Phong Nguyệt xoay người rời đi, không nói một lời mà bước vào tiểu khu rồi tiến thẳng vào thang máy, dường như chẳng hề bận tâm đến Nghiêm Lâm đang đứng phía sau.
Nhưng chỉ có nàng mới biết, khoảnh khắc nhìn thấy Nghiêm Lâm, nàng thực sự có chút kinh ngạc. Nàng ngạc nhiên trước ánh mắt trốn tránh và hành vi né tránh của Nghiêm Lâm khi đối diện với mình. Kiểu ánh mắt và hành động này tuyệt đối không bao giờ xuất hiện ở một Nghiêm Lâm vốn luôn quyết đoán, nói một là một của trước kia.
Trước đây, Nghiêm Lâm chưa từng hối hận về bất cứ quyết định nào của mình, nên cô đương nhiên không có những cảm xúc như né tránh hay chột dạ. Thế nhưng, sự kinh ngạc của Phong Nguyệt cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát. Sự xuất hiện của Nghiêm Lâm đối với nàng giờ đây chỉ giống như sự khó chịu vụn vặt khi thấy một quán ăn tồi tệ mới mở gần nhà.
Nghiêm Lâm đối với nàng mà nói, đã chẳng còn gì đặc biệt. Chẳng qua cũng chỉ là một người vợ cũ đã ly hôn mà thôi.
Khi Phong Nguyệt về đến nhà, Ôn Trinh đã giúp nàng dọn dẹp xong bàn ăn và đang chuẩn bị xắn tay áo thu dọn phòng bếp. Thấy thế, Phong Nguyệt vội vàng ngăn lại. Dù sao Ôn Trinh cũng là khách, nàng không đời nào để khách phải động tay vào việc bếp núc sau khi tiệc tùng kết thúc.
Ôn Trinh bị ép phải dừng tay cũng không cố chấp, chị chỉnh lại cổ tay áo rồi hỏi: "Phó tiểu thư đi rồi sao?"
Phong Nguyệt gật đầu. Nhớ lại ánh mắt có phần mạo phạm của Phó Tư Tuyết dành cho Ôn Trinh trước khi đi, nàng bèn nói thêm: "Ngày thường tính cách Tiểu Tuyết khá tốt, chắc là uống say nên hơi ngẩn ngơ, hành động vừa rồi của cậu ấy chị đừng để tâm quá nhé."
Ôn Trinh biết nàng đang ám chỉ điều gì, chị khẽ nhếch môi cười không để bụng: "Không sao đâu, chị không chấp nhặt với một người say." Tuy rằng ánh mắt của Phó Tư Tuyết khiến chị không mấy thoải mái, nhưng chị cũng chẳng phải kiểu người dễ bị lay động chỉ vì một cái nhìn.
"Chị không so đo là tốt rồi." Nói đoạn, hai người cùng đi ra phòng khách nhìn hai con ma men đang ngủ khì: "Tài xế nhà Sương Sương chắc sắp tới rồi, chúng ta gọi hai người này dậy thôi."
Ôn Trinh gật đầu: "Ừm, lát nữa chúng ta cùng xuống lầu luôn đi, đỡ cho em phải chạy thêm một chuyến nữa." Phong Nguyệt đồng ý.
Chẳng bao lâu sau, điện thoại của Đới Sương Sương reo lên, Phong Nguyệt nghe máy thì đúng là tài xế đã đợi dưới lầu. Hai người đánh thức hai cô nàng đang say túy lúy dậy, mỗi người dìu một người ra cửa. Lần này Phong Nguyệt đã rút kinh nghiệm, nàng khoác thêm một chiếc áo hoodie trước khi ra ngoài.
Sau khi đưa Đới Sương Sương lên xe an toàn, nàng mới chào tạm biệt Ôn Trinh và một Chu Quỳnh Quỳnh vẫn còn mơ màng. Tiễn hết bạn bè, Phong Nguyệt mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Nàng xỏ tay vào túi áo, thong thả tản bộ về nhà.
Lúc này khoảng 8 giờ tối, những người đi dạo trong tiểu khu phần lớn đã về nhà. Phong Nguyệt một mình bước đi trên con đường nhỏ, ngẩng đầu nhìn bầu trời dày đặc ánh sao. Sắp đến Trung thu rồi, vầng trăng cũng đang tròn dần lên.
Cả ngày hôm nay Phong Nguyệt gần như lúc nào cũng ở bên bạn bè. Cảm giác được bầu bạn và lấp đầy khoảng trống ấy khiến nàng mỗi khi nhớ lại đều thấy một luồng điện chạy dọc cơ thể, đến tận đầu ngón tay cũng tê dại vì xúc động.
Bạn bè. Hóa ra nàng cũng có bạn bè.
Phong Nguyệt ngẩng đầu lên, đối diện với bầu trời đêm mà nở một nụ cười mãn nguyện. Những thứ kiếp trước nàng không có được, kiếp này đều đã lần lượt nắm giữ trong tay, vận mệnh đối với nàng thực sự không tệ. Nghĩ vậy, bước chân nàng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Về đến nhà, nàng bật chiếc loa vốn đã bám bụi bấy lâu, rồi bắt đầu dọn dẹp phòng bếp trong tiếng nhạc du dương. Nhà nàng có lắp máy rửa bát nên không cần phải tự tay làm, vì vậy trong lúc chờ máy hoạt động, nàng lại bước ra ban công.
Phong Nguyệt nhìn chậu nguyệt quế đang đứng lặng lẽ giữa cơn gió lạnh, những cánh hoa run rẩy như muốn rụng rời. Sắc đỏ nơi rìa cánh hoa tựa như những giọt máu vô tình vương vãi, dưới làn gió thổi, trông chúng lại càng mang một vẻ đẹp tàn phai, đầy tổn thương.
Nàng ngồi xổm xuống quan sát một lúc lâu, sau đó mới lấy điện thoại ra, đăng nhập vào trang web của cơ sở nuôi cấy nguyệt quế kia. Logo của trang web là những đường nét màu đỏ sẫm phác họa hình đóa hoa nguyệt quế – hoàn toàn trùng khớp với biểu tượng nàng nhìn thấy trên xe của Nghiêm Lâm.
Phong Nguyệt im lặng, ngón tay không ngừng lướt trên màn hình như đang tìm kiếm điều gì đó. Chẳng mấy chốc, một dòng thông báo đập vào mắt khiến nàng dừng lại:
"Kính gửi các quý hoa hữu, chúng tôi rất tiếc phải thông báo: Giống cây kiểu mới 'Phấn Hồng Sinh Trưởng' mà cơ sở vừa công bố gần đây đã được một vị khách nặc danh mua đứt toàn bộ. Sau đây chúng tôi sẽ ngừng cập nhật thông tin về quá trình nuôi cấy giống này, mong quý vị thông cảm và chú ý tới các chủng loại khác."
Ánh mắt Phong Nguyệt rời khỏi màn hình, dừng lại trên chậu hoa có chút uể oải trước mặt. Nếu nàng không đoán sai, cây hoa này chính là "Phấn Hồng Sinh Trưởng" đó. Và có lẽ, trên toàn thế giới này cũng chỉ có duy nhất một gốc cây này mà thôi.
Nàng đưa ngón trỏ chạm nhẹ vào phần đỏ tươi nơi cánh hoa rồi khẽ thở dài. Bỏ đi thì đáng tiếc, nhưng đặt trước mắt lại thấy chướng mắt vô cùng. Phong Nguyệt suy nghĩ một hồi, quyết định sẽ tìm lúc nào đó xử lý nó, ít nhất là không để nó xuất hiện trước mặt làm mình phiền lòng.
Trước mắt thì cứ chăm sóc tử tế đã, dù sao đây cũng có thể là gốc cây duy nhất trên đời.
Nghĩ đoạn, nàng bưng chậu hoa đặt vào một góc khuất trên ban công, nơi ít bị gió mưa tạt tới nhưng lại dễ đón ánh nắng mặt trời hơn.
Vài ngày sau, Phong Nguyệt cuối cùng cũng hoàn thành việc cắt ghép đoạn video đầu tiên. Vốn dự định trở thành một blogger ẩm thực, nhưng sản phẩm đầu tay này trông lại giống một chiếc Vlog đời thường hơn.
Ban đầu nàng rất rối rắm, cảm thấy mình làm ra một sản phẩm râu ông nọ cắm cằm bà kia, hoàn toàn lãng phí đống tư liệu đã quay. Nhưng sau khi được Ôn Trinh xem giúp, tâm trạng nàng đã thoải mái hơn nhiều.
Ôn Trinh an ủi nàng: "Em không cần phải đóng khung mình vào một phong cách nhất định. Đoạn video này nếu đặt vào mặt bằng chung các nền tảng tự truyền thông hiện nay hoàn toàn có thể xếp vào hàng trung thượng đẳng. Hơn nữa, chủ đề tiệc tân gia thực sự phù hợp để làm thành Vlog hơn."
Có sự khẳng định của Ôn Trinh, Phong Nguyệt mới yên tâm. Sau khi chỉnh sửa lại vài chi tiết nhỏ, nàng chính thức đăng tải đoạn video đầu tiên lên tài khoản mới lập sau một tuần tụ tập. Tài khoản này mới tinh, lượng fan ngoài hội bạn bè ra thì chỉ toàn là các tài khoản chính thức của nền tảng.
Khi ngón tay nhấn nút "Gửi đi", chuỗi ngày bận rộn của nàng cũng coi như hạ màn. Trời mới biết nàng đã vấp váp và đi đường vòng nhiều thế nào để cắt xong đoạn video này. Phong Nguyệt ngồi bệt xuống lớp thảm lông dài mềm mại trong phòng khách, tựa lưng vào cạnh sofa, ngửa đầu ra sau nhắm mắt thở phào.
Làm video đúng là mệt thật.
Vì quá mệt mỏi, nàng cứ thế dựa vào sofa mà chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Khi nàng tỉnh lại, tiếng chuông cửa màn hình đã vang lên dồn dập. Bộ não nàng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, tư thế ngủ sai khiến cổ nàng đau nhức, đầu óc nặng trịch.
Nàng dùng một tay đỡ gáy, miễn cưỡng ngồi dậy. Tiếng chuông vẫn tiếp tục vang lên, báo hiệu có người tới thăm. Phong Nguyệt sững người hai giây rồi sực nhớ ra, nàng vội vàng đứng dậy ra mở cửa cho phép khách lên lầu.
Người đến là nhân viên giao hàng siêu tốc mà nàng đã hẹn từ hôm qua. Còn thứ cần gửi đi chính là...
Phong Nguyệt xoay người đi về phía ban công. Chậu nguyệt quế mà Nghiêm Lâm mượn tay Đới Sương Sương gửi đến, không nên ở lại trong căn nhà này. Nàng vốn có tham gia một diễn đàn trồng hoa nguyệt quế trên mạng, mấy hôm trước nàng đã đăng một bài viết với nội dung: Có một gốc cây giống hoàn toàn mới, muốn tặng lại cho người có duyên.
Ngay sau khi đăng, có rất nhiều người đã nhắn tin cho nàng. Theo các điều kiện đã định, nàng chọn ra một người yêu hoa ở cùng thành phố để trao tặng.
Đối phương có một vườn ươm rất lớn, bên trong trồng vô số loại hoa nhưng chủ yếu vẫn là nguyệt quế. Qua những video và hình ảnh người đó chia sẻ, có thể thấy hoa đều được chăm sóc cực kỳ tốt. Phong Nguyệt quyết định tặng chậu hoa đó cho người này.
Sau khi có được địa chỉ, Phong Nguyệt càng thêm yên tâm: Số 12, khu biệt thự Sa Loan, phủ Đỉnh Cao.
Đây là khu giàu có bậc nhất ở Yến Kinh, người sống ở đó không phú cũng quý. Phong Nguyệt từng đến đây một lần hồi còn chuẩn bị kết hôn với Nghiêm Lâm. Khi ấy cha mẹ hai bên định mua một căn làm tân gia cho hai người, nhưng sau đó vì khoảng cách đến tập đoàn Nghiêm thị quá xa nên đã từ bỏ. Vì vậy, người sống ở đây chắc chắn sẽ không vì lợi nhuận mà đem bán lại chậu hoa quý này.
Phong Nguyệt đóng gói cẩn thận rồi giao cho nhân viên chuyển phát nhanh. Đến khi bóng dáng nhân viên biến mất sau cửa thang máy, nàng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Nàng không phải không thích chậu nguyệt quế đó, nàng chỉ là không thể để đồ của Nghiêm Lâm ở lại trong nhà mình.
Nàng tuyệt đối không cho phép bản thân được mềm lòng.
Trong khi đó, Nghiêm Lâm hoàn toàn không hay biết gì về số phận của món quà.
Dạo này đã vào thu, đại hội cổ đông thường niên của tập đoàn sắp bắt đầu. Càng gần ngày đó, Nghiêm Lâm càng phải đưa ra nhiều quyết sách quan trọng, cô đã liên tục nhiều ngày ngủ không đủ năm tiếng. Trạng thái tinh thần căng thẳng khiến cô càng thêm ít nói, dường như nói thêm một câu vô nghĩa cũng khiến cô kiệt sức hơn.
Nghiêm Lâm tựa đầu vào cửa sổ xe, nhắm mắt dưỡng thần. Hôm nay cô đi gặp một cổ đông lớn để thuyết phục ông ủng hộ quyết sách mới. Cô quyết không để thất bại của kiếp trước tái diễn. Kiếp trước, đây cũng là thời điểm Phong Nguyệt vừa phát hiện ung thư não, còn cô thì bị đám cổ đông bảo thủ kìm kẹp, khiến khối lượng công việc tăng vọt và vô tình lơ là bệnh tình của vợ. Cô không trách ai cả, chỉ trách bản thân lúc đó làm chưa đủ tốt.
Mạc Nhất Húc ngồi ở ghế phụ, nhìn qua gương chiếu hậu thấy quầng thâm rõ rệt dưới mắt Nghiêm Lâm nên khẽ ra hiệu cho tài xế lái chậm lại để sếp có thêm thời gian nghỉ ngơi. Quãng đường vốn chỉ mất một tiếng nay bị kéo dài thêm mười phút. Khi xe dừng lại ở khu biệt thự vắng vẻ, Nghiêm Lâm mới chậm rãi mở mắt.
Mạc Nhất Húc xuống xe mở cửa, liền nghe thấy giọng nói lạnh nhạt: "Đừng làm những việc dư thừa."
Anh khựng người, biết sếp đang trách mình cố ý kéo dài thời gian: "Vâng, thưa Nghiêm tổng."
Nghiêm Lâm liếc nhìn anh một cái, rồi nói thêm: "Dù sao cũng cảm ơn."
Mạc Nhất Húc ngẩn người tại chỗ. Nghiêm Lâm mà lại biết nói lời cảm ơn sao? Từ khi nào sếp lại dễ tính như thế? Anh nuốt nước bọt, thầm nghĩ mình đúng là dũng sĩ khi dám qua mặt sếp, nhưng nhìn bóng lưng mệt mỏi của cô anh lại thấy xót xa.
Hai người được quản gia dẫn vào biệt thự. Nhờ giấc ngủ ngắn trên xe, đầu óc Nghiêm Lâm đã tỉnh táo hơn nhiều.
"Nghiêm tiểu thư, mời cô vào, tiên sinh đang đợi trong thư phòng." Quản gia Lâm mỉm cười nói thêm, "Hôm nay tâm trạng tiên sinh rất tốt, chuyện cô muốn đề cập chắc chắn sẽ thành công."
"Cảm ơn quản gia Lâm." Nghiêm Lâm khẽ gật đầu rồi cùng Mạc Nhất Húc bước vào.
Nhưng ngay khoảnh khắc cửa thư phòng mở ra, mọi suy nghĩ trong đầu Nghiêm Lâm bỗng chốc đóng băng. Ánh mắt cô sững sờ, cứng đờ nhìn chằm chằm vào chậu hoa đặt bên cửa sổ.
Một sắc hồng chuyển dần quen thuộc — chính là giống nguyệt quế kiểu mới "Phấn Hồng Sinh Trưởng" mà cô đã dày công tìm kiếm.
Tác giả có lời muốn nói:
Nguyệt Nguyệt của chúng ta đã nói không cần là nhất định không cần. Dù là thứ duy nhất trên thế giới, nếu không phải người nàng cần, nàng cũng sẽ không giữ lại. Con đường truy thê của Nghiêm tổng còn dài lắm nhé.
