Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ashley không đến viện nghiên cứu mà lái xe vào thành phố, tìm Lâm Liên Tước uống trà sáng, tiện thể làm rõ một vài chuyện.
Ngày hôm sau, anh đến viện nghiên cứu như thường lệ thì phát hiện phòng chứa đồ ở tầng của mình đã bị ai đó mở ra. Đây vốn là một căn phòng trống, lúc này trước cửa chất một đống tài liệu lớn, có người đang hổn hển chuyển đồ vào trong.
Chính là chàng thanh niên hôm kia khóc lóc thảm thiết.
Chàng thanh niên thấy Ashley, mắt sáng lên nhưng đồng thời lại có chút sợ sệt, dè dặt chào anh: “Chào… chào cậu, tôi là người mới đến…”
“Không phải anh ở viện Khoa học Xã hội sao?” Ashley hỏi: “Đến đây làm gì?”
Chàng thanh niên cười gượng đôi tiếng: “Cấp trên nói văn phòng trước kia không dùng được nữa, nên điều chuyển cho tôi phòng mới.”
Thầy bị bắt đi điều tra, dĩ nhiên học trò cũng chẳng dễ sống. Ashley liếc nhìn căn phòng chứa đồ chật chội không thể tả, chỉ riêng tài liệu đã chất đầy, may ra còn kê được một cái bàn thấp.
Anh không nói gì, gật đầu coi như đã chào hỏi, rồi quay người bỏ đi.
Dữ liệu thí nghiệm của Ashley vẫn không thành công. Sau nhiều lần sửa đổi vẫn không đạt được kết quả mong muốn, cuối cùng Ashley phải thừa nhận, anh đã rơi vào bế tắc.
Trạng thái này không thể vội được, hay nói đúng hơn là vội cũng vô ích. Trong viện nghiên cứu thực ra có một số phương pháp lấy dữ liệu kỳ lạ, ví dụ như trước khi bắt đầu thí nghiệm thì đọc “Kinh Mân Côi”, hoặc nhảy một điệu cho các thiết bị sắp dùng hôm nay, thậm chí còn có cả chuyện đặt ống nghiệm ở vị trí nào thì nó sẽ “vui vẻ” mà ban cho bạn một dữ liệu hiệu quả… Cái gọi là điểm cuối của khoa học là thần học, Lâm Liên Tước từng nói với anh chuyện này ở Quảng Châu gọi là phong thủy, thậm chí còn giới thiệu cho anh một pho tượng thần nào đó, nghe nói là thần chuyên quản khoa cử ở quê hắn, cúng bái rất linh nghiệm.
Ashley từ chối, nhưng từ chối không thành công, đành phải mang về nhà đặt trên tủ bếp. Shadrian liền dùng nó như kệ để trang sức, ngày nào cũng treo lên đó những sợi dây chuyền đá pha lê lấp lánh.
Ashley không làm mấy trò màu mè hoa lá hẹ này. Khi rơi vào bế tắc, anh chỉ làm một việc duy nhất: ngủ.
Phòng thí nghiệm có một ô cửa kính lớn, anh kê một chiếc ghế ra cạnh cửa sổ, mỗi ngày đúng giờ đến đúng giờ về. Đến nơi không làm gì cả, chỉ ngồi đọc sách, mỗi ngày một cuốn theo định lượng, đọc xong thì úp sách lên mặt, nhắm mắt ngủ.
Đây thực ra là một cách để sắp xếp lại dòng suy nghĩ. Khi lý trí tỉnh táo không thể đưa ra kết luận, anh sẽ đọc đủ loại tài liệu liên quan đến nghiên cứu, hấp thụ chúng một cách ồ ạt vào trí nhớ, rồi ngủ thiếp đi trong trạng thái đầu óc mụ mị.
Khi ngủ, não bộ sẽ tự động giúp anh sắp xếp lại những kiến thức này, nhờ vậy khi tỉnh dậy, linh cảm thường sẽ bất ngờ ập đến.
Anh cứ thế ngủ ở phòng thí nghiệm nửa tháng trời, ngủ một cách hết sức an yên tự tại, cho đến nửa tháng sau, một hôm nọ anh vừa nhắm mắt trên ghế thì đột nhiên nghe thấy tiếng vĩ cầm.
Tiếng vĩ cầm vọng ra từ phòng bên cạnh.
Trong viện nghiên cứu có khá nhiều người chơi violin, cũng như cách Ashley sắp xếp tư duy là ngủ, có người thích đi dạo hoặc uống rượu, dĩ nhiên cũng sẽ có người chọn chơi violin.
Giai điệu rất du dương, âm sắc chuẩn xác và giàu tình cảm. Ashley nghe một lúc, cảm thấy người này có lẽ tốt nghiệp từ đại học Đế Quốc. Dù hiện nay tình thế bắt buộc, đại học Đế Quốc đã thay đổi cơ chế tuyển sinh, không còn quá chú trọng đến tố chất nghệ thuật, nhưng vào thời của anh chỉ có người từ đại học Đế Quốc mới có thể chơi được một bản đàn hay như vậy.
Ashley nghe rồi ngủ thiếp đi, một giấc đến chạng vạng tối. Lúc ra ngoài vừa hay gặp chàng thanh niên ở phòng bên cạnh, đối phương muốn chào hỏi anh, mấp máy môi nhưng lại không nói gì, rõ ràng là không dám.
Ashley nói: “Bản thứ hai anh đã sai một nốt.”
Chàng thanh niên ngẩn ra, bất giác phản bác: “Không thể nào, bản nhạc này tôi đã luyện không biết bao nhiêu lần rồi, năm đó tôi thi vào đại học Đế Quốc cũng dùng bản này, cậu có biết năm đó vào đại học Đế Quốc khó thế nào không? Hội đồng thi lúc đó không giống như bây giờ đâu…”
Nói xong, anh ta nhận ra câu nói này của mình có chút kiêu ngạo, lẩm bẩm một câu: “Xin lỗi, nhưng năm đó đại học Đế Quốc tuyển chọn nghệ thuật rất nghiêm ngặt.”
“Tôi biết.” Ashley ừ một tiếng: “Tôi nhập học năm 30.”
Chàng thanh niên ngẩn ra, rồi có chút khó tin nhìn Ashley: “Vậy cậu mới tốt nghiệp được hai năm thôi sao? Cậu không bị chậm tiến độ ư? Vậy mà cậu chỉ mất hai năm đã vào được viện nghiên cứu?”
“Tôi tốt nghiệp xong được tuyển thẳng.” Ashley nói: “Tôi thuộc diện danh dự.”
Phản ứng đầu tiên của chàng thanh niên là nói rằng diện danh dự của đại học Đế Quốc ngày nay không còn nhiều giá trị như xưa, thế sự suy đồi, lòng người không như trước, nhưng ngay sau đó lại nhận ra nếu Ashley nhập học năm 30, tốt nghiệp năm 34, thì năm anh tốt nghiệp chính là một khóa mà đại học Đế Quốc có rất nhiều nhân tài.
Chàng thanh niên thăm dò hỏi: “… Cậu có quen Lyudmila không?”
“Có quen.” Ashley nói: “Tôi và cô ấy cùng khóa.”
Chàng thanh niên lập tức tỏ vẻ kính trọng. Nếu như trước đây anh ta chỉ coi Ashley là một đồng nghiệp có chút đáng sợ, thì bây giờ thái độ của anh ta thực sự trở nên tôn kính.
Anh ta nhìn Ashley, ánh mắt lộ ra vẻ của người cùng chí hướng.
Chàng thanh niên hắng giọng, lần đầu tiên ra dáng một học giả: “Tôi nhập học năm 25, giáo sư hướng dẫn là Alice Kohler, rất vui được làm quen với cậu, đàn em.”
Ashley nhìn anh ta hai lượt, anh từng học lớp trải nghiệm của giáo sư Kohler, đối phương nổi tiếng là người nghiêm khắc trong nghiên cứu, khó mà tưởng tượng lại dạy ra một học trò hay khóc đến vậy.
Vì lịch sự, Ashley vẫn tự giới thiệu một chút: “Tôi là Vladimir Ashley, nhập học năm 30, giáo sư là Francisco Shadrian.”
Thực ra giáo sư hướng dẫn của anh không phải là Shadrian, vì Shadrian chẳng hiểu gì về nghiên cứu của anh. Luận văn tốt nghiệp của Ashley chỉ là tìm một giáo sư ở khoa sinh học để đứng tên cho có lệ, bởi phần lớn thành quả của anh đều đến từ tiến sĩ Onegin, không ai có thể thực sự hướng dẫn anh.
Nói một cách nghiêm túc, giáo sư hướng dẫn của anh thực ra phải là Onegin.
Nhưng không ai có thể kéo người chết ra để ký tên vào luận văn tốt nghiệp cho anh. Giáo sư đứng tên cho Ashley cũng rất biết điều, hiểu rằng mình chỉ là trên danh nghĩa nhận một sinh viên danh dự, nên Ashley ra ngoài nói giáo sư của mình là Shadrian cũng không ai phản bác.
Song, điều kiện tiên quyết là đối tượng nói chuyện cần phải biết Shadrian là ai —— ví dụ thành công duy nhất của Shadrian trong vai trò giáo viên có lẽ là Ashley. Y ở quân đội thành công bao nhiêu thì trong giới học thuật lại vô danh bấy nhiêu.
Quả nhiên, chàng thanh niên thắc mắc hỏi: “Shadrian là ai?”
“Có lẽ anh từng học lớp trải nghiệm của giáo sư tôi.” Ashley nói: “Người tóc đỏ ấy.”
Anh nói vậy, chàng thanh niên lập tức nhớ ra: “Ồ! Tôi biết rồi! Có phải giáo sư lập dị đó không? Kỹ năng sòng bạc mà thầy ấy dạy thật sự rất hữu dụng!”
Vận may Ashley quá tệ có lẽ là người duy nhất không hưởng lợi được từ kỹ năng cờ bạc của Shadrian, anh hỏi: “… Anh đã dùng kỹ năng thầy dạy à?”
“Dùng rồi, dùng rồi!” Chàng thanh niên liên tục gật đầu: “Tuy giáo sư Shadrian lên lớp khá là không đứng đắn, nhưng ra khỏi trường mới nhận ra những thứ thầy ấy dạy thật sự rất hữu dụng! Mỗi lần nghiên cứu không có kinh phí tôi đều nhờ vào cái này để kiếm thêm chút đỉnh, kỹ thuật phòng thân và cách làm sạch vết bẩn thầy ấy dạy cũng đặc biệt hữu dụng! Bây giờ tôi vẫn còn giữ mấy công thức nấu ăn thầy ấy từng dạy trên lớp!”
Người thường chắc khó mà tưởng tượng được mấy kiến thức này lại có thể xuất hiện trong cùng một môn học, nhưng Ashley thì không ngạc nhiên. Câu chuyện cứ thế mở ra —— hai người nói chuyện một lúc về một trăm cách chế biến ớt mà Shadrian từng dạy, rồi chuyển sang đồ hộp quân lương dùng trong chiến tranh, tiện thể bàn luận một chút về đề tài chiến tranh trong lịch sử nghệ thuật cận đại, tiếp đó lại lan sang violin và nhạc giao hưởng, rồi lại liên hệ đến phương trình sóng. Cuối cùng cả hai vui vẻ đồng ý rằng định luật Best sớm muộn gì cũng sẽ được chứng minh, cấu trúc nhà vệ sinh của khoa toán cần được cải thiện, và cà phê thêm phô mai ở quán cà phê Sacher là thứ dở nhất.
Chàng thanh niên thở phào một hơi, nói: “Lâu lắm rồi tôi mới được nói chuyện với ai như thế này.”
Đây là một cuộc đàm luận rất điển hình theo phong cách đại học Đế Quốc. Vài năm trước, những cuộc nói chuyện như thế này thường xuyên diễn ra ở các quán cà phê hoặc bất cứ một góc nào đó của Mudran. Khi đó người ta không cần phải hạ giọng nói chuyện, có thể vừa hút thuốc vừa cười lớn, pha rượu mạnh vào cà phê, vì một quan điểm học thuật hay một diễn viên opera nào đó mà đánh nhau túi bụi, những người chứng kiến đều sẽ quen thuộc huýt sáo một tiếng, bởi vì đây là Mudran, thành phố nghệ thuật tự do, đây chỉ là một ngày bình thường và tươi sáng.
Từ khi vào viện nghiên cứu, Ashley đã ít khi vào thành phố, nhưng anh cũng biết hiện trạng ra sao. Hoa hồng hoàng hậu trong đại học Đế Quốc bị hạn chế hái, số lượng báo chí giảm mạnh, thậm chí mấy ngày trước anh và Lâm Liên Tước hẹn nhau ăn sáng, Lâm Liên Tước đã bắt đầu thường xuyên nói tiếng Quảng Đông với anh —— để đảm bảo nội dung cuộc nói chuyện không bị nghe lén.
“Rất vui được nói chuyện cùng cậu, đàn em.” Chàng thanh niên cuối cùng nói: “Rất vui khi thấy Mudran vẫn còn người như cậu.”
Cứ thế, họ trở nên thân thiết.
Mỗi buổi chiều, từ căn phòng cuối hành lang luôn vọng ra tiếng đàn violin. Ashley thỉnh thoảng sẽ nhận xét về bản nhạc và độ chuẩn của âm thanh. Chàng thanh niên rất tự tin về độ chuẩn âm thanh của mình, cho rằng tai Ashley có vấn đề, hai người không ai thuyết phục được ai. Cuối cùng có một ngày, Ashley vừa đến phòng thí nghiệm, đối phương đã hăm hở đến gõ cửa phòng anh, lớn tiếng nói: “Tôi tìm ra nguyên nhân rồi!”
Ashley: “Nguyên nhân gì?”
“Nguyên nhân chúng ta không thống nhất về độ chuẩn âm thanh!” Chàng thanh niên vung hai bản nhạc trong tay: “Bản phổ chúng ta dùng có năm phát hành khác nhau, tuy đều là nhạc phổ do nhà hát Lâu Đài xuất bản, nhưng nhà hát Lâu Đài phát hành bản đầu tiên vào năm 20, sau đó mỗi năm đều tái bản, mãi cho đến năm 27. Năm đó, nhà hát đã tập hợp các nhà soạn nhạc lại, tiến hành sửa đổi và lược bỏ nhạc phổ, cho nên bản phổ trước và sau năm 27 là khác nhau!”
Anh ta đặt hai tập nhạc phổ lớn lên bàn thí nghiệm, lật đến cùng một bản nhạc để so sánh: “Xem này, từ ô nhịp thứ tư trở đi đã khác rồi!”
Ashley xem qua: “Đúng là vậy.”
“Thế nào?” Chàng thanh niên đắc ý nói: “Tôi đã bảo mà, tai thẩm âm của tôi không lệch đi đâu được. Hồi đó tôi là thủ khoa đầu vào đấy.”
Ashley chú ý đến con dấu ở cạnh cuốn nhạc phổ, bèn hỏi: “Anh mượn sách từ đại học Đế Quốc à?”
“Đúng vậy, thứ này khó tìm lắm, tôi lật tung cả tầng bảy thư viện suốt một đêm mới tìm được bản trước năm 27.” Chàng thanh niên nói: “Mượn ra cho cậu xem một chút, xem xong tôi sẽ trả lại ngay.”
Có lẽ nhiều người sẽ cảm thấy hành vi phiền phức này thật thừa thãi, nhưng đây thực sự là phong cách của đại học Đế Quốc, nghiên cứu với thái độ cẩn trọng, tỉ mỉ, có giả định thì phải có thực chứng, sau cùng mới đưa ra kết luận chắc chắn.
Ashley lật giở vài trang. Cuốn sách cũ đã ngả màu vàng úa, mép giấy cong queo và nhàu nhĩ, hẳn là được bới ra từ một đống sách cũ nào đó. Anh từng đến tầng bảy thư viện, bên trong có một phòng lưu trữ sách cũ cực lớn, sách chất cao ngất tới tận trần nhà, muốn tìm một thứ gì trong đó quả thực khó như mò kim đáy bể.
Ashley ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Tôi có chìa khóa tủ rượu trên tầng mười hai.”
Chàng thanh niên ngẩn ra: “Gì cơ?”
“Tối nay uống một chầu không?” Ashley hỏi. “Coi như theo truyền thống của Đại học Đế Quốc, chúc mừng anh đã tìm ra đáp án cho vấn đề.”
Ai cũng biết tòa nhà viện nghiên cứu có một tủ rượu ở tầng mười hai, được khóa kỹ trong văn phòng viện trưởng, bên trong toàn rượu hảo hạng. Hầu như nhà nghiên cứu nào cũng từng thử cạy khóa, nhưng chẳng mấy người thành công. Viện thậm chí từng cho xuất bản một cuốn sổ tay, ghi lại những lần bẻ khóa bất thành của các nhà nghiên cứu qua các thời kỳ. Khi đó nếp sống còn phóng khoáng, nhiều người thích mang dép lê đi làm, hễ thấy ai đi giày cao gót thì y như rằng hôm đó trong nhóm có chuyện cần tranh luận, mà đã tranh luận không lại thì cởi giày ra, tiện làm vũ khí.
Bây giờ thì cuốn sổ tay này đã bị cấm, viện cũng ra quy định rõ ràng về trang phục. Tủ rượu vì nằm trong phòng viện trưởng nên được giữ lại, nhưng người rảnh rỗi đi cạy khóa cũng ngày một ít đi.
Thực ra Ashley cũng chẳng cạy nổi cái tủ này, chìa khóa là do Shadrian đưa cho anh. Có lần Shadrian đến tìm anh, rảnh rỗi không có việc gì làm bèn đi lang thang trong tòa nhà, thấy một tủ rượu ngon thì tiện tay mở luôn, còn dúi cho Ashley một chiếc chìa khóa.
Đêm xuống, Ashley nhân lúc không có người, lẻn lên tầng lấy hai chai vang độ cồn không cao lắm. Cả hai đựng rượu trong hộp đàn violin, một mạch leo lên sân thượng, cởi phăng giày và áo khoác, rồi lôi mớ hoa quả dự trữ trong phòng thí nghiệm vốn định dùng làm môi trường nuôi cấy ra làm đồ nhắm. Hoa quả để hơi lâu đã bắt đầu hơi ủng, tỏa ra mùi thơm ngọt tựa như cồn. Chàng thanh niên quả thực không phải người biết uống, nửa chai vào đã bắt đầu ngấm.
Họ uống rượu theo một kiểu rất thịnh hành ở đại học Đế Quốc thời đó —— rượu vơi nửa chai thì cắt hoa quả thành lát, cố nhét qua miệng chai cho đến khi đầy ắp, rồi đậy nút lại, giữ chặt chai mà lắc như điên.
Cách uống này thực ra là vì đa số sinh viên đều không mua nổi rượu ngon, rượu rẻ tiền mua về thường có vị chua loét, pha thêm hoa quả vào, lúc uống cả xác quả lẫn rượu sẽ có vị ngọt dịu.
Với thứ rượu họ uống hôm nay mà nói, làm vậy kể cũng phí, nhưng thấy chàng thanh niên vừa say sưa nói chuyện vừa nhét hoa quả vào chai, Ashley cũng không ngăn cản.
Chàng thanh niên lảm nhảm kể về những chuyện cũ thời đi học: “Viết luận văn đúng là khổ sở vô cùng, có người chui xuống gầm bàn thư viện cả mấy tuần liền. Tôi còn nhớ có đứa bạn, lúc hoàn thành bản thảo cuối cùng thì suýt phát điên, nó chạy như bay từ tòa giảng đường ra bờ hồ, vừa chạy vừa gào, vừa gào vừa c** đ*, cuối cùng tr*n tr**ng nhảy ùm xuống hồ… Thằng đó dáng đẹp thật, khối cô còn huýt sáo trêu nó…”
“Hồi đó tôi dốc hết tiền sinh hoạt phí ra mua tài liệu, nghèo rớt mồng tơi, ngày nào cũng ngồi xổm ở cửa nhà ăn, thấy người quen là sấn vào xin ăn ké một bữa… Cùng đường quá, tôi bèn mò đến sòng bạc, định bụng thử mấy mẹo thắng tiền mà giáo sư Shadrian dạy, biết đâu lại được… Ai ngờ thắng thật, cả đời tôi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy… Ban đầu người của sòng bạc còn không cho tôi đi, sau đấy nghe nói tôi là sinh viên đại học Đế Quốc thì thì đuổi vội, kể ra họ cũng tốt tính phết…”
“Tôi ở lại trường ba năm mới có cơ hội vào viện nghiên cứu, lúc đó tôi vui lắm! Bởi vì tôi biết ở đây có thể làm ra những thứ thật sự giá trị, những học giả xuất sắc nhất của đế quốc những học giả xuất sắc nhất của đế quốc gần đây đều từng làm việc ở đây… Lúc tôi được nhận, giáo sư Kohler mời tôi ăn cơm, rất nhiều bạn học đều đến, đứa nào cũng nhờ tôi mang về cho bọn nó chút gì đó làm kỷ niệm. Đứa thì muốn hạt giống hoa hồng của viện, đứa thì muốn giấy nháp của các cao thủ, còn có đứa hỏi tôi có trộm nổi cái bàn làm việc trầm tư trứ danh ra không —— tôi làm gì có bản lĩnh đó! Đến đây rồi tôi mới biết mình đến cái tủ rượu tầng mười hai cũng chẳng cạy nổi!”
Nói đến cuối cùng, anh ta say khướt, vác đàn violin ra kéo một trận tưng bừng trên sân thượng. Những vì sao xoay vần trên đầu họ, vừa dung dị lại vừa rạng người lạ thường, hệt như câu chuyện tầm thường mà rực rỡ chàng thanh niên đang kể. Khi đó, thiên tài và kẻ điên ngày ngày lang thang trên đường phố Mudran, kẻ ăn mày cũng có thể đứng ngoài quán cà phê nghe không một bản nhạc đáng giá ngàn vàng. Khi đó không có kẻ thất bại, chỉ cần bạn cầm lấy giấy bút là có thể dùng một bài thơ gõ cửa các tòa soạn báo và salon. Mudran bao dung tất cả, tại thành phố nghệ thuật này, mỗi một con người đều được tự do.
Khi bản nhạc kết thúc, chàng thanh niên cúi chào về phía không người, trông say không hề nhẹ, động tác khoa trương mà hoa mỹ như diễn viên opera lúc hạ màn. Anh ta nói năng không còn rõ chữ: “Sinh viên đại học Đế Quốc xin kính chào ngài. Kính dâng lên vầng trăng và vũ trụ đêm nay, cùng khoảnh khắc vĩnh hằng mà âm nhạc đã tạo nên.”
Anh ta lại nhìn Ashley, nói: “Chắc cậu cũng nghe rồi, trong viện vẫn luôn khuyên tôi từ bỏ nghiên cứu của thầy. Ở Mudran bây giờ, mọi đề tài bình luận về đương đại đều nguy hiểm.”
Ashley biết chuyện này, cũng biết anh ta vẫn luôn do dự không quyết.
“Thật ra tôi nhát gan lắm, cũng đã do dự rất lâu.” Chàng thanh niên cười khổ: “Nhưng tôi nghe nói, thầy đã bị viện xóa tên, nếu tôi không tiếp quản, đề tài của thầy sẽ bị hủy bỏ, đó là tâm huyết bao năm của thầy…”
Ashley: “Vậy anh định thế nào?”
“Dạo này tôi đã nghĩ rất nhiều. Nếu tôi làm đề tài của thầy, kinh phí và đãi ngộ đều sẽ bị cắt xuống mức thấp nhất, luận văn có thể không được đăng, không chừng còn bị đuổi việc.” Chàng thanh niên sụt sịt mũi: “Cái đám làm nghiên cứu chúng tôi thực ra đều yếu đuối chết đi được, một mặt thì hùng hồn trong luận văn, một mặt thì sống tạm bợ ngoài đời thực. Mùa đông mà ở trong phòng chứa đồ không có lò sưởi thì người ta thật sự sẽ phát điên thật đấy, tôi không muốn đến tuổi trung niên vẫn chưa có tác phẩm nào để đời, ngày ngày phải sống trong ký túc xá tồi tàn dùng chung nhà vệ sinh…”
Anh ta lải nhải rất nhiều, thoạt trông như chực khóc nhưng rồi lại cố nén lại, giọng điệu thay đổi: “Nhưng bây giờ tôi nghĩ thông rồi, ít nhất tôi vẫn còn sống.”
Anh ta cầm chai rượu lên, chỉ về phía mặt trăng xa xăm: “Vầng trăng vẫn còn trên đầu.”
Rồi tu một ngụm rượu lớn, giơ cây violin trong tay lên: “Violin cũng vẫn còn trong tay tôi.”
Anh ta nghẹn ngào, cuối cùng vẫn không nhịn được, “hức” một tiếng khóc nấc lên: “Những thứ này, đủ để đồng hành cùng tôi trên con đường sắp tới rồi!”
Ashley: “…”
Chàng thanh niên dùng vẻ mặt của kẻ hèn nhát nói ra những lời lẽ của bậc anh hùng: “Tôi… tôi sẽ tiếp tục nghiên cứu của thầy, dù chỉ viết xong rồi khóa chặt trong ngăn kéo sâu nhất nào đó! Tư tưởng đôi khi sẽ ngủ đông, vậy thì tôi sẽ cùng nó ở trong tầng hầm, chờ đợi một mùa xuân mới!”
Đúng là dân trí thức, khóc lóc sụt sùi mà vẫn nói chuyện được như nhà thơ. Ashley bị anh ta gào đến nhức cả tai, bèn lùi lại hai bước: “Anh nghĩ thông suốt là được.”
Chàng thanh niên gào khóc một lúc lâu, dường như muốn trút cạn nước mắt trong đêm nay. Trong môi trường mà Ashley từng tiếp xúc, chưa từng có ai có thể khóc nhiều đến vậy, thực sự có chút chấn động.
Đợi đối phương cuối cùng cũng khóc xong, Ashley lấy ra một chiếc khăn tay đưa qua, bảo anh ta lau mặt, không cần trả lại.
“Cảm ơn.” Chàng thanh niên nhận lấy khăn tay: “Xin lỗi nhé, để cậu chê cười rồi, nhưng ở trong viện tôi thật sự không biết còn có thể nói những lời này với ai nữa.”
“Không sao.” Ashley nói: “Tôi sẽ nhớ những lời này.”
“Tôi cũng nghĩ vậy, mấy lời thoại này thực ra tôi còn soạn sẵn trong đầu một lượt, muốn nói ra theo cách có khí thế nhất.” Chàng thanh niên lau khô nước mắt, cười ngượng nghịu: “Lỡ sau này có chết đói, ít nhất cũng có người biết, dù chỉ một đêm, tôi cũng từng giống như một anh hùng.”
“Tôi phải đi rồi, còn mấy cuốn sách phải đọc cho xong tối nay, mai là đến hạn trả.” Chàng thanh niên cúi xuống cất đàn violin, kẹp chai rượu rỗng dưới nách: “Cảm ơn cậu đã mời tôi uống rượu, đàn em.”
Anh ta và Ashley nhìn nhau, hắng giọng rồi cất lời: “Cậu hãy theo đuổi cái đẹp và chân lý, với trái tim dũng cảm bước trên con đường hướng thiện.”
Đây là khẩu hiệu của đại học Đế Quốc.
Tổng hợp một số thảo luận:
No5: Nhớ đến một đoạn của Vương Tiểu Ba:
Giới trí thức sợ nhất là sống trong thời đại không lý trí.
Thời đại không lý trí, là thời đại Galileo cúi đầu nhận tội, thừa nhận trái đất không quay, cũng là thời đại Lavoisier lên máy chém; là thời đại Zweig uống thuốc độc tự vẫn, cũng là thời đại Lão Xá nhảy xuống hồ Thái Bình.
No7: Đột nhiên nghĩ ra cả chương này người thanh niên không có tên, vì anh ấy có thể là tên của bất kỳ ai.
No12: Từ đầu truyện đến giờ, tác giả không ngừng cài cắm cho chúng ta ấn tượng rằng Mudran là một thành phố nghệ thuật, mọi người đều có thể tiếp xúc với nghệ thuật, mọi người đều có thể sáng tạo nghệ thuật, nghệ thuật được đặt ở một vị trí cực cao. Bỗng một câu “nghệ thuật đã trở thành một căn bệnh” mang đến cho chúng ta sự tương phản tột độ về ấn tượng nghệ thuật của thành phố này. Phần trước cũng có đề cập sự tồn tại của con người bản thân nó là một căn bệnh, vậy có thể nói sự tồn tại của con người bản thân nó là một loại nghệ thuật không?
No14: Đột nhiên nhớ ra bây giờ thượng tướng đang là tổng thống, tại sao bà ấy lại đột ngột thắt chặt môi trường học thuật thế nhỉ (khóc). Trước đây bà ấy không phải rất ủng hộ Lyudmila sao, một tư tưởng táo bạo và tự do như vậy TTTT. Hay là tất cả đều là thủ đoạn để thao túng quyền lực, dù sao chính trị cũng là nghệ thuật (?) (mà câu nói này của thượng tướng rốt cuộc có ý gì…). Hoặc tất cả có thể là do cân nhắc về mặt cai trị (?) Sự cai trị của một quốc gia không thể nào hoàn hảo mười phân vẹn mười, việc thắt chặt này cũng có nguyên do.
Nhưng cứ cảm thấy hình ảnh thượng tướng vĩ đại trước đây và một số khía cạnh tiêu cực trong quản lý xã hội hiện tại có chút đứt gãy, nó đã phá vỡ khuôn mẫu thường thấy trong văn chương là nhân vật chính diện nhất định phải hoàn toàn tích cực, làm cho cả nhân vật, cả thế giới, đều trở nên chân thực hơn.
No18: Chương này đọc thật sự khóc luôn, thành phố nghệ thuật tự do như vậy, đã trở thành ký ức, những chàng trai trẻ cứ thế uống rượu hát vang lý tưởng nồng nhiệt, giẫm lên hiện thực tàn khốc dưới chân. “Ít nhất, ánh trăng đã chứng kiến lòng dũng cảm của tôi, tôi không phải kẻ hèn nhát.”
No20: Chàng thanh niên không có tên, anh ấy tượng trưng cho mỗi một người trẻ tuổi của Mudran theo đuổi tự do, nghệ thuật và chân lý.
No11: Vẫn luôn muốn hỏi kẹp tóc của người yêu vào sách có ý nghĩa gì không ạ? Trong truyện nói Shadrian kiến thức rộng rãi, tôn trọng cậu nhóc nhà mình, nhưng tôi vẫn không hiểu lắm.
⤷ Lầu 2: Theo hiểu biết nông cạn của tôi thì đó là h*m m**n chiếm hữu cực mạnh của Tiểu Ngải đối với thầy, thu thập tóc của thầy như cánh hoa hồng giống như có người thích dùng hoa khô làm bookmark. Thầy lớn tuổi hơn nên chiều chuộng vài thói quen nhỏ của Tiểu Ngải thôi ~
No17: Môn học của Shadrian chắc là dạy về cuộc sống nhỉ.
⤷ Lầu 1: Hướng dẫn việc làm thực thụ cho sinh viên đại học, cái gì dùng được mới là tốt nhất.
⤷ Lầu 2: Đúng vậy, môn này nên là khoá học offline, chứ không phải bắt tôi cày tám trăm bài giảng online đến tuyệt vọng.
No3: Vẫn cảm thấy việc xuất hiện luồng gió kìm hãm nghệ thuật trong thời gian thượng tướng làm tổng thống có chút kỳ lạ, có phải vì tự do ngôn luận phát triển sẽ làm giảm sức mạnh đoàn kết của đế quốc ở một mức độ nào đó không? Cấm bình luận về đương thời thường tương ứng với việc chính quyền cầm quyền hiểu rõ hành động của mình không chính đáng, lẽ nào đế quốc sắp phát động một cuộc chiến tranh phi nghĩa?
⤷ Lầu 1: Thấy cái này lại nhớ đến một câu nói rất nổi tiếng đại loại như tuyết lớn sẽ che đậy mọi tội ác và bất công. Có phải tương ứng với tiêu đề không nhỉ?
⤷ Lầu 2: Dù sao cả đất nước không chỉ có giới trí thức, mà còn có dân thường, tình hình căng thẳng như thế này dùng chế độ kiểm duyệt để điều tiết dư luận chủ yếu là để ngăn gián điệp thâm nhập gây chia rẽ và thống nhất trên dưới trong nước.
