Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 4: Phòng học Ballet



Tuần thứ hai, lớp thể chất bắt đầu.  

Ashley dậy lúc năm rưỡi sáng, chạy bộ, giãn cơ, tắm nước lạnh, rồi đến quán cà phê Sacher ăn sáng. Ông chủ quán luôn dành sẵn cho anh một chỗ bên cửa sổ. Thực đơn của Ashley cố định: một ly nước đá, ba quả trứng sống chín lẫn lộn, năm đĩa bánh mì nướng và một tờ báo sáng.  

Buổi sáng ở đại học Đế Quốc bắt đầu từ chín giờ. Lớp thể chất của Ashley vào thứ hai, là tiết học sớm nhất dành cho tân sinh viên. Ăn sáng xong, anh quay về ký túc xá thay đồ tập khoác áo ngoài, rồi theo thói quen rút từ ngăn kéo một hộp gỗ tuyết tùng, nhét vào lớp lót áo, nhưng rồi anh khựng lại bèn lấy hộp ra, đặt lại vào ngăn kéo.  

Ashley đến phòng tập không sớm cũng chẳng muộn, vừa đúng lúc. Một giảng viên đeo còi bạc đứng giữa phòng đang ghi chép. Thấy Ashley, ông đưa bút máy cho anh: “Tân sinh viên năm nhất? Ký tên vào đây.”  

Ashley tìm tên mình trên bảng, vặn nắp bút, đoạn hỏi: “Thưa thầy, giáo sư phụ trách môn này khi nào mới tới?”

Đối phương ngẩn ra, rồi cười: “Giáo sư? Tôi không phải giáo sư đâu. Ở đại học Đế Quốc, môn thể chất không có chức danh giáo sư.”  

Cây bút trên tay Ashley khựng lại.  

“Vậy sao.” Anh nói: “Xin lỗi vì trò đã mạo muội.”

Người phụ trách lớp thể chất không phải là Shadrian.  

Buổi học thể chất diễn ra nhẹ nhàng. Ashley thừa thời gian để thả hồn. Anh cẩn thận nhớ lại buổi trò chuyện hôm ấy ở cung Tân Thánh. Shadrian từng nói: “Đại học Đế Quốc trao cho tôi chức danh danh dự. Thỉnh thoảng tôi sẽ qua đó dạy thay.”  

“Ban tuyển sinh có ghế của tôi. Cậu chắc chắn sẽ vào được đại học Đế Quốc, mà học kỳ đầu tiên lớp thể chất là bắt buộc.”

“Hy vọng đến lúc đó, kỹ năng của cậu sẽ khá hơn, tân sinh viên năm nhất.”  

Ashley chợt hiểu ra. Đây là một kiểu ám thị tâm lý đơn giản: Xếp các câu nói cụ thể gần nhau, bỏ đi từ nối, dễ khiến người ta hiểu lầm.  

Từ đầu đến cuối, Shadrian chưa từng nói y dạy môn thể chất ở đại học Đế Quốc.  

Sau giờ học, Ashley quyết định đến phòng lưu trữ. Nơi đó có danh sách tất cả giáo viên đang công tác. Dù với cấp độ bảo mật của Shadrian, khả năng cao y không nằm trong danh sách, nhưng anh vẫn phải thử, vì đây là cách nhanh nhất.  

Phòng lưu trữ nằm ở tầng hai thư viện. Với quyền hạn sinh viên của Ashley, vốn dĩ không được phép xem danh mục giảng viên nhưng anh có cách. Quản lý dẫn anh đến một căn phòng cuối hành lang, đưa chìa khóa: “Ngài có hai tiếng để tra cứu.”  

Phòng lưu trữ rộng và sâu, kệ sách xếp thành tầng tầng lớp lớp, gần như không nhìn thấy điểm cuối. Mỗi kệ đều gắn bảng tên, có cái đã hoen rỉ.  

Ashley đi một vòng từ đầu đến cuối, ghi nhớ cách sắp xếp bảng tên, rồi nhắm mắt, đứng trầm tư một lúc.

Tiếp đó anh bước đến một kệ sách, rút ra một cuốn sách dày, bắt đầu tra cứu.  

Cuối cùng Ashley không tìm thấy thông tin về Shadrian, nhưng anh phát hiện ra thứ khác.  

Đó là một bức ảnh chụp vũ hội năm mới, từ vài năm trước tại lễ đường, thời gian áng chừng là ban đêm. Đám đông tụ tập cụng ly, ở góc trên bên trái bức ảnh, Ashley thấy một người đang khiêu vũ, vận váy dài bồng bềnh như sóng biển, tà váy tung bay.

Ánh sáng trong phòng lưu trữ mờ ảo, rèm dày che kín để bảo vệ giấy tờ. Ashley bước đến một chiếc bàn, kéo dây đèn bàn.  

Ánh sáng từ chao đèn xanh lục lan tỏa, phủ lên bức ảnh đen trắng, như nhuộm chút sắc xanh nơi đuôi váy.

Ashley nhìn chăm chăm vào người đang nhảy múa ở góc trái.  

Là Lili Marleen.  

Bỗng, một giọng nói vang lên sau lưng Ashley: “Đúng là một chiếc váy xanh.”

Ashley giật mình đứng bật dậy, cùng lúc đó nghe tiếng rèm kéo soạt một cái, ánh sáng liền ùa vào phòng.  

Anh đưa tay che mắt.  

Shadrian đứng bên cửa sổ.  

Y vận bộ vest hai hàng khuy cắt may tinh xảo, tóc chải ngược, đeo kính gọng vàng, cầm bức ảnh trong tay Ashley, ngắm nghía dưới ánh nắng: “Tôi nhớ chất liệu váy này là lụa Viễn Đông gì đó, bẩn rồi khó giặt, nên sau này phòng hậu cần không dùng nữa.”  

Ashley mất một lúc mới lấy lại giọng: “Ngài vào đây từ khi nào?”  

“Từ lúc cậu dọa quản lý bằng mấy lời bịa đặt ấy.” Shadrian nói: “Tôi đi theo cậu từ lúc đó.”

“… Em không nhận ra.”  

“Thường thôi.” Shadrian chống tay ngồi lên bệ cửa sổ, nhướn mày nhìn Ashley: “Cả trường quân sự cũng ít ai làm được thế này.”

Y vừa nói vừa gác một chân lên: “Gần nửa học kỳ mà cậu không phát hiện ra, phản xạ và quan sát của cậu cần cải thiện đấy.”  

“Nửa học kỳ?” Ashley ngẩn ra: “Nửa học kỳ này ngài ở đại học Đế Quốc sao?”  

“Đừng chỉ nhìn mặt tôi, chàng trai trẻ.” Shadrian móc thẻ công tác ra từ túi áo ngực: “Cậu mượn sách ở thư viện cả nửa học kỳ, ngày nào cũng lướt qua trước mặt tôi. Có lần cậu mượn sách lịch sử chiến tranh, tôi còn nói chuyện thời tiết với cậu, tiếc là cậu chẳng nhận ra.”  

Ashley nhìn rõ thẻ trong tay Shadrian. Ấy là thẻ quản lý thư viện đại học Đế Quốc.  

Anh chợt nhớ ra. Đúng là thư viện có một quản lý thường xuyên ngủ gật, mũ chùm kín mặt. Mỗi lần muốn mượn sách đều phải rung chuông gọi dậy, nhiều khi gọi mãi không tỉnh, hơn nữa người đó hay nghỉ sớm, mới hai giờ chiều đã treo bảng “nghỉ làm”. 

Nhiều sinh viên vì không mượn được tài liệu quan trọng đã phải lén trốn trong thư viện, chờ nhân viên khóa cửa rồi mới chui ra, viết luận dưới gầm bàn suốt đêm. Sáng hôm sau, người vào phòng đọc thường thấy chân nến còn sót lại dưới gầm bàn.  

Ashley cũng từng trò chuyện với quản lý đó vài lần, nhưng chẳng để tâm.  

Anh cụp mắt: “Em không nhận ra ngài.”  

Shadrian vẫn lặp lại câu cũ: “Chàng trai trẻ, đừng chỉ nhìn mặt.”  

Ashley ngừng một lát, bỗng hỏi: “Ngài để ý chuyện này sao?”  

Shadrian: “Để ý gì?”  

Ashley: “Để ý việc em chỉ chú ý đến mặt ngài.”  

Shadrian: “Ồ? Vậy cậu thực sự chỉ chú ý đến khuôn mặt sao?”

Ashley: “… Không hẳn.”  

Shadrian cười.  

“Tôi đang nghỉ phép. Nơi ngủ ngon nhất ở Mudran là thư viện đại học Đế Quốc.” Y đổi giọng: “Xem ra nửa học kỳ này của cậu rất thú vị đấy. Đống tài liệu cũ trong quân đội gần như bị cậu bới tung cả rồi.”  

Ashley: “Em tìm được rất ít.”  

“Vậy là đủ nhiều rồi, có những thứ ngay trong nội bộ quân đội cũng là tuyệt mật.” Shadrian xoay bức ảnh giữa các ngón tay: “Chẳng hạn như Lili Marleen —— cậu biết nguồn gốc của cái tên đó chứ?”  

Ashley ngẩng lên, nhìn thẳng vào y: “Em đã từng nghe bài hát ‘Lili Marleen’.”

“Lili Marleen” thịnh hành cách đây mười bảy năm trong thời chiến. Đó là giai đoạn gian khổ nhưng vinh quang. Hàng loạt thanh niên nhập ngũ, phụ nữ bắt đầu vào nhà máy làm việc, nhu yếu phẩm bị kiểm soát phân phối. Quán rượu chỉ mở một lần mỗi tuần, chỉ bán bia lúa mạch đen nhưng nhiều khu phố có chợ đen bí mật, giao dịch thuốc lá, socola, rượu chưng cất độ cồn cao và một chiếc đĩa nhạc duy nhất ——  

“Lili Marleen”.

Thời ấy, “Lili Marleen” phù hợp với mọi dịp: Đám cưới, tang lễ đến tiệc mừng chiến thắng. Ashley nhớ lại những bức ảnh về Lili Marleen trong tài liệu lưu trữ. Lili Marleen có mặt ở mọi nơi, từ chợ đen, yến tiệc ngoại giao cho đến mặt trận vô hình và phía sau đời sống thường nhật. Hiển nhiên Shadrian rất giỏi ngụy trang, hóa thân thành nhiều thân phận, nhưng bất kể là nhân dạng nào, Lili Marleen luôn để lại ấn tượng sâu sắc.  

Ashley bỗng nhận ra, anh không nhận ra Shadrian ngụy trang thành quản lý thư viện, nhưng chỉ một thoáng liếc qua đã nhận ra Lili Marleen trong bức ảnh vũ hội —— gương mặt mà Shadrian từng dùng vài năm trước. Dù chỉ là ảnh đen trắng, nhưng kiểu tóc và phong cách trang điểm của Lili Marleen luôn dễ khiến người ta nhớ mãi.  

Có lẽ với Shadrian, ngoại hình là thứ dễ chơi đùa nhất, cũng là công cụ lợi hại nhất để xoay chuyển tình thế.

Ấy thế mà y lại bảo anh: Đừng chỉ nhìn mặt, chàng trai trẻ.

Ashley đột ngột hỏi: “Ngài muốn em hiểu thêm về ngài sao?”  

“Phải xem bản lĩnh của cậu.” Shadrian tỏ ra thích thú, cười nhẹ: “Theo tôi.”  

Họ rời phòng lưu trữ, bước vào thang máy. Người vận hành dường như quen biết Shadrian, đóng cửa lưới, nhấn nút tầng mười rồi lắc tay quay.  

Ashley chưa từng lên tầng mười thư viện. Theo sơ đồ tòa nhà, tầng này hoàn toàn đóng kín.

Cửa thang máy mở ra, Shadrian dẫn anh đi tiếp. Họ bước qua một tiền sảnh, tường được bọc nhung dày, khắp nơi chất đầy hộp giày và giá treo quần áo. Ashley chú ý thấy phía trên chiếc ghế dài gần tường có một khung tranh khổng lồ, nhưng tranh đã bị gỡ. Nơi này dường như đã bị bỏ hoang từ lâu, nhưng vẫn có người dọn dẹp định kỳ nên không mấy bụi bặm.

“Hồi xưa trong khung tranh đó là bức “thiếu nữ khiêu vũ” của Edgar.” Shadrian đẩy cánh cửa cuối hành lang: “Trước khi tòa nhà nghệ thuật mới xây xong, nơi này từng là phòng học múa ballet của đại học Đế Quốc.”  

Y bật cầu dao tổng, căn phòng lập tức sáng choang.

Đây là một phòng học hình tròn theo phong cách tân cổ điển, tường bao quanh là kính sát đất, có thanh ngang bằng đồng để tập ép chân, sàn lót cao su mềm, phản chiếu lại bức tranh trần tráng lệ phía trên.

“Nhiều vũ công danh tiếng của đế quốc từng học ở đây, các buổi biểu diễn tốt nghiệp ngày xưa cũng được tập luyện tại chỗ này.” Giọng Shadrian vang vọng trong căn phòng trống: “Cậu biết Gagarina chứ? Diễn viên múa chính nổi tiếng nhất của nhà hát Lâu Đài hiện nay. Cô ấy thuộc nhóm cuối cùng diễn tập tốt nghiệp ở đây. Khi ấy, học viện âm nhạc sẽ chọn những sinh viên giỏi nhất để đệm nhạc, nhiều người tranh nhau đến mức đánh nhau giành suất, nghe nói có một tay violin suýt nữa dùng cây vĩ g**t ch*t tình địch vì ghen tuông.”

Shadrian bước đến góc phía Nam, kéo tấm vải chống bụi, để lộ một bộ bàn ghế, một dãy máy hát và đĩa nhạc.  

Y lướt qua đống đĩa, rút ra một cái đặt lên bàn xoay, rồi hạ đầu kim xuống.

Một giai điệu dân ca trữ tình cất lên.

Đó là “Lili Marleen”.  

Shadrian rút ra một điếu xì gà, cắt đầu rồi châm lửa. Ashley vô thức sờ túi áo, đoạn rụt tay lại.  

“Bài ‘Lili Marleen’ dài bốn phút,” Shadrian nói: “Nhiệm vụ của cậu là cố gắng trong bốn phút đó không bị tôi đánh ngã quá mười lần.”

Ashley tưởng mình nghe nhầm: “Ngài nói gì?”  

“Lớp thể chất của đại học Đế Quốc chẳng có ý nghĩa gì với học viên tốt nghiệp trường sĩ quan.” Shadrian rít một hơi thuốc: “Từ nay, mỗi sáng thứ hai lúc chín giờ, cậu sẽ đến đây học.”

Ashley: “Ngài sẽ dạy em?”  

“Tôi nghe Narcissus kể về giấc mơ của cậu.” Shadrian quay lại, nhìn anh như nhìn một đứa trẻ mới tập cầm súng.  

Y mỉm cười: “Đây chẳng phải mục đích của cậu sao?”  

Quả nhiên đã bị phát hiện, Ashley nghĩ.  

Anh khéo léo tỏ ra hơi bất ngờ, rồi thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy.”  

“Narcissus là lang băm số một ở Mudran.” Shadrian đánh giá: “Nhưng lần này, chẩn đoán của anh ta dành cho cậu khá đúng, cậu cần người kèm cặp. Tôi và anh ta đều cho rằng, cách hiệu quả nhất để vượt qua ảo giác là dùng bạo lực trị bạo lực.”  

“Cậu rất thông minh, tôi nghe nói môn giỏi nhất của cậu ở trường sĩ quan không phải thể chất, mà là toán học.”

“Lối đánh xung phong không hợp với cậu. Sức bền đối với cậu tốt nhất chỉ nên dùng làm hỗ trợ.” Y vừa nói, vừa bước đến trước mặt Ashley, phả khói: “Nên tôi không yêu cầu cậu tấn công tôi, chỉ cần cố không bị tôi đánh ngã là được.”  

Ashley: “Em nhớ ngài vừa nói không bị đánh ngã mười lần trong bốn phút.”

“Đúng thế.” Shadrian vừa dứt lời liền vung chân, một cú móc ngang khiến Ashley ngã sõng soài.  

Y cởi khuy áo vest, thong thả nói: “Lần thứ nhất.”  

Ashley úp mặt xuống sàn, sống mũi đau nhói. Anh nghe tiếng vạt áo cọ xát. Hình như Shadrian đang ngồi xổm xuống, mùi xì gà hoa hồng trở nên nồng đượm: “Mau đứng lên, cậu còn ba phút rưỡi…”  

Ashley đột ngột vung tay, túm lấy cổ áo Shadrian, húc đầu về phía y.  

Shadrian cười khoái trá, nghiêng người tránh đòn rồi tung cú đấm bên sườn trái. Ashley lại ngã sấp xuống.  

“Còn ba phút hai mươi giây,” Shadrian đá nhẹ vào người anh: “Dậy nổi không?”

Đầu Ashley ong ong, mùi máu tanh xộc ra từ mũi. Anh lau mặt rồi cố lồm cồm bò dậy. Shadrian không biết từ đâu lại tung thêm một cước, mũi giày da thúc vào đùi làm anh ngã dúi dụi trở lại.  

“Ngay từ đầu, cậu đã nghĩ sai hướng rồi.” Giọng Shadrian vang lên, Ashley không rõ từ hướng nào: “… Tôi đã nói, mục tiêu của cậu là không để tôi đánh ngã, nên cậu phải né, không phải tấn công…”  

Giai điệu “Lili Marleen” vẫn vang vọng trong phòng, giọng nữ hơi khàn nhưng uyển chuyển du dương. Ashley không nhớ mình đã ngã bao nhiêu lần, cũng chẳng nghe rõ Shadrian nói gì. Mùi xì gà hoa hồng và mùi máu tươi quyện lại, lấp đầy khoang mũi.

Lần ngã cuối cùng, anh ngửa đầu đập xuống sàn, cố gắng bảo vệ sau gáy, bức bích họa trên trần xoay vòng trước mắt như một đĩa nhạc đang quay, vẽ những cô gái đang múa, mũi chân căng cứng.

Anh chợt nghĩ đến cấu tạo của giày múa ballet. Phần mũi giày có khung mũi đặc biệt để đỡ mu bàn chân đứng thẳng. Giày mới thường quá cứng, phải bẻ mềm trước rồi mới khâu dây ruy băng. Nhiều vũ công vì đứng lâu mà biến dạng cả mu bàn chân, dưới lớp lụa lộng lẫy thường là những khớp ngón dị dạng, rướm máu.  

Cạch.  

Ashley nghiêng mặt, thấy đôi giày da của Shadrian trên sàn.  

Bộ vest y mặc cắt may tinh tế, khi cúi xuống lộ ra một đoạn mắt cá.  

Giọng nữ vẫn lảnh lót cất lên: Lili Marleen, Lili Marleen.  

Shadrian ngậm điếu xì gà, vỗ nhẹ lên má Ashley: “Dậy đi, kỹ năng của cậu quá sách vở. Những thứ trường sĩ quan dạy không hợp thực chiến, nhiều chỗ cần phải học lại.”  

Ashley cựa mình, vươn tay về phía Shadrian.  

Shadrian khoanh tay, nhướn mày: “Sao, muốn tôi đỡ cậu à?”  

Ashley không rụt tay mà đột ngột túm lấy cổ áo Shadrian như lúc mới bắt đầu bị đánh một trận đòn đơn phương vậy.

Ngay sau đó anh đã nắm được mắt cá chân của y.  

Shadrian để mặc anh túm, nghĩ anh đã bị đánh đến mê sảng. Y cúi xuống, kiểm tra mí mắt của anh. Bỗng Ashley thốt lên: “… Tóm được rồi.”  

Shadrian: “Gì?”  

Chàng trai khẽ lặp lại: “… Tóm được rồi.”  

Từ đó, mỗi sáng thứ hai lúc chín giờ, Ashley đều đúng giờ đến lớp ballet. Anh bỏ hẳn lớp thể chất, chấp nhận nguy cơ trượt môn. Qua thời gian tiếp xúc, anh đoán Shadrian sẽ ngang nhiên chiếm dụng giờ học của mình, nhưng sẽ không đời nào chịu trách nhiệm cho chuyện này. Tất nhiên anh có thể không đến phòng ballet, đi học đúng giờ, cuối kỳ lấy điểm tối đa, thậm chí giành học bổng.  

Mà tất nhiên anh đã gạt phắt lựa chọn đó ngay từ đầu.

Mỗi buổi tập, Shadrian đều bật một đĩa nhạc khác nhau, từ opera cổ điển đến hiện đại, thậm chí cả giao hưởng. Y có chút sở thích quái gở: mỗi khi tiếng trống định âm vang lên, thế nào Ashley cũng bị đánh ngã. Đến nỗi sau này khi Ashley dự buổi công diễn mới ở nhà hát Lâu Đài, rèm vừa kéo, gậy trống vừa giơ lên, anh đã vô thức ôm đầu.  

Gần cuối học kỳ, Shadrian có việc phải đi xa nên huấn luyện tạm ngưng. Ashley có thể dùng thời gian này thi cuối kỳ môn thể chất, nhưng anh không làm vậy. Vào sáng thứ hai lúc chín giờ, anh đến phòng ballet nghe hết đống đĩa nhạc từ đầu đến cuối, đến khi bản giao hưởng cuối cùng kết thúc, anh nằm trên sàn mà thiếp đi.  

Không biết qua bao lâu, Ashley đã bị đánh thức. Chưa kịp mở mắt, anh đã ngửi thấy mùi xì gà hoa hồng: “Sàn lạnh thế này, sao lại ngủ ở đây?”  

Giọng đối phương mang chút trêu chọc: “Nhớ tôi đến thế à?”

Ashley chậm rãi ngồi dậy, ngoài cửa sổ trời đã tối mịt, Shadrian không bật cầu dao tổng, chỉ mở đèn ở sảnh ngoài. Một vệt sáng mờ mờ hắt qua khe cửa.

Trời đêm sâu thẳm, ngoài luồng ánh sáng ấy, Ashley chỉ lờ mờ thấy mái tóc đỏ của Shadrian.

“Ngài về rồi.” Ashley nói: “Mừng ngài trở lại.”

Shadrian sờ trán anh bèn hỏi: “Ngủ ngon không?”

Ashley: “Ngủ rất ngon.”

Shadrian: “Mơ thấy gì không?”

“Không mơ gì cả.” Ashley đáp theo phản xạ.

Hình như Shadrian khẽ cười, rồi cởi áo khoác đắp lên người Ashley: “Còn sớm lắm, ngủ thêm một lát đi.”

Mùi xì gà nồng đượm ập đến, quyện chút ngọt ngai ngái. Ashley nằm xuống. Anh nghe tiếng bước chân của Shadrian. Y bước đến máy hát, rút ra một đĩa nhạc, bật một khúc nhạc chiều¹.

⤷¹ Serenade là một thể loại âm nhạc nhẹ nhàng, thường do nhạc cụ tấu lên vào buổi chiều như một cách vinh danh gửi lời ưu ái đến một người. Vì nhạc khúc này chủ ý là tấu vào buổi chiều – tối nên tiếng Việt dịch là khúc nhạc chiều hay mộ khúc.

Shadrian vặn nhỏ âm lượng, giai điệu mơ hồ vang lên trong phòng.

Ashley nhắm mắt, cơn buồn ngủ lại kéo tới. Lâu lắm rồi anh mới ngủ ngon thế này. Những buổi huấn luyện bạo lực của Shadrian luôn khiến anh ê ẩm giữa đêm, như thể có thứ gì đó đang phát triển điên cuồng trong cơ thể. Trước đó nữa, anh toàn thức dậy liên tục giữa các cơn ác mộng.

Bất chợt, Ashley nghĩ đến câu hỏi ban nãy của Shadrian: Mơ thấy gì không?

Đã lâu lắm rồi anh không còn mơ nữa.

Chiếc áo khoác trên người tỏa mùi hương đậm đặc, ngai ngái như đóa hồng vừa bước từ giấc mơ ra đời thực.

Shadrian rõ ràng không phải một giáo viên được đào tạo bài bản, càng chẳng phải bác sĩ cao tay. Y độc đoán và chuyên quyền, loi ra căn bệnh cứng đầu trong người Ashley mà dùng lửa khử trùng, dùng muối thanh tẩy, cạo xương rút tủy, rồi khâu lại mà chẳng cần gây tê.

Đây chắc chắn là một kiểu chữa trị đầy đau đớn.

Và cũng là một niềm khoái lạc tàn nhẫn mà mãnh liệt.

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...