9.
Ba chữ cái I.A.I. dưới ánh đèn phản chiếu thứ ánh sáng lạnh cứng. Nó không thể chỉ là một “câu đố” nữa. Tôi buộc phải coi nó như một “mật mã” có thể tấn công một cách hệ thống.
Một quá trình suy diễn dựa trên nền tảng học thức và logic hành vi của anh bắt đầu toàn diện trong đầu tôi. Tôi không thể tưởng tượng tùy ý. Tôi phải dùng cách của Lưu Triệt An để suy nghĩ.
Trước hết, tôi cần đặt ra tiêu chuẩn sàng lọc. Một cách giải thích có thể đứng vững trong thế giới của anh, nhất định phải đồng thời thỏa mãn ba điều.
Thứ nhất, nhất quán về ngữ nghĩa. Bản thân cụm từ phải đúng ngữ pháp, ý nghĩa rõ ràng.
Thứ hai, phù hợp ngữ cảnh, phải ăn khớp với bầu không khí “đạt giải rồi khích lệ hậu bối”.
Và điều thứ ba, cũng tàn khốc nhất: nội hàm của cụm từ ấy phải có khả năng bao dung hoặc ám chỉ kết cục bi kịch ba tháng sau, chứ không phải chỉ là một câu chúc phúc thuần túy.
Tiêu chuẩn xác lập, dòng suy nghĩ của tôi tựa như đèn pha, quét qua mọi khả năng ngôn ngữ. Thông dụng nhất là tiếng Anh. Tôi thuận miệng đã có thể nghĩ ra vài cụm.
Ví dụ như: “I Am Invincible”. Tôi là bất bại.
Ý nghĩ vừa lóe lên đã bị tôi bác bỏ. Khí thế này quá phô trương, hoàn toàn trái ngược với sự khiêm hòa trong cốt cách của Lưu học trưởng. Một người luôn thắng sao lại chọn cách yếu ớt nhất để giải thoát?
Còn có “Imagination And Insight” - Trí tưởng tượng và sự thấu suốt và “I Await Inspiration” - Tôi chờ đợi nguồn cảm hứng.
Trí tưởng tượng, sự thấu suốt và cảm hứng, đặt trong sáng tạo văn học đúng là những thứ không thể thiếu, nhưng những từ như vậy có thực sự đáng để được trịnh trọng khắc lên thẻ kẹp sách tặng người khác không?
À, còn một câu: “I Accept It” - Tôi chấp nhận nó.
Chấp nhận cái gì? Một sự việc, hay một con người? Nghe có vẻ có khả năng, nhưng với thông tin hiện tại, tôi không thể đưa ra phán đoán có lợi.
Tiếng Anh có thể tạm thời để đó. Tiếp theo, phải xét đến các ngôn ngữ khác. Dòng suy nghĩ của tôi lướt qua tiếng Pháp thanh nhã và tiếng Đức trầm mặc.
Phần lớn các tổ hợp đều như bóng nước lướt qua, không thể cộng hưởng sâu sắc với sự trang trọng của chiếc kẹp sách và cái kết bi kịch. Nhưng có một cụm tiếng Pháp khiến tôi dừng lại một lát:
“Il Accepte l'Idée” - Anh ta chấp nhận ý niệm này.
Câu này có một loại quyết tuyệt lạnh đến đáng sợ.
“Chấp nhận một ý niệm”, ý niệm gì? Một ý niệm về tự hủy diệt sao?
Nếu “I Accept It” còn chừa lại chút không gian mơ hồ, thì “Il Accepte l'Idée” lại chỉ thẳng vào một “ý nghĩ” đã được tiếp nhận.
Điều này có thể liên hệ với sự kiện rơi lầu, anh chấp nhận và thực thi ý nghĩ ấy. Nhưng đây thật sự là đáp án sao?
Tôi v**t v* chiếc kẹp sách, cảm thấy có gì đó không ổn.
Nó chính xác nhưng lại quá rập khuôn và máy móc, giống như kết luận trong một bản chẩn đoán tâm lý, thiếu đi khí chất của một tài tử trong cổ điển văn học của Lưu Triệt An.
Nó giống cách nhìn của một kẻ đứng ngoài, chứ không phải lời trăn trối của một người ở trung tâm cơn bão.
Vẫn không đúng.
Cảm giác thất vọng sâu sắc ập đến.
Tiếng Anh quá phô. Tiếng Pháp quá thẳng. Tiếng Đức quá nặng…
Dường như tất cả đều cách một lớp kính mờ không thể xuyên qua.
Thế giới tinh thần của anh thật khó chạm tới. Tôi rơi vào một loại lo âu đáng sợ, những gì mình đang giải cấu, rốt cuộc có ý nghĩa gì không? Hay thật ra nó chỉ là một câu viết bừa vô nghĩa? Cổ điển, hoàn mỹ, tài tử… Tôi bứt tóc, mấy cái nhãn dán trên người Lưu học trưởng lặp đi lặp lại trong đầu.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên.
Đúng rồi.
Nó rất có thể đến từ tiếng Latinh.
Ý nghĩ này vừa rõ ràng, lập tức mang đến cho tôi một cảm giác phương hướng cực kỳ mạnh mẽ.
Bản thân tiếng Latinh đã mang theo sự trang trọng và cô đọng, cùng những ẩn dụ lịch sử và triết học mà nó gánh vác, cực kỳ phù hợp với thẩm mỹ cổ điển của Lưu Triệt An.
Dùng Latinh để khắc, hành vi này tự thân đã mang ý vị truy cầu vĩnh hằng và chiều sâu, hoàn toàn thỏa mãn hai điều “phù hợp ngữ cảnh” và “nhất quán từ ngữ”.
Trong bản đồ sao của tiếng Latinh, hình tượng nào có thể thỏa mãn cách Lưu Triệt An thấu hiểu về sinh mệnh và hủy diệt?
Không nghi ngờ gì, là “Ignis” - lửa.
Hình tượng cốt lõi mang tính liên văn hóa này tự thân đã có tính hai mặt: vừa tượng trưng cho “sáng tạo / ánh sáng / đam mê”, vừa ẩn dụ cho “hủy diệt / thanh tẩy / hi sinh”.
Nó vừa có thể hiểu là khích lệ nhiệt tình sáng tác, cũng vừa có thể chỉ về một quyết tuyệt thiêu hủy cái cũ.
Phương hướng đã chốt. Bước tiếp theo là sàng lọc trong nội bộ Latinh để tìm ra khả năng phù hợp nhất với khí chất của đàn anh Lưu Triệt An.
Tôi nghĩ ra vài tổ hợp. “Ire Ad Ignem” - đi về phía lửa. Nghe như một lữ nhân đi tới đống lửa nơi xa, con đường dài, thậm chí có chút thơ ca. Không đúng. Anh ấy không nên là “đi về phía”, mà phải là “lao vào”.
“In Aeternum Ignis” - ngọn lửa vĩnh hằng. Nhưng cách hiểu lại thiên về “sau khi đã kết thúc”. Tôi cần phải tìm là khoảnh khắc nhóm lửa, là quá trình thiêu đốt, chứ không phải tro tàn.
Tôi mắc kẹt giữa hai thứ đó, cảm thấy đáp án ở rất gần, nhưng cách một tờ giấy mỏng.
Thiếu một từ, một từ có thể nối liền “hành động” và “số mệnh”. Tôi trăn trở giữa hai lựa chọn, lo lắng đến mức thái dương giật thình thịch.
Rốt cuộc thiếu cái gì?
Đúng lúc này, một hình ảnh gần như đã bị quên lãng, không báo trước mà đâm sầm vào đầu tôi.
Đó là buổi chiều nắng rất đẹp, trong góc hội Vọng Xuyên chất đầy sách cũ, đàn anh Lưu giảng cho chúng tôi phần Địa Ngục trong tác phẩm Thần Khúc.
Anh ấy không giảng theo sách giáo khoa mà dùng giọng điệu thanh thoát đặc trưng, chậm rãi và tập trung, nói:
“Lửa địa ngục dưới ngòi bút của Dante, các em nghĩ chỉ là trừng phạt thôi sao? Không. Đó còn là một sự truy vấn và thanh lọc đến tột cùng. Linh hồn cháy trong lửa, không phải để hủy diệt, mà là để thiêu rụi mọi lớp vỏ ngụy trang, ép hỏi ra “bản ngã” cốt lõi nhất. Đó là một con đường tắt tàn khốc để đi tới chân thực.”
Khi đó tôi chỉ thấy cách hiểu này quá lạnh lùng và tàn nhẫn. Nhưng lúc này, câu nói ấy lại như tia sét, hàn chặt “lửa” với “bản ngã chân thật” và “sự thanh lọc quyết tuyệt” lại với nhau. Một liên từ tưởng như bình thường, nổi lên mặt nước. “Igitur” - vì vậy, cho nên.
“Igitur Ad Ignem” - Vì vậy, về với lửa.
Tôi cảm thấy cách giải thích khả dĩ nhất chỉ có nó.
Từ “Vì vậy” (Igitur) nghe thì nhẹ tênh nhưng lại nặng tựa ngàn cân. Nó không còn là miêu tả một hành động hay trạng thái, mà là một sự trần thuật lạnh lùng về một quá trình tâm lý hoàn chỉnh. Sau tất cả truy vấn và giằng xé, cuối cùng, anh ấy chọn lửa làm con đường trở về với chân thực.
Về mặt logic, đây gần như là một đáp án hoàn mỹ. Nó khít khao đối ứng với sự rơi xuống đột ngột từ đỉnh cao, tràn đầy cảm giác quyết đoán của lý trí. Nhưng tôi nhìn cụm Latinh lạnh lẽo ấy, trong lòng dâng lên không phải thỏa mãn, mà là mất mát.
Nó giống một chiếc chìa khóa được chế tác tinh xảo. Quả thật có thể c*m v** ổ khóa, nhưng khi xoay lại không nghe thấy tiếng “tạch” lay động lòng người.
Hình tượng này quá hoàn mỹ. Nhiều nhất cũng chỉ là một bản tuyên ngôn triết học lạnh lùng.
Một người viết trong tản văn rằng mưa thu như lệ, thật sự sẽ chỉ thỏa mãn với một đáp án logic hoàn mỹ như vậy sao?
Tôi dường như đã giải được câu đố, nhưng lại đứng trước một cánh cửa dày hơn. Cụm Latinh này giống một tọa độ chính xác trên bản đồ, nhưng dường như vẫn chưa phải là đích đến.
Một người điều tra nghiêm cẩn không thể chỉ thỏa mãn với một đáp án đẹp. Tôi phải xác nhận con đường ưu nhã này là con đường duy nhất, chứ không phải tôi đã bỏ sót một hệ thống mật mã đơn giản hơn. Đây là một sự xác minh mang tính loại trừ cần thiết. Chỉ khi chặn đứng hoàn toàn mọi khả năng tầm thường, lời giải thích đầy vẻ đẹp triết học này mới có thể đứng vững không thể đánh bại.
Tôi đẩy bàn phím ra, cố gắng dọn sạch đầu óc khỏi những ký hiệu và công thức cứng nhắc.
Tôi cần quay về cội nguồn.
“Có thể có rất nhiều cách tưởng tượng.”
Giọng nói của anh ấy lại vang lên.
Tưởng tượng, không phải giải mã.
Điều này có nghĩa là, đáp án có thể không nằm trong mật mã học, mà nằm trong thơ, trong nền văn học mà anh ấy yêu.
Tôi lao tới giá sách, rút cuốn Tuyển thơ Rilke mà mình mua vì anh.
Đọc lại từng bài, cố bắt lấy dấu vết tư duy của anh. Tôi nhớ lời anh ấy từng nhận xét thơ của tôi:
“Hình tượng hay, là sự thông cảm (synesthesia). Là để màu sắc có nhiệt độ, để âm thanh có hình dáng.”
Sự thông cảm…
I.A.I.
Bản thân ba chữ này là gì?
I, là số 1 La Mã , là tôi.
A, là chữ cái đầu tiên, là khởi nguyên, là một.
I, lại là tôi, cũng là 1.
I – A – I.
1 – A – 1.
Tôi – một – tôi.
Một cấu trúc hồi văn quỷ dị như câu chú, ầm ầm nổ tung trong đầu tôi.
Tôi bật dậy khỏi ghế. Đầu gối đập vào góc bàn đau điếng, nhưng lúc này tôi hoàn toàn không có cảm giác.
Tôi vô thức v**t v* hoa văn lá ngân hạnh lạnh buốt trên kẹp sách, ánh mắt khoá chặt vào những đường gân mảnh, chúng xuất phát từ cuống lá (I), không ngừng phân nhánh (A), cuối cùng lại như hội tụ về cùng một điểm (I).
Quỹ đạo ấy, chẳng phải là ẩn dụ tuyệt vời cho “tôi – lột xác– tôi” sao?
Nhưng đây vẫn chỉ là suy đoán dựa trên hình thức. Chữ “A” đại diện cho “lột xác” rốt cuộc là gì?
Tôi ngồi phịch xuống ghế, ý nghĩ trôi về buổi chiều hôm đó.
Anh ấy đưa chiếc kẹp sách đặc biệt này cho tôi, là vì tôi nói rằng thơ là “những lời không nói ra được”.
Những lời không nói ra được…
Một mảnh ký ức bị quên lãng, như tia chớp đánh trúng tôi.
Anh ấy từng trích một câu khó hiểu để nói về sự cô độc:
“Tôi vẫn là tôi của ngày xưa, nhưng đã không còn là tôi của ngày xưa nữa”.
Điều này chẳng phải đúng khớp với “I-A-I” sao?
Tôi – một quá trình – tôi.
Xưa ta – một lần lột xác – nay ta.
Giác ngộ như tia chớp, soi sáng tất cả!
Giả thuyết tiếng Latinh “Igitur Ad Ignem” - Vì vậy, quy về lửa - và cách giải thích dựa trên cấu trúc hồi văn cùng triết học phương Đông “tôi -> một quá trình -> tôi”, trong khoảnh khắc này, trùng khớp hoàn mỹ!
“Lửa” (Ignem), chính là biểu tượng cực đoan nhất của quá trình “lột xác” ấy.
Còn “vì vậy” (Igitur), chính xác mô tả quan hệ quyết định từ “tôi của ngày xưa” đến “tôi của hiện tại”.
Chiếc thẻ kẹp sách này là lời sấm truyền về sự niết bàn của bản thân mà anh ấy đã viết lại bằng cốt lõi tinh thần chung của cả triết học phương Đông và phương Tây vào ba tháng trước khi bi kịch xảy ra. Cái chết của Lưu Triệt An tuyệt đối không phải bốc đồng, đây là một cuộc trầm luân tỉnh táo đã có dự báo từ lâu.
Tôi nhìn chiếc kẹp sách, toàn thân lạnh buốt. Giải được câu đố không mang lại kh*** c*m, chỉ có nỗi bi thương không đáy. Tôi vô thức bấm F5 lại trang web.
Vụ của Lâm Phong đã có những thảo luận bắt đầu lan ra ở những diễn đàn kín hơn và mạng xã hội hải ngoại dưới dạng mật danh.
Giống như lửa rừng, dập không tắt.
Sức sống ngoan cường ấy, giống hệt 10 năm trước.
10.
Đêm đã khuya.
Chưa bao giờ mạch suy nghĩ của tôi rõ ràng đến thế, nhưng cũng chưa bao giờ nặng nề đến thế.
Nghi vấn vẫn chỉ là nghi vấn. Giả thuyết rốt cuộc cũng chỉ là giả thuyết. 10 năm trôi qua, người đi thì trà cũng nguội.
Lâm Phong.
Lưu Triệt An.
Một người vừa mới lóe lên chút ánh sáng trong giới giải trí.
Một người từng được xem là ngôi sao đang lên của giới học thuật.
Họ đều từng được đặt rất nhiều kỳ vọng trong lĩnh vực của mình. Và rồi cuối cùng lại cùng biến mất bằng một cách vừa thảm khốc vừa bất lực.
10 năm trước là một bản thông báo lạnh lẽo kết luận “tusat”, cùng sự “ổn định tình hình” quyết liệt của nhà trường.
10 năm sau là một cái tên biến mất khỏi bảng hot search chỉ sau một đêm, và những bước “xử lý hậu quả” nhanh gọn của giới tư bản.
Phương thức có thể đã tiến hóa, nhưng cốt lõi vẫn không thay đổi. Một cái chết không đúng lúc.
Thứ tôi đang truy tìm không chỉ là chân tướng cái chết của Lưu Triệt An. Liệu hôm nay của Lâm Phong có phải chính là phiên bản lặp lại của ngày hôm qua, khi chân tướng về Lưu Triệt An bị xóa sạch? Cái cảm giác bị cưỡng ép bịt miệng ấy quen thuộc đến đáng sợ.
Cuộc điều tra lần này của tôi, nói cho cùng chỉ là vì chính bản thân mình để tháo gỡ nút thắt đã mắc kẹt trong lòng suốt 10 năm.
Nhưng vào lúc này, khi câu đố vừa được giải ra, thứ lan khắp cơ thể tôi lại là một cảm giác lạnh buốt. Tôi không có thời gian chìm trong nỗi đau. Lập tức mở một tài liệu mới, gõ tiêu đề:
“Phân tích dựa trên ẩn dụ Niết bàn “I.A.I.” ”
Vấn đề ưu tiên hàng đầu lúc này là: Trong ba tháng cuối cùng của cuộc đời Lưu Triệt An, rốt cuộc chuyện gì đã trở thành mồi lửa châm ngòi cho cuộc “lột xác” này?
Tôi nhận ra mình phải quay lại trường cũ. Tôi đặt vé xe về trường.
Ngay đêm trước khi khởi hành, tôi kiểm tra hòm thư theo thói quen. Tiêu đề để trống. Tim tôi hẫng đi một nhịp. Mở thư ra, nội dung chỉ có đúng một dòng:
“Thứ cậu cần ở trong tệp đính kèm. Trong diễn đàn nhiều tai mắt, đừng lên tiếng nữa.”
Tôi tải tệp xuống. Trong một thư mục màu vàng nhạt là bốn bản scan biên bản thẩm vấn của cảnh sát. Tôi cầm những tệp điện tử ấy mà lòng nặng trĩu.
Câu trả lời đã đến. Nhưng không phải là phản hồi công khai trên diễn đàn. Đối phương đã chính xác tìm được email của tôi. Sự “giúp đỡ” này xuất hiện quá đúng lúc. Nó không giống một bàn tay cứu trợ giữa lúc hoạn nạn, mà giống một lời nhắc nhở từ trên cao nhìn xuống: “Tôi biết cậu là ai, và tôi biết cậu đang làm gì”.
Đây rốt cuộc là sự canh chừng…hay là một lời cảnh cáo?
Sáng hôm sau, trong chiếc ba lô của tôi ngoài chiếc thẻ kẹp sách kia còn có thêm một thứ nặng trĩu, một “kho đạn” không rõ nguồn gốc. Tôi biết, từ khoảnh khắc này trở đi, cuộc điều tra của mình đã bước vào một vùng nước sâu.
11.
Người đầu tiên tôi liên hệ là cố vấn học tập năm xưa, hiện là Phó bí thư Đảng ủy của Khoa Văn, thầy Lý.
Trong điện thoại, giọng thầy khá bình thản. Thầy lịch sự nói rất hoan nghênh cựu sinh viên quay lại thăm trường, rồi hẹn gặp tôi tại văn phòng.
Trên đường đến tòa nhà hành chính, lá ngô đồng xào xạc trong gió. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống thành từng mảng sáng lốm đốm. Tim tôi đập như trống dồn, lòng bàn tay không ngừng rịn mồ hôi.
10 năm rồi, tôi sắp gõ vào một cánh cửa từng bị cố ý đóng lại. Sau cánh cửa ấy là bụi bặm hay là những tàn tro chưa tắt?
Văn phòng của Phó bí thư Lý rộng rãi hơn nhiều so với 10 năm trước. Thầy nhiệt tình mời tôi ngồi, thuần thục pha trà, vừa trò chuyện hỏi thăm tình hình hiện tại của tôi, vừa cảm khái rằng thời gian trôi thật nhanh.
Mọi thứ đều đúng với hình ảnh của một vị lãnh đạo học viện khéo léo, từng trải. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá ngô đồng vẫn xào xạc. Giọng nói trầm xuống, cố gắng mang theo sự chân thành của một nỗi hoài niệm:
- Thầy Lý, thời gian trôi nhanh thật. Thỉnh thoảng em vẫn nhớ lại những ngày ở hội Vọng Xuyên, nhớ đến đàn anh Lưu. Đến bây giờ em vẫn không hiểu, một người như anh ấy dường như đã có tất cả, rốt cuộc lúc đó đã gặp phải chuyện gì mà không vượt qua nổi.
Nghe vậy, Phó bí thư Lý hơi ngả người ra sau ghế, thở dài một tiếng.Trong tiếng thở dài ấy có thứ gì đó giống như đã được luyện tập vô số lần. Thầy nâng chén trà lên, nhưng chưa uống.
- Haizz… Có lẽ là do yêu cầu với bản thân quá cao. Chủ nghĩa hoàn hảo, rồi tự đâm đầu vào ngõ cụt. Áp lực học tập, sự mơ hồ về tương lai, tất cả đều có thể. Đúng là trời ghen người tài.
Tôi thuận theo lời thầy, hơi nhíu mày tỏ vẻ đồng tình, rồi thử dẫn câu chuyện đi xa hơn một chút.
- Thầy nói cũng đúng. Có thể là những áp lực mà người ngoài không nhìn ra. Sau này em nghĩ, liệu có phải do vài chuyện rất riêng tư mà anh ấy không thể nói với người khác?
Tôi hơi dừng lại, quan sát phản ứng của thầy Lý rồi mới nói tiếp:
- Ví dụ như chuyện tình cảm không nằm trong kỳ vọng của mọi người… hoặc vấn đề gì đó trong gia đình?
Tôi nhận ra ánh mắt sau cặp kính của thầy Lý dường như dịu lại trong một thoáng. Những ngón tay đang giữ chén trà cũng thả lỏng hơn.
- Chuyện này…
Thầy trầm ngâm, rồi lắc đầu nhẹ.
- Không tiện đoán bừa. Gia đình em ấy điều kiện khá tốt, còn tình cảm thì với cô bé Chỉ Họa cũng rất ổn định. Tiểu Trần à…
Thầy Lý ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt mang theo một chút khuyên nhủ.
- Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi. Cứ mãi vướng mắc như vậy, với người còn sống cũng chẳng tốt.
Ngay lúc thầy vừa nói xong, dường như muốn kết thúc chủ đề, tôi lập tức tiếp lời. Giọng hạ thấp xuống, như thể chỉ chợt nhớ ra một tin đồn chẳng mấy quan trọng.
- Vâng, có lẽ đúng là chuyện trong lòng anh ấy thôi.
Tôi dừng lại một chút, rồi như thuận miệng tiếp lời:
- Chỉ là thỉnh thoảng nghe mấy bạn cũ tán chuyện, bảo rằng khoảng thời gian trước khi xảy ra chuyện, hình như anh ấy dành rất nhiều thời gian cho câu lạc bộ. Trông lúc nào cũng có vẻ nặng tâm sự. Tất nhiên…
Tôi lập tức bổ sung, nở một nụ cười lửng lơ.
- Chỉ là lời đồn thôi, không chắc đâu.
- Câu lạc bộ?
Động tác đặt chén trà của Phó bí thư Lý khựng lại một nhịp gần như không thể nhận ra. Sau đó thầy nở một nụ cười bất lực, hơi mang ý trách móc, như thể đang nhìn một đứa trẻ bướng bỉnh.
- Tiểu Trần à, em xem kìa, em vẫn cứ lý tưởng hóa như ngày nào. Câu lạc bộ chẳng qua là nơi sinh viên đọc sách, trò chuyện thôi, làm gì có chuyện gì. Lúc đó Triệt An là hội trưởng, dành nhiều tâm sức cũng bình thường.
Thầy hơi rướn người về phía trước. Giọng nói hạ thấp xuống, tạo cảm giác như đang tâm sự, nhưng ngữ khí lại không cho phép nghi ngờ.
- Thầy biết em nhớ đàn anh. Nhưng đã nhiều năm rồi, những chuyện mơ hồ kiểu đó nhắc lại cũng không tốt cho ai. Công việc hiện tại của em cũng cần một lý lịch sạch sẽ và môi trường ổn định, đúng không? Chúng ta nên nhìn về phía trước.
Không khí trong phòng lập tức trở nên nặng nề. Ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa sổ, nhưng tôi lại cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Thầy Lý không còn là người thầy ban đầu đang cảm khái thời gian nữa. Trước mặt tôi lúc này là một nhà quản lý đang cố bảo vệ một trật tự nào đó, thậm chí sẵn sàng dùng công việc của tôi để ám chỉ một lời đe dọa.
Thái độ phòng vệ quá mức ấy, khi đặt cạnh bản ghi lời khai trong hồ sơ cảnh sát vốn “khách quan”, “bình tĩnh”, “mọi thứ đều bình thường” tạo nên một sự đối lập khiến người ta cực kỳ khó chịu.
Thầy ấy đang che giấu điều gì? Một chuyện có liên quan trực tiếp đến lợi ích cá nhân…hoặc sự an toàn của vị trí hiện tại? Tôi đứng dậy, không nói thêm gì, bởi tôi biết mình sẽ không nhận được thêm điều gì từ nơi này nữa.
- Làm phiền thầy rồi, thầy Lý.
Tôi chào thầy rồi rời đi. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại phía sau, tôi gần như có thể cảm nhận được sự nhẹ nhõm của thầy ấy.
Điện thoại bỗng rung lên. Một người bạn làm truyền thông chuyên về giới giải trí gửi tin nhắn:
“Niệm, vụ Lâm Phong có gì đó không ổn. Gia đình cậu ta ký thỏa thuận bồi thường rất nhanh, đang chuẩn bị hỏa táng rồi. Có người trong nghề định đào sâu, nhưng bị nhắc nhở.”
Tôi nhìn màn hình, cảm giác lạnh lẽo càng sâu thêm.
Lại là cách đó.
Nhanh nhất có thể, biến một con người thành một nắm tro và một tờ giấy thỏa thuận. Mang theo nỗi hoang mang sâu hơn và một chút lạnh buốt, tôi rời khỏi trường, đi đến nhà bố mẹ Lưu Triệt An.
Tôi có linh cảm, đây sẽ là một cuộc đối mặt còn khó khăn hơn, thậm chí có thể gọi là tàn nhẫn.
Về Với Lửa - Thính Phong Lâu Chủ
Chương 3
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
