Vợ Trước Muốn Ly Hôn - Mộ Đồng Tiểu Thi

Chương 45: Tình Cờ



"Phong tiểu thư, thật tình cờ." Hạ Ngưỡng Hi cất tiếng gọi.

Phong Nguyệt lúc này mới nhận ra vị luật sư họ Hạ mà mình từng xem mắt cách đây không lâu cũng có mặt ở đây. Buổi gặp gỡ giữa nàng và Hạ Ngưỡng Hi trước đó diễn ra khá vui vẻ; sau khi trao đổi phương thức liên lạc, thi thoảng hai người vẫn trò chuyện vài câu bâng quơ trên WeChat.

Thế nhưng Phong Nguyệt thật sự không ngờ đối phương cũng tới khu nghỉ dưỡng này, thậm chí đôi bên còn chạm mặt nhau ngay tại một nhà hàng.

"Hạ tiểu thư, đúng là trùng hợp quá, cô cũng tới đây chơi sao?" Phong Nguyệt mỉm cười rạng rỡ chào hỏi.

Ôn Trinh và Chu Quỳnh Quỳnh đứng ở phía sau, im lặng quan sát cuộc đối thoại. Hạ Ngưỡng Hi vẫn giữ dáng vẻ nghiêm nghị, bình tĩnh thường thấy, chỉ có điều lần này nàng không mặc tây trang mà chọn một bộ đồ thể thao màu trắng, khiến cả người trông hòa ái và gần gũi hơn nhiều.

"Vâng, văn phòng luật của tôi tận dụng kỳ nghỉ Tuần Lễ Vàng để tổ chức team building, nên đã chọn nơi này." Hạ Ngưỡng Hi nói rồi dời tầm mắt sang hai người phía sau Phong Nguyệt: "Cô đi cùng bạn à?"

"Đúng vậy, tôi đi cùng hai người bạn thân."

Dứt lời, Ôn Trinh và Chu Quỳnh Quỳnh mới khẽ gật đầu chào Hạ Ngưỡng Hi. Vì sợ nhà hàng quá đông khách sẽ mất chỗ, Chu Quỳnh Quỳnh và Ôn Trinh chủ động đi theo nhân viên phục vụ vào bàn trước, để lại không gian riêng cho Phong Nguyệt và Hạ Ngưỡng Hi ôn chuyện.

Phía Hạ Ngưỡng Hi dường như cũng đã có người sắp xếp ổn thỏa nên nàng thong thả đứng lại hàn huyên cùng Phong Nguyệt vài câu.

Tuy nhiên, Phong Nguyệt không hề biết rằng trong văn phòng luật của Hạ Ngưỡng Hi còn có một người quen khác: Khổng Duệ Phủ – vị luật sư từng xử lý thủ tục ly hôn cho nàng và Nghiêm Lâm. Khổng Duệ Phủ thuộc hàng cao niên trong văn phòng, nên thường xuyên phải sắm vai bảo mẫu lo toan mọi việc lớn nhỏ cho cả đoàn.

Sau khi ông sắp xếp xong thực đơn cho bữa ăn, đám hậu bối trong văn phòng lại lôi kéo ông vào chụp ảnh chung.

"Luật sư Khổng, tới đây, tới đây chụp ảnh kỷ niệm nào!"

"Luật sư Khổng đứng đây đi, cũng chừa chỗ cho sếp nhé."

"Ơ đúng rồi, sếp đâu rồi nhỉ?"

"Vừa nãy tôi thấy sếp gọi một chị gái xinh đẹp lắm, chắc là gặp người quen rồi."

"Thế chúng mình cứ chụp trước một tấm đi, đợi sếp nói chuyện xong rồi lại chụp tấm khác."

"Được, được, triển luôn thôi!"

Khổng Duệ Phủ không tài nào lay chuyển được đám hậu bối đang hăng máu, đành phải đứng vào hàng phía trước để chụp ảnh cùng cả đoàn. Chẳng ai để ý thấy rằng, trong khung hình ấy, bóng dáng Hạ Ngưỡng Hi và Phong Nguyệt đang trò chuyện rôm rả cũng vô tình lọt vào ống kính.

Chụp xong vài tấm mà vẫn chưa thấy sếp tổng quay lại, đám trẻ liền xúi giục Khổng Duệ Phủ đi tìm người.

"Luật sư Khổng, chú đi gọi lão đại đi mà." "Đúng đấy ạ, chỉ chụp một tấm thôi, xong việc rồi cho anh chị ấy buôn chuyện tiếp." "Phải đó, nếu không thì mời luôn chị đẹp kia vào chụp chung cũng được!"

Khổng Duệ Phủ lườm nguýt đám nhỏ một cái đầy đe dọa rồi mới chịu nhận mệnh đi tìm Hạ Ngưỡng Hi. Khi tiến lại gần, ông mới sững sờ nhận ra người đang trò chuyện với nàng chính là Phong tiểu thư – khách hàng cũ của mình. Ông có ấn tượng sâu đậm với Phong Nguyệt không chỉ vì nàng được Đới Sương Sương giới thiệu, mà còn vì con số phân chia tài sản khổng lồ sau vụ ly hôn khiến ai nấy đều phải kinh ngạc.

Hạ Ngưỡng Hi và Phong Nguyệt mải mê trò chuyện đến mức Khổng Duệ Phủ đã đứng sát bên cạnh họ mới nhận ra sự hiện diện của ông.

"Ơ? Luật sư Khổng?" Phong Nguyệt thật sự không ngờ lại gặp lại ông ở đây.

Khổng Duệ Phủ khẽ gật đầu chào nàng: "Phong tiểu thư."

Hạ Ngưỡng Hi cũng khá bất ngờ trước sự quen biết này: "Luật sư Khổng, chú quen Phong tiểu thư sao?"

"Phong tiểu thư từng là khách hàng của chú."

Hạ Ngưỡng Hi gật đầu, biết điều này liên quan đến quyền riêng tư của khách hàng nên nàng không hỏi sâu thêm.

"Vậy ra hai người..." Ánh mắt Phong Nguyệt lộ vẻ băn khoăn nhìn giữa hai người.

"Chú Khổng làm việc tại văn phòng luật của tôi, chú ấy là cộng sự kỳ cựu ở đó," Hạ Ngưỡng Hi giải thích.

"Oa, đúng là quá trùng hợp." Phong Nguyệt cảm thán, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, nàng tiếp lời: "Đúng rồi, chắc luật sư Khổng tìm chị có việc, tôi không quấy rầy hai người nữa nhé."

"Phong tiểu thư, tạm biệt nhé."

Sau khi chào tạm biệt, Phong Nguyệt quay về tìm bạn mình. Hạ Ngưỡng Hi bấy giờ mới cùng Khổng Duệ Phủ bước đi.

"Ngưỡng Hi, cháu và Phong tiểu thư quen nhau thế nào vậy?" Ở phương diện riêng tư, Khổng Duệ Phủ và Hạ Ngưỡng Hi là mối quan hệ chú cháu thân thiết.

Hạ Ngưỡng Hi im lặng một thoáng rồi bình thản đáp: "Xem mắt ạ."

"À, xem mắt... Cái gì cơ?!" Khổng Duệ Phủ giật mình thốt lên: "Xem mắt á?!"

Hạ Ngưỡng Hi mặt không đổi sắc gật đầu: "Là cô út của Phong tiểu thư giới thiệu chúng cháu với nhau."

Vốn rất lo lắng cho chuyện chung thân đại sự của cô cháu gái, Khổng Duệ Phủ vội hỏi: "Thế hai đứa... có thành không?"

"Được một nửa ạ."

"Nghĩa là sao?"

"Cháu thì ưng cô ấy rồi, nhưng cô ấy đối với cháu chắc là chưa có cảm giác gì." Nói đoạn, Hạ Ngưỡng Hi còn khẽ nhếch môi nở một nụ cười.

Khổng Duệ Phủ: "..." Cái đứa này, yêu đơn phương mà sao vẫn cười tươi thế được nhỉ? Thật không hiểu nổi.

"... Thôi được rồi, cháu cố lên vậy." "Vâng ạ."

Cuộc đối thoại kỳ lạ của hai người kết thúc ngay trước khi họ quay lại với đám đông, nếu không Hạ Ngưỡng Hi chắc chắn sẽ bị đám nhóc kia tra hỏi đến cùng trời cuối đất.

Khi Phong Nguyệt quay lại chỗ Ôn Trinh, đồ ăn đã được gọi xong. Ôn Trinh tinh tế đưa thực đơn cho nàng: "Chị mới gọi mấy món này, em xem có muốn ăn thêm gì không?" chị vừa nói vừa chỉ tay vào danh sách món đã chọn.

Phong Nguyệt xem qua, nhận ra Ôn Trinh đều gọi những món nàng có thể ăn, tuyệt đối không dính dáng đến những thứ cần kiêng khem. Biết Chu Quỳnh Quỳnh vốn không thích ăn thanh đạm, nàng liền hỏi: "Quỳnh Quỳnh thì sao? Cậu cũng ăn mấy món này à?"

"Ừm." Chu Quỳnh Quỳnh nhìn nàng với vẻ mặt khổ sở: "Lúc sư phụ cho phép tớ đi chơi đã dặn kỹ là không được ăn uống bậy bạ bên ngoài, nên tớ đành phải ăn mấy món nhạt nhẽo này cùng cậu thôi."

Phong Nguyệt gật đầu cười, đặt thực đơn xuống. Chu Quỳnh Quỳnh ngay lập tức đổi vẻ mặt, hớt hải hỏi chuyện: "A Nguyệt, lúc nãy là ai thế? Trông chị ấy có vẻ 'hung dữ' quá."

Ôn Trinh ngồi bên cạnh lẳng lặng nhấp trà, vẻ mặt thản nhiên nhưng đôi tai đã sớm dựng lên chờ đợi.

"Hung dữ sao? Tớ thấy bình thường mà, Hạ tiểu thư là người rất tốt, tính cách cũng thú vị lắm," Phong Nguyệt cười đáp. "Có lẽ cậu thấy chị ấy hơi nghiêm nghị là vì nghề nghiệp thôi. Chị ấy là luật sư, còn sở hữu cả một văn phòng luật lớn ở Yến Kinh nữa."

"Mở văn phòng luật ở Yến Kinh luôn sao? Đỉnh thật đấy!" Chu Quỳnh Quỳnh không khỏi trầm trồ. Cô không ngờ đối phương trông tuổi tác cũng sấp sỉ mình mà sự nghiệp lại ưu tú đến vậy.

Yến Kinh vốn là nơi tấc đất tấc vàng, nhân tài hội tụ, có thể mở được một văn phòng luật và kinh doanh phát đạt tại đây hoàn toàn không phải là chuyện dễ dàng.

"Thế hai người quen nhau thế nào? Tớ thấy cậu với giới luật sư hình như chẳng có mấy điểm chung."

Nhắc đến chuyện này, Phong Nguyệt cảm thấy hơi khó mở lời. Nàng khẽ xoa chóp mũi, giọng nói nhỏ hẳn đi: "Quen qua xem mắt."

Chu Quỳnh Quỳnh ngồi đối diện nàng giữa sảnh lớn nhà hàng ồn ào, náo nhiệt nên không nghe rõ: "Hả? Sao cơ? Tớ nghe không rõ, cậu nói to lên chút xem nào."

Chu Quỳnh Quỳnh không nghe thấy, nhưng Ôn Trinh ngồi bên cạnh lại nghe rõ mồn một. Bàn tay đang bưng chén trà của chị cứng đờ giữa không trung. Ôn Trinh lẳng lặng đặt chén trà xuống, khẽ miết nhẹ đầu ngón tay, đột nhiên cảm thấy cơn thèm thuốc lại trỗi dậy.

"Quen nhau do đi xem mắt!" Phong Nguyệt bất đắc dĩ lặp lại lần nữa, lần này đảm bảo Chu Quỳnh Quỳnh có thể nghe rõ.

"Xem mắt?!" Chu Quỳnh Quỳnh kinh hô, theo bản năng liếc nhìn về phía sư tỷ đang ngồi bên cạnh, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó mà vội vàng dời tầm mắt đi.

Sư tỷ của cô đúng là kiểu gần quan không được ban lộc, ở ngay sát bên mà vẫn chưa tới lượt sao?

Thấy Chu Quỳnh Quỳnh quá đỗi kinh ngạc, Phong Nguyệt bèn đem chuyện xem mắt từ đầu chí cuối kể lại cho hai người nghe. Nàng còn nhấn mạnh rằng mình và Hạ Ngưỡng Hi đã đạt được sự đồng thuận là chỉ làm bạn bè. Nếu Hạ Ngưỡng Hi biết được lúc này Phong Nguyệt đang nghĩ gì, chắc chắn nàng sẽ lên tiếng phủ quyết ngay lập tức.

Nghe xong toàn bộ câu chuyện, cả Ôn Trinh lẫn Chu Quỳnh Quỳnh đều thở phào nhẹ nhõm. Tuy nhiên, dù trút được gánh nặng nhưng trong lòng Ôn Trinh lại nảy sinh một chút cảm giác nguy hiểm.

Lần này là do bản thân Phong Nguyệt chưa có ý định yêu đương nên xem mắt mới không thành, vậy nếu lần sau nàng có ý định thì sao? Hơn nữa, dù Phong Nguyệt không có ý với vị luật sư kia, nhưng khó lòng bảo đảm đối phương cũng không có ý với nàng. Ôn Trinh rủ mắt, bắt đầu suy tính kỹ càng.

Sẵn dịp đề tài đang mở, Chu Quỳnh Quỳnh thuận thế dò hỏi: "Vậy A Nguyệt này, cậu thực sự không tính tìm đối tượng mới để yêu đương sao?"

Phong Nguyệt lắc đầu như lâm đại địch: "Tình trạng của tớ hiện tại không nên đi làm khổ người khác, vả lại tớ cũng không có tâm tư đó."

Phong Nguyệt đang ám chỉ căn bệnh của mình, nhưng Chu Quỳnh Quỳnh lại hiểu lầm rằng nàng đang nói về mối tình sâu nặng với Nghiêm Lâm trước đây nên giờ chưa thể quên được.

Vì vậy, Chu Quỳnh Quỳnh nhíu mày khuyên nhủ: "Cậu phải nghĩ thoáng ra chứ, không có lý gì mà cậu lại không thể bắt đầu một cuộc đời mới. Thời gian chính là liều thuốc tốt nhất để chữa lành tất cả mà!"

Phong Nguyệt cảm thấy câu này nghe cứ lạ lạ, nhưng xét thấy theo thời gian bệnh tình của mình sẽ hồi phục, nên nàng thấy lời này nghe cũng có lý.

Phong Nguyệt ngẫm nghĩ rồi miễn cưỡng gật đầu: "Cậu nói cũng đúng, tớ cũng nên nghĩ thoáng ra một chút."

"Thế mới đúng chứ! Yên tâm đi, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Hơn nữa, cậu nên hướng mắt nhìn ra xung quanh mình nhiều hơn, thấy ai phù hợp thì đừng có do dự." Chu Quỳnh Quỳnh tự nhủ mình đang ra sức trợ công cho sư tỷ nhà mình.

Phong Nguyệt lại đinh ninh rằng Chu Quỳnh Quỳnh đang có ý định giới thiệu bác sĩ cho mình, nàng bèn dò hỏi: "Xung quanh mình sao? Vậy cậu định giới thiệu ai cho tớ à? Người đó đang công tác ở đâu?"

"Hả... Cái này, cái này..." Chu Quỳnh Quỳnh kinh hãi. Phong Nguyệt sao bỗng nhiên lại chủ động thế này? Giờ nàng có nên nói thẳng tên sư tỷ ra không? Tình huống này đúng là gấp lắm rồi!

Ôn Trinh nhận ra hai người này rõ ràng đang nói chuyện ở hai kênh hoàn toàn khác nhau, bất đắc dĩ đưa tay đỡ trán. Thấy Chu Quỳnh Quỳnh bắt đầu luống cuống chân tay không biết chống đỡ ra sao, chị đành mở lời giải vây:

"Được rồi, hai em nói đi đâu xa quá vậy. A Nguyệt đâu phải trẻ con nữa, em ấy tự biết chăm sóc bản thân mình mà." Nói đoạn, Ôn Trinh thấy nhân viên phục vụ bắt đầu mang món lên, liền khéo léo chuyển chủ đề: "Đồ ăn đến rồi, chúng ta động đũa thôi."

Hai người vốn có mạch não chẳng hề chạm nhau, nhờ sự cắt ngang của Ôn Trinh mà cuối cùng cũng thu hồi được dòng suy nghĩ. Cả ba bắt đầu tập trung chuyên môn vào việc thưởng thức hương vị của nhà hàng mà cô chủ nhà đã hết lời giới thiệu.

Dù sao thì, ăn cơm không nghiêm túc chính là sự bất kính đối với ẩm thực.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Ôn tỷ một mình dẫn theo hai đứa trẻ này đúng là có chút mệt lòng.

Hai chương này hình như không thấy bóng dáng lão Nghiêm đâu nhỉ? Đừng lo, chương sau cô ấy sẽ quay lại với màn "vô năng cuồng nộ" (không phải đâu).

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...