Ngay khi giọng nói kia vang lên qua điện thoại, phòng livestream cá nhân của Giang Liễm Chu bỗng rơi vào một sự im lặng kéo dài bất thường.
Trước đó, màn hình vẫn còn ngập tràn bình luận, thế mà lúc này lại trống trơn đến tận ba giây.
Toàn bộ khán giả như thể đồng loạt trợn mắt, tâm trí chỉ còn văng vẳng một câu: “M* nó, vừa rồi là cái gì?!”
Giữa cơn chấn động lan rộng ấy, chỉ có trung tâm của cơn bão là Giang Liễm Chu, …dường như hoàn toàn không có chút phản ứng nào.
Anh thậm chí còn cực kỳ tự nhiên, lười biếng dựa vào khung cửa, khẽ gật đầu với quay phim, ý bảo mình đang nói chuyện điện thoại, tạm thời không tiện chào khán giả.
Tất cả đều như rất bình thường, chỉ có câu “Chồng ơi!” vang lên, vẫn còn dội lại trong không khí như dư âm chưa dứt.
Giang Liễm Chu nghiêng đầu hất nhẹ mái tóc, giọng hờ hững, bình tĩnh đáp vào điện thoại: “Ừ.”
“…”
Bình luận vừa mới lục đục sống lại, lại lần nữa đồng loạt… chết lặng. Thể hiện một cách hoàn hảo định nghĩa của cụm từ: “chết đi sống lại”.
Ba giây sau, toàn bộ màn hình nổ tung:
[???]
[Các chị em nói em nghe với… em chưa tỉnh ngủ hay là bắt đầu ảo giác rồi vậy?]
[Đó là giọng của Thịnh Dĩ phải không?!]
[Tui vừa canh song song cả hai phòng stream, không sai được! Chính là Thịnh Dĩ!]
[Ôi mẹ ơi… mọi người ơi, tui hạnh phúc quá, vừa sung sướng vừa không dám tin, phải làm sao đây…]
[Chẳng lẽ đây chính là cảm giác ship CP đến lúc thành vợ chồng thật sao? Tui sắp ngất vì ngọt đây, bà con ơi!]
Nhân viên chương trình đang cầm máy quay cũng nhất thời im bặt. Cảm giác của anh ta lúc này là…không biết nên mở miệng hay im lặng nữa.
Anh chỉ có thể nghĩ một câu: Tiền cát xê trả cho Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, đúng là không phí một xu.
Chỉ cần vài phút là có thể tạo ra một điểm nóng. Nhìn lượng người xem đang leo thang chóng mặt…
Giữa ánh mắt của mọi người, Giang đại lưu lượng vẫn thản nhiên cầm điện thoại, không chút hoảng loạn.
Anh hơi cụp mắt, giấu đi nụ cười thoáng qua trong đáy mắt, lại khẽ ép môi xuống, rồi mới dửng dưng, mặt không cảm xúc tiếp lời:“…Cậu nói Lão Cung làm sao cơ?”
Tất cả đều diễn ra vô cùng tự nhiên. Ngay cả một chữ “Ừ” vừa rồi, chẳng rõ là có ý gì.
Có lẽ chỉ là một tiếng đáp vô nghĩa…hoặc là một lời thừa nhận.
“Gặp cậu ta một lần vào năm ngoái…” Giọng ở đầu dây bên kia hơi dừng lại, sau đó lại là giọng điệu chắc như đinh đóng cột: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, họ đó đọc là Cung (Gōng), thanh 1, là chữ Cung như trong ‘chim bồ câu đấy’!”
Giang Liễm Chu: “……”
Nhân viên chương trình: “……”
[……]
[……Bạn trai tôi nói hôm nay sẽ đưa tôi đi chơi tàu lượn, tôi vừa bảo khỏi cần rồi. Anh ấy hỏi tại sao, tôi bảo: Vì sáng nay tôi vừa ngồi một cái tàu lượn rồi.]
[= = Phải làm sao đây, tôi điên rồi, rõ ràng là fan only của anh Chu, nhưng tại sao giờ lại thấy hơi hụt hẫng???]
[Bạn phía trên à, đừng né tránh nữa, thừa nhận đi, cậu đang tiến hóa thành fan couple rồi đó!]
[Mọi người! Đừng vội chán nản~ Nghĩ kỹ lại xem, sáng sớm đó! Còn chưa quay chương trình cơ mà! Mà đã gọi điện cho nhau rồi! Như vậy vẫn chưa đủ ngọt à OWO, kswl kswl*!]
*kswl là từ dùng để đu, high cp, kiểu ngọt chết tui rồi.
……
Mới sáng sớm đã xảy ra một màn như vậy, tổ chương trình đang theo dõi từ các màn hình giám sát suýt thì bị hù cho tỉnh ngủ.
“Đạo, đạo diễn Đường…” Phó đạo diễn run run hỏi, “Cái đoạn đó… có cần mua hotsearch không ạ?”
Đạo diễn chính còn chưa kịp lên tiếng, thì trưởng bộ phận truyền thông đã đẩy gọng kính lên: “Không cần đâu.”
Đạo diễn Đường: “?”
Trưởng bộ phận truyền thông đưa qua một chiếc iPad: “Tự động leo lên hotsearch, đang đứng hạng 39 rồi.”
Đạo diễn Đường: “……”
Cả nhóm làm chương trình dán mắt vào hotsearch “Thịnh Dĩ gọi Giang Liễm Chu là chồng”, nhất thời ai nấy đều im thin thít.
……Rõ ràng gặp được kiểu hotsearch không cần tổ chương trình dàn dựng drama, cũng chẳng phải bỏ tiền ra mua, đúng ra phải thấy vui mừng mới đúng.
Nhưng không hiểu sao, tâm trạng của họ lại… phức tạp thế này.
Phó đạo diễn: “…Tôi cảm thấy thù lao của Giang Liễm Chu khi tham gia show này, chắc là trả ít quá rồi.”
Trưởng bộ phận truyền thông: “Tôi cảm thấy hổ thẹn với mức lương mình nhận được.”
Đạo diễn Đường: “……”
—–
Dù sao thì, cái hiểu lầm nhảm nhí sáng nay cũng coi như được giải quyết rồi.
Ngày mai chính là đêm biểu diễn của lễ hội âm nhạc, lịch trình rất dày đặc, đến cả lúc các khách mời ngồi ăn sáng cùng nhau, không khí cũng trầm hơn hôm qua nhiều.
Chắc là ai nấy đều đang lo cho tiết mục biểu diễn của nhóm mình. So ra thì Thịnh Dĩ lại trông rất thản nhiên.
Một phần là vì cô vốn không có gánh nặng tâm lý gì, chỉ cần cố gắng hết sức là được, phần còn lại…là vì cô tuyệt đối tin tưởng Giang Liễm Chu.
Doãn Song uống một ngụm sữa, liếc nhìn Thịnh Dĩ vẫn im lặng ăn sáng, nhưng nhan sắc lộng lẫy đến mức cứ như có ánh sáng bao quanh, trong lòng không nhịn được mà cảm thán: “Dĩ Dĩ, cô thuận tay trái à?”
“Ừm,” Thịnh Dĩ gật đầu, “Từ nhỏ đã thuận tay trái rồi.”
“Ồ, ra vậy.” Nhưng có vẻ Doãn Song cũng không quá hứng thú với chủ đề này, dù sao thì người thuận tay trái tuy không nhiều, nhưng cũng chẳng phải chuyện hiếm. Cô chỉ lấy cớ mở đầu câu chuyện mà thôi.
Ngay sau đó, cô nàng lại hào hứng hỏi tiếp: “Cái đó… tối qua Giang Liễm Chu gọi cô là gì vậy? “A Cửu” à? Là ‘Cửu’ nào thế? Là biệt danh hồi nhỏ à?”
Thịnh Dĩ: “…”
Tò mò đến vậy sao không đi hỏi thẳng Giang Liễm Chu đi?
[Ối trời đất ơi, cảm ơn Song Song! Song Song yyds* (vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế)!]
*yyds là vĩnh viễn là thần.
[Wow… dám tám chuyện của anh Chu trước mặt ảnh luôn à? Không sợ bị xé xác hả? Báo giới bị ảnh xé còn thiếu chắc…]
Thực ra Doãn Song cũng hơi sợ, chứ bình thường cho cô mượn mười tám lá gan cũng không dám hỏi thẳng thế này.
Nhưng!
Tối qua cô tận mắt chứng kiến cả màn đó, về nhà nằm lăn lộn suốt đêm không ngủ được, chỉ muốn biết cho bằng được câu trả lời!
Thịnh Dĩ thì dù hơi cạn lời, nhưng cảm thấy chuyện này cũng không có gì không thể nói.
“Ừ, là …”
Còn chưa nói xong, thì đã bị đại lưu lượng Giang thiếu gia ngắt lời.
Anh vẫn với dáng vẻ lười nhác, hiển nhiên như thể việc anh lên tiếng là điều đương nhiên: “Đúng vậy, A Cửu là biệt danh của cô ấy, ‘Cửu’ trong ‘trường trường cửu cửu’ (lâu dài mãi mãi). Hồi cấp ba chúng tôi ngồi cùng bàn, lúc đó tôi đã gọi cô ấy như vậy rồi.”
Giang Liễm Chu từ tốn ngẩng mắt lên, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại, mang theo vài phần không đứng đắn, nhìn sang Doãn Song và nói: “Còn gì muốn tò mò nữa không? Hỏi tôi là được.”
Doãn Song: “…”
Những người xung quanh đang hóng chuyện nhưng không dám hó hé gì: “…”
[?]
[Đây là cái anh Chu từng từ chối mọi loại tin đồn tám chuyện đó sao? Các bạn ơi, ảnh có hai bộ mặt đó!]
Ngay cả Thịnh Dĩ cũng hơi ngẩn ra. Cô thực sự không ngờ, Giang Liễm Chu vẫn như xưa.
Hồi đầu, lúc cô được Giang Liễm Chu đưa vào cái nhóm nhỏ của anh, mấy người bạn của anh cũng từng tò mò về cô.
Nhưng không ai dám hỏi thẳng Giang đại thiếu gia, nên chỉ dám lần lượt qua trêu chọc cô.
Mà Giang Liễm Chu lúc đó cũng thế, cười nhạt rồi nói: “Bạn cùng bàn của tôi, Thịnh Dĩ. Có gì tò mò thì hỏi tôi, đừng làm phiền cậu ấy.”
Trêu chọc Thịnh Dĩ thì không sao, nhưng đụng vào chính Giang đại lưu lượng thì… Doãn Song bắt đầu hơi run.
Cô cười gượng gạo: “Không, không có gì nữa… A Cửu? Biệt danh này dễ thương thật đấy.”
Tiết Thanh Phù cũng giúp chuyển chủ đề: “A Cửu, các cô nghĩ ra được hình thức biểu diễn chưa?”
……
Câu “A Cửu” bên trái, câu “A Cửu” bên phải, thiếu gia Giang nào đó bỗng dưng bắt đầu thấy… khó ở.
Anh khẽ “chậc” một tiếng, tựa người ra sau ghế, tay lơ đãng xoay khối rubik.
Có điều Giang Liễm Chu xưa nay không phải kiểu người có nhiều kiên nhẫn, cũng có thể là vì rubik ba tầng quá dễ với anh, dễ đến mức phát chán. Anh chỉ xoay hai vòng rồi tiện tay đặt sang một bên.
Sau đó đứng dậy, giữa những ánh mắt ngầm quan sát của mọi người, Giang Liễm Chu chậm rãi đi vòng ra sau, đứng bên cạnh Thịnh Dĩ.
Giọng điệu mang theo vẻ lạnh nhạt: “Ăn xong chưa? Tập thôi.”
Doãn Song: “…”
Tiết Thanh Phù: “…”
Anh nếu không ưa bọn họ thì cứ nói thẳng cũng được mà… Chẳng phải chỉ là! Ghét bọn họ! “Chói sáng” quá sao!
——-
Về phần hình thức biểu diễn, thực ra Thịnh Dĩ cũng từng suy nghĩ qua.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bài “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” thì còn có thể biểu diễn theo hình thức gì đặc sắc được nữa chứ? Lẽ nào còn có thể nhảy pop dance mạnh mẽ?
Vừa bước vào phòng tập, giáo viên thanh nhạc, piano, thậm chí cả phụ trách đạo cụ đều đã có mặt sẵn. Thịnh Dĩ biết rõ, phần lớn là vì cô mà người ta mới chuẩn bị kỹ càng như thế.
Các giáo viên đều rất nhiệt tình, vừa gặp liền hỏi thẳng: “Về tiết mục tối mai, hai người có ý tưởng gì không?”
Vừa dứt lời, cả bốn người, ba giáo viên cộng với Thịnh Dĩ đồng loạt quay sang nhìn vị đại lưu lượng bên cạnh.
Giang Liễm Chu: “…”
Anh ngáp một cái uể oải, trước tiên quay sang hỏi Thịnh Dĩ: “Không có ý tưởng à?”
Thịnh Dĩ rất thẳng thắn, gật đầu luôn.
“Ồ vậy à.” Giang Liễm Chu hơi gật đầu, lại hỏi tiếp: “Vậy để tôi toàn quyền quyết định nhé?”
……
Không hiểu sao, câu này nghe có gì đó kỳ lạ.
Nhưng ba giáo viên thanh nhạc, piano và đạo cụ đều đã gật đầu đồng tình, còn Thịnh Dĩ – người vẫn chưa có ý tưởng nào cũng chỉ có thể “cam chịu”, đáp khẽ một tiếng.
Giang Liễm Chu debut đã nhiều năm, danh tiếng trên sân khấu đã quá vang dội, tất nhiên khả năng kiểm soát sân khấu và tư duy cũng rất thành thạo.
Anh trầm ngâm hai giây: “Bài này là một bản ballad, mà ballad vốn luôn chịu thiệt trong biểu diễn trực tiếp, vì thể loại sôi động sẽ dễ khiến adrenaline* của khán giả tăng vọt hơn, nhất là khi phần lớn khán giả không phải người trong nước, họ cũng không có ký ức cảm xúc với bài hát này.”
*Adrenaline là một loại hormone k*ch th*ch hệ thần kinh giao cảm, làm tăng nhịp tim.
Quả thực là vậy. Người trong nước gần như ai cũng từng nghe “Người bạn cùng bàn năm ấy”, nhưng ở đây, chẳng ai từng nghe qua, lại càng chẳng hiểu lời.
Đúng là tử huyệt của ballad.
“Nhưng mà…” Giang Liễm Chu chuyển hướng, ánh mắt sáng lên: “Hình ảnh và cảm xúc thì lại là ngôn ngữ chung. Cho nên chúng ta cần tập trung vào khía cạnh đó, để cho dù khán giả không hiểu lời bài hát, họ vẫn bị cảm động bởi sân khấu của chúng ta.”
Chỉ với mấy câu đơn giản, Giang Liễm Chu đã toát lên thần thái rực rỡ.
Khác hẳn với vẻ ngoài lãnh đạm kiêu ngạo thường ngày, mỗi khi nói đến thứ mình yêu thích, đôi mắt đào hoa kia liền ánh lên từng vì sao.
Rõ ràng đã trưởng thành, chín chắn hơn thời niên thiếu rất nhiều, vậy mà lúc này đây, Giang Liễm Chu vẫn ngông cuồng và tự tin như chính cậu thiếu niên mười sáu tuổi năm nào.
Anh có thể tự tin tuyên bố rằng: “Chắc chắn sẽ nổi khắp cả nước”, cũng có thể kiêu hãnh nói rằng: “A Cửu, tôi sẽ khiến cậu cảm thấy tự hào vì đã quen biết tôi.”
Chỉ cần là những gì anh nói, người khác liền dễ dàng tin tưởng. Bởi vì anh luôn chắc chắn mọi điều, tỏa sáng rực rỡ như một ánh hào quang.
“Tôi đã nghĩ xong toàn bộ quy trình rồi, chỉ cần cậu phối hợp với tôi là được.”
Giang Liễm Chu nghiêng đầu, khóe mắt cong lên khi nhìn về phía Thịnh Dĩ: “A Cửu, cậu có tin tôi không?”
Làm sao mà không tin được chứ. Rõ ràng anh chính là … Người mà năm mười sáu tuổi, cô tin tưởng nhất.
Thịnh Dĩ bất chợt khẽ cong môi, cô từ tốn gật đầu. Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức nặng chẳng hề nhỏ.
Thịnh Dĩ nói: “Được thôi.”
[……Mấy người trong phòng đang làm gì vậy? Sao toàn bộ livestream đều tràn ngập biểu cảm trái tim và hoa thế kia? Mấy người điên rồi à?!]
[Lalalala hahahaha uuu aaaa]
[Chào mừng cô gái phía trước đến với lễ cưới CP! Nào nào, phát kẹo cưới, mừng rỡ hân hoan (xoay vòng vòng)]
[Khác gì màn cầu hôn “Em đồng ý lấy anh chứ?” – “Em đồng ý” chứ hả trời?!]
Vì hai người biểu diễn đã thống nhất xong, thời gian lại gấp rút nên buổi tập luyện lập tức bắt đầu.
Đúng lúc này, livestream cũng phát thông báo:
Để không ảnh hưởng đến hiệu quả trình diễn tối mai của lễ hội âm nhạc, đồng thời giữ trọn bất ngờ cho sân khấu, trong thời gian bốn nhóm nghệ sĩ luyện tập, livestream sẽ tạm thời đóng lại. Dù vậy, ekip vẫn sẽ theo dõi sát sao, nếu phát hiện có nhóm nào không tập mà đang nghỉ ngơi, trò chuyện hoặc ăn uống, livestream sẽ lập tức được mở lại. Ngoài ra, toàn bộ quá trình luyện tập vẫn sẽ được ghi hình. Những đoạn nổi bật sẽ được cắt ghép đưa vào chương trình chính thức, và sau khi chương trình phát sóng, bản đầy đủ sẽ được đăng tải trên website.
Khán giả vừa rồi còn đang rộn ràng như ăn Tết, nay liền như bị sét đánh ngang tai.
[Cái gì cơ! Sắp phải xa chồng xa vợ mấy tiếng liền, không có phát lại, bắt tụi tui sống kiểu gì đây hả!]
[Từ giàu sang nghèo thì khổ thật… Hồi đó ba ngày mới thấy tin của ảnh một lần cũng chịu được, giờ thì không còn chịu nổi nữa rồi…]
[Hu hu hu, tụi tui không sợ mất bất ngờ gì đâu, cho tụi tui coi livestream đi, đừng tàn nhẫn như vậy mà!]
Thế nhưng, ekip chương trình hiểu rõ điều gì mới tạo ra hiệu ứng tốt nhất, hoàn toàn không bị những giọt lệ của fan lay chuyển, lạnh lùng và kiên quyết tắt luôn livestream.
Giang Liễm Chu liếc nhìn Thịnh Dĩ, nhướng mày: “Đi thôi, tới phòng trang phục chọn hai bộ đồ trước đã.”
Về phần vì sao lại cần hai bộ đồ, Thịnh Dĩ rất nhanh đã hiểu ra.
——-
Những ngày không có livestream để xem, đúng là khổ sở vô cùng.
Lúc đầu fan còn chưa cảm nhận rõ, nhưng phải nói rằng chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” thực sự quá xuất sắc.
Từng vòng từng vòng nối tiếp, mỗi phân đoạn đều bùng nổ như bom tấn.
Livestream không cho phép phát lại, cũng cấm ghi màn hình, thế nên suốt hơn một ngày từ lúc chương trình bắt đầu, dù lên không biết bao nhiêu hot search, nhưng toàn bộ nội dung đều được kiểm soát chặt chẽ, hầu như không rò rỉ ra ngoài đoạn video nào.
Cư dân mạng ai nấy đều hóa thân thành “vòi nước tự động” (fan tự nguyện quảng bá), không thể dùng clip thì chuyển sang phát huy khả năng văn chương.
Mỗi cú “bùng nổ” đều kéo theo hàng loạt người tả lại bằng lời, trên quảng trường mạng chất đống những bài văn cảm xúc, mỗi người có một phiên bản, người đọc không biết thật giả, nhưng tất cả đều sống động như thật.
Người ngoài cuộc đọc vào thì hoang mang vô cùng, người hiểu thì biết đó là đang miêu tả livestream chương trình, người không biết còn tưởng: “Ủa? Chủ blog này viết tiểu thuyết nhân văn mà lên hot search à?”
“…”
Nhưng vì không có video chứng minh, dù sôi động là thế, người qua đường vẫn bán tín bán nghi, nghĩ rằng có hơi bị chém gió.
Chỉ cần nhìn vào từ ngữ của các bài mô tả là biết, kiểu như ….
“Giang Liễm Chu nhìn Thịnh Dĩ bằng ánh mắt dịu dàng.”
Lạy trời! Mơ giữa ban ngày hả chị gái?! Đó là Giang Liễm Chu đấy nhé!
Tuy vậy, không thể phủ nhận rằng hàng loạt từ khóa hot search đã thu hút sự chú ý của không ít người ngoài cuộc.
Có sự chú ý là có hứng thú. Hơn nữa tối hôm sau còn có livestream sân khấu miễn phí, rất nhiều người nhìn thấy lịch phát sóng, liền quyết định xem thử xem sao.
Cuối cùng, vào 5 giờ chiều ngày thứ ba, chương trình chính thức mở lại livestream.
Tại hiện trường lễ hội âm nhạc, khán giả mua vé đã lần lượt vào cổng.
Sân khấu đã được dựng xong từ lâu, đúng là có tiền có khác, chương trình đầu tư không hề nhỏ.
Một lễ hội âm nhạc chỉ có vài tiết mục biểu diễn mà họ làm to chuyện như thể là concert có hàng chục nghìn người vậy.
[Woa~ tui chỉ là dân qua đường bấm đại vào xem thôi, nhìn sơ sơ mà cũng thấy hoành tráng ghê.]
[Sân khấu nhìn thì ổn đấy, nhưng mỗi nhóm chỉ chuẩn bị chưa tới hai ngày, chắc cũng không đặc sắc đến mức đó đâu ha?]
[Mộc Dĩ Thành Chu* cố lên nhé!]
(*tên fancp của Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu, chơi chữ với câu “chuyện đã rồi, gỗ đã thành thuyền” để gọi couple)
[?? Mới ghi hình có hai ngày thôi mà tụi này đã đặt tên couple rồi hả?!]
……
Giữa bầu không khí náo nhiệt, kim giờ cuối cùng cũng chỉ đến số 6.
Người dẫn chương trình bước ra đúng giờ: “Chào mừng mọi người đến với mùa đầu tiên của Lễ hội âm nhạc mùa hè ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’! Các bạn đang mong đợi ai nhất đây?”
Đáp án đã không cần nói ra nữa rồi.
“Được rồi, không nói nhiều nữa! Tiết mục sắp sửa bắt đầu rồi! Mọi người ĐÃ SẴN SÀNG CHƯA?!”
