Về Với Lửa - Thính Phong Lâu Chủ

Chương 2



5.

Hai ngày sau đó, sân trường rơi vào cảnh hỗn loạn, tin đồn thất thiệt bay khắp nơi. Cảnh sát đã đến, lấy lời khai, khám nghiệm hiện trường. Chúng tôi bị cố vấn học tập triệu tập họp, được thông báo phải “kiên nhẫn chờ đợi kết quả điều tra, không tin và không phát tán tin đồn”.

Nhưng tin đồn giống như loài dây leo trong đêm tối, mang theo độc tố mà điên cuồng sinh sôi, hiện giờ chia làm hai thái cực.


Một loại đen tối và kỳ quặc, mô tả anh như vật tế của một giáo phái tà ác nào đó. Có người khẳng định chắc nịch rằng đã tìm thấy dấu vết của “Thử thách Cá voi xanh”trong di vật của anh, trò chơi đen tối vừa gây hoang mang quốc tế lúc bấy giờ, chuyên dẫn dụ người tham gia tự hủy hoại bản thân. Tin đồn nói anh có thể đã rơi vào một dạng kiểm soát tinh thần, và nhiệm vụ cuối cùng là “nhảy xuống từ trên cao để giải thoát”

Cách nói này đánh vào nỗi sợ hãi của con người trước những nguy hiểm vô hình, đẩy nguyên nhân cái chết của anh cho một ác quỷ hư ảo đến từ thế giới bên ngoài.

Một loại khác lưu truyền rộng rãi hơn là vị tài tử tài hoa này thực chất đã bị một “phú bà” bí ẩn nào đó “bao nuôi” từ lâu, nhằm chi trả cho cuộc sống hào nhoáng hoặc đổi lấy tài nguyên tương lai. Và cái chết của anh là do “kim chủ” đã chán ngấy và ruồng bỏ không thương tiếc, khiến anh rơi vào cảnh trắng tay, không chấp nhận được sự sa sút quá lớn mà tự quyên sinh.

Sự suy đoán này đã dùng cách dung tục và nhếch nhác nhất để cố gắng phá nát tất cả những ưu tú và nỗ lực của anh.

Và giữa hai thái cực đó, còn trôi nổi vô số lời đồn nghe có vẻ “hợp lý” nhưng cũng sát thương không kém. Có người đoán anh dính vào một vụ giao dịch học thuật mờ ám nên bị diệt khẩu, lại có người ám chỉ suất tuyển thẳng cao học của anh có gian lận, chuyện bị bại lộ nên không còn mặt mũi đối diện. Thậm chí có người chĩa mũi dùi vào Trình Chỉ Họa - bạn gái anh, thêu dệt nên những kịch bản tranh chấp tình cảm còn cụ thể hơn thế. Thái độ của nhà trường từ “bàng hoàng đau xót” ban đầu nhanh chóng chuyển sang “duy trì ổn định quyết liệt”.

Trên diễn đàn, tất cả bài viết liên quan bị xóa trong tích tắc, người đăng bài bị gọi đi làm việc. Ban cán sự các lớp, người đứng đầu các hội nhóm được yêu cầu “làm tốt công tác trấn an tâm lý sinh viên, hướng dẫn mọi người tin tưởng cảnh sát, tập trung vào việc học”.

Các cố vấn học tập với gương mặt nghiêm trọng đi lại giữa các ký túc xá, tư tưởng cốt lõi của các cuộc trò chuyện đều thống nhất cao độ. Sự việc bước đầu được xác định là tusat, nguyên nhân có thể do vấn đề tâm lý cá nhân. Việc thảo luận quá mức là không tôn trọng người đã khuất cũng là gây ra tổn thương lần thứ hai cho gia đình.

Một nỗi sợ hãi và áp lực vô hình bao trùm lấy tất cả. Ở những nơi công cộng, mọi người im lặng như tờ. Nhưng những suy đoán riêng tư thì ngày càng kỳ quái và kinh dị hơn. Cái chết của Lưu Triệt An đã trở thành một chuyện quái dị học đường mà ai cũng biết nhưng không ai dám nói, một ẩn số bị cưỡng ép nhấn nút tạm dừng.

Rất nhanh sau đó, thông báo chính thức của cảnh sát đã có: “Loại trừ khả năng án hình sự, kết luận nạn nhân tusat”

Một kết luận ngắn gọn, không chi tiết, không giải thích nguyên nhân. Mọi thứ như bụi trần lắng xuống, hay nói đúng hơn, mọi thứ đã bị cưỡng ép vẽ lên một dấu chấm hết.

6.

Hội văn học Vọng Xuyên im lìm suốt một thời gian dài, sau đó được chủ nhiệm mới tiếp quản, dần dà khôi phục hoạt động nhưng không bao giờ tìm lại được bầu không khí ban đầu nữa. Mọi người như có một sự ngầm định là né tránh cái tên đó, đoạn quá khứ đó.

Mùa tốt nghiệp đến, những tờ sơ yếu lý lịch bay rợp trời và sự chia ly đã làm phai mờ tất cả. Cái tên Lưu Triệt An cùng với thảm án dưới ánh mặt trời năm ấy dần bị phủ lấp bởi những tin đồn mới, áp lực học hành mới, những quỹ đạo cuộc sống mới, rồi chìm sâu xuống đáy hồ ký ức.

Tôi cứ ngỡ mình đã quên rồi.

Cho đến hôm nay, hot search biến mất đột ngột của Lâm Phong, thao tác y đúc năm nào, giống như một chiếc móc câu chuẩn xác đã móc ngược tất cả sự bàng hoàng, bối rối bị cưỡng ép đè nén mười năm trước cùng với sự ngưỡng mộ và không cam lòng giấu kín trong tim, tất cả đều bị kéo ra một cách đầy máu me.


“Không thể như vậy mãi được.”

Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu.10 năm trước, mọi thứ đã bị xóa sạch trong sự im lặng. Lần này tuyệt đối không thể đi vào vết xe đổ đó nữa. Phải ghi chép lại.

Ghi chú trong điện thoại quá hời hợt, không xứng với 10 năm nặng nề này. Tôi cần một hồ sơ chính thức có thể liên tục bổ sung.

Ý nghĩ đó vừa nảy ra, tôi lập tức vớ lấy chìa khóa lao về nhà.

Trong phòng đọc sách, mở máy tính, tạo tài liệu mới.

Dưới con trỏ chuột đang nhấp nháy, tôi không còn là người mới ngây ngô chỉ biết đứng ngoài quan sát nữa. Tôi đang xây dựng một trận địa cho chính mình, và cũng là cho sự thật về anh.

10 năm rồi, vị tài tử hoàn hảo ấy, bóng tối dưới ánh mặt trời ấy, kết cục bị định đoạt vội vã ấy…

10 năm rồi, cũng phải cần một câu trả lời.

7.

Nên bắt đầu từ đâu đây?

Mọi thứ đã bị thời gian bào mòn đến mơ hồ. Tôi đứng dậy, với tay lên tầng trên cùng của giá sách, lấy xuống một chiếc hộp gỗ cũ phủ đầy bụi. Bên trong là cả một thời đại học của tôi, vài tấm ảnh đã phai màu, mấy chiếc huy hiệu trường và một phong thư nhỏ.

Mở phong thư ra, bên trong là ba chiếc kẹp sách bằng đồng thau hình lá ngân hạnh.


Đó là những thứ Lưu Triệt An đã dùng tiền thưởng để đặc biệt đặt làm sau khi đoạt giải thưởng văn học cấp quốc gia. Khi buổi sinh hoạt đón người mới của hội kết thúc, anh phát cho mỗi tân sinh viên có mặt một chiếc. Cái của tôi được khắc bốn chữ: “Tiền đồ như gấm”.

Lúc đó tôi đang chuẩn bị rời đi thì anh gọi tôi lại. Rồi anh đưa nốt hai chiếc còn lại cho tôi, trong đó có một chiếc khắc dòng chữ cái kỳ lạ: “I.A.I.” Hành động của anh rất tự nhiên, giống như đột nhiên nhớ ra một việc nhỏ.

- Cầm đi.

Giọng anh bình thản, gần như không phải là một chuyện đặc biệt gì.

- Hai tân sinh viên kia chắc là sẽ không tới nữa.

Tôi ngẩn người, đưa tay nhận lấy. Anh nhìn tôi một cái, ánh mắt ấy không còn là sự ôn hòa của một học trưởng, mà giống như một kiểu thẩm định tỉnh táo của chuyên gia. Rồi anh đột ngột hỏi:

- Em thấy thơ là gì?

Tôi không ngờ anh lại hỏi vậy, theo bản năng trả lời vội:

- Là những lời không nói ra được.

Anh nghe xong, tia xét đoán trong đáy mắt lập tức tan đi, lại trở về vẻ dịu dàng thường ngày, thậm chí còn rất khẽ mỉm cười.


- Nói hay đấy. Cho nên, lời thì có thể nói ra, nhưng thơ thì cần được đọc hiểu.

Nói xong, anh gật đầu, quay người thu dọn tạp chí của hội trên bàn. Toàn bộ cuộc đối thoại có lẽ chưa tới 30 giây. Với tôi, đó là lần nói chuyện dài nhất, cũng là lần gần nhất chạm tới nội tâm anh trong suốt cả học kỳ.

Nhưng với anh, có lẽ chỉ là một câu hỏi ngẫu hứng tiện miệng dành cho một tân sinh viên trông có vẻ nghiêm túc sau khi hoạt động hội kết thúc. Thế nhưng chính cái “ngẫu hứng” ấy, cái “khoảnh khắc” mà có lẽ anh quay lưng liền quên ấy lại khiến tôi cất giữ ba chiếc kẹp sách này suốt 10 năm, đặc biệt là chiếc độc nhất vô nhị kia.

Bây giờ 10 năm đã trôi qua, khi tôi khởi động lại cuộc điều tra, chiếc kẹp sách khác biệt có chữ ký tay của anh này tự nhiên trở thành một điểm khởi đầu không thể làm ngơ.

Tôi nhìn dòng chữ viết tắt lạnh lẽo ấy, tim như bị thứ gì đó khẽ châm một cái.

Tôi phải bắt đầu từ đây.

Tôi gõ mạnh xuống bàn phím một tiêu đề:

“Phân tích những điểm nghi vấn trong vụ Lưu Triệt An ngã lầu tử vong, dựa trên cuộc điều tra tái khởi động lại sau 10 năm.”

Tiếng đầu ngón tay gõ phím vang lên trong phòng làm việc yên tĩnh nghe rõ đến mức hơi chói tai.

8.
Rồi sao nữa?


Tôi cầm chiếc kẹp sách khắc dòng chữ “I.A.I.” lên. Đồng thau lạnh lẽo dường như còn mang theo hơi thở của 10 năm trước. Nhưng đối diện với di vật câm lặng này, đầu óc tôi trống rỗng, hoàn toàn không biết nên bắt đầu từ đâu. Ba chữ cái này giống như một bức tường vô hình, chặn đứng mọi mạch suy nghĩ.

Không được, tôi không thể cứ ngồi trơ ra như vậy.

Tôi cần một điểm đột phá, một động tĩnh đủ để khuấy lên tấm mạng nhện đang ngủ yên.

Tôi hít sâu một hơi, mở lại diễn đàn trường đại học mà đã 10 năm không đăng nhập. Tạo tài khoản mới, gõ cái tên ấy vào, dùng giọng điệu của một “cựu sinh viên hiếu kỳ” đăng một bài:

“Tìm một anh em rành chuyện nói giúp về Lưu Triệt An khoa Văn khóa 10. Dạo này mơ thấy đàn anh, trong lòng khó chịu. Năm đó nói là tusat, nhưng cứ thấy có gì đó không ổn. Có ai biết tình hình cụ thể không?”

Bài đăng lặng lẽ trôi vào dòng nước, chỉ hy vọng có người hữu tâm nhìn thấy. Tôi không biết dưới mặt nước là một con quái thú đang ngủ say hay là những đồng minh im lặng. Nhưng tôi biết, mình phải tạo ra chút tiếng động.

Tiếp theo, là chờ đợi.

Hai ngày liền, ô trả lời trống trơn.

Hòn đá kia như bị vực sâu nuốt chửng, không gợn lên nổi một gợn sóng.

Cảm giác bồn chồn như dây leo quấn chặt, trái tim treo lơ lửng dần dần chìm xuống. Tôi không thể đặt hết hy vọng vào một phản hồi mong manh như vậy.


Cảnh sát có hồ sơ đầy đủ. Nhà trường có kết luận thống nhất. Còn tôi có gì? Chỉ có cảm giác bất lực của 10 năm trước, và một chiếc kẹp sách không hiểu nổi. Tôi ép mình bình tĩnh lại, đè những cảm xúc thất vọng đang cuộn lên.

Đã điều tra thì phải có hệ thống. Giống như giải phẫu một con chim sẻ, phải tháo vụ án mang tên “cái chết của Lưu Triệt An” thành từng vấn đề cụ thể có thể công phá.

Vậy câu hỏi đầu tiên, cũng là cốt lõi nhất, là gì? Tôi ngồi thẳng người, gõ mạnh lên bàn phím một từ:

“Động cơ.”

Gõ xong từ này, tôi bị một cảm giác trống rỗng khổng lồ nuốt chửng.

Trần Niệm, mày điên rồi sao?

Một giọng nói vang lên trong đầu:

“Mày nghĩ mày là ai? Sherlock Holmes à? 10 năm rồi, xương cốt cũng thành tro. Mày còn có thể tìm ra cái gì? Chỉ vì mày không chịu nổi việc thứ hoàn mỹ bị vỡ nát? Đây là một dạng chấp niệm b*nh h**n!”

“Không”

Một tôi khác, kẻ đã bị cái hot search của Lâm Phong đâm trúng lạnh lùng phản bác.

“Tao không phải không chịu nổi sự hoàn mỹ bị vỡ. Tao không hiểu vì sao nó vỡ. Một người vừa được tuyển thẳng vào trường top, gia đình hòa thuận, tình cảm suôn sẻ, đến cả tin đồn độc địa nhất cũng không tìm ra vì sao lại tusat? Mày nói tao nghe xem, cái nhãn “vấn đề tâm lý cá nhân” trống rỗng ấy, giải thích được sao?”


“Có thể là trầm cảm thôi, rất thường gặp…”

“Thường gặp?”

Tôi bật cười.

“Một người trầm cảm có tinh lực đi giành học bổng quốc gia, đi thi hùng biện, đi quy hoạch tương lai sao? Có thể che giấu đến mức bạn gái thân nhất và bạn bè đều không hề hay biết sao? Đây không phải thường gặp, đây là quái dị. Khi mọi câu trả lời xấu có thể xảy ra liên quan đến học hành, tiền bạc, phụ nữ đã bị chứng minh là tin đồn thất thiệt thì câu trả lời thật sự phải đáng sợ đến mức nào mới có thể khiến một người như mặt trời rơi xuống?”

Tôi ngả người thật mạnh ra sau ghế, xoa thái dương đang căng lên. “Động cơ” giống như một hố đen không đáy, nuốt hết mọi suy đoán của tôi, chỉ để lại cảm giác bất lực sâu hơn. Có lẽ, câu hỏi “vì sao” này, với hiện tại của tôi vẫn còn quá xa xỉ. Vậy thì không bằng quay lại những sự thật khách quan không thể thay đổi, ví dụ như thời điểm chính xác và địa điểm cụ thể khi bi kịch xảy ra.

Trong những tọa độ lạnh lẽo ấy, liệu có giấu một mật mã bị bỏ sót? Một khi mạch suy nghĩ mở ra, những chi tiết bị đè nén lập tức dâng trào.

Thời gian vào chiều thứ tư, lúc 2 giờ tại tòa nhà giảng dạy! Tôi bắt lấy ý nghĩ này.

“Thì sao chứ?”

Giọng hoài nghi yếu đi, nhưng vẫn giãy giụa.

“Có thể anh ta chỉ chọn bừa thời gian.”


“Chọn bừa?”

Tôi mở lịch trong điện thoại, dù tôi biết rõ ngày tháng.

“Một người quyết định đi chết sẽ “chọn bừa” được sao? Đó là ngôi trường anh ta quen thuộc, anh ta không biết khung giờ đó sắp đông người qua lại ư? Lưu Triệt An, người luôn ôn hòa, luôn nghĩ cho người khác, đến cả một câu từ chối cũng mang vẻ áy náy ấy sẽ chọn một cách gần như “kinh hồn táng đảm” để nói lời tạm biệt sao? Đây không giống tạm biệt, mà giống một lời tố cáo! Một tiếng gào tuyệt vọng cố ý để người khác nhìn thấy!”

Nếu suy luận này đúng hướng, nếu đây thật sự là một lần “gào thét không tiếng” được chọn lựa kỹ càng về thời không thì theo lẽ thường, hiện trường lẽ ra phải để lại nhiều dấu vết cho người ta đọc hiểu, chứ không chỉ là một kết luận lạnh lẽo là “tusat”.

Vậy vì sao lại không có?

Thật sự là không có, hay là có những “tạp âm” đã bị cố ý hay vô tình xóa mất ngay từ đầu?

Ý nghĩ này khiến tôi lạnh sống lưng, cũng khiến ánh mắt tôi rời khỏi hồ sơ chính thức chuyển sang những “tạp âm” hiện trường năm đó, những thứ từng bị định nghĩa là “tin đồn”.

Tôi gõ xuống hai chữ ấy, cảm thấy sau lưng phát lạnh.

“Tất cả đều là tin đồn!”

Giọng nói trong lòng cảnh cáo.


“Nửa dấu chân? Nghe thấy cãi vã? Pháp y và cảnh sát là ăn không ngồi rồi à? Nếu có vấn đề họ tra không ra sao?”

“Thật không?”

Tôi ép mình đối diện với khả năng này.

“Nếu “tạp âm” là giả, vì sao không chỉ một người nghe thấy? Nếu dấu chân không tồn tại, vì sao tin đồn lại cụ thể đến vậy? Đúng vậy, kết luận cuối cùng cảnh sát nói là tusat. Nhưng có hay không một khả năng, có vài “tạp âm” vì bất lợi cho việc định tính “tusat” nên dưới áp lực “không tin đồn, không truyền đồn”, đã bị vô tình hoặc cố ý bỏ qua, bị quy thành “ảo giác”? Một kết luận càng hoàn mỹ không tì vết, càng khiến người ta nghi ngờ, có phải có vài mảnh vỡ đã bị quét xuống dưới thảm hay không?”

Ý nghĩ này khiến tôi rùng mình, và trực tiếp dẫn tới nghi vấn thứ tư. Phản ứng của nhà trường, nhanh đến mức làm người ta phát hoảng.

“Xảy ra chuyện lớn như vậy, giữ ổn định không phải bình thường sao?”

“Đúng, nhưng ở “mức độ” nào?”

Tôi nhớ lại những ngày bị đè nén ấy.

“Đó thật sự là “giữ ổn định” sao? Nó giống một cuộc “thanh trừng” hiệu quả hơn. Diễn đàn xóa bài, cố vấn vào ký túc xá “nói chuyện tâm sự”, trọng tâm rất nhanh từ ‘đã xảy ra chuyện gì” biến thành “đừng nói lung tung”. Rốt cuộc họ sợ cái gì? Sợ sự thật, hay sợ phản ứng dây chuyền do sự thật mang lại? Cái tư thế vội vàng vẽ dấu chấm hết ấy, bản thân nó chẳng phải là điểm đáng ngờ lớn nhất sao?”

Động cơ là hố đen. Thời không là câu đố câm. Tạp âm bị xóa. Sự thật bị sự “ổn định” vùi lấp.


Mọi nghi vấn của tôi dường như đều đâm vào một bức tường vô hình. Bên ngoài tường là màn sương mù 10 năm không tan. Nhưng bên trong tường, ngay trong tay tôi, lại lặng lẽ nằm đó một vật chứng duy nhất xuyên qua thời gian, chiếc kẹp sách lá ngân hạnh khắc “I.A.I.”.

Tôi vô thức chạm vào nó. Cảm giác lạnh buốt của kim loại khiến ngón tay tôi khẽ run.

Dưới ánh sáng trắng bệch của màn hình, ba chữ c** ** lại càng giống một con mắt đang rình rập quanh tôi.

“Có khi chỉ là một chữ ký viết tắt tiện tay thôi. Chính mày cũng nói rồi, là thú vui tao nhã của tài tử.”

“Thú vui tao nhã?”

Tôi giơ nó lên dưới đèn.

“Vì sao ba chiếc, chỉ có mỗi chiếc này có chữ khắc? Vì sao là chữ viết hoa cách điệu? Vì sao khi tao hỏi ý nghĩa, anh ấy lại lộ ra biểu cảm khó nắm bắt, lại nói “có thể có rất nhiều cách tưởng tượng”? Chiếc kẹp sách này là ba tháng trước khi anh ấy chết đưa cho tao. Ba tháng ấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đây có phải là manh mối duy nhất anh ấy để lại không?”

Viết xong dòng cuối cùng, tôi nhìn những con chữ lạnh lẽo trên màn hình. Cảm giác bức bối trong lồng ngực chẳng những không giảm, mà còn ngưng tụ thành một loại lo âu cụ thể hơn.

Mọi nghi vấn của tôi đều chỉ về một khoảng trống trong thế giới nội tâm của anh. Và chiếc kẹp sách này là vật duy nhất có thể lấp đầy khoảng trống ấy. 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...