Thịnh Dĩ chỉ cảm thấy mình…chắc là chưa tỉnh ngủ, hoặc không thì đang nằm mơ. Bằng cách nào mà cô lại thấy được, cảm nhận được Giang Liễm Chu hôn lên mu bàn tay cô chứ?
Dù nụ hôn đó rất rất nhẹ, dù Giang Liễm Chu làm ra vẻ vô cùng tự nhiên, như thể họ đã luyện tập động tác này đến hàng trăm lần, phong độ, tao nhã, không mang chút tình ý nào, giống như…
Giống như chỉ là một nghi thức xã giao phương Tây, hoặc chẳng qua chỉ là phần mở đầu cho một điệu valse.
Nghĩ vậy cũng đúng thôi, phương Tây còn có nghi thức hôn má, thì một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay có là gì?
Thịnh Dĩ lướt mắt nhìn khán giả phía dưới, ai nấy đều tỏ vẻ dửng dưng như chẳng thấy gì. Cô lại âm thầm hít sâu một hơi, cố giữ vững trái tim vừa run lên khe khẽ, rồi cuối cùng cũng dời mắt khỏi mu bàn tay, nhìn về phía Giang Liễm Chu.
Trên mặt Giang Liễm Chu vẫn là nụ cười nhạt, y hệt lúc họ tập luyện, xa cách, khách sáo, lạnh nhạt.
Thịnh Dĩ trong lòng chợt… thấy khó chịu một chút.
Giang Liễm Chu giơ tay cô lên. Động tác tiếp theo là quay vòng, Thịnh Dĩ xoay hai vòng theo đúng nhịp như đã tập trước đó, rồi rất thuần thục đặt cánh tay phải lên vai Giang Liễm Chu.
Cô cảm nhận được bàn tay ấm áp kia nhẹ đặt lên eo mình, Thịnh Dĩ ngước mắt lên, mỉm cười dịu dàng nhìn Giang Liễm Chu.
Ngay giây sau, nhân lúc váy dài che chắn phía dưới, cô không một tiếng động nhưng mạnh mẽ…giẫm một phát lên chân Giang Liễm Chu.
Giang Liễm Chu: “…”
Cú này… thật sự hơi đau đấy. Nhưng Giang Liễm Chu là người có ý thức cực kỳ cao trên sân khấu.
Dù âm thầm rút chân vì đau, anh vẫn duy trì vẻ ngoài trầm ổn cao quý, cụp mắt xuống, nhìn chăm chú Thịnh Dĩ trong vòng tay mình.
Đúng lúc này vũ đạo bước vào đoạn cao trào, Giang Liễm Chu tiến lên nửa bước, Thịnh Dĩ lui lại.
Bàn tay đặt hờ trên eo cô liền nhân cơ hội nắm lại. ngón tay khẽ cong, khuất sau ống kính, khẽ khàng cào vài cái.
Với Thịnh Dĩ, người có vùng eo vô cùng nhạy cảm, cảm giác như anh gãi thẳng vào tim cô vậy.
Cô suýt thì giật bắn người, may mà gắng gượng kiềm chế, đè xuống thứ cảm giác ngứa ngáy khiến người run rẩy ấy.
Cô trừng mắt nhìn Giang Liễm Chu một cái, Thịnh Dĩ cứ ngỡ mình trừng rất hung dữ. Nhưng do bị cào đến ngứa, trong mắt cô vốn đã sẵn ý cười, lại gắng nhịn khiến ánh nhìn có chút lấp lánh, kết hợp với nốt ruồi lệ ở khóe mắt, cái liếc đó chẳng hề hung dữ chút nào, ngược lại… yểu điệu, mị hoặc đến mê người.
Yết hầu Giang Liễm Chu khẽ chuyển động, lòng bàn tay truyền đến một cái nắm mềm nhẹ khiến anh chấn động cả thần hồn.
Anh khẽ cúi đầu, giấu đi những cảm xúc trong đáy mắt.
Trên sân khấu, trong mấy vòng khiêu vũ ngắn ngủi, bao điều đã xảy ra mà khán giả hoàn toàn không hay biết.
Họ chỉ thấy Giang Liễm Chu hôn lên mu bàn tay Thịnh Dĩ, hai người đứng gần sát, khiêu vũ kề vai áp eo, ánh mắt dây dưa, ăn ý đến mức như thể đã ở bên nhau nhiều năm.
Khán giả dưới sân khấu còn có thể miễn cưỡng giữ vẻ điềm tĩnh, nên Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cũng chẳng thể nào biết ở phần bình luận trực tiếp lúc này, fan couple đã… phát sốt đến mức nào.
[Trái tim ai đang đập thình thịch? Là tôi đấy! Tôi thực sự… đơ luôn rồi…]
[Chưa từng đu CP bao giờ, nhưng giờ thì tôi hoang mang thật sự… Ý tôi là, hóa ra đu CP nó ngọt đến vậy sao…?]
[Tỉnh lại đi chị em ơi! Không phải đâu! Chỉ có cặp này mới ngọt vậy thôi, cảm giác như có người nhét đường thẳng vào miệng mình vậy.]
[Tôi đu đến điên mất rồi, ai nói cho tôi biết đi, trước giờ jlz (Giang Liễm Chu) đã từng hôn mu bàn tay ai chưa???]
[Fan 5 năm không mời mà đến. Nghe mà xót quá, Giang ca trước giờ chưa từng nhảy valse với ai, nên tôi cũng không biết.]
[Cả nhà ơi, lập hội trong siêu thoại ngay! Tối nay tụi mình tổ chức tiệc đường tại quê nhà hạnh phúc nào!!]
Chỉ với vài vòng khiêu vũ, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cũng đủ tạo nên một màn trình diễn ấn tượng.
Ở hậu trường, Doãn Song không nhịn được mà xuýt xoa cảm thán.
Uông Đồng Hân tò mò hỏi: “Song Song, cô cảm thán cái gì vậy?”
Doãn Song tặc lưỡi: “May mà Giang ca có gương mặt như bình hoa nhưng lại nổi lên bằng thực lực. Fan của anh ấy cũng đủ lý trí, nếu không thì giờ này fan only và fan CP đã đại chiến mấy trăm hiệp rồi nhỉ?”
Tống Viêm: “…”
Doãn Song: “Hả?”
Tống Viêm: “Tôi cứ thấy cậu đang móc mỉa tôi… mà chẳng hiểu vì sao.”
Doãn Song: “…”
Doãn Song nói không sai. Bao nhiêu năm qua, trong giới cũng chỉ có một Giang Liễm Chu, một huyền thoại không thể sao chép.
Thậm chí đến cả fan của anh, cũng trở thành tài liệu nghiên cứu mẫu mực cho vô số công ty quản lý nghệ sĩ:
Không chửi lộn.
Ít gây chuyện.
Chưa từng lên hot search vì scandal.
Cộng đồng gọn gàng quy củ.
Thường xuyên làm từ thiện.
Thậm chí còn ghi rõ “cấm trẻ vị thành niên nạp tiền” ngay trên banner.
Ai mà không ghen tị? Truyền kỳ là vì không thể lặp lại.
Anh là Giang Liễm Chu. Một Giang Liễm Chu không ai có thể thay thế.
…
Sáu người còn lại lần lượt lên sân khấu, cùng nhau cúi chào lần cuối.
[Sao lại hết rồi chứ! Tôi vừa thấy bài đăng chính thức nói tuần sau mới lên sóng, làm sao tôi chịu nổi đây…]
[Đừng đi mà, đừng bỏ tôi lại hu hu, tôi thật sự không ngại, dù các người chẳng làm gì, chỉ ăn cơm tán gẫu cũng được…]
[TÔI NHÌN THẤY RỒI!!! Thứ Sáu tuần sau phát sóng tập đầu tiên, đồng thời chiếu luôn phần livestream đầy đủ của nửa đầu; Thứ Sáu tuần kế tiếp phát sóng tập thứ hai, chiếu nốt phần luyện tập và hậu trường!!!]
[Tức là cứ hai tuần ghi hình một lần đúng không? OK! Cảm ơn ba mẹ nhà đài, cảm ơn đã cho tôi ăn đường!]
[Aaaaa như Tết đến rồi vậy! Tôi phải ra ngoài mua pháo ngay mới được!]
[Mọi người nhớ xem truyền hình vào Thứ Sáu tuần sau nha, rating cũng quan trọng lắm đó! (đôi mắt lấp lánh)]
…
Hôm đó, Thịnh Dĩ còn đặc biệt hỏi trợ lý nhỏ Mạnh Nguyên một câu, rằng chương trình bình thường sao có thể biên tập và phát sóng chỉ trong một tuần ngắn ngủi như vậy?
Theo lý thì ít nhất cũng phải để ra nửa tháng, mới có thể đảm bảo chất lượng nội dung.
Nhưng!
《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》không phải là tổ chương trình bình thường?
Bọn họ tiền nhiều như nước, chỉ vung tay một cái liền mời được ekip hậu kỳ nổi tiếng nhất ngành, đội ngũ vừa nhanh vừa chuẩn, danh tiếng vang xa về làm hậu kỳ, cam kết đúng tiến độ lên sóng.
Có lúc Thịnh Dĩ còn không nhịn được mà tò mò, rốt cuộc nhà đầu tư đứng sau chương trình này là ai mà giàu tới mức vung tiền như rác thế kia?
Ngay cả một tiểu thư như cô, Thịnh đại tiểu thư danh giá của nhà họ Thịnh cũng phải trố mắt ngạc nhiên.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với độ hot hiện tại của chương trình này, kiếm lời đầy túi e cũng chẳng có gì là quá.
Dù sao thì… Buổi ghi hình đầu tiên cuối cùng cũng đã kết thúc.
Ba ngày nay, Thịnh Dĩ ngày nào cũng dậy sớm về khuya, có cảm giác như đang sống lại những ngày cao điểm ôn thi đại học nghệ thuật.
Cũng may cô có tâm lý vững vàng, chứ nếu là một người bình thường, ba ngày như vậy chắc đã gục ngã mất rồi.
Tối hôm đó, tổ chương trình mời tất cả mọi người ăn tiệc mừng công, sau đó quay về khách sạn, Thịnh Dĩ ngủ một giấc ngon lành đến tận trưa hôm sau.
Mạnh Nguyên chu đáo đúng lúc gọi cơm trưa đến.
Thịnh Dĩ mơ mơ màng màng ăn xong, ngẩng đầu mới phát hiện hành lý của mình cũng đã được thu xếp đâu vào đấy.
Thịnh Dĩ: “…”
Trời ạ. Trợ lý mà Giang Liễm Chu sắp xếp cho cô… cũng quá là chu đáo đi chứ?
Cuộc sống dạng cơm đến chỉ cần há miệng, áo đến chỉ cần đưa tay như thế này, ai mà không thích cơ chứ?
Mạnh Nguyên cười tít mắt, khuôn mặt tròn trịa vốn đã đáng yêu, giờ càng thêm phần dễ thương: “Chị Thịnh Dĩ, vé máy bay là chuyến 11 giờ đêm nay, chương trình sắp xếp xe đưa đón, còn là vé hạng nhất ạ.”
Thịnh Dĩ gật đầu, tiện tay đăng nhập vào tài khoản Weibo của mình, ID là @Vọng Cửu.
Cô ngẩng đầu nhìn trần nhà.…Mạng vẫn giật.
Vốn dĩ cô đã nhận không xuể bài quảng cáo rồi, đơn đặt lịch cho tháng này còn sạch bách ngay trong giờ đầu tiên mở đặt từ tháng trước.
Gần đây, Giang Liễm Chu lại vừa ra bài hát mới, thiếu gia nhà họ Giang còn rộng rãi hiếm thấy mà giúp cô PR một phen.
Dĩ nhiên, PR của Giang đại thiếu gia, cũng chỉ là…@ cô một cái trên Weibo mà thôi.
Nhưng! Đó là Giang Liễm Chu mà!
Rất nhiều công ty nghe tin liền nhảy vào, một vài bên thậm chí còn ra giá trên trời.
Hòm thư cá nhân của Thịnh Dĩ sắp phát nổ đến nơi. Cô dứt khoát rút lui khỏi cuộc chiến, an yên nằm thẳng cẳng.
Cả ngày hôm đó, cô cứ như cá mặn nằm lì trong phòng khách sạn, thỉnh thoảng Mạnh Nguyên sẽ lại gần trò chuyện đôi câu cho đỡ chán.
Mãi đến khi xe của tổ chương trình tới đón họ ra sân bay. Qua cửa an ninh, ngồi đợi tại phòng chờ VIP, Thịnh Dĩ vẫn chưa thoát khỏi trạng thái lười biếng toàn diện.
Cô ngả người tựa lưng lên ghế bành êm ái, tiện tay lấy mũ đội lên mặt, lười nhác hỏi: “Nguyên Nguyên, sếp Giang của em mai có bay không?”
“Mối quan tâm này… thật sự là dành cho tôi à?”
Còn chưa kịp nghe Mạnh Nguyên trả lời, một giọng nói lười nhác, thong dong mà quen thuộc đã từ xa vang lại, rồi nhanh chóng áp sát sau lưng Thịnh Dĩ.
Chiếc mũ trên mặt cô bị nhấc lên. Một gương mặt tuấn tú đến mức không thể bắt bẻ liền phóng đại ngay trước mắt.
Thịnh Dĩ: “……”
Mạnh Nguyên vội vàng bổ sung lời giải thích: “Chào buổi tối, sếp! À, chị Thịnh Dĩ ơi, anh Giang bay cùng chuyến với chúng ta đấy, mà… ghế lại còn ngồi cạnh chị nữa kìa~”
Nói xong, Mạnh Nguyên còn chớp chớp mắt đầy đắc ý, cả khuôn mặt như đang viết: “Em có phải là quá thông minh, quá có tâm không?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô chẳng nói chẳng rằng giật lại cái mũ từ tay Giang Liễm Chu, ngồi thẳng dậy, liếc sang Mạnh Nguyên bằng ánh mắt đầy… bất lực.
Mạnh Nguyên vẫn tiếp tục chớp mắt, còn nghiêng nghiêng đầu, làm ra vẻ vô tội: “Sao vậy ạ, chị Thịnh Dĩ?”
B-King không bao giờ bộc lộ cảm xúc nội tâm, luôn ghi nhớ nguyên tắc ấy, Thịnh Dĩ trầm mặc hai giây, bình tĩnh đáp: “…Không sao.”
Dù gì người ta cũng đã mua vé hạng nhất cho mình rồi, mình còn có thể nói được gì nữa? Giang Liễm Chu khẽ bật cười, cũng không nói gì thêm, thoải mái ngồi xuống chiếc sofa đối diện cô.
Anh buông người xuống một cách uể oải, đôi chân dài duỗi ra, dáng vẻ lười nhác vô cùng, vừa cầm điện thoại vừa lướt qua lại nhàn nhã.
Anh đang nhắn tin với người quản lý của mình – Trang Nghiêu.
Lần này quay chương trình, Trang Nghiêu phải ở lại trong nước xử lý một vài công việc. Dù sao anh ấy cũng là quản lý vàng, không thể lúc nào cũng theo sát Giang Liễm Chu được.
[Trang Nghiêu: Mấy giờ cậu về đến? Tôi ra sân bay đón nhé. Lần này vẫn không đi cổng VIP à?]
[Ivan: Ừ. Cô ấy khó khăn lắm mới gặp được tôi một lần.]
[Trang Nghiêu: Được. Lần này chương trình quay khá tốt, lát nữa nhớ gọi Thịnh Dĩ ra, tôi muốn mời cô ấy một bữa cảm ơn.]
Ánh mắt Giang Liễm Chu khựng lại vài giây trên hai chữ “Thịnh Dĩ”, rồi thản nhiên lướt qua đề tài đó.
[Ivan: Còn nhớ tôi từng nói với ANH về mẫu người lý tưởng chứ?]
[Trang Nghiêu: Tất nhiên là nhớ.]
Làm nghệ sĩ, đặc biệt là nghệ sĩ đang nổi thì kiểu gì cũng bị hỏi đến câu “mẫu hình lý tưởng của bạn là gì”.
Trang Nghiêu là kiểu quản lý chu đáo, từ lâu đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho những tình huống như vậy, để Giang Liễm Chu còn có cái mà đối phó báo chí.
Chỉ có điều lạ lùng là…
Giang Liễm Chu đã nổi tiếng được vài năm rồi, thế mà số lần anh bị hỏi câu đó thật sự rất ít. Có lẽ vì trông anh quá “đơn độc lạnh lẽo” (?), nên truyền thông cũng ngại hỏi.
Vài năm đầu còn lác đác vài lần, chứ dạo gần đây, với độ nổi tiếng và khí chất cao xa của anh, gần như chẳng ai dám đề cập nữa.
Trang Nghiêu vẫn tiếp tục trò chuyện, thậm chí còn phản hồi lại:
[Chẳng phải là: có nốt ruồi nước mắt, tính tình tốt bụng, bề ngoài lạnh lùng nhưng bên trong dịu dàng, tốt nhất là biết vẽ tranh… đúng không?]
[Trang Nghiêu: Sao vậy?]
Ngoài cái yêu cầu “nốt ruồi nước mắt” nghe có hơi kỳ quái thì những điều còn lại cũng… khá bình thường mà?
[Ivan: Không có gì, chỉ là đột nhiên nhớ ra thôi. Cho tôi bổ sung thêm ba điều nữa.]
[Trang Nghiêu: ?]
[Ivan: Biết hát “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” thật hay, từng làm móng tay có gắn sao, và biết vẽ tranh nhưng… đại học lại học ngành kỹ thuật máy tính.]
[Trang Nghiêu: …]
[Trang Nghiêu: ?]
[Ivan: Ừm, tạm thời hết rồi.]
[Ivan: Nếu gặp ai phù hợp thì giới thiệu cho nghệ sĩ của anh một chút, cảm ơn.]
[Trang Nghiêu: Chi bằng cậu đi chết đi (emoji cười mỉm).]
Cảm thấy mình vừa bị quản lý mắng mỏ một cách khó hiểu (?), đại thiếu gia Giang tỏ ra vô cùng ấm ức.
Anh “chậc” một tiếng thật khẽ, rồi tắt màn hình điện thoại.
Trợ lý của Giang Liễm Chu mang cà phê tới cho họ, tất nhiên, phần của Thịnh Dĩ là sữa.
Cô khẽ nói cảm ơn, vừa nhấp được một ngụm thì đã nghe thấy giọng Giang đại thiếu gia nhẹ nhàng vang lên bên cạnh, nhẹ đến mức khiến Thịnh Dĩ thoáng nghĩ chắc là mình nghe nhầm.
“Cậu là kiểu người lý tưởng của tôi sao?”
Thịnh Dĩ sững người, ngẩng đầu nhìn Giang Liễm Chu. Giang Liễm Chu không hề nhìn cô, dáng vẻ như thể người vừa nói câu đó không phải là anh.
Thịnh Dĩ có chút ngơ ngác, nhưng vẫn nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp lại: “Thật ra tôi chưa bao giờ đặt nặng chuyện hình mẫu lý tưởng. Tôi chỉ xem cảm giác là chính.”
Nghĩ một lát, cô lại bổ sung: “Nhưng nếu là một người biết làm món cá ngon mà không có xương thì… càng tốt.”
Giang Liễm Chu lười biếng gật đầu một cái, xem như kết thúc chủ đề. Họ lại chờ thêm một lúc rồi lên máy bay.
Trước khi lên máy bay, Mạnh Nguyên tiện tay lướt xem một vòng WeChat Moments.…Kết quả, cô lập tức phát hiện mình vừa bị Giang Liễm Chu “dội bom” cả bảng tin.
Quan trọng nhất là dường như anh còn chặn Thịnh Dĩ không cho thấy.
[Ivan: (chia sẻ lại) Những loại cá nào vừa ngon lại ít xương?]
[Ivan: (chia sẻ lại) 15 cách chế biến cá đơn giản trong gia đình, bạn biết mấy món?]
[Ivan: (chia sẻ lại) Hấp, nấu lẩu, hay nấu canh, cách nào giúp giữ lại dinh dưỡng trong cá tốt nhất?]
Mạnh Nguyên, người vừa đeo tai nghe nghe nhạc trong phòng chờ, không hay biết chuyện gì xảy ra: “…Khoan… sếp tôi bị hack tài khoản rồi đúng không???”
——
Mạnh Nguyên đã chuẩn bị sẵn cho Thịnh Dĩ bộ đồ và đôi giày cực kỳ thoải mái, rất hợp để mặc khi đi máy bay.
Thịnh Dĩ vốn là kiểu người vừa đặt chân lên máy bay là ngủ như chết, ngoại trừ lúc bị tiếp viên gọi dậy để ăn, còn lại đều mơ mơ màng màng đến mức chẳng biết là ngày hay đêm.
So với cô, Giang Liễm Chu lại hoàn toàn tỉnh táo suốt chuyến bay, dù vừa kết thúc ba ngày ghi hình liên tục.
Anh nhìn thấy Thịnh Dĩ đang ngủ gật, đầu từ từ nghiêng về phía cửa sổ.
Giang đại thiếu gia mắt không liếc ngang, tay cũng không lộ vẻ gì khác thường, chỉ khẽ giơ lên, chặn lại đầu cô.
Tay anh rất nhẹ, rất chậm rãi, khẽ điều chỉnh vị trí… cho đến khi phần trọng lượng ấy tựa hẳn lên vai anh.
Anh nghiêng đầu, nhìn sang. Lông mi dài và dày rủ xuống, sống mũi cao thẳng, đôi môi hồng hào căng mọng, lấp lánh một lớp bóng mỏng.
Giang Liễm Chu khẽ mím môi, rồi quay đầu lại. Anh bỗng cảm thấy… hơi nóng lên một chút. Nhưng anh cũng không kìm được mà hơi nhướn mày, khóe môi lộ ra một nét cười mờ mịt.
……
Cho đến khi máy bay bắt đầu hạ độ cao. Tiếp viên nhẹ chân nhẹ tay đi tới, định đánh thức Thịnh Dĩ.
Giang Liễm Chu giơ tay ra hiệu bảo cô đừng làm vậy, rồi lại nghiêng đầu nhìn sang người đang ngủ bên cạnh.
Anh đưa tay ra. Rất khẽ, rất khẽ… anh vỗ vỗ vào đầu Thịnh Dĩ.
“Dậy đi.” Giọng Giang Liễm Chu hạ xuống rất thấp, nhẹ như tiếng gió.
Thịnh Dĩ khẽ động đầu, vẫn mơ mơ màng màng, khẽ rên một tiếng như mèo con chưa tỉnh ngủ.Giang Liễm Chu khựng lại trong giây lát, môi mấp máy, như muốn nói một điều gì đó.
Rồi anh khẽ gọi: “…Bảo bối.”
