Lúc ngủ, Thịnh Dĩ thật sự rất khác với cô khi tỉnh táo.
Bình thường cô không phải kiểu người nhiều lời, nhưng đã mở miệng thì kiểu gì cũng khiến người ta kinh ngạc.
Thỉnh thoảng bị cô “chọc” vài câu, người khác cũng không giận nổi, ngược lại còn thấy vừa buồn cười vừa thú vị.
Giang Liễm Chu luôn chắc chắn rằng mình không phải kiểu người “thích bị ngược”, bởi vì hồi cấp ba đã thế rồi.
Rõ ràng cô gái ấy vừa mở miệng là lạnh nhạt lại hay mỉa mai, vậy mà vẫn có không ít người muốn lại gần cô. Con trai con gái đều thế, ngay cả đám bạn của anh cũng suốt ngày “Thịnh Dĩ thế này”, “Thịnh Dĩ thế kia”.
Lần ghi hình này càng thể hiện rõ điều đó như Tiết Thanh Phù hay Doãn Song cứ quấn lấy Thịnh Dĩ, hết hỏi cái này đến hỏi cái nọ, dù gần như chẳng nhận được lời đáp mấy.
Nhưng mà, Thịnh Dĩ lúc ngủ…
Lại kỳ lạ đến mức mang theo vẻ ngoan ngoãn, dịu dàng. Không vùng vẫy, cũng chẳng lăn qua lăn lại, cứ yên tĩnh như thế tựa vào vai anh mà ngủ.
Lúc ngủ có vẻ mơ thấy gì đó, cô sẽ khe khẽ kêu “ưm” hai tiếng, Giang Liễm Chu chỉ cần nhẹ tay vỗ đầu một cái, cô liền ngoan ngoãn ngủ tiếp.
Cả quãng đường ấy, trái tim cứng cỏi của Giang đại thiếu gia, chỉ vì Thịnh Dĩ đang ngủ mà dần dần trở nên mềm như bún.
Cho nên cuối cùng, câu gọi “Bảo bối” ấy… mới lỡ miệng mà bật ra.
Bị ánh mắt vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc nhưng vì nghiệp vụ vững vàng nên vẫn bình tĩnh của tiếp viên hàng không nhìn trúng, Giang Liễm Chu hơi cúi mắt xuống, che đi cảm xúc, làm như chưa từng có gì xảy ra.
……
Thịnh Dĩ cảm thấy mình vừa mơ một giấc mơ thật kỳ lạ. Vừa ngáp dài vừa lững thững bước đi, cô vừa đi vừa cố nhớ lại.
Chỉ mới tham gia một show thực tế thôi mà… cô đã nhập vai đến mức mơ thấy Giang Liễm Chu gọi mình là “bảo bối” rồi sao?
Mạnh Nguyên cùng trợ lý đi theo Giang Liễm Chu là Chung Húc vừa lấy hành lý xong thì Thịnh Dĩ hỏi: “Không đi cửa VIP à?”
Giang Liễm Chu còn chưa kịp trả lời, Chung Húc đã nhanh nhảu đáp luôn: “Chị Thịnh, anh Giang rất ít khi đi cửa VIP. Anh ấy luôn cảm thấy fan lặn lội xa xôi đến đón, lại chờ đợi rất lâu, không dễ dàng gì, nên mỗi lần đều đi lối thường.”
Thịnh Dĩ sững người, khựng lại một chút, như định nói gì rồi lại thôi.
Giang Liễm Chu thì không cảm thấy điều đó có gì cần khoe khoang, chỉ nhàn nhạt liếc mắt nhìn Chung Húc một cái. Chung Húc lập tức ngậm miệng.
Anh mím môi, nhìn thoáng qua Thịnh Dĩ, nhưng không nói gì thêm. Chỉ xoay người, không quay đầu lại, phất tay với cô một cái rồi sải bước rời đi.
Thịnh Dĩ cúi mắt xuống, bật cười.
Cô luôn biết Giang Liễm Chu yêu nghề, biết anh khao khát đứng trên sân khấu hơn bất kỳ ai, cũng trân trọng từng chút sự ủng hộ mà người khác dành cho anh.
Nhưng phải đến khoảnh khắc này, cô mới nhận ra, thì ra, những gì cô biết về anh… vẫn còn quá ít, quá ít.
Cho đến khi rời sân bay, lên xe, từ xa vẫn còn thấy fan cầm băng rôn chạy vội về phía trong, nhưng trật tự, yên lặng, không làm ảnh hưởng đến hành khách xung quanh chút nào.
Thịnh Dĩ vẫn đang mải nghĩ, thì nghe Mạnh Nguyên hỏi: “Chị Thịnh, tay phải chị bị sao thế? Em thấy từ lúc xuống máy bay tới giờ chị cứ xoa mãi. Có cần em đặt lịch một bạn trị liệu đến massage cho không?”
Thịnh Dĩ cúi đầu, liếc nhìn tay phải của mình.
“Không sao đâu, chắc là vì không quen khí hậu ẩm ở Đảo Mùa Hè thôi.”
“Đúng thật đấy, dù gì cũng là đảo mà.” Mạnh Nguyên vẫn luôn là kiểu con gái tràn đầy năng lượng. “Em còn cảm giác lưng mình sắp nổi mụn đến nơi, kinh dị quá trời luôn.”
Thịnh Dĩ khẽ cười đáp một tiếng.
———
Sáng sớm hôm sau, Thịnh Dĩ bị một cuộc gọi trên WeChat đánh thức.
Cô nhìn cái tên đang làm phiền mình…Bối Lôi.
“Bọn tớ họp tổng kết cuối năm mà lòng dạ chẳng yên đây này.” Bối Lôi vừa mở máy đã nói như pháo nổ. “Giỏi quá ha Thịnh Dĩ, quen cả Giang Liễm Chu mà không thèm hé nửa câu với tớ!”
Thịnh Dĩ không nói gì, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào mặt Bối Lôi.
Bối Lôi: “……”
Giao chiến trong hai giây, cuối cùng cô nàng ấm ức đầu hàng: “Hu hu hu con sai rồi mà papa, con không nên sáng sớm đã gọi phá giấc ngủ của ba…”
Nói đến đây, Bối Lôi lại thấy hơi sai sai. Khoan đã? Chẳng phải hôm nay cô quyết tâm phải tra khảo Thịnh Dĩ cho ra lẽ sao?!
Tại sao mới vừa hỏi được có vài câu, bản thân lại đã vội vàng xin lỗi trước rồi……
Thịnh * rộng lượng vô song * người đẹp tâm tốt * từ bi như Phật * Dĩ, nghe thế thì tỏ ra vô cùng hài lòng, uể oải ngáp một cái. Tóc dài xoăn nhẹ trải khắp gối trông chẳng khác gì một bức tranh mỹ nhân đang ngủ.
“Là tại cậu mỗi lần đều đoán là mấy minh tinh tuyến mười tám, liên quan gì đến tớ.” Giọng cô thờ ơ.
Bối Lôi: “???”
Bối Lôi: “Làm ơn đấy, người thường chỉ cần từng học cùng trường với Giang Liễm Chu thôi cũng đã bô bô khoe khắp nơi rồi, huống hồ là từng ngồi cùng bàn suốt hai năm trời? Vậy mà cậu thì sao, im thin thít! Giữ bí mật cứ như thể đó là nhân vật không thể nhắc tới ấy.”
Bối Lôi: “……”
Càng nói, giọng cô ấy càng nhỏ lại, rồi chợt khựng lại, dè dặt hỏi: “…Không lẽ là thật sự không thể nhắc tới hả?”
Là fan cứng của cặp đôi Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân, Bối Lôi đương nhiên không bỏ sót buổi phát sóng trực tiếp nào.
Dĩ nhiên cũng nhìn rõ mồn một mọi tình huống giữa cô bạn thân và anh đại lưu lượng ấy.
Với con mắt sắc bén của một người từng trải qua trăm trận CP, nếu giữa hai người chỉ đơn thuần là bạn cùng bàn… Thì Bối Lôi tự nguyện lấy đầu mình ra mà đảm bảo 😀
Thịnh Dĩ khẽ cười khẩy: “Cậu đúng là có tài.”
Bối Lôi: “……”
Vẻ mặt Thịnh Dĩ bình thản như thể bản thân chỉ là một truyền thuyết thoảng qua gió, lời nói cũng lạnh nhạt như gió sớm: “Tớ chỉ đi làm nền thôi, cố gắng đừng kéo lùi cả đội là được rồi, cậu không cần quan tâm nhiều đến tớ đâu.”
“Gì cơ?” Bối Lôi kinh ngạc, “Cậu có nghe nổi không đấy? Cậu biết hiện tại tài khoản Weibo của cậu có bao nhiêu fan không hả?”
Thịnh Dĩ thật sự không biết. Bối Lôi đang nói đến cái nick phụ hoạ sĩ kia của cô.
Trước khi ghi hình, tổ chương trình có hỏi tài khoản Weibo của từng khách mời, Thịnh Dĩ tuỳ tiện đăng ký một cái nhỏ cho có, nộp để đối phó.
Fan thì… chỉ có một người, chính là tài khoản phụ để đăng hướng dẫn vẽ tay.
Ngay cả nhân viên đối chiếu thông tin cũng phải nghẹn họng: “Cô Thịnh, tài khoản này thật sự là của cô sao ạ?”
0 người theo dõi, 1 người theo dõi mình, không đăng bài nào?
Còn sạch hơn cái chén sau bữa trưa nữa.
Thịnh Dĩ lơ đãng đoán đại một con số, không hứng thú mấy, đáp qua loa với Bối Lôi: “Chắc mấy chục fan thôi, không sao đâu, cậu không cần an ủi tớ.”
Bối Lôi: “……Tự cậu lên xem đi.”
Còn xem cái gì mà xem, chẳng lẽ chỉ qua một đêm lại có thể mọc ra trăm ngàn fan chắc?
Thịnh Dĩ chẳng buồn để tâm, nhưng vẫn miễn cưỡng đăng nhập Weibo. Hệ thống lag mất nửa ngày mới đổi được tài khoản, mà rồi còn lag hơn nữa.
Thịnh Dĩ: “……”
Cô bắt đầu mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, bèn ngẩng lên nhìn Bối Lôi.
Bối Lôi đau lòng trách móc: “Cậu nổi như cồn chỉ sau một đêm rồi đó biết không Thịnh Dĩ?! Mau tỉnh táo lại đi! Người phối hợp với cậu là ai hả, là Giang Liễm Chu đó!! Hai người còn có cả hậu viện hội CP chính thức rồi!!”
Thịnh Dĩ: “::::::”
Đây là loại tâm trạng… cần dùng tới dấu ba chấm gấp đôi mới tả nổi…… Nói trắng ra là: Cô thực sự không dám tin.
Cô lấy lại vẻ điềm nhiên: “Vậy à.”
Bối Lôi: “……hứ.”
“Không cần đoán nữa, hậu viện hội CP của hai người tên là ‘Mộc Dĩ Thành Chu – Official’ đó.”
Sao cái tên này nghe hơi sai sai nhỉ? Nói vậy thôi chứ, với sự chuyên nghiệp cần có, Thịnh Dĩ vẫn làm tí chuẩn bị tâm lý, rồi lên Weibo tìm cái tên này.
… 243.834 fan.
Mua fan hả? Cô im lặng hai giây, lướt xuống xem. Bài ghim đầu khá bình thường, giới thiệu ngắn gọn, lượng thích, chia sẻ, bình luận đều cao ngất.
Dù sao cô cũng là một người hoàn toàn ngoài giới, nên thông tin liên quan đến cô vẫn chưa có nhiều.
Thịnh Dĩ mở phần bình luận bên dưới bài ghim.
Bình luận hot nhất:
[ Anh ấy thật lòng yêu cô ấy: A a a tui rớt hố rồi! Tui là fan mới từ màn catwalk đôi ở ngày 3 của 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 đây, hối hận muốn chết vì không coi từ ngày đầu. Chỉ là… tui muốn hỏi một chút, vì sao tên CP lại là Mộc Dĩ Thành Chu vậy? Chỉ vì tên có “Dĩ” và “Chu” thôi hả?]
Câu hỏi rất hợp lý. Thịnh Dĩ mở phần bình luận phụ ngay bên dưới, đập vào mắt cô là:
[ Mộc Dĩ Thành Chu – Cưới tại chỗ luôn: Hehehe, tên này là do văn hào của tụi tui đặt đó! Nguyên gốc “Mộc Dĩ Thành Chu” nghĩa là chuyện đã rồi, không thể thay đổi, hiểu đơn giản là “gạo nấu thành cơm”, cưới luôn ngay hiện trường, đêm đó đưa về phòng động phòng luôn nha! Tên chứa trọn phúc khí của người trong giới chúng tôi gửi đến Chu ca và A Cửu nhà chúng tôi! [mắt trái tim][mắt trái tim]
Thịnh Dĩ: “……”
Cô biết ngay là có gì đó sai sai mà.
“Ơ này…” Bối Lôi chen vào khi thấy cô đang lặng im, “A Cửu à, bảo bối A Cửu của tớ, hay là… cậu cho tớ hẹn ăn một bữa với đại minh tinh đi? Tớ cũng muốn gặp cậu ấy tận mắt.”
“Chẳng phải cậu gặp rồi còn gì?”
Bối Lôi: “?”
Thịnh Dĩ: “Cái đêm giao thừa cậu say khướt phát điên ấy, chính cậu ấy đi cùng tớ tới đón cậu.”
Bối Lôi: “……”
Thịnh Dĩ: “Còn muốn ăn tiếp không?”
Bối Lôi: “……”
——–
Lần ghi hình kế tiếp là tận nửa tháng sau, giữa chừng còn rơi vào dịp Tết âm lịch.
Bình thường Thịnh Dĩ sống một mình ở khu Hồ Duyệt Sơn Sắc, mỗi dịp lễ Tết mới quay về nhà họ Thịnh.
Tối qua, cô vừa nhận được cuộc gọi từ mẹ, bảo rằng năm nay bà ngoại sẽ đến Minh Tuyền ăn Tết cùng cả nhà.
Từ lúc Thịnh Dĩ tốt nghiệp đại học, ông ngoại đã mất. Ông bà ngoại vốn tình cảm sâu đậm, bà từ đó một mực ở lại Cảnh Thành, ít khi sang Minh Tuyền.
Mẹ cô khuyên không được, đành thuê hộ lý chăm sóc thường xuyên. Lâu lắm rồi chưa gặp bà ngoại, Thịnh Dĩ cũng bắt đầu sắp xếp đồ đạc, tính về nhà sớm một chút.
Tối nay đúng dịp nhà họ Thịnh tổ chức bữa tiệc tất niên gia đình, Thịnh Dĩ ngẫm ngợi xem nên gọi xe hay để Thịnh Nguyên Bạch qua đón mình.
Đang thu dọn, điện thoại rung lên hai tiếng. Cô khó nhọc duỗi người, với tay lấy điện thoại từ trên bàn.
[Ivan]: Đến nhà tôi, lấy kịch bản kỳ tới.
[A Cửu]: ……
Đang rất muốn đấm người đấy nhé… Cô thật sự rất muốn cho mấy khán giả vì màn biểu diễn trong chương trình mà đổ hố CP kia thấy thử xem, Giang Liễm Chu ngày thường là cái kiểu người gì.
[Ivan]: Anh Trang mấy hôm trước đi công tác, mang ít socola về.
[Ivan]: Để ở nhà tôi chiếm chỗ quá, qua lấy luôn đi.
Thịnh Dĩ trầm mặc vài giây, cuối cùng vẫn đứng dậy. Tuy bề ngoài cô nhìn Bking thế thôi, nhưng thật ra thì… cô cực kỳ mê đồ ngọt.
Các loại socola đủ nhãn hiệu chính là “đam mê lớn” của cô. Mà đã là đồ Trang Nghiêu cố tình mang tới thì cô cũng không tiện từ chối.
Đến trước cửa phòng Giang Liễm Chu, cô đứng lại, vừa định giơ tay gõ cửa thì cánh cửa đã được mở ra từ bên trong.
Cậu cả nhà họ Giang liếc cô một cái, ánh mắt dửng dưng, lạnh lùng đến mức không thể lạnh hơn: “Vào đi.”
Kịch bản và đống socola được đặt trên bàn trà trong phòng khách. Đảo mắt nhìn qua một lượt, số lượng socola kia thật sự không ít.
Toàn là những nhãn hiệu mà cô đã từng ăn qua, thậm chí rất thích. Cố gắng kìm lại sự vui sướng dâng lên trong lòng, Thịnh Dĩ bước tới, bình tĩnh cầm kịch bản lên lật xem.
Phải nói rằng… thật sự được chuẩn bị rất chi tiết.
Nếu lần ghi hình đầu tiên chỉ mới là sự khởi đầu hé lộ chút manh mối, thì đến lần ghi hình thứ hai, đã bắt đầu âm thầm gieo những ẩn ý cho câu chuyện “Giang đại minh tinh thầm yêu nhiều năm” rồi.
Nghĩ tới mới chỉ quay lần đầu mà fan couple đã mê mẩn đến vậy, thì đến lần thứ sáu…
Đang lật tới trang kịch bản tiếp theo thì Giang Liễm Chu cất giọng: “Socola đó, lần ghi hình tới nhớ mang theo hai miếng.”
Thịnh Dĩ ngẩng đầu nhìn anh.
Giang Liễm Chu tránh đi ánh mắt ấy, quay sang hướng khác: “…Kẻo lại hạ đường huyết ngất giữa lúc quay.”
Anh vừa nói vậy, Thịnh Dĩ lập tức nhớ lại lần ghi hình đầu tiên, khi Giang Liễm Chu lén đưa cho cô viên kẹo cứng vị trái cây.
Nghĩ lại, trong lòng vẫn thấy có chút cảm động.
Giang Liễm Chu đứng dậy vào nhà vệ sinh. Cô mím môi, gật gù như đang định nói gì đó, thì điện thoại bỗng rung lên.
…Hôm nay đúng là náo nhiệt thật.
Là cuộc gọi video từ WeChat của Thịnh Nguyên Bạch.
Thịnh Dĩ bắt máy: “Anh hả?”
Thịnh Nguyên Bạch đang ăn hạt dưa, giọng nói lẫn cả tiếng nhai, mơ hồ không rõ: “Em đang ở đâu đấy?”
“Đến lấy đồ một chút,” Thịnh Dĩ không muốn nói nhiều, “Có chuyện gì không?”
Thịnh Nguyên Bạch hỏi: “Chừng nào thì em về? Có cần anh tới đón không?”
Quả không hổ là người anh họ thân thiết nhất, chỉ cần nghe giọng là biết cô đang nghĩ gì. Thịnh Dĩ hài lòng gật đầu.
Không hiểu sao ánh mắt Thịnh Nguyên Bạch bỗng có chút lảng tránh, anh ngập ngừng rồi hỏi tiếp: “A Cửu, Mặc Mặc vừa rồi xem livestream thấy em, còn hỏi ‘có phải cô Út lên chương trình rồi không?’ Lúc đó anh mới biết.”
“Mặc Mặc” tên đầy đủ là Thịnh Nam Mặc, bảy tuổi, con trai út nhà họ Thịnh, cũng chính là cháu gọi Thịnh Dĩ là cô út.
…Thật ra cũng không phải Thịnh Dĩ cố ý giấu. Chỉ là… cô thật sự không biết phải mở lời thế nào
Nhưng hiển nhiên, Thịnh Nguyên Bạch cũng không thật sự muốn biết lý do vì sao Thịnh Dĩ lại không nói. Anh rất tự nhiên chuyển sang câu hỏi tiếp theo: “Anh thấy em với cậu bạn cùng bàn năm xưa trên chương trình cũng thân thiết lắm, hai người là thật hay giả vậy?”
Thịnh Dĩ: “…”
Không hiểu sao, bị người thân hỏi một câu như vậy, lại thấy có chút… mất mặt.
Cô cố làm ra vẻ bình tĩnh, nhẹ nhàng như gió thoảng: “Tất nhiên là giả rồi, chuyện gì mà thật được chứ?”
Thịnh Nguyên Bạch như thở phào nhẹ nhõm: “Được, anh biết rồi, ừ, thế thì…”
Chữ “ổn rồi” còn chưa kịp nói xong, thì sau lưng Thịnh Dĩ đột nhiên vang lên giọng một người đàn ông.
Có vẻ đang đi về phía cô, không thấy mặt, nhưng giọng nói thì… nghe quen lắm.
“Bộ đồ ngủ đôi và áo choàng tắm, lát nữa nhớ mang theo luôn.” Người đàn ông đó cuối cùng dừng lại ngay sau lưng Thịnh Dĩ, hơi cúi người xuống, giọng nói còn rất thân mật “Socola đủ chưa?”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Nguyên Bạch: “…”
Không khí lặng ngắt ba giây.
Chiếc điện thoại bên phía Thịnh Nguyên Bạch lập tức bị ai đó giật lấy, gương mặt của chị ba nhà họ Thịnh lập tức phóng to trên màn hình. Trông còn khá là phấn khích.
“A Cửu! Ai vậy?! Nghe giọng là Giang Liễm Chu đúng không?! Hai đứa rốt cuộc là thật hay giả?!”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô bình tĩnh lại giọng: “Chị, bên chị… đang có những ai thế?”
Chị ba nhà họ Thịnh cũng lặng đi vài giây, không trả lời ngay mà đưa điện thoại ra xa hơn, lia camera một vòng.
Quả nhiên… Thịnh Nguyên Bạch, mấy anh chị họ nhà họ Thịnh, ba mẹ Thịnh, các cô chú bác trong nhà… không sót một ai.
Cuối cùng, ống kính dừng lại trên gương mặt nghiêm nghị, uy nghiêm của ông nội nhà họ Thịnh.
Chưa đợi Thịnh Dĩ lên tiếng, giọng ông nội cô đã vang lên, già nhưng vẫn rõ ràng và vang như chuông đồng, mang theo uy thế khiến người ta không thể cãi lời: “A Cửu, dẫn nó về ăn cơm gia đình đi.”
