16.
Mười năm thời gian đủ để biến những thanh niên nhiệt huyết thành những người trung niên bận rộn mưu sinh.
Email gửi đi như đá chìm đáy biển. Lời mời kết bạn thì mãi không được hồi đáp. Thỉnh thoảng có một hai người chấp nhận kết bạn, nhưng sau vài câu xã giao, vừa nghe tôi hỏi về chuyện Lưu Triệt An, họ thường vội vàng kết thúc bằng những câu như:
“Không nhớ rõ nữa.”
“Người cũng mất rồi, thôi bỏ đi.”
Một cảm giác thất vọng khổng lồ ập tới. Không chỉ vì manh mối bị cắt đứt, mà còn vì sự lãng quên phổ biến sau khi bị thời gian cuốn trôi. Người đầu tiên thật sự chịu nói chuyện với tôi thêm vài câu là đàn anh Triệu Phong, hiện đang làm quản lý dự án ở một công ty IT.
Giọng anh ấy trong điện thoại rất sảng khoái, nhưng sau khi nghe tôi nói rõ mục đích, anh im lặng vài giây.
- Trần Niệm? Thật hiếm khi cậu vẫn còn nhớ tới Triệt An…
Tiếng thở dài truyền qua đường dây điện thoại, mang theo sự tiếc nuối chân thành.
- Đáng tiếc thật… đúng là trời ganh ghét người tài. Cậu ấy là kiểu người mà ai cũng tin rằng tương lai nhất định sẽ tỏa sáng. Năng lực khỏi phải nói, trong hội ai cũng phục.
- Đàn anh, lúc đó trong hội, có ai thân thiết với anh ấy, thường xuyên hoạt động cùng không? Anh còn nhớ không?
Tôi ném ra một câu hỏi mở.
- Thân thiết à?
Triệu Phong khựng lại một chút. Trong ống nghe vang lên tiếng anh khẽ gõ bàn, như đang lục lọi ký ức bị phủ bụi.
- Mọi người trong hội đều khá thân… dù sao cậu ấy cũng là xã trưởng, lại chăm sóc mọi người. À… cậu hỏi vậy tôi mới nhớ ra một người.
Giọng anh chợt sáng lên như vừa chạm tới một điểm ký ức.
- Giang Kính Trừng! Đúng rồi, lúc đó là phó chủ nhiệm câu lạc bộ. Một cậu trai khá… ừm… nói sao nhỉ, khá trầm lặng.
Tôi không nói gì, nín thở nghe tiếp.
- Hai người họ thật sự rất thân. Không phải kiểu bình thường đâu. Thường xuyên thấy họ ở cùng nhau, lúc thì bàn chuyện tập san của hội, lúc thì ngồi ở thư viện. Triệt An rất tin tưởng cậu ta, nhiều ý tưởng đều đem ra bàn bạc.
Anh cười khẽ.
- Cảm giác… ừm, giống như cặp song sinh dính liền vậy.
Nói xong chính anh cũng bật cười.
- Ha ha, chắc chỉ là hợp nhau đặc biệt thôi.
Từ “song sinh dính liền” giống như một viên đá ném vào mặt hồ trong lòng tôi.
Còn cái tên Giang Kính Trừng thì giống như lần đầu tiên viên đá chạm tới một chỗ gồ cứng dưới đáy hồ.
Nhưng tôi lập tức tự nhắc mình phải bình tĩnh. Đây chỉ là một lời chứng đơn lẻ, xuất phát từ ký ức mơ hồ mười năm trước. Nó có thể là manh mối cực kỳ quan trọng. Cũng có thể chỉ là một cái tên hoàn toàn vô nghĩa. Dẫu vậy, cái tên ấy đã kéo cuộc điều tra của tôi từ chỗ mơ hồ rơi xuống mặt đất. Dù rất có thể… chỉ là một niềm hy vọng hão.
- Nhưng mà…
Triệu Phong đột nhiên đổi giọng, trở nên thực tế hơn.
- Hồi đó tôi chủ yếu lo đối ngoại, không tham gia sâu vào vòng cốt lõi của họ. Nếu cậu thật sự muốn hiểu rõ Triệt An lúc ở hội như thế nào, tôi khuyên cậu tìm đàn chị Thẩm Vọng Thư.
- Thẩm Vọng Thư?
Cái tên này tôi có ấn tượng, đó là một cô gái cực kỳ lạnh lùng.
- Đúng. Hồi đó chị ấy là trưởng ban biên tập của hội. Tâm tư rất tinh tế, văn chương cũng hay. Rất nhiều bài trong tập san của hội đều do chị ấy cùng Triệt An và Kính Trừng chỉnh sửa từng chữ một. Góc nhìn của chị ấy về con người và sự việc khác với tụi tôi, biết đâu sẽ nhớ ra vài chi tiết khác.
Anh dừng một chút rồi nói thêm:
- Hình như tôi vẫn còn WeChat của chị ấy, để tôi gửi danh thiếp cho cậu.
- Quá tốt rồi, cảm ơn đàn anh!
- Không có gì, giúp được chút nào hay chút đó. Dù sao… cũng là Triệt An mà.
Cúp điện thoại, tôi nhìn vào danh thiếp Triệu Phong vừa gửi.
Ảnh đại diện là một bức phong cảnh tĩnh lặng.
Từ một quản lý dự án IT sảng khoái, đến một trưởng ban biên tập trầm tĩnh tinh tế, con đường điều tra của tôi đang dần tiến sâu vào vòng sáng tác cốt lõi của hội văn học Vọng Xuyên.
17.
Đàn chị Thẩm Vọng Thư hiện đang giảng dạy tại một trường trung học.
Phản hồi của chị ấy mang theo sự ôn hòa và thận trọng đặc trưng của một giáo viên.
- Chuyện của Triệt An… ai cũng rất tiếc. Cậu ấy rất có tài, lại có năng lực lãnh đạo.
Chị mở đầu bằng một giọng điệu đã được định sẵn. Ngữ khí dịu dàng, nhưng gần như không cho phép nghi ngờ.
- Không khí trong hội lúc đó vẫn luôn rất tốt, cũng không có mâu thuẫn gì. Triệt An và Kính Trừng đều là những người rất có trách nhiệm, phối hợp với nhau cũng rất ăn ý.
- Tôi hiểu. Nhưng trong sinh hoạt thường ngày của hội, Triệt An học trưởng và Kính Trừng học trưởng cụ thể phân công hợp tác như thế nào? Tôi có đọc lại mấy số tập san cũ, cảm giác văn phong và cách triển khai ý tưởng của họ rất hợp nhau, giống như cùng một người viết ra vậy.
Tôi khéo léo gói câu hỏi của mình dưới danh nghĩa tò mò về quá trình sáng tác. Sự im lặng ở đầu dây bên kia bỗng trở nên nặng nề.
- Vì sao cậu lại cố chấp với chuyện này?
Câu hỏi ngược của chị không còn dịu dàng nữa, mà mang theo một sự dò xét rõ rệt.
- Đã 10 năm rồi. Những chi tiết đó còn ý nghĩa gì nữa? Kết luận chính thức chẳng phải đã có rồi sao?
- Tôi chỉ muốn hiểu về anh ấy đầy đủ hơn…
- Đôi khi, cố gắng tìm hiểu một quá khứ đã được định luận, không phải là tưởng nhớ… mà là đang làm tổn thương.
Lời nói của chị giống như một câu châm ngôn, nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo.
- Triệt An đã yên nghỉ rồi. Còn Kính Trừng sau này cũng sống… không hề dễ dàng. Hà tất phải khơi lại sóng gió? Tôi còn việc, xin phép cúp máy.
Dù bị chị ấy lạnh nhạt, lời nói của chị ấy vẫn vô tình xác nhận điều Triệu Phong từng nhắc, ngoài bạn gái ra, Triệt An còn có một người bạn rất thân là Giang Kính Trừng.
Hơn thế nữa, chị ấy không chỉ xác nhận sự tồn tại của Giang Kính Trừng, mà còn dùng hai chữ “không dễ dàng” cùng việc vội vàng kết thúc cuộc gọi để khoác lên cái tên ấy một lớp bảo vệ rất rõ ràng. Lực cản vô hình trước đó, đến lúc này đã trở nên cụ thể.
18.
Người thứ ba tôi liên hệ được là Lý Kiến, năm đó là một cán sự khá năng nổ trong hội. Hiện giờ anh ta đã tự mình khởi nghiệp. Khác với những người trước, anh ta khá hoạt ngôn.
- Hội trưởng Lưu ấy hả? Quá đỉnh luôn! Thần tượng của tôi đấy!
Giọng anh ta cường điệu.
- Hồi đó tôi đã thấy anh ấy không phải người bình thường rồi. Còn Giang phó hội trưởng? Nhớ chứ nhớ chứ, đúng kiểu tài tử. Văn của cậu ta hơi khó hiểu, nhưng rất có hương vị. Hai người họ à? Cặp bài trùng vàng! Một người lo đối ngoại, một người lo nội bộ. Lưu hội trưởng phụ trách điều phối và giao tiếp bên ngoài, khí chất mạnh mẽ, còn Giang phó hội trưởng thì hơi… sao nhỉ, kiểu đắm chìm trong thế giới của mình. Nhưng năng lực chuyên môn thì khỏi phải nói, nội dung cốt lõi của xã san đều do cậu ta kiểm soát. Hai người phối hợp hoàn hảo.
- Chỉ là đối tác công việc thôi sao? Anh có thấy quan hệ riêng tư của họ đặc biệt thân thiết không, hoặc có điểm gì khác thường?
Tôi hỏi tiếp.
- Riêng tư à?
Lý Kiến suy nghĩ một lúc.
- Hình như… cũng thân thật. Hay thấy hai người họ ghé đầu lại thì thầm với nhau, cũng chẳng biết nói gì, nhưng trông rất nhập tâm. Có lần tôi còn thấy họ… ừm, tranh luận gì đó về quan điểm văn học? Cãi nhau đỏ cả mặt, nhưng lát sau lại như chưa từng có chuyện gì.
Anh ta chợt nhớ ra điều gì đó.
- À đúng rồi, có một lần khá buồn cười. Hồi tụi tôi đi thực tế sáng tác, tối đến chơi trò thật lòng hay mạo hiểm. Có người hỏi Giang phó hội trưởng mẫu người lý tưởng của cậu ta là kiểu gì. Cậu ta ấp úng mãi không nói rõ được, mặt đỏ bừng. Cuối cùng Lưu hội trưởng cười rồi giải vây giúp, nói: “Mẫu người lý tưởng của Kính Trừng nằm trong sách ấy.” Lúc đó mọi người chỉ cười cho qua.
Tôi nghe mà gần như tê dại.
Những chi tiết ấy, dù là “cặp bài trùng vàng” hay “mẫu người lý tưởng nằm trong sách”, lúc này lọt vào tai tôi cũng chỉ càng chứng minh một điều, họ rất thân thiết.
Chỉ vậy mà thôi.
Chúng không thể xuyên qua lớp mệt mỏi và thất vọng đang ngày một dày lên trong lòng tôi.
Sau đó Lý Kiến còn nói thêm điều gì đó, về việc Lưu hội trưởng và đàn chị Trình trai tài gái sắc… nhưng tôi đã không còn nghe rõ nữa.
Những mẩu đối thoại ấy, rời rạc và vụn vặt.
“Cặp bài trùng vàng”, “thì thầm to nhỏ”, “tranh luận không dứt”, “mẫu người lý tưởng nằm trong sách”…
Những ấn tượng phân mảnh ấy dường như đều có thể giải thích bằng bốn chữ tri kỷ thân thiết. Nhưng chúng lại giống như sương mù, không thể nắm bắt được bất kỳ thực chất nào.
Sau khi cúp máy, màn hình điện thoại tự động quay lại giao diện WeChat. Trong khung hội thoại ghim đầu, tin nhắn cuối cùng của biên tập gửi hôm qua vẫn còn đó:
“Trần Niệm, lịch đăng chuyên mục muộn nhất tuần sau anh phải cho tôi câu trả lời chắc chắn. Không thì tôi thật sự không chịu nổi áp lực nữa.”
Bên dưới là tin nhắn của một đối tác khác gửi từ ba ngày trước. Dấu chấm đỏ chưa đọc vẫn treo lơ lửng, mà tôi thậm chí không dám mở ra. Một cảm giác trống rỗng khổng lồ bóp chặt lấy tôi.
Tôi đã dốc hết tất cả.
Ánh mắt tôi vô thức dừng lại ở góc dưới bên phải màn hình máy tính, thư mục mang tên “Vụ án Lưu Triệt An”. Ngày tạo của nó là một tháng trước.
Suốt một tháng này, tôi không đăng thêm bất kỳ bài viết mới nào. Biểu đồ tăng trưởng người theo dõi ở hậu trường đã phẳng lì như một đường thẳng đang hấp hối. Đổi lại, tôi chỉ có trong tay một đống ký ức vụn vặt, không ai có thể chứng thực, cũng không ai có thể bác bỏ.
Sự hoạt ngôn của Lý Kiến giống như một tấm gương, phản chiếu sự vô ích của tôi.
Tôi giống như một kẻ đào cát trên bãi biển. Tất cả mọi người đều nói dưới lớp cát ấy có kho báu, nhưng thứ tôi đào được… chỉ là nhiều cát hơn. Tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân một cách nghiêm trọng. Kết luận chuyên môn của cảnh sát mười năm trước… chẳng lẽ còn không đáng tin bằng trực giác mơ hồ của tôi sao? Ngoài cửa sổ, đèn neon buổi tối lần lượt sáng lên. Từ căn hộ đối diện vang sang tiếng một gia đình đang ăn cơm rộn ràng. Những âm thanh bận rộn của cuộc sống cụ thể ấy khiến tôi lúc này trông chẳng khác nào một kẻ ngu ngốc đang trốn trong cống rãnh, gặm nhấm những ảo ảnh.
Quan trọng hơn cả là thực tế. Tôi vô thức mở ứng dụng ngân hàng trên điện thoại. Những tin nhắn nhắc trả nợ dồn dập hiện lên, sức thuyết phục của chúng còn mạnh hơn bất kỳ suy luận nào về sự thất bại của tôi. Có lẽ tất cả những điều này chỉ là một cách trốn tránh b*nh h**n. Tôi không chịu thừa nhận thất bại. Không muốn đối mặt với một cuộc sống tầm thường.
Đủ rồi, Trần Niệm.
Tôi trở về căn nhà trọ rẻ tiền.
Gạt tàn trong phòng đầy những đầu thuốc lá, không khí đục ngầu. Tôi mở laptop. Trên màn hình là bản tài liệu chỉ có tiêu đề và vài dòng nghi vấn nhợt nhạt. Tôi nhìn chằm chằm vào nó vài phút.
Rồi nhấn phím Delete.
Khoảnh khắc tài liệu biến mất, trong lòng tôi như có một sợi dây căng suốt bấy lâu nay đột ngột “tách” một tiếng rồi đứt. Không có tiếng thở phào nhẹ nhõm như tôi tưởng.
Chỉ có một cơn co thắt thật sự từ dạ dày.
Làm xong tất cả, tôi thở ra thật dài.
Câu nói “mẫu người lý tưởng nằm trong sách” giống như một đốm lửa nhỏ.
Nó lóe lên trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối hoàn toàn buông xuống.
Rồi tắt ngấm.
Mà tôi… thậm chí không còn sức để ngẩng đầu nhìn bóng tối ấy nữa.
Về Với Lửa - Thính Phong Lâu Chủ
Chương 7
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
