắt chứng kiến một vụ án mạng tại hiện trường.”  

“Tôi có thể kê cho cậu ít thuốc, nếu cậu cần.” Bác sĩ vặn nắp bút, viết vài dòng lên giấy: “Hoặc cậu cũng có thể thử liệu pháp nhẹ nhàng hơn, như trà thảo mộc và tinh dầu giúp an thần, hỗ trợ giấc ngủ. Tôi sẽ ghi lại cho cậu sau, cậu có thể mua ở mấy cửa hàng trên phố Kurfürstendamm.”  

“Nếu có thêm tình trạng gì, cậu cứ đến tìm tôi bất cứ lúc nào.” Bác sĩ đưa tờ chẩn đoán cho Ashley: “Tôi ở trường từ thứ hai đến thứ bảy.”  

“Cảm ơn.” Ashley gấp tờ giấy lại, liếc nhìn bảng tên của bác sĩ: “Ngài Narcissus.”  

Vài ngày sau, Ashley ăn sáng với Lâm Liên Tước tại quán cà phê Sacher.  

“Vậy là cậu đi khám bác sĩ thật à?” Lâm Liên Tước vừa nghe vừa cười: “Đi mấy lần rồi?”  

“Hiện tại định là mỗi tuần một lần.” Ashley thêm đá vào cốc: “Liệu trình đầu kéo dài một tháng.”  

“Liệu trình?” Lâm Liên Tước tỏ vẻ như vừa nghe chuyện đùa quốc tế: “Không phải chứ, cậu tưởng mình bị bệnh thật sao?”  

“Sự tồn tại của con người vốn đã là một loại bệnh.” Ashley nói: “Chỉ là triệu chứng mỗi người mỗi khác thôi.”

“Thôi đi.” Lâm Liên Tước lười nghe mấy lời triết lý vớ vẩn này: “Hồi ở tỉnh bên, nửa đêm tôi phải chạy qua dọn dẹp cho cậu. Lần đó chết bao nhiêu người? Cậu vẫn ăn ngon ngủ kỹ, nửa năm sau còn cao thêm năm phân! Giờ vì thấy giết người mà mất ngủ? Chi bằng nói cậu mắc bệnh tương tư còn dễ tin hơn!”

“Lần ở tỉnh bên là do sai sót của quân đội.” Ashley đáp: “Còn nữa, cậu nói đúng.”  

Lâm Liên Tước nhìn anh chằm chằm một lúc, thở dài: “Tôi đã tạo nghiệp gì không biết… Giờ nếu tôi tìm được người đẹp hơn Shadrian giới thiệu cho cậu, cậu có ưng không?”  

Ashley: “Cậu tìm được không?”  

Lâm Liên Tước: “Tất nhiên là không, cái đệt mẹ.”  

Đến đây thì chẳng còn gì để nói nữa. Lâm Liên Tước ăn một hơi ba cái bánh mì nướng, có lẽ nuốt luôn chút lương tâm ít ỏi còn sót lại. Hắn uống một ngụm trà, quyết định từ giờ sẽ giữ tâm thế đứng ngoài xem kịch vui: “Thôi được, tôi mặc kệ. Đại thiếu gia cậu cứ tự nhiên, nhưng tôi vẫn muốn hỏi một chuyện, mấy việc này cậu tìm bác sĩ làm gì? Sợ thượng tướng không biết tình hình tâm lý của cậu à?”  

Ashley: “Tôi hỏi rồi, bác sĩ bảo chẩn đoán y tế sẽ không ghi vào hồ sơ.”  

Lâm Liên Tước: “Cậu tin thật à?”  

“Đương nhiên không.” Ashley bình tĩnh đáp: “Anh ta nói dối.”  

“Tôi đã thêm thắt vài chi tiết, khiến bác sĩ nghĩ tôi có triệu chứng tâm lý cần điều trị lâu dài, hay nói cách khác là một dạng sang chấn. Chuyện này chắc chắn sẽ được ghi lại, rồi sớm muộn cũng đến tai những người liên quan.”

Lâm Liên Tước: “Cậu đang trông mong thượng tướng đến họp phụ huynh cho cậu à?”

Ashley: “Thượng tướng biết hay không cũng chẳng quan trọng, người ta nào hơi đâu bận tâm mấy chuyện vặt vãnh này.”

“Vậy cậu đang tính toán cái gì —— ” Lâm Liên Tước nói nửa chừng, bỗng nhiên hiểu ra: “Đệt mẹ.”  

Hắn nhìn Ashley, nâng cốc trà uống một ngụm. Một lúc sau lại buột miệng: “Đệt mẹ.”  

“Mẹ nhà cậu.” Lâm Liên Tước bất ngờ cười phá lên, đổi sang tư thế ngồi thoải mái hơn, ánh mắt gần như có chút tán thưởng: “Tôi bắt đầu thấy cậu với Shadrian hợp nhau thật đấy. Hai người mau hại nhau đi, tôi nóng lòng muốn xem lắm.”  

“Cậu hiểu là tốt rồi.” Ashley uống một ngụm nước lạnh: “Đại học Đế Quốc sẽ luôn giám sát tôi, nhưng cũng mang lại nhiều tiện lợi để tùy cơ ứng biến. Ví dụ như bản báo cáo sức khỏe này, ngoài thượng tướng nhận được, bên bộ quân sự có lẽ cũng sẽ có một bản.”  

Dù bản báo cáo này có thể không đến tay thượng tướng hay quân đội.  

Shadrian chắc chắn sẽ biết.  

Vậy thì vì mục đích gì, dù anh chỉ là một tai nạn hay một quân cờ có thể lợi dụng đối với y ——   

Ashley khẽ nở nụ cười khó nhận ra: “Anh ấy —— nhất định sẽ tới.”  

Khi anh cười, toát lên một vẻ cám dỗ đầy ý nhị, đôi mắt xanh trong trẻo mà đầy đặn như mắt nai.  

Chẳng bao lâu, Ashley nhận được thông báo từ đại học Đế Quốc.  

Lớp thể chất đã bị hoãn nửa học kỳ sẽ được mở lại vào tuần sau.

Tổng hợp một số thảo luận:

No30: Rảnh rỗi nên tôi thử tra cứu ý nghĩa tên của nhân vật chính.

“Francesco” là một cái tên phổ biến, thường được phiên âm là “Francisco” hoặc “Francesca”, bắt nguồn từ tiếng Latin “Franciscus”, có nghĩa là “người tự do” hoặc “thuộc về tộc người Frank”.

Về mặt văn hóa, cái tên này rất thịnh hành ở Ý và các quốc gia châu Âu khác, thường được dùng cho nam giới. Nó gắn liền với Thánh Francis thành Assisi, người sáng lập dòng Thánh Francis. Tên của ngài cũng là “Francesco”, tượng trưng cho lòng dũng cảm, sức sáng tạo và bao dung.

Tôi còn tìm thấy rất nhiều nghệ sĩ cũng mang tên này.

Tên “Shadrian” (Adrian) bắt nguồn từ tiếng Latin, có nghĩa là “màu đen” hoặc “đến từ biển Adriatic”.

Tên “Ashley” chủ yếu được dùng làm tên người, nó có nhiều ý nghĩa.

Trong tiếng Anh cổ, nó có nghĩa là “đồng cỏ cây tần bì”. Cây tần bì mang một ý nghĩa biểu tượng nhất định trong văn hóa Anh, được coi là biểu tượng của trí tuệ và sức mạnh.

Chắc cũng không có tác dụng gì đâu, coi như biết thêm kiến thức mới thôi.

Sau đó tôi cũng đi tra thử về xì gà hoa hồng và việc dùng mảnh gỗ tuyết tùng để mồi lửa. Kết quả là có thật, nhưng tôi không rành về mảng này lắm, đọc phần giới thiệu cả buổi mà cũng chẳng hiểu mấy.

=> Wis: Francisco là tiếng Tây Ban Nha, còn Francesco là tiếng Ý. Tên này còn nhiều biến thể khác nhưng lúc tra thì Google hiện ra Francisco đầu tiên nên mình lấy luôn.

No64: Đọc được các độc giả khác nói “Lili Marleen” là một bài hát, tôi tra thử mới phát hiện, trời ơi nó quá hợp với Shadrian và Ashley luôn chứ! “Em có thể nhận ra tiếng bước chân của ngài, dáng đi của ngài có một phong thái rất riêng”, “đêm trở nên bỏng cháy và khắc khoải”, “dù ở trong căn phòng yên tĩnh này, hay trên bất kỳ mảnh đất nào của địa cầu, em đều khao khát được mơ thấy ngài”, “đôi môi quyến rũ ấy, ngài xoay tròn nhảy múa trong màn sương đêm”,… Chẳng phải chính là cảnh Shadrian hôn lên môi Ashley, điểm giọt máu tươi lên đôi môi trong bức vẽ của anh hay sao. Hơn nữa, đây còn là một bài hát chống phát xít trong thế chiến thứ hai. Chi tiết Shadrian nằm vùng ba năm để thúc đẩy hòa bình giữa hai nước cho thấy câu chuyện này cũng mang tinh thần phản đối chiến tranh. Tác giả ơi, sao người có thể viết hay đến thế, càng đọc càng hóng!????

No67: Trước hết là thuyền trưởng cuối cùng cũng ra truyện mới rồi (hét lớn), văn phong của thuyền trưởng vẫn dễ nhận ra như mọi khi. Nếu nói “Phật Nói” giống như một bức tranh trừu tượng kỳ quái và mạnh mẽ, thì ba chương đầu của truyện này lại tựa như một bức tranh sơn dầu thời Trung cổ ở phương Tây, vừa ngập tràn ánh sáng thần thánh lại vừa yêu kiều diễm lệ. Tiếp nối câu “một thùng hoa hướng dương đổ ụp vào đêm lạnh,” trong “Phật Nói” là câu “một sọt hoa hồng đổ ụp xuống từ giếng trời” trong truyện này, thật đẹp, thật lãng mạn… Tôi cũng đã đi tìm hiểu về bài dân ca Đức “Lili Marleen”, trong đó có một câu hát “Mong ngày tái ngộ, Lili Marleen”. Không thể không thán phục những chi tiết nhỏ của thuyền trưởng, lấy Lili Marleen làm tiêu đề cho chương thứ ba, Ashley đã luôn mong chờ được gặp lại Shadrian… Tóm lại, thuyền trưởng cuối cùng cũng ra truyện mới, cuối cùng tôi cũng có truyện hay để đọc rồi (hét lớn).

No74: Chi tiết miêu tả đôi mắt của Ashley giống mắt nai (mà Ashley cũng là top) làm tôi nhớ đến một câu nói:

Thợ săn cao tay luôn xuất hiện trong bộ dạng của con mồi.

Hơn nữa trong truyện này, Ashley là người vừa gặp đã yêu (thấy sắc nảy lòng tham), chủ động tấn công, khác hẳn với tình yêu thầm lặng, không phô trương của Sài Thúc Tân. Tác giả đã đổi sang một phong cách mới, rất mong chờ ngày 1 tháng 6.

No122: Phải nói thế nào nhỉ, tựa như hai con người hoàn toàn trái ngược lại hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo.

Một bên là ly rượu mạnh phóng khoáng ngang tàng, quyến luyến hồng trần, yêu nhất là đóa tuyết đầu mùa chậm rãi lạc bước giữa mùa hạ. Một bên là ly sake trong vắt lặng như mặt hồ, thành tâm nguyện cầu Đức Mẹ, lại say đắm đóa hồng diễm lệ nhất dưới ô cửa kính màu của nhà thờ ngàn năm.

Hồ nước xanh thẳm của Iceland soi bóng đóa hồng rực rỡ,

Tình yêu chẳng biết tự khi nào, một khi đã yêu là đến chết mới thôi.

Mong chờ mỗi lần truyện ra chương mới.

No200: Tuyết trắng và lửa đỏ, hoa hồng và rượu lạnh, tượng Đức Mẹ và nhà thờ đều là những yếu tố thường thấy nhất trong thể loại kỳ ảo phương Tây, rất dễ bị viết thành văn chương sáo rỗng, nhưng thuyền trưởng lại viết rất có chiều sâu hình ảnh chứ không chỉ đơn thuần là liệt kê. Điếu xì gà được mồi bằng mảnh gỗ tuyết tùng tỏa ra khói thơm mùi hoa hồng, tôi có cảm giác mùi hương này sẽ quyện cùng mùi thuốc súng, xuyên suốt cả bộ truyện “Trước Thềm Tuyết trắng”.

No284: Tuyết trắng, hoa hồng và lửa dữ.

Họa sĩ và người mẫu, quý ông và ca kỹ, học trò và thầy giáo, hay là một đôi tình nhân vụng trộm.

Chẳng lẽ lại là vừa gặp đã yêu? Bóc tách ra rồi nghiền nát, bản chất cũng có thể là thấy sắc nảy lòng tham. Tín đồ không mấy mộ đạo cố gắng khắc họa Đức Mẹ nở rộ giữa bụi hồng, mà Đức Mẹ dường như cũng ngầm cho phép tư tâm của người tín đồ này.

Khuyên tai vàng, môi đỏ rực lửa.

Giằng co mờ ám, hoán đổi thân phận.

Mảnh gỗ tuyết tùng chuyền qua ngọn lửa, châm lên điếu xì gà vị hoa hồng

—— Nụ hôn xuyên qua lớp màu vẽ dưới hoàng hôn.

Thứ còn lưu lại, là những đóa hồng từ trên trời rơi xuống.

“Đây không nên là tình yêu sét đánh, từ đầu đến cuối, chi bằng nói một câu ——”

Từng bước sắp đặt.

Vài ý tưởng chợt lóe lên khi đọc truyện, nếu có OOC xin thứ lỗi.

(Cuối cùng thêm một câu, thuyền trưởng đỉnh vãi!)

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...