Vẫn Cứ Thích Em

Chương 27: Lần ghi hình thứ 2.



Nhớ lại cái đêm mưa máu gió tanh, đao quang kiếm ảnh đó, dù đã rất lâu về sau, Giang đại lưu lượng vẫn cứ bàng hoàng như vừa mới xảy ra.
Nghĩ mà xem, anh tung hoành giới giải trí nhiều năm như vậy, cảnh lớn nào chưa từng trải qua.
Từ những trận tranh đấu lúc mới debut, đến các buổi concert hàng vạn người đổ dồn ống kính truyền thông, hay cả các lễ trao giải âm nhạc danh giá bậc nhất…
Thế nhưng Giang Liễm Chu vẫn luôn là kiểu người “mây bay gió thổi”, ung dung nhẹ nhàng đối diện tất cả.
Chỉ có đúng một đêm hôm đó, anh nhìn góc nghiêng của Thịnh Dĩ, vẻ mặt không biểu cảm gì đặc biệt, lòng bàn tay lại âm thầm toát mồ hôi.
Chắc là do nhà họ Thịnh ấm quá… Anh nghĩ vậy.
Điều kỳ lạ là, Thịnh Dĩ thật sự… hình như không còn giận nữa.
Cô im lặng mấy giây, rồi rất tự nhiên chuyển sang chủ đề khác, như thể chuyện “dịch sai tiếng Pháp” kia chưa từng xảy ra.
Đến gần 10 giờ tối, nghĩ bụng mùng Một Tết mà ở lại qua đêm cũng không tiện lắm, Giang Liễm Chu rất chủ động đứng dậy: “Cũng muộn rồi, con xin phép về trước, hôm khác lại đến thăm mọi người.”
Bà ngoại còn khen: “Hôm nay chương trình hay thật đấy. Bài ‘Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy’ bà còn hát được nữa kìa. Các cháu lại sắp quay chương trình hả? Lần này bà phải theo dõi cái gọi là…”
Thịnh Nguyên Bạch bổ sung: “Livestream ạ.”
“Ờ ờ, đúng rồi! Bà phải xem livestream của các cháu.”
Thịnh Dĩ: “……”
Sao tự nhiên lại có cảm giác… mất kiểm soát thế này.
Bà không nhắc thì thôi, vừa nhắc là cô lại không nhịn được tưởng tượng ra cảnh mình đang quay hình, còn gia đình thì ngồi trước màn hình chăm chăm theo dõi cô…
Cảm giác xấu hổ kỳ quặc lập tức ập tới.
Thịnh Dĩ chỉ âm thầm phàn nàn trong bụng, thì thấy Giang Liễm Chu đang mỉm cười nói: “Dạ, bà ơi, nếu sau này cháu có làm gì chưa tốt, bà cứ nhắc cháu để cháu sửa ạ.”
Thịnh Dĩ: “?”
Nhìn người ta kìa, tâm lý vững chãi đến mức này, ai mà không cảm khái?

Thế là từ hôm đó trở đi, cái tên “Giang Liễm Chu” cứ vang lên trong nhà họ Thịnh với tần suất không ngớt quanh lỗ tai.
“Ôi chao, bài này của Chu Chu hay thật đấy, không tệ không tệ.” Bà ngoại xem TV thấy bài hát của Giang Liễm Chu thì mừng rỡ, khen không dứt miệng.
Tên ăn bám ở nhà họ Thịnh – Thịnh Nguyên Bạch ngẩng đầu nhìn một cái, nói theo: “Bài này từng đoạt giải Ca khúc vàng đó bà. Giang Liễm Chu có nhiều bài hay lắm, để hôm nào con chép vào máy nghe nhạc của bà, bà nghe dần.”
Ngay cả ông Thịnh – người rất ít khi khen ai cũng không kìm được mà tán thưởng: “Công nhận, thằng bé này ngoại hình tốt, biết tiến lui đúng mực, quay chương trình cũng thú vị hơn người khác.”
Bà Thịnh gật đầu lia lịa: “Mà nó cũng đối xử tốt với A Cửu nữa, vừa thông minh vừa biết điều.”

Và điều càng không thể tin nổi hơn là…
Cả nhà nói xong thì đồng loạt quay sang nhìn Thịnh Dĩ, người đang yên lặng ngồi một bên, tay cầm cái búa nhỏ gõ hạt óc chó ăn. Cứ như đang chơi trò truyền hoa đánh trống vậy.
Thịnh Dĩ: “…”
Sao, phải bắt cô cũng phải tiếp lời mới chịu à?
Nhưng ánh mắt dồn dập kia thật sự gây áp lực không nhỏ, vì thế sau hai giây trầm mặc, cô thử dè dặt lên tiếng: “Đúng là rất có tài, là một nghệ sĩ… khá tốt?”
Vừa dứt lời thì thấy Thịnh Nguyên Bạch giơ điện thoại lên, nói vào micro: “Nghe thấy chưa Giang Liễm Chu? A Cửu vừa khen cậu đó.”
Sau đó là âm thanh gửi tin nhắn thoại, Thịnh Nguyên Bạch vẻ mặt đắc ý như thể vừa làm được chuyện to tát vĩ đại nào đó.
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “Anh đang làm gì vậy?”
Mặt Thịnh Nguyên Bạch như viết rõ “cố tình biết rồi còn hỏi”: “Thì gửi lời khen của em cho Giang Liễm Chu nghe chứ còn gì.”
Thịnh Dĩ còn chưa kịp nói gì, thì “ting” một tiếng, WeChat lại có tin nhắn mới.
“Ui chà, Liễm Chu nhắn lại rồi.”
Vừa nói, anh ấy vừa vô cùng nhanh nhẹn mở đoạn ghi âm và phát to ra cho Thịnh Dĩ cùng nghe.
Giọng của Giang Liễm Chu qua tin nhắn thoại có hơi khác ngày thường.
Có lẽ là vừa ngủ dậy hoặc mới làm việc xong, khàn khàn, hơi mệt mỏi, nhưng lại nhuốm một ý cười rõ rệt. “Cảm ơn anh Nguyên Bạch. Em vui lắm. Nếu mà được nghe chính miệng cô ấy trực tiếp nói ra thì… còn vui hơn nữa.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô ôm lấy nỗi xấu hổ muốn nổ tung của mình, cúi đầu đầy tuyệt vọng, tiếp tục đập hạt óc chó cho đỡ ngượng.
Cùng lúc đó…
“Có chuyện gì sao, anh Trang?”

Giang Liễm Chu duỗi chân dài, uể oải ngả người tựa vào lưng ghế, gọi với ra khi thấy Trang Nghiêu bước vào phòng thu.
Trang Nghiêu đưa cho anh một xấp tài liệu: “Lời mời chụp bìa cho các tạp chí thời trang năm nay. Tôi đã chọn lọc sơ bộ rồi, xem thử cậu muốn nhận cái nào.”
Giang Liễm Chu tiện tay cầm lấy cây bút, khoanh vài cái rồi trả lại, không mấy để tâm. Trang Nghiêu đáp một tiếng, chuẩn bị xoay người rời đi, mới đi được vài bước, đã bị gọi giật lại.
“Sao vậy?” Trang Nghiêu quay đầu.
Giang Liễm Chu xoay xoay điện thoại trong tay, mở khóa: “Có thứ này muốn cho anh xem.”
Trang Nghiêu nhướng mày: “Gì cơ? Dạo này cảm hứng nghệ thuật dồi dào thế?”
Giang Liễm Chu khẽ nhếch mày không nói gì, đợi anh ấy lại gần một bước.
Hai giây im lặng. Sau đó, Trang đại quản lý liền nghe thấy một giọng nữ dịu nhẹ vang lên trong đoạn ghi âm: “Đúng là rất có tài, là một nghệ sĩ khá tốt…”
Trang Nghiêu: “…”
Trang Nghiêu: “???”
Anh ấy im lặng ba giây. Trong ba giây ấy, đầu óc của Trang Nghiêu trống rỗng.
Cuối cùng, anh bình tĩnh hỏi: “Gì cơ?”
“Không phải nghe rõ rồi sao?” Giang Liễm Chu hơi nhướng mí mắt, “Câu A Cửu khen tôi đó.”
Trang Nghiêu mỉm cười nhẹ, mở điện thoại của mình ra: “Nói mới nhớ, tôi cũng có thứ muốn cho cậu xem.”
Giang Liễm Chu nghe vậy thì ngẩng đầu lên, chia bớt chút sự chú ý. Là lịch sử tìm kiếm trên trình duyệt.
“Đầu độc khiến người ta câm có phạm pháp không?”

“Đầu độc người ta câm thì phải ngồi tù mấy năm?”

“Trợ lý ám sát nghệ sĩ từng có tiền lệ chưa?”

“Làm sao khiến một người suốt đời không mở miệng nói chuyện nữa?”

Giang Liễm Chu: “…”
——
Sau một cái Tết vừa uể oải lại vừa dễ chịu, Thịnh Dĩ một lần nữa thu dọn đồ đạc, mang theo đầy ắp tình thương từ ba mẹ và vali chất đầy đồ, lặng lẽ trở về khu Hồ Duyệt Sơn Sắc.
Lúc này, sau nửa tháng chờ đợi, buổi ghi hình thứ hai của 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》cũng diễn ra đúng như kế hoạch.
Phản hồi từ tập đầu thật sự quá tốt.
Mà cũng trùng hợp, năm nay chương trình Tết trên đài truyền hình hơi nhạt, đến cả các blogger chuyên “cà khịa” cũng đuối không buồn lên tiếng.
Phim chiếu Tết thì cũng không bùng nổ mấy.
Trong bối cảnh đó, chương trình phát sóng vào đêm mùng Một như《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》lại chiếm sóng mạng xã hội một cách ngoạn mục.
Lượt xem bùng nổ ngoài dự đoán, mức độ bàn luận cũng tăng vọt.
Đạo diễn Dương vốn có phần lo lắng, nghĩ rằng do chương trình đã livestream một lần, bây giờ dù cắt ra được nhiều khoảnh khắc hay thì rating cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Nhưng mà… Mọi chuyện lại tuyệt vời như đang mơ vậy.
Tài khoản chính thức của chương trình tăng vọt lượt follow chỉ trong vài ngày, số lượt chia sẻ, bình luận, like cũng nhanh chóng nhân đôi.
Lượng khán giả đón chờ buổi ghi hình lần hai thì… không biết đã gấp bao nhiêu lần so với lần trước.
Vì vậy, ngay khi phòng livestream của lần ghi hình thứ hai được mở, một lượng lớn khán giả đã lập tức đổ vào.
Lượng truy cập tăng quá đột ngột khiến nền tảng livestream suýt nữa thì “sập”, một thời gian ngắn bị lag nghiêm trọng, đội kỹ thuật phía nền tảng phải cuống cuồng chạy nước rút để ổn định hệ thống.
Giống như buổi đầu tiên, lần này cũng có 8 phòng livestream cá nhân của các khách mời, tất cả đều hiển thị trong cùng một khách sạn.
Lúc này, tuy hình ảnh trong livestream vẫn chưa có khách mời xuất hiện, nhưng khung bình luận đã bắt đầu “chạy show” ầm ầm rồi.
[? Giờ là bảy giờ tối rồi, hôm nay thậm chí còn không để khách mời ngủ một giấc rồi mới ghi hình sao? Họ có mệt quá không vậy? Đây là đâu thế?]
[Hu hu, bạn phía trên chắc chắn là người đã xem buổi livestream lần trước rồi, có kinh nghiệm quá, ghen tị ghê…]
[Mình cũng hối hận lắm luôn! Sao không xem ngay từ buổi đầu cơ chứ! Ai lại là người đêm qua thức tới ba giờ sáng vì “Mộc Dĩ Thành Chu”*? Là tôi, chính là tôi! (ngẩng cao đầu đầy tự hào)]
[Nghĩ mà xem, sau khi cày xong livestream lần hai là lại được cày luôn tập phát sóng thứ hai, hạnh phúc muốn bay lên trời (quay vòng vòng)]
[Nghe nói lần ghi hình này không còn ở nước ngoài nữa, chắc là đang ở thành phố Z trong nước đấy.]
[Thật á?! Người ở thành phố Z như tôi lập tức muốn khóc vì vui đây! Ghi hình xong liệu có thể ra sân bay tiễn người không hu hu…]
Không thể không thừa nhận, quả thực có một số fan “thám tử” cực kỳ nhạy bén.
Dù tổ chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 đã làm công tác bảo mật rất kỹ, vẫn có vài thông tin rò rỉ về lịch trình ghi hình.
So với lần đầu tiên quay ở đảo mùa hè nước ngoài, lần này chương trình lựa chọn ghi hình ngay trong nước ở thành phố Z, một thành phố phía Nam.
Nơi đây có ngành du lịch phát triển mạnh, cảnh sắc tự nhiên đẹp đẽ, quan trọng hơn là có Công viên Vui chơi Mây Bay, một trong những khu giải trí lớn nhất trong nước.
Vậy nên khi vừa rộ tin đang quay ở thành phố Z, đạn mạc (bình luận chạy trên màn hình) lập tức bùng nổ, rất nhiều người đoán rằng lần ghi hình này có thể sẽ là chủ đề công viên giải trí.
[Nghe hơi thiếu mới mẻ rồi đó nha…]
[Bạn phía trên đúng là không hiểu thật rồi. Cần gì mới mẻ… Đừng nói gì khác, chỉ cần khách mời mở livestream, bọn họ vừa ăn lẩu vừa tán gẫu thôi là tôi cũng có thể xem suốt đời hu hu.]
《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 đã đại thắng ngay từ tập đầu, nên tất nhiên cũng có người lo lắng liệu chương trình có phải sẽ “đầu voi đuôi chuột”.
Lúc này, người xem thấy nhân viên lần lượt gõ cửa các phòng khách mời trong tám livestream cá nhân.
Thịnh Dĩ lúc đó hoàn toàn không biết đêm nay sẽ ghi hình.
Cô mới đến khách sạn được khoảng hai tiếng, ăn tối xong thì tẩy trang, thay sang bộ đồ ngủ mềm mại thoải mái, đang định tranh thủ vẽ tranh một chút rồi nghỉ ngơi.
Không ngờ cửa bất ngờ bị gõ. Cô cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ tiện tay chỉnh lại quần áo rồi mở cửa.
Thịnh Dĩ: “…”
[……]
[Vợ tôi xinh quá… Đồ ngủ của A Cửu cũng cho tôi xem à hu hu hu]
[@jlz (Giang Liễm Chu), rút đao đi, ai thắng thì người đó có nàng!]
Thịnh Dĩ lạnh nhạt nói: “Tổ chương trình bây giờ ác dữ vậy rồi à? Không thèm báo trước, cứ thế mở máy ghi hình luôn sao?”
Nhân viên: “…”
Hu hu hu. Tôi đã bảo rồi, tôi không muốn chịu trách nhiệm bên phía Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ cơ mà!
Hai người này, không giống những khách mời khác, chẳng thèm để ý họ đang tham gia một chương trình ghi hình.
Họ mà không vui là sẵn sàng mắng thẳng vào mặt tổ chương trình không chút nương tay…
Nhân viên tổ chương trình run rẩy đưa thẻ nhiệm vụ ra.

“Nội dung ghi hình đầu tiên lần này vẫn là kiểm tra độ ăn ý giữa hai người bạn cùng bàn năm xưa.”

Nhân viên vừa giải thích với khán giả trong livestream “Nhưng so với vòng hỏi đáp ăn ý lần trước, lần này hình thức đơn giản hơn một chút: đoán giá vật dụng.”
Khán giả nào đang mở cùng lúc hơn hai phòng livestream sẽ lập tức nhận ra: Bốn “bạn cùng bàn thường dân” đều đã nhận được thẻ nhiệm vụ. Còn bốn nghệ sĩ thì chưa.
Lúc này, Giang Liễm Chu đang lười biếng ngồi trước bàn, nghe bản thu âm trong phòng thu.
Anh đeo tai nghe chụp tai, tay trái gõ nhịp lên mặt bàn theo tiếng nhạc, ngón giữa hơi móc lại, tay còn lại thì vạch vạch vài chỗ cần chỉnh sửa trên bản ghi chú.
Âm lượng trong tai nghe mở rất to, thế nên nhân viên phụ trách đã gõ cửa rất lâu, mà anh vẫn không hề có phản ứng.
Cho đến khi khán giả nhìn thấy trong màn hình livestream, Thịnh Dĩ đã nhận nhiệm vụ xong cả rồi, thì Giang đại lưu lượng mới từ tốn xuất hiện, lững thững bước ra khỏi phòng.
Anh kéo cửa mở ra, đối diện với máy quay trước cửa, nhướng mày một cái, rồi mới chậm rãi tháo tai nghe, đeo lủng lẳng trên cổ.
Tựa vào khung cửa, giọng điệu lạnh nhạt giống hệt Thịnh Dĩ vừa nãy: “Mang đồ ăn khuya đến hả?”
Nhân viên: “…Không, không phải…”
“Ồ vậy à,” Giang đại thiếu khẽ gật đầu. Sau đó, ngay khi nhân viên còn chưa kịp phản ứng, anh đã chuẩn bị đóng cửa lại.
Nhân viên: “……”
[……]
[Tôi thật sự sắp cười chết rồi, sao lại có thể như vậy được! Giang Liễm Chu mà không ghép với Thịnh Dĩ, thì còn ghép với ai nữa chứ?!]
Nhân viên vội vàng đưa tay chặn cửa, vừa lau mồ hôi trán vừa nói: “Vậy… vậy… anh Giang, bọn em muốn mời anh thực hiện nhiệm vụ đầu tiên ạ, được không?”
Thấy ánh mắt tha thiết của nhân viên, Giang Liễm Chu hơi ngừng lại, cuối cùng cũng kéo cửa mở rộng ra: “Vào đi.”
Nhân viên lập tức thở phào nhẹ nhõm. Dù sao anh cũng hiểu, tất cả đều là hiệu ứng chương trình cả thôi.
Bất kể là ở đảo mùa hè lần trước, hay lần ghi hình trong nước lần này, tổ chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 luôn “chịu chơi”, chi tiêu mạnh tay, không để khách mời phải chịu thiệt.
Khách sạn tất nhiên là hạng sang. Giang Liễm Chu vừa mới vào phòng đã bắt tay vào làm việc luôn, đến mức còn chưa kịp dạo một vòng trong phòng, thậm chí vẫn chưa mở vali.
Máy quay nhanh chóng lia tới một chiếc vali vẫn nằm nguyên trên sàn.
Giang Liễm Chu lười biếng ngồi thả người xuống ghế, đại khái đã đoán ra dụng ý của tổ chương trình: “Lại muốn chơi trò mở vali đúng không?”
Nhân viên hỏi dò: “Trong vali của anh có gì… không tiện để chiếu không ạ?”
Anh lắc đầu: “Không có gì cả.”
“Trong vòng tiếp theo, các khách mời sẽ phải mở vali của mình, chọn ra một món đồ mà bản thân cho là có giá trị cao nhất.”

“Sau đó, chúng tôi sẽ mời người bạn cùng nhóm đoán giá món đồ đó.”

“Độ chênh lệch càng nhỏ so với giá thực tế hoặc so với giá trị trong lòng người chọn thì chứng tỏ mức độ ăn ý càng cao.”
Khán giả giờ mới hiểu ra trò chơi lần này là gì.
[Cái này đâu phải kiểm tra độ ăn ý, là kiểm tra gu thẩm định của người kia thì có!]

[Đúng đó, nếu đưa ra một món đồ hiệu thì chẳng phải dễ đoán giá quá à?]

“Tất nhiên…” nhân viên chương trình tiếp tục giải thích “Để tránh gian lận, người đoán chỉ được nhìn thấy đường nét của món đồ chứ không phải hình ảnh rõ ràng.”

“Tuy nhiên, vì lần trước Giang ca và bạn đồng hành của anh đã xếp hạng nhất, nên đội của hai người sẽ được hưởng một chút đặc quyền…”
“Chị Thịnh Dĩ sẽ được nhìn rõ món đồ đó trong vòng 5 giây.”

[!!! Trời ơi cái này là tặng điểm cho nhà “Giang – Thịnh” mà!!]
[Vui muốn xỉu… A Dĩ là người duy nhất được nhìn rõ món đồ, lần này chắc thắng rồi chứ gì nữa~]
Giang Liễm Chu dĩ nhiên đã hiểu luật chơi.
Anh gật đầu nhẹ một cái, tháo tai nghe đang vắt trên cổ để lên bàn, sau đó đi đến bên chiếc vali, từ tốn kéo khóa mở ra.
Trong vali anh chẳng có nhiều đồ, chỉ vài bộ quần áo và vài vật dụng cá nhân.
Tất nhiên, món nào cũng không rẻ. Nhân viên chương trình nhìn Giang Liễm Chu lục lọi trong vali một lúc, cuối cùng anh lấy ra một món: “Chọn cái này đi.”
Khi cả ba nghệ sĩ còn lại cũng đã chọn xong món đồ của mình, tám khách mời được gọi tập trung lại tại trường quay.
Tổ chương trình chỉ cho Thịnh Dĩ thời gian thay đồ, đến trang điểm còn chưa kịp.
Cô lạnh nhạt đứng giữa ba nữ khách mời khác ai nấy đều trang điểm kỹ càng, quần áo lộng lẫy, chỉ cảm thấy bản thân đúng là… không hợp lắm với kiểu chương trình như thế này.
Chưa kịp thốt ra lời nào, Doãn Song đã nhào đến ôm chầm lấy cô, còn dụi đầu qua lại như chó con:
“U hu hu A Dĩ à, nửa tháng rồi tôi không được gặp cô! Tôi nhớ cô chết mất! Mà sao cô để mặt mộc cũng xinh đến thế hả trời!”
Vừa dứt lời, Doãn Song bỗng cảm thấy có một ánh nhìn gay gắt như dao bén phóng tới mình.
Cô chậm rãi quay đầu…
Giang đại lưu lượng đang nhìn chằm chằm về phía này, thấy Doãn Song nhìn lại, anh liền nở một nụ cười nhàn nhạt với cô.
Doãn Song…rùng mình một cái.
Cô ấy ho nhẹ, nhanh chóng buông Thịnh Dĩ ra.
Để tránh gian lận, tất nhiên các đội không được giao lưu với nhau trong lúc thi.
Tổ chương trình đã dựng sẵn bốn tấm bình phong lớn trong hội trường, các nghệ sĩ đứng sau bình phong.
Trên mỗi tấm bình phong đều có một ô chữ nhật màu đen, khi không chiếu đèn thì không thấy gì, nhưng khi bật đèn phía sau lên, sẽ hiện ra được đường viền của món đồ, còn chi tiết thì vẫn không rõ.
Còn nếu rút tấm che màu đen ra, thì người phía sau có thể nhìn rõ món đồ thật qua một lớp kính trong suốt.

Các khách mời người thường đứng trước tấm bình phong, chuẩn bị đoán giá trị thực tế của món đồ phía sau.
Chính chỗ này là điểm thú vị nhất.
Vì món mà nghệ sĩ chọn có thể là món đắt tiền nhất, cũng có thể là món bản thân thấy quý giá nhất, nên nếu người đoán cứ chăm chăm đánh giá theo giá trị thị trường thì… chưa chắc đúng đâu nhé.
Lúc này, giọng phát thanh vang lên:
“Cặp đôi Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ do đã thắng ở vòng trước nên được đặc quyền nhìn rõ món đồ trong 5 giây.”
“Nhưng những cặp khác cũng có thể giành được thời gian tương ứng thông qua trò chơi sắp diễn ra sau đây.”
“Mời bốn nghệ sĩ đeo kính che mắt và tai nghe cách âm.”
“Các bạn học cùng nhóm, hãy cầm quả quýt bên cạnh, bóc ra một múi, vòng tay qua tấm bình phong, đút quýt cho nghệ sĩ ăn.”
“Cặp nào là người đầu tiên ăn phải hết thì sẽ được cộng 3 giây, cặp thứ hai được 1 giây, hai cặp còn lại không có phần thưởng.”
[……Ủa trời, căng vậy luôn á?]
[Bảo là show bạn học mà sao chơi toàn mấy trò level bạn trai bạn gái thế này…]
[Tui không cần biết nữa! “Giang – Thịnh” lên cho tôi!!!]
Phát thanh: “Bắt đầu tính giờ!”
Thịnh Dĩ cầm lấy quả quýt bên cạnh, nhanh nhẹn bóc vỏ, tách ra một múi. Quýt vốn là loại trái cây cô thích ăn nhất, nên thao tác vừa nhanh vừa gọn.
Trong khi ba người còn lại mới chỉ bóc đến đáy quả quýt, thì cô đã cầm một múi, đưa tay vòng ra sau bình phong.
Giang Liễm Chu lúc này đang bị bịt mắt, đeo tai nghe, hoàn toàn không nhìn thấy động tĩnh gì, cũng không nghe được gì ngoài tiếng nhạc trắng trong tai.
Nhưng anh mơ hồ ngửi thấy một mùi hương quen thuộc. Là mùi chỉ riêng mình Thịnh Dĩ có.
Không phải nước hoa, nhưng từ khi ở bên nhau càng lâu, anh lại càng dễ nhận ra mùi này, như một tín hiệu tự nhiên giữa hai người.
Giang Liễm Chu lúc học cấp ba, nhiều lần không cần ngẩng đầu cũng biết cô đang đi đến gần, chỉ bằng mùi hương này.
Lần này cũng vậy, mùi của Thịnh Dĩ lặng lẽ len lỏi xuyên qua mùi quýt nồng nàn, mùi nước hoa của ba người kia, thậm chí cả mùi tinh dầu mà chương trình cố tình đốt trong phòng để gây nhiễu…
Anh vẫn có thể cực kỳ chính xác mà tìm được cô trong muôn vàn mùi vị.
Giang Liễm Chu khẽ nhếch môi, dù đang bị bịt mắt vẫn tự nhiên tiến một bước về phía cánh tay của Thịnh Dĩ.
[???]
[Giang ca sao có thể trâu bò thế trời, đầu anh có gắn radar à?]
[Mấy người còn dám nói là không có ăn ý nữa hông? Đây là tình yêu thật sự đó mấy chị ơi!]
[Ơ? Sao tự nhiên không thấy tài khoản yyds nữa nhỉ? Bình thường chị đó là fan Giang-Thịnh số 1 mà, dẫn đầu đoàn thuyền mà?]
[Yyds? Là cái bạn @Mộc Dĩ Thành Chu yyds trên Weibo đó hả?]
[……Cả nhà ơi tui còn đây, tui vẫn đang xem nè, chỉ là tui đang suy nghĩ một chuyện… hoặc cũng có thể tui nhìn nhầm rồi, mà livestream thì không tua lại được, giờ tui cũng không dám chắc.]
[Ủa gì vậy? Cái gì cơ?]
[Vừa nãy Giang ca không phải đã mở vali à? Hình như… tôi thấy… ở góc vali ảnh có bộ đồ ngủ giống hệt bộ mà Thịnh Dĩ mặc hồi nãy…]
……
Lúc này, Thịnh Dĩ tự nhiên không hề biết gì, trong khi bên ngoài, bình luận vì một bộ đồ ngủ mà đã nổ tung như bão.
Tốc độ spam nhanh đến mức quản lý viên phải khóa chậm tần suất bình luận, nhưng vẫn không ngăn nổi hàng loạt comment như:
“Trời má!”
“Aaaaaaa!”
“Mặc đồ ngủ đôi đúng không? Chính là couple rồi còn gì nữa!!”
Còn cô, lúc đó vẫn đang hơi khom người, không quá thành thạo mà cầm múi quýt bằng tay phải, đưa tới đưa lui trước mặt, thử tìm Giang Liễm Chu trong không gian lớn phía sau tấm bình phong.
Đến khi cô dùng ngón cái và ngón giữa kẹp lấy múi quýt, còn ngón trỏ khẽ lướt đi để dò tìm. Bỗng chạm phải một vùng mềm mềm, rất mềm. Không biết là má, là mũi… hay là…môi.
Hai chữ này vừa hiện trong đầu Thịnh Dĩ, đầu ngón tay cô khẽ run lên một chút. Vì một cái run nhẹ đó, ngón trỏ của cô vô tình bật nảy trên phần mềm mại kia một chút.
Cô phản xạ có điều kiện, hoàn toàn quên mất đây là đang ghi hình trò chơi, theo bản năng liền muốn rụt tay lại.
Nhưng… chưa kịp rụt tay thì Giang Liễm Chu, tưởng là cô đang đưa múi quýt đến miệng, đã mở miệng ra cắn lấy.
Khi răng chạm vào đốt đầu tiên của ngón trỏ, anh liền nhận ra có gì đó không đúng.
Đầu lưỡi anh khẽ l**m qua đầu ngón tay, vừa chạm đã biết là ngón tay cô. Anh lập tức thả ra ngay, mở miệng nhả ra ngón tay của Thịnh Dĩ.
Cô cũng hơi sững người một chút, vội vã rút tay về. Từng mạch đập trong tim cô như cũng đang run rẩy theo.
Vẻ mặt cô thì chỉ hơi mím môi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, âm thầm hít một hơi thật sâu.
Giọng phát thanh lại vang lên: “Chúc mừng nhóm Tiết Thanh Phù – Du Thâm đã về nhất trong trò chơi này, giành được 3 giây thời gian xem ảnh rõ nét! Mong các đội còn lại sẽ tiếp tục cố gắng!”
Thịnh Dĩ lúc này mới hoàn hồn một chút, nhớ ra họ vẫn đang trong cuộc thi. Cô lấy lại nhịp tim, lần nữa đưa tay ra phía trước.
Lần này, rõ ràng cô có kinh nghiệm hơn nhiều. Ngay khi đầu ngón tay chạm vào da ai đó, cô lập tức đổi ngón tay thành múi quýt.
Giang Liễm Chu lần này cũng rất phối hợp, ăn trọn múi quýt rất nhẹ nhàng. Khoảnh khắc khi môi anh rời khỏi đầu ngón tay cô, Thịnh Dĩ khẽ thở phào một cái.
Trò này…đúng là thử thách trái tim cô quá mức rồi.
Ngay giây tiếp theo, tiếng phát thanh vang lên: “Chúc mừng nhóm Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ đã về nhì, nhận được tổng cộng 6 giây thời gian xem rõ nét! Đồng thời cũng rất tiếc phải thông báo: nhóm Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân cùng Tống Viêm – Doãn Song không giành được phần thưởng. Mong các bạn tiếp tục cố gắng trong những vòng tiếp theo nhé!”
Nhân viên phụ trách theo dõi luồng bình luận không khỏi rùng mình khi thấy làn sóng bình luận như vỡ trận.
[Tui đã chết rồi… chết hẳn luôn rồi chị em ơi. Chắc kiếp trước tui cứu cả hành tinh nên kiếp này mới được ship Mộc Dĩ Thành Chu đó huhu.]
[Trời ơi chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” này đúng là… tui thích chết mất. Cầu xin ekip quay đến thiên trường địa cửu đi được không!!]
[Mặt tui đỏ tới tận mang tai luôn rồi, trời ơi sao cái khoảnh khắc đó… nó… nó ngọt ngào chết người quá trời ơi.]
[Giang ca, anh đáng có bạn gái đó… Nói đi, cam ngon hay tay vợ ngon hả anh?]
[Tui xin lỗi, nhưng não tui vừa tưởng tượng ra một chuỗi dài toàn là XXXX rồi lại XXXX rồi lại XXXX…]
[Chị em à, tui có một… “người bạn”..]
[Hu hu có thương hiệu nào nhanh chóng ký Giang ca với Thịnh tỷ làm đại diện không! Ký gì tui cũng mua hết! Đây là thứ đáng lẽ phải trả phí để xem chứ không thể miễn phí được đâu!!]
……
Dù lần này là cả tám người chơi chung một trò chơi, nhưng vì tính chất đặc biệt của phần này nên livestream vẫn chia theo từng phòng.
So với bình luận ở ba phòng còn lại, phòng của Giang – Thịnh thực sự là… dày đặc, cuồng nhiệt, phát rồ.
Trò đầu tiên trong ngày đã như vậy rồi… Thịnh Dĩ nhẹ nhàng xoa ngón tay vừa bị cắn, cụp mắt xuống.
Rất…rất khó tả.
Rõ ràng khi ấy Giang Liễm Chu không hề dùng sức, răng cũng chỉ chạm khẽ, vậy mà cảm giác để lại nơi ngón tay cô vừa ngứa…lại vừa đau.
Đã qua đến mấy phút rồi, nhưng cái cảm giác ấy chẳng những không nhạt bớt, mà còn ngày càng rõ ràng.
Thịnh Dĩ khẽ c*n m** d***. Dưới lời nhắc của nhân viên chương trình, Giang Liễm Chu tháo kính che mắt và tai nghe, nghiêng đầu liếc về phía sau tấm bình phong.
Vừa rồi, quả thật anh không cố ý. Vì vậy tâm trạng hiện tại của anh rất phức tạp,có một chút vui mừng khó diễn tả, cũng có một chút lo sợ.
Lo rằng hành động ban nãy sẽ khiến Thịnh Dĩ khó chịu. Đúng lúc đó, tiếng phát thanh vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cả hai.
“Được rồi, phần chơi khởi động đã kết thúc! Tiếp theo sẽ là vòng thi chính thức – Đại chiến ăn ý! Xin mời các vị khách mời vào vị trí chuẩn bị. Bốn nghệ sĩ, xin hãy lấy ra món đồ mà bạn đã chọn là quý giá nhất trong lòng mình từ chiếc hộp báu bên cạnh.”

“Để tăng tính công bằng, mức giá mà nghệ sĩ báo lại sẽ được quy về một khoảng chuẩn, đồng đều dưới 1 triệu tệ. Mỗi nghệ sĩ chỉ có một cơ hội gợi ý, gợi ý không quá hai từ, nội dung chỉ liên quan đến thuộc tính vật phẩm.”

“Bây giờ, trò chơi chính thức bắt đầu!”

Thịnh Dĩ xưa nay luôn là người biết giữ bình tĩnh trong mọi tình huống.
Vì vậy cho dù khoảnh khắc vừa rồi đúng là đã khiến cô rối loạn tâm trí thật, nhưng đến khi quy tắc trò chơi được đọc lên, cô cũng đã dần ổn định lại nhịp tim.
Đèn trên tấm bình phong đồng loạt bật sáng. Lúc này, cô có thể nhìn thấy được hình khối sau lớp bảng đen.
Thời gian quan sát là một phút, trong 60 giây đó, Thịnh Dĩ được xem 6 giây bảng trắng rõ nét.
“Bắt đầu đếm ngược!”
Các nghệ sĩ đều đặt món đồ mình chọn sau tấm bảng đen.
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “???”
Tại sao trông nó lại giống một khối chữ nhật bình thường vậy trời? Còn là loại… nhỏ nhỏ vừa bằng bàn tay, kiểu hình dáng quá đỗi giản dị?
Một cái hộp sao? Bên trong đựng gì? Kim cương? Vàng? Ngọc phỉ thúy?
So với ba món đồ còn lại của các nghệ sĩ khác thì… Dù gì họ cũng có hình dáng cụ thể đàng hoàng, nào là túi xách, nào là micro các kiểu.
Còn cái của Giang Liễm Chu thì đúng là, vuông vuông tròn tròn đến mức tức cười.
“Tốt, 30 giây quan sát đã kết thúc.”

“Bây giờ tắt đèn. Tiếp theo, Thịnh Dĩ và Du Thâm lần lượt có sáu giây và ba giây xem rõ bảng trắng. Bắt đầu!”
Tấm bảng đen được gỡ bỏ. Thịnh Dĩ được quan sát không hề bị che chắn vật phẩm phía sau.
Quả nhiên là một cái hộp, nhưng là một cái hộp rất bình thường, thậm chí còn giống hộp thủ công tự làm.
Không có bất kỳ hoa văn nào, trông hoàn toàn không giống hàng hiệu đắt tiền.
Chiếc hộp được mở nắp, nhưng bên trong… chỉ có một tờ giấy trắng.
Thịnh Dĩ: “???”
Có ai thấy hàng loạt dấu hỏi chấm đang xếp hàng dài trên đầu tôi không?

Sáu giây trôi qua trong chớp mắt. So với vẻ hân hoan như thể đã đoán trúng giá của Du Thâm, thì Thịnh Dĩ chỉ muốn g**t ch*t Giang Liễm Chu.
Đây đúng là minh chứng sống cho cụm từ “đồng đội heo chính hiệu”!
……
Thật ra không chỉ mỗi Thịnh Dĩ.
Ngay cả khán giả đang theo dõi với góc nhìn của Thượng Đế cũng một đầu mù mịt.
[Rốt cuộc Giang ca lấy thứ gì vậy? Tui nãy giờ nhìn cũng đoán không ra luôn đó.]
[Người ta chọn món quý giá nhất: lấy ra đồ vật chính. Giang ca chọn món quý nhất: đưa tụi tui xem hình dạng vỏ hộp đại khái??]
[Là giấy sao? Không lẽ… chi phiếu? Giấy mua nhà?]
[Đừng nói chứ, gấp cũng khá là chỉn chu đấy.]
……
Suy đoán của cư dân mạng là vậy, thì Thịnh Dĩ tất nhiên cũng không khá hơn.
Bản thân tờ giấy thì chẳng đáng giá là bao, nhưng nếu là hợp đồng mua nhà hay gì đó tương tự… thì hiển nhiên là vô cùng đắt đỏ.
Thịnh Dĩ âm thầm suy đoán trong lòng. Với độ giàu có của đại thiếu gia Giang, món đồ anh chọn là “quý giá nhất” thì chắc chắn cũng phải có giá trị rất cao.
Mức giá tối đa là một triệu tệ, vậy thì…hay là đoán luôn: 990 nghìn tệ?
Thời gian một phút nhanh chóng kết thúc, tiếp theo sẽ là phần gợi ý cuối cùng.
Giới hạn trong hai chữ. Thịnh Dĩ mang đầy kỳ vọng ngước mắt nhìn về phía sau tấm bình phong, liền thấy đại thiếu gia Giang thong thả, tự tin, chậm rãi đọc ra hai chữ.
Từng chữ, từng tiếng.
“Cùng cậu.”
Thịnh Dĩ lập tức vỗ tay một cái. Ổn rồi, không chạy đi đâu được nữa!
Gợi ý này quá rõ ràng rồi còn gì, không phải đang nói đến Hồ Duyệt Sơn Sắc sao? Trong cái hộp đó chắc chắn là hợp đồng mua nhà ở Hồ Duyệt Sơn Sắc!
Một căn hộ ở Hồ Duyệt Sơn Sắc thì đương nhiên vượt quá một triệu tệ, thế nên cô thậm chí không cần phải đoán 990 nghìn nữa, viết thẳng “1 triệu”, đảm bảo top 1.
Có lẽ khí thế tự tin của Thịnh Dĩ cũng lan sang cả khán giả trong livestream, nên lúc này mọi người trên màn hình cũng đầy tràn sự tin tưởng như cô.
Thịnh Dĩ “soạt soạt soạt” viết lên bảng câu trả lời của mình, rồi đưa cho nhân viên chương trình.
“Bây giờ bắt đầu công bố kết quả đoán giá.”
“Nhóm một: Uông Đồng Hân – Đoàn Minh Tể. Đoàn Minh Tể đoán giá: 310,000. Giá trị thực tế: 390,000. Sai lệch: 80,000 tệ.”
“Nhóm hai: Tống Viêm – Doãn Song. Doãn Song đoán giá: 120,000. Giá trị thực tế: 760,000. Sai lệch: 640,000 tệ.”
“Nhóm ba: Tiết Thanh Phù – Du Thâm. Du Thâm đoán giá: 450,000. Giá trị thực tế: 440,000. Sai lệch: 10,000 tệ.”
Trên màn hình livestream lập tức bùng nổ tiếng “Wowww” khắp nơi.
Dù gì thì sai lệch chỉ 10 nghìn cũng là cực kỳ chuẩn xác rồi!
“Nhóm bốn: Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ. Thịnh Dĩ đoán giá: 1 triệu tệ. Giá trị thực tế…”
Giọng phát thanh ngập ngừng một chút.
“0.3 tệ. Sai lệch: 999,999.7 tệ.”
Thịnh Dĩ: “…”
[……]
[Tôi… tôi chịu rồi.]
[Anh Giang à…….]

“Tiếp theo, xin mời các nghệ sĩ công bố món đồ mà mình đã chọn. Bắt đầu từ người có sai lệch lớn nhất — Giang Liễm Chu.”
Giang Liễm Chu bưng cái hộp ấy chậm rãi bước ra. Anh lấy hết mọi thứ bên trong ra, đặt lên bàn.
Không phải chỉ là một tờ giấy, mà là cả một xấp, rất nhiều, rất rất nhiều tờ. Có tờ lớn, có tờ nhỏ, có cái trông như giấy ghi chú, cũng có cái giống như mẩu giấy xé vội từ góc nào đó.
Thịnh Dĩ đột nhiên cảm thấy… có chút quen thuộc.
“Là…”
Giang Liễm Chu hơi ngừng lại một nhịp. Giọng anh có vẻ lơ đãng, nhưng lại mang theo một chút cẩn trọng khó nhận ra.
Tựa như đang cố tỏ ra bình thường, nhưng lại sợ bị nhìn thấu điều gì đó. Anh thậm chí còn tránh ánh mắt của Thịnh Dĩ.
Rồi anh khẽ nói: “Là… những mẩu giấy mà cô ấy từng viết cho tôi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...