Vợ Trước Muốn Ly Hôn - Mộ Đồng Tiểu Thi

Chương 31: Gặp Mặt



Chậu nguyệt quế này thật sự rất đẹp, kiều diễm và ướt át. Những vệt đỏ nơi rìa cánh hoa trông tựa như những giọt máu ai đó vô tình đánh rơi, chính sắc đỏ ấy đã điểm xuyết cho đóa hoa một vẻ đẹp tàn phai mang đầy tính nghệ thuật.

Phó Tư Tuyết nhìn chậu hoa, khẽ nhướng mày, khóe môi thoáng hiện một nụ cười ẩn ý. Xem ra Nghiêm Lâm cũng đã bắt đầu thông suốt rồi, món quà này quả thực là đánh đúng vào sở thích của đối phương.

"Nguyệt quế đẹp thật đấy." Phong Nguyệt sắc mặt như thường, trông có vẻ rất vui: "Sương Sương, chậu hoa này em mua ở đâu vậy?"

Đới Sương Sương vốn chỉ nhận nhiệm vụ từ chị họ mình là mang đồ đến, thậm chí trước khi Phong Nguyệt mở hộp, cô bé cũng chẳng biết bên trong có thứ gì. Giờ bị hỏi mua ở đâu, sao cô có thể trả lời được chứ?

Đới Sương Sương ấp úng tìm cách lảng tránh: "Hì hì, thì... em nhờ một người bạn mua giúp ấy mà, cụ thể ở đâu thì em cũng không rõ lắm."

Ánh mắt Phó Tư Tuyết hơi khựng lại, cô nàng theo bản năng nhìn sang Phong Nguyệt. Sau khi nghe Đới Sương Sương nói xong, nàng dường như không có phản ứng gì kỳ lạ.

Chắc là... cậu ấy không đoán ra đâu nhỉ?

Phong Nguyệt nghe vậy chỉ mỉm cười, thoáng chút tiếc nuối: "Được rồi, dù sao cũng cảm ơn em nhé."

Đới Sương Sương thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chuyển chủ đề: "Không có gì đâu ạ, chị xem tiếp cái hộp còn lại đi."

Phong Nguyệt gật đầu rồi bắt đầu mở chiếc hộp thứ hai. Món quà này thì bình thường hơn nhiều, bên trong là một chiếc máy pha cà phê. Nhìn nhãn hiệu thì biết giá trị của nó chắc chắn không hề thấp.

Trước đây Phong Nguyệt vốn rất thích uống cà phê vào buổi sáng, nhưng vì bệnh nên nàng đã kiêng một thời gian dài. Đó là lý do sáng nay khi Chu Quỳnh Quỳnh muốn uống, trong nhà nàng chỉ còn lại mấy gói cà phê hòa tan.

"Máy pha cà phê! Tuyệt quá, nhà chị vừa lúc đang thiếu một chiếc." Phong Nguyệt bưng chiếc máy quay người đi vào bếp, để mặc chậu nguyệt quế mà nàng vừa khen "rất thích" nằm lẻ loi tại chỗ.

Đới Sương Sương kín đáo liếc nhìn Phó Tư Tuyết một cái rồi nhanh chóng dời mắt đi, cả hai đều hiểu ý nhau.

Phong Nguyệt/ Chị Nguyệt Nguyệt, có lẽ đã biết nguồn gốc thực sự của chậu hoa này rồi.

Hai người khẽ thở dài một tiếng gần như không thể nhận ra, rồi bước theo Phong Nguyệt vào bếp. Chỉ còn chậu nguyệt quế kia vẫn đơn độc nằm lại nơi đó.

Phía dưới lầu, Nghiêm Lâm ngồi trong xe, cửa sổ đã được hạ xuống hoàn toàn. Gạt tàn thuốc trong xe đã đầy ắp, và trên ngón tay cô là điếu thuốc cuối cùng.

Nghiêm Lâm rất ít khi hút thuốc, mà dù có châm thì đa số cũng chỉ để kẹp giữa ngón tay. Cô không thích vị nicotine tràn ngập trong miệng, nhưng cô lại thích nhìn cảnh đốm lửa nhỏ từ từ gặm nhấm từng sợi thuốc lá. Điều đó giúp cô nhanh chóng bình tâm và tập trung suy nghĩ hơn.

Nhưng lúc này, dù đã đốt không biết bao nhiêu điếu thuốc, cô vẫn khó lòng tìm ra một đối sách nào. Cô thực sự không biết phải làm sao với Phong Nguyệt.

Đúng như Phó Tư Tuyết nói, Phong Nguyệt là một người phụ nữ vô cùng ưu tú. Nàng xinh đẹp, dịu dàng và thông tuệ, xung quanh nàng chắc chắn sẽ có thêm nhiều người theo đuổi. Ôn Trinh có lẽ chỉ là một trong số đó.

Nghiêm Lâm biết rõ Phong Nguyệt sẽ không dễ dàng tiếp nhận một người khác, nhưng dù biết rõ điều đó, lòng cô vẫn chẳng thể bình yên.

Trong mối quan hệ này, Nghiêm Lâm mới luôn là bên bị động. Còn giờ đây, Phong Nguyệt đã hoàn toàn gạt cô ra khỏi thế giới của nàng.

Nghiêm Lâm không biết Phong Nguyệt liệu có phát hiện ra lai lịch thực sự của chậu nguyệt quế kia không, tâm trạng cô vẫn đầy mâu thuẫn. Một mặt, cô hy vọng Phong Nguyệt biết món quà đó là của mình; mặt khác, cô lại sợ nàng phát hiện ra.

Giữa lúc Nghiêm Lâm còn đang trầm tư, điện thoại bên tay vang lên một tiếng thông báo, là tin nhắn từ Phó Tư Tuyết.

Phó Tư Tuyết: 【Phong Nguyệt hình như biết rồi.】

Vỏn vẹn một câu nói khiến trái tim đang treo lơ lửng nơi cổ họng của Nghiêm Lâm rốt cuộc cũng rơi xuống. Trong phút chốc, cô cũng không rõ bản thân mình là đang vui mừng hay thất vọng. Cô không trả lời tin nhắn của Phó Tư Tuyết, chỉ đặt điện thoại lại chỗ cũ, để mặc suy nghĩ trôi lửng lơ. Cô cần phải suy nghĩ thật kỹ, cân nhắc thật thấu đáo.

Phó Tư Tuyết cất điện thoại, cô nhìn Phong Nguyệt sau khi từ bếp bước ra liền lập tức bưng chậu nguyệt quế kia đặt ra ngoài ban công, suốt quá trình ấy nàng không nói lấy một lời.

Từ ban công trở vào phòng khách, Phong Nguyệt lại khôi phục dáng vẻ ban đầu, vẫn cười đùa, trò chuyện cùng mọi người như thể chậu nguyệt quế kia chưa từng xuất hiện.

Khi Đới Sương Sương đến, nhân sự cho buổi tụ tập hôm nay coi như đã đông đủ. Chưa đến 5 giờ chiều, cả hội đã bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối. Món chính của tối nay là món ăn đã lâu không thưởng thức: Lẩu.

Phòng bếp là sân nhà của Phong Nguyệt và Ôn Trinh, những người còn lại lo bày biện ghế ra bàn ăn và mang những nguyên liệu đã được Ôn Trinh sơ chế xong ra sắp xếp gọn gàng.

Nước lẩu là công thức Phong Nguyệt học từ mẹ nàng. Tổ tiên nhà nàng vốn là người vùng Xuyên Du, nên đương nhiên có một bí quyết xào cốt lẩu riêng biệt. Tuy nhiên, xét thấy khẩu vị của mọi người đều khá thanh đạm, nước lẩu nàng xào tối nay không quá cay nhưng lại cực kỳ thơm.

Đến khi mọi thứ đã sẵn sàng, Phong Nguyệt mới bưng nồi nước lẩu vừa ra lò khỏi bếp. Tiết trời đầu thu về tối bắt đầu chuyển lạnh, nên khi nhìn thấy nồi lẩu nóng hổi bốc khói, ai nấy đều cảm thấy cả người ấm sực lên.

"Oa, thơm quá!" – Đây là Chu Quỳnh Quỳnh, người đã phải nhịn miệng giảm cân một thời gian. "Thơm hơn cả ngoài tiệm lẩu em hay ăn nữa!" – Đây là Đới Sương Sương, cô bé sinh viên "chưa trải sự đời". "Mau bỏ thịt xuống đi! Đói quá, đói quá, đói quá rồi!" – Đây là "quỷ chết đói đầu thai" Phó Tư Tuyết. "Em muốn ăn món bên phía chị không? Chị nhúng cho." – Đây là Ôn Trinh, người đang ngồi sát cạnh Phong Nguyệt.

Đối với sự chăm sóc gần như dành cho trẻ nhỏ này của Ôn Trinh, Phong Nguyệt đôi khi cảm thấy hơi thụ sủng nhược kinh: "Không sao đâu ạ, em tự gắp được mà."

Ôn Trinh vốn hiểu rõ đạo lý "vừa khéo mới bền", nên khi thấy Phong Nguyệt có chút không tự nhiên, chị liền lập tức dừng ngay những hành động và thế tấn công thái quá của mình lại.

Ngồi đối diện hai người, Phó Tư Tuyết thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, cô nàng rủ mắt, trong ánh nhìn thoáng hiện một tia sáng thâm trầm không rõ ý tứ.

Riêng Chu Quỳnh Quỳnh thì chẳng cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ nào, cô chỉ đơn thuần là một người đang đói: "Sư tỷ, em muốn ăn ít ngỗng tràng bên phía chị, chị nhúng giúp em với."

"Tự gắp đi." Nói rồi, Ôn Trinh đẩy đĩa ngỗng tràng bên tay sang cho đối phương.

Chu Quỳnh Quỳnh suýt thì cạn lời trước màn tiêu chuẩn kép lộ liễu này của sư tỷ mình. Cô nhìn nhìn Phong Nguyệt rồi lại nhìn nhìn sư tỷ nhà mình, há miệng định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Vì lát nữa còn phải lái xe nên Ôn Trinh không uống rượu, chị dùng trà trái cây tự pha chế cùng với Phong Nguyệt. Ba người còn lại, không có Ôn Trinh kiềm chế, đã cứng rắn uống sạch hơn nửa chai La Romanee-Conti mà Phó Tư Tuyết mang đến.

Bữa lẩu kéo dài, đến khi ăn xong xuôi thì hậu vị của rượu vang cũng bắt đầu thấm. Buổi tối họ uống nhiều hơn buổi trưa, nên cơn say đương nhiên cũng nặng hơn.

Phong Nguyệt nhìn Chu Quỳnh Quỳnh và Đới Sương Sương đang nằm sụi lơ trên sofa mà thấy hơi đau đầu. Trong khi đó, Ôn Trinh lại bị một Phó Tư Tuyết đang ngồi im lìm, mặt lạnh như tiền không nói một lời chằm chằm nhìn tới mức... nổi cả da gà.

Phong Nguyệt thấy vậy, vội vàng tiến tới chắn giữa tầm mắt của Phó Tư Tuyết, nàng cúi người ân cần hỏi: "Tiểu Tuyết, cậu say rồi phải không?"

Phó Tư Tuyết chậm rãi dời ánh mắt lên người nàng, phản ứng mất một lúc rồi mới lắc đầu, giọng nói vẫn rất rõ ràng: "Không có, tớ rất tỉnh táo."

Phong Nguyệt chưa từng thấy bộ dạng lúc say của Phó Tư Tuyết vài lần, nên càng không rõ trạng thái hiện tại của cô có tính là say hay không. Lần trước tới nhà nàng uống rượu, cô nàng này chỉ cần uống nhiều một chút là sẽ mơ màng rồi đi ngủ ngay, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt bây giờ. Hiện tại, dù phản ứng có chút trì trệ nhưng cách cô nói năng lại rất mạch lạc, kiểu trạng thái mà nếu không nhìn thẳng vào mặt, bạn sẽ không bao giờ nhận ra cô vừa mới uống rượu xong.

Đới Sương Sương lát nữa sẽ có tài xế riêng đến đón, Chu Quỳnh Quỳnh cũng đã có Ôn Trinh đưa về, vậy còn tiểu tổ tông này thì tính sao đây?

"Hay ở lại nhà tớ ngủ một đêm nhé? Phòng cho khách đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, cậu không cần phải nằm chen chúc với tớ đâu." Phong Nguyệt rầu rĩ bàn bạc.

Phó Tư Tuyết hơi ngẩn ngơ, dường như bộ não đang nỗ lực xử lý thông tin từ lời nói của Phong Nguyệt. Một hồi lâu sau, cô mới đáp: "Không cần đâu, có bạn đến dưới lầu đón tớ rồi."

Nói xong, Phong Nguyệt thấy cô lấy điện thoại ra gửi đi một tin nhắn, sau đó ngẩng đầu nhìn nàng: "Xong rồi."

Dứt lời, Phó Tư Tuyết lập tức đứng dậy. Dù bước chân có hơi lảo đảo nhưng cô vẫn có thể miễn cưỡng tự đi về phía trước. Phong Nguyệt đương nhiên không yên tâm để cô tự xuống lầu, sau khi dặn dò Ôn Trinh một tiếng, nàng liền dìu Phó Tư Tuyết ra cửa.

Hai người đứng im lặng trong thang máy, tay Phong Nguyệt xách túi giúp cô nàng. Ngay khi cửa thang máy vừa mở ra, một luồng gió lạnh lập tức ùa tới. Vì đi vội để trông chừng Phó Tư Tuyết, Phong Nguyệt còn chưa kịp khoác thêm áo, trên người chỉ mặc một chiếc áo thun ngắn tay đơn giản. Nàng bị luồng gió lạnh bất chợt thổi đến mức rùng mình một cái, nhưng cũng không để tâm nhiều mà chỉ tập trung đỡ con ma men này hướng ra phía cổng tiểu khu.

Về phía Nghiêm Lâm, ngay khi nhận được tin nhắn của Phó Tư Tuyết, cô đã mở cửa xuống xe, một phần để tản bớt mùi thuốc lá trong xe, phần khác là để gió lạnh làm mình tỉnh táo hơn. Thế nên, khi ánh mắt vô tình chạm phải Phong Nguyệt, cô đã sững sờ trong thoáng chốc.

Giây tiếp theo, Nghiêm Lâm nhanh chóng dời tầm mắt, cô vội vàng xoay người định tìm một góc khuất để ẩn nấp. Chết tiệt, sao Phó Tư Tuyết lại xuống lầu cùng với A Nguyệt cơ chứ? Cô luôn tự nhắc nhở bản thân rằng mình không nên xuất hiện trước mặt Phong Nguyệt, không nên phá hỏng tâm trạng tốt của nàng.

"Cô đến đón cậu ấy à?" Giọng Phong Nguyệt nhàn nhạt, không nghe ra chút cảm xúc nào.

Nghiêm Lâm khựng bước chân rồi xoay người gật đầu. Như sực nhớ ra điều gì, cô vội vàng giải thích: "Xin lỗi, chị không cố ý xuất hiện..."

Phong Nguyệt không đợi cô nói hết câu đã ngắt lời: "Được rồi, giao cậu ấy cho cô đấy."

Nói đoạn, nàng dứt khoát kéo cửa ghế phụ, ấn một Phó Tư Tuyết đang ngơ ngác vào trong. Trong lúc đó, mắt Phong Nguyệt chợt thoáng thấy một cái nhãn mác quen thuộc ở phía dưới ghế phụ. Tay nàng không dừng lại, sau khi yên vị Phó Tư Tuyết và đặt túi xách vào xe, nàng "rầm" một tiếng đóng chặt cửa lại.

Phong Nguyệt làm mọi việc nhanh gọn như nước chảy mây trôi, rồi lạnh lùng khẽ gật đầu với Nghiêm Lâm và xoay người rời đi.

Nghiêm Lâm đứng ngẩn ra tại chỗ, lặng lẽ nhìn Phong Nguyệt hoàn thành mọi việc. Mãi đến khi nhìn thấy bóng lưng nàng đã đi xa, cô mới mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể thốt ra lời nào. Cuộc gặp gỡ chóng vánh này khiến nỗi nhớ nhung bị kìm nén bấy lâu trong lòng Nghiêm Lâm bùng lên dữ dội.

Cô muốn chạy tới nắm lấy vạt áo người kia, muốn ôm nàng thật nhẹ nhàng vào lòng, muốn thì thầm vào tai nàng tất cả những thương nhớ bấy lâu nay.

Nhưng, đó cũng chỉ là muốn mà thôi.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Mọi người đừng nên ôm quá nhiều ảo tưởng về nhân vật Tiểu Phó (Phó Tư Tuyết) nhé. Cô ấy quyết định về nước sớm cũng là vì một email của Nghiêm Lâm mà thôi. Trong mắt cô ấy, Nghiêm Lâm là cô bạn thân thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, còn Nguyệt Nguyệt là người bạn quen biết từ thời sơ trung.

Tiểu Phó đã ra nước ngoài từ năm cấp ba, đó cũng là lúc tình cảm giữa Nguyệt Nguyệt và Nghiêm Lâm đang trong giai đoạn thanh xuân nồng nhiệt, người đuổi kẻ chạy. Khoảng thời gian trống khá dài sau đó, cô ấy hoàn toàn không biết gì. Dù có nghe chính miệng Nghiêm Lâm kể lại những chuyện quá đáng đã làm, nhưng cô ấy vẫn chưa từng tận mắt chứng kiến, cô ấy không có góc nhìn của thượng đế như độc giả chúng ta đâu.

Tất nhiên, cô ấy thực lòng coi Nguyệt Nguyệt là bạn, chỉ là có đôi khi theo bản năng vẫn sẽ cân nhắc thay cho Nghiêm tổng. Còn về việc cô ấy có đang "xem kịch" hay không? Đúng là cô ấy đang xem kịch thật, nhưng là xem kịch của Nghiêm Lâm kìa. Nếu có thể lén giúp Nghiêm Lâm được chút gì, cô ấy vẫn sẽ sẵn lòng ra tay giúp đỡ.

Mong mọi người đừng quá giận nhé!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...