Thật ra trong năm nay, thỉnh thoảng Thịnh Dĩ vẫn sẽ nghĩ đến Giang Liễm Chu. Hoặc nói đúng hơn là cô thậm chí chẳng cần phải cố tình nhớ đến anh.
Dù sao thì, sau khi Giang Liễm Chu ra mắt, đúng là nổi đình nổi đám. Dù không cố tình theo dõi, nhưng vẫn rất dễ bắt gặp anh, ví dụ như khi bước vào một quán cà phê, bỗng nghe thấy giọng hát trầm thấp, chậm rãi của anh vang lên. Bên cạnh có mấy cô gái khe khẽ bàn tán, bảo sao giọng hát này lại dễ chịu đến thế.
Hoặc là trên đường, chỉ cần vô thức ngẩng đầu lên, nơi góc phố kia lại hiện ra bức ảnh khổng lồ của anh trên màn hình quảng cáo.
Thời trung học, Giang Liễm Chu chỉ mặc đồng phục học sinh bình thường mà đi giữa biển người, vậy mà vẫn có từng nhóm nữ sinh viết thư tình gửi cho anh. Huống hồ là bây giờ qua năm tháng, anh đã dần rũ bỏ nét non nớt của tuổi thiếu niên, vẫn sắc sảo như xưa, nhưng lại thêm phần tuấn tú, thanh nhã.
Thậm chí đôi khi, cô còn bắt gặp trong phần bình luận dưới bài đăng của mình, nơi cô dùng thân phận họa sĩ để chia sẻ tác phẩm, một vài fan với cái tên như “Một chiếc thuyền trôi giữa sông Giang” nồng nhiệt khen ngợi: “Tranh của chị đẹp quá đi!”
…
Tất cả những điều vụn vặt ấy, gom lại, như thể từng ngóc ngách trong cuộc sống của cô đều bị ba chữ “Giang Liễm Chu” lấp đầy. Hoặc cũng có thể…cũng chẳng nhiều đến thế.
Nhưng Thịnh Dĩ luôn dành một góc chú ý cho anh. Bởi vì là Giang Liễm Chu.
Là Giang Liễm Chu đã từng cùng cô giận hờn cười đùa những năm trung học, là sắc màu đậm nét nhất trong ký ức của cô, là chàng thiếu niên áo trắng cưỡi ngựa rong ruổi, phóng khoáng và rực rỡ, là người mà chỉ cần nhắc đến hai chữ “thanh xuân”, trong đầu cô lập tức hiện lên hình ảnh của anh.
Nhưng… nói thật lòng. Thịnh Dĩ chưa từng nghĩ rằng sau khi tốt nghiệp, mình sẽ còn bất kỳ liên hệ gì với Giang Liễm Chu nữa.
Bạn cùng bàn thời học sinh có hàng ngàn hàng vạn, dù từng thân thiết cỡ nào, nhưng đã nhiều năm không liên lạc, thì cũng sớm trở thành người xa lạ trôi tuột theo dòng thời gian.
Giang Liễm Chu nổi tiếng đến vậy, nếu có gặp nhau trên một con phố nào đó, cùng lắm anh cũng chỉ gật đầu chào cô một cái. Thậm chí, đến cái gật đầu đó cũng đã là lịch sự quá mức, anh hoàn toàn có thể xem như chưa từng quen biết.
Đúng vậy, cho dù bây giờ cả hai cùng tham gia một chương trình, thậm chí còn bị sắp đặt đóng couple, phối hợp để tạo “phản ứng hóa học”, thì Thịnh Dĩ cũng không cho rằng mình và anh sẽ có bất kỳ mối liên kết nào thật sự.
Nhưng khoảnh khắc hiện tại, ngay lúc này đây, trong buổi phát sóng trực tiếp có hàng nghìn người đang theo dõi, Thịnh Dĩ nhìn thấy Giang Liễm Chu mang ra từng mẩu giấy nhỏ được giữ gìn cẩn thận, ngay cả mép giấy cũng được ép thẳng tắp. Trong phút chốc, cô suýt không kìm được nước mắt.
Mà thật ra, không chỉ riêng cô. Không ai có thể ngờ rằng điều Giang Liễm Chu lấy ra lại là những tờ giấy nhắn từ thời học sinh.
[Tôi sắp không chịu nổi nữa rồi mọi người ơi… tôi vừa ăn một cú hít thật sự… cầu xin hai người đấy, hu hu hu]
[Mọi người hiểu tôi không, càng ngọt tôi càng hoang mang. Tôi vốn chỉ định “ăn chơi một chút” thôi, nhưng bây giờ càng lúc càng thật tình. “Gỗ thành thuyền”* này, nếu hai người không kết hôn tôi thật sự sẽ tổn thương đấy.]
[Hu hu hu tôi muốn khóc mất! Trời ơi tôi sắp phát điên vì couple này rồi! Nếu bạn cùng bàn cũ của tôi mà giữ giấy nhắn của tôi kỹ đến vậy, tôi chắc chắn sẽ lấy người đó luôn! A Cửu! Mẹ đồng ý cuộc hôn sự này rồi!]
[Đợi, đợi đã… anh Chu vậy là đã cất giữ mấy tờ giấy nhắn do A Cửu viết từ trước sao? Đây mà không phải là yêu thì là cái gì? Không phải yêu thì tôi lộn ngược xuống ăn cơm luôn cho xem!]
[Tôi không dám nghĩ… nhưng mọi người nói xem… hồi học cấp ba, có phải là…]
[Người phía trước không dám nói thì để tôi nói! Giang Liễm Chu, hồi cấp ba anh có phải từng thích A Cửu rồi đúng không hả???]
……
Thịnh Dĩ không kìm được, bước lên phía trước, mím môi, khẽ cầm lấy một tờ giấy xem thử.
Chữ viết của cô hồi cấp ba khác hoàn toàn so với bây giờ. Đây có lẽ là mẩu giấy cô viết cho Giang Liễm Chu trong giờ toán.
“Buồn ngủ quá, tớ sắp gục rồi.” Có thể thấy đúng là cô mệt thật. Chữ đầu tiên còn viết khá vuông vắn, càng về sau càng xiêu vẹo, đến cuối thì nguệch ngoạc đến mức chính cô bây giờ cũng phải khó khăn lắm mới đọc nổi.
Nhưng hồi đó, Giang Liễm Chu lại hiểu được.
Anh lười nhác nhấc bút, viết lại: “Muốn ăn kẹo cao su không? Tôi thưởng cho này.”
Thịnh Dĩ nghĩ ngợi một lát, cảm thấy nhai kẹo trong lớp thì hơi gây chú ý, liền viết tiếp: “Không ăn nữa, tôi đọc truyện tranh một lúc, cậu canh thầy giùm tôi nhé.”
Rồi vẽ một mũi tên chỉ xuống, chắc là định đưa giấy cho anh, nhưng lại nghĩ thêm một chút, viết tiếp:
“Tan học nhớ giảng lại giúp tôi đoạn này.”
Giang Liễm Chu vừa mở giấy ra xem, Thịnh Dĩ đã lấy truyện tranh ra đọc, còn anh thì đọc đến đâu chăm chú đến đó, chưa kịp đọc xong thì thầy giáo dạy toán đã lững thững đi tới bên cạnh chỗ cô ngồi.
Công tử nhà họ Giang vẫn còn mải mê đọc mẩu giấy, chẳng hề nhận ra nguy hiểm đang ập đến, còn cười khẽ một tiếng như thể rất thích thú.
Thầy giáo liền ghé sát lại hỏi: “Xem gì thế, vui vẻ thế kia?”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
…
Cái kết sau đó, tất nhiên là thầy toán chậm rãi, vô cùng hài lòng mà tịch thu cả truyện tranh lẫn tờ giấy.
Tập truyện đó là một trong những bộ Thịnh Dĩ thích nhất, và Giang Liễm Chu thì dĩ nhiên biết rõ điều này. Cho nên tan học, cậu ấm họ Giang liền đứng dậy, thờ ơ đi thẳng ra ngoài.
Lúc ấy, Trì Bách thấy thế vội vã đuổi theo anh, phẩy tay không nói lời nào.
Còn Thịnh Dĩ thì đi vệ sinh một lúc mới về. Vừa trở lại, cô đã thấy tập truyện lặng lẽ nằm trên bàn mình.
Cô có chút bất ngờ, hỏi anh thì Giang Liễm Chu, cái người lúc nào cũng hống hách ấy lại bĩu môi nói một câu: “Thầy dạy toán đương nhiên phải trả lại rồi.”
Tự tin đến phát ngán, nhưng bao nhiêu năm trôi qua như thế, Thịnh Dĩ vẫn chưa từng biết rằng, lúc anh cầm về tập truyện, anh còn tiện tay mang theo cả tờ giấy nhỏ kia…Và rồi, để nó cùng những mẩu ký ức khác, được xếp chồng lên nhau, ngay ngắn sạch sẽ, cất giữ đến tận bây giờ.
—–
Lúc đó, MC trong chương trình hỏi qua loa trong loa phát thanh: “Giang Liễm Chu, anh có thể nói một chút về lý do chọn món đồ này làm ‘vật phẩm quý giá’ không?”
Giang Liễm Chu khẽ cười, đáp: “Ừm… Thật ra là lúc dọn nhà không lâu trước đây vô tình tìm thấy, gần đây tôi cứ xem đi xem lại, nên liền cho vào vali mang theo. Bởi vì…”
Anh dừng một nhịp“…Vì đó là một quãng thời gian rất quan trọng, và cũng rất đáng để nhớ.”
Nói ra thì buồn cười, anh cẩn thận đến thế nào chứ. Lời chỉ dám nói một nửa, nửa thật, nửa giả.
Thịnh Dĩ cũng mím môi khẽ cười, cầm tờ giấy trong tay, trong lòng muôn vàn cảm xúc đan xen. Thời gian trôi đi, cảnh vật đổi thay, cô và chính mình năm ấy đã chẳng còn là một người nữa.
Vậy mà đôi khi, nhìn vào Giang Liễm Chu của hiện tại, cô lại vẫn cảm thấy anh hình như vẫn là chàng trai rực rỡ ánh sáng năm nào.
Dễ dàng thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, là nhân vật chính bẩm sinh giữa đám đông, là người mà khi vô tình nhớ lại, hoặc trong những giấc mộng về đêm khuya, bạn vẫn sẽ bật cười một cái và thầm thốt lên: “Người ấy thật tốt biết bao.”
Là dáng hình mà bạn đã từng gặp trong tuổi trẻ, rồi suốt cả đời này, sẽ chẳng thể nào quên được nữa.
Chưa bao giờ cô từng nhớ nhung một người đến như vậy.
Chỉ cần đứng bên cạnh anh, cô đã cảm thấy chính mình cũng đang sống một cách trọn vẹn. Quá khứ từng trải qua, đáng để cảm ơn, tương lai phía trước, đáng để hy vọng.
…
Lúc này, Giang Liễm Chu chợt đổi giọng: “Vậy… tại sao mấy người lại định giá có 0,3 tệ?”
Thật ra cũng hợp lý, đồ vật là do nghệ sĩ tự chọn, là những thứ có giá trị tinh thần đặc biệt với họ, nhưng không đồng nghĩa với việc chúng thực sự có giá trị vật chất cao.
Nếu để khách mời tự định giá thì chẳng công bằng. Cho nên bước định giá thực tế sẽ do tổ chương trình phụ trách, căn cứ vào độ hao mòn, tính khấu hao, để đưa ra một con số tương đối hợp lý.
Nhưng rất rõ ràng, vị thiếu gia xưa nay luôn ngông cuồng như Giang Liễm Chu hoàn toàn không hài lòng với con số đó.
Tổ chương trình giải thích: “Chúng tôi không tìm thấy giá trị vật chất đặc biệt nào từ những tờ giấy, nên đã tính theo giá giấy vụn, cân lên rồi cho ra con số 0,25 tệ.”
Lời chưa nói ra: Bọn tôi còn làm tròn cho anh thành 0,3 rồi đấy nhé.
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Cậu ấm nhà họ Giang càng nghe càng không phục, nhướng mày một cái: “Dựa vào đâu mà các người lại tính theo giá giấy vụn?”
Tổ chương trình: “?”
Tổ chương trình: “Chứ còn gì nữa?”
Giang Liễm Chu ung dung cúi người, từ xấp giấy trên bàn lôi ra một tờ giấy ghi chú bằng giấy kraft, có họa tiết kẻ sọc. Anh giơ nó lên, lắc lắc trước mặt mọi người: “Nhìn rõ chưa?”
Thịnh Dĩ… Thật sự cảm thấy tờ giấy đó nhìn quen quen.
Cô vừa chợt nhớ ra, còn chưa kịp ngăn lại thì đã thấy vị đại thiếu gia kia mở tờ giấy ra, rất đỗi bình thản đọc to: “Hôm nay, Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ lập cược: nếu sau này Giang Liễm Chu có được một triệu người hâm mộ, thì Thịnh Dĩ sẽ phải trả Giang Liễm Chu 100 tệ tiền mặt và ngoan ngoãn gọi một tiếng ‘Anh Chu’. Ngược lại, nếu Giang Liễm Chu không làm được, thì phải trả Thịnh Dĩ 100 tệ và thành tâm gọi một tiếng ‘ba’.”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô thật sự không thể hiểu nổi, hồi học cấp ba, chẳng lẽ cô lại là một đứa trẻ con đến thế sao? Sao lại có thể… ngốc nghếch đến độ viết ra thứ như vậy được chứ?
Giang Liễm Chu đút lại tờ giấy vào chỗ cũ, nửa cười nửa không: “Thấy chưa? Riêng tờ này thôi cũng phải đáng giá 100 tệ.”
Thịnh Dĩ: “……”
Xin hỏi… Anh rốt cuộc đang để tâm đến… cái gì thế này?
Nhân viên chương trình im lặng hai giây, rồi nghiêm túc lên tiếng: “Được, chúng tôi sẽ định giá lại vật phẩm của Giang Liễm Chu. Giá trị hiện tại là 100.03 tệ, chênh lệch với mức 1 triệu tệ là 999,899.97 tệ. Xin chúc mừng cặp đôi Giang Liễm Chu – Thịnh Dĩ, với khoảng cách tuyệt đối, chính thức giành lấy vị trí chót từ dưới đếm lên của vòng này!”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ: “……”
Ngoài hai người họ ra, toàn bộ mọi người có mặt tại hiện trường, từ sáu vị khách mời còn lại đến tổ công tác đều cười như muốn gãy cả người.
Ngay cả Tống Viêm, người từ đầu chương trình đã nổi tiếng là khó cười, giờ cũng chẳng màng đến hình tượng idol, ôm bụng cười gục luôn lên bàn.
[Tống Viêm: Người ta bỏ tiền ra xem show, còn tôi vừa có lương vừa được xem trực tiếp luôn.]
[Tôi không phải fan Giang Liễm Chu mà vẫn phải khen một câu: thật sự vừa đẹp trai, vừa tự luyến vừa đáng yêu, tôi có thể tưởng tượng ra hồi đi học anh ấy là kiểu người thế nào luôn đó hahahaha.]
[Aaaaa tôi là bạn học cấp ba với ảnh đây! Tiếc là khi tôi thi vào Nhất Trung Cảnh Thành thì học trưởng đã học lớp 12 rồi. Nhưng hồi đó ảnh thật sự là nhân vật huyền thoại của trường, có rất nhiều nữ sinh thầm thích.]
[Tôi chưa kể hết đâu, lần đầu tiên tôi gặp học trưởng là sau kỳ kiểm tra tháng đầu tiên, ảnh được lên phát biểu với tư cách thủ khoa khối, trời ơi đẹp trai ngất ngây… Mấy đứa con gái tụi tôi ngồi túm tụm lại chỉ để bàn chuyện ảnh đó chứ haha.]
[Haiz, cảm thán trăm lần vẫn thấy không đủ… Người từng là ánh hào quang của cả trường, cuối cùng lại trở thành một… tên ngốc trẻ con như bây giờ (ngã gục.jpg)]
…
Thịnh Dĩ lặng lẽ đặt tờ giấy nhỏ xuống, lặng lẽ nhìn quanh một vòng đám người đang cười đến gãy cả bụng, rồi lặng lẽ lùi lại vài bước.
Thôi vậy, cô không quen biết người tên Giang Liễm Chu này đâu.
Có lẽ vì màn xuất hiện của Giang Liễm Chu và Thịnh Dĩ thực sự quá “bùng nổ”, nên phần giới thiệu của những nhóm sau đó… đều có vẻ qua loa hơn hẳn.
Ví dụ như Tống Viêm. Người có điểm cười cực thấp ấy, lúc này đã chẳng còn sức để nghiêm túc nữa.
“Vật phẩm quý giá mà tôi chọn là… hahaha… là cái này, tôi hoàn toàn đồng ý với giá trị mà các anh định giá, đúng là… hahaha…”
Giang Liễm Chu: “……”
[Có! Độc! Đấy!]
[Tôi thật sự vừa khóc vừa cười, xem cái chương trình này mà cảm xúc như chơi tàu lượn siêu tốc ấy…]
[Tôi vừa mới nín cười được một chút thì Tống Viêm lại cười, thế là tôi lại nghĩ đến cảnh khi nãy, rồi lại lăn ra cười cùng ảnh… Tôi điên rồi!]
Nhưng dù có “qua loa” thế nào đi nữa… Mọi người cũng chẳng mấy bận tâm. Dù sao thì, ít ra họ cũng không xếp chót.
Vì giành được quyền bảng trắng 3 giây và chỉ chênh lệch đúng 1 vạn tệ trong phần định giá, tổ hợp Tiết Thanh Phù – Du Thâm giành hạng nhất, Đoàn Minh Tể – Uông Đồng Hân đứng thứ hai, còn Tống Viêm – Doãn Song đứng thứ ba.
[……Ai mà ngờ được chứ, tổ hợp từng được kỳ vọng cao như anh Chu với A Cửu, giờ lại tụt phát xuống chót bảng luôn = =]
[Mở màn hơi xui đấy… bắt đầu thấy hoang mang.]
[? Bạn hoang mang gì thế? Bạn tưởng đang xem “Nam nữ tiến lên phía trước” à? Ai thắng ai thua tôi không quan tâm, “Mộc Dĩ Thành Chu” mới là chân ái, tôi đã yên vị trên đỉnh cao của Kim Tự Tháp rồi nha!]
Thịnh Dĩ thật sự cũng không ngờ mình lại trở thành người xếp chót. Cô nghĩ nghĩ, cảm thấy bản thân vẫn là một người bình thường… chỉ là Giang Liễm Chu bị bệnh thôi.
Tổ chương trình thông báo: “Buổi ghi hình tối nay đến đây là kết thúc, mời các khách mời về phòng nghỉ ngơi sớm. Sáng mai, chúng ta sẽ tiến hành ghi hình vòng mới.”
“Thành phố Z là một trong những điểm du lịch nổi tiếng của cả nước, với cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp, nền ẩm thực phong phú, cùng một trong những công viên giải trí lớn nhất cả nước – Vân Tiêu Paradise.”
“Vì vậy, chủ đề của vòng ghi hình tiếp theo là …”
“Đêm kỳ diệu ở công viên giải trí.”
[!!!]
[Tui ngay lập tức chờ mong dữ dội luôn rồi, nghe tên thôi đã thấy hay ho quá trời.]
[Thật luôn hả… đúng là công viên thật này, cũng từng có nhiều chương trình quay ở Vân Tiêu rồi, không biết “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” có làm ra được điều gì mới không đây?]
“Như thường lệ, xếp hạng ở vòng đầu tiên sẽ mang lại một số lợi thế.”
Giọng phát thanh viên tiếp tục vang lên: “Lợi thế cụ thể là gì thì…”
“Thì ngày mai sẽ công bố!”
Dàn khách mời không ai thèm phản ứng. Giang Liễm Chu thậm chí còn uể oải vươn vai, chẳng mấy bận tâm, rồi tự mình thu dọn mấy tờ giấy nhỏ.
Tổ chương trình: “……”
Rốt cuộc có thể phối hợp chút được không… Các người như vậy, chúng tôi tung chiêu “giữ bí mật” mà không ai thèm hứng thú, rất mất mặt có biết không hả!
Buổi quay chính thức đã kết thúc. Phần tiếp theo, dù vẫn đang được livestream, cũng sẽ không được giữ lại trong bản chiếu hậu kỳ. Giống như lần quay đầu tiên, khi Giang Liễm Chu chờ nghe Thịnh Dĩ nói câu “chúc ngủ ngon”.
Thịnh Dĩ không xem lại bản phát sóng đầy đủ, nên đến giờ vẫn không biết thực ra hiện tại vẫn còn đang livestream.
Thế nên, cô nghĩ một lát, nhìn thấy Giang Liễm Chu đã lười biếng thu dọn xong xuôi, bèn bước lại gần. Đại minh tinh Giang Liễm Chu hơi hé mắt nhìn cô.
“Lần này quay xong chương trình, cậu rảnh vào lúc nào?”
Giang Liễm Chu cầm hộp giấy lên, nở nụ cười lười nhác: “Làm sao? Tính nhờ vả tôi à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “Phải đấy, tôi cầu xin cậu chết luôn giùm cái.”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ nói: “Bà ngoại tôi sắp quay về Cảnh Thành rồi, trước khi đi muốn đánh với cậu vài ván mạt chược. Mẹ tôi nhờ tôi hỏi cậu khi nào rảnh ghé qua nhà, rồi còn hỏi cậu muốn ăn món gì.”
Nghe vậy, cậu ấm nhà họ Giang thật sự bắt đầu ra vẻ, trầm ngâm vài giây.
“Ừm, lần trước món rau diếp xoăn trộn là cậu làm đúng không?” Giang Liễm Chu hơi uể oải, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía cô.
Trong đôi mắt đào hoa ánh lên ý cười, phản chiếu đầy đủ hình bóng cô. Tựa như cảnh đẹp vốn sinh ra để dành riêng cho cô.
Rõ ràng chỉ là một món ăn bình thường đến mức không thể bình thường hơn, chẳng cần chút kỹ thuật nào. Vậy mà giờ phút này, anh lại nghiêm túc đánh giá, khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng khen: “Tôi thích món đó.”
