Tôi tận mắt chứng kiến những hot search bị xóa sạch trong nháy mắt, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Thế nhưng, thao tác quen thuộc này lại giống như một chiếc chìa khóa, vặn mở chiếc hộp bị niêm phong tận sâu trong ký ức của tôi.
Mười năm trước, đàn anh thiên tài Lưu Triệt An cũng ngã lầu tử vong, kết luận đưa ra là tusat, mọi cuộc thảo luận đều bị dập tắt nhanh chóng. Không một ai truy vấn xem tại sao anh ấy lại chọn rời bỏ thế gian khi đang ở đỉnh cao của cuộc đời, ngoại trừ tôi.
Tôi từng nhận được một tấm thẻ kẹp sách anh tặng, trên đó có khắc một dòng chữ viết tắt đầy bí ẩn: I.A.I.
Mười năm sau, khi tôi phóng to bức ảnh đã bám đầy bụi mờ, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ cái bóng luôn đứng sau lưng anh ấy.
Hóa ra, có những sự thật chẳng bao giờ ồn ào, nó chỉ ở nơi không thanh âm mà vang lên đầy chấn động.
1.
Khoảnh khắc từ khóa nóng bùng nổ, tôi đang ngồi trong một quán cà phê, lười biếng lướt điện thoại giếⓣ thời gian. Ngoài cửa sổ là bầu trời xám xịt đặc trưng của một thành phố phương Bắc. Điều hòa thổi ra thứ hơi lạnh khô khốc khiến da người ta căng lên khó chịu.
#Tân binh diễn viên Lâm Phong nghi do trầm cảm, rơi lầu tử vong#
Tiêu đề đâm thẳng đến chói mắt. Ảnh hiện trường đã bị che mờ rất kỹ, nhưng vẫn có thể nhìn ra sự hỗn loạn và dải băng vàng phong tỏa ở rìa.
Khu bình luận chia làm hai phe. Một bên thắp nến khóc lóc tiễn “anh trai” ra đi, bên kia thì phân tích đủ loại thuyết âm mưu, chỉ trích tư bản bịt miệng.
Fan gào khóc thảm thiết, người qua đường thì thở dài tiếc nuối.
Chỉ trong vòng 20 phút ngắn ngủi, độ nóng đã lên tới đỉnh, máy chủ gần như sập.
Rồi một chuyện quỷ dị xảy ra. Từ khóa biến mất.
Không phải kiểu hạ nhiệt từ từ, thảo luận giảm dần, mà là… biến mất hoàn toàn.
Tôi thử gõ vào thanh tìm kiếm từ khóa “Lâm Phong”, màn hình lạnh lùng hiện lên một dòng chữ: “Căn cứ theo pháp luật và chính sách liên quan, kết quả tìm kiếm không được hiển thị.”
Tôi tìm cả tên bộ web drama từng giúp anh nổi lên, cũng chỉ còn lại những bản tin chính thức khô khan, rập khuôn. Như thể người thanh niên 26 tuổi ấy, người vừa lóe sáng từ một bộ phim với đề tài kén người xem, chưa từng tồn tại trên đời.
Thói quen nghề nghiệp khiến tôi lập tức bắt đầu chụp màn hình, lưu trữ dữ liệu vào bộ nhớ đám mây.
Tôi tên là Trần Niệm, là một phóng viên báo lá cải, hoặc có lẽ nên nói là… đã từng. Bây giờ tôi chỉ là một người làm sáng tạo truyền thông chẳng mấy ai chú ý, sống bằng mấy bài phân tích chuyên sâu. Tôi đặc biệt nhạy cảm với hai chữ “biến mất”. Bởi nó có nghĩa là có người không muốn để cho sự việc bị nhìn thấy. Mà thường thì thứ không được phép bị nhìn thấy mới chính là thứ đáng để nhìn nhất.
2.
Ngón tay tôi lướt nhanh trên màn hình, lục lọi mọi góc khuất có thể, thu thập tất cả dấu vết còn sót lại.
Ảnh chụp màn hình tiếng khóc than trong group fan, bản lưu thảo luận trên diễn đàn ẩn danh, vài tấm ảnh hiện trường mờ mịt như chụp qua kính mờ…
Một bài đăng vừa bị xóa sạch đã thu hút sự chú ý của tôi. Người đăng tự xưng là hàng xóm của Lâm Phong, nói rằng trước khi rơi lầu đã nghe thấy tiếng cãi vã kịch liệt, không chỉ một người, nhưng rất nhanh sau đó tiếng động nhỏ đi, như thể bị ai đó cưỡng ép cắt đứt.
“Bước đầu cảnh sát kết luận là tusat. Loại trừ khả năng bị giếⓣ.”
Thông báo chính thức lạnh lẽo và ngắn gọn, một câu đóng nắp quan tài. Nó giống hệt bản thông báo của vụ án 10 năm trước, như được in ra từ cùng một khuôn mẫu.
Quá giống.
Sự cắt đứt đột ngột, thao tác vội vã định hướng xóa sạch mọi gợn sóng. Cái tư thế dựng lên một hình tượng nạn nhân hoàn hảo, đồng thời b*p ch*t mọi câu hỏi.
Tất cả giống như một chiếc chìa khóa hung hăng đâm vào ổ khóa trong ký ức tôi.
Chiếc hộp bị niêm phong suốt 10 năm, “tách” một tiếng, bật mở.
3.
Lưu Triệt An.
Khoảnh khắc cái tên này bật ra, tim tôi như bị một bàn tay lạnh băng bất ngờ siết chặt, nghẹn đến đau.
Ký ức như một chuỗi hạt đứt dây, lộp bộp rơi ngược về trong đầu.
10 năm trước, tôi vừa vào đại học, ngây ngô và nhút nhát. Cuối mùa tuyển người của các câu lạc bộ, tôi lững thững đi tới trước quầy của hội Vọng Xuyên. Ở đó chỉ bày vỏn vẹn một cái bàn yên tĩnh. Đàn anh Lưu Triệt An ngồi đó, tựa như một dòng suối lặng lẽ. Anh đang nói khẽ với một bạn học bên cạnh:
- Đọc thơ không thể chỉ dùng mắt, phải dùng ở đây.
Nói rồi, anh nhẹ nhàng đặt tay lên ngực mình. Sau đó, anh quay sang tôi lúc đó đang còn do dự, ánh mắt cong lên thành ý cười, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh:
- Qua ngồi đi, hội Vọng Xuyên không dám hứa có gì khác, nhưng một chỗ ngồi để yên tâm đọc sách thì lúc nào cũng có.
Sự ấm áp trong câu nói ấy đã được xác nhận một lần nữa khi sau này tôi đọc được bài tản văn anh viết về cơn mưa thu nơi quê nhà.
Bài văn chữ nghĩa giản dị, nhưng nỗi nhớ quê và cảm giác thời gian trôi đi không níu giữ được lại được viết đến thấm tận khắc cốt ghi tâm. Khi đó tôi mới hiểu, sức mạnh dịu dàng trong con người anh đến từ đâu.
Buổi chiều hôm ấy, tôi ký tên mình vào tờ đơn. Cứ như vậy, tôi ngồi xuống vị trí vốn thuộc về mình. Nhưng rất nhanh, tôi phát hiện ra, sự ôn hòa của Lưu Triệt An không chỉ tồn tại ở góc nhỏ ấy.
Anh giống như một ngôi sao treo trên bầu trời đêm của cả khuôn viên trường. Ánh sáng dịu, nhưng khoảng cách thì rõ ràng. Anh là nhân vật cực kỳ nổi tiếng của khoa Văn. Ba năm liền nhận học bổng quốc gia, trên sàn tranh biện thì sắc bén, nổi trội, là người đứng đầu trong danh sách được giữ lại học cao học.
Gương mặt anh thanh tú, mang theo khí chất thư sinh sạch sẽ, là “tài tử bước ra từ văn học cổ điển” trong miệng rất nhiều nữ sinh.
Điều hiếm có là anh không hề có chút kiêu căng nào. Dù là đối với thầy cô hay với đám tân sinh viên ngòi bút còn non nớt như chúng tôi, anh đều đối xử như nhau. Trong những buổi thảo luận của hội, anh luôn có thể chính xác nắm bắt điểm sáng trong phát biểu của mỗi người, chỉ cần nhẹ nhàng chỉ ra liền khiến người ta bừng tỉnh.
Ghi chép đọc sách và kinh nghiệm viết lách của anh cũng chưa từng giấu giếm, luôn sẵn sàng chia sẻ cho mọi người. Gần như ai cũng thích anh, trong sự khâm phục còn pha lẫn vài phần ngưỡng mộ. Xung quanh anh dường như lúc nào cũng có một quầng sáng. Bạn gái anh, Trình Chỉ Họa, là hoa khôi khoa Ngoại ngữ, gia thế tốt, khí chất nổi bật.
Hai người sóng vai đi trên con đường rợp bóng lá ngân hạnh là một cảnh tượng khiến người ta phải ghen tị, hoàn hảo như một tấm poster đã được dàn dựng kỹ lưỡng. Còn tôi chỉ là một kẻ ngưỡng mộ thầm lặng ở góc tối, đứng từ xa nhìn anh tỏa sáng.
Thỉnh thoảng trong hoạt động của hội có thể nói với anh dăm ba câu, được anh chỉ điểm vài lời cho một bài viết vụng về của mình cũng đủ làm tôi vui cả ngày.
Để có thể theo kịp bước chân của anh, tôi cắm đầu học văn học cổ điển và ngoại ngữ, chỉ để có thêm chút đề tài có thể trò chuyện với anh.
Anh chính là hiện thân cho giấc mơ thanh xuân của rất nhiều người, đẹp đẽ đến mức không chân thực.
4.
Buổi chiều thứ tư định mệnh ấy, thời tiết rất đẹp.
Tôi vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, đang chuẩn bị đi học thì bạn cùng phòng đột nhiên lao vào, mặt cắt không còn giọt máu, môi run bần bật nói:
- Niệm... Niệm ơi... xảy ra chuyện rồi! Bên khoa Văn... hình như là đàn anh Lưu Triệt An... nhảy lầu rồi!
Đầu óc tôi vang lên một tiếng “uỳnh”, tựa như bị búa tạ giáng xuống.
Không thể nào, tuyệt đối là nhầm lẫn rồi!
Một người như mặt trời ôm trọn cả thế giới vào lòng như thế, sao có thể liên quan đến từ ngữ tồi tệ như “nhảy lầu” cơ chứ?
Tôi chạy theo dòng người hỗn loạn đến địa điểm xảy ra sự việc. Tòa nhà giảng đường khoa Văn đã bị phong tỏa, những dải băng vàng rực đến gai người.
Tôi chen chúc ở vòng ngoài cùng của đám đông, chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ nghe thấy đủ loại tiếng hò hét kìm nén, tiếng nức nở và những lời thì thầm hỗn loạn. Không khí bao trùm một sự bàng hoàng và sợ hãi cực độ, chân thực đến đáng sợ.
Về Với Lửa - Thính Phong Lâu Chủ
Chương 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
