Uống Băng - Đào Tử Nhi

Chương 37: Động phách



Bạch Thanh Gia chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp lại Từ Băng Nghiên trong một tình cảnh như thế này: anh ruột của cô đã trở thành kẻ chạy trốn, còn anh lại xuất hiện với thân phận người truy bắt, bên hông đeo súng, ngoài cửa theo sau không biết bao nhiêu quân cảnh hung dữ.

Anh đại khái cũng không ngờ sẽ gặp cô ở đây. Trong đáy mắt đen thẳm thoáng qua một tia gợn sóng, đồng thời chân mày khẽ nhíu lại, vô cớ khiến thần sắc càng thêm nghiêm nghị và sắc bén.

"Bạch tiểu thư."

Anh vẫn gật đầu chào cô.

Cô vốn muốn đáp lời, nhưng vào khoảnh khắc ấy lại không biết nên nói gì. Chỉ chần chừ một nhịp đã lỡ mất anh. Anh đã nghiêng người nhìn về phía người Tây kia, giọng điệu hết sức lạnh nhạt mà hỏi: "Ngài Thomson?"

Người Tây ấy biết nói tiếng Hán, chỉ là còn hơi vụng về, lúc này sắc mặt cũng có phần căng thẳng, đáp: "Vâng... thưa sĩ quan."

Từ Băng Nghiên nhìn ông ta, ánh mắt điềm tĩnh mà khuôn phép, rồi từ túi trong của áo quân phục lấy ra một tờ lệnh khám xét đặc biệt, nói: "Tôi phụng mệnh vào tô giới truy bắt phạm nhân đào thoát. Hiện cần khám xét nơi ở của ngài, mong ngài phối hợp."

Nói xong, gần như không đợi Thomson kịp phản ứng, anh đã chuẩn bị ra lệnh cho đám quân cảnh còn chờ ngoài cửa vào trong.

Thomson mồ hôi đổ như mưa, sắc mặt trong chốc lát trắng bệch, nhìn vị sĩ quan lạnh lùng trước mặt mà không biết nên nói gì. Còn Bạch Thanh Gia thì dường như đã nghe thấy tiếng đạn lên nòng, trước mắt hiện ra ảo ảnh nhị ca mình toàn thân đẫm máu. Cô không kìm được mà đứng bật dậy khỏi ghế trong phòng khách, hô hấp đã bắt đầu rối loạn.

"Tam thiếu gia—"

Những lời còn chưa nghĩ kỹ đã bật thốt ra. Cô nhìn anh chằm chằm, cố gắng giữ lấy bình tĩnh, thậm chí còn gắng gượng nở nụ cười. Chưa bao giờ cô khao khát việc mình có thể ảnh hưởng, có thể chi phối người đàn ông trước mắt này đến thế.

Nhưng cô nên nói gì với anh đây?

"...Chúng ta đã lâu không gặp, có thể ngồi xuống uống với nhau một chén trà không?" Giọng cô căng thẳng mà xa lạ, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi. "Còn các vị sĩ quan bên ngoài... anh có thể để họ tạm đi lục soát nhà khác trước được không? Chừa cho chúng ta chút thời gian nói chuyện..."

Nhị ca cô nói không sai, cô sinh ra đã mang một dung mạo dễ khiến người ta rung động, nhưng thực ra chẳng biết chút thủ đoạn quyến rũ nào. Lúc này, sự lấy lòng có chủ ý đối với anh lại càng lộ vẻ gượng gạo. Người tinh mắt nhìn qua liền biết trong lòng cô có điều che giấu, đang liều mạng che đậy.

Anh đương nhiên không thể không nhìn ra.

Đôi mắt đen thẳm lặng lẽ quan sát căn nhà, rất nhanh đã phát hiện trong gạt tàn trên bàn trà ở phòng khách có một mẩu thuốc lá vừa mới tắt không lâu — đó là sợi thuốc nội địa của người Hoa, tuyệt không phải thứ người Tây hút.

Trong nhà có người.

Chân mày của anh càng nhíu lại càng sâu, lời từ chối đã ở ngay bên môi. Nhưng khi ngẩng mắt lên lại chạm phải ánh nhìn cố tỏ ra bình tĩnh nhưng giấu không được sự yếu đuối của cô. Khoé mắt hơi đỏ trông như vừa mới khóc, tựa một đóa hoa sắp rơi khỏi cành.

... Cô đang cầu xin anh.

Anh không nói gì mà xoay người đi thẳng về phía cửa biệt thự. Khi bóng lưng anh biến mất nơi góc hành lang, trong lòng Bạch Thanh Gia dâng lên một nỗi tuyệt vọng dữ dội. Nhưng ngay sau đó, cô lại nghe thấy giọng anh truyền tới, là đang nói với binh lính: "Trước tiên hãy đi lục soát con phố khác. Tôi sẽ qua sau."

... Cô như vừa thoát khỏi một kiếp nạn.

Ba phút sau, bọn họ cùng ngồi trong phòng khách, trước mặt mỗi người đặt một tách hồng trà kiểu Anh. Quang cảnh này vào khoảng gần mười giờ đêm trông thế nào cũng có vài phần khôi hài, nhưng vào lúc này lại hiện ra đặc biệt nghiêm trang.

Ngài Thomson nhìn ra họ muốn ôn chuyện cũ nên đã chủ động tránh đi. Không gian vốn chật hẹp vì chỉ còn lại hai người mà trái lại trở nên trống trải. Bạch Thanh Gia ngẩng mắt nhìn, chỉ thấy người đàn ông ngồi đối diện thần sắc lạnh nhạt, hơi nóng từ tách trà bốc lên cũng không hề làm giảm đi vẻ nghiêm nghị của quân nhân nơi anh.

Cô khó khăn tìm được một câu mở lời: "...Dạo này anh vẫn ổn chứ?"

Câu này thật quá sáo rỗng, vừa tầm thường vừa nhạt nhẽo. Vừa nói xong cô đã tự thấy không ổn, sợ không khí lạnh đi, liền vội vàng nói thêm: "Hồi đó anh nói phải đi Sơn Đông làm việc, mọi chuyện đều thuận lợi chứ?"

Câu này thì khá hơn, ít nhất cũng cho anh cái để trả lời.

"Mọi việc đều ổn," Anh bình thản nhìn cô, đáp, "Khu vực Tề Lỗ đã dần ổn định."

Cô gật đầu. Thực ra chẳng nghe được câu trả lời cụ thể nào, nhưng vẫn "à" một tiếng, lại liếc nhìn anh, ánh mắt có chút do dự, hỏi: "Sau chuyện lần trước... Từ Tuyển Toàn có làm khó anh không?"

Đây là điều cô thực sự canh cánh trong lòng, không phải thuận miệng hỏi cho có. Từ lúc chia tay hồi tháng Giêng năm nay đến giờ, cô vẫn luôn lo lắng, nghĩ rằng người nhà họ Từ ai nấy đều ngang ngược vô lễ, e rằng anh sẽ vì cô mà chịu không ít khổ sở trên da thịt.

Anh hẳn cũng nhìn ra tấm lòng của cô, sắc mặt vì thế mà dịu đi đôi chút, đáp: "Không có. Bạch tiểu thư không cần lo lắng."

Quả thực là không có.

Sau khi sự việc xảy ra, anh liền đi Sơn Đông làm việc. Dẫu Từ Chấn có biết rõ đầu đuôi ngày hôm ấy cũng không thể lập tức gọi anh về Thượng Hải, chỉ phát điện quở trách một phen, cảnh cáo anh không được tự ý hành động, ôm ấp những ý nghĩ nông nổi, lại phạt thêm một năm lương bổng.

Những chuyện này đều là việc nhỏ, dĩ nhiên không cần nói cho cô biết.

Nhưng cô nghe lời anh vẫn còn bán tín bán nghi. Người đàn ông trầm mặc ấy quá đỗi thần bí, dường như vĩnh viễn không chịu bộc lộ toàn bộ sự thật với người khác.

"Vậy thì tốt..."

Cô chỉ có thể thuận theo lời anh mà đáp. Ngừng một chút, rồi bỗng nhiên nói: "...Tôi đã hủy hôn."

Đây là một câu nói có phần đột ngột. Dẫu ý nghĩa không hẳn là đột ngột, nhưng cách nói thì nhất định là vậy — cô hoàn toàn có thể đổi sang một cách khác, chẳng hạn như "Nhị ca của anh đã cưới chị gái tôi", như thế trọng tâm câu chuyện sẽ là bọn họ. Còn câu "tôi đã hủy hôn" này, trọng tâm lại rơi vào chính cô; vừa nghe qua khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy ẩn chứa vài phần hàm ý kéo dài.

Anh hơi sững lại, dường như không ngờ cô lại nói như vậy. Chính cô cũng ngẩn ra, vì lời lỡ miệng khó hiểu của mình mà cảm thấy hoang mang; mấy giây sau, cảm xúc ấy lại cuộn lên thành xấu hổ, vừa lúng túng vừa hối hận.

May mà anh đủ tinh tế, không dùng sự im lặng để làm cô thêm chật vật, chỉ nói: "...Tôi biết."

Giọng điệu ở đây thật đặc biệt, rõ ràng không hề có cao trào hay biến động, vậy mà chẳng hiểu sao lại toát lên vẻ dịu dàng, pha lẫn một chút thở dài, như thể vừa kiềm chế vừa nhu hòa.

Trong lòng cô khẽ động, lại ngước mắt nhìn anh, đúng lúc bắt gặp ánh nhìn của anh đang dừng trên hàng mày khóe mắt cô — vững vàng và rộng mở như non sông, mà nơi sâu thẳm nhất lại lẩn khuất một tia phong nguyệt. Sợi dây trong lòng cô vì thế bỗng bị khảy động, phát ra một tiếng ngân mờ mịt.

Chỉ tiếc rằng rung động lúc này không hề thuần khiết, chí ít trong lòng cô vẫn còn giấu một chuyện quan trọng hơn — cô trông cậy vào chút đặc biệt mà anh dành cho mình lúc này để bảo vệ cả căn nhà đầy những người cách mạng đang ẩn náu. Vì thế sắc xuân trong đáy mắt cô nở rộ càng thêm nồng, lại cố ý lấy lòng anh, hỏi: "Anh biết ư? Vậy sao anh không viết thư cho tôi? Đâu phải anh không biết tôi ở đâu..."

Cô chưa từng làm chuyện lấy lòng người khác, khó tránh khỏi lúng túng trong việc chừng mực. May mà câu hỏi này mấy tháng qua cô thực sự từng nghĩ tới, nên khi nói ra giọng điệu cũng có đến ba phần chân thật — một chút hờn dỗi, một chút oán trách, pha lẫn chút kiều và chút mị, là thiên phú vốn có của loài mèo.

Thực ra anh biết rõ cô đang toan tính điều gì. Sự dịu dàng trước mắt chỉ là lớp ngụy trang để cô đạt được mục đích của mình, không hoàn toàn xuất phát từ chân tâm. Thế nhưng, cho dù biết rõ điều ấy, anh vẫn khó tránh khỏi xao động. Bàn tay vốn đặt ngay ngắn trên đầu gối vô thức siết chặt lại, có chút lúng túng, có chút không tự nhiên.

"Tôi..."

Chỉ có một chữ mở đầu, rồi không còn tiếp nữa.

— Cũng phải, anh còn có thể nói gì đây?

Nói rằng những ngày này anh thường xuyên nhớ đến cô? Nhớ đến bàn tay cô khi nắm lấy tay áo anh đêm ấy, nhớ đến dáng vẻ cô khoác chiếc áo của anh? Hay nói rằng khi nghe tin hôn ước giữa cô và Từ Tuyển Toàn bị hủy, trong lòng anh đã nảy sinh một niềm hân hoan đê hèn? Nói về những ý nghĩ hoang đường vẫn bướng bỉnh trỗi dậy trong những đêm khuya?

Không thể nói.

Một chữ cũng không thể nói.

Sự im lặng lúc này rốt cuộc lại đem đến cho cô cảm giác an toàn. Cô hiểu rằng trong ván cờ không lời này, mình đã giành được một chút ưu thế nào đó, và cô phải nắm chặt lấy nó, thừa thắng mà xông lên. Vì thế cô đứng dậy, lấy hết can đảm bước về phía anh. Trái tim đồng thời sự bị căng thẳng và hưng phấn khống chế mà đập thình thịch liên hồi. Ánh nhìn của anh khiến mọi giác quan đều bị phóng đại, cô nghe chính mình nói với anh: "Đêm nay trăng rất đẹp... anh có thể đi ngắm cùng tôi không?"

Trời mới biết đây là một lời mời như thế nào.

Vừa kín đáo lại vừa nồng nhiệt. Đối với cô, đó là một sự vượt rào chưa từng có, vừa chân thật lại vừa hư ảo. Còn đối với anh, đó vừa là một món quà, vừa là một phép thử.

Anh dao động trong lòng, nhưng vẻ ngoài lại phẳng lặng như nước, dường như chưa từng bị cô lay động. Cô bắt đầu hoảng sợ, chỉ muốn mau chóng đưa anh rời khỏi căn nhà này để mối nguy tiềm tàng lập tức được hóa giải, vì thế cô lại tiến thêm một bước —

..Cô vươn tay, nắm lấy cánh tay anh.

"Đi thôi," Trong mắt cô chứa đựng tất cả những khung cảnh đẹp nhất trần gian, vừa nồng nàn vừa diễm lệ, "Đi xem cùng tôi, được không?"

Cô có đôi tay đẹp nhất thế gian, chúng trắng mịn, thon thả, tinh xảo và xinh xắn. Cô khoác tay anh, khẽ lắc nhẹ, là kiểu nũng nịu khiến người ta khó lòng chống đỡ.

Anh đứng dậy. Người đàn ông cao lớn đứng rất gần, nhưng cô chỉ đến cằm anh, phải ngẩng đầu lên mới nhìn thấy gương mặt. Dáng vẻ anh cúi mắt trông đặc biệt anh tuấn, trong đôi mắt đen trầm có một vầng sáng mê hoặc lòng người.

"Nhưng tôi đang có công vụ trong người," Anh nói, "Đêm nay không được."

Anh... từ chối cô.

Lòng cô càng thêm rối bời, nhất thời cũng không rõ là căng thẳng nhiều hơn hay thất vọng nhiều hơn. Một cảm xúc khó chịu bao trùm lấy cô. Trong cơn phiền nhiễu, cô lại nghe anh hỏi: "Vì sao Bạch tiểu thư đêm khuya lại xuất hiện ở tô giới Anh? Theo tôi được biết, Bạch lão tiên sinh chỉ giao hảo với người Pháp."

Anh đang hỏi cô. Dáng vẻ nghiêm cẩn không chút đùa cợt khiến cuộc đối thoại này trông càng giống một cuộc thẩm vấn khắc nghiệt. Cô vì thế càng thêm rối loạn, mơ hồ còn có chút thẹn quá hóa giận, liền sa sầm mặt xuống, thu lại nụ cười, nhìn anh mà nói: "Ngài Thomson là bạn của tôi, tôi đến nhà ông ấy uống trà thì không được sao? Là phạm pháp hay trái quy củ? Dựa vào đâu mà tôi phải đứng đây để một vị sĩ quan ghê gớm như anh thẩm vấn?"

Cô đang giận dỗi, cũng đang đánh cược, trông cậy vào sự cứng rắn này có thể khiến anh nhượng bộ. Nhưng thực chất chỉ là ngoài mạnh trong yếu, trong lòng đã sợ hãi và mỏng manh đến cực điểm.

Tệ hơn nữa là sắc mặt anh đã hoàn toàn trở nên vô cảm, khiến anh trông đặc biệt lạnh lẽo, mang theo một thứ lý trí và thờ ơ khiến người ta tuyệt vọng — sắt đá vô tư, không thể lay chuyển. Thậm chí anh đã dùng lực định rút cánh tay ra, đây là tín hiệu khiến cô bất an tột độ. Cô biết, mình không thể để anh rời đi, nếu không tất cả đều sẽ sụp đổ.

Nghĩ thông điều này, cô rốt cuộc không còn giả vờ cứng rắn nữa mà nắm lấy anh càng chặt hơn. Trong đôi mắt xinh đẹp là sự yếu ớt của kẻ dốc hết vốn liếng, ý tứ cầu xin đã đậm đến không thể đậm hơn.

"Từ Băng Nghiên —"

Cô thậm chí còn gọi thẳng tên anh lần đầu tiên. Điều này khiến ánh nhìn vốn bình ổn của người đàn ông lại dậy sóng, nhìn cô như nhìn một cái bẫy khó xử nhất trần đời.

"Đừng như vậy..." Cô gần như sắp khóc, giọng cũng run rẩy, "Đi với tôi đi... anh đâu phải nhất định phải bắt được người, đúng không?"

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...