Ván Cờ Ẩn Danh - Nguyên Thanh Đại

Chương 68: Là vị hôn phu của tôi



Một giây trước khi cô ngước mắt nhìn sang, hàng mi đen của anh rũ xuống, vừa khéo lướt qua ánh mắt cô, tiện tay cầm lấy một quả long nhãn trước mặt. Hoa quả được làm nóng trên bếp lò tỏa ra hơi nóng nhè nhẹ, đầu ngón tay bóp nhẹ, vỏ dễ dàng tách ra, lộ ra phần cùi thịt căng mọng bên trong.

Chu Uẩn lại thêm một thìa lá trà vào ấm trà, đậy nắp lại, rồi lấy vài hạt dẻ đặt lên trên, làm xong xuôi, cuối cùng cũng quay lại chủ đề chính: “Trước đó vô tình lướt thấy Thẩm phu nhân trả lời phỏng vấn báo chí, công bố tin vui đính hôn với nhà họ Ôn, vốn định gửi tin nhắn chúc mừng cho anh.”

“Sao lại không gửi?” Văn Chú nhai kỹ quả nhãn, phần thịt quả ngọt lịm nhanh chóng bao phủ cả khoang miệng, đối với người không thích ăn ngọt mà nói, đây chắc chắn là một kiểu tra tấn mới.

Chu Uẩn cười cười: “Tôi khá biết tự lượng sức mình, Văn tổng không thiếu tin nhắn chúc mừng này của tôi.”

“Nếu thiếu thì sao?” Văn Chú đột ngột ngước mắt, ánh mắt bức người khóa chặt gương mặt đang cười của cô một cách chuẩn xác.

“Vậy bây giờ tôi gửi nhé?” Chu Uẩn làm bộ lấy điện thoại ra “Có điều tôi chưa lưu số của anh, hay là Văn tổng bây giờ đọc giúp tôi một chút?”

Văn Chú nhìn góc nghiêng chăm chú nhìn màn hình của cô, cười khẩy: “Sao tôi nghe Bạch Đàm nói trí nhớ của ai đó đặc biệt tốt cơ mà, cô có thể nhớ số điện thoại của Tống Miện, lại không nhớ được của tôi ư?”

“Vậy bây giờ tôi ghi nhớ.” Chu Uẩn đưa điện thoại đến trước mặt anh, “Ngộ nhỡ sau này muốn mượn thế lực của Văn tổng, số điện thoại vẫn nên ghi nhớ thì hơn.”

Chiếc điện thoại chỉ cần rũ mắt là có thể nhìn thấy, phát ra ánh sáng yếu ớt, khi đặt lên mặt bàn phát ra tiếng động khẽ khàng, nghe vào tai lại càng giống như một cái tát giòn giã giáng thẳng vào mặt mình.

Cô có thể ngay cả số điện thoại của anh cũng không thèm nhớ.

Còn anh lại vì một câu dựa vào trực giác của Bạch Đàm, huy động quan hệ, bỏ lại tất cả công việc trong tay, chạy đến Vụ Sơn.

So sánh hai bên, anh giống như thằng nhóc lông bông làm việc không màng hậu quả, đâm đầu đưa ra quyết định, đơn thương độc mã đi đến trạm nghỉ chân.

Lòng tự trọng của đàn ông cũng được, không muốn cho số điện thoại cũng được, Văn Chú không định tiếp tục ở lại đây cùng cô thưởng trà đợi màn đêm buông xuống.

Bóng tối dưới ánh đèn khẽ động, Văn Chú đã đứng dậy trước mặt cô, rũ mắt liếc nhìn ấm trà đang đun, vòi ấm lờ mờ có thể thấy hơi trắng bốc lên, anh không biểu thị gì nhiều, ánh mắt dừng lại trong chốc lát, rồi quay người rời khỏi trạm nghỉ chân.

Chu Uẩn vẫn giữ nguyên tư thế, thỉnh thoảng dùng khăn vải lót tay mở nắp ấm trà kiểm tra tình hình trà đang nấu, đối với hành vi rời đi mà không có bất kỳ lời giải thích nào của Văn Chú cũng chẳng mấy bận tâm, giống như mối quan hệ giữa họ, từ sau vụ nổ du thuyền đó đã hoàn toàn đứt đoạn.

Một người cố tình không hỏi, một người cố tình không nhắc.

Sự ăn ý duy nhất giữa hai người có lẽ nằm ở chỗ này.

Tiếng bước chân dần dần đi xa, nhẹ đến mức không nghe thấy nữa, Chu Uẩn nhấc ấm trà lên rót cho mình một chén. Trà thơm ngào ngạt, trà Vụ Sơn thanh khiết thơm ngon, buổi tối uống hai ngụm, bao nhiêu mệt mỏi đều tan biến.

Đèn ở nhà nghỉ chớp nháy vài cái, cuối cùng cũng sáng lên, khôi phục như cũ.

Chu Uẩn bưng chén trà khẽ thổi vài hơi, trà đưa lên miệng vẫn còn vài phần nóng hổi, uống vào người lại rất dễ chịu. Văn Chú không uống thì thôi, trà luôn phải để cho người biết thưởng thức uống mới không lãng phí.

Cô đặt chén xuống, đứng dậy đi đến trước lan can ban công, nhìn bóng lưng đang dần hòa vào cảnh vật phía trước, Chu Uẩn quen tay lấy chiếc loa phóng thanh treo bên cạnh tủ đồ xuống, đó là vật dùng để thông báo những điều cần lưu ý cho khách lên núi hái trà, lúc này lại bị cô dùng cho việc cá nhân.

Chu Uẩn dùng ngón cái đẩy nhẹ, đèn báo màu xanh bên cạnh loa phóng thanh nhấp nháy, dần dần chuyển sang sáng hẳn, nghĩa là đang hoạt động bình thường.

Loa phóng thanh màu đen kề sát môi, Chu Uẩn khẽ mở miệng: “193…”

Giọng nói quen thuộc đọc dãy số quen thuộc truyền đến từ phía sau, Văn Chú từ từ dừng bước, không quay người lại ngay lập tức, đường quai hàm sắc nét hơi nghiêng về phía sau, đợi cô nói hết câu.

Loa phóng thanh vẫn đang vang lên, mỗi khi nói một câu lại có chút tạp âm, rõ ràng không phải loại tốt, chỉ là thiết bị nghe được tiếng mà thôi.

Nhưng từng chữ truyền qua loa phóng thanh lại lọt vào tai anh một cách rõ ràng, thậm chí có thể nghe thấy tiếng lấy hơi yếu ớt của cô.

“Tôi không phải không nhớ.” Chu Uẩn dừng một chút,“Chỉ là không muốn để anh cảm thấy tôi vẫn còn nhớ.”

Gương mặt hơi nghiêng của Văn Chú quay lại, thân hình thẳng tắp đứng bên cạnh đình nghỉ mát ngắm cảnh phía trước, theo tiếng loa phóng thanh ngừng lại, một khoảng thời gian rất dài, khu vực quanh trạm nghỉ chân im phăng phắc, tĩnh mịch đến mức ngay cả tiếng gió cũng nhỏ đi nhiều.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Cuối cùng anh cũng xoay người lại, tuy đứng ở chỗ thấp, nhưng khí thế lại mạnh mẽ, cằm hơi hất lên, bốn mắt nhìn nhau với Chu Uẩn đang cầm loa phóng thanh trên ban công. Nhận ra cô đang nhìn sang, khóe mắt đuôi mày anh đều để lộ vẻ đắc ý, như muốn nói: Muốn chơi trò lạt mềm buộc chặt trước mặt tôi thì còn non lắm.

Chu Uẩn treo loa phóng thanh về chỗ cũ, đi về phía trước hai bước, hai tay chống lên lan can “Trà được rồi, muốn uống không?”

Nghe thì có vẻ như lời mời, nhưng Văn Chú biết rất rõ, giọng điệu bình thản như thường, đối với việc anh đồng ý hay không, cô đều có thể chấp nhận, mà đằng sau lời mời thịnh tình có vẻ như lại là một cái hố mới đào sẵn cho anh nhảy vào.

Văn Chú đút tay vào túi, vẻ mặt thản nhiên: “Trà của Chu đại tiểu thư không dám tùy tiện uống.”

Dứt lời, lần này anh đi càng dứt khoát hơn, bóng dáng cao lớn chẳng hề nhìn ra chút lưu luyến nào, đi một cách đầy phóng khoáng.

Chu Uẩn nhìn theo bóng lưng ngày càng xa, cho đến khi biến mất hẳn, thu hồi hai tay đang chống trên lan can, quay về bên bếp trà tự châm thêm chút trà nóng cho mình, ngồi trên chiếc ghế dựa nhỏ, đung đưa khe khẽ trước sau, có nét tương đồng kỳ diệu với mấy ông cụ phơi nắng ở đầu thôn, quả là tự tại.

“Cô chắc chắn chút thủ đoạn này anh ta không nhìn ra chứ?”

“Nếu được như vậy thì tốt.” Chu Uẩn không nhìn người mới đến, nâng chén nhấp một ngụm, sau khi đặt xuống thì lật chiếc chén mới đang úp trên khay lại, rót một chén trà mới cho người đến.

Bên cạnh truyền đến tiếng kẽo kẹt sau khi ngồi xuống, kéo theo ghế bập bênh đung đưa, giống như dây xích thiếu dầu cứ khựng lại từng chút một, sau khi kêu vài tiếng thì tiếng ồn giảm bớt, giọng nói dịu dàng của người phụ nữ vang lên ngay sau đó: “Thẩm Uẩn, không rời khỏi Vụ Sơn, mọi thứ sẽ không bắt đầu, nếu cô cố chấp quay về Túc Nguyên, tên đã bắn không thể quay đầu được đâu.”

Trà mới rót khói trắng lượn lờ, Chu Uẩn bưng miệng chén đặt trước mặt người phụ nữ, vừa đặt xuống vừa ngước mắt lên, sự kiên định trong đáy mắt không ai có thể lay chuyển: “Cô cũng đừng quên, nếu làm hỏng việc tốt của tôi, tôi sẽ lấy mạng cô.”

Tay bưng trà của người phụ nữ khựng lại, nhấp một ngụm, ngước mắt nhìn về phía đối diện: “Tôi sẽ không ngáng đường, chỉ có một thỉnh cầu, giữ lại mạng cho họ.”

Chu Uẩn không đồng ý. Đúng như cô ta nói tên đã bắn không thể quay đầu, quay về Túc Nguyên sẽ xảy ra chuyện gì không ai biết trước, yếu tố không thể kiểm soát quá nhiều, mở đầu có lẽ vẫn nằm trong kế hoạch, nhưng quá trình lại là đường gợn sóng, không có định luật ngang bằng hay sổ thẳng, rất có thể sẽ thoát khỏi tầm kiểm soát.

Người phụ nữ nhìn Chu Uẩn, biết cô đã nghe lọt tai những lời vừa rồi, nhẹ nhàng nói: “Cô có từng nghĩ tới chưa, có lẽ lần này cô không chết, chính là ông trời cố ý sắp đặt để cô rời khỏi Túc Nguyên không quay lại chốn nguy hiểm nữa.”

“Vậy cô có từng nghĩ tới chưa, ông trời để tôi không chết chính là để quay về Túc Nguyên có thù báo thù có oán báo oán đấy?” Chu Uẩn liếc cô ta một cái, thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của cô ta, môi khẽ nhếch, “Cô có tư tâm tôi cũng vậy, mỗi người đều có cái khó thì không nên làm khó nhau.”

Trà trong chén đã nguội, Chu Uẩn thuận tay hắt ra ngoài, lan can ngả vàng bỗng chốc bị quét lên một lớp màu nâu sẫm, lạc lõng với xung quanh.

“Đó là một mạng người, nợ thì phải trả, cô có thể không quan tâm, nhưng tôi không thể.” Chu Uẩn đặt mạnh chén xuống, đáy chén va chạm với bàn tròn nhỏ, tiếng động trầm đục như tiếng tù và đầu tiên vang lên, đột ngột xuất hiện, khiến tinh thần phấn chấn.

“Tối nay sẽ dùng bữa ở Tụ Phẩm Đình, cô không cần có mặt.” Chu Uẩn chậm rãi đứng dậy, cơ thể hơi nghiêng lại quay về vì lời dặn dò cuối cùng “Nghe nói dạo này cô và Diêu Hồng qua lại rất gần gũi, vốn không phải người cùng đường, đi nhiều rồi tự nhiên sẽ ngưu tầm ngưu mã tầm mã, điện thoại của Diêu Hồng đã hỏng từ hai ngày trước, trong thôn tạm thời chưa có ai đưa cô ta lên thị trấn mua, nếu cô muốn gọi điện cứ việc đến tìm tôi.”

Trà trong chén còn lại một ngụm, nhưng người phụ nữ không uống nổi nữa, có cố gắng gượng ép cũng chỉ khiến người ta xem thường, cô ta đặt chén xuống không nhẹ không nặng, vì Chu Uẩn đang đứng, nên hơi ngẩng đầu lên: “Đừng ép người quá đáng.”

“Từ ngày tôi phát hiện thân phận thật sự của cô, cô đã không còn tư cách ra điều kiện.” Chu Uẩn liếc nhìn bếp lò nhỏ vẫn đang cháy, nghiêng người xách ấm trà dội tắt than đang cháy, khói trắng cuồn cuộn, nồng nặc sặc sụa.

Người phụ nữ không nhịn được, đưa tay vẫy vẫytrước mũi, cố gắng xua tan mùi khó chịu, nhưng vẫn hít phải vào phổi, ho liên tiếp mấy tiếng, có chút chật vật.

Chu Uẩn thu hết vẻ khó chịu của cô ta vào mắt, tiện tay đặt ấm trà trở lại, khói trắng bay ra men theo đáy ấm tản ra tứ phía, mùi sặc sụa đỡ hơn một chút.

“Những thứ dùng để nấu trà này, cô cảm thấy cô là thứ nào?”

“Cô có ý gì?”

Chu Uẩn thấy cô ta nổi giận, cảm xúc càng thêm bình thản: “Đừng kích động, chỉ là muốn nói cho cô biết, trà cụ dễ vỡ và cả đời đều qua tay người thao tác, khá giống với số phận của cô đấy.”

Trà cụ*: dụng cụ nấu trà pha trà

“Lần này chuyện cô lợi dụng Diêu Hồng ngáng chân tôi, tôi sẽ không so đo với cô nữa.” Chu Uẩn chậm rãi giơ tay lên, ngón trỏ đặt lên môi, “Cẩn thận đấy, ở đây đâu đâu cũng là tai mắt của tôi, nếu còn lần sau, tôi sẽ tính sổ một thể.”

Chu Uẩn đi rồi, nhưng sức uy h**p từ lời cảnh cáo để lại vẫn còn đó.

Người phụ nữ ngồi trên ghế gỗ nhỏ, tiếng th* d*c ngày càng lớn, cuối cùng không nhịn được nữa, nắm chặt mép bàn thở hổn hển. Cô ta đáng lẽ nên biết sớm, người thông minh như Chu Uẩn, sao có thể không có chút phát giác nào, cô quá tàn nhẫn, dung túng cho cô ta và Diêu Hồng làm loạn, tương kế tựu kế, biến họ thành người thúc đẩy trong kế hoạch của cô, giúp cô thành công.

Vị Văn tổng kia e là đến giờ vẫn chưa biết Diêu Hồng căn bản không phải người của Chu Uẩn.

Người phụ nữ lấy lại bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn về phía xa. Buổi chiều tà ở Vụ Sơn phần lớn là màu cam dịu nhẹ, chưa bao giờ như lúc này, đỏ như máu bồ câu, giống như điềm báo trước khi cơn mưa rừng ập đến, nhìn mà khiến lòng người hoảng sợ.

Bảy giờ tối, tiệc chào mừng ở Tụ Phẩm Đình chính thức bắt đầu, trước khi nhóm Văn Chú đến, còn có một nhóm đại lý chuẩn bị hợp tác với Vụ Sơn đến khảo sát thực địa. Số người tham dự tiệc tối chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi.

Khi nhóm Văn Chú đến Tụ Phẩm Đình, các đại lý cũng lần lượt ngồi vào chỗ. Bàn ăn là bàn vuông bốn người một nhóm, trải khăn bàn trắng, trên mặt bàn bày đồ thủy tinh và bó hoa, có vài phần phong cách người thành phố.

Trưởng thôn với tư cách là người đại diện của Vụ Sơn, cầm micro đứng trước tấm biển đứng “Chân thành chào đón mỗi một người bạn đến với Vụ Sơn”, giọng nói vang vọng thốt ra từng chữ đều mang theo hiệu ứng rung động, chấn động đến mức tim người ta co thắt, kèm theo cảm giác ù tai.

***Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về nhà Vựa Đường OTP. Tất cả những trang khác đều là copy. Mong bạn đọc tại trang chính chủ để ủng hộ công sức của nhà dịch. Chân thành cám ơn.

Trì Học Nhiên nhìn quanh sảnh lớn một vòng không thấy bóng dáng quen thuộc: “Chu Uẩn đâu?”

Bạch Đàm vừa vỗ tay vừa giải đáp: “Nói là đi xem nhà bếp bận rộn thế nào rồi, sẽ đến muộn một chút.”

Trì Học Nhiên vốn định tán gẫu vài câu với Bạch Đàm, ánh mắt liếc qua, không lệch đi đâu được rơi trúng người Văn Chú, nhìn cái vẻ điềm nhiên của người ta kìa, không hề bị ảnh hưởng chút nào, chỉ mong không phải là giả bộ cho người ngoài xem.

Trưởng thôn diễn thuyết đầy nhiệt huyết xong, nhân viên vườn trà bắt đầu lần lượt lên món.

Trì Học Nhiên từ nhỏ đến lớn ngậm thìa vàng, liếc nhìn cơm nước trên bàn cơn đói lập tức giảm đi một nửa, thở ngắn than dài nhìn ra ngoài cửa, đúng lúc nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, ánh mắt khẽ chuyển, rơi vào người một người khác, buột miệng chửi thề theo phản xạ: “Mẹ kiếp!”

Một phen ngạc nhiên khiến Bạch Đàm dùng đũa gõ vào bát anh ta: “Có thể chú ý vệ sinh chút không? Để mọi người ăn nước bọt của anh à?”

Trì Học Nhiên đẩy cô ấy nhìn: “Ai kia?!”

Bạch Đàm theo hướng ánh mắt anh ta quay đầu lại nhìn, cũng chẳng khá hơn Trì Học Nhiên là bao: “Cái này không phải còn đáng sợ hơn gặp ma sao?!”

Hai người kẻ tung người hứng khiến Văn Chú nhíu mày, ngước mắt lơ đãng nhìn sang, kèm theo một tràng tiếng huyên náo, một đôi nam nữ khoác tay nhau bước vào đại sảnh trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.

Lâm Tài chưa từng bị nhiều người chú ý như vậy, lòng bàn tay rịn ra chút mồ hôi, nói nhỏ: “Cô không phải nói chỉ là bữa tối bình thường sao? Sao đông người thế?”

“Đông người ăn cơm mới thú vị.” Chu Uẩn quay sang nhìn anh ta, mỉm cười, ánh mắt từ từ rơi vào Diêu Hồng ở phía xa, khiêu khích nhướng mày.

“Chúng ta ngồi đâu?” Lâm Tài hơi mất tự nhiên “Hay là về nhà ăn đi?”

Chu Uẩn thu hồi tầm mắt, nhìn quanh đại sảnh một vòng, cuối cùng dừng lại bên cạnh Bạch Đàm “Dẫn anh đi gặp bạn tôi.”

Lâm Tài đừng nói là từ chối, anh ta bị khoác chặt cánh tay, gần như là bị lôi đến chiếc bàn vuông rộng rãi chỉ có ba người ngồi ở một chỗ khác.

Bạch Đàm tận mắt nhìn thấy Chu Uẩn dẫn người đến, vốn tưởng là nói đùa, không ngờ cô làm thật. Ánh mắt dò xét nhìn Chu Uẩn, nhìn Lâm Tài, cuối cùng lại nhìn Văn Chú, tiện thể liếc Trì Học Nhiên một cái, người sau quả nhiên vô tư lự, vậy mà còn ga lăng nhường chỗ của mình ra, tìm người của vườn trà xin thêm hai chiếc ghế nữa.

Vừa ngồi xuống, Trì Học Nhiên là người đầu tiên đặt câu hỏi: “Vị này là?”

“Xin chào, tôi là…”

“Là vị hôn phu của tôi.” Chu Uẩn cười tươi rói “Anh ấy tên là Lâm Tài.”

Trì Học Nhiên bỗng chốc có cảm giác lấy đá ghè chân mình, lời đã hỏi ra miệng muốn thu lại là không thể rồi, chỉ đành ho khan hai tiếng để giảm bớt sự ngượng ngùng.

Chu Uẩn ân cần giới thiệu từng người cho Lâm Tài, bắt đầu từ Bạch Đàm, theo thứ tự chỗ ngồi đến Trì Học Nhiên, cuối cùng giới thiệu đến Văn Chú, không giống như vẻ lưu loát khi giới thiệu lúc nãy, có vài phần cục súc.

Lâm Tài phát hiện ra: “Sao vậy?”

“Sao vậy?” Khóe môi Văn Chú hiện lên nụ cười châm biếm “Thân phận của tôi chắc là khó giới thiệu lắm nhỉ?”

Lâm Tài nhận ra sự kỳ lạ giữa hai người, nói thẳng: “Tiểu Uẩn, anh ta là ai?”

“A Uẩn, vì hạnh phúc của cô, mối quan hệ trước đây của chúng ta tốt nhất đừng nói ra thì hơn.”

Giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ của Văn Chú, như thể chỉ là buột miệng nói ra, nhưng lại chuẩn xác c*m v** vùng nhạy cảm nhất, kéo bầu không khí kỳ lạ xuống mức quỷ dị.

Chu Uẩn vừa định nói chỉ là mối quan hệ bình thường, không có gì không thể nói, thì bị một lực đạo ngăn lại lời giải thích cô. Bắp chân truyền đến xúc cảm không nhẹ không nặng, vật thể cứng rắn quét nhẹ nhàng dọc theo chân cô.

Chu Uẩn ngước mắt nhìn sang, trong lòng hiểu rõ.

Đuôi lông mày Văn Chú hơi nhướng, giày da như có như không cọ vào bắp chân cô, đón lấy ánh mắt có phần cảnh cáo của cô, môi mỏng khẽ nhếch, làm như không thấy.

Chỉ có Chu Uẩn cảm nhận rõ ràng và sâu sắc hành vi càn rỡ dưới gầm bàn. Câu nói “Mối quan hệ giữa chúng ta tốt nhất đừng nói ra thì hơn” của anh đã được chứng thực trong khoảng thời gian ngắn ngủi.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...