Cùng với việc MC khuấy động không khí, đạn mạc (bình luận hiện trực tiếp trên màn hình) trong livestream ngày càng dày đặc.
Chương trình vốn đã đủ sức hút, hai ngày vừa rồi lại còn tạm dừng phát sóng, khiến khán giả đồng loạt hóa thành “vòi nước tự động”, thu hút không ít người qua đường ghé vào xem.
Hơn nữa lần này các khách mời đều tụ tập trên cùng một sân khấu, livestream không còn chia ra từng phòng riêng nữa, chỉ còn một phòng chính, máy quay cố định hướng về sân khấu chính.
[Tưởng tối nay sẽ có phòng livestream riêng từng người chứ, khóc mất tiêu, tui còn định vào là nhìn thấy tạo hình của Đồng Hân mà chết mê chết mệt luôn đó!]
[Bài đầu tiên là ai vậy ai vậy ai vậy, tui chịu không nổi nữa rồi]
[Hu hu hu con dân đã hai ngày chưa được ăn “đường” rồi, bác sĩ nói tui hiện giờ hạ đường huyết trầm trọng lắm, mau lên đi, A Cửu, anh Chu mau lên sân khấu đi!]
…
Bình luận chen kín màn hình, đến nỗi gương mặt của MC bị che sạch không còn thấy gì.
MC vẫn giữ sự nhiệt huyết đầy đủ: “Được rồi, tôi biết mọi người đã chờ không nổi nữa, nhưng tôi vẫn phải công bố thể lệ sân khấu lần này.”
Anh ta giơ bảng cue lên, đọc rõ ràng: “Chúng tôi đã mời trước 100 vị giám khảo mạng, họ là những nhà sản xuất âm nhạc chuyên nghiệp, giáo viên dạy thanh nhạc và vũ đạo, hiện tại họ đang theo dõi livestream cùng lúc với các bạn. Mời họ cùng chào khán giả nào.”
Vừa dứt lời, màn hình lớn phía sau sân khấu liền chuyển cảnh ngay lập tức, 100 gương mặt giám khảo mạng hiện lên rõ nét, đồng loạt vẫy tay chào mọi người.
MC mỉm cười: “Bên cạnh 100 giám khảo mạng này, chúng tôi còn có 500 khán giả đang có mặt trực tiếp tại sân khấu. Cảm ơn mọi người đã tham dự lễ hội âm nhạc lần này.”
“Tiếp theo sẽ là 4 tiết mục biểu diễn đến từ 4 nhóm khách mời, họ sẽ mang đến những màn trình diễn mà họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng trong hai ngày vừa qua. Vậy cuối cùng nhóm nào sẽ giành được vị trí thứ nhất? Điều đó… hoàn toàn nằm trong tay các bạn!”
Anh ta rất giỏi tạo kịch tính. Sau khi ngừng vài giây, mới tiếp tục nói: “Tổng điểm của mỗi nhóm sẽ được chia thành 3 phần: 50% đến từ 500 khán giả có mặt tại sân khấu, 30% từ phiếu bầu của 100 giám khảo mạng, còn 20% cuối cùng đến từ… độ nóng (hotness) của livestream khi nhóm đó biểu diễn.”
[???]
[Độ nóng của livestream mà cũng được tính vào điểm? Tổ sản xuất các người thật sự… ai mà không nói một câu: trùm chơi lớn.]
[…… Chẳng lẽ để nhóm mình thích giành giải nhất, tụi mình phải tắt luôn livestream khi nhóm khác biểu diễn à.]
…..
Người hùng thực sự sẽ không quay đầu nhìn vụ nổ.
MC vừa công bố xong thể lệ, chẳng hề cho khán giả thời gian phản ứng, đã lập tức báo tên tiết mục mở màn: “Tiếp theo, xin mời nhóm đầu tiên mang đến màn biểu diễn cho chúng ta, tổ hợp Tống Viêm và Doãn Song!”
Dưới sân khấu, tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền.
Tống Viêm và Doãn Song chọn bài rất khéo.
Họ là nhóm thứ ba được quyền chọn bài, Tống Viêm từng là idol bước ra từ chương trình tuyển chọn, có kha khá kinh nghiệm sân khấu. Studio và fanclub phía sau anh cũng rất có tổ chức, chỉ trong thời gian ngắn đã nhanh chóng phân tích ra bài hát có lợi thế lớn nhất.
Họ chọn một ca khúc tiếng Anh, tiết tấu sôi động, dễ dàng khuấy động không khí sân khấu.
Dù nơi này từng là thuộc địa của quốc gia Pháp và phần lớn người dân nói tiếng Pháp, nhưng tiếng Anh cũng là ngôn ngữ thứ hai của họ, thậm chí còn đang dần trở thành ngôn ngữ chính thức song song.
Vừa quen thuộc, lại là nhạc sôi động. tất nhiên là chiếm ưu thế lớn.
Quả nhiên, họ vừa bước ra sân khấu, nhạc nền đã vang lên, tiết tấu dồn dập, một đôi trai xinh gái đẹp, kết hợp cùng những động tác vũ đạo nóng bỏng, mãn nhãn hết cỡ.
Khán giả tại hiện trường gần như lập tức bị k*ch th*ch đến mức bùng nổ.
Chẳng cần nói đến 500 khán giả đang trực tiếp trải nghiệm toàn bộ màn trình diễn và bị âm nhạc vang dội bốn phía bao vây, ngay cả cư dân mạng chỉ có thể xem qua màn hình livestream, cũng đều không nhịn được mà theo nhịp trống mà rung chân theo.
Bình luận bay đầy màn hình, la hét inh ỏi, không biết còn tưởng là đêm trăng tròn hóa sói rồi ấy chứ.
Tống Viêm và Doãn Song đúng là có đầu óc sáng tạo, hơn nữa vừa nhìn là biết họ cực kỳ quen thuộc với ca khúc được chọn, đến phần dance break giữa bài, tốc độ vũ đạo của hai người mỗi lúc một nhanh, cuối cùng cùng bùng nổ tại một điểm nhấn cao trào, dùng một động tác mạnh mẽ dứt khoát kéo cả khán phòng l*n đ*nh cảm xúc.
Canh nhịp cực chuẩn, tiết tấu hoàn mỹ, động tác gọn gàng dứt khoát.
Một màn trình diễn sảng khoái, trọn vẹn chính là như vậy.
Quả nhiên, thực tế chứng minh, con người luôn có xu hướng yêu thích những thứ có thể gây biến động cảm xúc, nhất là kiểu bùng nổ khiến adrenaline dâng trào, đến mức dựng hết cả lông tơ thế này.
Phản ứng của khán giả tại chỗ cực kỳ tích cực, 100 giám khảo mạng cũng đánh giá rất cao, còn độ nóng của livestream thì khỏi cần nói.
Cuối cùng tổng điểm của họ đạt con số siêu khủng: 91.4 điểm.
Phải biết rằng, một tiết mục biểu diễn, gây ấn tượng với một người thì dễ, nhưng khiến cả một đám đông hài lòng, thì lại là chuyện rất khó.
Đặc biệt là với phong cách nhạc nhanh và có phần gợi cảm như thế này, tuy dễ bắt mắt, nhưng cũng rất dễ bị phản cảm nếu không kiểm soát tốt mức độ.
Mà điều này, Tống Viêm hẳn là người hiểu rõ nhất.
Huống hồ, loại phong cách sân khấu này luôn đòi hỏi cực cao về năng lực hát và nhảy đồng thời, vậy mà có thể luyện được trong chưa tới hai ngày, rõ ràng Tống Viêm đã dốc rất nhiều tâm huyết.
So với họ, thì hai nhóm biểu diễn thứ hai và thứ ba – nhóm Đoàn Minh Tể & Uông Đồng Hân, và Tiết Thanh Phù & Du Thâm rõ ràng hơi thiếu điểm nhấn hơn một chút.
Không phải là dở, chỉ là so với tiết mục đỉnh cao vừa rồi, thì chưa đủ xuất sắc.
Điểm số tự nhiên cũng thấp hơn một chút:
– Đoàn Minh Tể và Uông Đồng Hân thêm một đoạn Latin vào giữa bài, giành được 87.2 điểm.
– Tiết Thanh Phù và Du Thâm, vì cả hai đều không giỏi nhảy, mà sân khấu cũng không có gì mới mẻ, nên chỉ được 83.6 điểm.
Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu thôi, dù sao cả Uông Đồng Hân lẫn Tiết Thanh Phù vốn là diễn viên, không thể so với Tống Viêm đã có nền tảng idol chuyên nghiệp, vậy cũng là bình thường.
Ngược lại… Lúc này, những người lo lắng nhất lại chính là fan của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ, hai người vẫn chưa lên sân khấu.
[Không lẽ tụi mình chọn sai bài cho Chu Chu rồi sao…]
[“Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” tiết tấu chậm như vậy, có làm mất hiệu ứng sân khấu không trời.]
[Với cả bài này ai cũng biết hát, anh Chu và A Cửu làm sao hát ra được điểm mới đây…]
[Người khác thì thôi không nói, chứ Chu Chu là người luôn được gọi là “đỉnh cao sân khấu” của Cbiz đấy, nếu hôm nay mà thua thì tui biết lấy gì tạ lỗi đây!]
[Nhưng đây là bài do hậu viện hội và studio cùng nhau quyết định mà, chắc chắn là họ hiểu rõ anh ấy muốn gì.]
[Không nói đâu xa, tui cảm giác anh Chu chắc chắn rất thích bài này.]
[Gì vậy bạn? Sao biết hay vậy?]
[Có lần anh Chu livestream, mở playlist cá nhân trong NetEase Cloud Music, tui nhìn thấy luôn, chỉ trong một tuần, anh ấy đã nghe bài này 378 lần.]
[…378 lần????]
…
Tiếng MC lại một lần nữa vang lên: “Chúng ta hãy dành một tràng pháo tay thật lớn chào đón nhóm biểu diễn cuối cùng trong đêm nay, tổ hợp Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ sẽ mang đến ca khúc …”
“《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》!”
Việc để nhóm của Giang Liễm Chu là tiết mục cuối cùng, đương nhiên là có lý do.
Anh là người có độ nổi tiếng cao nhất, độ hot cũng lớn nhất, nếu để anh lên biểu diễn từ đầu, rất có thể fan sẽ xem xong là lập tức thoát khỏi livestream.
Lúc này, ngay khi hai cái tên “Giang Liễm Chu” và “Thịnh Dĩ” xuất hiện, toàn bộ livestream lập tức phát cuồng.
Và chính trong bầu không khí náo nhiệt đó, một giọng nữ trong trẻo, rõ ràng, nhẹ nhàng đột ngột vang lên, không hề có nhạc nền. Thậm chí chưa thấy người đâu, chỉ nghe được mỗi giọng hát kia, trong trẻo, dịu dàng, bình tĩnh.
“Ngày mai liệu cậu có nhớ,
Nhật ký hôm qua tôi từng viết?”
Chậm rãi ngân vang, mang theo chút hoài niệm quá khứ, như một nụ cười cảm thán thời gian.
Nghe giọng hát ấy, người ta có thể lập tức tưởng tượng ra cảnh một buổi chiều nắng dịu, cô gái ấy có lẽ đang dọn dẹp những món đồ cũ mà không nỡ vứt bỏ, chợt tìm thấy một quyển nhật ký đã lâu lắm không đọc.
Cô ngồi bệt xuống sàn, trong làn nắng ấm dịu nhẹ, mở quyển sổ cũ kỹ ấy ra.
Trên trang giấy viết: “Thịnh Dĩ, sau này nhất định phải trở thành một họa sĩ được thật nhiều người yêu mến nhé.”
Thời gian mấy năm thoáng cái vụt qua. Cô có lẽ đã bật cười, cười chính mình thuở ấy ngông cuồng, sáng rực, đầy góc cạnh.
Trong không gian im ắng không một tiếng nhạc, Thịnh Dĩ chậm rãi bước ra sân khấu.
Khán giả lập tức bùng nổ, vốn đã xinh đẹp rực rỡ, lúc này cô gái ấy lại mặc nguyên một bộ váy cưới hoàn chỉnh!
Trang điểm tinh tế, đầu đội khăn voan trắng muốt, tóc dài buông xõa nhẹ sau lưng, chiếc váy cưới dài thướt tha trải khắp sàn sân khấu.
Trong tay cô ôm một bó hoa cưới, gương mặt mỉm cười dịu dàng, ánh lên chút mộng mơ về tương lai, xen lẫn với chút ngượng ngùng, e ấp đầy ngọt ngào.
Và cùng lúc đó, màn hình lớn phía sau sân khấu bỗng sáng lên.
Trên đó, là hình ảnh của một cô gái đeo cặp sách và giá vẽ sau lưng, gương mặt không biểu cảm, lặng lẽ bước đi.
Tóc được buộc cao, mặc bộ đồng phục học sinh xanh trắng. Dường như xung quanh có rất nhiều ánh mắt dõi theo cô, nhưng cô gái ấy chẳng hề để tâm, vẫn điềm nhiên bước về phía trước.
Cô bước vào lớp học, tìm đến chỗ ngồi ở cuối dãy.
Ở đó, một cậu con trai cũng mặc đồng phục học sinh, nhưng ăn mặc khá tùy tiện, đang ngồi ngửa ra sau, chỉ dùng một chân ghế giữ thăng bằng một cách kỳ lạ.
Cô gái Thịnh Dĩ thời học sinh dừng lại trước mặt cậu trai kia, nốt ruồi lệ bên khóe mắt nổi bật mà xinh đẹp đến lạ thường.
Cô vẫn không biểu cảm, chỉ khẽ nói: “Chào cậu, thầy giáo bảo tôi ngồi ở đây. Sau này tôi sẽ là bạn cùng bàn mới của cậu, mong được giúp đỡ. Tôi tên là Thịnh Dĩ.”
Cậu con trai chậm rãi ngẩng đầu, cuối cùng lộ rõ gương mặt. Cả khán phòng hít sâu một hơi.
Đẹp… quá mức cho phép.
Ngũ quan anh tuấn, khí chất thiếu niên sắc bén không cách nào che giấu.
Cậu đang nhai một miếng kẹo cao su một cách lơ đãng, ánh mắt dừng lại trên người cô gái kia. Trong đôi mắt đào hoa thoáng hiện một tia hứng thú, cậu nhấn từng chữ một, chậm rãi lặp lại: “Bạn…cùng…bàn?”
Ngay khoảnh khắc ấy, mọi thứ như ngưng đọng. Màu sắc rực rỡ trên màn hình dần phai nhạt, cuối cùng hóa thành gam xám trắng.
Và rồi.
Một giọng nam trầm thấp, mềm mại so với đoạn video trước đó, giọng nói ấy càng nhu hòa hơn, chậm rãi vang lên:
“Ngày mai liệu cậu có còn nhớ,
Người hay khóc nhè nhất ngày xưa…”
Rất hay, ngay cả những khán giả tại hiện trường không hiểu lời bài hát, cũng phải thừa nhận, chỉ với hai câu ngắn ngủi, thực lực của người hát đã thể hiện một cách trọn vẹn.
Dù là một ca khúc phổ biến đến mấy, một khi Giang Liễm Chu cất giọng, liền trở nên có hồn hơn hẳn.
Khi anh hát và khi anh nói chuyện, mang lại hai cảm giác rất khác nhau. Bình thường nói chuyện thì lạnh nhạt, châm chọc, nhưng một khi anh hát…
Giống như toàn bộ sự dịu dàng và chân thành nhất của thế gian này, đều ngưng tụ trong tiếng hát ấy. Huống chi lại còn là câu hát này.
Tất cả mọi người gần như cùng lúc ngồi thẳng dậy, đợi chờ Giang Liễm Chu xuất hiện.
Nhưng, anh không bước ra sân khấu. Cho đến khi tiếng hát kia khẽ dứt, trên sân khấu vẫn chỉ có mình Thịnh Dĩ trong bộ váy cưới trắng.
Lúc này, phần nhạc nền được phối vừa vặn bắt đầu vang lên. Thịnh Dĩ hát trên sân khấu, Giang Liễm Chu hát từ phía sau hậu trường.
Phía sau họ, màn hình lớn không còn chiếu đoạn video nữa, thay vào đó là từng bức ảnh tĩnh như từng khung hình kỷ niệm.
Có cảnh cô gái úp mặt khóc trên bàn học, cậu con trai đứng một bên lúng túng không biết làm sao, có cảnh cậu trai nhướng mày cười cợt, dường như vừa nói gì đó khiến cô gái tức tối đấm cậu một cú, có cảnh hai người ngồi dưới gốc cây bên dãy phòng học, cùng nhau đeo chung một cặp tai nghe, đầu khẽ lắc theo điệu nhạc…
Từng khung ảnh đều rực rỡ, nhưng lại đượm buồn. Còn trên sân khấu, Thịnh Dĩ trong bộ váy cưới như đang bước vào lễ đường thật sự.
Cô mỉm cười dịu dàng, từng bước một tiến đến gần rìa sân khấu, nghiêng đầu như đang nghe người chủ hôn nói gì đó, rồi gật đầu, khẽ đáp “Em đồng ý”
Đúng ngay lúc Giang Liễm Chu hát đến câu “Ai cưới lấy cô gái hay đa sầu đa cảm ấy…”
Cô đưa tay ra, như đang để chú rể đeo nhẫn cho mình. Mọi thứ đều tĩnh lặng, đều đẹp đẽ đến lạ thường, giống hệt như một đám cưới hạnh phúc nhất trong tưởng tượng.
Cô ôm lấy bó hoa cưới ấy, nhắm mắt lại, mỉm cười.
Đã đến lúc tung bó hoa cưới.
Trên màn hình lớn phía sau, sau khi những đoạn video rực rỡ và u buồn lần lượt trôi qua, ánh sáng lại một lần nữa bừng lên.
Nhưng lần này, trên màn hình chỉ còn một cậu con trai ngồi ở hàng cuối lớp học. Cửa sổ chưa đóng, rèm cửa bay nhè nhẹ trong gió, giữa mùa hè ve kêu râm ran.
Trên mỗi bàn học trong lớp đều chất đầy sách vở, bảng đen phía trước viết to dòng chữ: “Chúc mừng tốt nghiệp”.
Chỉ có chiếc bàn bên cạnh cậu là trống không. Cậu ngồi trên ghế, trước mặt là một tờ giấy viết thư, tay cầm bút như đang viết gì đó.
Vừa viết, cậu vừa khẽ khàng đọc: “Gửi Thịnh Dĩ. Chúc cậu tốt nghiệp vui vẻ. Khi cậu nhận được lá thư này, tôi chắc là đã báo danh vào Cảnh Đại rồi…”
Trong không khí ồn ào của lễ cưới, giọng nói trầm thấp của thiếu niên ấy như bị nhấn chìm trong tiếng ồn.
Giữa một biển người đang chờ đợi cô dâu tung bó hoa cưới. Nhưng cô dâu xinh đẹp dường như vẫn nghe thấy lời anh.
Cô chầm chậm mở mắt, quay đầu nhìn về phía sau. Cô đang tìm kiếm điều gì đó. Mọi người xung quanh đều hỏi cô có chuyện gì vậy, nhưng cô dâu chỉ khẽ lắc đầu, tiếp tục tìm.
Cô có cảm giác rằng mình đã bỏ lỡ điều gì đó. Cô dâu nhìn quanh hồi lâu, rất lâu.
Ngay khi mọi người bắt đầu hoang mang, không biết rốt cuộc cô đang làm gì …
Cuối cùng, người đàn ông trong bộ vest chỉnh tề, người vẫn luôn ở sau hậu trường suốt từ đầu tới giờ, bước ra sân khấu.
Anh ôm trong lòng một bó hoa hồng, tóc chải gọn gàng, ăn mặc long trọng nhất. Anh mỉm cười, từng bước từng bước một, chậm rãi mà kiên định.
Anh trông… cực kỳ xứng đôi với cô dâu.
Như thể họ chính là cặp đôi thanh xuân từng khiến bao người ghen tị trong khuôn viên trường học, giờ đã trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của nhau.
Cô dâu cũng hơi sững lại, sau đó nở nụ cười rạng rỡ nhất, nhìn về phía anh. Cô vẫn còn đang ôm bó hoa cưới trong lòng.
Cô nhìn người bạn cùng bàn năm xưa sau bao năm xa cách, trong ánh mắt là nỗi nhớ nhung, là xúc động, là nhẹ nhõm… cũng có thể là tiếc nuối.
Cuối cùng, Giang Liễm Chu dừng lại ngay trước mặt cô. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả âm nhạc trên sân khấu đột ngột dừng lại, ngay cả khán giả cũng nín thở.
Họ cũng chẳng rõ bản thân đang mong chờ điều gì. Chỉ biết là cũng như cô dâu, họ đang chờ đợi một điều gì đó.
Thịnh Dĩ nhìn Giang Liễm Chu, môi khẽ mấp máy, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì. Vị khách mời phong độ, tuấn tú ấy mỉm cười, lặng thinh hồi lâu.
“A…”
Anh dường như đã định gọi một tiếng “A Cửu”, nhưng lại khựng lại. Hai giây sau, anh gọi: “Thịnh Dĩ.”
Cô dâu bất chợt thấy sống mũi cay cay, cô im lặng gật đầu.
Giang Liễm Chu cúi đầu, in một nụ hôn rất nhẹ, rất lịch thiệp lên bó hoa hồng trong tay, rồi dâng bó hoa ấy cho cô.
Tựa như thật lòng, đầy chân thành và chúc phúc mà nói: “Chúc cậu tân hôn vui vẻ.”
Không thể tận miệng nói với cô một câu “Tốt nghiệp vui vẻ”, nhưng dù thế nào đi nữa, anh đã kịp nói: “Chúc cậu tân hôn hạnh phúc.”
Màn hình phía sau khựng lại, bức thư thiếu niên từng viết dường như hóa thành tro bụi, tan biến.
Chỉ còn sót lại một tờ giấy, phía trên dòng ký tên “Giang Liễm Chu” đầy phóng khoáng, dòng chữ bên trên đã bắt đầu nhạt dần, mất sắc, viết rằng: “Có thể suy nghĩ về tôi một chút không?” rồi hoàn toàn vụt tắt.
Không bao giờ sáng lên nữa. Cô dâu chỉ nhẹ nhàng nhận lấy bó hoa, ánh mắt khẽ dừng lại một thoáng: “Cảm ơn.”
Họ ôm nhau một cái, rồi chia tay tại đó. Cô dâu quay người, đi về phía chú rể đang đợi mình, rồi ném bó hoa cưới về phía sau.
Còn vị khách mời thì quay trở lại bàn tiệc, đứng giữa đám đông, lặng lẽ ngồi xuống một góc khuất nhất, không một tiếng động, mà thầm nghĩ:
“Ai đã cưới lấy cô gái đa sầu đa cảm ấy,
Ai đang an ủi người con gái hay khóc ấy,
Ai giúp em vấn mái tóc dài,
Ai là người may vá chiếc váy cưới cho em…”
Là ai? Là ai vậy? Người đó có biết trân trọng cô không? Người đó có biết đã từng có một chàng trai, ở tuổi mười sáu, đã từng yêu cô đến nhường ấy. Người ấy đã viết tên cô vào từng kế hoạch cho tương lai. Cho đến tận tương lai… Mà họ lại chẳng có một tương lai nào với nhau cả.
Tiếng nhạc ngừng lại, Giang Liễm Chu ngân nga câu cuối cùng, giọng ca dịu dàng, mang theo lưu luyến, điềm tĩnh… lại như một tiếng thở dài.
Không rõ đó là một câu hỏi, hay chỉ là lời thì thầm với chính mình.
“Ngày mai, liệu em có còn nhớ?”
Chỉ cần em nhớ thôi, dù chỉ là trong chốc lát. Nhớ đến chàng thiếu niên từng cầm bút viết cho em dòng chữ “Tốt nghiệp vui vẻ”, với tất cả niềm kiêu hãnh của tuổi mười sáu.
Cả khán đài lặng như tờ. Giang Liễm Chu vẫn cụp mắt, không nói một lời. Anh cùng Thịnh Dĩ cúi chào khán giả, rồi lặng lẽ rời đi.
——-
Rất lâu sau đó, có phóng viên phỏng vấn anh: “Anh làm sao nghĩ ra được một sân khấu có cách trình diễn như vậy?”
“Diễn xuất của anh thật xuất sắc, một bài hát ngắn ngủi mà lại dồn đầy cảm xúc đến thế…”
Giang Liễm Chu chỉ im lặng rất lâu, không có gì là diễn xuất hay không diễn xuất cả.
Trong suốt 378 lần phát lại bài hát đó trong một tuần, anh đã luôn luôn tưởng tượng ra một khung cảnh như vậy.
Anh nghĩ: Người con gái mà mình từng yêu tha thiết… liệu có đang ở một nơi anh không thể thấy,
cùng một người thật tốt, ôm nhau, hôn nhau, nắm tay nhau đi hết quãng đường tương lai thật dài…
Còn anh, Giang Liễm Chu, chỉ là người… sẽ lướt qua thoáng chốc khi cô mở lại album cũ. Không còn tên họ, chỉ được gọi bằng bốn chữ lạnh lùng: “Bạn cùng bàn cũ.”
Anh chẳng biết gì cả, dù lòng ghen tỵ có khiến anh phát điên, thì nếu có cơ hội gặp lại Thịnh Dĩ, dù là trong lễ cưới của cô, anh vẫn sẽ nói: “Chúc cậu tân hôn vui vẻ.”
Dù cô mặc váy cưới không phải vì anh, dù người vì cô mà may áo cưới không phải là anh, anh vẫn mong cô hạnh phúc thật sự.
Tốt nghiệp vui vẻ, học hành vui vẻ, vẽ tranh vui vẻ… tân hôn hạnh phúc.
Anh sẽ cam tâm làm Giang Liễm Chu – kẻ chỉ xuất hiện trong 378 lần phát lại ấy, một vai phụ mà thôi.
Nhưng mà… Giang Liễm Chu nghĩ lại, ngay cả vai phụ trong bài hát ấy, anh cũng chẳng thể đóng nổi.
Bởi vì ngoài Thịnh Dĩ ra, anh chẳng muốn trong những ngày tháng đã đi xa, lại có thêm bất kỳ ai khác trở thành cô dâu của anh cả.
Những tháng năm xưa đã đi qua, nhưng tương lai của Giang Liễm Chu… vẫn luôn nằm trong tay Thịnh Dĩ.
——
À đúng rồi.
(Đoạn cuối như thể anh còn muốn nói tiếp nhưng ngập ngừng mãi, rồi ngưng.)
Thật ra, nếu trong tất cả những kịch bản tồi tệ nhất mà anh từng tưởng tượng, khi anh nói “Chúc cậu tân hôn vui vẻ”, mà Thịnh Dĩ chỉ cần có một phần vạn giây phút do dự, hỏi anh một câu “Cậu…”, thì anh sẽ lập tức nói cho cô biết.
Vậy thì, nhìn anh một cái thôi, anh sẽ không thua bất kỳ ai đâu.
…
Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu cùng chìm vào im lặng rất lâu. Màn trình diễn này thực sự vắt kiệt cảm xúc.
Sau mỗi lần luyện tập, cô đều cảm thấy bản thân như trống rỗng đi một nửa, cho đến khi có nhân viên đến nhắc nhở: “Anh Chu, chị Thịnh Dĩ, đến giờ lên sân khấu công bố phiếu bầu rồi.”
Thịnh Dĩ khẽ gật đầu cảm ơn, rồi lại nhắm mắt hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng. Sau đó, cô nhấc váy, chuẩn bị bước lên sân khấu thêm một lần nữa.
Lúc đi ngang qua bên Giang Liễm Chu, anh đột nhiên lên tiếng gọi: “Thịnh Dĩ.”
Cô quay đầu lại: “Ừ?”
Giang Liễm Chu khựng lại vài giây, rồi lắc lắc đầu.
Chỉ nói một câu rất nhẹ: “…Tốt quá rồi.”
Thịnh Dĩ không hiểu anh đang nói gì. Nhưng vẫn khẽ gật đầu, mỉm cười đáp lại: “Ừ, tốt thật.”
Giang Liễm Chu cụp mắt xuống, rồi bước theo cô, cùng đi về phía trước.
—–
378 lần phát lại một bài hát.
378 lần ôm hoa hồng đi về phía cô.
378 lần tự mình diễn tập những kết cục tồi tệ nhất.
378 lần không thể gọi ra cái tên “A Cửu”.
378 lần tự nói “Chúc cậu tân hôn hạnh phúc”.
Nhưng cuối cùng, anh chẳng nói gì cả. Anh chỉ nói: Tốt quá rồi. Em vẫn còn đứng nơi đó, để anh dốc hết toàn lực mà bước đến gần em. Để anh có thể lấp đầy tất cả khoảng trống. Thật sự… thật sự là…tốt quá rồi.
