Trước Thềm Tuyết Trắng - AyeAyeCaptain

Chương 30: Năm 36 – I



Đầu năm 35, vụ án nổ súng ở Banan xảy ra, Lyudmila qua đời.

Cái chết của Lyudmila gây chấn động nửa lục địa phía Tây. Cô từng thực hiện các chuyến diễn thuyết ở nhiều quốc gia và sở hữu sức ảnh hưởng đáng kể. Khi tin tức về cái chết của cô truyền về đế quốc Thần Thánh, cả Mudran chìm trong ba ngày tĩnh lặng đáng sợ.

Sau sự tĩnh lặng là cơn phẫn nộ của quần chúng.

Tháng 3 năm 35, đế quốc tổ chức tang lễ cho Lyudmila. Xe tang đi qua đại lộ Kurfürstendamm. Ngày hôm sau, vũ công ballet chính của nhà hát Lâu Đài – Gagarina, tuyên bố vĩnh viễn rời khỏi sân khấu.

Tháng 4 năm 35, Mudran nổ ra các cuộc biểu tình, yêu cầu trừng trị nghiêm khắc hung thủ người Lech.

Tháng 5 năm 35, cuộc đàm phán giữa đế quốc Thần Thánh và vương quốc Lech rơi vào bế tắc, phải can thiệp.

Tháng 9 năm 35, tàu buôn của đế quốc và tàu buôn của Lech xảy ra xung đột trên biển quốc tế.

Tháng 12 năm 35, thị trấn Banan lại xảy ra sự kiện đổ máu, gây ra thương vong cho hàng chục công dân của cả hai nước.

Tháng 1 năm 36, đế quốc Thần Thánh tuyên bố cắt đứt quan hệ ngoại giao với Lech.

Thoáng chốc đã là tháng tư của năm thứ hai.

Tháng tư là mùa tàn khốc nhất.

Ashley ngồi trong phòng nghiên cứu, nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ, có thoáng thất thần.

Anh và Shadrian đã hơn một năm không gặp nhau. Kể từ khi vụ án nổ súng ở Banan xảy ra vào đầu năm ngoái. Khi tin tức còn chưa truyền đến Mudran, Shadrian đã nhận được lệnh triệu tập khẩn cấp từ quân đội, tức tốc lên đường đến lãnh thổ Lech.

Họ chẳng có thời gian để nói lời từ biệt. Ashley từ viện nghiên cứu về nhà thì thấy Narcissus đang đợi ở cửa. Đối phương chuyển lời cho anh rằng kỳ nghỉ của Shadrian đã kết thúc.

“Anh ta bảo tôi nói với cậu.” Narcissus nói: “Chú ý sức khỏe.”

Khi đó Narcissus không nói cho anh biết về cái chết của Lyudmila. Ashley đã quyết sẽ không vào quân đội, vậy nên dù là người yêu của Shadrian, con trai của thượng tướng, hay một nhà nghiên cứu, anh đều không thuộc diện được biết thông tin mật ở cấp độ cao như vậy.

Dĩ nhiên, Ashley sẽ có con đường riêng để biết chuyện, cả hai đều rõ điều này, nhưng người thông báo cho anh không thể nào là Narcissus.

Ashley nghe xong không có phản ứng gì lớn, chỉ gật đầu, cảm ơn Narcissus một tiếng, rồi lịch sự hỏi anh có muốn ở lại ăn cơm không.

Narcissus từ chối rồi rời đi. Ashley vẫn như thường lệ nấu cơm, dùng bữa rồi dọn dẹp phòng. Sau khi màn đêm buông xuống, anh tự rót cho mình một ly nước, đứng rất lâu ngoài hiên nhà.

Điều Narcissus không biết là, Shadrian chưa bao giờ để lại lời nhắn gì cho Ashley, dù y đột nhiên biến mất hay vội vã rời đi. Ngay cả trong lúc hai người hẹn hò, Shadrian cũng thường xuyên chơi trò mất tích. Không biết bao nhiêu lần hai người đang ăn cơm, y hôn Ashley một cái rồi bảo đi thanh toán, sau đó thì biến mất không một dấu vết.

Ashley đã quen với việc này từ lâu. Anh chỉ lẳng lặng ăn nốt phần cơm của cả hai người, rồi thanh toán và rời đi, mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường.

Và rồi, Shadrian sẽ đột nhiên xuất hiện vào một buổi sáng hay một buổi tối nào đó. Đôi khi Ashley đang ngủ say, cảm thấy bên gối có thêm một người, anh sẽ mơ màng mở mắt, nói với đối phương một câu “Mừng ngài trở về”.

Thế nên, khi Narcissus nói rằng Shadrian có để lại lời nhắn, Ashley đã nhận ra rất nhiều điều.

Anh cầm ly nước đứng ở hiên nhà, cảm nhận được cái lạnh se se của màn đêm.

Anh nhận ra, lần chia ly này của họ có lẽ sẽ rất dài.

Sau đó là hơn một năm dài đằng đẵng không chút tin tức.

Từ năm 35 đến năm 36, hơn một năm qua tình hình đế quốc ngày càng căng thẳng, mỗi ngày Mudran đều có báo chí bay đầy trời. Nghệ thuật vẫn thịnh hành, nhưng ngoài bầu không khí của cái đẹp, dường như còn có thêm thứ gì đó khác. Giữa những cuộc biểu tình, diễn thuyết và sự ồn ào của các quán cà phê, có một sợi dây vô hình đang căng ra càng lúc càng chặt, đã đến bờ vực chỉ cần chạm nhẹ là đứt.

Mấy hôm trước, Ashley đã ghé thăm Gagarina. Kể từ sau vụ nổ súng ở Banan, cô đã phải nhập viện một thời gian dài, chủ yếu là để điều trị vấn đề tâm lý. Cuối cùng, cô quyết định sẽ chuyển đến viện điều dưỡng ở thành phố Alexandria để tĩnh dưỡng vào giữa tháng tư.

Cả hai không nói chuyện nhiều. Cuối cùng, Gagarina đưa cho anh vài tập kịch bản, nhờ anh trả lại cho nhà hát Lâu Đài, nói rằng kịch bản rất hay, nhưng với tình trạng sức khỏe hiện tại của cô thì không thể diễn được nữa.

Lúc ấy, Gagarina nhìn đăm đăm chậu hoa linh lan bên cửa sổ một lúc lâu, khẽ nói: “Tôi sẽ không bao giờ khiêu vũ nữa.”

Trong một năm đầy biến động, điều duy nhất có thể coi là tốt đẹp, có lẽ là nghiên cứu của Ashley cuối cùng cũng có những tiến triển vượt bậc.

Dù vẫn còn tồn tại những lỗ hổng, nhưng vì thận trọng, Ashley không báo cáo tiến độ nghiên cứu thực sự lên cấp trên. Dẫu vậy, ngay cả bản báo cáo đã được anh chỉnh sửa cũng đủ để khiến viện nghiên cứu phải chú ý.

Do cơ chế kiểm duyệt ngày càng thắt chặt, nhiều hoạt động trong lĩnh vực khoa học xã hội đã rơi vào đình trệ, thậm chí một số nhà nghiên cứu đã bị bắt đi chỉ vì vấn đề phát ngôn. Mudran vốn là thành phố nghệ thuật, viện nghiên cứu lại coi trọng bầu không khí nhân văn, luôn lấy khoa học xã hội làm trọng tâm. Nay tình thế đột ngột thay đổi, viện buộc phải cắt giảm nhiều kinh phí nghiên cứu khoa học xã hội, dần chuyển trọng tâm sang khoa học tự nhiên.

Dữ liệu thí nghiệm hôm nay không được suôn sẻ lắm, Ashley không thu được kết quả mong muốn. Anh ngồi thẫn thờ một lúc trong phòng thí nghiệm, định xuống lầu lấy ly nước thì đột nhiên nghe thấy tiếng ầm ĩ.

Ashley nhận ra ngay loại đồng phục màu xanh sẫm đó, lại là người của cục trị an.

Mudran nhiều năm qua luôn tôn sùng không khí học thuật tự do, ngôn luận cũng khá cởi mở, nên mới có đủ loại báo chí, tạp chí. Sau năm 35, nhiều người nhất thời không thích ứng được với sự thắt chặt đột ngột, vẫn đăng tải những quan điểm gay gắt, khiến không ít tòa soạn và nhà xuất bản bị niêm phong.

Viện nghiên cứu cũng không ngoại lệ.

Ashley không thấy nhà nghiên cứu bị bắt đi, chỉ loáng thoáng nghe được một câu: “… Ở Mudran, nghệ thuật đã trở thành một căn bệnh!”

Cả một tầng im phăng phắc như ve sầu mùa đông.

Ban đầu vẫn còn có người bênh vực cho những chuyện như vậy, nhưng cùng với việc ngày càng có nhiều người biến mất khỏi viện nghiên cứu, đa số đã trở nên chai sạn. Mọi người trơ mắt nhìn đối phương bị bắt đi, chỉ có một thanh niên loạng choạng theo sau, cố gắng lớn tiếng biện bạch: “Tác giả bài viết đó không phải là thầy tôi! Các người nhầm rồi! Thầy bị oan!”

Người của cục trị an dừng lại, hỏi nhà nghiên cứu bị bắt: “Cậu ta là học trò của bà à?”

Lúc này Ashley mới nhìn rõ mặt người đó. Anh nhận ra bà, hướng nghiên cứu chính là lịch sử nghệ thuật đương đại, ở Mudran không mấy nổi tiếng, nhưng về mặt học thuật lại có nhiều thành tựu.

Nhà nghiên cứu đã ngoài năm mươi, mái tóc trở nên rối bù trong lúc giằng co. Bà gạt những người xung quanh ra, lấy kính từ trong túi ra đeo lên, rồi chậm rãi bước đến trước mặt cậu học trò.

Bà giơ tay, “chát” một tiếng, tát cậu học trò một cái, lạnh lùng nói: “Cậu làm tôi thật thất vọng, lúc này còn muốn giành giật những thứ không thuộc về mình, cậu không xứng làm học trò của tôi.”

Chàng thanh niên bị đánh đến ngây người, đờ đẫn nhìn người trước mặt, một lúc lâu sau mới nói: “Thầ… thầy ơi…”

“Không cần gọi tôi là thầy nữa.” Giọng người phụ nữ không chút tình cảm: “Tôi không có loại học trò như cậu!”

“Bài luận văn đó, tôi mới là tác giả chính.” Người phụ nữ lạnh lùng liếc đám người của cục trị an một cái rồi quay người rời đi: “Tôi đi với các người.”

Khi nhà nghiên cứu bị bắt đi, những người đứng xem cũng nhanh chóng giải tán, chỉ còn lại một mình chàng thanh niên ngơ ngác ngồi sụp xuống đất. Ashley xuống lầu rót đầy ly nước, lại đứng bên cửa sổ một lát, lúc lên lầu phát hiện anh ta vẫn ngồi ở đó.

Anh đi ngang qua anh ta, như đi ngang qua một cái thùng rác hay một cột mốc. Thí nghiệm của anh vẫn chưa hoàn thành, anh ở lì trong phòng thí nghiệm đến nửa đêm mà vẫn chưa ra được dữ liệu lý tưởng. Cuối cùng, Ashley có chút mệt mỏi xoa thái dương, quyết định hôm nay tạm dừng ở đây, mai tính tiếp. 

Anh ra khỏi phòng thí nghiệm, lúc này nửa tòa nhà đã tắt đèn. Khi xuống lầu, anh phát hiện chàng thanh niên kia vẫn ngơ ngác ngồi ở chỗ cũ.

Thông thường những chuyện như thế này Ashley sẽ chẳng bận tâm, nhưng người có biểu hiện tương tự trước đây đã nhảy lầu ngay trong đêm. Một khi có người nhảy lầu thì viện nghiên cứu sẽ phải bị niêm phong vài ngày, và thí nghiệm của anh sẽ không thể tiếp tục.

Ashley nhìn anh ta từ xa, đoạn xuống lầu lấy một cốc nước nóng, đi đến trước mặt đưa cho đối phương.

Mãi lâu sau chàng thanh niên mới nhận ra Ashley đang đứng bên cạnh mình, ngơ ngác hỏi: “… Làm gì vậy?”

“Uống chút nước đi.” Ashley nói: “Có sức rồi thì về nhà ngủ một giấc.”

“Tôi không ngủ được, từ sau khi thầy bị điều tra, tôi đã nhiều ngày không ngủ được rồi.” Giọng chàng thanh niên nghèn nghẹn, rồi “hức” một tiếng, bật khóc: “Tôi thật vô dụng! Tôi không giúp được gì cho thầy, tôi là một kẻ vô dụng!”

Ashley: “…”

Nói anh ta chán chường ư, nhưng khóc thì rõ to, nói anh ta tích cực thì lại khó chắc người này có nghĩ quẩn mà làm một cú nhảy 100 mét không cần nước hay không.

Chàng thanh niên vừa khóc vừa nói: “Thầy không phải tác giả chính của luận văn đó! Mà là do tôi viết!”

Ashley: “…”

Khi người ta cạn lời đến cực điểm sẽ bật cười vì quá hoang. Bây giờ Ashley có chút muốn cười: “Anh không cần gào, lúc thầy anh đi đã nói rất rõ ràng rồi.”

Rõ ràng đến mức đó mà còn không nghe ra, đừng nói là EQ, có khi IQ cũng có chút vấn đề. Ashley nhìn người đang gào khóc trước mặt, thầm nghĩ người này làm sao vào được viện nghiên cứu? Có ai định lấy anh ta làm mẫu thử nghiệm dung tích phổi à?

Đối phương vẫn còn khóc, Ashley có chút mất kiên nhẫn. Anh vốn đã hơi bực bội vì chuyện số liệu thí nghiệm, cộng thêm nỗi nhớ ngày một lớn dần vì đã quá lâu không gặp Shadrian. Cuối cùng anh cạy miệng đối phương, ép anh ta uống nước nóng, rồi kéo lê anh ta xuống lầu như kéo một con chó chết, ném thẳng lên xe.

Ashley trơ mặt ra đóng cửa xe, hỏi: “Nhà anh ở đâu?”

Chàng thanh niên bị khí thế không cho phép phản đối của anh dọa sợ, lắp bắp báo một địa chỉ.

Ashley nghe xong, lấy một cái chai từ gầm ghế, đưa cho chàng thanh niên nói: “Uống đi.”

Rồi nhấn ga, phóng xe đi vun vút.

Chàng thanh niên không dám không uống, trong chai đựng rượu, rất mạnh, vài ngụm vào bụng đã dày túy lúy. Người say rồi lại bắt đầu khóc, vừa khóc vừa nói: “Bây giờ Mudran không còn là Mudran của ngày xưa nữa, không ai dám viết những điều mình nghĩ, tất cả chủ đề đều bị quy định sẵn…” Nói rồi nấc một cái, thút thít: “Chuyện này rốt cuộc bắt đầu từ khi nào…”

Ashley nhấn ga hết cỡ, không nói một lời.

Chàng thanh niên lại nói: “Thật ra thầy đã rất cẩn thận rồi, đều tại tôi…” Anh ta nói rồi đau đớn hét lớn: “Chúng ta không thể viết gì, không thể nói gì! Quyền phát ngôn lại bị nắm giữ trong tay một đám ngoại đạo! Bọn họ có được thứ quyền lực đó, làm sao biết cách cẩn thận sử dụng? Bọn họ chỉ biết lạm dụng! Bè phái kết đảng, loại trừ kẻ khác!”

Ashley mở cửa sổ xe, gió rít vào tới tấp vào mặt đối phương, những lời trong miệng anh ta đều bị thổi bay tứ tán. Anh ta ngơ ngác trong gió một lúc lâu, cuối cùng bám vào thành cửa sổ thò đầu ra ngoài, ọe một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo.

Đợi anh ta nôn xong, lại nói ra rất nhiều lời say xỉn lộn xộn, ví dụ như anh ta mới là tác giả thực sự của bài luận văn đó, và anh ta viết bài luận văn này để châm biếm những hiện tượng kỳ quái trong giới nghệ thuật Mudran, chọc giận một số người, những người đó không phải là nghệ sĩ thực thụ, mà chỉ nhờ vào thời đại hỗn loạn này mới có được danh tiếng và quyền lực hỗn loạn. Đúng vậy, mọi thứ đều đang hỗn loạn.

Cuối cùng anh ta say đến bất tỉnh, nằm vật ra ghế sau lẩm bẩm gọi thầy.

Ashley nhanh chóng lái xe đến căn hộ của chàng thanh niên, kéo người xuống vứt ở cửa, rồi không ngoảnh đầu lại mà lái xe đi.

Ashley về đến nhà tắm nước lạnh, nằm trên giường mãi mà không ngủ được. Cuối cùng anh vén chăn ngồi dậy, chân trần đi vào phòng sách, lấy ra tập thơ có kẹp tóc của Shadrian.

Anh không đọc, chỉ v**t v* bìa sách trong bóng tối một lát, rồi nhét sách xuống dưới gối.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh cũng chập chờn thiếp đi. Giấc ngủ không yên, dường như còn mơ thấy gì đó, nhưng anh không nhớ nổi nội dung, chỉ cảm thấy có chút bất an.

Trời gần sáng, Ashley trở mình.

Hình ảnh trong mơ cuối cùng cũng rõ ràng hơn.

Bàn thờ trắng muốt.

Một xô hoa hồng đổ từ giếng trời xuống.

Tổng hợp một số thảo luận:

No5: Chàng thanh niên khóc vì thầy của mình, là vì thầy của mình sẽ không trở lại nữa. Ashley có nghĩ đến Shadrian không? Một năm không gặp, không có tin tức, anh có sợ y biến mất không? Chắc là có. Vì vậy giấc mơ tương tư ngày trước lại xuất hiện, căn bệnh được chữa khỏi bằng bạo lực lại tái phát.

No2: Thật ra sự căng thẳng của tình hình và việc thắt chặt tự do ngôn luận không hẳn là tỷ lệ thuận, hay là vì chiến tranh chưa bắt đầu, mọi thứ chỉ là dấu hiệu của cơn bão sắp đến? Tiểu Ngải vì người yêu của người khác, thầy của người khác mà nhớ đến người yêu của mình, thầy của mình, hy vọng chương sau họ có thể gặp nhau. Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi nhớ dự án nghiên cứu của Tiểu Ngải liên quan đến phục hồi và tái tạo nhanh cơ thể người, nghe có vẻ rất phù hợp với chiến tranh, đây có phải là một trong những lý do mà cấp trên coi trọng không?

No8: Tôi nghĩ đến tất cả các bản nhạc mà thuyền trưởng đã đề cập đều là tác phẩm phản chiến, ở đây là Lili Marleen và Merry Christmas Mr. Lawrence. Còn con chữ của thuyền trưởng đều là miêu tả về đấu tranh (xin lỗi chỉ đọc Phật Nói và Tuyết Trắng). Miêu tả trong Phật Nói càng kỳ quái và phi lý, nhưng cũng gần hơn với bản chất của đấu tranh, đó là sự cắt bỏ và tái tạo không ngừng. Còn cuộc đấu tranh ở Tuyết Trắng thì nghiêng về cách mạng hơn. Cách mạng tàn khốc hơn, cũng thực tế hơn, bút pháp cũng ngắn gọn hơn, mọi đau khổ đều được che giấu dưới lớp tuyết trắng, chỉ có ghi chép và sự thật lịch sử. Mọi di chứng của chiến tranh đều được thể hiện qua những nhân vật tinh tế mà thuyền trưởng đã xây dựng từ trước, trong các chương này có cún con và thầy, Mia và Gar.

Di chứng của Ashley lại xuất hiện, tế đàn dưới giếng sâu, một xô hoa hồng đổ ập xuống, vết thương được thầy dùng bạo lực khâu lại ngày trước lại nứt ra, mà thầy lúc đi còn dặn, chú ý sức khỏe.

Gar trước đây dưới sự phản đối của bao nhiêu người vẫn có thể đi tập luyện nữ thần chiến tranh, là vì cô có Mia của mình, họ không chỉ là người yêu, mà còn là một nữ thần chiến tranh hợp nhất, nay nữ thần chiến tranh mất đi một nửa liền không thể tiếp tục múa nữa.

Hay quá, ngược quá (mùi dao quen thuộc).

No12: Quên mất đã thấy ở đâu đó rồi, dù là một cách giải thích rất lạ. Số ba sáu là điềm dữ, sóng gió trùng điệp, chìm nổi muôn dạng, lòng dạ hiệp nghĩa, xả thân vì người.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...