Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 136: Sao trước mặt bác sĩ lại nói chúng ta là bạn bè thế?



Chu Uẩn đang định hỏi về chuyện của Khương Nghiêm Bân thì điện thoại của Văn Chú vang lên, người gọi đến là Tống Miện. Anh nghe máy, thuận tay mở loa ngoài.

“Văn tổng, Thiệu Nhất Phong hiện đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu, cậu ấy có khống chế lực đạo, chỗ va chạm chúng tôi cũng đã xử lý trước đó, người thì bị thương nhưng may mắn là không nguy hiểm đến tính mạng.”

“Ừ, phái người canh chừng phòng bệnh cậu ấy đang nằm, đề phòng Chu Vực ra tay với cậu ấy.”

“Tôi đã sai người đi làm rồi.”

Cuộc gọi ngắn gọn, chỉ nói trọng điểm, không phải Chu Uẩn chưa từng nghe qua, chỉ là lần này trong lòng cô dâng lên một chút cảm giác kỳ lạ.

“Em giận vì Tống Miện làm chuyện này mà không bàn bạc với em sao?”

“Vâng.”

Văn Chú nhẹ nhàng dời tay cô ra, cùng với chiếc khăn đang bịt vết thương, cẩn thận xem xét mức độ bị thương trên trán cô.

Vẫn may, chỉ bị trầy da, máu đã dần đông lại không còn chảy ra nữa, chỉ cần không chảy máu nữa thì đối với Văn Chú đã là tin tốt.

“Vết thương vẫn không thể chậm trễ, anh đưa em đến phòng khám gần nhất để xử lý vết thương trước đã.” Anh vẫn không yên tâm, Chu Uẩn là người có cá tính, gặp chuyện chỉ cần không nguy hiểm đến tính mạng thì đều không quan trọng bằng việc khác, đặc biệt là ngay lúc này, cô một lòng muốn mượn cơ hội này để đổi lấy sự tin tưởng của Chu Vực, mức độ coi trọng vết thương tự nhiên bị những chuyện khác thu hút, không rảnh để tâm.

Anh lo lắng cho cô, Chu Uẩn biết rõ, lời đến bên miệng thật sự không tiện từ chối nữa, đành uyển chuyển nói: “Vậy lát nữa anh đừng đưa em đến trước cửa phòng khám, dừng cách đó một đoạn, em tự mình xuống xe đi qua đó.”

Văn Chú nhìn cô hồi lâu không nói gì. Biết cô muốn nhanh chóng giải quyết sự việc để trở về cuộc sống bình yên, nhưng anh sợ cô vì muốn nhanh chóng đạt được mục đích mà nhất thời trúng bẫy của người khác, ngược lại khiến bản thân rơi vào hiểm cảnh, anh không muốn nhìn thấy chuyện như vậy xảy ra.

Đàn ông trong rất nhiều trường hợp không nói được những lời dốc hết ruột gan, từng câu từng câu quan tâm đau lòng sến súa, đối với Văn Chú mà nói càng giống như thử thách với những điều mới mẻ, trong thời gian ngắn quả thực nói không được. Anh không có cách nào nói thẳng cho cô biết khoảnh khắc lúc nãy ở trên xe nhìn thấy cô nằm rạp dưới đất, trái tim anh đau nhói, giống như bị người ta dùng thứ gì đó có thể co rút buộc chặt lấy ngực, không cho hô hấp ra vào, ngực căng tức đau như kim châm.

Cảm giác bất lực thoát khỏi tầm kiểm soát, chỉ có thể cầu nguyện đó là cảm giác mà bao năm qua anh chưa từng có, cũng chính vào khoảnh khắc đó, anh mới hiểu được địa vị của Chu Uẩn trong lòng anh ngày càng quan trọng, sắp trở thành điểm yếu không thể che giấu.

Văn Chú đưa tay ôm cô vào lòng, giọng nói trầm thấp vang lên từng chữ bên hõm cổ cô: “Có nhớ anh không?”

Bọn họ xa nhau chưa bao lâu nhưng lại giống như đã trải qua mấy năm, giờ khắc này có thể ngồi cạnh nhau, ôm nhau thì thầm, đối với hiện tại mà nói quả thực quá hiếm hoi.

Chu Uẩn hơi nghiêng mặt, cười khẽ: “Là anh nhớ em hay là em nhớ anh?”

“Em nhớ anh.” Anh trả lời vừa nhanh vừa chắc chắn: “Anh cảm nhận được.”

Chu Uẩn bất lực bật cười: “Anh có muốn tự luyến thêm chút nữa không?”

“Em nhớ anh đến sắp phát điên rồi, đừng có không thừa nhận.” Cằm Văn Chú khẽ cử động vừa vặn tì lên hõm xương quai xanh của cô: “Nếu không thì việc gì phải nắm tay anh chặt thế này?”

Được anh nhắc nhở, Chu Uẩn thử nhấc tay lên, mới phát hiện anh đang nắm ngược lại tay mình, nắm rất chặt, giống như giây tiếp theo cô sẽ biến mất vậy.

“Anh có muốn nói chuyện dựa trên thực tế không?” Chu Uẩn giơ bàn tay đang giao nhau của hai người lên ra hiệu cho anh xem: “Rốt cuộc là ai không rời bỏ được ai?”

Anh mặt dày mày dạn thản nhiên nói dối: “Thế này còn không rõ ràng sao? Em dùng sức nắm chặt tay anh, sợ anh giây tiếp theo sẽ biến mất.”

Chuyện kỳ quặc từng gặp qua, lời tự cao tự đại từng nghe thấy, duy chỉ có người trước mặt không chịu thừa nhận còn thản nhiên nói dối thì lại hiếm hoi vô cùng, Văn Chú coi như là người đầu tiên cô gặp trong đời, ước chừng cũng sẽ là người cuối cùng.

“Chậc, sao còn mười ngón tay đan vào nhau thế này?” Ngón tay thon dài của Văn Chú luồn qua kẽ ngón tay cô, đầu ngón tay khép lại khiến lòng bàn tay cô càng áp sát vào mình: “Chu Uẩn, không yên tâm về anh thế sao?”

Cô bất lực rồi, rõ ràng người làm là anh, sao đến cuối cùng lại giống như cô trở thành người bám dính lấy anh vậy? Ấu trĩ hết chỗ nói.

Chu Uẩn không nhẹ không nặng véo mu bàn tay anh: “Chắc sắp đến nơi rồi, đừng đùa nữa, tiếp theo còn có trận đánh ác liệt phải đánh đấy.”

Văn Chú rũ mắt nghịch đầu ngón tay thon thả của cô, tự giễu: “Đột nhiên có chút ghen tị với hôn quân.”

Cô hơi sững sờ: “Đang yên đang lành ghen tị với hôn quân làm gì?”

Mí mắt anh khẽ nâng lên, ánh mắt đầy ẩn ý nhìn chằm chằm vào cô: “Nếu là hôn quân thì tự nhiên không cần lo lắng quá nhiều, kịp thời hưởng lạc tốt biết bao.”

Chu Uẩn dần hiểu ra ý trong lời nói của anh, đấm vào vai anh: “Trước kia sao không phát hiện anh còn có tố chất ‘não yêu đương’ nhỉ?”

“Anh đây gọi là hội chứng lo âu khi chia ly.” Anh không mấy vui vẻ, không sợ bị đánh mà đưa tay nhéo má Chu Uẩn, đầu ngón tay hơi thô ráp chạm vào gò má mềm mại của cô liền không muốn buông ra nữa, giống như sờ vào thú nhồi bông mà nhẹ nhàng x** n*n.

Anh luôn có thể tìm cho mình những lý do kín kẽ không chê vào đâu được, Chu Uẩn mặc kệ anh, đã quen với dáng vẻ lúc thì đứng đắn lúc lại không đứng đắn của anh, cô hy vọng sau khi mọi chuyện kết thúc, có thể đi đến Montenegro mà Văn Chú từng nhắc đến để xem thử, nếu thuận lợi còn muốn nhận nuôi mèo, đi tận hưởng cuộc sống bình yên không có đấu đá và nguy hiểm.

Văn Chú không đợi được câu trả lời của cô, bàn tay đang nhéo má cô từ từ hạ xuống, không so đo xem vết máu trên trán cô có dính lên người mình hay không, trán tựa vào trán cô, khẽ nhắm mắt: “A Uẩn, anh sẽ đích thân đón em về, cuộc sống bình yên mà em mong muốn sắp đến rồi.”

Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng hơi nóng truyền đến từ trên trán, đó là nhiệt độ của anh cũng là minh chứng cho sự trân trọng lẫn nhau của bọn họ. Lời Văn Chú nói, cô tin, chỉ cần là anh nói, cô nguyện ý đặt niềm tin một trăm phần trăm.

Hai người như keo sơn gắn bó, dáng vẻ khó nỡ rời xa rơi vào mắt tài xế trở thành sự tồn tại khó mở miệng nhất, qua kính chiếu hậu, hai bóng người phía sau dường như không phát hiện xe đã từ từ dừng lại bên đường.

“Văn tổng, đến rồi.” Tài xế rốt cuộc không nhịn được khẽ nhắc nhở: “Làm theo ý của cô Chu dừng ở xa, đi về phía trước thêm vài phút nữa là đến phòng khám rồi.”

Văn Chú liếc nhìn vầng trán bị thương của cô, vẻ lo lắng vẫn còn đó: “Hay là anh đi cùng…”

“Không được.” Chu Uẩn từ chối dứt khoát: “Lát nữa xuống xe em sẽ gọi điện thoại báo cho Chu Vực biết em đang ở đâu, anh ta chắc chắn sẽ phái người đến đón em, anh đi sớm một chút để phòng ngừa bị người khác phát hiện, tránh nảy sinh thêm rắc rối.”

Cô giục gấp gáp, mục đích là gì Văn Chú hiểu, chính là không mấy vui vẻ khi cô cứ giục mãi, sắc mặt hơi trầm xuống: “Biết rồi.”

Chu Uẩn ngày càng khâm phục chính mình, chỉ nghe giọng điệu anh nói chuyện cũng có thể phán đoán ra ai đó hiện tại tâm trạng không tốt. Cô nín cười ghé sát vào mặt anh, học theo dáng vẻ không đứng đắn thường ngày của anh mà hôn nhẹ lên môi anh.

Sau khi rời ra, còn cố ý l**m một cái, thẳng thắn nhận xét: “Quả thực khá độc, cũng may mà em chịu đựng được.”

Tranh thủ trước khi anh chuẩn bị động thủ, Chu Uẩn giống như con cá chạch linh hoạt thuận lợi trốn khỏi xe. Kính chống nhìn trộm khiến cô không cách nào nhìn rõ tình hình trong xe, nhưng cô biết rất rõ, người trong xe đang dõi theo bóng dáng cô đi vào phòng khám.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn đi về phía trước vài bước, xoay người lấy điện thoại ra lắc lắc hai cái về phía cửa kính xe, nhắc nhở người trong xe cô chuẩn bị liên lạc với Chu Vực.

Cũng may số điện thoại cá nhân của Chu Vực bắt máy rất nhanh, cô khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn màn kịch cảm xúc kích động dẫn đến nói năng không rõ ràng qua điện thoại.

Quả nhiên, Chu Vực sau khi biết cô không sao thì thở phào nhẹ nhõm, lại nghe thấy cô giờ phút này đang ở phòng khám xử lý vết thương, lập tức dặn dò cô đừng chạy lung tung, ngoan ngoãn ở phòng khám đợi anh ta đến.

Mọi thứ từ từ tiến triển theo kế hoạch ban đầu của cô, chiếc xe dừng bên đường sau khi cô cúp điện thoại cuối cùng cũng chậm rãi rời đi, hòa vào dòng xe cộ.

Chu Uẩn dõi theo bóng xe rời đi, cho đến khi hóa thành một chấm đen nhỏ, rũ mắt đi một mình về phía phòng khám.

Đến gần mới phát hiện ra thực chất là trạm y tế cộng đồng, y tá trực ban thấy đầu và mặt cô toàn là máu, sợ hết hồn, vội vàng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vòng qua bàn làm việc chạy thẳng về phía Chu Uẩn.

“Cô sao rồi? Có chỗ nào đặc biệt khó chịu không?”

“Đầu hơi choáng, những chỗ khác tạm thời vẫn chưa phát hiện ra.”

Y tá khẽ gật đầu, đỡ cô đi về phía văn phòng bác sĩ: “Tôi đưa cô đi tìm bác sĩ trước, đã báo cho người nhà chưa? Có cần giúp cô báo cảnh sát không?”

Chu Uẩn nén cơn buồn nôn, khẽ nói: “Tôi muốn xử lý vết thương trước, những chuyện khác bàn sau.”

“Cũng được, tôi đưa cô đi tìm bác sĩ xử lý vết thương trước.”

Bác sĩ trực ban trạm y tế cộng đồng chỉ có một người, giờ phút này đang hơi ngả người trên ghế nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng mở cửa, đôi chân đang bắt chéo lập tức hạ xuống, nhìn người bị thương được y tá dìu vào không khỏi nhíu mày: “Sao thế này?”

Y tá: “Nói là không cẩn thận ngã từ trên xe máy xuống, đầu va vào đồ vật.”

Bác sĩ đi về phía Chu Uẩn, giơ tay kiểm tra sơ bộ mức độ vết thương: “Đi chụp CT trước đã, lát nữa sẽ xử lý vết thương.”

“Được, tôi đưa cô ấy đi.”

Chu Uẩn giống như một phạm nhân bị y tá dìu chạy đi chạy lại trong bệnh viện, vốn dĩ đã hơi buồn nôn, lúc này đi lòng vòng khiến cô hoàn toàn không nhịn được nữa, đẩy tay y tá ra, chạy thẳng đến thùng rác.

Ho khan nửa ngày trời cũng không nôn ra được gì, nhưng cái cảm giác khó chịu đó làm sao cũng không xuống được. Thật là kỳ lạ, vừa rồi ở trên xe còn có thể nói mấy câu, sao vừa vào bệnh viện, cơ thể giống như bật đèn đỏ, chỗ nào cũng không thoải mái.

Chẳng lẽ vừa rồi ở trên xe dùng não quá độ?

Cô theo bản năng giơ tay lên, bàn tay đang đỡ cô lại không mềm mại như vừa rồi, mà có lực hơn.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Chu Uẩn ngẩng đầu nhìn lên, nhưng khi thấy người đến, cô sững sờ tại chỗ: “Không phải anh đi rồi sao?”

Văn Chú cúi người bế ngang cô lên đi đến khu vực chờ rồi ngồi xuống, vặn nắp chai nước đã chuẩn bị từ trước đưa cho cô: “Uống chút nước cho nhuận họng.”

Có lẽ người hơi choáng, nhìn thấy anh quay lại đầu óc hơi không load kịp, Chu Uẩn lại lặp lại một lần nữa: “Sao anh lại quay lại?”

Văn Chú khẽ nhướng mày: “Không phải anh vẫn luôn ở bên cạnh em sao?”

“Hả?” Chu Uẩn nuốt ngụm nước trong miệng xuống nhưng không cảm thấy dễ chịu hơn bao nhiêu, ngược lại rơi vào sự mờ mịt mới: “Vừa rồi đi bên cạnh em không phải là y tá sao?”

“Em nhớ nhầm rồi.” Văn Chú nhận lấy chai nước trong tay cô vặn nắp lại, trả lời chắc nịch: “Vẫn luôn là anh đi bên cạnh em, nếu không thì cô y tá kia đi đâu rồi?”

Được anh nhắc nhở, Chu Uẩn mới nhận ra, nhìn quanh bốn phía quả thực không thấy bóng dáng y tá đâu, đưa tay sờ sờ trán: “Có phải em thật sự va hỏng đầu rồi không?”

“Nhìn dáng vẻ này thì khá giống đấy.” Văn Chú bế cô lên lần nữa đi về phía phòng kiểm tra: “Biết anh là ai không?”

Cô khẽ nhíu mày: “Văn Chú mà.”

“Sai rồi.”

“Sai rồi?”

Văn Chú dùng bàn tay đang đỡ dưới đầu gối cô khẽ gõ cửa phòng kiểm tra, bên trong có một bác sĩ trực ban, nhanh chóng đánh giá hai người một lượt, nghiêng người để họ đi vào.

Bác sĩ ngồi trước máy tính tiến hành đăng ký đơn giản trước, hỏi họ tên tuổi tác các khâu, đồng thời chỉ rõ muốn Chu Uẩn tự trả lời.

Cô giống như một đứa trẻ từ từ trả lời trong sự dò hỏi của bác sĩ.

“Người bên cạnh là bạn trai sao?”

Chu Uẩn nhìn bác sĩ đang gõ nội dung trên bàn phím, tốc độ trả lời câu hỏi chậm hơn vừa rồi rất nhiều, cô cũng không nói rõ được là khó chịu ở đâu, ấp úng nói: “… Bạn bè.”

Ánh mắt bác sĩ dời từ màn hình máy tính sang người Chu Uẩn, ông ấy không quên tư thế gõ cửa của hai người vừa rồi, nếu nói là bạn bè thì đúng là mở mắt nói dối trắng trợn. Bây giờ quan hệ của giới trẻ rất đa dạng, bệnh viện gặp mãi thành quen rồi.

Bác sĩ không có thói quen nghe ngóng chuyện riêng tư của bệnh nhân, sau khi đăng ký bệnh án điện tử xong xuôi, liền nói: “Vị bạn bè này cậu đưa cô ấy sang bên kia chụp CT đầu trước đi, lát nữa tôi sẽ kiểm tra lại xem trên người cô ấy còn vết thương nào khác không, cậu có thể ra ngoài đợi trước, kiểm tra xong tôi sẽ gọi cậu.”

Văn Chú nghe thấy hai chữ bạn bè lập tức nheo mắt lại, nhìn thái độ của bác sĩ rõ ràng là coi anh như một người bạn có quan hệ khá tốt với Chu Uẩn, bảo anh ra ngoài là cảm thấy anh dù sao cũng là “bạn bè”, khác với bác sĩ.

Văn Chú đỡ Chu Uẩn từ từ đứng dậy, động tác lại càng mờ ám hơn lúc trước, cánh tay trái ôm lấy vòng eo thon thả của cô khiến cô gần như dán sát vào người mình mà đi.

Trước mặt bác sĩ, Văn Chú cố ý nói: “Bà xã, đã lúc nào rồi mà còn giận dỗi với anh, chuyện cãi nhau cứ gác lại trước đã, sao trước mặt bác sĩ lại nói chúng ta là bạn bè thế?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...