Vẫn Cứ Thích Em

Chương 37: Ca khúc song ca trong album.



Giữa hai người lại rơi vào vài giây im lặng, Giang Liễm Chu từ từ, rất từ từ quay đầu nhìn về phía Thịnh Dĩ.
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu có vẻ khó tin lắm: “Lúc tôi còn chưa biết gì, cậu đã âm thầm phá hỏng danh tiếng của tôi đến mức này rồi sao?”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô khẽ hừ một tiếng: “Cậu thấy tôi phá danh tiếng cậu hồi nào?”
Giang Liễm Chu đưa tay chỉ chỉ vào mắt mình, ý rất rõ ràng: Hai mắt tôi đều thấy rồi nhé.
Thịnh Dĩ: “?”
Giang Liễm Chu lý lẽ hùng hồn: “Cô bé đó làm sao tự dưng lại gọi cậu là chị dâu? Với lại, cô bé nói lúc nãy ra ngoài đã gặp cậu, lúc đó đã gọi rồi, sao cậu không đính chính lại?”
Ghê, biết vận dụng lập luận phản – chính luôn cơ đấy.
Thịnh Dĩ lạnh nhạt: “Nói như thể cậu có cái gọi là danh tiếng vậy.”
Giang Liễm Chu: “?”
Thịnh Dĩ: “Cậu còn nhớ cái bài post hôm nay tôi cho cậu xem không? Nhiều người nghi ngờ cậu đơn phương tôi như thế, cậu còn gì gọi là ‘trong sạch’ nữa?”
Nói xong, cô cũng lười tranh luận về chủ đề chán ngắt này thêm nữa, vẫy tay với Giang Liễm Chu rồi quay người đi thẳng lên lầu.
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ đã đi được mấy bước, Giang Liễm Chu ở phía sau cũng theo bản năng mà lớn tiếng hơn một chút.
Nếu lúc nãy chỉ có hai người họ nghe rõ, thì giờ đây…những người đang qua lại xung quanh, vốn đã dỏng tai hóng chuyện, nay lại càng nghe rõ mồn một.
Và thế là, tất cả đều nghe thấy ông chủ đẹp trai, thần thái phi phàm, vạn người mê của họ, tức tối (hoặc gào lên) với bóng lưng Thịnh Dĩ: “Ai nói tôi đơn phương cậu chứ?!”
Người trong tòa nhà ai nấy đều rất bận rộn. Dù sao sếp cũng đang ở đây nên chẳng ai dám buôn dưa. Nhưng… ánh mắt là cửa sổ tâm hồn mà!
Thế nên nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy từng người một đang âm thầm trao đổi ánh mắt với nhau, trong mắt chứa đầy phấn khích. Dưa này ăn quá là ngon.
Tất cả đều hiểu ra. Ôi, thì ra là thế này nè: Sếp bị chị dâu tương lai phát hiện mình thầm yêu người ta, sếp chết cũng không chịu nhận, sếp tưởng không ai biết, nhưng tụi em biết hết trơn rồi nha!
Tối hôm đó, tòa nhà đã từng được gắn thẻ “hot” trên mạng, lại được cập nhật một tầng chuyện mới toanh:
[1029L: Trả lời 248L, khỏi đoán. Người như jlz mà bị đoán trúng chuyện đơn phương, chắc chắn sẽ thẹn quá hóa giận hahaha]
[1030L: ??? Người trong cuộc à? Làm sao bạn biết thế!!]
[1031L: Cái này thì không tiện nói đâu, nhưng tôi có thể tiết lộ anh ấy thật sự rất bối rối và tức giận, còn suýt nữa định truy tìm ra người đầu tiên tung tin này để chất vấn: Làm sao mà lại bảo tôi đơn phương sy được?!]
[1032L: …Tôi chẳng biết chuyện cụ thể ra sao, nhưng mặc dù chưa tận mắt chứng kiến, tôi có thể tưởng tượng ra giọng điệu của jlz luôn rồi = =]
[1033L: Giang Liễm Chu, mẹ xin lỗi con, hồi nhỏ không dạy con cái gì gọi là “chột dạ thì hay chối”. Mọi người đừng dọa ảnh nữa huhuhu, giờ ảnh chỉ biết ngượng ngùng thôi, nhỡ đâu nửa đêm chui vào chăn khóc thì sao? Có cần gọi A Cửu đến dỗ không?]

Giang Liễm Chu dĩ nhiên chẳng hề biết người ta đang bàn tán sau lưng chuyện mình thế nào. Nói thật thì, dù là ở trong chính studio Cố Chu của mình, nơi nhân viên thỉnh thoảng còn gặp được nhân vật truyền kỳ của giới giải trí tận mặt, thì anh vẫn luôn là đề tài được bàn ra tán vào nhiều nhất.
Nhưng đối với Giang đại thiếu gia, mấy chuyện đó… chẳng đáng để anh để tâm. Xin lỗi chứ, anh là Giang Liễm Chu đấy.
Bị người ta bàn tán, chẳng phải là điều đương nhiên à?
Thế nên giờ đây, anh vẫn đang thong dong lững thững đi theo sau Thịnh Dĩ, cùng quay về phòng thu mà anh thường ở. Đến khi quay lại phòng thu quen thuộc, Thịnh Dĩ thậm chí cảm thấy chân mình hơi tê rồi.
Trước kia đi ngang qua, sao cô không thấy studio Cố Chu lại rộng đến mức này nhỉ? Cô thả người nằm phịch xuống ghế sofa, chẳng buồn nhúc nhích nữa.
Giang Liễm Chu cầm một cốc nước ấm tới, ngồi xuống đối diện cô, đặt cốc nước lên bàn trà ở giữa.
Thịnh Dĩ liếc mắt qua, rộng lượng khen ngợi anh một câu: “Tiểu Chu tử càng ngày càng biết chăm người rồi đấy, ai gia rất là hài lòng~”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh im lặng hai giây, bèn cầm cốc nước lên, đặt thẳng xuống sàn bên phải mình.
Thịnh Dĩ: “?”
Không nhịn được nữa, cô duỗi chân ra đá anh một cái. Giang Liễm Chu cũng không né, để cô đá vào hẳn hoi, dù cú đá chẳng đau chẳng ngứa gì.
Anh chỉ “chậc” một tiếng, lại cầm cốc nước đặt lại chỗ cũ, đồng thời lầu bầu như thường lệ: “Kiếp trước chắc tôi nợ cô, cô tổ.”
Thịnh Dĩ hừ nhẹ, ra vẻ đại lão: “Biết là được.”
Cô ngừng một chút, cầm cốc lên nhấp một ngụm, rồi lặng lẽ thở dài. Sau khi nghỉ ngơi một lúc, khi đặt cốc nước xuống, ánh mắt cô vô thức lướt qua bàn trà.
Không phải cô thích bới móc đồ đạc của người khác. Nhưng miếng giấy A4 kia được đặt một cách tùy tiện quá, như thể ai tiện tay để đó vậy. Hơn nữa…
Cô và Giang Liễm Chu, dù sao cũng…
Giang Liễm Chu cũng không phản đối, nên Thịnh Dĩ ngả người tựa vào lưng ghế sofa, bắt đầu đọc từng hàng chữ một.
Mỗi dòng đọc qua, lại càng thấy là lạ, cho đến khi ánh mắt cô rơi vào một câu chữ nhất định…
Ca khúc đặc biệt trong album thứ bảy “December”.
Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “?”
Cảm giác bất thường mà cô vừa lờ mờ nhận ra, giờ đã hoàn toàn thành hình.
Cô từ từ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Giang Liễm Chu, hỏi: “Cái này… là gì vậy?”
Giang Liễm Chu lười nhác nhướng cằm, biểu cảm trên mặt thì rõ rành rành. Không phải trên đó viết hết rồi à? Cậu không đọc được tiếng Trung nữa sao?
Khoảnh khắc ấy, Thịnh Dĩ thậm chí có chút hối hận vì mình lại hiểu được biểu cảm của anh quá rõ ràng. Cô cố nhịn cảm xúc, nhưng tay lại nhanh hơn não, lập tức đặt tờ A4 như đang bỏng tay kia trở lại bàn trà.
Im lặng, lại im lặng. Cuối cùng, Thịnh Dĩ không thể giữ nổi nữa, không tin nổi mà hỏi Giang Liễm Chu: “Thứ quan trọng như vậy, sao cậu lại vứt bừa ở đây?”
Dĩ nhiên là cô hiểu, cô biết dạo gần đây Giang Liễm Chu đang tất bật chuẩn bị cho album mới, ngoài thời gian ghi hình chương trình, gần như anh đều ở lì trong phòng thu.
Phát hành album mới của Giang Liễm Chu, trong giới âm nhạc mà nói, gần như là một trận động đất.
Người trong nghề ai cũng dỏng tai hóng, fan thì đã sẵn sàng tay cào phím, chuẩn bị vừa tung link, vừa replay single đến cháy máy.
Mà điều khiến fan chờ đợi hơn cả…Chính là concert tour được anh tổ chức sau mỗi album, gần như đã trở thành thông lệ rồi.
Thịnh Dĩ cũng biết, trước đó Giang Liễm Chu đã ra mắt sáu album, mỗi album đều là tuyệt tác, ca khúc nào cũng có điểm sáng riêng, để lại dấu ấn đậm nét trong làng nhạc Hoa ngữ.
Cho nên…
Dù cô chưa hiểu December có ý nghĩa cụ thể là gì, nhưng cô biết rõ “Album thứ bảy” này, chính là nói đến sản phẩm tiếp theo của anh.
Và tờ A4 kia là ca khúc đặc biệt, chưa ra mắt, của album mới đó.
Mỗi từ khoá trong câu này đều đủ sức gây chấn động. Mà giờ, những từ khoá ấy cùng lúc xuất hiện, nổ tung trong đầu Thịnh Dĩ.
Tờ giấy ấy ghi rõ phần lời và phần nhạc đều do một tay Giang Liễm Chu viết. Với đẳng cấp của anh, không cần phải nghi ngờ về chất lượng.
Nếu hôm nay người nhìn thấy không phải là cô, mà là bất kỳ ai khác…Giang Liễm Chu vẫn bộ dạng hờ hững, thậm chí còn ngáp một cái như chẳng thèm để tâm, chẳng có chút nào giống như vừa bị rò rỉ bí mật tối cao trong nội bộ Cố Chu Studio.
Anh thuận miệng giải thích: “Nơi này ngoài tôi với anh Trang ra, chẳng ai vào được. Còn cậu thì…”
Ánh mắt của Giang Liễm Chu lúc này, dừng thẳng trên người Thịnh Dĩ.
Không hiểu sao, ngay khoảnh khắc ấy…Thịnh Dĩ bỗng nhiên cảm thấy có chút căng thẳng.
Cô giống như đang âm thầm suy đoán, sau khi ngừng lại một chút, rốt cuộc Giang Liễm Chu định nói gì đây? Nói rằng anh tin tưởng cô sao?
Thật ra cũng không cần thiết, Thịnh Dĩ luôn cho rằng, niềm tin chân thành, phát ra từ tận đáy lòng, vốn không cần phải nói thành lời.
Giống như cô, bất kể lúc nào, cũng tin chắc rằng, Giang Liễm Chu sẽ không bao giờ để cô rơi vào bất kỳ tình huống nguy hiểm nào.
Niềm tin đó… chưa từng dao động. Thế nhưng Giang Liễm Chu lại không nói thêm gì nữa.
Anh chỉ đặt một xấp tài liệu lên trước mặt cô, chính là phần văn kiện mà Trang Nghiêu đã đưa cho anh trước khi xuống lầu.
Thịnh Dĩ thoáng ngẩn ra, vẫn chưa hiểu ý anh là gì. Giang Liễm Chu chỉ nhấc cằm, ý bảo cô cứ mở ra xem.
Tim Thịnh Dĩ bất giác đập nhanh hơn. Cô mím môi, lặng lẽ hít sâu một hơi, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, rồi từ từ mở văn kiện ra.
Ban đầu cô chỉ lướt sơ qua, nhưng càng xem càng thấy không thể tin nổi, liền quay lại đọc từng dòng một thật kỹ.
Đọc đến một nửa, cô thậm chí bắt đầu nghi ngờ, liệu có phải mình đã… quên cách đọc tiếng Trung rồi không?
Phải mất một lúc lâu, như thể vừa tìm lại được ngôn ngữ đã đánh mất, Thịnh Dĩ mới khó nhọc bật ra hai chữ, cũng chính là mấu chốt của vấn đề: “…Song ca?”
Đối diện với sự mơ hồ và ngỡ ngàng của cô, Giang thiếu gia lại vô cùng thoải mái.
Anh thậm chí còn bất ngờ ho nhẹ một tiếng, rồi tiện tay bóc một viên kẹo ngậm cổ họng bỏ vào miệng: “Ngạc nhiên vậy sao?”
Hộp kẹo kim loại xoay mấy vòng trong tay anh, tiếng viên kẹo va vào vỏ hộp vang lanh lảnh.
“Điều khoản hợp tác cũng viết rõ ràng cả rồi. Có chỗ nào không hài lòng thì cứ nói, có thể bàn lại. Cậu cũng biết mà…”
Giang Liễm Chu nhướng mày, giọng lười nhác: “Anh đây xưa nay luôn hào phóng.”
Thịnh Dĩ: “?”
Cô thật sự không biết nên phản bác từ đâu. Chuyện này có liên quan gì đến hào phóng hay không?
Không thể phủ nhận, Giang Liễm Chu quả thực rất rộng rãi. Bản hợp đồng trước mặt cô này, đối với Thịnh Dĩ mà nói, chẳng khác nào bánh từ trên trời rơi xuống.
Lời nhạc do Giang Liễm Chu đích thân đảm nhận., thiết bị thu âm và phần quảng bá hậu kỳ do Cố Chu Studio lo liệu.
Còn có cả giáo viên thanh nhạc hướng dẫn toàn bộ quá trình… vân vân và vân vân.
Còn phần lợi nhuận bản quyền chia 50 – 50. Nói cách khác, chỉ cần cô cất giọng, thì ca khúc này, cô đã nắm một nửa lợi nhuận trong tay.
Ấy vậy mà giờ phút này, Giang Liễm Chu còn nói phần chia lợi nhuận… vẫn có thể thương lượng?
Thịnh Dĩ hít sâu một hơi, đặt bản hợp đồng xuống, nhìn thẳng anh: “Tôi không phải ca sĩ, chưa từng học nhạc lý… Tôi lấy gì song ca với cậu?”
Nghĩ đi cũng biết, Giang Liễm Chu nếu muốn tìm người hợp tác hát một bài hát, e rằng giới ca sĩ từ lớn đến nhỏ sẽ xếp hàng dài chờ đến lượt.
Hà tất gì phải là cô?
“‘Bạn cùng bàn của tôi’ cậu không phải hát rất ổn sao? Không cần lo, có tôi ở đây, cậu nghĩ tôi sẽ để cậu hát lệch tông à?”
Giọng điệu vừa dứt ra, chính là kiểu ngạo mạn mang thương hiệu Giang Liễm Chu.
Thịnh Dĩ im lặng chốc lát: “Nhưng mà…”
Giang Liễm Chu cắt lời cô: “Mấy chuyện đó không quan trọng.”
Thịnh Dĩ khựng lại.
Anh tựa người lười biếng vào ghế, giọng nhẹ hẫng: “Quan trọng là cậu có muốn hát cùng tôi bài này không?”
Thịnh Dĩ há miệng, định nói gì đó, thực ra cô nên từ chối.
Tất cả lý trí đều đang nhắc nhở cô như vậy.
Theo kế hoạch ban đầu, cô chỉ định ghi hình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”, không tham gia thêm bất cứ hoạt động nào, cũng không nhận quảng cáo.
Mà bài hát này… càng không nên động vào. Thế nhưng không hiểu vì sao, tựa như có một giọng nói mơ hồ, vẫn cứ thì thầm trong cô.
Nếu không hát cùng Giang Liễm Chu bài hát đặc biệt này trong album mới, sau này… cô chắc chắn sẽ hối hận.
Thịnh Dĩ hỏi: “Tại sao album này lại tên là December?”
“Ừm… hàm ý cũng nhiều.”
Giang Liễm Chu chống một tay lên cằm, khuỷu tay đặt hờ trên thành ghế sofa, “Tháng Mười Hai là kết thúc của một năm, nên càng phải trân trọng. Đồng thời, cũng là để bắt đầu một chương mới.”
Thịnh Dĩ cứ cảm thấy ở đâu đó có điều gì không ổn… nhưng nhất thời lại không nói ra được.
Giang Liễm Chu nhướng mày, ngón tay thong thả nghịch hộp kẹo trên tay, giọng uể oải: “Không vội. Cậu cứ về …”
Chưa kịp nói hết câu “nghĩ thêm một chút”, Thịnh Dĩ đã ngắt lời anh: “Tôi sẽ hát với cậu.”
Giang Liễm Chu còn đang ngẩn người, thì Thịnh Dĩ đã cầm lấy cây bút đặt cạnh, lật đến trang cuối, không chút do dự ký tên xuống bản hợp đồng.
Anh đã ký từ trước. Giờ phút này, hai chữ ký nằm cạnh nhau, một phóng khoáng tự do, một thanh tú linh động lại toát lên một loại hài hòa kỳ diệu.
Giang Liễm Chu cầm hợp đồng lên, ngắm nghía vài giây rồi khẽ nói: “Cũng không cần nói việc đồng ý hát với tôi như thể cậu vừa chấp nhận lời cầu hôn của tôi vậy đâu.”
Thịnh Dĩ: “…”
Thịnh Dĩ: “???”
Cô bật cười khẽ: “Cậu nghĩ gì thế? Tôi ký hợp đồng này là vì xuất phát từ tình yêu tha thiết sâu nặng với cậu à?”
Giang Liễm Chu liếc nhìn cô một cái, vẻ mặt đầy hứng thú, như thật sự muốn nghiêm túc thảo luận vấn đề này: “Thế ‘tha thiết sâu nặng’ là như thế nào?”
Từ ấy, hồi học văn lớp 11, thầy giáo từng nhấn mạnh kỹ lưỡng.
Nó xuất phát từ “Trung Dung”, chỉ tình cảm chân thành đến tột cùng, loại tình cảm… không thể giả vờ được.

Sở dĩ Thịnh Dĩ nhớ rõ cái từ “tha thiết sâu nặng” đến vậy, hoàn toàn là vì hồi đó Giang Liễm Chu đang ngáp ngắn ngáp dài trong lớp, thì thầy Văn lại đột ngột gọi tên anh, bắt đứng dậy đặt câu với từ này.
Giang Liễm Chu nhìn chằm chằm vào từ đó trên bảng đen đúng hai giây, đứng dậy với dáng vẻ uể oải, rồi mở miệng: “Bạn học cùng bàn của em dành cho em sự yêu thương tha thiết sâu nặng.”
Giữa tiếng cười ầm trời vang khắp lớp, Thịnh Dĩ — người đang chúi mũi vào quyển sketch ngơ ngác ngẩng đầu.
Được rồi, mấy năm trôi qua, cuối cùng thì câu hỏi năm xưa trong tiết Văn ấy cũng coi như có cái kết trọn vẹn.
Thịnh Dĩ im lặng vài giây, sau đó đứng dậy, đi thẳng tới bên cạnh Giang Liễm Chu.
Giang Liễm Chu: “?”
Thịnh Dĩ giơ tay lên, giáng hai cú vào vai anh.
“Hiểu chưa? Yêu thương tha thiết sâu nặng là kiểu này đấy.”
Giang Liễm Chu: “…”
Thịnh Dĩ nhướng mày: “Chưa hiểu à? Vậy hay là cô giáo Thịnh dạy lại lần nữa?”
Bị đánh xong, Giang thiếu gia vô cùng cung kính đáp lời: “Cảm ơn cô Thịnh, không cần đâu cô Thịnh, cô khách sáo quá rồi cô Thịnh.”
Thịnh Dĩ cảm thấy trong lòng an nhiên, thế giới yên ổn, gió mát trăng thanh.
——–
Tối nay là ngày mở đơn khách hàng hằng tháng của Vọng Cửu.
Ngoài một vài đơn thương mại cao cấp trong tháng, Thịnh Dĩ sẽ nhận thêm khoảng 3-5 đơn cá nhân, chủ yếu là yêu cầu riêng.
So với giá thương mại, mức phí cho đơn cá nhân tự nhiên thấp hơn một chút. Nhưng chất lượng tranh của Thịnh Dĩ cực cao, tiếng tăm của cô trong giới ngày càng lớn, số lượng đơn lại ít, thành ra mỗi lần mở đơn đều cung không đủ cầu.
Tháng này, cô chỉ mở đúng 5 suất. Tám giờ tối, mở đơn đúng giờ.
Đường link ngay lập tức bị chen chúc đến nghẽn, người ta thay phiên chuyển qua WiFi rồi sang dữ liệu di động vẫn không thể tải được. Vọng Cửu bên kia còn chưa kịp đăng link thì đã phải lên weibo thông báo:
[Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, 5 suất khách đơn tháng này đã được đặt hết. Những bức tranh hoàn thành sẽ tùy theo ý chủ đơn mà quyết định có công khai lên weibo hay không.]
Phần bình luận ngay lập tức bùng nổ:
[Cái gì??? Sao lần nào mình cũng không giành được!!]
[Tháng này chỉ có 5 suất T^T, vợ à, em lười hơn rồi đúng không!]
[Làm ơn đi các boss ơi, cho phép đăng tranh lên được không, tôi thèm xem tranh của vợ quá rồi huhuhu.]
Thịnh Dĩ đã quá quen với cảnh tượng náo nhiệt trong bình luận, thản nhiên mở khung trò chuyện với từng khách đã đặt được đơn.
Hai khách đầu đều khá bình thường, như lệ, mô tả yêu cầu, thống nhất thời hạn giao tranh, chuyển khoản đặt cọc.
Sau đó, cô mới mở cuộc trò chuyện với người khách thứ ba. Là một cô gái, và là một cô gái… đang vô cùng kích động.
[Nguyện Chu Trường Cửu]: Aaaaaa chị ơi! Em giành được slot đúng không, em vui quá trời luôn đó!! [xoay vòng vòng]]

[Vọng Cửu]: Ừm, chúc mừng bạn đã đặt đơn thành công.
[Nguyện Chu Trường Cửu]: À ừm… chị có nhận vẽ tranh couple không ạ? [chỉ ngón tay ngượng ngùng]
Thịnh Dĩ: “……”
Giờ fan couple giàu có đến mức này rồi à? Tranh khách của cô đâu có rẻ, vậy mà người ta đặt đơn chỉ để vẽ tranh CP?
Mà thôi, theo thông lệ thì chỉ cần không phải dạng quá sức cô, cô đều nhận cả, dù sao người ta cũng mất công giành được suất, đâu thể làm lơ được.
Cô lấy lại bình tĩnh, trả lời:
[……Nếu không quá phản cảm thì chắc không vấn đề gì.]
[Nguyện Chu Trường Cửu]: Không không không! Không có đâu ạ! Chị chịu vẽ là em vui rồi! Em định tự in thành vài món đồ nhỏ thôi á!]
[Vọng Cửu]: Ừ, bạn có ảnh tham khảo không?
[Nguyện Chu Trường Cửu]: [ảnh.jpg] Đây là mẫu trang phục em muốn ạ, còn pose thì… em muốn kiểu thơm trán ấy.
Lúc bấm mở ảnh đó ra, ánh mắt Thịnh Dĩ hơi trượt sang một bên, rồi lướt nhìn lại ID của khách.
“Nguyện Chu Trường Cửu”…
Thịnh Dĩ: “……”
Một cảm giác… không mấy dễ chịu bắt đầu dâng lên trong lòng. Ảnh bắt đầu load xong, rất quen.
Chính là ảnh chụp màn hình từ sân khấu “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” mà cô diễn chung với Giang Liễm Chu.
Cô, Thịnh Dĩ, tự dưng bị… vẽ thành couple luôn rồi nè.
Cô gái đó còn có thêm vài yêu cầu nhỏ khác:
[Nguyện Chu Trường Cửu]: Chị ơi, lúc chị đăng tranh này lên weibo, không cần làm mờ cũng không cần nói là tranh khách đâu ạ, cứ đăng lên trực tiếp nhé!]
Thịnh Dĩ: “……”
Không thành vấn đề.
Tháng này, chuyện “họa sĩ từng hợp tác với Giang Liễm Chu – Vọng Cửu chính là fan couple Mộc Dĩ Thành Chu” chắc chắn sẽ nổi như cồn khắp các diễn đàn.
[Nguyện Chu Trường Cửu]: Hy vọng tháng sau em lại giành được suất khách đơn của chị nhé!]
Thịnh Dĩ: “……”
Thôi khỏi cảm ơn, làm ơn hãy để tôi trôi qua tháng này trong bình yên đi.
———
Sau khi Thịnh Dĩ rời khỏi, phòng thu lại trở về với sự yên tĩnh vốn có.
Giang Liễm Chu nằm ườn trên sofa, mở điện thoại WeChat, lười biếng gửi một tin nhắn cho bạn thân là Hứa Quy Cố:
[Ivan]: Học muội Ứng Chức có đánh cậu, mắng cậu không?
[Hứa Quy Cố]: ?
[Ivan]: Giờ mỗi ngày tôi đều có thể cảm nhận được cái gì gọi là “đánh là thương, mắng là yêu”.
[Ivan]: Trông cô ấy… thật sự rất yêu tôi đấy chứ.
[Hứa Quy Cố]: ……
Dù đã là bạn nhiều năm, khoảnh khắc này, Hứa Quy Cố vẫn rất khó để đưa ra một lựa chọn hoàn hảo giữa block Giang Liễm Chu, hay là vung cho cậu ta hai cú nên thân.
Cậu ta suy nghĩ một lát, lựa chọn hoàn mỹ nhất, có lẽ là… đấm hai cú trước, rồi block vĩnh viễn.
Giang Liễm Chu vốn đã chuẩn bị tinh thần để dừng toàn bộ cuộc đối thoại vô nghĩa này lại, nhưng vừa mới cầm lấy bản phối, đã thấy Hứa Quy Cố lại nhắn tiếp.
[Hứa Quy Cố]: So với việc bàn mấy chuyện đoán mò vô căn cứ này, tôi càng muốn nói cái khác với cậu hơn.
[Hứa Quy Cố]: Tin nhắn chiều tôi gửi, cậu bay đi đâu rồi?
Giang Liễm Chu: “……”
Hứa Quy Cố không nhắc thì thôi, vừa nhắc, Giang Liễm Chu lập tức nhớ tới khoảnh khắc im lặng trong thang máy lúc chiều.
Vốn định tiếp tục dứt khoát cắt đứt cuộc nói chuyện, nhưng đột nhiên anh lại nhớ ra: Chiều nay, Hứa Quy Cố có gửi một tin nhắn thoại, mà hình như… anh chỉ mới nghe được hai đoạn đầu.
Nghĩ vậy, Giang Liễm Chu tạm gác lại “kế hoạch nghỉ chơi”, kéo danh sách trò chuyện lên, tìm đến đoạn ghi âm mà mình chưa nghe hết.
Là một đoạn khá dài, ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng bấm vào phát.
Giọng Hứa Quy Cố vang lên:
“Tôi chợt nhớ ra, sau này khi cậu đã nổi tiếng, hoàn toàn không cần đi nhận mấy hoạt động quảng bá vớ vẩn nữa, vậy mà cậu vẫn bỗng nhiên chạy một chuyến xa để nhận một lần cuối.”
“Hôm nay tôi dọn đồ, mới lật được lại hợp đồng lúc đó. Mới phát hiện ra, giám đốc thương hiệu lần đó…”
“Họ là họ Thịnh.”
Giang Liễm Chu nhìn màn hình bất động mấy giây. Một lát sau, Hứa Quy Cố tiếp tục nhắn.
[Hứa Quy Cố]: Nghe rồi chứ?
[Hứa Quy Cố]: Hồi đó, cậu rốt cuộc… muốn đi làm gì?
Muốn đi làm gì à, thời gian trôi qua quả thực cũng lâu rồi. Đến mức Giang Liễm Chu cũng phải nghiêm túc hồi tưởng lại.
Có lẽ là… muốn thử xem có gặp được cô ấy hay không.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...