“Tôi là trung úy Andrei, cậu cứ gọi tôi là Andrei.”
Đối phương dẫn anh đi sâu vào trong tháp chuông. Lối đi ở đây rất phức tạp, có những chỗ còn nối liền với ống thông gió của nhà ga trung tâm. Cuối cùng, họ dừng lại trước một cánh cửa hẹp. Andrei gõ một nhịp điệu riêng lên cửa, cánh cửa từ từ hé ra một khe hở.
Andrei lách người vào, Ashley theo sát phía sau, không khí thoang thoảng mùi gỉ sắt hăng nồng. Anh nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh, trong phòng có chừng mười người.
“Chắc cậu đã được thông báo tình hình cụ thể rồi, sự tồn tại của chúng tôi là bí mật của Đế Quốc, nên không thể giới thiệu với cậu được.” Andrei nói: “Sau khi nhiệm vụ giải cứu này kết thúc, hãy coi như cậu chưa từng gặp chúng tôi.”
Ashley: “Tôi biết, người bị thương ở đâu?”
“Người bị thương?” Có người trong phòng bật ra tiếng cười khàn khàn: “Quân đội rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy? Thằng nhóc này tưởng mình đến đây để làm gì?”
“Câm miệng!” Andrei quát khẽ người đó, rồi nói với Ashley: “Người bị thương ở thành phố Asta, nhưng không ở chỗ chúng tôi.”
Ashley: “Ý anh là sao?”
“Tiểu đội của chúng tôi thực ra không phải bị kẹt ở Asta, mà là đang ẩn náu ở đây.” Andrei giải thích: “Mục đích của chúng tôi là tìm ra người bị thương đó, rồi đưa anh ta đi.”
Ashley: “Biết vị trí cụ thể của người bị thương không?”
“Không rõ, chỉ biết anh ta hẳn ẩn náu ở gần nhà hát opera.” Andrei nói: “Nhà ga trung tâm cách nhà hát opera rất gần, chúng tôi đã tìm kiếm ở khu vực này rất lâu mà vẫn không tìm thấy anh ta.”
Ashley: “Bước tiếp theo các anh định làm gì?”
“Người bị thương đó chắc chắn bị thương rất nặng, sau khi tìm thấy anh ta phải tiến hành điều trị ngay lập tức.” Andrei nói: “Bác sĩ của chúng tôi chết rồi nên mới cần cậu. Ba ngày nữa sẽ có một cơ hội, đến lúc đó cậu đi cùng chúng tôi. Những chuyện khác đừng hỏi nhiều.”
Ashley suy nghĩ một lát, rồi nói: “Có thể đánh giá sơ bộ tình hình vết thương của người đó không? Tôi cần chuẩn bị…”
“Đừng hỏi nhiều.” Andrei ngắt lời anh, anh ta nhìn chằm chằm vào mắt Ashley: “Nhớ lấy điều này, đó là vì tốt cho cậu.”
Ashley nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói không chút dao động: “Chỉ thị tôi nhận được là giải cứu bằng mọi giá. Tôi đang thực hiện nghĩa vụ của mình. Nếu anh đang dùng tư cách cấp trên để thay đổi chỉ thị, vậy thì tôi sẽ không hỏi thêm nữa.”
“Đừng hỏi nhiều.” Andrei lặp lại lần nữa: “Nếu sau này có ai hỏi tội, cậu cứ nói đây là chỉ thị của tôi.”
“Anh vừa nói, sau khi nhiệm vụ kết thúc, tôi chưa từng gặp các anh.” Ashley nhắc lại lời của Andrei. “‘Nếu sau này có ai hỏi tội tôi’, tôi chưa từng gặp anh, làm sao nhận được chỉ thị của anh?”
“đ*t, thằng mặt trắng này muốn chết à?” Có người trong phòng nổi giận: “Dù sao có bác sĩ hay không cũng chẳng khác mấy, chi bằng ném thằng này ra ngoài cho xong, hơi đâu mà lo nhiều——”
“Tất cả câm miệng cho tôi!” Andrei đột ngột cao giọng, rồi lạnh lùng đảo mắt như diều hâu. Tất cả mọi người đều im bặt.
“Cậu trai trẻ, tôi sẽ cố gắng không để cậu chết ở đây, nhưng cậu cũng đừng gây chuyện cho tôi.” Andrei nhìn Ashley: “Cậu rất thông minh, bây giờ hãy cất cái sự thông minh đó đi. Ba ngày nữa, theo chúng tôi đến nhà hát opera cứu người. Hiểu chưa?”
Ashley đã có được thông tin mình cần, anh không nói thêm gì nữa, rất bình tĩnh gật đầu: “Biết rồi.”
Đây là một đám côn đồ, còn tàn độc hơn cả những kẻ liều mạng thông thường, thậm chí có thể gọi là ác quỷ. Ashley đã đưa ra phán đoán ngay khi bước vào phòng. Khi cục diện chiến tranh tiến triển đến một mức độ nhất định, những kẻ như vậy ắt sẽ xuất hiện trên chiến trường.
Trong tình huống này, chọc giận đối phương rõ ràng không khôn ngoan, nhưng Ashley buộc phải làm vậy, anh cần thông tin.
Anh dựa vào góc tường, suy nghĩ về những lời người trong phòng đã nói.
Đầu tiên, mục đích anh đến đây lần này là để “cứu một người bị thương rất nặng”.
Trong quân đội thì mạnh thắng yếu thua, lúc chiến cục đang căng thẳng thế này, hạng người nào mà khiến Đế quốc phải huy động lực lượng lớn như vậy đến giải cứu?
Là sĩ quan cấp cao? Hay gián điệp nắm giữ thông tin quan trọng? Nhưng nếu là cứu những người như vậy, tại sao không dùng quân chính quy, mà lại cử một đội côn đồ kỳ quái thế này?
Chẳng lẽ đối tượng được cứu có thể sẽ tấn công họ? Vì vậy phải dùng vũ lực để trấn áp?
Người như vậy sẽ có thân phận gì?
Chẳng lẽ là người Lech phản bội Lech? Phản bội sang Đế Quốc, trong tay có thứ gì đó mà Đế Quốc muốn?
Còn nữa khi người trong phòng bị anh chọc giận, đã nói một câu “có bác sĩ hay không cũng không khác mấy”.
Câu này có ý gì?
Là vết thương của người đó nặng đến mức chắc chắn sẽ chết, hay là đám người này quyết định sau khi lấy được thứ mình muốn rồi sẽ giết người diệt khẩu?
Cũng như trước khi anh đến Asta, khi nhận lệnh trong lều tổng tham mưu, tướng quân đã nói rằng trong lệnh giải cứu lần này có một ám chỉ, không muốn Ashley tham gia.
Người có thể đưa ra ám chỉ như vậy, chắc chắn biết thân phận của Ashley.
Có phải thầy không? Ashley nghĩ đến đây, cảm thấy tim mình đập thót một cái.
Nhưng anh lập tức phủ nhận ý nghĩ này, không thể là Shadrian được, dù Shadrian có thể vươn tay xa đến mức nào trong quân đội, thì với tính cách của Shadrian dù biết phía trước là núi đao biển lửa, y cũng sẽ chuẩn bị sẵn mọi thứ cho Ashley, thậm chí cả tang lễ, nhưng tuyệt đối sẽ không ngăn cản anh.
Chẳng lẽ là thượng tướng?
Nhưng thượng tướng và Shadrian rất giống nhau, thậm chí trong mắt thượng tướng, sự sống chết của Ashley còn kém quan trọng hơn cả cục diện chiến trường. Nếu có nơi nào đó bắt buộc Ashley phải hy sinh, thượng tướng sẽ không chút do dự mà đẩy anh vào chỗ chết. Cùng lắm là sau khi anh chết sẽ nói một câu: “Đúng là con trai của tôi.”
Ashley đã trằn trọc về những vấn đề này rất lâu. Anh cảm thấy mình mơ hồ chạm đến được một chút đáp án của sự việc, nhưng toàn cục rốt cuộc là như thế nào, anh hoàn toàn không biết.
Trong ba ngày, anh đã kiểm tra và điều trị đơn giản cho những người trong phòng. Lớp lót trong áo anh nhét đầy thuốc men, thậm chí có cả một bộ dụng cụ phẫu thuật hoàn chỉnh. Một người bị thương nặng ở cánh tay đã mưng mủ từ lâu, Ashley xem qua rồi nói: “Tình trạng này chỉ có thể cắt cụt.”
“Cắt cụt?” Đối phương trừng mắt nhìn anh: “Ở cái nơi chim không thèm ỉa này, làm sao mà cắt?
Ashley trơ mặt rút ra một cây cưa sắt từ trong giày quân đội.
“Cậu có thuốc mê không?” Andrei đứng bên cạnh, cau mày hỏi: “Có cần chúng tôi giữ cậu ta lại không?”
“Không có thuốc mê.” Ashley nói: “Có cách đơn giản hơn.”
Andrei: “Cách gì?”
Ashley vung cạnh tay vào gáy đối phương, gọn lẹ đánh ngất người đó.
Nói thì nói vậy, nhưng cơn đau phải chịu khi cắt cụt chi không phải là chuyện nhỏ, nếu không dùng thuốc mê, bệnh nhân sẽ đau đến tỉnh lại giữa chừng. Ashley vẫn rất điềm tĩnh, anh ra tay cực nhanh, nhanh chóng rạch mạc cơ, tách cơ, bịt kín thần kinh… xử lý xong phần chi hoại tử giữa những tia máu bắn tung tóe, rồi dùng kẹp cầm máu, cuối cùng khâu lại vết mổ.
Anh dùng bông gòn bịt tai, suốt ca phẫu thuật không hé nửa lời, hoàn toàn phớt lờ mọi âm thanh trong phòng.
Phẫu thuật kết thúc, anh đón lấy chai rượu từ một người đưa cho, khử trùng qua dụng cụ phẫu thuật, rồi dốc phần rượu còn lại lên mặt để rửa sạch máu bắn vào.
Người đưa rượu cho anh nhìn anh chằm chằm, cuối cùng gật đầu: “Mày, cũng được đấy.”
Đối phương nói cộc lốc: “Ráng mà sống.”
Có thể khiến một tên côn đồ phải thốt ra câu “ráng mà sống”, Ashley linh cảm rằng thời cơ giải cứu mà Andrei nói tới, có thể sẽ xảy ra những chuyện vô cùng nguy hiểm.
Dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng những gì xảy ra sau đó vẫn vượt ngoài dự đoán của Ashley.
Đến đêm ngày thứ ba, tiếng còi báo động phòng không bỗng vang lên khắp thành phố.
Trong ba ngày qua, đây không phải lần đầu Ashley nghe thấy tiếng còi này. Mỗi khi nghi ngờ quân đội đế quốc tiếp cận, thành phố Asta lại vang lên những âm thanh réo rắt như thế.
Lúc còi báo động vang lên, Ashley vừa bước ra khỏi tháp chuông.
Họ đã phân công trước, mỗi người phụ trách một khu vực tìm kiếm trong và quanh nhà hát opera. Hễ tìm thấy người bị thương là sẽ phát tín hiệu, sau đó tất cả phải rút khỏi Asta với tốc độ nhanh nhất.
Ashley vẫn luôn thắc mắc, thiết bị phát tín hiệu của họ là một loại pháo sáng lạnh. Giữa đêm hôm đốt thứ này lên, chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao?
Anh còn chưa nghĩ xong, phía xa bỗng truyền đến những tiếng ù ù trầm đục và dày đặc.
Ban đầu Ashley cảm thấy âm thanh này có chút lạ lẫm. Nó không giống bất kỳ tiếng động nào thường thấy trên chiến trường, nhưng lại mang theo tiếng rít đặc trưng của máy móc cỡ lớn, tựa như tiếng gầm của một con quái vật cơ khí báo hiệu chiến tranh
Ashley còn chưa hiểu rõ âm thanh đó là gì thì đột nhiên, ánh sáng quanh tháp chuông bỗng tối sầm lại.
Tháp chuông nằm ở nhà ga trung tâm, nó là công trình kiến trúc mà thành phố Asta tự hào, với mái vòm kính dài trang nhã. Trước chiến tranh, Asta là một đầu mối kinh tế quan trọng của Lech. Nhà ga này mỗi ngày đón hàng trăm chuyến tàu, chở đầy những thương nhân và du khách, các toa tàu chở hàng chất đầy quần áo thời thượng, rượu vang, cùng trà và đồ sứ quý giá từ phương Đông. Bất kỳ hành khách nào bước lên sân ga cũng đều ngước nhìn, kinh ngạc trước sự lộng lẫy của mái vòm kính này, cũng như ánh sáng mặt trời rực rỡ phản chiếu từ mái vòm mạ vàng.
Mà giờ đây, bên ngoài mái vòm lại tối đen như mực.
Tiếng gầm rú trầm đục mỗi lúc một gần. Ashley đột nhiên nhận ra —— âm thanh đó không vọng lại từ đường phố, mà là dội xuống từ trên cao!
Từ tít trên không trung!
Không phải mây đen che khuất mặt trăng khiến bên ngoài mái vòm tối đen, mà là có thứ gì đó cực kỳ khổng lồ, che trời lấp đất đã hoàn toàn nuốt chửng ánh trăng!
Ashley lập tức nhận ra đây rốt cuộc là thứ gì, đây là một quân đoàn không chiến quy mô lớn!
Ở lục địa phía Tây, cùng với sự tiến bộ không ngừng của kỹ thuật, người ta nhất trí cho rằng họ sẽ sớm chế tạo được những con tàu khổng lồ có thể căng buồm ra khơi xa, đưa các thủy thủ đến với vùng đất phương Đông màu mỡ. Song, những con sóng hung dữ đã vượt quá sức tưởng tượng, ngăn cản bước tiến của các hạm đội. Tuyến đường biển Viễn Đông đến nay vẫn nằm trong tay một số ít người. Vì vậy, các nhà phát minh bắt đầu mơ tưởng về một công cụ mới, thứ có thể giúp con người tránh được sóng dữ và bay lượn trên không trung.
Họ đã tạo ra những thân tàu hình con thoi khổng lồ, nhờ các túi khí bên trong mà lơ lửng giữa trời. Cùng với các thiết bị đẩy, những chiếc khí cầu đầu tiên đã ra đời, giúp con người thực sự bay được trên bầu trời, nhưng nhược điểm của khí cầu cũng rất rõ ràng: tốc độ có hạn và ngốn một lượng nhiên liệu khổng lồ. Vượt biển đến phương Đông bằng cách này tốn kém đến mức phi thực tế, chưa nói đến việc kỹ thuật có khả thi hay không, về mặt tài chính thì chẳng đáng. Thêm vào đó, khí cầu phản ứng quá nhạy cảm với gió, rất khó kiểm soát đường bay, vì vậy từ khi thứ này được phát minh ra, nó chỉ là một thiết bị dùng để ngắm cảnh, không có nhiều tính thực dụng.
Ashley từng nghe phong thanh về ý tưởng thành lập hạm đội không quân của quân đội. Một gã điên nào đó trong bộ phận kỹ thuật muốn chế tạo một chiếc khí cầu khổng lồ chưa từng có để trinh sát và ném bom từ trên cao. Đề xuất này bị bác bỏ vì quá hoang đường và trở thành trò cười trong một thời gian dài.
Anh biết quân đội vẫn luôn nỗ lực cải tiến các thiết bị bay, nhưng trong trận phòng thủ Washna, phe Đế Quốc không cử bất cứ đội bay hoàn thiện nào, vì thế Ashley cũng cho rằng dự án này vẫn đang trong giai đoạn ấp ủ.
Nhưng giờ đây, nhìn lên bầu trời đen kịt trên đầu, những suy đoán trước đó của anh đều bị bác bỏ hoàn toàn.
Đế quốc đâu chỉ chế tạo được thiết bị bay có thể dùng trong chiến tranh, mà họ đã xây dựng được cả một hạm đội không chiến hoàn chỉnh!
Những vật thể phát sáng như sao băng từ trên trời rơi xuống, từng đàn từng lũ, tựa như cả một biển sao đang đổ ập xuống.
Bầu trời đêm sáng rực như ban ngày.
Rồi sau đó, ánh lửa cực kỳ dữ dội bao trùm tất cả.
Khi Ashley lồm cồm bò dậy, anh thấy mình đang nằm trên đường ray xe lửa của nhà ga trung tâm.
Lúc vụ nổ xảy ra, phản ứng đầu tiên của anh là nằm sấp xuống, nhưng vẫn bị luồng khí cực mạnh hất văng đi. Đế quốc rõ ràng đã trút xuống vô số bom đạn. Một quả rơi rất gần chỗ anh, khiến một bên tai anh chảy máu, trong đầu là tiếng rít chói tai không ngớt.
Anh cố gắng giữ cho mình tỉnh táo, vịn vào đống đổ nát mà đứng dậy, từ từ bước ra ngoài.
Cả nhà ga trung tâm trong phút chốc biến thành một đống đổ nát.
Khắp nơi là mảnh kính vỡ, lạnh lùng phản chiếu trên nền đá cẩm thạch nứt toác, tựa như ánh sáng đến từ vương quốc của thần.
Vương quốc của thần đã giáng lâm ngay lúc này, cả thành phố trở nên sáng rực lạ thường.
Đế quốc chắc hẳn đã trộn lẫn thuốc cháy vào bom. Khắp nơi là ánh sáng: ánh sáng trắng của vụ nổ, ánh sáng đỏ của lửa, và ánh vàng lập lòe trong biển lửa. Ashley phải khó khăn lắm mới nhận ra phương hướng giữa làn khói nóng bỏng để bước ra khỏi nhà ga.
Anh bước chân vào một vùng đất hoang đang rực cháy.
Anh đi qua đầu cầu, những ngôi nhà ven cầu đều đang chìm trong biển lửa, vô số sàn nhà và đồ đạc bốc khói nghi ngút, rèm cửa rách nát bay phần phật trong gió, lửa bốc cao ngút trời. Dòng sông bên dưới như một tấm gương khổng lồ. Có người toàn thân bén lửa lao xuống sông, vùng vẫy một lúc rồi chìm nghỉm, cuối cùng chỉ còn một bàn tay sưng vù từ từ nổi lên. Mặt sông đã lốm đốm những bàn tay như thế, trông tựa một đám lau sậy trắng dã.
Anh đi qua nhà thờ, đỉnh nhà thờ bị đánh sập, quả chuông lớn ở đâu đó điên cuồng vang lên giữa những tiếng nổ. Những ô cửa sổ còn sót lại rung chuyển dữ dội, mái vòm tan hoang chực chờ sụp đổ. Một thứ gì đó không biết là người hay xác chết đang đứng dưới bàn thờ như thể đang cầu nguyện. Rồi sau một tiếng nổ lớn, mái vòm ầm ầm sập xuống.
Anh đi qua đám đông và những con voi. Asta có một sở thú nổi tiếng, và giờ đây những con vật còn sống sót đều đã xổng chuồng, lang thang trên đường phố cùng đám đông hoảng loạn. Tiếng kêu của hươu cao cổ xen lẫn tiếng khóc của trẻ sơ sinh. Có người đi giày đế quá mỏng, đế giày nhanh chóng tan chảy trên mặt đường bỏng rát. Họ theo phản xạ quỳ xuống, rồi cả đầu gối và tay cũng bị bỏng nốt, cho đến khi không thể cử động. Những người khác chỉ có thể giẫm lên xác họ mà tiến lên.
Asta chưa từng hứng chịu tấn công như vậy, đội du kích vốn là niềm tự hào của thành phố hoàn toàn vô dụng. Binh lính hốt hoảng cố gắng tổ chức sơ tán, nhưng biết sơ tán đi đâu? Cuộc tấn công từ trên trời giáng xuống, đây là sự trừng phạt của thần linh giáng xuống những kẻ tội lỗi trong kinh thánh, nhưng thành phố này toàn là những tín đồ sùng đạo, tại sao lại phải chịu sự phán xét này?
Cuối cùng Ashley cũng đến được nhà hát opera, toàn bộ tòa nhà đã bị nổ tung. Tất cả các lô ghế mạ vàng đều bốc cháy rồi tan chảy, những tấm rèm nhung múa cuồng loạn trong gió.
Giữa tiếng ù tai không ngớt, Ashley ngỡ như mình nghe thấy tiếng hát opera vọng ra từ biển lửa. Đó là một đoạn trong vở “Nữ thần chiến tranh”.
Tiếng hát ngày càng hùng tráng, cuối cùng đạt đến cao trào —— nữ thần chiến tranh Pallas và nữ thần sắc đẹp Aphrodite vì vàng mà quyết đấu, họ bị sét đánh tan xác trên đỉnh núi, cùng nhau rơi xuống biển lửa sâu thẳm.
Ashley đột nhiên nhận ra, đây không phải ảo giác, thực sự có người đang hát giữa biển lửa!
Anh đang đứng ở cửa hông nhà hát opera, giữa ngọn lửa hừng hực, có người vừa hát vang vừa bước ra!
Người Lech tuyệt đối sẽ không hát opera của Đế quốc, Ashley lập tức nhận ra thân phận của đối phương, cổ họng anh khản đặc vì khói, nhưng vẫn cố cất cao giọng hỏi: “Người Đế quốc? Tôi là người do quân đội cử đến.”
Tiếng hát đột ngột im bặt. Người đó đứng cách đấy không xa, nhìn anh chằm chằm, không nói một lời.
Ashley cũng nhìn lại. Ngọn lửa cháy quá lớn, trong ánh sáng chói lòa, người ta khó mà nhìn rõ mọi thứ.
Đột nhiên, Ashley cảm thấy một sự lạnh lẽo khác thường.
Đây là một trực giác cực kỳ nhạy bén, được Shadrian gieo mầm từ những ngày ở lớp học ba lê, trải qua hàng ngàn lần rèn luyện và cuối cùng bén rễ sâu trong tiềm thức của anh. Trực giác này có thể giúp anh nhận ra nguy hiểm tiềm ẩn ngay cả khi lý trí chưa kịp xử lý, và đưa ra phản ứng trong tích tắc.
Ashley theo phản xạ lách người sang một bên, chính hành động này đã cứu mạng anh.
Chỉ trong nháy mắt, người trước cửa nhà hát opera đã lao đến trước mặt anh như một con thú hoang muốn húc văng anh đi. Hành động của người đó cực nhanh, Ashley đã phản ứng đủ nhanh nhưng vẫn bị túm lấy vạt áo. Đối phương xách anh lên như xách một cái bao tải, quăng lên không trung, rồi thẳng tay quẳng vào biển lửa!
Ashley rất cao, do luyện tập thường xuyên nên vóc dáng và cân nặng cũng hơn đàn ông bình thường. Ngay cả Shadrian muốn bế anh lên cũng phải hít một hơi. Vậy mà người này không cần chút đà nào, dễ dàng ném văng anh đi chứng tỏ sức mạnh của đối phương hơn anh gấp nhiều lần!
Trong ánh lửa, Ashley không nhìn rõ mặt đối phương, nhưng anh nhìn rõ quân hàm trên vai người này, đó là quân huy của đế quốc. Đây thực sự là người đế quốc, thậm chí có lẽ chính là người mà anh đến đây để cứu!
Người như vậy tại sao lại ra tay với anh?
Hơn nữa, đòn tấn công của đối phương đầy sát khí, không phải là sức mạnh mà một người bị thương nặng có thể có được, người như vậy sao lại cần cấp cứu?
Vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu Ashley, anh va vào cột đèn trước cửa nhà hát opera, lăn ra xa rồi có chút chật vật đứng dậy. Anh lại lớn tiếng lặp lại thân phận của mình: “Tôi là người đế quốc! Quân y do đế quốc cử đến! Đến để chi viện cho anh!”
Đối phương không đáp, chỉ từ từ quay đầu nhìn anh, chậm rãi xoay cổ nghe một tiếng “rắc”.
Ashley không nói nữa, thái độ của đối phương rõ ràng mang địch ý, bây giờ anh phải phòng thủ.
Đối phương cách đó không xa lại lao về phía anh.
Ashley hít một hơi thật sâu, thực lực giữa họ có thể rất chênh lệch, anh phải dốc toàn lực.
Anh nhắm mắt lại, tiếng ù tai vẫn tiếp diễn, vô số âm thanh tràn ngập xung quanh: tiếng lửa cháy, tiếng xà nhà gãy, tiếng nổ, tiếng súng, tiếng voi rống, tiếng la hét của đàn ông đàn bà.
Rồi một giọng nói vô cùng rõ ràng vang lên trong đầu anh, lập tức át đi tất cả.
Giọng nói đó bảo: “Chú ý bước chân của anh ta, tuy nặng mà loạn. Né trước, dụ anh ta nhấc chân lên, tìm cơ hội tấn công vào đầu gối.”
Đối phương lao tới như một cỗ xe tăng, giọng nói trong đầu Ashley bảo anh: “Sang trái, cúi người bốn mươi lăm độ.”
Ashley né được đòn tấn công của đối phương, giọng nói đó lại bảo: “Bây giờ, đá vào đầu gối trái của anh ta.”
Ashley tung một cú đá, đối phương loạng choạng, nhưng không ngã, sức nặng như núi đã chống đỡ hắn. Giọng nói trong đầu tiếp tục: “Bây giờ anh ta đã cúi người xuống, cổ là bộ phận yếu nhất của con người, còn nhớ tôi đã dạy em những gì không?”
Giọng nói ấy nói: “Những cú đá chân trong ballet, sự dẻo dai, động tác xoay người quất chân.”
Ashley hít một hơi thật sâu, đột ngột xoay người, giữa ánh lửa hừng hực, bóng dáng anh tạo thành một vệt đỏ rực, gần như tái hiện lại hình ảnh của một bạo chúa đẹp đẽ và ngông cuồng nào đó. Anh nghiêng người như trong động tác xoay vòng của ballet, dùng toàn bộ sức mạnh của cẳng chân quật mạnh vào cổ đối phương!
Cổ đối phương phát ra tiếng gãy răng rắc, hắn đột ngột chúi người về phía trước, rồi nặng nề ngã xuống đất.
Đòn tấn công như vậy đủ để khiến người thường mất khả năng hành động. Ashley thở phào nhẹ nhõm, rút pháo sáng lạnh ra định bắn tín hiệu thì giây tiếp theo, một chuyện không thể tin nổi đã xảy ra ——
Người ngã trên đất phát ra một tiếng khò khè kỳ lạ, giống như tiếng ù ù trầm thấp của cỗ máy lớn khi quân đoàn không chiến tiếp cận Asta.
Ashley ngẩn người, rồi nhận ra người này dường như đang cười.
Người ngã dưới đất đứng dậy lại bằng một tư thế vô cùng kỳ quái, rồi đột ngột nhìn Ashley.
Cuối cùng Ashley cũng nhìn rõ mặt người này.
Đối phương nhe răng cười, mắt long sòng sọc, ngũ quan vì quá căng ra mà có chút biến dạng, khó mà tưởng tượng được miệng một người có thể há to đến vậy, gần như muốn rách toạc ra, khóe môi nhếch lên một cách dị hợm.
Hắn thực sự đang cười! Đó là một nụ cười méo mó đến cực điểm!
Chuông báo động trong đầu Ashley vang lên inh ỏi, anh định lùi lại nhưng cả hai ở quá gần nhau, đối phương đưa tay ra cực nhanh, đột ngột siết chặt cổ Ashley.
Xong rồi. Giữa cảm giác ngạt thở ập đến, đây là suy nghĩ đầu tiên của Ashley.
Anh vốn mang theo súng, nhưng trong vụ nổ dữ dội anh bị hất văng xuống đường ray, tỉnh lại thì súng đã biến mất. Bây giờ trên người anh gần như không còn vũ khí nào phản công hữu hiệu.
Không được mất ý thức. Ashley tự nhủ trong lòng. Nhanh lên, còn cách nào nữa không.
Song, lý trí dường như đang chống lại anh, vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc, trong đầu Ashley lại hiện lên một cảnh tượng từ rất lâu trước đó.
Đó là ở lớp học ballet, buổi tập cuối cùng trước khi anh tốt nghiệp.
Sau thời gian dài luyện tập, Ashley đã có thể dùng trực giác để tránh những đòn tấn công bất ngờ của Shadrian, tuy không phải lúc nào cũng hiệu quả nhưng Shadrian. Tuy không phải lúc nào cũng thành công, nhưng Shadrian đã nói với anh: “Thế là đủ rồi. Dù ở trên chiến trường, em cũng khó mà gặp được ai mạnh hơn tôi.”
Ashley suy nghĩ một chút, hỏi: “Thầy ơi, nếu em thật sự gặp một đối thủ cực kỳ mạnh thì phải làm sao?”
“Vậy thì chạy.” Shadrian vuốt cằm, rồi lại nói thêm: “Nếu không chạy kịp, thì liều một phen.”
“Em học được triết lý của lửa và nghệ thuật của máu từ tôi.” Shadrian nói: “Nhưng ngoài việc là học trò của tôi, em còn là chính em, Vladimir.”
“Khi những kỹ năng tôi dạy cho em không đủ để chống lại kẻ khác, thì hãy vận dụng bản năng của chính em, bản năng còn sâu sắc hơn cả những hạt giống tôi đã gieo trồng. Đó là bản chất cốt lõi nhất của em.”
Ashley nghe xong, cảm thấy Shadrian chỉ đang nói nhảm trêu chọc mình, nửa tin nửa ngờ hỏi: “Thật sự có tác dụng sao?”
“Thứ đó đã chinh phục được tôi đấy.” Shadrian nhìn anh, chậm rãi nói: “Người yêu của tôi.”
Thứ có thể chinh phục được tôi, nhìn khắp cả lục địa phía Tây này, chắc cũng không có gì mà em không hạ gục được đâu.
Khi đó, người đàn ông tựa bạo chúa đã nói với anh như vậy.
Giữa ánh lửa, Ashley đột ngột mở mắt.
Đó là một đôi mắt lạnh lùng đến cực điểm, lạnh lùng đến mức chỉ cách điên rồ một lằn ranh mỏng manh. Người đang nắm lấy anh nhìn thấy ánh mắt của anh, gần như sững lại một thoáng.
Rồi, Ashley đột ngột giơ tay lên.
Trong tay anh là một con dao mổ mà anh luôn mang theo người.
Sức lực còn lại của anh không nhiều nhưng đủ. Anh kiểm soát chính xác góc độ, nhanh và gọn, đâm thẳng xuống cánh tay đang siết cổ mình.
Ra dao, rạch ra, cắt mạc cơ, tách cơ, chặn dây thần kinh.
Anh đã ở tiền tuyến đủ lâu, thực hiện những ca phẫu thuật tương tự hàng trăm, hàng ngàn lần. Khi con dao cứu người chuyển sang làm vũ khí gây thương tích, nó cũng sắc bén không kém.
Như đầu bếp róc thịt trâu, ung dung tự tại.
Giữa những tia máu bắn tung tóe, cả hai đều bị máu bắn đầy đầu đầy mặt.
Đột nhiên, Ashley cảm thấy cổ họng mình nhẹ bẫng, cuối cùng anh cũng có thể hít thở.
Anh lùi lại vài bước, chỉ thấy người cách đó không xa nghiêng đầu, nhìn cánh tay đang phun máu xối xả của mình, dường như cảm thấy rất kỳ lạ.
Rồi, đột ngột ngã sấp xuống đất.
Ashley đứng tại chỗ th* d*c, cho đến khi trước mắt không còn tối sầm nữa. Anh vẫn không dám lơ là cảnh giác, không tiến lại gần. Bỗng, cánh cửa lớn của nhà hát opera giữa biển lửa vang lên một tiếng “ầm” long trời lở đất, xà nhà sập xuống, nhưng người trên đất vẫn không hề động đậy.
Ashley điều chỉnh hơi thở, từ từ tiến lại gần kiểm tra tình hình của đối phương.
Vết thương rất nặng, nhưng vẫn chưa chết.
Ashley xé một vạt áo, băng bó cầm máu đơn giản cho hắn, rồi rút pháo sáng lạnh ra bắn lên trời.
Ánh sáng tím xanh nở rộ giữa không trung.
Cùng lúc đó, một cơn gió mạnh kỳ lạ từ xa thổi tới, mang theo ánh sáng màu cam hỗn loạn. Nó giống như một luồng khí, càng lúc càng lớn gần như tạo thành một cột sáng, cuốn phăng mọi thứ xung quanh lên cao, cuối cùng tan rã ở đỉnh điểm, biến thành một ngọn tháp lửa ngùn ngụt.
Ashley nhìn chăm chú vào cảnh tượng kỳ lạ này, không biết nên gọi nó là cột bất tận hay tháp thông thiên.
Một cái dẫn xuống địa ngục, một cái dẫn lên vương quốc của thần.
Điểm giống nhau là, chúng đều do con người tạo ra.
Cảnh tượng trước mắt chỉ có thể do con người gây ra, ngọn lửa gầm thét nuốt chửng cả thành phố. Nếu nhìn từ rất xa, thành phố này giống như một cảnh tượng chỉ có trong mơ, mọi thứ đều tan chảy trong biển lửa như vàng lỏng. Đám đông nhắm mắt lại giữa ánh hào quang rực rỡ, rồi ngủ thiếp đi mãi mãi.
Nếu thế gian có thần linh, thì Ngài quả thực hào phóng và tàn nhẫn.
Ban cho người sống cái chết, lại ban cho người chết miền đất hứa vàng son trong mơ khi còn sống.
Tổng hợp một số thảo luận:
No1: Ashley rốt cuộc đã phân tích ra được thành phần gì mà lại nôn thốc nôn tháo như vậy? Có phải là vì loại thuốc mà anh nghiên cứu không? Nhưng thuốc này là để đẩy nhanh tốc độ hồi phục của con người mà, liên quan đến hệ miễn dịch, không đến nỗi sức tấn công cũng tăng mạnh như thế chứ, lẽ nào họ đã bị cải tạo rồi? Nhưng nếu vậy thì Đế Quốc hành động nhanh quá, trong thời gian ngắn như vậy mà đã nghiên cứu ra được loại thuốc và đội quân kiểu mới thì không khả thi lắm. Hơn nữa, trước khi chiến tranh bắt đầu, Shadrian đã nói với Ashley: “Em sắp được thấy chiến tranh thật sự rồi đấy”, có phải chỉ việc đế quốc bất chấp thủ đoạn để tạo ra đội quân kiểu mới này không? Với lại, Shadrian sau khi bị tiêm thuốc có di chứng gì không vẫn chưa rõ. Trong một tác phẩm khác sắp ra mắt của thuyền trưởng, có phải “cỗ máy chiến tranh” là chỉ những người bị tiêm loại chất sinh hóa này không? Thật ngược tâm (héo queo). Người ban đầu điều Ashley đi thực hiện nhiệm vụ này rốt cuộc là ai, có thể là Narcissus không? Dù sao thì anh cũng là giáo sư sinh học. Cuối cùng xin cảm thán một câu, trong chiến tranh không có nhân quyền cơ bản, mạng người có thể bị biến thành công cụ chiến tranh, không có đồng bào nhân loại, chỉ có kẻ địch và người của mình.
No19: Những binh lính kiểu mới được tạo ra này đều là những người được chọn trong vạn người, tức là đã chịu đựng được mũi tiêm thuốc. Vậy thì có bao nhiêu binh lính đã không chịu đựng nổi? Và những binh lính này có phải đều tự nguyện trở thành đối tượng thí nghiệm không? Nghĩ kỹ mà thấy sợ. Loại thuốc được tiêm vào rốt cuộc là gì, chắc chắn không phải loại thuốc mà Ashley nghiên cứu. Thuốc mà cún con nghiên cứu hẳn là loại có thể chữa trị cho những binh lính kiểu mới bị thương nặng. Thuốc có thể chữa lành vết thương về mặt thể xác, vậy còn tinh thần thì sao? Họ còn có bản ngã không? Có biết mình chiến đấu vì điều gì không? Hay là đã biến thành những cái xác không hồn chỉ biết tuân lệnh tiến lên? Càng giống sản phẩm của “lễ hội đen” lần trước. Thuốc của “cún con” đã trở thành một con dao hai lưỡi.
No3: Thuyền trưởng luôn viết về những ảo vọng của con người. Trong Hồng Bạch Song Hỉ là ảo vọng về một Bồng Lai có thêm một vị tiên nhân đắc đạo phi thăng. Trong Phật Nói là ảo vọng của chính phủ Đại Đô Thị về việc tạo ra một Tiền Đa Đa sở hữu toàn bộ trí tuệ của Phật Đà và nhân cách của con người. Đến Trước Thềm Tuyết Trắng lại viết về đội quân kiểu mới, ảo vọng có được những giá trị không thuộc về con người. Lợi ích có thể điều khiển nhân tính, lợi ích cũng có thể hủy diệt nhân tính.
No5: Không hiểu, xin giải thích. Chiến tranh nổ ra vì xung đột tín ngưỡng, nhưng đằng sau chiến tranh chẳng phải là cướp bóc của cải sao? Đế Quốc dùng hình thức “thần phạt” để tàn sát cả thành phố, nhưng mà, người chết hết rồi thì cũng đâu có thuộc địa hóa được, vàng bạc châu báu đều bị đốt hết, để lại một mảnh đất hoang tàn sau khi thiêu rụi thì có tác dụng gì?
⤷ Lầu 1: Thứ bị đốt không hẳn là vàng bạc châu báu, mà là tín ngưỡng của họ, đốt hết mọi thứ họ trân quý, dùng cách thức trong nhận thức của họ để trừng phạt họ. Lợi dụng tín ngưỡng và nỗi sợ của họ để đạt được sự chấn nhiếp về mặt tâm lý, khiến họ cảm thấy tuyệt vọng, bất lực, chặt đứt ý niệm phản kháng của họ. Hơn nữa, điều này cũng có thể khiến họ nảy sinh lòng kính sợ đối với đế quốc, và ảnh hưởng này sẽ kéo dài rất lâu.
No19: Thành quả nghiên cứu của Ashley có liên quan đến chuyện này đúng không? Có thể tăng cường thể lực của con người lên rất nhiều chẳng hạn. Đoán mò một phen, lúc Ashley cấp cứu cho Shadrian đã hoàn thiện được thí nghiệm, và để thành quả nghiên cứu được người khác tiếp quản hoặc bị cải tạo thành thứ có thể thay đổi gen của binh lính kiểu mới này, thượng tướng đã điều anh ra tiền tuyến. Nếu cuộc thảm sát này là âm mưu của thượng tướng, thì sự kính trọng của tôi dành cho người phụ nữ vĩ đại này cũng chỉ đến đây mà thôi. Không hy vọng bà ấy là người gây ra kết cục như vậy.
⤷ Lầu 1: Trông có vẻ Ashley thân thiết với cha mình hơn. Onegin có lẽ là một người rất lương thiện, liên tưởng đến nguyên nhân cái chết của ông ấy, nghi là bị mưu sát.
⤷ Lầu 2: Tôi hy vọng cuộc thảm sát là do các binh lính kiểu mới mất kiểm soát, chứ không phải do thượng tướng ra lệnh.
⤷ Lầu 3: Thực ra thượng tướng cũng là một nhân vật rất phức tạp. Tiêu đề chương 24 “Tướng quân g**t ch*t một thiên thần” hẳn là đang nói về việc thượng tướng đã thúc đẩy cái chết của Lyudmila ở một mức độ nào đó. Tài năng, kinh nghiệm, lập trường của Lyudmila đều là những ví dụ sống cho quan điểm chính trị của thượng tướng. Thượng tướng để cô đi khắp nơi diễn thuyết vận động phiếu bầu, khuếch đại tầm ảnh hưởng của cô, nhưng súng bắn chim đầu đàn, làm sao có thể không có nguy hiểm được? Thượng tướng không thể không biết, nhưng cô vẫn làm như vậy.
