Về Với Lửa - Thính Phong Lâu Chủ

Chương 8



19.

Ngày hôm sau, tôi quyết định vẽ một dấu chấm hết thật sự cho chuyến đi vô ích này.

Tôi cần một nghi thức chia tay.

Tôi quay lại trường, đến chào thầy Lý. Khi nghe tôi nói mình sẽ không tiếp tục bám theo vụ án cũ nữa, thầy dường như thở phào nhẹ nhõm.

Trước khi tôi ra cửa, thầy như chợt nhớ ra điều gì, thuận miệng nói:

- À đúng rồi, Trần Niệm. Khu trường cũ tháng sau sẽ bị phá dỡ, kho lưu trữ đang dọn đồ cũ. Hình như một ít tài liệu linh tinh của hội Vọng Xuyên khóa các cậu vẫn còn để bên đó, chắc vài hôm nữa sẽ bị xử lý như giấy phế liệu. Nếu cậu muốn giữ lại thứ gì làm kỷ niệm thì có thể qua xem thử.

Tôi hơi sững lại, rồi gật đầu.


Cũng tốt.

Có lẽ đây chính là cách chia tay tốt nhất mà số phận sắp đặt cho tôi.

Không phải tiếp tục chủ động điều tra, mà là thụ động đi thu dọn di cốt cho một quá khứ sắp bị xóa sổ theo nghĩa vật lý.

Kho dưới lòng đất kiêm phòng tư liệu tràn ngập mùi giấy mốc trộn lẫn bụi bặm. Ánh sáng mờ tối, đồ đạc chất đống như núi, trông chẳng khác nào một phế tích bị thời gian bỏ quên. Trong một góc thùng giấy ghi “Câu lạc bộ - Khoa Văn - Đồ vật”, tôi tìm thấy một chồng tập san của hội Vọng Xuyên, vài cuốn album ảnh và một ít bản thảo rời rạc.

Tôi kéo một chiếc ghế lung lay ngồi xuống, giống như một nhân viên lưu trữ sắp nghỉ việc, bắt đầu tiến hành lần sắp xếp cuối cùng.

Không phải để phát hiện điều gì.

Mà là để niêm phong.

Tâm trạng tôi bình tĩnh đến lạ lùng, thậm chí mang theo chút thành kính của kẻ đi viếng mộ. Tôi không còn là con chó săn nữa. Tôi giống một người quét dọn nghĩa trang hơn.

Đầu ngón tay lướt qua những dòng chữ còn non nớt trên tập san, nhận diện từng gương mặt trong ảnh tập thể đã mờ nhạt theo thời gian, trong đó có Lưu Triệt An, người từng tỏa sáng rực rỡ.

Ký ức mang theo những đường viền thô ráp, không rõ ràng, nhưng lại ấm áp một cách khó hiểu. Tôi nhớ đến câu nói đùa mà Lý Kiến kể: “mẫu người lý tưởng nằm trong sách”, khóe môi bất giác cong lên một chút rất khẽ.

Thời gian lặng lẽ trôi, ánh sáng ngoài cửa sổ dần dần tối đi. Việc cúi đầu sắp xếp suốt thời gian dài khiến cổ và vai tôi bắt đầu đau nhức, mắt khô rát vì thiếu ánh sáng. Cảm xúc hoài niệm ban đầu dần bị thay thế bởi sự mệt mỏi và bực bội mang tính sinh lý.

Tôi vốn không tìm kiếm điều gì cả.

Chỉ riêng khối thông tin cũ kỹ khổng lồ, hỗn loạn và sắp bị chôn vùi này cũng đủ khiến con người kiệt quệ cả tâm trí lẫn thể lực.

Tôi chỉ muốn kết thúc nhanh việc sắp xếp vô ích này rồi rời đi.

Chính vào lúc cơn mệt mỏi đạt đến đỉnh điểm, ý thức hơi tản mạn, ánh mắt tôi vô thức lướt qua một bức ảnh chụp vội trong buổi đốt lửa trại.

Bố cục bức ảnh rất tệ. Tiền cảnh bị làm mờ, bầu trời đêm đen kịt. Ở góc dưới bên phải, sát mép ảnh, có hai bóng người ngồi cạnh nhau trên một tảng đá lớn, là Lưu Triệt An và Giang Kính Trừng đang nhìn ra mặt sông dưới ánh trăng xa xa.

Tôi gần như đã định lật qua nó giống như bao tấm ảnh bỏ đi khác.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào mép ảnh, một cảm giác khác thường khó diễn tả, như bọt khí nổi lên từ đáy nước, khẽ khàng trồi lên.

Không phải kích động, chỉ là một sự đình trệ mơ hồ trong bầu không khí của bức ảnh.

Tôi vô thức dừng lại. Điều gì khiến tôi khựng lại? Tôi nheo đôi mắt đang nhức mỏi, đưa bức ảnh lại gần hơn, mượn chút ánh sáng yếu ớt cuối cùng rọi xuống từ ô cửa cao để nhìn kỹ.

Cảm giác ấy đến từ tổng thể bầu không khí của khung hình.
Một sự tĩnh lặng hoàn toàn khác với bầu không khí cười đùa ồn ào của những sinh viên khác trong ảnh. Hai người họ dường như bị một kết giới vô hình bao bọc, tự tạo thành một thế giới riêng.

- Hơi lạ…

Tôi lẩm bẩm, không phải vì phát hiện ra bằng chứng gì, mà vì bị sự khác biệt khó nói ấy làm cho bối rối. Tôi dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua mặt ảnh, đầu ngón tay gần như chạm vào hai bóng người nhỏ bé kia. Ánh sáng yếu, chi tiết mờ nhòe. Lúc này tôi mới chú ý thấy đầu Lưu Triệt An hơi nghiêng sang trái, một tư thế thả lỏng rất tự nhiên. Rồi ánh mắt tôi bỗng khóa chặt vào một chi tiết trước đây từng bị bỏ qua.

Tay trái của Giang Kính Trừng đang đặt rất tự nhiên ở phần thắt lưng dưới, sát đùi của Lưu Triệt An. Không phải kiểu khoác vai thân mật mà là một tư thế mềm mại hơn nhiều. Bàn tay anh đặt lên đó một cách thả lỏng. Dù hình ảnh nhỏ đến mức cực điểm, tôi vẫn có thể mơ hồ cảm nhận được độ cong rất nhẹ của các đầu ngón tay, như thể vô thức khẽ ghì vào lớp vải mềm của chiếc áo khoác Lưu Triệt An.

Sự thả lỏng tuyệt đối.

Sự tin tưởng tuyệt đối.

Cảm giác ấy giống như một dòng điện cực yếu, bất ngờ xuyên qua giác quan đã mệt mỏi của tôi. Tim tôi đột ngột hụt một nhịp. Hơi thở cũng ngưng lại trong chốc lát. Đó tuyệt đối không phải tư thế của những người bạn bình thường hay cộng sự công việc. Đó là thứ ngôn ngữ cơ thể chỉ tự nhiên xuất hiện khi con người tin rằng mình đang ở trong một không gian riêng tư tuyệt đối an toàn.

- Không thể nào… là ảo giác sao? Hay mình diễn giải quá mức?

Tôi ngả mạnh vào lưng ghế, xoa hai bên thái dương đang căng lên, cố phủ nhận cú chấn động đột ngột này.

Câu nói của đàn chịThẩm Vọng Thư “Kính Trừng sau này cũng sống… không hề dễ dàng” lúc này như một bóng ma vang lên trong đầu, bỗng trở nên nặng nề đến nghẹt thở.

Kỳ lạ thay, sau khi đổi sang góc nhìn khiến người ta rùng mình ấy, những khoảnh khắc trước đây tôi từng kết luận là “bình thường”, “không có gì lạ”, giờ bắt đầu mang ý nghĩa hoàn toàn khác.

Một bức ảnh khác chụp lúc nghỉ chân khi leo núi. Mọi người nằm ngồi ngổn ngang, Lưu Triệt An cúi xuống buộc dây giày. Giang Kính Trừng đứng sau anh một bước, tay cầm chai nước, ánh mắt lại rũ xuống, chăm chú nhìn vào bóng lưng đang cúi của Lưu Triệt An. Sự trầm tĩnh và dịu dàng trong ánh mắt ấy hoàn toàn không ăn khớp với sự ồn ào xung quanh. Giờ nhìn lại, nó tràn đầy một thứ sự quan tâm mà trước đây tôi hoàn toàn bỏ qua.

Mỗi phát hiện mới giống như một mảnh ghép.

“Cạch” một tiếng, lắp đúng vào vị trí.

Những ấn tượng mơ hồ mà các thành viên từng nhắc đến “cặp bài trùng vàng”, “thì thầm to nhỏ”, “hình với bóng” vào khoảnh khắc này, nhờ những bằng chứng hình ảnh im lặng nhưng đầy sức căng ấy, đã được trao cho một ý nghĩa hoàn toàn mới.

Quả nhiên, trong tấm ảnh dã ngoại mùa thu ở góc khung hình, Lưu Triệt An đang cười nói với người khác, còn Giang Kính Trừng phía sau lưng lại vượt qua đám đông ồn ào, lặng lẽ nhìn về phía anh.

Trong tấm ảnh chụp chung sau buổi tọa đàm, giữa đám người chen chúc, cánh tay Giang Kính Trừng trông như đặt ngẫu nhiên lên lưng ghế phía sau Lưu Triệt An, nhưng thực chất lại tạo thành một vòng che chở khó nhận ra.

Ba tấm.

Bốn tấm.

Thứ ngôn ngữ cơ thể tinh tế mang tính bảo vệ lặp đi lặp lại ở nhiều góc độ, nhiều hoàn cảnh khác nhau, dần dần dệt thành một tấm lưới không thể làm ngơ.

Mãi đến lúc ấy, một ý nghĩ rõ ràng mới hình thành trong đầu tôi. Tôi không phải tìm ra lời giải, mà là cuối cùng đã hiểu được câu đố.

Máu trong người tôi dần nóng lên. Không phải vì phấn khích, mà vì một sự giác ngộ vừa rõ ràng vừa nặng nề.

Nhưng bản năng tỉnh táo hơn nhanh chóng đè lên cú chấn động ban đầu.

Tôi cần xác minh, tôi cần một bằng chứng từ bên thứ ba, có thể nối trực tiếp sự thân mật im lặng này với buổi chiều lạnh lẽo hôm ấy.

Đột nhiên tôi nhớ đến biên bản thẩm vấn số 004 của cảnh sát, bản ghi lời khai của bạn cùng phòng Lưu Triệt An. Trước đây tôi từng coi nó là thông tin vô dụng. Nhưng giờ đây, với góc nhìn hoàn toàn mới, tôi đọc lại nó như đang giải mã. Kết luận của cảnh sát khi đó là:

“Lời nói của người này có xu hướng được giải thích như sự lo lắng về tương lai học thuật.”

Nhưng ánh mắt tôi chỉ dừng lại ở câu trích lời:

“Sau khi uống rượu, Lưu Triệt An từng nhìn vào một chiếc lá bạch quả làm dấu sách có khắc chữ nước ngoài và lẩm bẩm: Xem ra… cuối cùng vẫn phải đi con đường này rồi.”

Khoảnh khắc ấy, thời gian như đứng lại.

Chữ nước ngoài. “Igitur Ad Ignem”. Về với lửa.

“Con đường này.”

Tất cả sự thân mật trừu tượng, bầu không khí riêng tư kia vào khoảnh khắc này bị câu nói của người ngoài cuộc đóng đinh thẳng vào kết cục cuối cùng:

Cái chếⓣ.

Nó không còn là suy đoán, mà là lời trăn trối. Tôi đột ngột buông chồng ảnh bỗng trở nên nặng như ngàn cân, rồi vội vàng chụp lấy những cuốn tập san cũ mà trước đây tôi đã lật qua và cho rằng hoàn toàn vô giá trị.

Tôi lật thẳng đến mục tản văn và thơ do Lưu Triệt An viết.

Ánh mắt tôi giống như một cây thước vừa được hiệu chỉnh lại độ chính xác, đo lại từng trang đầu mà trước kia tôi đã bỏ qua. Ở những nơi ánh mắt lướt qua, những mật mã từng bị bỏ sót lần lượt hiện hình. Trong một bài tản văn mang tên “Thu Dạ Độc Bộ” (Đêm thu bước một mình), Lưu Triệt An viết:

“…Sánh vai cùng người bước trong màn đêm tĩnh lặng, im lặng lại hơn ngàn lời. Đầu ngón tay vô tình chạm nhau, như chiếc lá thu lướt qua mặt hồ. Gợn sóng tuy nhỏ, nhưng lòng hồ đã dậy sóng cuồng phong…”

Tôi gần như không dừng tay, lật sang số tập san tiếp theo.

Quả nhiên.

Một bài thơ ngắn của Giang Kính Trừng, nhan đề “Dấu Ấn Của Bóng”, viết:

“Chỉ lỡ chạm một mảnh nắng thu, liền khắc xuống dấu ấn của đêm trường vĩnh cửu. Từ đó, ta là hạt bụi bị người vô tình đánh thức, là dấu ấn của chiếc bóng luôn theo hình người, người không nhìn thấy.”

Một bài thơ không đề của Lưu Triệt An viết ở góc tập san:

“…Người là ngọn lửa trong gương, sáng rực mà hư ảo. Ta là chiếc bóng lao vào lửa, si mê mà hoang mang. Ánh sáng càng thịnh, bóng càng sâu, nỗi đau càng sắc, càng không thể chia lìa…”

Ngón tay tôi trượt qua trang kế bên, tìm thấy bài “Kẻ Cầm Gương” của Giang Kính Trừng:

“Họ nói ta là người cầm gương, bình tĩnh phản chiếu vạn vật. Nhưng không ai biết nếu chiếc gương hóa thành tro tàn, người đầu tiên bị thiêu đốt chính là kẻ cầm gương tham luyến ảo ảnh vô vọng này.”

Ở cuối một bài du ký khác của Lưu Triệt An, anh viết:

“…Nhưng sự hùng vĩ của núi sông vẫn không bằng một thoáng ánh sáng trong mắt người. Trong tiếng ồn ào của chúng sinh, ta chỉ nghe thấy tiếng vọng sâu trong sự im lặng của người.”

Gần như không cần suy nghĩ, tôi tìm thấy ở góc một cuốn sổ khác lời phê của Giang Kính Trừng:

“Đọc đến câu: Hồn ta nào cầu vĩnh sinh, chỉ tận hết khả năng của con người không khỏi rùng mình. Nếu đã dốc cạn khả năng của con người mà vẫn chỉ đổi lại được tiếng vọng trong im lặng, vậy sự thiêu đốt ấy… có phải cũng là một dạng vĩnh hằng?”

Tôi không cần đọc thêm nữa. Những dòng chữ này không còn là cảm xúc riêng lẻ. Chúng giống như những tín hiệu được mã hóa, âm thầm qua lại, cộng hưởng trong các trang sách suốt mười năm. “Đầu ngón tay chạm nhau” của Lưu Triệt An. “Dấu ấn của bóng” của Giang Kính Trừng. “Ngọn lửa trong gương” và “kẻ cầm gương”. “Tiếng vọng trong im lặng” và “sự thiêu đốt đổi lấy vĩnh hằng”.

Đây không phải suy đoán, cũng không phải diễn giải. Đây là một cuộc đối thoại bí mật sâu sắc đến tận cùng diễn ra trước mắt mọi người, nhưng chỉ hai người họ mới hiểu. Những dòng chữ ấy cùng với ngôn ngữ cơ thể vượt qua khoảng cách xã giao trong các bức ảnh, soi chiếu lẫn nhau, dệt thành một tấm lưới chứng cứ vững chắc.

“Mẫu người lý tưởng nằm trong sách.”

Thì ra, vương quốc lý tưởng của họ, lời thổ lộ và hồi đáp của họ, thứ tình cảm không được phép tồn tại ấy… thật sự được giấu trong những trang sách úa vàng này. Ẩn sau từng bài viết từng bị xem là bài tập văn bình thường.

Lặng lẽ chờ đợi suốt 10 năm.

20.

Tôi mở lại bản ghi cuộc trò chuyện với phó bí thư Lý. Những lời lẽ đường hoàng của thầy khi ấy, nào là “ảnh hưởng”, “ổn định”, “đại cục”, giờ đây bỗng có thêm những chú giải hoàn toàn mới, lạnh lẽo đến rợn người.

Trong bối cảnh thời đó, một sinh viên cán bộ xuất sắc của một trường đại học trọng điểm, là “con cưng của trời” trong mắt mọi người, lại là người đồng tính, thậm chí có khả năng vì vậy mà tusat. Chuyện ấy đã vượt xa phạm vi của cái gọi là “vấn đề tâm lý cá nhân”. Nó đủ để trở thành một vụ bê bối có thể làm bùng nổ dư luận, khiến nhà trường mất sạch thể diện.

Thứ cần “duy trì ổn định” không phải là trật tự của sự thật, mà là trật tự của sự hòa thuận bề ngoài. Điều họ cần không phải chân tướng, mà là một kết luận có thể nhanh chóng dập tắt sự việc, để mọi thứ trở lại “quỹ đạo bình thường”.

Vì thế, kết luận “tự sát do áp lực học tập” là một lý do sạch sẽ, thể diện, không khơi gợi thêm bất cứ liên tưởng nào đã trở thành lựa chọn tốt nhất mà tất cả mọi người ngầm hiểu với nhau.

Cố vấn học tập, ban lãnh đạo nhà trường…Họ không phải đang che giấu tội ác. Họ chỉ đang bảo vệ một trật tự không cho phép loại “bất thường” ấy tồn tại. Phản ứng của giáo sư Lưu và bà Lưu, đặc biệt là cơn giận dữ mất kiểm soát của giáo sư Lưu giờ đây cũng trở nên rõ ràng mạch lạc.

Tôi thức suốt đêm tra lại các thông báo nội bộ và tư liệu của khoa từ 10 năm trước. Quả nhiên, vào thời điểm Lưu Triệt An xảy ra chuyện, giáo sư Lưu Minh Viễn đang ở giai đoạn then chốt để xét thăng chức danh học thuật cao cấp. Một gia đình trí thức truyền thống, luôn giữ gìn danh dự, làm sao có thể chịu nổi cú sốc khi con trai mình là người đồng tính?

Đó không chỉ là vấn đề thể diện, nó thậm chí còn có thể trực tiếp ảnh hưởng đến con đường phát triển học thuật của giáo sư Lưu. Cuộc cãi vã dữ dội mà người hàng xóm từng nhắc đến rất có thể chính là xuất phát từ việc người cha không thể chấp nhận xu hướng tính dục của con trai. Còn người con chắc chắn cũng đang đấu tranh để bảo vệ tình yêu không được thấu hiểu ấy.

Lưu Triệt An phải gánh chịu sự phủ nhận đến từ chính những người thân nhất. Sự bóp nghẹt ấy còn chí mạng hơn bất cứ mối đe dọa nào từ bên ngoài.

Còn Trình Chỉ Họa, cô gái thông minh nhất trong câu chuyện này, mọi hành động của cô ta giờ đây cũng có được một lời giải thích thực tế và tàn nhẫn hơn. Là bạn gái công khai của Lưu Triệt An, không nghi ngờ gì cô ta là người ở gần sự thật nhất. Một người thông minh như cô ta không thể nào không nhận ra ánh mắt trao đổi đầy căng thẳng và đau đớn giữa Lưu Triệt An và Giang Kính Trừng. Rất có thể ngay từ đầu cô ta đã nhìn thấu tất cả.

Vậy tại sao cô ta vẫn duy trì mối quan hệ ấy?

Bởi vì thân phận “bạn gái của Lưu Triệt An” là một bàn đạp tuyệt vời giúp cô ta bước vào tầng lớp cao hơn, tiếp cận những nguồn lực tốt hơn. Ánh hào quang của Lưu Triệt An có thể soi sáng cho cô ta. Còn bí mật trong lòng anh lại đảm bảo rằng mối quan hệ ấy sẽ không vướng quá nhiều ràng buộc tình cảm. Đối với cô ta, đó có lẽ là một sự “an toàn” đầy tiện lợi.

Vì thế khi bi kịch xảy ra, hình tượng “bạn gái góa bụa của người đã khuất” mang lại cho cô ta thêm nhiều cảm thông và chú ý. Cuối cùng còn giúp cô ta gả vào một gia đình danh giá. Cho nên khi tôi truy hỏi, việc cô ta hướng manh mối sang hội Văn học không phải vì chính nghĩa hay khát vọng tìm ra chân tướng, đó chỉ là một cách kiểm soát rủi ro đầy tính khôn ngoan. Cô ta vừa muốn thỏa mãn sự tò mò của tôi để tôi không tiếp tục bám theo cô “bạn gái cũ”, nhưng đồng thời cũng phải bảo đảm bản thân không bị cuốn vào.

Cô ta chỉ gợi mở vừa đủ rồi lập tức tách mình ra sạch sẽ. Trong bi kịch này, cô ta là một người hưởng lợi tỉnh táo. Và cô ta phải bảo vệ lợi ích đã có của mình.

Câu nói tưởng chừng vô tình của đàn chị Thẩm Vọng Thư “Kính Trừng sau này sống… không hề dễ dàng” lúc này lại tạo nên một sự đối lập sắc bén với hoàn cảnh của Trình Chỉ Họa.

Thẩm Vọng Thư có lẽ là người thật sự biết chuyện. Trong tiếng thở dài của chị ấy chứa đầy sự tiếc nuối và thương cảm. Chị ấy đã nhìn thấy bi kịch này đã hủy hoại một nhân vật trung tâm khác, Giang Kính Trừng, sâu sắc và kéo dài đến mức nào.

Câu thở dài ấy giống như một chiếc chìa khóa. Nó chỉ về phía người vẫn đang sống trong bóng tối, âm thầm gánh chịu mọi hậu quả. Tất cả manh mối cuối cùng đều chỉ về cái bóng mà mọi người cố ý làm mờ đi.

Lưu Triệt An đã dùng sự tự hủy tuyệt đối của mình để hoàn thành sự phản kháng và bảo vệ. Nhưng còn người bị anh để lại trên thế gian thì sao?

Giang Kính Trừng, cũng là một người tài hoa, nhạy cảm và sâu tình như thế, sau khi phải chịu đựng nỗi đau mất đi người mình yêu, chứng kiến hệ thống che đậy sự thật, thậm chí có thể còn mang theo gông xiềng vô hình của “kẻ gián tiếp gây nên bi kịch”…

10 năm qua, anh đã sống như thế nào?


Tiếng thở dài của Thẩm Vọng Thư cho thấy anh không hề được giải thoát. Anh trở thành người thật sự sống trong “vùng im lặng”.

Một tượng đài bị lãng quên.

21.

Sức nặng của sự thật không mang lại sự giải thoát. Ngược lại, nó đem đến một nỗi tuyệt vọng sâu hơn.

Tôi đã tìm ra câu trả lời mà mình theo đuổi. Nhưng tôi cũng biết câu trả lời này không thuộc về thế giới này. Ít nhất là không thuộc về thế giới mạng ồn ào hiện tại. Câu chuyện của Lưu Triệt An và Giang Kính Trừng là một bi kịch riêng tư được họ giấu trong trang sách và ánh sáng của những bức ảnh.

Một tình yêu không dung được bởi thời đại.

Nếu công khai nó ra, chẳng khác nào 10 năm sau lại kéo hài cốt của họ ra để tiến hành một cuộc hành hình trước công chúng.

Đó là sự tổn thương lần thứ hai đối với người đã khuất. Cũng là lăng trì thêm một lần đối với người còn sống.

“Vì người chết mà giữ kín.” Lời răn cổ xưa của phương Đông ấy giờ đây trở nên nặng trĩu trong lòng tôi. Có những sự thật, giá trị của nó nằm ở việc được thấu hiểu chứ không phải được lan truyền. Nhưng cuộc điều tra của tôi vẫn cần một kết quả. Không phải vì lượt xem mà là để cho hành trình đã tiêu tốn biết bao tâm huyết của tôi một lời giải thích.

Cũng là để đáp lại “cái bóng” đã gửi bản ghi chép kia cho tôi trong bóng tối. Tôi cần nói với anh ta rằng tôi đã nhìn thấy những gì anh muốn tôi thấy. Tôi đã hiểu điều anh muốn tôi hiểu nhưng tôi chọn dừng lại ở đây. Tôi không phải kẻ thù của anh, và tôi cũng không có ý lật tung chiếc bàn im lặng kia.

Tôi ngồi trước máy tính, bắt đầu viết bài dài mà chắc chắn sẽ bị vô số người diễn giải. Tôi cắt gọt sự thật một cách cẩn thận. Tôi mô tả chi tiết sự tương đồng giữa vụ Lâm Phong và vụ Lưu Triệt An trong việc “làm biến mất dư luận”, đặt câu hỏi về logic quản trị kiểu “đậy nắp”. Tôi trình bày sự cô độc và áp lực của một thiên tài như Lưu Triệt An, cũng như khả năng một người theo chủ nghĩa hoàn hảo có thể sụp đổ từ bên trong, qua đó khiến kết luận “tusat” của nhà trường trông như một phân tích hợp lý. Tôi giấu toàn bộ thông tin then chốt liên quan đến Giang Kính Trừng.

Những bài thơ và tản văn được tôi giải thích là niềm say mê văn học thuần túy. Những bức ảnh thân mật được tôi gọi là “sự ăn ý của hai người bạn tri kỷ”. Tôi thậm chí vẫn giữ lại thái độ né tránh của cố vấn và giáo sư Lưu, nhưng diễn giải nó thành phản ứng tự nhiên của những người không muốn chạm lại nỗi đau cũ. Đây là một bài viết nửa thật nửa giả. Sự thật là bộ xương của nó. Nhưng bên ngoài được khoác lên một lớp áo phù hợp với nhận thức của công chúng và kỳ vọng kiểm duyệt.

Tôi dựng nó thành một video ngắn có nhịp độ dồn dập, đầy cảm giác trinh thám nhưng cuối cùng dẫn đến một kết luận an toàn. Ở cuối video, tôi nói:

- Có lẽ chúng ta truy tìm sự thật không phải để buộc tội ai, mà để hiểu sự phức tạp của bi kịch và để tránh cho một Lâm Phong hay Lưu Triệt An khác xuất hiện.Người đã khuất đã đi xa, người còn sống vẫn phải tiếp tục. Đôi khi, giữ lòng kính sợ đối với sự thật còn quan trọng hơn chính sự thật.

Khoảnh khắc nhấn nút đăng tải, tôi cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Tôi đã nộp bài.

Có lẽ nó không đạt điểm cao.

Nhưng đó là phiên bản gần nhất với công lý trong lòng tôi mà tôi có thể đưa ra dưới những quy tắc của thực tế. Gần như cùng lúc video của tôi bắt đầu gây ra làn sóng thảo luận đầu tiên, một thông báo ngắn bắt đầu lan truyền trên mạng.

Do công chúng tiếp tục quan tâm và cung cấp manh mối mới, tổ điều tra vụ Lâm Phong tuyên bố khởi động lại cuộc điều tra. Làn sóng từ thông báo ấy lặng lẽ giao nhau với làn sóng do video của tôi tạo ra. Nhiều người coi đó là một chiến thắng. Chiến thắng của ý chí công chúng. Tôi nhìn bản tin ấy, lòng ngổn ngang.

Lâm Phong là người may mắn. Cậu ấy sống trong một thời đại ít nhất còn cho phép câu hỏi tồn tại. Thậm chí có thể vì dư luận mà thay đổi kết luận. Nhưng Lưu Triệt An của 10 năm trước… Sự thật của anh chỉ có thể mãi mãi bị phong kín sau bức tường cao được xây bằng im lặng và thể diện.

Đúng như dự đoán, video của tôi cũng bùng nổ. Lưu lượng khổng lồ tràn vào. Có người ca ngợi “chiều sâu” và “tính nhân văn” của tôi. Nhưng nhiều người hơn nữa mắng tôi “cố làm ra vẻ bí ẩn”, “đầu voi đuôi chuột”, nghi ngờ tôi đã nhận tiền của trường để tẩy trắng.

Đủ loại thuyết âm mưu lan tràn. Chỉ trong chớp mắt, tôi bị đẩy lên tâm bão dư luận, trở thành một “ blogger gây tranh cãi”.

Một vài thế lực tư bản xa lạ bắt đầu đẩy sóng, cố xây dựng tôi thành hình tượng “anh hùng đơn độc chống lại hệ thống”.

Mặc dù rõ ràng trong video tôi đã thừa nhận kết luận “tusat”.

Nhưng họ chỉ cần một biểu tượng. Ý nghĩa thật sự của biểu tượng đó thì chẳng ai quan tâm.

Tôi nhìn con số người theo dõi tăng vọt và dòng bình luận điên cuồng.Trong lòng chỉ có vị đắng. Họ đang tranh luận xem tôi là anh hùng hay là trò hề. Nhưng không ai biết rằng tôi chỉ là một người bình thường đã buông bỏ giấc mơ làm anh hùng, cũng không còn đeo mặt nạ của một gã hề. Tôi đã lợi dụng lưu lượng, đồng thời cũng bị lưu lượng lợi dụng.

Tôi bảo vệ bí mật mà mình muốn bảo vệ, đồng thời chấp nhận sự ồn ào và hiểu lầm đi kèm.

Như vậy là công bằng.

Tôi tắt máy tính. Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon của thành phố vẫn lấp lánh. Câu chuyện của Lâm Phong và Lưu Triệt An dường như đã kết thúc. Nhưng tôi biết, chỉ cần cơ chế tạo ra “vùng im lặng” ấy vẫn còn vận hành… Câu chuyện sẽ không bao giờ thật sự kết thúc.

Còn điều tôi có thể làm với tư cách một người bình thường chỉ là giữ lại một khoảng lặng nhỏ trong thế giới ồn ào này.

Cho những cái tên không nên bị lãng quên.

Như thế… đã đủ rồi.

22.

Tôi đã giao cho thế giới một bản đáp án đạt yêu cầu, nhưng cái "bóng đen" đã trao cho tôi manh mối trong bóng tối, cùng với bóng hình sống trong đáp án ấy, lại khiến tôi không cách nào thực sự bình yên.

Tìm kiếm một người đã quyết tâm biến mất cũng giống như tìm một hạt cát đặc định trên bãi biển. Tôi đã huy động mọi nguồn lực nhưng kết quả chỉ đem lại sự tuyệt vọng. Trên danh sách cựu sinh viên, thông tin của anh ta dừng lại ở năm tốt nghiệp, bạn cùng phòng cũ nói năng mập mờ, chỉ bảo sau khi ra trường là mất liên lạc. Mọi dấu vết trên mạng xã hội bị xóa sạch sành sanh. Cái tên "Giang Kính Trừng" dường như chưa từng tồn tại.

Bước ngoặt xuất hiện trong một bản tin kinh doanh địa phương không mấy nổi bật. Bản tin nhắc đến một nhà đầu tư văn hóa tên là "Chu Minh", người từng chủ trì cải tạo một khu công viên sáng tạo. Hình ảnh minh họa mờ nhạt, nhưng đường nét góc nghiêng ấy, tư thế cúi đầu suy tư ấy, giống như một tia sét đánh trúng ký ức của tôi. Anh ta gần như trùng khớp với Giang Kính Trừng đang ngồi bên cửa sổ đọc sách trong một bức ảnh cũ của hội văn học. Tôi khóa mục tiêu vào "Chu Minh". Nhưng cuộc điều tra tiếp theo còn khó khăn hơn. Anh ta cực kỳ kín tiếng, thông tin công khai ít ỏi. Tôi như một con ruồi không đầu, thực hiện một cuộc tìm kiếm không biết sẽ kéo dài bao lâu.

Cuối cùng, một phát hiện cực kỳ tình cờ đã tạo ra đột phá. Trên một diễn đàn làm vườn trực tuyến rất nhỏ, một blogger có ID là "Echo by the River" thỉnh thoảng chia sẻ ảnh về những loại cây trên ban công nhà mình. Lịch sử phát ngôn cho thấy anh ta rất am hiểu khí hậu và giống cây địa phương, khả năng cao là sống ở thành phố này. Mọi tin nhắn tôi gửi đi đều bặt vô âm tín. Rõ ràng, đây là một người thuần túy chia sẻ cuộc sống và cực kỳ coi trọng sự riêng tư. Cơ hội đến từ một bức ảnh chụp trưng bày chậu sen đá mới mua. Ở góc giá sách bị làm nhòe ở hậu cảnh, bìa một cuốn sách tranh màu sắc rực rỡ vô tình bị lọt vào. Tôi phóng to ảnh, miễn cưỡng nhận diện được logo nhà xuất bản và tên tác giả. Cuốn sách tranh tưởng chừng không liên quan này đã trở thành điểm đột phá then chốt.

Thông tin xuất bản của nó là một manh mối bên thứ ba có thể tra cứu được. Tôi lập tức tìm kiếm tác giả này và phát hiện cô ấy là một nhà văn viết sách tranh địa phương rất năng nổ. Lọc thêm quỹ đạo hoạt động của cô ấy, tôi tìm thấy một tin cũ hữu ích. Ngay tháng trước, tác giả này từng tổ chức một buổi đọc sách cho phụ huynh và trẻ em tại “Trường mầm non quốc tế Arcon”, đặc biệt cảm ơn nhà đầu tư Chu Minh đã hỗ trợ hoạt động.

”Buổi đọc sách phụ huynh”, “Trường mầm non”, “Chu Minh”. Những từ khóa này khít lại như những mảnh ghép hoàn hảo. Một “Chu Minh” tài trợ cho hoạt động mầm non, trong nhà có sách tranh dành cho trẻ em đúng độ tuổi, bức chân dung về đời sống gia đình của anh ta đã hiện rõ.

Gia đình, con cái. Hai từ này khiến lòng tôi thắt lại. Giang Kính Trừng không chỉ còn sống, mà có lẽ đã sở hữu một đời sống gia đình trông có vẻ “bình thường”, thậm chí là “hoàn hảo”.

Tôi nhắm mục tiêu vào những cộng đồng có nguồn lực giáo dục chất lượng cao, bắt đầu tìm kiếm có định hướng.Tôi đối chiếu bản đồ vệ tinh công khai và thông tin diễn đàn cộng đồng của những khu vực này, rà soát những tòa nhà có ban công hoặc sân thượng diện tích lớn, điều này khớp với môi trường trồng trọt trong ảnh của ID “Echo by the River”.

Trời không phụ lòng người. Cuối cùng, vào buổi chiều của ngày cuối tuần thứ ba, bên cạnh công viên của một khu dân cư trọng điểm, tôi đã thấy người đàn ông có đường nét giống trong bản tin, nhưng lại thêm vài phần hơi thở trần thế. Khoảng cách 10 năm bị nén lại trong vài trăm mét ngắn ngủi này.

Tôi đứng dưới bóng cây, tim đập cuồng loạn. Tôi biết, mình sắp tự tay đập nát sự bình yên mà anh ta đã dày công gây dựng suốt 10 năm. Anh ta đang cẩn thận bảo vệ một bé gái khoảng 3,4 tuổi trượt từ cầu trượt xuống, đứa trẻ phát ra tiếng cười trong trẻo. Cách đó không xa, một người phụ nữ khí chất ôn hòa ngồi trên ghế dài, mỉm cười nhìn họ, bên tay đặt một chiếc túi bảo vệ môi trường đựng đầy rau củ. Dù là ai nhìn vào, đây cũng là một bức tranh cắt cảnh về một gia đình ba người hạnh phúc vào cuối tuần.

Tim tôi thắt lại, biết rằng việc mình sắp làm tàn nhẫn đến nhường nào nhưng tôi phải làm. Tôi hít một hơi thật sâu, đi thẳng đến trước cầu trượt, chắn trước mặt Giang Kính Trừng khi bé gái đang trèo lên bậc thang lần nữa. Anh ta theo bản năng che chở đứa trẻ ra sau lưng trước rồi mới ngẩng đầu lên, trên mặt mang theo sự nghi hoặc vì bị làm phiền.

- Đàn anh Giang Kính Trừng?

Giọng tôi không cao, nhưng đủ rõ ràng. Khoảnh khắc đó, đồng tử của anh ta co rút mạnh, máu toàn thân như đông cứng lại ngay lập tức. Lớp vỏ bọc ôn hòa “người chồng tốt”, “người cha tốt” xuất hiện những vết nứt rõ rệt. Sự hoảng loạn, chấn động, và cả một tia bàng hoàng khi bị kéo từ thiên đường trở lại địa ngục bùng nổ trong mắt anh ta.

Anh ta gần như theo bản năng quay lại liếc nhìn người vợ trên ghế dài. Người vợ đang cúi đầu xem điện thoại, hoàn toàn không nhận ra sự tĩnh lặng bất thường ở bên này.

- Cậu nhận nhầm người rồi.

Anh ta hạ thấp giọng, ngữ khí dồn dập và cứng nhắc, cố dùng thân hình che khuất tầm mắt của tôi nhìn về phía con gái anh ta

- Tôi họ Chu.

- Chu Minh tiên sinh? Tôi đọc ra danh tự của anh ta, đồng thời đưa nhanh màn hình điện thoại đến trước mắt anh, đó là ảnh chụp cận cảnh bức ảnh đêm lửa trại, góc dưới bên phải là hai bóng lưng sát cánh và bàn tay đặt bên hông.

- Hội văn học Vọng Xuyên, Lưu Triệt An. Tôi tên Trần Niệm, thành viên kém anh ba khóa. Tôi chỉ muốn nói chuyện với anh, về chuyện “Về với lửa” (Igitur Ad Ignem)

Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hô hấp dường như ngừng trệ. Anh ta lại kinh hoàng quay đầu nhìn, người vợ dường như có chút nhận ra. Anh ta nặn ra một nụ cười cực kỳ cứng nhắc, vẫy tay ra hiệu không có chuyện gì, nhưng thái dương đã rịn mồ hôi lạnh.

- Rốt cuộc cậu muốn làm gì!?

Anh ta quay đầu lại, âm thanh rít qua kẽ răng, mang theo sự đe dọa tuyệt vọng.

- Con gái tôi đang ở đây! Mời cậu rời đi ngay lập tức!

- Chu tiên sinh, những bức ảnh này và suy luận của tôi... Tôi đến đây không phải muốn hủy hoại cuộc sống hiện tại của anh, mà với tư cách là người duy nhất nhìn thấy một góc sự thật, tôi cần nói chuyện với anh. Vì Lưu Triệt An. Tôi hứa, nội dung trò chuyện tuyệt đối sẽ không chủ động lộ ra ngoài, nhưng nếu anh từ chối, sự tồn tại của những bằng chứng này bản thân nó đã là một rủi ro vĩnh viễn không thể kiểm soát đối với anh.

Anh ta nhìn tôi, rồi cúi đầu nhìn con gái đang nắm ống quần mình gọi “Bố ơi”, lại nhìn người vợ cách đó không xa, cả tinh thần như bị rút mất một nửa.

- Được. - Anh ta rít ra một chữ qua kẽ răng - Chờ tôi một chút.

Anh ta nỗ lực duy trì sự bình tĩnh, đi về phía vợ, nói khẽ vài câu, rồi hôn lên má con gái, bấy giờ mới quay người đi về phía tôi.

Giang Kính Trừng ngồi xuống, đã đeo lại chiếc mặt nạ, giọng điệu lạnh lùng mang theo đe dọa:

- Tôi cho cậu 5 phút. Tôi không quan tâm cậu là ai, nếu cậu dám làm phiền gia đình tôi, tôi sẽ khiến cậu hối hận.

Tôi không tiếp lời, trực tiếp đưa ra điện thoại, tấm ảnh bàn tay Giang Kính Trừng đặt bên hông Lưu Triệt An.

- Chu tiên sinh, tôi chỉ muốn biết, “cộng sự” hay “bạn tốt” thông thường có ngôn ngữ cơ thể thế này không? Sự thân mật và bảo vệ không chút phòng bị này là diễn cho ai xem?

Ánh mắt anh ta run rẩy, nhưng cố trấn tĩnh, thậm chí cười lạnh:

- Ảnh từ 10 năm trước, góc độ mờ nhạt, cậu muốn nói lên điều gì? Này bạn trẻ, đừng dùng tâm tư dơ bẩn bây giờ của cậu để suy diễn tình bạn đơn thuần trong quá khứ.

Tôi bình thản liệt kê thêm các chi tiết, ánh mắt rơi lên bóng lưng khi leo núi, sự nâng đỡ bản năng khi tan họp, khoảng cách vi diệu trong ảnh tập thể.

- Một tấm là tình cờ, hai tấm là trùng hợp, nhưng nhiều tấm như vậy, ở những hoàn cảnh khác nhau, đều hiển thị một sự quan tâm và gần gũi vượt quá quy chuẩn. Giang Kính Trừng, các anh thực sự chỉ đang “diễn kịch” cho người ngoài xem sao? Hay đó mới là dáng vẻ chân thực của các anh sau khi trút bỏ ngụy trang?

Mồ hôi rịn trên trán anh ta, hơi thở nặng nề. Anh ta cắt ngang:

- Rốt cuộc cậu muốn làm gì? Người cũng chết 10 năm rồi! Cứ bám lấy những thứ này thì có ý nghĩa gì!?

Trong sự phẫn nộ của anh ta trộn lẫn nỗi sợ hãi khổng lồ. Tôi tung ra đòn sát thủ cuối cùng. Tôi không tranh cãi về ảnh nữa, mà dùng giọng cực nhẹ nhưng vô cùng rõ ràng nói:

- Ý nghĩa nằm ở chỗ, chiếc thẻ kẹp sách Lưu Triệt An tặng tôi có khắc I.A.I. Lúc đầu tôi không hiểu. Cho đến khi ghép những bức ảnh này lại, tôi mới nhận ra đó không phải khắc bừa. Đó là “Igitur Ad Ignem”, đúng không? “Vậy là về với lửa”. Đây không phải một câu châm ngôn bình thường, đây là giao ước giữa các anh, một lời thề cùng sống cùng chết khi lâm vào đường cùng, có đúng không?

Ba chữ “Về với lửa” đã hoàn toàn mở toang hàng phòng ngự cuối cùng của anh ta. Giang Kính Trừng đổ sụp xuống như bị rút hết xương cốt, hai tay bịt chặt mặt, tiếng khóc đè nén suốt 10 năm cuối cùng cũng vỡ đê.

- Cậu... sao cậu lại biết... chuyện này…

Trong sự chấn động và đau đớn tột cùng, lớp ngụy trang cuối cùng tan rã, anh ta đứt quãng thổ lộ toàn bộ sự thật.

- Cậu biết không... lúc đó, những người như chúng tôi sống như lũ chuột dưới cống rãnh. Chúng tôi chỉ có thể sẻ chia chút hơi ấm đáng thương trong những góc khuất không ai thấy. Dùng chung một cuốn sách có viết lời phê, ngồi ở góc thư viện hẻo lánh nhất, đầu gối khẽ chạm nhau dưới gầm bàn là có thể khiến tim đập loạn nhịp cả tối. Đêm tối lẻn lên sân thượng sau khi tắt đèn, tựa vào bồn nước lạnh lẽo, chia nhau một đôi tai nghe để nghe những bản tình ca buồn đến chết người. Mỗi lần chạm vào nhau đều như phạm tội, lại như nghiện thuốc, biết rõ nguy hiểm nhưng không cai được.

Anh ta kể về việc Lưu Triệt An là người làm chiếc thẻ kẹp sách trước, về lời thề nếu không còn đường lui thì sẽ cùng nhau rời đi như phượng hoàng hồi sinh trong lửa.

- Nhưng hiện thực là gì? Hiện thực là một câu nói bâng quơ của thằng bạn cùng phòng cũng khiến chúng tôi kinh hồn bạt vía cả mấy ngày. Hiện thực là thư nhà gửi tới toàn là mong mỏi “lập gia đình”, “nối dõi tông đường”. Hiện thực là đi trên sân trường, thấy các cặp đôi khác được nắm tay ôm ấp quang minh chính đại, còn chúng tôi phải giữ “khoảng cách an toàn” ít nhất một mét để bàn về cái công việc chết tiệt của hội!

Anh ta kể về sự xuất hiện của Trình Chỉ Họa như một lớp vỏ bảo vệ, về sự rạn nứt vì ghen tuông và đau đớn khi phải sống giả dối. Về đêm Lưu Triệt An nhận thông báo bảo lưu thạc sĩ đã khóc vì mệt mỏi. Và rồi, cái buổi chiều hôm ấy, trên sân thượng.

Giang Kính Trừng run rẩy châm thuốc:

- Anh ấy bảo: Kính Trừng, cứ theo như chúng ta đã hẹn, được không? Cùng đi, trở về với lửa, sạch sẽ, không phải chịu nỗi khổ này nữa.

Tôi nhìn anh ấy, tim nát thành bụi cám. Tôi khuyên, tôi mắng, tôi cầu xin... tôi bảo chúng ta có thể trốn đi một thị trấn miền Nam không ai biết... Nhưng anh ấy lắc đầu, bảo thế giới này không dung thứ cho chúng ta. Anh ấy mệt rồi. Anh ấy hỏi: “Ngay chiều mai, trước giờ lên lớp, lúc nắng đẹp nhất. Cậu có đến không?”

Tôi... lúc đó có lẽ bị sự tuyệt vọng của anh ấy đồng hóa, hoặc chính tôi cũng không thấy chút ánh sáng nào cho tương lai... tôi... tôi vậy mà... ma xui quỷ khiến... gật đầu. Đêm đó tôi như một hồn ma. Ngày hôm sau, tôi bước lên sân thượng, thấy anh ấy đứng đó, mặc chiếc sơ mi trắng tôi vốn vô cùng quen thuộc... Anh ấy nhìn tôi cười, rất dịu dàng, rất bình thản. Khoảnh khắc đó, sự dũng cảm tôi tích góp cả đêm bỗng tan tành... Tôi sợ rồi.

Giọng anh ta thấp đến mức không nghe thấy:

- Không phải sợ chết... mà là sợ... sợ sau khi nhảy xuống, người ta sẽ chỉ trỏ vào xác chúng tôi mà chửi rủa, nhìn xem, hai thằng b**n th** tởm lợm! Chết đáng đời! Sợ ba mẹ tôi nhận được tin sẽ suy sụp và nhục nhã thế nào. Nỗi sợ hãi “thân bại danh liệt”, làm gia tộc hổ thẹn như một chiếc kìm sắt lạnh lẽo bóp nghẹt cổ họng tôi. Tôi đi đến bên anh ấy, chân mềm nhũn. Tôi nhìn anh ấy, môi run rẩy nhưng không sao nói ra được câu “chúng ta cùng đi”. Tôi nghe thấy mình nói bằng giọng vỡ vụn: “Triệt An... chúng ta nghĩ lại đi... nhất định còn cách khác... tôi... tôi không làm được... tôi thực sự không làm được…” Anh ấy nhìn tôi... ánh sáng trong mắt lịm tắt dần, cuối cùng chỉ còn lại một đống tro tàn lặng ngắt. Anh ấy không nói gì, chỉ cười một cái rất khẽ, nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc. Rồi anh ấy lùi lại một bước…

Giang Kính Trừng không nói tiếp được nữa, ôm mặt nức nở. Một lúc lâu sau, anh ta mới ngẩng đầu lên, bộ dạng thảm hại vô cùng. Anh ta kể về việc mình đã bỏ chạy như một kẻ hèn hạ nhất, về sự thẩm vấn của cảnh sát sau đó, về nỗi sợ hãi bị phát hiện là người tình của nạn nhân.

- Sự bất thường của tôi được mọi người hiểu lầm là sự đau buồn của một người anh em tốt. Tình yêu của chúng tôi, ngay cả tư cách bị nghi ngờ cũng không có. Thật nực cười!

Tôi đã nhận suất bảo lưu thạc sĩ của anh ấy, việc đó trong mắt người ngoài là thuận lẽ thường, thậm chí là “tiếp nối di chí của bạn”. Tôi tự nhủ Giang Kính Trừng cũng đã chết trên sân thượng đó rồi. Người sống sót phải là “Chu Minh”, một người bình thường theo kỳ vọng của mọi người. Tôi dùng phần đời còn lại để diễn vở kịch này.

Anh ta lấy vợ, sinh con, trở thành “người thành đạt” trong mắt thiên hạ.

- Nhưng chỉ có tôi biết mình đã mục ruỗng từ bên trong rồi. Tôi phải uống thuốc mới ngủ được, vì cứ nhắm mắt là thấy ánh mắt lịm tắt của anh ấy. Mọi hạnh phúc của tôi đều xây dựng trên xác của người tôi yêu nhất, trên sự hèn nhát và phản bội của tôi ngày hôm đó. Tôi không phải đang sống, tôi đang chấp nhận một cuộc lăng trì dài đằng đẵng mang tên “bình thường”. Đó là toàn bộ sự thật cậu muốn. Một câu chuyện bắt đầu từ lời thề ngây thơ lãng mạn, kết thúc bằng sự phản bội hèn nhát ích kỷ. Giờ thì hài lòng chưa? Tôi có thể quay lại... tiếp tục diễn kịch được chưa?

Anh ta đứng dậy, bước đi lảo đảo dưới ánh hoàng hôn. Anh ta đã thành công “trở về” với xã hội bình thường, cái giá là g**t ch*t cái tôi chân thực từng có tình cảm rực cháy. Linh hồn anh ta đã rơi xuống cùng Lưu Triệt An từ 10 năm trước, phần đời còn lại chỉ là một cái xác không hồn mang tên “Chu Minh”.

Tôi ngồi một mình trên ghế dài cho đến khi đêm tối bao trùm. Sự thật nặng nề như khối chì lấp đầy lồng ngực. Tôi đã chạm tay vào bức tường lạnh lẽo của thời đại ấy, nó không dữ tợn nhưng vô cùng kiên cố, thầm lặng bóp méo mọi linh hồn không đúng quy cách. Lưu Triệt An chọn cú va chạm quyết liệt nhất, còn Giang Kính Trừng bị ép thành một hình dạng khác, minh họa sống động cho một kiểu chết khác. Mà nó đã bắt đầu từ khoảnh khắc một con người quay lưng bỏ chạy.

Tôi chợt hiểu ra.

Có những vụ án, cảnh sát có thể kết luận rất nhanh, nhưng bản án của lương tâm, đôi khi phải mất cả đời mới thi hành xong.


_____________HẾT_______________

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...