Khi ba người đến khách sạn đã đặt trước, thời gian vẫn còn khá sớm. Nhờ xuất phát từ sớm nên dọc đường không gặp cảnh tắc xe, họ đã đến nơi một cách vô cùng thuận lợi.
Khu nghỉ dưỡng Phong Cốc Đàm nằm ở vùng giáp ranh giữa Yến Kinh và tỉnh lân cận, là một khu du lịch phát triển nổi tiếng với suối nước nóng và lễ hội pháo hoa ngày tết. Rất nhiều du khách đã mộ danh mà tìm đến đây. Đặc biệt vào những kỳ nghỉ lễ pháp định như Tuần Lễ Vàng, lượng khách đổ về đông không sao kể xiết. Dù nhóm của Phong Nguyệt đến sớm, nhưng bên trong khu du lịch đã bắt đầu nhộn nhịp người qua kẻ lại.
Tuy nhiên, vì đã đặt chỗ từ trước nên hiện tại họ chỉ việc xách túi vào ở. Toàn bộ chuyến đi lần này đều do một tay Ôn Trinh sắp xếp; bằng sự tín nhiệm tuyệt đối dành cho chị, cả Phong Nguyệt lẫn Chu Quỳnh Quỳnh đều chẳng phải bận tâm lo nghĩ điều gì.
Ôn Trinh đặt một căn homestay ở vị trí đắc địa, chủ nhà là một cô gái trẻ. Chu Quỳnh Quỳnh sau một giấc ngủ ngon thì tinh thần phấn chấn hẳn lên, cô nàng nhanh chóng tiến tới bắt chuyện đầy thân thiết với chủ nhà. Qua cuộc trò chuyện, cả ba mới ngỡ ngàng biết được cô gái trông có vẻ trẻ trung này lại là chủ nhân của cả một khu homestay quanh đây, với tổng cộng hơn 20 căn lớn nhỏ. Dù ba người họ đều có xuất thân cao quý nhưng cũng không khỏi kinh ngạc trước số tài sản này.
Chu Quỳnh Quỳnh không khỏi cảm thán: "Thật tốt quá, đây chẳng phải là công việc mơ ước của mình sao? Làm một bà chủ cho thuê nhà, chẳng cần mệt chết mệt sống đi làm thuê, chỉ việc ngồi đợi thu tiền là xong."
Cô chủ nhỏ mỉm cười, để lộ một bên má lúm đồng tiền duyên dáng: "Làm homestay cũng mệt lắm chị ạ, bọn em thường xuyên gặp phải những du khách thiếu ý thức. Có lần một nhóm bảy tám người trẻ đến thuê phòng, lúc họ đi em tới nhận lại nhà mà cứ như vừa có đàn chó Husky càn quét qua vậy, bừa bộn không chịu nổi. Phòng bếp là nơi kinh khủng nhất, họ ăn lẩu từ tối hôm trước rồi đổ hết nước dùng ra sàn, vừa trơn mỡ vừa bẩn thỉu."
Chu Quỳnh Quỳnh chép miệng đồng cảm: "Vậy chắc các bạn phải thu tiền thế chấp chứ, gặp hạng người đó thì cứ trực tiếp trừ hết tiền đặt cọc cho xong."
Cô gái cười khổ: "Em thà trả lại tiền cọc còn hơn là thấy căn nhà mình bị phá đến mức tồi tàn như thế."
"Cũng đúng thật."
Mấy người vừa đi vừa chuyện trò, chẳng mấy chốc đã đến trước cửa căn homestay. Cô chủ nhỏ giao chìa khóa cho họ rồi rời đi. Căn nhà có hai tầng: tầng trên gồm ba phòng ngủ, tầng dưới là phòng khách và bếp. Nội thất được bài trí rất ấm cúng, những vật dụng nhỏ xinh điểm xuyết khiến không gian bớt đi vẻ cứng nhắc, thêm phần gần gũi và đầy hơi thở cuộc sống.
Vì xe đang đỗ ở bãi đỗ xe tập trung của khu du lịch, nên sau khi nhận phòng, họ cần quay lại lấy hành lý.
"Chị với Quỳnh Quỳnh đi lấy là được rồi, em cứ ở trong phòng đợi nhé." Ôn Trinh đặt túi xách xuống, cởi chiếc áo khoác vướng víu đưa cho Phong Nguyệt.
Chu Quỳnh Quỳnh cũng tán thành gật đầu: "Đúng đấy, cậu đang đau dạ dày mà, cứ ở đây nghỉ ngơi đi, mình với sư tỷ đi một loáng là về ngay."
Hai người không để Phong Nguyệt có cơ hội từ chối, nói xong liền sóng vai rời khỏi nhà. Phong Nguyệt bất đắc dĩ đành đi dạo quanh các phòng để kiểm tra xem có vật dụng gì bất thường hay không.
Phía bên kia, Chu Quỳnh Quỳnh và Ôn Trinh hành động rất nhanh lẹ. Chu Quỳnh Quỳnh gắng sức kéo chiếc vali to đùng từ cốp xe ra, còn Ôn Trinh thì hai tay xách gọn hành lý của mình và Phong Nguyệt.
"Hai người mang ít đồ thế này thôi à?" Chu Quỳnh Quỳnh nhìn sự chênh lệch rõ rệt giữa các túi hành lý, ngượng ngùng cười nói.
"Chị với A Nguyệt chỉ mang quần áo thay hằng ngày thôi, đâu có như em, suýt nữa thì dọn cả nhà theo rồi đấy." Ôn Trinh lên tiếng trêu chọc.
Chu Quỳnh Quỳnh ho nhẹ một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng: "Hì, chẳng phải là em muốn mọi người đều có cái để dùng sao. Em mang theo thì cũng coi như hai người mang theo thôi mà!"
"Được rồi, đi thôi."
Lúc về không còn được thong thả như lúc đi nữa. Chiếc vali của Chu Quỳnh Quỳnh thực sự rất nặng, vì thế Ôn Trinh phải bước chậm lại để đi cùng cô. Thấy tốc độ chậm đi, Chu Quỳnh Quỳnh lại chẳng thể giữ cái miệng mình yên được, cứ muốn tìm chuyện gì đó để tán gẫu.
"Sư tỷ, chị có cảm thấy dạo gần đây chị hơi lạ không?" Chu Quỳnh Quỳnh buông một câu có phần mơ hồ.
Ôn Trinh cũng đầy nghi hoặc: "Hửm? Chị lạ chỗ nào?"
Chu Quỳnh Quỳnh liếc nhìn chị một cái rồi nhanh chóng dời tầm mắt: "Khụ, nói thế nào nhỉ... chính là cảm thấy chị đối với em có vẻ thân cận hơn trước kia một chút."
Ôn Trinh nghe vậy thì sững người, bắt đầu tinh ý suy ngẫm lại.
Thực tế, trước đây chị và Chu Quỳnh Quỳnh không tính là thân thiết lắm. Mẹ chị là đoàn trưởng đoàn kịch, học trò dưới danh nghĩa nhiều không đếm xuể. Nếu Ôn Trinh thực sự muốn thân cận với tất cả mọi người thì gần như là chuyện bất khả thi. Vì vậy, trước đây chị chỉ thường mua chút đồ ăn tới khao cả đoàn với thái độ khách sáo và có phần xa cách, ngoài ra không còn gì thêm.
Chu Quỳnh Quỳnh vốn là học trò có thiên phú xuất sắc nhất của mẹ chị, chỉ trong vài năm đã ngồi vào vị trí nữ chính. Nhờ hay qua lại với mẹ Ôn, Chu Quỳnh Quỳnh mới dần có nhiều cơ hội tiếp xúc với Ôn Trinh hơn. Cô có lẽ là người thân nhất với Ôn Trinh trong đoàn kịch, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Nếu trước đây có ai nói với Ôn Trinh rằng sau này cô sẽ đi du lịch cùng Chu Quỳnh Quỳnh, cô tuyệt đối sẽ không tin.
Thấy Ôn Trinh im lặng, Chu Quỳnh Quỳnh tiếp tục: "Thật ra em cũng cảm nhận được, sư tỷ trở nên thân thiết với em hơn là vì sự xuất hiện của A Nguyệt."
"Cho nên, sư tỷ, có phải chị đối với A Nguyệt..." Chu Quỳnh Quỳnh không nói hết câu, chỉ dùng dư quang để quan sát phản ứng của Ôn Trinh.
Nghe đến đó, Ôn Trinh cúi đầu khẽ cười: "Đúng vậy."
Dự đoán của Chu Quỳnh Quỳnh được chính chủ xác nhận khiến tim cô bắt đầu đập loạn xạ: "Chị thực sự có ý với A Nguyệt sao?"
"Ừm."
"Là kiểu thích đó hả?"
"Ừm."
Gương mặt Chu Quỳnh Quỳnh đỏ bừng lên, không biết là do nín thở hay vì quá khích. Cô vỗ mạnh một cái vào tay cầm vali: "Em biết ngay mà!"
Ôn Trinh mỉm cười, đầy hứng thú chờ Chu Quỳnh Quỳnh nói tiếp.
"Sư tỷ, chị đối xử với mọi người cực kỳ ôn nhu, nhưng em luôn cảm giác quanh chị có một luồng khí chất xa cách. Chỉ khi đối mặt với A Nguyệt, cảm giác đó mới hoàn toàn biến mất! Chị đối với cậu ấy là sự dịu dàng chân thành, kiểu như sẵn sàng nuông chiều cậu ấy vô điều kiện vậy!"
"Chị biểu hiện rõ ràng đến thế sao?" Đuôi lông mày Ôn Trinh thoáng hiện rõ nét vui sướng.
"Thật ra cũng thường thôi ạ, chỉ là trực giác của em hơi bị chuẩn thôi. Em cứ thấy cách chị đối với A Nguyệt và đối với em cứ khác khác thế nào ấy." Chu Quỳnh Quỳnh cười hì hì, vươn tay khoác lấy tay Ôn Trinh: "Sư tỷ, chị yên tâm, em nhất định sẽ giúp chị theo đuổi A Nguyệt!"
"Người tốt như A Nguyệt, xứng đáng có một người thật lòng sủng ái cậu ấy."
Ôn Trinh tò mò hỏi: "Sao em lại nói thế?"
Với tư cách là bạn học cũ thời cấp ba của Phong Nguyệt và Nghiêm Lâm, Chu Quỳnh Quỳnh tuy không biết tường tận mọi ngóc ngách nhưng cũng hiểu rõ câu chuyện của họ đến bảy tám phần: "Hồi cấp ba em học cùng lớp với Phong Nguyệt và Nghiêm Lâm. Nghiêm Lâm chính là vợ cũ của A Nguyệt đó, chị nhớ chứ? Bọn mình từng ăn cơm chung với cậu ấy rồi."
"Chị nhớ, em nói tiếp đi."
"Nghiêm Lâm và Phong Nguyệt lúc đó đúng là hai nhân vật phong vân của trường. Nói đi cũng phải nói lại, hai người họ quen nhau cũng là nhờ em đấy." Nói đoạn, Chu Quỳnh Quỳnh kể lại cho Ôn Trinh nghe chuyện Phong Nguyệt và Nghiêm Lâm đã gặp gỡ ra sao, và Phong Nguyệt đã bắt đầu hành trình theo đuổi Nghiêm Lâm như thế nào.
"Sau kỳ thi đại học, em chỉ nhớ hai người họ vào cùng một trường, học cùng chuyên ngành, còn lại thì không rõ lắm. Năm nào họp lớp em cũng tham gia tổ chức, nhưng mãi đến năm nay họ mới lần đầu tham dự, lúc đó em mới biết hai người đã kết hôn. Em còn chưa kịp cảm thán tình cảm họ bền chặt thì đùng một cái, chưa được mấy tháng đã ly hôn rồi."
Nói đến đây, Chu Quỳnh Quỳnh vẫn không khỏi thổn thức. Cô gần như là người chứng kiến mối tình ấy chớm nở rồi lại tàn lụi.
"Cho nên ấy mà, người thâm tình như A Nguyệt phải xứng đáng với một bạn đời biết yêu thương và chiều chuộng cậu ấy. Bởi vì cậu ấy là kiểu người đã nhận định ai thì trừ khi có đại sự, bằng không tuyệt đối sẽ không buông tay. Sư tỷ, nếu chị và A Nguyệt thành đôi, em nhất định sẽ mừng hai người một cái hồng bao thật lớn!"
Ôn Trinh bật cười: "Em nghĩ xa quá rồi đấy. Hiện tại A Nguyệt còn chẳng biết chị thích em ấy nữa là." chị rủ mắt thở dài, có chút cảm khái: "Chắc em ấy chỉ xem chị là một người chị thân thiết thôi."
"Cũng đúng, dù sao cậu ấy cũng vừa mới ly hôn, có thể lý giải được." Chu Quỳnh Quỳnh hơi nhíu mày, rồi nhanh chóng giãn ra: "Sư tỷ, em tin 'mưu sự tại nhân', cố lên, chị nhất định làm được!"
"Được."
Hai người nói cười vui vẻ, chẳng mấy chốc đã về đến homestay. Từ xa, họ đã thấy Phong Nguyệt đang đứng trước cửa ngóng trông. Thấy bóng dáng hai người, Phong Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ, chạy nhanh tới đón và đỡ lấy hành lý từ tay Ôn Trinh: "Hai người mà không về chắc em đi tìm luôn quá. Em thấy bãi đỗ xe cũng gần đây mà nhỉ?"
Vừa dứt lời, ánh mắt Phong Nguyệt dừng lại trên chiếc vali khổng lồ của Chu Quỳnh Quỳnh. Nàng lập tức hiểu ra lý do tại sao họ lại chậm trễ như vậy, liền ném cho Chu Quỳnh Quỳnh một cái nhìn đầy kỳ thị rồi lắc đầu ngao ngán.
"Cái gì thế hả!" Chu Quỳnh Quỳnh đọc hiểu ngay ánh mắt khinh khỉnh đó: "Đi chậm chút không tốt sao? Mình là vì thương sư tỷ nên mới chủ động đi chậm lại một chút thôi nhé!"
"Phải phải phải, chị Ôn Trinh đi đứng là cứ phải chậm rãi như thế." Phong Nguyệt cười khì, chẳng buồn tranh luận, giọng điệu như đang dỗ dành trẻ con.
"Ừm, đúng là vậy thật." Ôn Trinh bồi thêm một câu.
Chu Quỳnh Quỳnh: "..." Tôi cảm thấy mình đang bị nhắm vào, nhưng tôi không có bằng chứng.
Ba người xách hành lý về phòng sắp xếp đồ đạc, sau đó mới tập trung lại ở phòng khách tầng dưới. Trải qua quãng đường di chuyển, Chu Quỳnh Quỳnh — người chưa kịp ăn sáng — giờ đã đói đến mức lưng dán vào bụng. Vì cũng đã gần đến giờ cơm nên cả ba sửa soạn lại rồi chuẩn bị ra ngoài kiếm quán ăn.
Lúc trước, khi cô chủ nhà dẫn họ đến, Chu Quỳnh Quỳnh đã hỏi thăm những quán ăn ngon quanh đây. Cô gái ấy đề cử một nhà hàng có trang trí vô cùng xa hoa. Lúc đó cả ba còn rất kinh ngạc, cho rằng quán ngon nhất thường phải là mấy tiệm nhỏ cũ kỹ cơ chứ.
Nhưng cô chủ nhà chỉ nói: "Quán ăn ngon thì làm ăn phát đạt, tiền kiếm được nhiều, có điều kiện tất nhiên họ sẽ nâng cấp không gian ăn uống lên. Các chị đừng bị mấy cái văn hóa mạng nó thao túng tâm lý. Ở khu này quán nào mở lâu mà khách đông thì gần như không bao giờ dở, cứ chọn chỗ nào đông người mà vào, không lo dẫm phải mìn đâu."
Nghe xong ai nấy đều vỡ lẽ, thế là bây giờ họ thẳng tiến đến nhà hàng xa hoa mà cô gái ấy nhắc tới. Vì đang trong Tuần Lễ Vàng lại đúng giờ cao điểm nên trong tiệm rất đông khách, đa phần đi theo nhóm. Khi nhân viên phục vụ đang dẫn ba người vào trong, Phong Nguyệt bất chợt nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc vang lên từ phía sau.
"Phong tiểu thư?"
--------------------
Tác giả có lời muốn nói:
Là ai! Lại là vị người quen nào nữa đây?
Yến Kinh đúng là nhỏ bé quá chừng mọi người ơi!
