Về Với Lửa - Thính Phong Lâu Chủ

Chương 6



TRÍCH LỤC HỒ SƠ CẢNH SÁT 3 – Biên bản hỏi cung bạn gái: Trình Chỉ Họa.

Thời gian: ngày hôm sau khi xảy ra vụ việc.

Địa điểm: Đồn công an khu Đại học.

Người hỏi: Cảnh sát Lý (nữ)

Tóm tắt lời khai.

1. Tôi và Lưu Triệt An có quan hệ rất tốt, là cặp đôi được mọi người công nhận. Chúng tôi hiếm khi cãi nhau, cũng có kế hoạch chung cho tương lai.

2. Tâm trạng gần đây của anh ấy ổn định, không phát hiện dấu hiệu buồn bã hay lo âu. Sau khi được tuyển thẳng thành công, anh ấy rất vui.

3. Lần cuối chúng tôi gặp nhau là ba ngày trước khi xảy ra vụ việc. Chúng tôi cùng ăn tối, đi dạo. Mọi thứ đều rất bình thường. Tôi hoàn toàn không thể tin anh ấy sẽ làm chuyện đó.

4. Anh ấy là người khiêm tốn, hòa nhã, rất được yêu mến trong hội đoàn. Tôi không nghe nói anh ấy có mâu thuẫn với ai.

Kết luận.

Tôi không thể tưởng tượng ra bất kỳ lý do nào khiến anh ấy tự sát. Tôi hy vọng vụ việc sẽ được điều tra rõ ràng.

Ghi chú

Người được hỏi buồn bã nhưng giữ bình tĩnh, tư duy rõ ràng, trả lời trôi chảy. Lời khai rõ ràng, thái độ hợp tác. Khi được hỏi về quan hệ của Lưu Triệt An với các thành viên cụ thể trong hội Vọng Xuyên, người được hỏi cho biết “không rõ chi tiết” hoặc “chỉ là quan hệ xã đoàn bình thường”, rồi nhanh chóng đưa câu chuyện trở lại mối quan hệ của hai người. Không cung cấp được manh mối có giá trị.

_____________________________________________________________________


14.

Ba cuộc phỏng vấn đến đây coi như kết thúc.

Tôi ngồi trước máy tính, ba lần trò chuyện ấy không những không vén được màn sương mù, ngược lại còn khiến tôi như rơi sâu hơn vào một vũng lầy.

Cố vấn học tập, cha mẹ Lưu Triệt An, rồi Trình Chỉ Họa… lời nói của mỗi người đều đầy rẫy lỗ hổng. Dường như tất cả họ đang cùng nhau canh giữ một bí mật khổng lồ, bao bọc sự thật một cách chặt chẽ.

So với những bản hồ sơ cảnh sát lạnh lùng kia, tôi nhìn thấy rất rõ kết luận “tusat” ấy được dựng lên trên chính sự im lặng và dối trá này.

Cảm giác mệt mỏi và thất bại đè xuống như núi, gần như muốn nhấn chìm tôi. Trong vô thức, tôi liên tục nhấn F5 trang web. Con trỏ chuột lơ lửng trên tab của tài liệu được mã hóa, nơi lưu lại tất cả những mảnh vụn phỏng vấn nhợt nhạt trong ngày hôm nay.

Ngay bên cạnh, một tab khác bất chợt cập nhật tin mới về Lâm Phong. Tài khoản mạng xã hội của anh ta vừa bị phía nền tảng chính thức khóa vĩnh viễn vào chiều nay với lý do: “quản lý tài khoản người đã qua đời”.

Thêm một cái tên nữa sắp sửa bị xóa sạch hoàn toàn.

Ánh sáng lạnh từ màn hình khiến mắt tôi đau nhức, những thao tác quen thuộc trong vụ Lâm Phong, cùng tốc độ xóa dấu vết gần như y hệt 10 năm trước, giống như một mũi băng nhọn đâm thẳng vào sự mơ hồ trong đầu tôi.

Câu nói cố ý nhắc đến hội văn học Vọng Xuyên của Trình Chỉ Họa có phải là một lời ám chỉ?

Cô ấy đang dẫn tôi tới đó. Mà lúc này, tôi cũng không còn lựa chọn nào khác. Tôi chợt nhận ra mình phải nhanh hơn. Không chỉ phải ghép lại sự thật của quá khứ trước khi ký ức hoàn toàn phong hóa theo thời gian, mà còn phải chạy đua với thế lực đang biến Lâm Phong thành Lưu Triệt An thứ hai.

Cuộc đối đầu này vẫn chưa kết thúc.

Nó mới chỉ thực sự bắt đầu.

15.

Ngay khi tôi đang vất vả lần tìm lại những người bạn cũ trong hội, A Ken bất ngờ gọi điện.

Anh ấy là đồng nghiệp cũ của tôi, cũng là một người anh em xã giao thân thiết. Hiện giờ làm giám đốc một công ty quan hệ công chúng, tin tức rất linh thông, lại là người thực tế.

Tôi xoa xoa thái dương đang căng đau, nhận cuộc gọi rồi bật loa ngoài. Giọng A Ken hơi gấp gáp:

- Trần Niệm, chưa ngủ à? Hỏi cậu chuyện này… dạo gần đây cậu có đang đào lại vụ cũ của đại học T 10 năm trước không? Vụ Lưu Triệt An nhảy lầu ấy?

Tim tôi khẽ thắt lại, nhưng vẫn cố giữ giọng bình thản. Cuộc điều tra vừa mới có chút manh mối, sao anh ta đã biết rồi?

- Ken tổng đúng là tin nhanh thật. Sao, có hứng thú à?

Giọng A Ken lập tức trở nên nghiêm túc.

- Tôi không đùa đâu. Có người quen đã nhắn tôi rồi. Họ nói cậu đang đi khắp nơi hỏi chuyện, thậm chí còn tìm tới cố vấn học tập năm đó với cả nhà Lưu giáo sư. Trần Niệm, nghe tôi một câu… dừng lại đi.

Tôi không trả lời.

Anh ta tiếp tục nói, trong giọng có cả quan tâm lẫn trách móc.

- Vì một vụ án 10 năm trước mà cảnh sát đã kết luận, trường học thì bưng bít… cậu bỏ ra từng ấy công sức để làm gì? Giờ cậu tự làm truyền thông, khó khăn lắm mới có chút khởi sắc. Tội gì phải chạm vào những thứ nhạy cảm như vậy? Cậu biết bên trong liên quan tới những ai không? Đắc tội với người ta, không chỉ là bị khóa tài khoản đâu. Sau này cậu còn sống thế nào trong cái giới này?

Anh dừng lại một chút, rồi hạ thấp giọng, nói thẳng hơn:

- Anh em à, thực tế chút đi. Lưu Triệt An chết 10 năm rồi, xương cốt cũng thành tro cả rồi. Còn vụ Lâm Phong cậu cũng thấy rồi đấy, tư bản nhúng tay, chỉ một ngày là có thể xóa sạch dấu vết của một người! Cậu muốn trở thành Lâm Phong thứ hai à? Quay về viết mấy thứ an toàn, kiếm tiền sống qua ngày… không tốt hơn sao?

Những lời ấy như một gáo nước lạnh dội xuống đầu, khiến sống lưng tôi lạnh buốt.

Không phải vì sợ, mà bởi anh ta đã nói thẳng ra cái sức mạnh “xóa bỏ” mà tôi vẫn cảm nhận được ở khắp nơi. Tôi hít sâu một hơi, ánh mắt dừng lại trên chiếc thẻ sách khắc ba chữ “I.A.I.”.

- Ken, cảm ơn nhé. Tôi biết cậu lo cho tôi.

Tôi cầm chiếc thẻ lên. Đồng thau lạnh lẽo khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn.

- Nhưng cậu có từng nghĩ chưa… nếu tất cả mọi người đều vì “thực tế” mà chọn im lặng, thì Lưu Triệt An, Lâm Phong, rồi sau này có thể là Trương Phong, Lý Phong… chẳng phải đều chết oan sao?

Tôi ngừng lại một chút, nói vào điện thoại, mà cũng như nói với chính mình.

- Tôi từng làm phóng viên. Dù bây giờ chỉ là một blogger nhỏ trên mạng… nhưng có những chuyện, vẫn phải có người ghi lại. Không phải để chứng minh ai đúng ai sai… chỉ là phải đi tìm một sự thật.

Bên kia điện thoại im lặng hồi lâu. Rất lâu sau, một tiếng thở dài vang lên, rồi A Ken nói bằng giọng bất lực:

- Tôi biết ngay là không khuyên nổi cậu. Tính cứng đầu của cậu… vẫn y như hồi còn làm ở tòa soạn. Thôi thì… nhớ cẩn thận. Có gì không ổn là rút ngay.

Cuộc gọi của A Ken không khiến tôi lùi bước. Ngược lại, nó giống như một mũi thuốc trợ tim. Cái “hiện thực” khổng lồ và lạnh lẽo mà anh ta vẽ ra… lại càng chứng minh giá trị của việc tôi đang làm. Thứ không gian im lặng bị bịt miệng một cách có hệ thống, bị che lấp dưới lớp vỏ của “cuộc sống bình thường” kia nhất định phải có người phá vỡ.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...