《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 mỗi lần ghi hình đều gồm khoảng ba phần, thường là hai phần nhỏ và một phần chủ đề lớn.
Lấy lần ghi hình thứ hai làm ví dụ, hai phần mở đầu lần lượt là “đoán giá cảnh điểm du lịch dựa vào độ ăn ý” và “quay video ẩm thực”, còn phần chủ đề lớn là “Đêm kỳ diệu ở công viên giải trí”.
Vì thế, khi một lần ghi hình được cắt thành hai tập phát sóng, hai phần nhỏ sẽ được đưa vào tập trước, còn phần chủ đề lớn sẽ nằm trong tập sau.
Khoảng nửa tháng giữa lần ghi hình thứ hai và thứ ba, cuộc sống của Thịnh Dĩ bận rộn hơn bình thường rất nhiều. Ngoài việc vẽ bản thảo như mọi khi, vì đã nhận lời song ca ca khúc đặc biệt “December” với Giang Liễm Chu, cô cũng thường xuyên lui tới studio Cố Chu.
Thậm chí có lần còn bị paparazzi chụp lén, lập tức thành một tin lớn.
[Thịnh Dĩ liên tục xuất hiện ở studio Cố Chu, là chuẩn bị ký hợp đồng debut sao?]
Phần bình luận sôi nổi vô cùng:
[Cũng không bất ngờ lắm… cô ấy cũng đâu có công việc gì, thật có người tin là chỉ vì tình bạn cùng bàn sao?]
[Ai nhìn mà chẳng biết. Người bình thường tham gia mấy chương trình kiểu này, chẳng phải đều muốn tranh thủ nổi tiếng để debut à? Fan đừng ngây thơ nữa.]
[CP “Mộc Dĩ Thành Chu” không phải ngày nào cũng nghĩ tình cảm giữa hai người họ là thuần khiết lắm sao? Đừng mơ mộng nữa, biết đâu chỉ là kịch bản thôi.]
…
Chỉ riêng siêu thoại CP “Mộc Dĩ Thành Chu” là rộn ràng như sắp đón Tết.
[Chia sẻ + theo dõi @Giang Liễm Chu @Thịnh Dĩ để tham gia rút thăm! 5000 tệ chia đều cho 10 người, ai chưa từng nói xấu Giang Liễm Chu hay Thịnh Dĩ đều có thể tham gia!]
[Hu hu hu tuần này A Cửu đã đến studio Cố Chu lần thứ ba rồi nhỉ? Chắc sắp có tin vui rồi phải không?]
[Cục dân chính tự dắt chân đến rồi, hai người khỏi phải mệt, yêu nhau vất vả quá rồi!]
[Nếu A Cửu thật sự debut… thì tuyệt vời quá, thấy ví tiền chưa các thương hiệu? Thời cơ đến rồi đó.]
[Khoan đã, nếu A Cửu ký hợp đồng với Cố Chu… thì chẳng phải hai người thành quan hệ ông chủ – nghệ sĩ sao? Trời ơi… mối tình công sở phiên bản khác… tôi ngất đây các chị em.]
[Mộc Dĩ Thành Chu là thật đó!]
[Khoan, chị em gì đó ơi, lật lại trang cá nhân của bà nè… bà là Du Du phải không? Nếu tui nhớ không nhầm thì lúc quay “Đêm Kỳ Diệu Ở Công Viên Giải Trí” bà còn nói với An An rằng CP này là giả mà?]
[Là Du Du thật đó, hồi trước mắt mù thôi! “Mộc Dĩ Thành Chu” mà không phải thật, thì còn cái gì là thật nữa! ]
…
Vốn không thích lướt mạng, Thịnh Dĩ tất nhiên chẳng đọc được mấy thứ đó.
Chỉ khổ nỗi cô lại có một cô bạn thân rất mê “trực tiếp hiện trường” không thì chụp màn hình gửi cho, không thì đọc thẳng lên cho nghe. Không hiểu tại sao… nhìn mấy ảnh chụp thì thấy cũng tạm, nhưng đến khi nghe Bối Lôi đọc nó…
Bạn học Thịnh – Bking chính hiệu – nổi hết cả da gà, là xấu hổ đến mức đó.
Ngoài ra, từ sau khi thường xuyên đến studio Cố Chu, cô cũng bắt đầu hay chạm mặt một cô gái ngơ ngơ ngáo ngáo.
Mạnh Nguyên từng nói với Thịnh Dĩ rằng, cô gái đó là một thiên tài sáng tác ca khúc, có một cái tên rất đặc biệt — Biệt Nặc.
Thịnh Dĩ im lặng hai giây. Mạnh Nguyên tưởng cô nghe không rõ, lại nhắc lại: “Biệt Nặc, Nặc 喏 là một chữ khẩu 口 ghép với chữ nhược 若 đó.”
Thịnh Dĩ lại im lặng lần nữa, quay sang nhìn Mạnh Nguyên, hỏi khẽ: “‘Biệt Cư Dịch’ chữ ‘Biệt’ 别 đó à?”
Mạnh Nguyên: “…”
Mạnh Nguyên nhắc lại với vẻ bất lực: “Chị Thịnh ơi, em tuy là dân miền Nam nhưng phát âm phổ thông đạt chuẩn mà, là Biệt trong Rời Biệt 别 ấy.”
Có vẻ Biệt Nặc rất “có cảm tình” với Thịnh Dĩ. Lần nào gặp cô ở studio cũng hớn hở: “Chị dâu ơi, chị tới tìm anh Chu à? Anh ấy đang trong phòng thu đấy!”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô cố gắng nói lý lẽ: “Chị với Giang Liễm Chu không phải quan hệ đó đâu, em đừng gọi ‘chị dâu’.”
Biệt Nặc nghiêng đầu suy nghĩ, rồi ngoan ngoãn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Thịnh Dĩ thở phào… Lỡ đâu Giang Liễm Chu lại bảo cô “hủy thanh danh người ta” lần nữa, có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Biệt Nặc đáp: “Biết rồi ạ, thế chị mau vào tìm anh Chu đi, chị dâu.”
Thịnh Dĩ: “…”
Biệt Nặc còn vẫy tay: “Chị dâu về nhé!”
Thịnh Dĩ: “…”
Vừa xoay người, cô đã thấy trên hành lang tầng hai, Giang Liễm Chu đang ung dung chống khuỷu tay lên lan can, nửa nằm nửa cúi nhìn xuống.
Khoé môi anh mang vài phần lơ đãng, nhưng Thịnh Dĩ chỉ liếc đã đọc được ý cười trong mắt anh.
“Thấy chưa, lại bị gọi thế rồi.”
Thịnh Dĩ: “…”
Vừa bước vào phòng thu, Giang Liễm Chu tiện tay khép cửa, lưng tựa hờ lên cánh cửa, dáng vẻ chẳng đứng đắn chút nào: “Cô Thịnh thèm khát danh phận bà Giang đến thế sao?”
Thịnh Dĩ: “?”
“Đưa cho tôi 5 triệu thì tôi mới cân nhắc một chút?”
Giang Liễm Chu khẽ gõ cằm, làm ra vẻ suy tư: “Chức bà Giang mà chỉ đáng giá chừng đó à?”
Thịnh Dĩ: “?”
Hôm nay cô tới studio, ngoài giờ nhạc lý bồi dưỡng thêm, còn phải cùng Giang Liễm Chu duyệt kịch bản MV.
Nếu nói lần ghi hình thứ hai mới chỉ lộ ra chút đầu mối “anh thầm thích cô”, thì sang lần thứ ba… Tình tiết đã cất cánh thật rồi.
Thịnh Dĩ lật kịch bản, càng đọc càng bái phục “biên kịch Giang”.
Đang đọc dở, “lão đại” Giang khẽ hắng giọng, gọi cô: “Trong phòng thu có cái máy tính hỏng, chưa kịp đem đi kiểm tra. Cậu xem sửa giùm được không?”
Thịnh Dĩ đáp tỉnh bơ: “Tôi thấy cái đầu cậu mới cần sửa đấy.”
Giang Liễm Chu: “…”
“Không phải hồi đại học cậu học khoa công nghệ thông tin ở Bách Khoa Minh Tuyền sao?”
Thịnh Dĩ thật không ngờ, tốt nghiệp rồi mà chuyên ngành IT của mình vẫn bị người ta coi là… thợ sửa máy tính di động.
Giang Liễm Chu lại còn ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, gật gù nói: “À, cậu không biết sửa máy tính thật à.”
Thịnh Dĩ lúc này đã hoàn toàn lười đáp lại anh rồi.
Giang Liễm Chu ngả người ra sau, ung dung ngồi xuống ghế sofa: “Không sao, cậu không biết cũng được. Sau này máy tính cậu hỏng thì cứ mang qua đây, tôi sửa cho.”
Thịnh Dĩ: “…”
Cô thật sự lần thứ một vạn cảm thấy Giang Liễm Chu chắc chắn có bệnh trong đầu.
Có lẽ vì không chịu nổi ánh mắt như sắp thiêu rụi của Thịnh Dĩ, hoặc cũng có thể do lúc đó Hứa Quy Cố gọi đến, nên Giang Liễm Chu lười nhác đứng dậy đi ra ngoài nghe điện thoại.
Nói mấy câu xong việc, trước khi cúp máy, Hứa Quy Cố thuận miệng hỏi: “Thế nào rồi? Cái máy tính hỏng giả đó trông đủ thuyết phục chứ? Cô ấy có nghi ngờ không?”
Giang Liễm Chu: “…”
Trong giọng anh đầy khinh bỉ và khó hiểu: “Thật sự đôi khi không hiểu nổi, cậu bày ra lắm trò nhảm như vậy, mà năm xưa làm cách nào tán được đàn em Ứng Chức của cậu vậy?”
Cuối cùng chẳng phải vẫn phải nhờ anh đây ứng biến siêu đỉnh, biến bị động thành chủ động sao?
Hứa Quy Cố đáp với giọng thong thả, đầy đắc ý: “Tôi mà cần nhờ Ứng Chức sửa máy để được gặp cô ấy á?”
Giang Liễm Chu: “…”
Hứa Quy Cố còn giả vờ an ủi: “Cũng đành chịu thôi, ai bảo Ứng Chức thích tôi trước làm gì?”
Giang Liễm Chu: “…”
Khi Giang Liễm Chu quay lại, Thịnh Dĩ có cảm giác… anh như thể vừa bị ai đó “đấm cho một cú tỉnh người”.
Cô thuận miệng hỏi: “Cậu gọi điện với bạn à?”
“Bạn?” Giang Liễm Chu cười khẩy một tiếng “Bạn cái gì mà bạn, toàn là chủ nợ kiếp trước.”
Thịnh Dĩ: “?”
Tập ba của chương trình, phần đầu của “Đêm kỳ diệu ở công viên giải trí” vừa phát sóng, mạng xã hội đã náo nhiệt tưng bừng.
Lần này, Thịnh Dĩ không về nhà xem cùng bố mẹ. Chỉ có Thịnh Nguyên Bạch ghé qua đưa đồ, tiện thể ngồi xuống xem một đoạn chương trình.
Thịnh Dĩ hỏi: “Không phải anh đã từng xem buổi ghi hình livestream rồi à? Sao còn phải xem cả bản phát sóng nữa? Ngày nào cũng bận muốn chết mà vẫn không bỏ sót tập nào, anh cuồng thật đấy.”
Thịnh Nguyên Bạch tự rót cho mình ly nước ấm, ngồi phịch xuống sofa, hoàn toàn không cần chủ nhà mời, vừa xem vừa trả lời tỉnh bơ: “Anh xem là chương trình à? Anh xem là… em gái và em rể đấy.”
Thịnh Dĩ: “……”
Chương trình “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” hot đến mức nào, Thịnh Dĩ cũng phải đến lúc tự lướt Bilibili, nhìn thấy một video edit cắt ghép cảnh cô và Giang Liễm Chu… mới thật sự ý thức được sức ảnh hưởng của nó.
Video này mới được đăng hôm qua, vậy mà lượt xem đã vượt hơn một triệu và ngay khi Thịnh Dĩ mở ra, vẫn còn hiển thị “11.000 người đang xem”.
Tiêu đề video là:
《Anh yêu cô nhiều đến mức nào, chỉ có mây biết》.
Mặc dù việc xem video cắt ghép CP của chính mình trên nền tảng chia sẻ video có hơi kỳ quặc… nhưng mà, tò mò cái thứ này đúng là thứ cô không cách nào kiềm chế nổi.
Thịnh Dĩ mím môi, cuối cùng vẫn nhẹ run đầu ngón tay mà ấn vào xem.
Nhạc nền của video là một bài hát đang rất hot gần đây: 《Thế Giới Này Nhiều Người Như Vậy》.
Phần bình luận bay như mưa, tốc độ lăn nhanh đến mức chóng mặt, Thịnh Dĩ tiện tay tắt luôn bullet comment.
Video mở đầu không có nhạc, là cảnh trong lần ghi hình đầu tiên, Giang Liễm Chu lái ca nô, đưa cô cưỡi sóng băng qua mặt biển.
Không khí giữa hai người khi ấy rất rõ ràng: là cố nhân gặp lại, thân quen nhưng vẫn vướng chút lạ lẫm.
Trong khoảnh khắc ấy, Giang Liễm Chu nhẹ thở dài, nói: “Có một chút… một chút nhớ cậu.”
Ánh sáng trong video dịu xuống, nhạc nền từ từ vang lên: “Đôi mắt mông lung ấy, mãi còn in bóng sáng sớm màu lam buổi đầu gặp gỡ.”
Lúc này, video cắt sang cảnh trong chương trình 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》, nơi Thịnh Dĩ mặc đồng phục học sinh, ánh đèn hậu trường nhạt nhòa, là lần đầu tiên hai người gặp nhau trên sân khấu.
Theo từng nhịp điệu của bài hát, mỗi cảnh đều khớp hoàn hảo với từng câu lời. “Hành lang năm tháng, tiếng bước chân vang vọng, đèn vừa sáng, chẳng còn ai” là cảnh cô nói chúc ngủ ngon với anh xong, rồi cắt sang cảnh Giang Liễm Chu lặng lẽ cúi đầu đi trong hành lang tối om.
“Từ ánh sáng xa bước lại, em như nắng trời rực rỡ” là khi cô mặc váy cưới, từ từ bước lên sân khấu.
Người đăng bài cắt video cực kỳ có tâm, từng khung hình đều như đang kể chuyện.
Cảnh hai người oẳn tù tì trước nền tuyết, cảnh Giang Liễm Chu ôm bó hoa hồng tiến về phía cô, mỉm cười nói: “Tân hôn vui vẻ.”, cảnh hai người ngồi trong xe, Giang Liễm Chu nghiêng người khẽ nói: “Vậy thì… lấy tôi ra để chuộc lỗi đi.” kèm theo nụ cười nghiêng mặt khiến người ta ngẩn ngơ.
Rồi cả cảnh trong phần “đoán giá sản phẩm”, anh đưa ra chồng giấy note được xếp gọn gàng: “Là những mẩu giấy ngày xưa cô ấy viết cho tôi.”
Cho đến cuối cùng.
Bài hát khẽ ngân: “Trên đời này có một người như thế, sống trong quãng thanh xuân rực rỡ bay lên…”
Hình ảnh chuyển về lần đầu ghi hình, phần trả lời ăn ý. Lúc Thịnh Dĩ bước ra khỏi căn phòng đen, Giang Liễm Chu ôm cô một cái đầy kìm nén, khẽ nói: “Thịnh Dĩ, đã lâu không gặp.”
Màn hình dần tối, xuất hiện một dòng chữ: “Anh yêu cô nhiều đến mức nào, chỉ có mây biết.”
Tối thêm chút nữa, lời bài hát rơi đến câu cuối cùng: “Luôn khiến người ta nghĩ đến mà ngẩn ngơ.”
Rồi một hàng chữ mới, chầm chậm hiện lên từng chữ một: “Đến mây… cũng chẳng biết.”
Video kết thúc, Thịnh Dĩ vẫn ngồi nguyên tại chỗ, như bị cuốn vào một khoảng trống, lặng im thật lâu. Ngón tay cô vô thức lướt xuống, chạm vào phần bình luận, cô liếc nhìn một cái.
[Hu hu hu chủ tus còn rơi nước mắt cơ… khóc dữ dội luôn! Nghĩ lại lúc đó, nghe thấy jlz nói “có một chút chút nhớ cậu”, tôi còn cười anh ấy kiêu căng… giờ xem lại, mới hiểu cái “một chút chút” đó rốt cuộc nặng bao nhiêu…]
[Cảm ơn “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”! Thế giới này nhiều người như vậy, nhưng vẫn có một người đang đợi em chỉ có mình anh.]
[Trước đây thích đùa “anh ấy yêu cô ấy lắm đấy”, giờ thì… không đùa nổi nữa. Jlz à, sao anh lại khiến người ta đau lòng đến thế chứ?]
[Còn ba ngày nữa là ghi hình lần thứ ba rồi. Mộc Dĩ Thành Chu! Hai người không còn nhiều thời gian để kết hôn đâu đó!]
Thịnh Dĩ khẽ cong khóe môi, bật cười một cái không rõ ý.
Ba ngày sau, buổi ghi hình lần ba của 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 đến dư dự kiến.
Vẫn như mọi khi, khi phòng livestream vừa mở, vẫn chưa thấy bóng dáng khách mời đâu cả.
Dòng bình luận đã bắt đầu điên cuồng lướt không ngừng.
[A a a trời ơi không ai hiểu được nửa tháng qua tôi đã vật vã thế nào đâu! Mộc Dĩ Thành Chu, nhớ hai người phát điên mất thôi hu hu hu.]
[Lag quá… vừa vào phòng livestream là đứng hình luôn. Hôm nay sao lại lag vậy? Tổ chương trình lại phải gọi cho nền tảng yêu cầu tăng dung lượng à?]
[Đừng nhắc nữa, tôi có thể tránh nổi màn oanh tạc livestream, tránh khỏi năm lần bảy lượt hot search, trốn nổi cả bạn bè lôi kéo… cuối cùng vẫn bị video đề xuất trên Bilibili dụ khóc! Tôi lấy gì để trả lại nước mắt đây!]
[Xem xong video trên Bilibili là lọt hố +1… tự hỏi jlz thật sự yêu cô ấy đến thế sao?]
[Tất nhiên rồi còn gì? Mộc Dĩ Thành Chu là số một!]
[Cho hỏi chen vào tí, có ai biết lần này ghi hình ở đâu không? 《Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy》 giấu thông tin kỹ quá, đến lịch bay cũng không lộ chút nào.]
[Hình như là ở thành phố C, nhưng cũng không chắc.]
[Thành phố C? Tuyệt vời! Anh Chu và A Cửu đều thuộc kiểu người “không cay không sống nổi”, chắc sẽ thích C lắm cho coi!]
Cốc cốc, cửa phòng Thịnh Dĩ lại bị gõ lần nữa. Nói thật thì… cô đã quá quen với cái kiểu “hành sự bí mật” của tổ chương trình rồi.
Không biết chính xác lúc nào thì bắt đầu quay, cũng không biết khi nào mình sẽ bị “gõ cửa bất ngờ” rồi đẩy vào sóng livestream.
Chắc là kiểu: “Dù gì mặt mộc của tôi các người cũng thấy quá nhiều rồi” nên lần này, Thịnh Dĩ tiếp tục không trang điểm, còn chuẩn bị sẵn tâm lý mở cửa phát là giáp mặt máy quay luôn.
Nhưng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô, đứng ngoài cửa chỉ là một nhân viên nở nụ cười thân thiện, và… trên tay không hề có máy quay.
Thịnh Dĩ: “?”
Ánh mắt cô lia qua lia lại trên người đối phương, như thể đang dò mìn.
Nhân viên: “…”
Nụ cười của anh ta sắp sụp đến nơi rồi… Chỉ là không mang theo máy quay thôi mà, cần phải giật mình đến thế sao?
Anh ta cố giữ nụ cười lễ phép: “Chị Thịnh ơi, livestream bên em vẫn chưa bắt đầu đâu ạ. Không biết bây giờ chị có thể bắt đầu trang điểm được không?”
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, nói: “Chương trình các người giờ đã quá đáng tới mức không thèm báo trước là bật máy quay, muốn lén quay phản ứng thật của người ta đúng không?”
Nhân viên: “…”
“Tôi đã bảo là livestream chưa mở mà!”
Nói thật thì, cũng chẳng trách được Thịnh Dĩ nghĩ như vậy. Vì trong hai lần ghi hình trước, hình tượng mà tổ chương trình khắc sâu vào lòng các khách mời như cô chính là: Máu lạnh, xảo quyệt, chiêu trò lớp lớp, biên kịch thà hói đầu cũng phải làm họ rơi nước mắt, đúng chuẩn một cái chương trình “ma ám”.
Cho tới khi theo nhân viên vào phòng trang điểm, thật sự không thấy một cái máy quay nào, thậm chí còn trang điểm đầy đủ êm ấm, Thịnh Dĩ mới dần tin rằng lần này có vẻ như…
Tổ chương trình đã… lương thiện lên được một chút.
Năm phút sau khi livestream bắt đầu, rốt cuộc mới có hình ảnh được phát sóng. Lúc này, cơn hưng phấn của cư dân mạng trên khung bình luận cũng vừa hạ nhiệt.
Máy quay bật lên, trước mắt hiện ra là một phòng khách được bày trí như không gian tiếp khách. Ở giữa là bàn trà hình vuông, xung quanh là hai chiếc ghế sofa đôi nhìn đã thấy êm ái.
[Ơ? Hôm nay không có màn “gõ cửa thần thánh” à? Tổ chương trình tự nhiên nghiêm túc làm tôi thấy… hơi lạ?]
[Tưởng lại được nhìn vợ A Cửu mặt mộc nữa chứ T﹏T]
Cửa phòng tiếp khách đang đóng chặt. Tiếng gót giày cao gót gõ xuống sàn, từng bước đều đặn, rồi là ba tiếng gõ cửa, chậm rãi mà có tiết tấu.
Dĩ nhiên là chẳng có ai đáp lại, người ngoài cửa lại gõ tiếp ba tiếng nữa, rồi không gian rơi vào tĩnh lặng.
Mãi đến khi có tiếng nhân viên vang lên khe khẽ: “Chị Thịnh ơi, trong đó không có ai đâu ạ, chị cứ vào thẳng nhé.”
Thịnh Dĩ: “…”
[Hahaha không thấy mặt vợ mà tôi vẫn tưởng tượng được biểu cảm “cạn lời” của bả luôn á!]
[Nửa tháng không gặp, vợ A Cửu lại càng đáng yêu rồi nha. Sao lễ phép quá vậy trời?]
[Chỉ mình tôi để ý giọng nhân viên run run không? Có phải sợ lỡ vạch trần mặt giả vờ “cool ngầu” của Thịnh Dĩ nhà ta không đó hahahaha!]
Tiếng tay cầm cửa được vặn khẽ vang lên, cửa được mở chậm rãi, Thịnh Dĩ bước chân nhẹ nhàng đi vào. Phòng tiếp khách được trải thảm lông dài rất dày, giày cao gót của cô giẫm lên mà không phát ra tiếng động nào.
Cô đưa mắt đánh giá bố cục căn phòng, như đang cân nhắc điều gì, sau đó bước thẳng tới ghế sofa và ngồi vào bên trong. Thịnh Dĩ vốn dĩ đã là kiểu người ít nói, lúc này chỉ có một mình, lại càng yên lặng.
Đạo diễn Dương nhìn vào màn hình giám sát, khẽ nhíu mày: “Yên tĩnh quá… hiệu quả livestream liệu có hơi chán không nhỉ? Phòng live bên đó tình hình sao rồi?”
Nhân viên: “…Rất ổn ạ.”
Đạo diễn Dương: “?”
Nhân viên: “Khán giả bình luận bảo: ‘Thịnh Dĩ không cần nói gì hết, ngồi đó một ngày tụi em cũng ngồi xem một ngày.’”
Đạo diễn Dương: “???”
Trong lúc đạo diễn Dương vẫn còn đang “vừa lo vừa cạn lời”, thì Thịnh Dĩ – người nãy giờ cứ nhìn chằm chằm vào cái bàn trà vuông, cuối cùng cũng từ tốn ngẩng đầu lên, quay sang hỏi nhân viên đi theo sau: “Không chuẩn bị chút đồ ăn vặt, trái cây, sữa chua, nước uống gì à?”
Nhân viên: “…”
“Đã đến tận thành phố C rồi, các người không tính chuẩn bị tí lẩu đóng gói làm quà đặc sản sao? Làm việc cũng vụng về quá rồi đấy?”
Nhân viên: “…”
Đạo diễn Dương: “…”
[Tôi cười xỉu mất thôi hahahaha, A Cửu ơi, chị đến để ghi hình chương trình, không phải tới dự tiệc trà chiều đâu nha!]
[Thì ra nãy giờ A Cửu cứ nhìn cái bàn là vì đang cân nhắc chuyện này á… tôi còn tưởng đang suy nghĩ triết lý cuộc đời cơ đấy.]
[Ơ? Triết lý gì?]
[Thì là triết lý: “Ngày nào là ngày hoàng đạo hợp để kết hôn” chứ còn gì nữa, bạn tôi ơi.]
[A a a vậy là thật sự quay ở thành phố C rồi hả! Dân bản địa như tôi muốn nhảy disco ngay tại chỗ luôn á!! Hai ngày nay đi ngoài đường phải để ý kỹ, biết đâu vớ được cơ hội đụng độ anh Chu với A Cửu hu hu.]
May mà yêu cầu của Thịnh Dĩ cũng không khó khăn gì, đạo diễn Dương phất tay ra lệnh một cái, chẳng mấy chốc đã có người bê đủ thứ đồ ăn vặt vào. Cái bàn trà khi nãy còn trống trơn giờ ngập đầy nào là trái cây, bánh ngọt, nước uống, đủ cả.
Thịnh Dĩ lập tức vui ra mặt, thản nhiên bóc một quả chuối ăn luôn.
[Ngộ ra rồi mấy bạn ơi. Người ta: chương trình ma ám. A Cửu: mukbang.]
Nhưng Thịnh Dĩ ăn cũng chưa được bao lâu, đã vang lên tiếng giày da giẫm lên sàn gỗ, sau đó là tiếng gõ cửa.
Cái nhịp bước chân lười nhác quen thuộc kia vừa vang lên, Thịnh Dĩ gần như theo phản xạ định lên tiếng “mời vào”, nhưng sau khi nghe rõ đó là ai, cô lại nghiêng đầu, không nói gì.
Mấy giây yên tĩnh trôi qua, lại vẫn là ba tiếng gõ cửa nữa.
Có tiếng nhân viên nói nhỏ: “Anh Chu, anh cứ vào thẳng đi ạ, chắc bên trong chưa có ai đâu.”
Đây vốn là chỉ đạo từ chương trình: nếu khách mời kia chưa vào, thì người đến sau có thể trực tiếp mở cửa.
Giang Liễm Chu đáp lời uể oải một câu, vặn tay cầm cửa, đẩy cửa bước vào…và đối diện ánh mắt của Thịnh Dĩ.
Giang Liễm Chu: “…”
Không hề có sự chuẩn bị tâm lý, anh bị dọa cho giật cả mình.
Thịnh Dĩ: “…”
[……]
[??? Bilibili các người toàn đăng video lừa đảo à?! Tức giùm! Đây là cái kiểu “anh ấy yêu cô ấy rất nhiều” trong truyền thuyết đó hả? Gặp Thịnh Dĩ mà phản ứng như thể gặp phải kẻ thù đang truy sát mình là sao??]
[Jlz hôm nay lại khiến fan không ngẩng nổi đầu rồi đó hu hu hu.]
Giang Liễm Chu hơi nhíu mày, có vẻ như bản thân bị hù một phen nên cực kỳ không vui: “Cậu ở trong này, sao không lên tiếng?”
Thịnh Dĩ đang ăn quýt, giọng lười biếng và lẫn chút vị ngọt trong miệng: “Đang ăn mà, không rảnh.
Ánh mắt Giang Liễm Chu khẽ dừng lại trên tay cô, bàn tay đang cầm múi quýt, đưa lên môi. Cũng không rõ anh có đang liên tưởng tới điều gì hay không, tóm lại, vẻ bất bình nơi anh như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức lặng ngắt. Anh quay đầu, không nói thêm lời nào nữa.
Anh mím môi, vòng ra sau ghế sofa, định ngồi xuống phía còn lại của chiếc ghế đôi.
Chỉ là khi bước đến sau lưng cô, Giang Liễm Chu hơi khựng lại: “Cổ áo cậu bị kẹt vào trong rồi.”
Thịnh Dĩ đang ăn quýt, nghe vậy thì hỏi: “Vậy à?”
Vừa nói vừa định tự đưa tay chỉnh lại.
Thấy cô giơ tay có phần khó khăn, Giang Liễm Chu khẽ thở dài một hơi, bật cười khẽ, lười nhác nói: “Lại đây nào.”
Thịnh Dĩ chớp chớp mắt, không từ chối, Giang Liễm Chu hơi cúi người xuống, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào cổ áo cô. Thịnh Dĩ khẽ nhích người, có chút không tự nhiên, cả người cô như bị vây trong hơi thở của anh, sạch sẽ, mát lạnh.
“Đừng cử động.” Giọng anh vang lên sát bên tai cô, trầm thấp, mềm mại.
Luồng khí phả ra khiến vành tai cô nhồn nhột, Thịnh Dĩ khẽ nghiêng đầu theo phản xạ. Và cô trông thấy hàng mi của anh, rũ xuống, là bờ mi dày và cong, sống mũi cao thẳng, cùng đôi môi đã được nhuộm sắc. Khoảng cách giữa họ, tựa hồ… gần đến mức không còn khe hở.
Thịnh Dĩ bỗng có chút ngẩn ngơ. Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên ngày một gần, Thịnh Dĩ còn chưa kịp phản ứng thì cánh cửa đã bị đẩy ra.
“Hello các bảo bối! Mọi người …” Giọng nói đầy sức sống của Doãn Song vang vọng cả phòng họp, nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, cô lập tức nghẹn lời.
Không gian như rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Ba giây sau, Doãn Song như một người qua đường vô tình mở nhầm cửa, lịch sự cúi đầu xin lỗi: “Xin lỗi nhé, tôi vào nhầm phòng.”
Chưa kịp dứt lời, cô đã vội vàng bước lùi hai bước, cung kính khép lại cánh cửa phòng tiếp khách.
