Vợ Trước Muốn Ly Hôn - Mộ Đồng Tiểu Thi

Chương 23: Giấy Ly Hôn



Cho đến khi cầm cuốn sổ nhỏ màu đỏ sẫm bước ra khỏi Cục Dân Chính, Nghiêm Lâm vẫn còn bàng hoàng. Nhìn tấm ảnh thẻ nền đỏ chỉ còn lại duy nhất gương mặt mình, một nỗi hoảng loạn cực độ bủa vây lấy tâm trí cô. Dường như chỉ cần bước ra khỏi cánh cổng này, cô và Phong Nguyệt sẽ chính thức trở thành người dưng, vĩnh viễn không còn cách nào cứu vãn.

Theo bản năng, Nghiêm Lâm đưa tay nắm lấy cổ tay Phong Nguyệt như hàng nghìn lần trước đây. Ánh mắt cô dừng lại nơi ngón tay của nàng – nơi đó giờ đây trống trơn.

"Nhẫn..." Phong Nguyệt cúi nhìn bàn tay đang níu kéo mình, rồi nhìn sang chiếc nhẫn đơn giản nhưng từng chứa đầy tình yêu trên ngón áp út của Nghiêm Lâm. Nàng dứt khoát gạt tay cô ra, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng: "Nghiêm tiểu thư, nếu cô đã nhắc đến nhẫn, vậy thì trả lại cho tôi đi."

Giọng nói xa cách ấy như tiếng sét bên tai Nghiêm Lâm. Cô sững sờ nhìn vào đôi mắt không còn chút cảm tình nào của nàng.

"Chúng ta đã ly hôn, nhẫn cưới cũng không cần thiết phải tồn tại nữa. Cô thấy đúng không?"

Cổ họng Nghiêm Lâm như bị nghẹn đắng, không thể thốt nên lời. Người đứng trước mặt cô lúc này sao mà xa lạ và xa xôi quá. Cơn bệnh chưa dứt cộng thêm cú sốc tâm lý khiến sắc mặt cô trắng bệch, chân đứng không vững. Mạc Nhất Húc vội vàng đỡ lấy sếp để ngăn cô ngã quỵ.

Phong Nguyệt khẽ chau mày. Nàng không nghĩ lời nói của mình lại có sức sát thương lớn đến vậy, liền đưa mắt hỏi Mạc Nhất Húc. "Nghiêm tổng mấy ngày trước bệnh nặng, hôm nay mới gắng gượng xuống giường được." – Mạc Nhất Húc buột miệng đáp.

Không gian bỗng chốc im lặng. Phong Nguyệt hơi ảo não quay mặt đi, tránh nhìn gương mặt tiều tụy của Nghiêm Lâm. Sau một hồi cân nhắc, nàng quay lại, nắm lấy bàn tay đeo nhẫn của Nghiêm Lâm, bình thản nói: "Nhẫn, tôi lấy lại."

Nàng tháo chiếc nhẫn khỏi ngón áp út của Nghiêm Lâm một cách nhanh gọn. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Nghiêm Lâm trong cơn choáng váng không kịp phản ứng, khi cô định giữ tay nàng lại thì chỉ chạm được vào một góc áo.

"A Nguyệt..."

Phong Nguyệt cất giấy ly hôn vào túi, cầm chiếc nhẫn bước nhanh ra cổng. Đứng trước một thùng rác, nàng lấy nốt chiếc nhẫn của mình ra. Nhìn hai vòng tròn từng gắn kết cuộc đời mình, nàng khẽ thở dài. Một tiếng động khô khốc vang lên, hai chiếc nhẫn rơi xuống thùng rác.

Ném đi rồi. Mọi thứ liên quan đến Nghiêm Lâm đều phải ném đi.

Vừa đuổi kịp ra đến cửa, Nghiêm Lâm chết lặng khi thấy cảnh tượng đó. Tai cô ù đi, chỉ còn nghe thấy tiếng kim loại va chạm giòn tan trong thùng rác. Nghiêm Lâm đẩy tay Mạc Nhất Húc ra, loạng choạng lao về phía thùng rác.

Thùng rác vừa được dọn sạch nên bên trong chỉ có hai chiếc nhẫn nằm trơ trọi giữa những vết bẩn cáu bẩn. Mạc Nhất Húc sững sờ chứng kế cảnh sếp của mình không màng tất cả, thọc tay vào thùng rác để nhặt hai chiếc nhẫn lên, siết chặt trong lòng bàn tay.

Người qua đường bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt kỳ dị: một người phụ nữ sang trọng sao lại đi lục thùng rác? Nhưng Nghiêm Lâm không quan tâm. Trong mắt cô lúc này chỉ có hai vật nhỏ bé ấy.

Vì sao Phong Nguyệt lại ném chúng đi không chút thương tiếc? Cô biết câu trả lời. Vì đối với nàng bây giờ, chúng chỉ là rác rưởi. Ý nghĩ đó như một lưỡi dao độc đâm sâu vào tim cô.

Nghiêm Lâm trở về nhà trong trạng thái vô thức. Việc đầu tiên cô làm là nhốt mình trong phòng tắm. Nghiêm phu nhân đứng ngoài cửa, nghe tiếng nước chảy không ngừng bên trong mà nước mắt lưng tròng. Cô cứ thế rửa mãi, rửa mãi, dường như tin rằng chỉ cần rửa sạch chúng, Phong Nguyệt sẽ không coi chúng là rác rưởi nữa...

Trợ lý Mạc đã kể lại toàn bộ sự việc cho Nghiêm phu nhân. Nhìn tình cảnh của con gái hiện giờ, bà chỉ biết chua xót thở dài cho sự trêu ngươi của tạo hóa.

Bên trong phòng vệ sinh, Nghiêm Lâm vẫn im lặng một cách bướng bỉnh, dùng dòng nước lạnh không ngừng xối rửa hai chiếc nhẫn trong lòng bàn tay. Cô hơi cúi người, ngón tay miệt mài chà xát đôi nhẫn đã sạch bóng, nhưng trong đầu lại chỉ hiện lên cảnh tượng Phong Nguyệt tùy tay ném chúng đi rồi xoay người rời bước.

Mỗi lần hồi tưởng, lưỡi dao cắm giữa lồng ngực cô lại như bị đâm sâu thêm một tấc. Nghiêm Lâm cắn chặt môi dưới đến mức bật máu, sắc đỏ quỷ dị hiện lên trên làn môi nhợt nhạt. Cuối cùng, những giọt nước mắt kìm nén cũng lăn dài sau một cái chớp mắt, nhỏ xuống cánh tay cô, nóng hổi đến mức khiến cô khẽ run rẩy.

Nghiêm phu nhân lo lắng đứng ngoài cửa, định gõ cửa nhưng lại sợ quấy rầy con gái. Tiếng nước chảy róc rách không ngừng khiến lòng bà thắt lại, chẳng thể yên tâm dù chỉ một khắc.

"Phu nhân, hay là chúng ta lấy chìa khóa mở cửa vào đi? Tiểu thư bệnh nặng mới khỏi, lại chịu cú sốc tâm lý lớn thế này, tôi sợ cô ấy trụ không vững mất." – Dương thẩm, người bảo mẫu đã nhìn Nghiêm Lâm lớn lên từ nhỏ, sốt sắng đề nghị.

Nghiêm phu nhân trầm ngâm một lát rồi cắn răng gật đầu. Thế nhưng, khi Dương thẩm còn chưa kịp lấy chìa khóa, tiếng nước bên trong đột ngột dừng lại. Giây tiếp theo, cánh cửa mở ra, Nghiêm Lâm chạm mặt mẹ mình ngay tại lối vào.

Như không muốn để mẹ thấy đôi mắt đỏ hoe, Nghiêm Lâm nghiêng đầu né tránh, khàn giọng nói: "Mẹ, con mệt rồi."

Dứt lời, cô siết chặt vật trong tay, bước thẳng lên lầu, phớt lờ tất cả những người còn lại.

Trở về phòng, Nghiêm Lâm ngồi lặng lẽ bên mép giường một lúc lâu. Sau đó, cô vào phòng thay đồ, tìm một sợi dây chuyền bạc mảnh mai, luồn hai chiếc nhẫn vào rồi đeo lên cổ. Cảm giác kim loại hơi lạnh áp sát vào lồng ngực ấm nóng cuối cùng cũng mang lại cho cô một chút cảm giác mình đang thực sự sống.

Nghiêm Lâm đưa tay nắm chặt mặt dây chuyền trước ngực. Cô không thể cứ thế thỏa hiệp hay từ bỏ, nếu đã muốn giữ lấy, cô phải nỗ lực tranh thủ.

Giống như Phong Nguyệt năm xưa vậy.

Vì yêu cô, Phong Nguyệt đã kiên cường theo đuổi suốt mười hai năm không hối tiếc. Giờ đây, cô không muốn từ bỏ nàng, cô nhất định cũng sẽ làm được như thế.

Tất nhiên, mọi thứ chỉ có thể bắt đầu khi cô có đủ sức khỏe để hành động. Mà Nghiêm Lâm lúc này, rõ ràng là chưa có khả năng đó. Sau những biến động liên tiếp về tâm lý, cơn sốt cao vốn chưa dứt hẳn đã thừa cơ bùng phát trở lại. Nhà cũ Nghiêm gia đêm nay lại là một đêm trắng không ngủ.

Sau khi ném đôi nhẫn đi, dù trong lòng Phong Nguyệt vẫn còn chút dư âm khó chịu, nhưng phần nhiều lại là cảm giác nhẹ nhõm khi trút bỏ được mọi xiềng xích. Cặp nhẫn ấy từng mang ý nghĩa thiêng liêng với nàng, nhưng giờ phút này, đích đến duy nhất của chúng chỉ có thể là thùng rác.

Phong Nguyệt xách túi xuống xe. Khi đi về phía thang máy khu chung cư, nàng chợt phát hiện một bóng hình quen thuộc.

"Tiểu Tuyết?" Phong Nguyệt ngạc nhiên nhìn người đang ngồi xổm dưới sảnh tòa nhà, cách đó không xa là một nhân viên bảo vệ đang nhìn cô nàng với ánh mắt cảnh giác.

Phó Tư Tuyết mặc áo khoác thể thao phối với váy dài, mái tóc vàng hơi rối xõa trên vai. Dáng vẻ ngồi xổm đó trông hệt như một chú mèo nhỏ bị bỏ rơi.

"Tiểu Nguyệt Lượng, cuối cùng cậu cũng về rồi!" Phó Tư Tuyết mếu máo định đứng dậy, nhưng vì ngồi quá lâu nên chân đã tê cứng. Cô nàng lảo đảo: "Mau, mau đỡ tớ một tay! Ngã mất, ngã mất thôi!"

Phong Nguyệt vội tiến lại đỡ lấy bạn, lo lắng hỏi: "Sao tự nhiên lại đến tìm tớ thế này?"

"Tất nhiên là tới quan tâm cậu rồi!" Phó Tư Tuyết vừa nói vừa giơ giơ chiếc túi to trên tay.

Phong Nguyệt đón lấy chiếc túi nặng trịch: "Túi gì mà to thế này? Mà đến sao không gọi điện trước cho tớ?"

Phó Tư Tuyết rút điện thoại từ trong túi ra, cười khổ: "Hết pin rồi."

Phong Nguyệt cạn lời: "Bái phục cậu thật đấy!" Một tay nàng đỡ bạn, tay kia xách túi, hai người dìu nhau tiến về phía thang máy.

"Tớ vừa mới chạy xong đống bản thảo thiết kế mới có thời gian rảnh đến thăm cậu đây." Phó Tư Tuyết tiếp tục: "Tớ nghe nói về bệnh tình của cậu rồi, không có gì nghiêm trọng chứ?"

Phong Nguyệt khựng lại một chút, biết ngay là tin tức từ đâu ra: "Không sao, tớ đang phục hồi rất tốt, thậm chí còn không cần phẫu thuật."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Nhưng nếu cậu cần nguồn lực y tế ở nước ngoài thì cứ bảo tớ nhé. Ông già nhà tớ tuy chẳng được tích sự gì lớn nhưng riêng mảng này thì quan hệ rộng lắm."

Phong Nguyệt gật đầu. Nàng nhớ mang máng gia đình Phó Tư Tuyết vốn có truyền thống làm ngành y.

"Đúng rồi, đống đồ trong túi toàn là thực phẩm chức năng do ông già nhà tớ khuyên dùng đấy. Cậu xem cái nào dùng được thì dùng, không thích thì cứ vứt xó, lần sau tớ lại mang thứ khác qua."

Phong Nguyệt mỉm cười rạng rỡ: "Vậy đa tạ 'bác sĩ Phó' nhé!"

"Đừng có trêu tớ! Tớ không thèm làm bác sĩ đâu!"

Lên đến cửa nhà Phong Nguyệt, Phó Tư Tuyết lúc này mới hết tàn phế, có thể tự đứng vững.

"Cậu đi sạc pin đi, ổ cắm ở cạnh kệ TV ấy. Tớ đi lấy đồ uống cho cậu." Phong Nguyệt đặt túi đồ xuống rồi đi vào bếp.

Trong lúc điện thoại đang hồi sức, Phó Tư Tuyết mới bắt đầu suy nghĩ về chuyện của Phong Nguyệt và Nghiêm Lâm. Nhìn bóng lưng nàng đang rót nước, cô ngập ngừng hỏi: "Tiểu Nguyệt Lượng... cậu thực sự định ly hôn với A Lâm à?"

Bóng lưng Phong Nguyệt hơi cứng lại, nàng không đáp lời.

Phó Tư Tuyết cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn, vội vàng bổ sung: "Tớ nói trước nhé! Tớ không đến để khuyên can đâu! Hôm nọ nói chuyện với A Lâm xong tớ cũng thấy cậu ấy sai quá rồi, tớ còn suýt đấm cho cậu ấy một trận đấy! Tớ hỏi vì thực sự lo cho cậu thôi. Dù hai người có tan vỡ thì chúng ta vẫn là bạn học cũ mà!"

Phong Nguyệt khẽ cong môi, xoay người lại đưa ly nước cho bạn, mỉm cười điềm tĩnh: "Cậu động tay chân với cậu ta làm gì cho mệt."

Nàng hơi nhướng mày, giọng nói thanh thoát nhưng đầy dứt khoát: "Vả lại, không phải tớ định ly hôn, mà là đã ly hôn rồi."

"Giấy chứng nhận ly hôn đang ở trong túi tớ kia kìa, không tin cậu cứ tự xem đi."

Nghe xong lời Phong Nguyệt nói, Phó Tư Tuyết chết lặng tại chỗ suốt năm giây. Nhìn vẻ mặt không dám tin của bạn, Phong Nguyệt khẽ mỉm cười, lôi trong túi ra cuốn sổ vừa mới ra lò còn nóng hổi rồi ném về phía đối diện.

Phó Tư Tuyết luống cuống tay chân đỡ lấy, trông cô nàng cứ như đang bưng một củ khoai lang bỏng tay vậy. Nhìn cuốn sổ nhỏ trong tay mình, ba chữ "Giấy ly hôn" chói lọi rõ mồn một, chẳng có vẻ gì là giả cả.

Phó Tư Tuyết há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Sau một hồi im lặng, cô chỉ biết giơ ngón tay cái lên hướng về phía Phong Nguyệt.

"Không hổ là cậu!"

Phong Nguyệt thả mình ngồi lún xuống chiếc sofa mềm mại, gương mặt đầy vẻ thư thái: "Tớ vốn dĩ không phải là người thích dây dưa kéo dài. Thứ gì tớ muốn, tớ sẽ nỗ lực tranh thủ bằng được."

"Đúng là thế thật, bất kể là lúc theo đuổi A Lâm hay là khi quyết định ly hôn bây giờ, khả năng hành động của cậu lúc nào cũng đứng đầu." Phó Tư Tuyết thở phào một hơi, giơ cao chiếc ly thủy tinh: "Đến đây, chúc mừng cậu chính thức trở lại cuộc đời độc thân huy hoàng!"

Phong Nguyệt cong mắt cười, vươn tay chạm nhẹ ly với bạn: "Đa tạ."

Sau đó, Phó Tư Tuyết tuyệt nhiên không nhắc thêm bất kỳ điều gì liên quan đến Nghiêm Lâm. Hai người họ giống như một đôi bạn thân lâu ngày không gặp, thoải mái tán gẫu đủ mọi chuyện trên đời.

Buổi tối, vì cả hai đều ngại ra đường, Phong Nguyệt liền gọi lẩu giao tận nơi. Hai cô gái ngồi quây quần bên nồi lẩu nghi ngút khói giữa phòng ăn, đánh một bữa ra trò.

Phó Tư Tuyết dường như cũng tìm được nơi để trút bầu tâm sự, cô nàng không ngừng cằn nhằn với Phong Nguyệt về sự gian nan khi sống ở nước ngoài, rồi cô đã mong mỏi được về nước đến nhường nào.

Phong Nguyệt không thể uống rượu nên dùng nước trái cây thay thế, nhưng Phó Tư Tuyết khi đã mở được máy hát thì uống không ít, cuối cùng đành ngủ lại nhà Phong Nguyệt luôn đêm đó.

Vì Phong Nguyệt chưa bao giờ tính đến chuyện sẽ có khách ngủ lại nên phòng dành cho khách vẫn chất đầy đồ đạc chưa kịp dọn. Đêm ấy, hai người đành nằm chung giường tạm bợ một đêm.

Sáng hôm sau, khi Phó Tư Tuyết tỉnh dậy với cơn đau đầu vì dư vị cuộc rượu, nhìn thấy Phong Nguyệt đang nằm ngay bên cạnh, trong lòng cô bỗng dâng lên một tia áy náy nhỏ nhoi dành cho Nghiêm Lâm.

A Lâm à, tớ thề là tớ không cố ý ngủ với vợ cũ của cậu đâu nhé.

......

Kể từ ngày cầm trên tay tờ giấy ly hôn, cuộc sống độc thân của Phong Nguyệt dần đi vào quỹ đạo. Nàng bắt đầu chậm rãi lên kế hoạch và viết kịch bản cho video đầu tay của mình.

Căn bếp trong nhà được nàng dọn dẹp vô cùng đẹp mắt, tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp nguyên liệu tươi ngon; nếu không phải do Phong phu nhân mang tới thì cũng là do Phong Nguyệt nhờ quản lý tòa nhà đi mua sắm giúp. Dù mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng Phong Nguyệt vẫn cảm thấy mông lung, chưa biết nên chọn chủ đề gì cho video mở màn.

Để tìm kiếm linh cảm, nàng quyết định một lần nữa ghé thăm rạp hát của Chu Quỳnh Quỳnh. Tuy nhiên lần này nàng không đi một mình mà đi cùng Ôn Trinh.

Vốn dĩ Phong Nguyệt định tự đi, nhưng vở diễn của nhóm Chu Quỳnh Quỳnh quá hot khiến nàng không thể tự mua vé. Nàng đành liên hệ với Quỳnh Quỳnh để hỏi xem còn vé thân nhân hay không. Chu Quỳnh Quỳnh vốn có hai tấm vé người nhà nhưng đã lỡ tặng cho bạn đại học mất rồi. Dù vậy, Quỳnh Quỳnh đã hiến kế cho nàng tìm Ôn Trinh – với tư cách là con gái đoàn trưởng, việc Ôn Trinh đưa một người vào rạp là chuyện vô cùng dễ dàng.

Ngay khi nhận được điện thoại, Ôn Trinh đã lập tức lái xe đến tận dưới lầu chung cư để đón Phong Nguyệt. Dạo này trời đã bớt nóng, thể chất Phong Nguyệt vốn yếu nên nàng khoác thêm một chiếc áo mỏng bên ngoài váy liền thân. Khi lên xe, nàng hơi ngạc nhiên khi thấy Ôn Trinh vẫn mặc chiếc áo hai dây cổ chữ V quyến rũ.

"Chị Ôn Trinh, sao chị mặc phong phanh thế? Dạo này trời đang hạ nhiệt mà." Phong Nguyệt đóng cửa xe, đưa cho Ôn Trinh một ly trà hoa quả tự tay mình pha ở nhà. Nàng cũng không quên chuẩn bị thêm một phần cho Chu Quỳnh Quỳnh.

"Cảm ơn em." Ôn Trinh nhấp một ngụm trà rồi giải thích: "Trong xe có áo khoác, chỉ là vừa nãy ngồi đây chị thấy hơi nóng thôi."

"Vâng ạ. Lát nữa xuống xe chị nhớ mang theo nhé, điều hòa trong rạp hát lạnh lắm đấy."

"Chị biết rồi." Ôn Trinh mỉm cười rồi khởi động xe.

Chung cư của Phong Nguyệt cách rạp hát một quãng khá xa, phải băng qua trung tâm thành phố mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Sợ nàng buồn chán, Ôn Trinh bật nhạc rồi cùng nàng tán gẫu vài câu chuyện phiếm.

"Đúng rồi, chị nhớ vở này tiểu Chu diễn em xem rồi mà nhỉ?" Ôn Trinh vừa lái xe vừa vô thức gõ nhẹ ngón tay lên vô lăng.

Phong Nguyệt hơi ngại ngùng cười: "Em từng nói muốn quay video nhưng cứ mãi loay hoay không biết bắt đầu từ đâu. Thế nên em muốn ra ngoài tìm chút linh cảm. Em rất thích sự tự tin và kiêu hãnh của Quỳnh Quỳnh khi đứng trên sân khấu, hơn nữa..." Nàng mím môi, nói khẽ: "Em cũng chẳng có người bạn nào khác."

Ôn Trinh khẽ cười, giọng nói đầy vẻ khích lệ: "Sao em lại nghĩ thế? Chỉ cần em mở lòng, em sẽ có rất nhiều bạn tốt. Phong Nguyệt này, em tuyệt vời hơn những gì em tự biết về bản thân mình rất nhiều. Đừng tự ti như thế."

Phong Nguyệt ngẩn người, rồi mỉm cười gật đầu thật mạnh. Khối khí u uất trong lòng bỗng chốc tan biến. Nàng hạ cửa sổ xe, để gió lạnh ùa vào bên trong, cảm giác sảng khoái lạ thường.

"À phải rồi, lúc trước giúp em chỉnh thông số máy ảnh chị định hỏi, sao em lại đột nhiên dọn đến khu Tụng Hòa Loan thế?" Ôn Trinh tò mò: "Chị nghe Sương Sương bảo em sống ở khu biệt thự Kiêu Ngự Đình mà."

Tâm trạng Phong Nguyệt đang rất tốt, nàng cũng không có ý định giấu giếm nhóm bạn mới đáng quý này. Nàng thản nhiên đáp: "Trước đây ở Kiêu Ngự Đình là nhà của vợ cũ em – chính là Nghiêm Lâm mà chị từng gặp đấy. Em và cô ấy ly hôn rồi nên em dọn ra ngoài."

Ôn Trinh sững sờ. Tuy lúc ăn cơm lần trước chị đã cảm thấy không khí giữa hai người họ có gì đó kỳ lạ, nhưng vì là chuyện riêng nên chị không tiện hỏi sâu. Giờ nhìn lại, có lẽ lúc đó sự rạn nứt đã không thể cứu vãn.

"Xin lỗi em nhé, chị không biết chuyện đó."

Phong Nguyệt quay sang nhìn bạn, ánh mắt lấp lánh niềm vui: "Không sao đâu ạ, em thấy ly hôn xong lại rất tốt."

"Phải rồi, cuộc sống độc thân đôi khi lại rất tự do." Ôn Trinh nhướng mày: "Vậy chúc mừng em độc thân vui vẻ!"

"Ha ha, cảm ơn chị. Em nhớ lúc Tiểu Tuyết biết chuyện cũng chúc em như thế."

Hai người trò chuyện rôm rả về sự thú vị của đời độc thân một lúc, Ôn Trinh mới sực nhớ lại chuyện chính: "Chị không biết là em dọn nhà mới, cứ tưởng em chỉ ở tạm bên Tụng Hòa Loan thôi. Hay là tụi mình làm một bữa tiệc tân gia nhỏ đi? Chị và Quỳnh Quỳnh sẽ đến chúc mừng nhà mới cho em. Nếu được, em có thể lấy chính chủ đề này để quay video luôn."

Phong Nguyệt chớp mắt trầm tư, cân nhắc tính khả thi của đề nghị này. Ôn Trinh im lặng để nàng tự suy nghĩ.

Một lát sau, Phong Nguyệt vỗ tay cái bộp, hào hứng reo lên: "Hay quá! Video đầu tiên sẽ là về tiệc tân gia, coi như một cột mốc đánh dấu sự bắt đầu cho cuộc sống mới của em!"

Hai người định bàn bạc sâu hơn nhưng xe đã dừng trước cửa rạp hát. Họ quyết định đợi Chu Quỳnh Quỳnh diễn xong rồi sẽ cùng nhau lên kế hoạch chi tiết.

Vị trí ghế Ôn Trinh chuẩn bị khá ổn. Khi buổi diễn bắt đầu, cả hai đều im lặng, toàn tâm toàn ý đắm chìm vào vở vũ kịch. Ngay khi Chu Quỳnh Quỳnh bước ra sân khấu, cả người cô ấy như tỏa ra một thứ hào quang không gì sánh nổi. Phong Nguyệt cảm thấy Quỳnh Quỳnh chẳng hề kém cạnh những ngôi sao rực rỡ nhất dưới ánh đèn sân khấu.

Sự tỏa sáng của bạn khiến lòng Phong Nguyệt dâng lên một niềm tự hào khó tả. Nhìn xem, nữ diễn viên bắt mắt nhất trên sân khấu kia chính là bạn của nàng.

Khi đã thực sự nhập tâm vào vở kịch, thời gian trôi qua nhanh như chớp. Phong Nguyệt cảm giác mình vừa mới ngồi xuống chưa lâu thì vở diễn đã đi đến hồi kết. Không đợi đến lúc các diễn viên chào khán giả xong, Ôn Trinh đã dắt Phong Nguyệt rời khỏi chỗ ngồi, đi thẳng về phía hậu trường.

Gương mặt của Ôn Trinh rõ ràng là một tấm thẻ thông hành sống; hai người họ thậm chí không cần đeo thẻ nhân viên trước ngực vẫn có thể tự do ra vào khu vực hậu trường.

Họ ngồi đợi trong phòng nghỉ một lát mới thấy Chu Quỳnh Quỳnh thong thả bước tới. Lần này cả hai đều không mang theo quà cáp cầu kỳ, riêng Phong Nguyệt mang cho Chu Quỳnh Quỳnh một ly trà hoa quả tự tay mình pha.

"Bảo bối à, cậu đúng là quá tâm lý! Có phải biết dạo này tớ giảm cân vất vả lắm không nên mới mang trà hoa quả thay vì trà sữa thế này?" Chu Quỳnh Quỳnh hớn hở nhận lấy ly trà, nhấp một ngụm rồi cảm giác như cả cơ thể vừa được hồi sinh nhờ chút đường ngọt.

Phong Nguyệt mỉm cười nhìn bạn: "Cậu gầy như thế rồi mà còn muốn giảm cân sao?"

Chu Quỳnh Quỳnh lắc đầu thở dài: "Đoàn kịch đang tập vở mới, vai chính yêu cầu phải có dáng vẻ 'nhược liễu phù phong', vòng eo phải thon gọn đến mức một tay có thể ôm hết, thế nên tớ mới phải ép cân đấy."

Phong Nguyệt vỗ vỗ vai bạn như để an ủi: "Vất vả cho cậu rồi."

"Cũng ổn thôi, chỉ cần cậu thường xuyên đến thăm tớ là được." Nói đoạn, Chu Quỳnh Quỳnh lắc lắc ly trà trên tay, ý bảo Phong Nguyệt đừng quên mang đồ ăn tới cho mình.

Ôn Trinh đứng bên cạnh bật cười, dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào người Chu Quỳnh Quỳnh: "Bớt tào lao lại đi, nghe Phong Nguyệt nói chuyện chính này."

Nghe Ôn Trinh nhắc nhở, Phong Nguyệt mới sực nhớ ra và thuật lại ý tưởng mà hai người đã bàn bạc trên xe.

Chu Quỳnh Quỳnh nghe xong liền gật đầu lia lịa: "Tớ thấy đề nghị này hay đấy! Hay là để mấy ngày tới đi? Vừa lúc vở này sắp kết thúc, tớ cũng được nghỉ vài ngày."

Ba người nhanh chóng đạt được sự đồng thuận rồi tiếp tục tán gẫu. Mãi đến cuối buổi, Chu Quỳnh Quỳnh như sực nhớ ra điều gì, liền nói: "Đúng rồi, cậu gọi cả tiểu ma vương kia đi cùng nữa nhé. Cậu ấy thân với cả hai người bọn cậu như vậy, tiệc tân gia không thể thiếu cậu ấy được."

Phong Nguyệt sững người, lúc này mới nhận ra Chu Quỳnh Quỳnh vẫn chưa biết chuyện nàng và Nghiêm Lâm đã ly hôn, cứ ngỡ lần dọn nhà này là cả hai cùng chuyển đi.

"À, tớ quên chưa nói với cậu." Phong Nguyệt nở nụ cười tinh quái: "Tớ ly hôn với Nghiêm Lâm rồi, nên mới dọn nhà một mình."

Chu Quỳnh Quỳnh: "...?"

"Ly... ly hôn?!" Chu Quỳnh Quỳnh nhìn Phong Nguyệt rồi lại nhìn Ôn Trinh với vẻ mặt không thể tin nổi

Chuyện quái gì đang xảy ra thế này! Mấy hôm trước ở buổi họp lớp, cô còn thầm ngưỡng mộ và bảo rằng nhìn Nghiêm Lâm và Phong Nguyệt khiến cô tin vào tình yêu. Kết quả là niềm tin ấy chưa trụ được bao lâu thì cái gọi là tình yêu kia đã tan tành mây khói!

Sự kinh ngạc của Chu Quỳnh Quỳnh chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ. Suốt khoảng thời gian sau đó, khi ba người trò chuyện, Chu Quỳnh Quỳnh cứ như người mất hồn. Cặp đôi mà cô hết lòng ủng hộ còn chưa kịp để cô tận hưởng cảm giác đẩy thuyền thì đã đường ai nấy đi. Cô tự hỏi mình có phải là thuốc độc của các cặp đôi hay không?

Haiz, cứ ngỡ Nghiêm Lâm và Phong Nguyệt có thể bền lâu, dù sao đó cũng là đoạn tình cảm mười hai năm mà, thật sự có thể nói dứt là dứt sao?

Chu Quỳnh Quỳnh nhìn Phong Nguyệt đang trò chuyện rôm rả với đàn chị của mình, thầm nghĩ: Có lẽ... thực sự có thể dứt khoát như vậy.

Cô từng thấy sự chấp nhất của Phong Nguyệt trong tình cảm, nên khi chứng kiến nàng có thể buông bỏ một cách quyết liệt thế này, trong lòng cô cũng dâng lên niềm cảm phục.

Chu Quỳnh Quỳnh suy nghĩ mông lung một hồi, cuối cùng còn cao hứng đề nghị cả hội đi quán bar để chúc mừng Phong Nguyệt trở lại cuộc sống độc thân huy hoàng.

Tất nhiên, vì không thể uống rượu, Phong Nguyệt vẫn tìm lý do từ chối. Cuối cùng ba người đành lui một bước, tạt vào cửa hàng tiện lợi ngay cạnh rạp hát mua ba chai nước ngọt, chúc mừng một cách chóng vánh.

"Haiz, đúng là chẳng có chút nghi thức nào cả!" Chu Quỳnh Quỳnh vặn nắp chai, thở dài thườn thượt.

Phong Nguyệt ngửa đầu uống một ngụm lớn, tư thế hào sảng như thể đang uống rượu mạnh: "Tớ thấy thế này rất tốt mà! Chỉ cần ở bên bạn bè thì làm gì cũng đều thấy trang trọng cả!"

"Chị tán thành." Ôn Trinh mỉm cười, giơ chai nước chạm nhẹ vào chai của Phong Nguyệt.

Chu Quỳnh Quỳnh thấy vậy cũng vội vàng sán lại đòi chạm cùng. Phong Nguyệt nảy ý trêu chọc, cười tinh quái rồi giấu chai nước ra sau lưng, nhất quyết không cho cô nàng chạm trúng. Ba cô gái đang độ thanh xuân rạng rỡ, cứ thế cười đùa huyên náo ngay trước cửa hàng tiện lợi, thu hút không ít ánh nhìn của người qua đường.

Và lẽ tự nhiên, họ cũng thu hút cả ánh mắt của người ngồi trong chiếc Cayenne đen đang đỗ ven đường.

Nghiêm Lâm đến khu này để bàn công việc. Khi vừa xong việc định rời đi, cô tình cờ bắt gặp Phong Nguyệt cùng hai người bạn bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Ba người họ như đang ăn mừng điều gì đó, cùng nhau giơ cao chai nước đầy phấn khởi.

Sau đó, dường như có chuyện gì vui, Chu Quỳnh Quỳnh cứ đuổi theo Phong Nguyệt, còn Ôn Trinh đứng bên cạnh nhìn theo hai người với ánh mắt dịu dàng và nụ cười luôn thường trực trên môi.

Nghiêm Lâm ngồi trong xe, ngăn cách bởi lớp kính và dòng người qua lại trên phố, cô gần như tham lam dán chặt mắt vào Phong Nguyệt giữa đám đông. Nụ cười thoải mái và tự do ấy là thứ mà Nghiêm Lâm chưa từng được thấy kể từ khi trọng sinh. Trong ký ức của cô, đã rất lâu rồi Phong Nguyệt không cười rạng rỡ đến thế.

Nghiêm Lâm siết chặt lấy vạt áo nơi lồng ngực. Cảm giác nghẹt thở, không cách nào hô hấp nổi này chẳng hề xa lạ, ít nhất cô đã nếm trải nó vào ngày nhận giấy ly hôn. Cô lặng lẽ ngồi đó, họ đùa vui bao lâu, cô im lặng dõi theo bấy lâu.

Nhìn đến cuối cùng, trong lòng Nghiêm Lâm nảy sinh một sự địch ý vô hình với hai người đang đường hoàng đứng cạnh Phong Nguyệt kia. Nụ cười của họ trong mắt cô bỗng trở nên chói mắt và khó chịu đến lạ kỳ. Đặc biệt là người phụ nữ tên Ôn Trinh kia.

Trực giác sắc bén như dã thú của Nghiêm Lâm trỗi dậy mạnh mẽ khi nhìn cách Ôn Trinh quan sát Phong Nguyệt. Ánh mắt ấy chứa đựng những tình tố mà cô vốn chẳng hề xa lạ.

Mạc Nhất Húc ngồi ở ghế phụ, thấy Phong Nguyệt cùng bạn bè đã đi xa, lúc này mới khẽ lên tiếng hỏi: "Nghiêm tổng, chúng ta khởi hành về công ty chứ ạ?"

Nghiêm Lâm thu hồi tầm mắt, gương mặt trầm xuống, lạnh lùng gật đầu: "Ừ."

Cô muốn điều tra xem người phụ nữ kia rốt cuộc là ai, và mục đích khi tiếp cận Phong Nguyệt là gì. Cô đưa tay nắm chặt mặt dây chuyền kẹp hai chiếc nhẫn trên cổ, ép mình bình tĩnh lại. Nếu cô nhớ không lầm, người tên Ôn Trinh đó có quen biết với em họ của mình.

Thế là, giữa lúc Đới Sương Sương đang bận bù đầu với đề cương luận văn, cô nàng bất ngờ nhận được điện thoại từ chị họ. Nghiêm Lâm rất ít khi gọi trực tiếp, thường hai chị em chỉ nhắn tin qua WeChat, nên khi thấy cuộc gọi này, Sương Sương cứ ngỡ đã xảy ra chuyện đại sự.

"Alo, chị ơi, có chuyện gì thế ạ?" Đới Sương Sương kẹp điện thoại lên vai, đi nhanh ra ban công ký túc xá.

"Chị nhớ em có một người bạn tên Ôn Trinh, đúng không?" Nghiêm Lâm không thích vòng vo, vào thẳng vấn đề.

Đới Sương Sương nghe xong càng mù mờ hơn, nhưng vẫn thật thà thừa nhận: "À vâng, đúng là có người như thế. Chị ấy sao ạ?" Cô hoàn toàn không hiểu nổi tại sao chị mình lại dính dáng đến chị Ôn Trinh, thậm chí nghe giọng điệu của Nghiêm Lâm còn chẳng có vẻ gì là chuyện tốt lành.

"Em và cô ấy quen nhau thế nào?"

"À, chuyện này á... Lúc trước vì phía chị Nguyệt Nguyệt nên—" Đới Sương Sương bỗng khựng lại. Cô đã nghe mẹ dặn về việc hai người ly hôn, còn bảo không được nhắc đến Phong Nguyệt trước mặt Nghiêm Lâm để tránh làm cô đau lòng.

Nghiêm Lâm nghe thấy nhưng không có phản ứng gì đặc biệt, chỉ nhàn nhạt nói: "Em nói tiếp đi."

"Khụ, trước đây em có tham gia câu lạc bộ nấu ăn ở trường, chị đoàn trưởng quen biết chị Ôn Trinh nên mời chị ấy tới hướng dẫn vài lần. Lúc đó em hơi ngốc nên được chị ấy chỉ bảo nhiều, từ đó mà quen thân ạ."

"Em còn biết thêm thông tin gì về cô ấy không?"

Đới Sương Sương suy nghĩ một chút rồi đáp: "À đúng rồi, trước đây em nghe nói gia đình chị Ôn Trinh mở công ty giải trí, mẹ chị ấy còn là đoàn trưởng của một đoàn kịch nữa, tóm lại là một gia đình có truyền thống nghệ thuật. Nhưng bản thân chị ấy lại không thích mấy thứ đó, chị ấy chỉ mê nấu nướng thôi, còn mở cả một nhà hàng món Quảng Đông tại Yến Kinh nữa."

Đoàn kịch... Nghiêm Lâm nhớ ra gần nơi mình vừa bàn công việc quả thực có một rạp hát. Còn về nhà hàng món Quảng Đông...

Ánh mắt Nghiêm Lâm bỗng trở nên sắc lẹm. Cô nhớ không lầm thì địa điểm tổ chức buổi họp mặt gia đình ngày hôm đó chính là một nhà hàng món Quảng Đông.

"Nhà hàng đó có phải nằm ở đường Duyên Hoài không?" Giọng Nghiêm Lâm có chút dồn dập.

"Đúng rồi chị! Chị cũng từng đến đó rồi ạ? Đồ ăn ở đó tuyệt lắm đúng không!" Đới Sương Sương hào hứng đáp, hoàn toàn không nhận ra sự bất thường trong giọng điệu của chị mình.

Nghiêm Lâm siết chặt chiếc điện thoại, nghiến chặt răng. Chẳng cần hỏi thêm, cô đã có được đáp án mình muốn. Người phụ nữ tên Ôn Trinh đó, có lẽ chính là "người khác" mà Phó Tư Tuyết từng nhắc tới.

Và cả ánh mắt cô vừa nhìn thấy trên phố hôm nay nữa... ánh mắt mà cô đã quá đỗi quen thuộc. Phó Tư Tuyết nói không sai, Phong Nguyệt xuất sắc và thu hút hơn những gì cô có thể tưởng tượng rất nhiều.

Đới Sương Sương chờ mãi không thấy Nghiêm Lâm phản hồi, trong lòng cô nàng cũng có chuyện muốn hỏi rõ. Cô gãi gãi cằm, thử thăm dò: "Chị... em có thể hỏi chị một câu được không?"

Nghiêm Lâm sực tỉnh, chậm rãi lên tiếng: "Ừ."

"Chị Nguyệt Nguyệt... tại sao chị ấy lại muốn ly hôn với chị vậy?"

Nghiêm Lâm rũ mắt, tay đưa lên siết chặt mặt dây chuyền đính hai chiếc nhẫn trước ngực. Qua một hồi lâu, cô mới khàn giọng đáp: "Chị đã làm cô ấy thất vọng."

Đúng vậy. Từ ngày ký vào đơn ly hôn, cô đã luôn tự hỏi tại sao Phong Nguyệt lại muốn rời xa mình. Cho đến tận bây giờ, cô mới thực sự hiểu thấu. Ý định ly hôn ấy không phải nảy sinh chỉ trong một ngày, mà là kết quả của sự tích tụ qua từng ngày, từng tháng.

Thất vọng gom đủ rồi, người ta sẽ rời đi.

Câu nói này có lẽ là lời giải thích xác đáng nhất cho tâm trạng của Phong Nguyệt lúc đó. Chỉ là Nghiêm Lâm hiểu ra quá muộn. Cô luôn quy chụp nguyên nhân ly hôn vào một sự việc cụ thể nào đó, nhưng thực tế không phải vậy. Lý do lớn nhất khiến Phong Nguyệt rời đi chính là cô – một Nghiêm Lâm đã làm quá nhiều điều khiến nàng tổn thương. Đó là lý do Phong Nguyệt dứt khoát rời bỏ cô mà không một lần ngoảnh lại.

Cô sẽ không trách cứ bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì, bởi tất cả đều là do cô tự làm tự chịu. Cô đã ỷ vào tình yêu không điều kiện của Phong Nguyệt mà vô tâm chà đạp lên nó.

Phong Nguyệt ly hôn với cô, chung quy cũng là quả báo mà cô phải tự mình nếm trải. Nghiêm Lâm chua chát nhận ra, bản thân cô... hoàn toàn xứng đáng với kết cục này.

-

Phong Nguyệt hoàn toàn không hay biết những gì đang diễn ra trong lòng Nghiêm Lâm. Lúc này, nàng đang cùng Ôn Trinh và Chu Quỳnh Quỳnh tụ tập tại một tiệm lẩu.

Ý tưởng đi ăn lẩu là do Chu Quỳnh Quỳnh đề xuất, nhưng vì đang trong chế độ giảm cân nghiêm ngặt, cô nàng chỉ có thể ngồi nhìn một cách đáng thương, hít hà mùi thơm chứ chẳng được động đũa vào món nào.

"Sai lầm! Thật là một sai lầm tai hại!" Chu Quỳnh Quỳnh ngồi bệt xuống sofa đối diện, trơ mắt nhìn Phong Nguyệt và đàn chị ăn uống ngon lành. Cô hậm hực: "Biết thế này tớ đã không đòi đi ăn lẩu. Hai người rõ ràng đang cố ý dụ dỗ tớ phạm tội mà!"

Ôn Trinh thong thả đáp: "Lúc ở trên xe, Phong Nguyệt đã hỏi đi hỏi lại em ít nhất ba lần rồi, chính em cứ khăng khăng đòi đi, còn bảo chỉ cần ngửi mùi là đủ. Giờ lại ngồi đó mà hối hận."

"Đúng đấy, đúng đấy." Phong Nguyệt cũng phụ họa theo.

Chu Quỳnh Quỳnh bất lực nhìn hai người họ – những kẻ nói chuyện mà còn chẳng buồn ngước mắt lên nhìn mình lấy một cái. Cô lầm bầm đầy bất mãn: "Sư tỷ, chị đúng là sư tỷ ruột của em cơ đấy."

Phong Nguyệt thấy vậy bèn bật cười. Nàng gắp vài lát thịt bò vừa chín tới, cẩn thận nhúng qua bát nước sôi sạch cho bớt dầu mỡ rồi đẩy đến trước mặt Chu Quỳnh Quỳnh.

"Ăn đi này, chỉ ba miếng thôi nhé, cậu cứ nhấm nháp từ từ thôi."

Chu Quỳnh Quỳnh cảm động nhìn Phong Nguyệt, đôi mắt rưng rưng như sắp rơi lệ. Tuy nhiên, cô vẫn còn chút e dè vì sợ đàn chị sẽ về mách sư phụ. Cô nhìn Ôn Trinh bằng ánh mắt cầu khẩn rất lâu, khiến Ôn Trinh cuối cùng cũng phải chịu thua. Chị quay đầu đi chỗ khác, vờ vịt diễn sâu: "Ôi kìa, sao tự nhiên mắt mình chẳng nhìn thấy gì thế này?"

Phong Nguyệt nén cười, ra hiệu cho Chu Quỳnh Quỳnh mau ăn đi.

Chu Quỳnh Quỳnh: "..." Cũng không cần phải diễn lố thế đâu.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng miệng cô nàng vẫn nịnh nọt: "Hắc hắc, sư tỷ à, chương trình 'Sự ra đời của diễn viên' mùa tới mà không có chị thì em nhất định không xem đâu!"

Đáp lại cô là một cái lườm cháy máy từ Ôn Trinh.

Được ăn thịt, tâm trạng Chu Quỳnh Quỳnh khá lên hẳn, cô lại bắt đầu hăng hái tám chuyện với hai người. Phong Nguyệt và Ôn Trinh có lẽ cũng không muốn k*ch th*ch cô nàng thêm nữa nên ăn được một lúc cũng cùng nhau buông đũa.

Vì ăn no xong ngại vận động, ba cô gái cứ thế chen chúc trên chiếc ghế dài hẹp, vừa nghỉ ngơi vừa tán gẫu. Đối với Phong Nguyệt, đây là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ. Suốt những năm qua nàng luôn chỉ biết bám theo sau Nghiêm Lâm; cho dù nàng có muốn cùng đối phương đi ăn lẩu, trò chuyện thân mật thế này, Nghiêm Lâm cũng tuyệt đối không bao giờ đồng ý.

"Đúng rồi A Nguyệt, nhà mới của cậu có cần sắm sửa thêm gì không? Để tớ mua tặng cậu coi như quà tân gia nhé." Chu Quỳnh Quỳnh vừa xoay xoay chiếc vòng chìa khóa trên tay vừa hỏi.

Phong Nguyệt xua tay từ chối: "Tớ không cần thêm gì đâu, nhà tớ cái gì cũng đủ cả rồi, hai người cứ đến chơi là tớ vui rồi."

"Không được, quy tắc không thể phá bỏ." Ôn Trinh nghiêm nghị lên tiếng.

Chu Quỳnh Quỳnh cũng phụ họa theo: "Đúng thế, cứ nghe lời sư tỷ đi!"

Sau đó, mặc cho Phong Nguyệt có từ chối thế nào, hai người họ vẫn kiên quyết phải tặng bằng được quà tân gia cho nàng. Tuy nhiên, trong nhất thời Phong Nguyệt thực sự chẳng nghĩ ra được ngôi nhà mới của mình còn thiếu thứ gì.

Thấy nàng khó xử, Chu Quỳnh Quỳnh trầm tư một lát rồi nhìn đồng hồ: "Thế này đi, giờ vẫn còn sớm, tụi mình đi dạo trung tâm thương mại. Cậu thấy ưng món gì, tớ và sư tỷ sẽ thanh toán, coi như quà tân gia để tối nay chúng nhập trạch nhà cậu luôn!"

Chu Quỳnh Quỳnh vốn là người nói là làm, không đợi Phong Nguyệt kịp phản đối, cô nàng đã đứng phắt dậy đi thanh toán hóa đơn rồi giục giã mọi người xuất phát đi mua sắm.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...