Thông tin truyện
Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại
1. Cô là Chu Uẩn, cũng là Thẩm Uẩn.
Năm tám tuổi, vì một tai nạn bất ngờ, nhà họ Chu đã nhận nuôi cô. Người người đều nói cô một bước bước chân vào chốn hào môn, từ nay cuộc đời sang trang, một bước lên mây.
Nhưng chẳng ai hay biết, đằng sau sự nhận nuôi ấy là những lời dối trá chất chồng, cho cô một thân phận hiển hách chỉ để tô vẽ thêm cho danh tiếng và sự kính trọng của người đời dành cho nhà họ Chu.
Cô từng tưởng rằng, bản thân mình đối với Chu Vực là khác biệt.
Anh ta đối xử tốt với cô hơn tất thảy mọi người, tốt đến mức không gì sánh bằng, tốt đến nỗi khiến cô mụ mị đầu óc, nảy sinh thứ tình cảm không nên có với anh ta.
Ngay khoảnh khắc cô trao đi chân tình, cô lại nghe thấy anh ta giải thích với người khác, cũng là định vị rõ ràng cho mối quan hệ này:
“Đã nhận nuôi thì phải có trách nhiệm, không thể để người đời đàm tiếu được.”
Lúc ấy cô mới biết, bên cạnh Chu Vực chưa bao giờ thiếu phụ nữ, chỉ là anh ta quá giỏi ngụy trang mà thôi. Cô dùng cách thức quyết tuyệt nhất để vạch rõ giới hạn, rời khỏi nhà họ Chu.
2. Khi tất cả mọi người đều dè bỉu, dùng những lời lẽ châm biếm mỉa mai cô, cô đã gặp được một người có danh tiếng không kém gì mình.
Anh là sự tồn tại bí ẩn nhất ở Túc Nguyên, là nhân vật thần bí mà giới truyền thông tranh nhau phỏng vấn nhưng không thể tiếp cận, là Văn tổng của Thịnh Hoằng – người được đồn đại là nửa chính nửa tà, khen chê lẫn lộn.
Anh không có tin đồn tình ái, không tham gia bất kỳ tiệc rượu nào, báo chí bên ngoài đưa tin về anh chỉ gói gọn trong thân phận Tổng giám đốc Thịnh Hoằng.
Ngày hôm đó, anh đã giúp cô. Sau này cô mới hiểu, đó là sự tiếp cận đã được toan tính từ trước.
3. Anh thừa nhận email ẩn danh kia là do anh gửi, dụ cô quay lại Túc Nguyên, mục đích lợi dụng cô quá đỗi rõ ràng.
Điều kiện hợp tác anh đưa ra là: Giúp cô thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Chu, trở lại cuộc sống bình yên, và công bố sự thật ra ánh sáng. Cái giá phải trả là cô phải nghe theo mệnh lệnh của anh như một con rối gỗ.
Cô chưa bao giờ là người cam chịu, nhưng lại hiểu đạo lý “hư tình giả ý” để sinh tồn.
Anh hiểu cô, cô liền trước mặt anh giả vờ bộc lộ chân tính; Anh tính kế cô, cô liền giả vờ không biết mà ngoan ngoãn chui vào rọ.
Đêm đó, người hiếm khi tham dự tiệc tối như anh lại đích thân đến hiện trường. Giữa chốn phồn hoa nâng ly cạn chén, anh kéo cô vào một góc khuất, trầm giọng chất vấn:
“Ở trước mặt anh trai em mà vội vã phủ nhận quan hệ như thế, coi tôi là lốp dự phòng sao?”
Về sau, ánh mắt anh nhìn cô ngày càng khác lạ. Cô biết, cuộc phản công của con mồi đã chính thức bắt đầu.
4. Cô hoàn toàn biến mất, không ai tìm thấy. Nửa năm sau, màn kịch “chết đi sống lại” khiến tất cả mọi người phải trố mắt, bao gồm cả anh.
Anh mất đi vẻ bình tĩnh, liệu việc như thần của ngày xưa, đi trong đêm để đến nơi, phong trần mệt mỏi chỉ để tận mắt thấy cô còn sống.
Anh nghiêng đầu quan sát kỹ người trong lòng “Nếu tôi đưa ra giá cao để mua chuộc em, em có đồng ý không?”
Chu Uẩn rũ mi mắt, nghe lời anh nói thì bật cười từ tận đáy lòng: “Mua chuộc tôi cái gì? Cơ thể hay tình cảm?”
Đôi mắt hẹp dài của Văn Chú phủ lên một tầng nghiêm túc sau khi suy tính kỹ càng: “Nếu tôi muốn cả hai thì sao?”
“Chỉ để nhìn thấy tôi cúi đầu cầu xin anh? Hay là thỏa mãn dục vọng chinh phục của anh?”
“Tôi biết em cố ý dụ tôi đến Vụ Sơn cũng biết em có toan tính riêng của mình, nhưng vậy thì đã sao, em thích chơi tôi sẽ chơi cùng em, nhưng em cũng biết thời gian của người như tôi rất quý giá, thời gian lâu rồi cũng phải thu chút thù lao chứ.”
***Xin lưu ý
Nữ chính thuộc kiểu thông minh (giai đoạn đầu chưa bộc lộ rõ, về sau sẽ cực kỳ bản lĩnh, đại sát tứ phương).
Nam chính tâm cơ thâm sâu, từng bước toan tính.
Lợi dụng qua lại, đừng vội đánh giá thiết lập nhân vật chỉ qua một chương truyện (tác giả không chịu trách nhiệm nếu độc giả tự suy diễn quá đà).
Thương trường quyền mưu / Hướng báo thù / Có tình tiết h.ă.c*k não (nếu đọc lướt hoặc bỏ chương có thể sẽ không hiểu mạch truyện).
Tag: Nhầm lẫn tình cờ, Trinh thám suy luận, Trưởng thành, Chính kịch.
Danh sách chương
- Chương 1: Việc đầu tiên em làm khi về Túc Nguyên là nói dối anh sao?
- Chương 2: Cô hiểu tôi lắm à?
- Chương 3: Hai người ai là kẻ nói dối đây?
- Chương 4: Cô ở chỗ tôi chỉ là một tấm danh thiếp có in tên
- Chương 5: Gương mặt tuấn tú nửa quen nửa lạ xuất hiện trước mắt cô
- Chương 6: Cô chắc là cô em gái thứ ba mươi bảy mà cậu ta quen biết đấy
- Chương 7: Tin tôi xé nát miệng anh không!
- Chương 8: Tôi mời cô đến lúc nào?
- Chương 9: Từng đến núi Tứ Kỳ chưa?
- Chương 10: Văn tổng sao không dứt khoát cướp luôn đi!
- Chương 11: Tách ra một lát cũng không có chuyện gì đâu
- Chương 12: Yêu thầm không phải là phong cách của tôi
- Chương 13: Ngoại trừ việc công ích miễn phí, thì con người tôi không bao giờ làm chuyện kinh doanh lỗ vốn
- Chương 14: Nguy hiểm rình rập
- Chương 16: Cô đã bao giờ thấy ai cầu xin người khác mà đứng thẳng người chưa?
- Chương 17: Cứu người chữa thương, tiện thể dỗ dành cô
- Chương 18: Như vậy có được coi như là dỗ dành xong chưa?
- Chương 19: Một người theo đuổi điên cuồng
- Chương 20: Ngay trong ngày hôm đó đến nhà họ Chu thăm hỏi định ngày cưới
- Chương 21: Tôi không có ý định tham gia vào mối quan hệ của hai người
- Chương 22: Quy tắc giải đấu do đích thân tôi định ra
- Chương 23: Dám cá một ván không?
- Chương 24: Dù sao thì quan thanh liêm như tôi cũng khó xử việc nhà
- Chương 25: Thế này mới gọi là lạt mềm buộc chặt, học hỏi đi
- Chương 26: Anh trai cô... bị tai nạn xe rồi
- Chương 27: Vừa có được ân tình, vừa xây dựng được hình tượng, vừa đạt được mục đích
- Chương 28: Tôi không cần thiết cứ phải làm một người cao thượng trong xã hội này
- Chương 29: Tiếng hét như muốn xé toạc bầu trời
- Chương 30: Sai bảo tôi đến nghiện rồi phải không?
- Chương 31: Đó là tín hiệu ngầm hiểu giữa hai người
- Chương 32: Cô nghĩ tôi tuyển không được người sao?
- Chương 33: Thế thì càng phải thử xem
- Chương 34: Nhớ chưa? Công chúa nhỏ nhà họ Chu
- Chương 35: Nếu không nghe lời, đều phải “g.i.ế.t” không tha
- Chương 36: Tự tay diệt trừ chẳng lẽ không đúng sao?
- Chương 37: Đấu trí đấu dũng
- Chương 38: Người phụ nữ họ Ôn
- Chương 39: Ở nhờ
- Chương 40: Yên tâm, tôi chăm sóc cô ấy rất tốt
- Chương 43: Quay được thứ mình muốn rồi chứ?
- Chương 44: Tôi nói loa phóng thanh cô ta có biết là cái gì không?
- Chương 45: Thề phải để lại ký hiệu thuộc về anh trên người cô
- Chương 46: Lại là một kẻ cứng đầu
- Chương 47: Tín hiệu nguy hiểm
- Chương 49: Cho dì út của cô cùng những người khác một con đường sống
- Chương 50: Dồn vào chỗ chết mới hả dạ
- Chương 51: Kẻ lãng tử rong chơi giữa nhân gian
- Chương 52: Chính là không muốn để anh tìm thấy cô ấy nữa
- Chương 53: Hạ lão phu nhân bảo tôi qua đây đưa chút đồ
- Chương 54: Hình như nhìn thấy người quen
Thể loại truyện
- Ngôn Tình
- Trọng Sinh
- Cổ Đại
- Tiên Hiệp
- Ngược
- Khác
- Dị Giới
- Huyền Huyễn
- Xuyên Không
- Sủng
- Cung Đấu
- Gia Đấu
- Điền Văn
- Đô Thị
- Truyện Teen
- Hài Hước
- Kiếm Hiệp
- Đông Phương
- Trinh Thám
- Quan Trường
- Linh Dị
- Đam Mỹ
- Quân Sự
- Khoa Huyễn
- Mạt Thế
- Xuyên Nhanh
- Hệ Thống
- Truyện Nữ Cường
- Truyện Việt Nam
- Truyện Bách Hợp
- Truyện Dị Năng
- Truyện Võng Du
- Truyện Nữ Phụ
- Truyện Phương Tây
- Truyện Thám Hiểm
- Truyện Đoản Văn
- Truyện Sắc
- Truyện Lịch Sử
- Truyện GG Dịch
- Light Novel
- Mỹ Thực
- Tổng Tài
- review-sach
- Blog
