Sau khi tín hiệu được phát đi, cả tiểu đội nhanh chóng tập trung ở cửa hông nhà hát opera. Andrei liếc nhìn Ashley một cái rồi vung tay ra hiệu, lập tức có người tiến đến nâng kẻ đang nằm dưới đất lên.
Suốt quá trình, họ không trao đổi một lời nào, cả đoàn người rút khỏi Asta với tốc độ nhanh nhất có thể.
Một chiếc xe việt dã quân dụng đã đỗ sẵn ở một nơi hẻo lánh ngoài thành. Ashley nhìn họ lấy một chiếc cáng từ trong xe ra. Chiếc cáng này rõ ràng được chế tạo đặc biệt, chằng chịt những đai cố định từ đầu đến cuối, bên trong các đai còn được lồng lõi thép.
Andrei tự tay đặt thương lên cáng, lần lượt siết chặt từng chiếc đai rồi lấy ra một ống tiêm từ thùng xe.
Ashley nhận ra đó là thuốc mê, một ống như vậy thường đủ dùng cho ba người.
Andrei đâm kim tiêm vào động mạch cổ của thương binh, bơm hết toàn bộ dung dịch thuốc.
Andrei làm xong tất cả, cất kim tiêm đã dùng đi, nhìn về phía Ashley: “Cậu lên xe cùng chúng tôi.”
Ashley: “Đến nơi nào?”
“Anh ta cần được cấp cứu.” Andrei ra hiệu về phía người trên cáng: “Bác sĩ gần nhất cũng phải lái xe cả ngày đường mới tới.”
“Tôi nhớ gần Asta có đơn vị đồn trú của đế quốc.” Ashley đọc ra một mã số đơn vị: “Ở đó sẽ có trại y tế, nửa ngày là đến.”
“Mấy bác sĩ bình thường như các cậu không có tác dụng đâu.” Andrei lạnh lùng nói: “Cứ đi theo chúng tôi, nhiệm vụ của cậu chưa kết thúc đâu. Đừng hỏi nhiều.”
Ashley đành lên xe theo họ. Đối phương quá đông, súng của anh đã mất, tay không thì chẳng có cơ hội nào để thắng. Vả lại, anh cũng rất muốn biết, kẻ bị trói chặt trên cáng kia rốt cuộc là thứ gì.
Chiếc xe việt dã chạy suốt một ngày, băng qua hai khu chiến sự tạm thời. Andrei cầm giấy thông hành do quân đội cấp, loại giấy tờ này có thẩm quyền rất cao. Quân đội phía đế quốc không những cho đi thẳng mà còn cung cấp mọi vật tư họ yêu cầu.
Khi màn đêm buông xuống lần nữa, chiếc xe việt dã cuối cùng cũng đến đích.
Andrei nói với Ashley: “Cậu đợi trên xe.”
Gã đóng cửa xuống xe. Không lâu sau, một đội người mặc áo blouse trắng từ xa chạy tới. Họ khiêng người bị thương từ thùng xe xuống rồi vội vã đưa vào một căn lều ở phía xa.
Ashley loáng thoáng nghe có người khẽ trao đổi, hình như đang bàn về tình hình của thương binh nhưng tiếng quá nhỏ, tai anh vẫn chưa hồi phục sau vụ nổ ở Asta nên thật sự không nghe rõ họ nói gì.
Không biết qua bao lâu, cửa xe lại được mở ra. Một người mặc quân phục nhìn Ashley, vô cảm nói: “Quân y Ashley phải không? Vất vả cho ngài rồi.”
Andrei đứng ngay bên cạnh, người kia quay đầu nói với Andrei: “Được rồi, lịch trình tiếp theo của quân y Ashley sẽ do chúng tôi phụ trách.”
Sau đó người đó nói với Ashley: “Mời ngài đi theo tôi.”
Đối phương đưa Ashley vào một căn lều trông như phòng nghỉ, trên bàn đặt sẵn một hòm thuốc: “Nhiệm vụ lần này tình hình khẩn cấp, ngài đã hỗ trợ vô cùng hiệu quả, chúng tôi xin bày tỏ lòng cảm ơn.”
Nói xong, người đó ra hiệu về phía nhu yếu phẩm trên bàn: “Ở đây có thức ăn, thuốc men và nước, bản thân ngài là bác sĩ, tôi sẽ không gọi người khác đến khám nữa. Ba ngày sau, đơn vị cũ của cậu sẽ đến đây bàn giao, ngài cứ theo họ trở về.”
“Trong vòng ba ngày, xin đừng tùy tiện đi lại. Tôi ở ngay lều bên cạnh, có bất cứ nhu cầu gì cứ gọi tôi.” Người đó nói thêm: “Còn một điều nữa, tôi nghĩ Andrei chắc đã nói rồi…”
Ashley nói ngắn gọn: “Tôi không thấy gì cả, cũng không biết gì hết.”
Người kia vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, gật đầu: “Cảm ơn ngài đã hợp tác.”
Andrei nhìn quân y bước ra từ trong lều, nhíu mày hỏi: “Anh không ra tay à?”
Quân y: “Ra tay cái gì?”
“Thằng nhóc đó!” Andrei nói, rồi hạ giọng: “Thằng nhóc này giỏi y thuật, lại từng tiếp xúc với thương binh, chắc chắn đã nhận ra điều gì đó rồi…”
“Có lúc anh ngu đến mức làm tôi kinh ngạc đấy.” Quân y cười khẩy: “Anh có biết thân phận của cậu ta là gì không?”
Andrei: “Chẳng phải cậu ta chỉ là một quân y thôi sao? Tạm thời điều từ phía Bắc tới…”
Quân y ngắt lời anh ta: “Ngay trong hôm nay, chúng tôi đã nhận được lệnh điều động của cục Cơ Động.”
“Cục Cơ Động? Chẳng phải họ không dính dáng đến chuyện tiền tuyến sao?” Andrei ngẩn ra: “Lệnh điều động cấp nào?”
“Cấp cao nhất.” Quân y đáp: “Chỉ đích danh yêu cầu chúng ta đưa người về an toàn.”
Lần này ngay cả Andrei cũng không biết nói gì, kinh ngạc hỏi: “Nhưng mấy hôm trước tôi thấy thằng nhóc này có vẻ như không biết gì cả…”
“Đó là người của cục Cơ Động đấy.” Quân y cười khẩy: “Trong cục Cơ Động toàn là những kẻ điên khùng thế nào, anh hẳn phải rõ hơn tôi. Đừng nói là đóng vai một quân y không biết gì, dù bảo cậu ta đóng vai vị hôn thê của anh, anh cũng chưa chắc nhìn ra sơ hở đâu.”
“Tôi làm gì có hôn thê.” Andrei cười nhạo: “Mà này, đây là đứa thứ mấy các người để sổng rồi? Rốt cuộc các người đang làm cái quái gì vậy? Chúng tôi cứ như đang giúp gánh xiếc đi bắt khỉ, mà loại khỉ hung dữ cỡ này bây giờ cũng hiếm…”
“Đừng hỏi nhiều.” Quân y lạnh giọng: “Anh nên biết hậu quả của sự tò mò.”
“Thôi được.” Andrei nhún vai: “Cầm tiền của người thì lo việc cho người. Anh nói sao thì là vậy đi. Dù sao nhiệm vụ cũng xong, tôi đi đây.”
“Không tiễn.” Quân y lại trở về vẻ mặt vô cảm.
Trong lều, Ashley kiểm tra lại toàn bộ nhu yếu phẩm trên bàn.
Điều khiến anh ngạc nhiên là không có bất cứ thứ gì bị động tay động chân.
Sự việc phát triển đến lúc này, mức độ kỳ quái đã lên đến đỉnh điểm. Ashley không ngốc, từ lúc đi bộ từ xe việt dã đến căn lều, anh đã có một phỏng đoán sơ bộ.
Chỉ còn thiếu một chút nữa để xác thực.
Ashley tự sơ cứu đơn giản, vết thương của anh không nặng lắm, ngoài việc bị gãy xương nhẹ, còn lại đều là vết thương ngoài da.
Điều anh cần nhất bây giờ là nghỉ ngơi. Trước khi ngủ, Ashley giấu một con dao phẫu thuật vào trong tay áo, rồi dựa vào góc tường thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, trời vẫn chưa sáng. Ashley nghe thấy bên ngoài có tiếng xôn xao khe khẽ rồi nhanh chóng biến mất. Tiếp đó, mép rèm lều của anh bị vén lên. Ấy là quân y tối qua.
Đối phương nhìn quanh lều của Ashley một vòng, chắc chắn anh vẫn đang ngủ say rồi mới thả rèm xuống rời đi.
Khi tiếng bước chân của đối phương xa dần, Ashley lại mở mắt ra.
Anh nằm trên giường, giữ nguyên một tư thế, lắng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Vài giờ sau, Ashley đã nắm được đại khái tình hình tuần tra quanh lều. Anh cần xác định một vài thứ, không cần đi quá xa. Quân y giám sát anh khoảng mười lăm phút lại ra ngoài một lần, những nơi xa hơn có một ít nhân viên tuần tra. Tính toán sơ bộ, nếu anh muốn rời khỏi lều, anh có nhiều nhất là ba phút trước khi bị phát hiện.
Ashley nhẹ nhàng xỏ giày, đắp lại chăn, giả vờ như đang ngủ, nhắm mắt lắng nghe kỹ động tĩnh bên ngoài.
Mười lăm phút sau, quân y lại đến kiểm tra rồi rời đi.
Ashley lắng nghe tiếng bước chân của đối phương, xác định người này đã vào lều của mình rồi mới đếm nhẩm trong lòng một trăm giây.
Sau đó, anh trở mình xuống giường, nhẹ nhàng vén rèm, bước ra ngoài.
Anh chỉ có ba phút, Ashley không dám đi quá xa, không khí buổi sáng sớm bảng lảng sương mù.
Trong doanh trại không có nhiều người, lại có một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Ashley nhận ra đây hẳn là một doanh trại hậu cần, anh thấy rất nhiều thùng cung cấp vật tư đặc trưng và nhiều căn lều được phủ màng mạ điện. Loại lều này là lều đặc trưng của trại y tế, có tác dụng cách âm tốt, tiện cho việc phẫu thuật.
Điều duy nhất không ổn là, số lượng lều y tế ở đây dường như hơi nhiều. Doanh trại thuộc đơn vị cũ của Ashley cũng có lều y tế, nhưng lều được phủ màng mạ điện chỉ có một cái, chính là lều số hai, chuyên dùng để phẫu thuật khẩn cấp.
Nhưng gần như mỗi chiếc lều ở trại này đều được bọc bằng màng điện mạ, cửa treo rèm che dày cộp chẳng nhìn rõ bên trong có gì.
Ashley biết thời gian của mình không nhiều, anh tìm một căn lều y tế gần mình nhất, rẽ vào một góc khuất rồi ngồi xổm xuống, thò tay vào lớp vải lều dò dẫm.
Anh đang tìm một bảng số bằng đồng. Mỗi đơn vị của đế quốc đều có trại y tế trực thuộc, mã số của trại y tế và đơn vị là nhất quán. Mã số này sẽ được khắc trên một tấm đồng, sau đó được khâu vào một góc dưới đáy lều.
Căn lều Ashley đang ở, cũng như lều của quân y và các lều xung quanh đều là lều hậu cần thông thường mà các đơn vị đều dùng chung, chỉ có lều y tế mới có mã số đơn vị.
Ashley cần biết mã số của đơn vị này.
Anh mò mẫm dưới đáy lều một lúc, cuối cùng chạm vào một vật kim loại lành lạnh.
Là bảng đồng.
Tay anh nhanh chóng sờ một lượt trên bảng, rồi khựng lại một chút.
Tiếp đó, Ashley khom lưng đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, xác định mình không bị phát hiện.
Anh trở về lều của mình với tốc độ nhanh nhất.
Sau khi về lều, Ashley cởi giày, chui lại vào chăn, nhắm mắt điều chỉnh hơi thở.
Chẳng mấy chốc, rèm lều lại bị vén lên rồi lại khép lại.
Ánh sáng trong lều lại tối đi, Ashley mở mắt trong bóng tối.
Anh thầm nhẩm lại mã số vừa sờ được.
Đó là một mã số hoàn toàn xa lạ. Trước khi nhập ngũ, Ashley đã nghiên cứu toàn bộ cơ cấu quân đội của đế quốc, ghi nhớ các mã số đơn vị, thậm chí cả những đơn vị đặc biệt nhưng không có.
Không có mã số nào trùng khớp.
Nói cách khác, đây là một đơn vị mà anh không hề biết đến.
Đúng rồi. Ashley thầm xác nhận phỏng đoán của mình.
Cả quân đội Đế Quốc, quả thực tồn tại một đơn vị mà anh không biết. Hay nói đúng hơn, mã số của đơn vị này ra đời sau khi anh gia nhập quân đội.
Sinh ra trong mùa mưa bão ở Lech, một sự tồn tại khó lường đã càn quét chiến trường chỉ trong một tháng.
Đơn vị kiểu mới của đế quốc.
Ashley ở lại doanh trại thêm hai ngày nữa. Trong hai ngày đó, anh đã suy nghĩ rất nhiều chuyện, ví dụ như “thương binh” mà anh gặp ở thành phố Asta. Người này chắc chắn là một thành viên của đơn vị kiểu mới, thân thủ phi thường của đối phương đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc cho Ashley. Đêm đó ở Asta, anh bị ảnh hưởng bởi vụ nổ thành ra không tỉnh táo lắm, nhiều chuyện nhớ không rõ, nên Ashley không thể dễ dàng phán đoán thân thủ của đối phương rốt cuộc mạnh đến mức nào.
Có một khả năng là, thân thủ của người này còn vượt qua cả Shadrian.
Narcissus đã không chỉ một lần nói rằng, Shadrian là tinh anh ưu tú nhất của cục Cơ Động, sự tồn tại của y đối với quân đội mà nói là trăm năm có một, hay nói đúng hơn là không thể tìm được nhân tài như vậy nữa.
Nhưng bây giờ điều không thể đó đã trở thành có thể, ngay tại thành phố Asta.
Ngay trong đơn vị kiểu mới.
Ashley không thể kìm được mà nảy ra một phỏng đoán, liệu có phải trong đơn vị kiểu mới, mỗi một binh sĩ đều là những thực thể tương tự như vậy?
Khả năng tự chữa lành cực mạnh, sức tấn công gấp nhiều lần người thường, và sự điên cuồng bất chấp sống chết.
Cứ như là một cỗ máy nghiền nát được chế tạo riêng cho chiến tranh.
Như vậy, việc Đế Quốc liên tiếp giành thắng lợi cũng có lời giải thích hợp lý.
Nếu là một đơn vị như vậy, phối hợp với hỏa lực hỗ trợ hợp lý, việc càn quét Lech trong vòng một tháng không phải không thể.
Nhưng vấn đề mấu chốt nhất là ——
Những chiến binh như vậy, rốt cuộc được “tạo ra” bằng cách nào?
Trong lúc suy nghĩ, Ashley không chút do dự dùng từ “tạo ra”. Loại người này không thể nào được đào tạo qua huấn luyện thông thường, mà giống như đã trải qua một loại cải tạo nào đó.
Loại cải tạo này không hoàn chỉnh, để lại một số di chứng, rất có thể sẽ gây tổn hại đến tâm trí, nên “thương binh” ở Asta mới tỏ ra vô cùng nguy hiểm, cần phải huy động những kẻ côn đồ như Andrei để bắt giữ.
Đồng thời, loại cải tạo này giá cả không rẻ, nên mỗi một chiến binh đều rất quý giá, cần có quân y đi kèm, kịp thời xử lý các tình huống bất ngờ.
Ashley đã phỏng đoán sơ bộ được toàn bộ sự việc, hẳn là một chiến binh nào đó trong đơn vị kiểu mới, do di chứng của việc cải tạo đã lạc khỏi đại quân, không biết làm thế nào mà chạy đến thành phố Asta. Thành phố Asta vẫn chưa bị Đế Quốc chiếm đóng, đơn vị kiểu mới là vũ khí bí mật của Đế Quốc, quyết không thể để một mẫu vật quý giá như vậy rơi vào tay kẻ địch, vì thế Đế Quốc đã điều động tiểu đội của Andrei đến “giải cứu”, đồng thời lo lắng người chết giữa đường, nên điều thêm một quân y đi cùng.
Còn về việc tại sao lại điều động quân y từ các đơn vị khác, mà không điều người trực tiếp từ trại y tế trực thuộc đơn vị kiểu mới, Ashley đoán có lẽ là do không đủ nhân lực.
Việc cải tạo chiến binh chắc chắn liên quan đến một loại kỹ thuật cực kỳ tiên tiến nào đó, càng ít người biết sự thật càng tốt, bác sĩ cũng vậy.
Suy nghĩ đến đây, Ashley chỉ còn lại một nghi vấn.
Khi còn ở đơn vị cũ, tướng quân đã nói với anh: Khi tôi nhận được lệnh giải cứu, bên trong dường như có một sự ám chỉ, không muốn cậu đến Asta.
Tại sao lại có người không muốn anh đến Asta?
Là không muốn anh phát hiện ra sự thật về đơn vị kiểu mới sao?
Ai sẽ không muốn anh phát hiện ra sự thật đó?
Ashley vẫn chưa thể phán đoán sự tồn tại của đơn vị kiểu mới có ý nghĩa gì đối với anh. Theo một nghĩa nào đó, nếu chiến tranh có thể kết thúc nhờ nó, dường như cũng là một chuyện tốt.
Đêm ngày thứ ba, đêm cuối cùng trước khi Ashley rời khỏi doanh trại.
Hai giờ sáng, rèm lều của anh đột nhiên bị vén lên.
“Quân y Ashley.” Người đến tìm anh đeo khẩu trang, Ashley ngửi thấy mùi thuốc khử trùng rất rõ: “Có một ca phẫu thuật cần sự hỗ trợ của cậu.”
Động tác đứng dậy của Ashley khựng lại.
“Bác sĩ trước đây của chúng tôi bị thương, hiện tại đi lại khó khăn. Tôi nghe Andrei nói, y thuật của cậu dường như rất xuất sắc.” Người đến nói: “Tôi đã xem hồ sơ của cậu, cậu ở đơn vị cũ cũng là một bác sĩ rất ưu tú, loại phẫu thuật này đối với cậu hẳn là không khó lắm.”
Ashley: “Phẫu thuật gì?”
“Tình hình khẩn cấp, đến lúc đó cậu sẽ biết.” Người đến rút ra một tập tài liệu: “Xin hãy ký tên vào đây.”
Ashley nhận lấy tài liệu, đồng tử hơi co lại.
Trên đó là một lệnh điều động tự nguyện, tuyên bố anh tự nguyện chuyển từ đơn vị cũ sang trại y tế thuộc đơn vị kiểu mới. Trang cuối cùng là một bản tuyên bố, ghi rằng nếu anh xảy ra bất trắc gì trong trại, đều được tính là hy sinh khi làm nhiệm vụ, người nhà có thể nhận được tiền tuất tử sĩ.
Người đến đưa cho anh một cây bút, Ashley không động đậy.
Ngay sau đó, một họng súng dí vào thái dương anh.
Bây giờ phản kháng không có cơ hội thắng. Ashley suy nghĩ một lát, nhận lấy bút ký tên, rồi ở mục liên lạc người nhà điền tên của Shadrian, địa chỉ là nhà của họ ở ngoại ô thành phố Mudran.
“Cảm ơn đã hợp tác.” Người đến cất súng và tài liệu đi: “Mời đi theo tôi.”
Đối phương đưa anh vào một căn lều y tế, tấm rèm cửa dày cộp vừa vén lên, Ashley lập tức ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.
Sàn nhà không kịp lau, còn sót lại một vũng máu lớn, đó rõ ràng không phải là máu của một người.
Trên bàn mổ có một người đang nằm, bị đai cố định giữ chặt.
“Chúng tôi đã mất rất nhiều công sức mới có thể gây mê anh ta.” Đối phương ném cho anh khẩu trang và găng tay: “Đồ khử trùng ở trong cánh cửa bên trái kia, động tác phải nhanh lên, khả năng chuyển hóa thuốc mê của họ rất mạnh, chúng ta không có nhiều thời gian.”
“Lần này tôi mổ chính, cậu hỗ trợ ở bên cạnh.” Đối phương cầm lấy dao mổ, nhìn dưới ánh đèn: “Đừng hỏi nhiều, tình hình cụ thể sau này cậu sẽ biết.”
Thời gian phẫu thuật không dài, đối phương rõ ràng có y thuật cao minh, và biết khả năng tự chữa lành của binh sĩ rất mạnh, nên cách xuống dao và khâu vết thương sau mổ đều khá thô bạo. Sau khi mọi việc kết thúc, người đó ném găng tay xuống đất, nói với Ashley: “Xong rồi, sau này sẽ có người đến tiếp nhận, bây giờ rời khỏi đây trước đã.”
Họ bước ra khỏi lều, đối phương kéo một cánh cửa sắt từ phía trên rèm cửa xuống rồi khóa lại.
Họ đi trước sau một đoạn đường, dừng lại ở một ngã rẽ, đối phương đưa cho Ashley một điếu thuốc, nói: “Sau này chúng ta là đồng nghiệp rồi, có gì muốn hỏi không?”
“Không có.” Ashley nói ngắn gọn: “Tôi vẫn ở phòng nghỉ cũ chứ?”
Đối phương ngạc nhiên nhướng mày, rồi gật đầu: “Rất tốt, người như cậu mới có thể sống lâu ở đây. Tôi hy vọng trong thời gian ngắn không phải thay đồng nghiệp nữa.”
Tiếp đó, người đó chỉ cho Ashley một hướng: “Bên kia là khu sinh hoạt, phòng trống cứ tùy tiện ở. Khi có thương binh, trong phòng nghỉ sẽ có chuông báo, cứ đến lều y tế trình diện là được. Nếu chuông reo một dài một ngắn, thì chứng tỏ có tình huống khẩn cấp, lúc đó tôi khuyên cậu nên chuẩn bị sẵn tâm lý.”
“Còn nữa.” Người đó nói câu cuối: “Đừng cố gắng rời khỏi doanh trại, trạm gác được bố trí những tay bắn tỉa giỏi nhất trực 24/24, tầm bắn xa nhất của súng là hai cây số.”
Ashley: “Là để bảo vệ doanh trại sao?”
“Hoàn toàn ngược lại.” Đối phương cười ẩn ý: “Là để ngăn chặn những người chưa được phép rời đi.”
Những ngày tiếp theo đều na ná như nhau, nếu không tính những ca phẫu thuật khẩn cấp thỉnh thoảng xảy ra, thì cuộc sống ở đây gần như giống hệt những ngày Ashley ở đơn vị cũ. Anh thấy một bộ phận binh sĩ đã qua cải tạo thần trí vẫn còn tỉnh táo, ngoài năng lực chiến đấu phi thường ra thì về cơ bản giống như người thường, khi đến khám bệnh cũng rất lễ phép, thậm chí còn cúi chào cảm ơn.
Nhưng những bệnh nhân được đưa đến phẫu thuật khẩn cấp thì không được như vậy, những người này thường bị thương rất nặng. Ashley phỏng đoán khi bị trọng thương, thương binh sẽ có phản ứng phát cuồng, giống như một loại biến chứng.
Trường hợp nghiêm trọng nhất, họ đã phải cắt bỏ thùy trán trước của thương binh.
Thông qua tiếp xúc với bệnh nhân thông thường và các ca phẫu thuật khẩn cấp, Ashley đã tìm cách tích lũy một số mẫu máu và dụng cụ y tế cần thiết cho việc xét nghiệm. Anh thử tiến hành xét nghiệm phân tích, muốn biết Đế Quốc đã dùng phương pháp nào để cải tạo chiến binh, nhưng không phát hiện ra điều gì.
Cho đến ca phẫu thuật cần cắt bỏ thùy trán trước não đó —— trước ca mổ, các quân y đã tiến hành một buổi hội chẩn. Trong buổi hội chẩn, gã đã từng chĩa súng vào Ashley nói: “Ý của phía Đế Quốc là, tính mạng của mỗi chiến binh đều vô cùng quý giá. Nếu còn cách thì cố gắng đừng cắt bỏ thùy trán trước, vì làm vậy sẽ khiến họ mất đi năng lực chiến đấu quý giá.”
Mọi người thảo luận xong, ai cũng cảm thấy không còn cách nào khác, cuối cùng có một người nói: “Hay là… thử tiêm một lần nữa?”
“Rủi ro quá lớn.” Có người phản đối: “Những binh sĩ có thể chịu được mũi tiêm đều là những người được chọn lựa kỹ càng trong vô số người, một lần là đủ rồi, thêm một lần nữa chắc chắn sẽ chết.”
Người chủ trì trầm ngâm một lát, nói: “Có thể thử xem.”
Gã nhún vai: “Dù sao sau khi cắt bỏ thùy trán thì cũng chẳng khác gì đã chết. Đằng nào cũng chết, sao không cược một phen? Chết trên bàn mổ còn được nhận tiền tuất tử sĩ.”
Ashley từ đầu đến cuối không hề lên tiếng. Lần tiêm đó không thành công, cuối cùng người lính bị thương nặng vẫn bị cắt bỏ thùy trán trước não, sau đó được đưa đi, không còn tin tức gì nữa.
Ashley là trợ thủ trong ca phẫu thuật đó. Sau khi phẫu thuật kết thúc, anh tìm cách lấy được lọ thuốc đã bỏ đi.
Lọ thuốc dùng cho việc “tiêm” được nhắc đến trong buổi hội chẩn.
Ashley mang lọ thuốc về phòng nghỉ, dùng những dụng cụ y tế tích lũy được để xét nghiệm. Hai giờ sau, anh có kết quả.
Ngay khi đã có kết quả, trong phòng vang lên tiếng chuông, một dài một ngắn, réo rắt liên hồi.
Ashley tiêu hủy lọ thuốc, bước ra ngoài.
Trong lều y tế có một ca phẫu thuật đang cần được tiến hành gấp, anh là bác sĩ mổ chính, thương binh cần cắt bỏ toàn bộ một quả thận, nhưng với thể chất của binh sĩ kiểu mới thì không sao, vì sau khi mất một quả thận ít nhất vẫn có thể sống được nửa năm.
Đủ để cầm cự đến khi cuộc chiến này kết thúc.
Phẫu thuật xong, Ashley nghe thấy tiếng loa tuyên truyền từ bên ngoài vọng vào, lại một chiến thắng nữa, chiến trường liên tục báo tin thắng trận, ước tính chiến tranh sẽ sớm kết thúc.
Chiến tranh thật sự sắp kết thúc rồi.
Ashley bước ra ngoài, anh không kịp tháo găng tay, giữa tiếng kèn hiệu chiến thắng và ánh nắng rực rỡ, từ từ cúi người xuống.
Rồi nôn thốc nôn tháo.
“Ối chà, cuối cùng cũng nôn rồi à?” Có người hút thuốc bên cạnh anh: “Lúc nào cũng bình tĩnh như vậy, tôi còn tưởng tâm lý cậu vững lắm chứ.”
Đối phương lại nói: “Nhưng mà chịu đựng lâu như vậy mới nôn, cậu là người đầu tiên đấy.”
Giọng Ashley khản đặc: “Phắn đi.”
“Cậu còn biết chửi bậy cơ à?” Đối phương nhìn anh với vẻ rất lạ lẫm: “Chửi bậy là để dành cho lúc khẩu chiến. Bây giờ chiến tranh thắng rồi, chửi bậy là không văn minh đâu đấy.”
Ashley nôn đến tối tăm mặt mày, nhất thời không nghe rõ người này nói gì, một lát sau mới nói: “… Anh nói gì?”
“Tôi nói, phe ta thắng rồi.” Đối phương kiên nhẫn lặp lại: “Tôi thấy cậu vừa làm xong phẫu thuật, chắc chắn không nghe thấy tin tức trong loa, quân ta vừa mới phá vỡ phòng tuyến Birdseye, hoàn toàn chiếm lĩnh thủ đô Lech, cái gã tên Glance hay gì đó, bị thiêu chết ngay trong hoàng cung rồi…”
Ashley đứng thẳng người dậy, nhìn đối phương với một vẻ mặt khó tả.
Người kia bất giác lùi lại hai bước.
Ashley từ từ lên tiếng: “… Thắng bằng cách nào?”
Một lúc sau người kia mới phản ứng lại: “Ồ, cậu nói Birdseye à? Cũng tương tự như hồi ở Asta thôi, chẳng phải cậu từ Asta đến sao? Trận đại hỏa hoạn đêm đó hẳn cậu đã trải qua rồi chứ? Lúc đầu tôi còn lạ tại sao đế quốc cứ để Asta đó mà không chiếm, sau này mới hiểu, bên đó là một đại bản doanh của tín đồ Cựu Dụ, dùng cách ‘thần phạt’ như lửa trời giáng xuống để công phá thành phố, mới thực sự là cách đánh vào lòng người. Nghe nói cả thành phố không đánh mà tự tan rã, sau đó rất nhiều thành phố còn đang kháng cự đã trực tiếp xảy ra nội loạn…”
Ashley ngắt lời gã: “Tôi hỏi anh Birdseye thất thủ như thế nào.”
“Chẳng phải đã nói rồi sao, cũng tương tự như hồi ở Asta.” Người kia nói: “Nhưng phụ trách tổng tấn công là đơn vị kiểu mới, bây giờ cũng chẳng có gì phải giấu cậu nữa. Binh sĩ kiểu mới một khi phát cuồng sẽ rất khó kiểm soát, ước chừng mấy ngày tới chúng ta sẽ bận rộn ở đây lắm đây.”
Ashley: “Thương vong rất lớn sao?”
“Cũng tàm tạm.” Người kia nói: “Dù sao chắc chắn cũng ít hơn tổn thất của Lech nhiều.”
Ashley: “Ý gì?”
“Trong đài không nói, tôi nghe từ những người lính từ tiền tuyến trở về.” Người kia nói.
“Nghe nói Birdseye bị thảm sát cả thành phố.”
