Vợ Trước Muốn Ly Hôn - Mộ Đồng Tiểu Thi

Chương 50: Chạm Mặt



Nghiêm Lâm khẽ lướt ngón tay, hơn mười vạn tệ cứ thế bay đi nhưng cô chẳng mảy may bận lòng. Thậm chí sau khi tặng xong 10 cái Carnival, cô còn lặng lẽ để lại một bình luận:

【 Tôi không phải trẻ con, không cần lo lắng. 】

Phong Nguyệt thở dài bất đắc dĩ: "Dù bạn có phải trẻ con hay không thì cũng không nên tặng quà nhiều như thế đâu ạ. Đây vốn là buổi tri ân người hâm mộ, không lý nào lại để mọi người phải tốn kém thế này."

Cư dân mạng xưa nay hiếm khi gặp vị chủ kênh nào lại liều mạng từ chối quà tặng như thế, tâm lý nghịch ngợm bỗng chốc trỗi dậy: người này tặng một đóa hồng, người kia gửi một phần thức ăn mèo. Phong Nguyệt chẳng còn cách nào khác, đành phải kiên nhẫn gửi lời cảm ơn tới từng người một.

Thực ra nàng không hề tức giận, vì nàng hiểu mọi người tặng quà là vì yêu quý mình, chỉ là nàng không muốn họ phải tiêu tiền một cách lãng phí như vậy thôi.

Trong khi đó, Nghiêm Lâm đang ngồi mai phục ở phòng bên cạnh, nghe Phong Nguyệt lần lượt đọc tên ID của từng người khác, cơn chiếm hữu trong lòng cô lại bùng lên mãnh liệt. Thế là thêm 50 cái Carnival nữa được gửi đi trong chớp mắt.

Phó Tư Tuyết chứng kiến toàn bộ quá trình, chỉ biết lắc đầu tiếc nuối cho cô bạn thân. Quả thực, người bạn này của cô nàng hết thuốc chữa rồi.

Những người trong phòng phát sóng vừa mới kinh hồn bạt vía trước 10 cái Carnival, nay lại bị 50 cái tiếp theo làm cho sững sờ không thốt nên lời. Rốt cuộc vị đại lão nào đã lập tài khoản phụ để vào đây vung tiền xem livestream tri ân thế này?

Phong Nguyệt nhìn con số nhảy vọt trên màn hình, bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn: "Vị đại gia này ơi, thực sự đừng tặng nữa mà. 50 vạn tệ không phải là số tiền nhỏ, thật sự không cần phải tặng quà cho mình như thế đâu."

【 Tôi có tiền. 】 – Dòng bình luận của "đại gia 998" hiện lên đầy bá đạo.

Phong Nguyệt: "..."

Nàng không cách nào ngăn cản đối phương, đành thở dài không nhắc đến chuyện này nữa. Tuy nhiên, trong lòng nàng đã thầm hạ quyết tâm: ngay khi buổi phát sóng kết thúc, nàng sẽ rút toàn bộ doanh thu hậu đài để chuyển trả lại cho vị cư dân mạng này.

Đây chỉ là một mẩu chuyện nhỏ trong buổi livestream, mục tiêu chính của Phong Nguyệt hôm nay vẫn là nếm thử các món mới của Ôn Trinh. Nàng trò chuyện với người hâm mộ thêm một lát thì Ôn Trinh mới đẩy xe thức ăn ung dung tiến vào.

Ôn Trinh hiểu rõ thân phận của mình có thể mang lại phiền hà cho Phong Nguyệt, nên hai người đã thỏa thuận trước là chị sẽ không lộ mặt trước ống kính.

"Để em đợi lâu rồi." Ôn Trinh vừa nói vừa đích thân bày những món ăn do chính tay mình chuẩn bị lên bàn.

"Món ăn đã lên đủ rồi, để mình cho mọi người xem qua nhé." Phong Nguyệt cầm điện thoại, quay cận cảnh năm món ăn bày trí tinh tế trên bàn.

Cá chim trắng hấp cải chua, tôm hùm hấp thượng canh, bồ câu non da giòn, đậu hũ non chiên giòn và cua rang muối tiêu kim sa – năm món ăn này đều là những cực phẩm sẽ được đưa vào thực đơn mới của nhà hàng dịp cuối năm nay. Những món Quảng Đông này vốn đã rất nổi tiếng, nhưng Ôn Trinh đã nghiên cứu và biến tấu thêm theo công thức riêng của mình, và Phong Nguyệt chính là vị giám khảo nếm thử hôm nay.

Sự xuất hiện của Ôn Trinh nằm trong dự tính của Nghiêm Lâm, nhưng cũng chính vì nằm trong dự tính mà cô cảm thấy vô cùng bực bội. Càng bực, cô lại càng vung tay tặng thêm 50 cái Carnival nữa, chỉ với mong muốn duy nhất là thu hút sự chú ý của Phong Nguyệt về phía mình.

Cộng thêm những món quà trước đó, vị đại gia ẩn danh này đã đốt tổng cộng hơn một triệu tệ vào buổi livestream.

Lúc này, cư dân mạng trong phòng phát sóng hoàn toàn không thể giữ bình tĩnh được nữa. Có người đã nhanh tay chụp màn hình và đăng lên Weibo. Hành động vung tiền như rác đầy hào nhoáng này ngay lập tức lọt vào tầm mắt của các tài khoản chuyên săn tin. Chỉ sau vài bài đăng lan truyền, lượng người hiếu kỳ ùa vào phòng phát sóng trực tiếp của Phong Nguyệt tăng lên chóng mặt.

【 Đến để chụp ảnh chung cùng đại lão triệu tệ đây. 】

【 Để tôi xem thử vị chủ kênh nào mà có mị lực khiến thổ hào vung tiền không ghê tay thế này. 】 【 Phòng livestream có bấy nhiêu người mà tặng quà khủng vậy, không lẽ là chiêu trò lăng xê sao? 】

Sự náo loạn bất thường này khiến Phong Nguyệt không thể ngó lơ. Nàng vừa mải mê quay cận cảnh món ăn nên đã bỏ lỡ màn tặng quà điên cuồng của Nghiêm Lâm. Qua những lời bàn tán của mọi người, nàng mới bàng hoàng biết vị người dùng "998" kia vừa tặng thêm cho mình 50 cái Carnival.

Ôn Trinh thấy Phong Nguyệt cau mày bèn khẽ hỏi: "Có chuyện gì sao em? Phòng phát sóng xảy ra vấn đề gì à?"

Phong Nguyệt hạ thấp giọng, kể lại ngọn ngành sự việc cho Ôn Trinh nghe. Trong mắt Ôn Trinh chợt lóe lên một tia nhìn thâm trầm khó đoán. Chị dám khẳng định vị "người dùng 99899811" này chắc chắn là người quen của Phong Nguyệt, thậm chí khả năng cao chính là cô vợ cũ kia.

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là suy đoán cá nhân, chị không thể nói thẳng với Phong Nguyệt. Vì thế, chị ôn tồn đề nghị: "Hay là thế này, em vào phần cài đặt hậu đài tắt tính năng nhận quà tặng đi, như vậy mọi người sẽ không thể tặng quà cho em được nữa."

"Cũng có thể làm vậy sao ạ!" Phong Nguyệt vốn không rành về các tính năng này, nghe Ôn Trinh nói liền định cầm điện thoại lên để thao tác ngay.

Cuộc trò chuyện của hai người không hề né tránh ống kính, Nghiêm Lâm ở phòng bên cạnh tự nhiên nghe không sót một chữ. Cô cuống cuồng tung thêm 50 cái Carnival nữa kèm lời nhắn đầy khẩn thiết: 【 Đừng tắt! 】

Phong Nguyệt thấy dòng nhắn đó, nhưng nàng vẫn kiên quyết: "Vì mình không biết có tính năng tắt nhận quà nên đã để mọi người phải tốn kém rồi. Từ giờ chúng ta hãy tập trung vào buổi phát sóng nhé. Bạn 998 ơi, bạn tặng nhiều quá rồi, lát nữa kết thúc livestream mình sẽ liên lạc với bạn sau."

Nói xong, nàng không nhắc đến chuyện quà cáp nữa mà chuyên tâm bắt đầu buổi Mukbang của mình.

Nghiêm Lâm: "..."

Phó Tư Tuyết ngồi cạnh nghe rõ mồn một lời Phong Nguyệt nói. Nhìn kết cục tự mình hại mình của Nghiêm Lâm, cô nàng suýt chút nữa là bật cười thành tiếng. Nhưng nể tình bạn bè, cô vẫn lên tiếng an ủi vài câu: "Thôi mà, không tặng được thì thôi, cứ ngồi ngắm 'ánh trăng' livestream ăn uống chẳng phải cũng tốt sao?"

Nghiêm Lâm im lặng, trong lòng dâng lên cảm giác mình lại vừa thua Ôn Trinh thêm một ván.

"Cậu có muốn gọi thêm món gì không? Nãy giờ cậu đã ăn được gì đâu, hay gọi thêm vài món để vừa xem 'ánh trăng' livestream vừa ăn cho ngon miệng?"

Nghiêm Lâm khẽ gật đầu. Phó Tư Tuyết hiểu ý, biết Nghiêm Lâm đang dán mắt vào buổi phát sóng của Phong Nguyệt nên chắc chắn sẽ không chịu rời đi gọi phục vụ, đành phải tự mình ra ngoài một chuyến.

Vì đang giờ cao điểm nên quán rất đông, Phó Tư Tuyết đi một vòng vẫn không thấy nhân viên nào đang rảnh tay. Cô nàng đành đứng đợi một lát rồi mới dẫn một người phục vụ hướng về phía phòng mình. Thế nhưng, thật khéo làm sao, vừa đi đến hành lang, cô lại thấy Ôn Trinh đẩy cửa bước ra từ phòng của Phong Nguyệt.

Hai người cứ thế chạm mặt nhau trực diện. Phó Tư Tuyết vốn luôn dành sự thưởng thức nhất định cho Ôn Trinh, nên lúc này gặp mặt, cô không có lý do gì để không chào hỏi.

"Bà chủ Ôn, đã lâu không gặp." Cô cười mỉm, để lộ chiếc răng khểnh trông vô cùng vô hại và thuần khiết.

Ôn Trinh không mấy thiện cảm với vị Phó tiểu thư có vẻ ngoài cừu non nhưng đầy tâm cơ này, chị chỉ lịch sự mỉm cười đáp lễ: "Phó tiểu thư, đã lâu không gặp."

Nếu Phó Tư Tuyết có mặt ở đây, nghĩa là Nghiêm Lâm cũng có thể đang ở gần đây. Ôn Trinh vừa nghĩ vừa vô thức liếc mắt về phía cánh cửa phòng VIP đang đóng chặt ngay cạnh đó.

Phó Tư Tuyết nhanh nhạy nhận ra ánh nhìn ấy, cô khẽ dịch bước chân sang bên cạnh để chắn tầm mắt của đối phương, vờ như tò mò hỏi: "Bà chủ Ôn đang tìm xem gì sao?"

Ôn Trinh thu hồi tầm mắt, điềm nhiên đáp: "Không có gì. Tôi còn có việc nên không làm phiền Phó tiểu thư nữa, chúc cô dùng bữa ngon miệng."

"Bà chủ Ôn thong thả." Phó Tư Tuyết dõi theo bóng lưng Ôn Trinh cho đến khi chị rời đi, lúc này mới xoay người trở lại phòng.

Buổi phát sóng trực tiếp của Phong Nguyệt không kéo dài quá lâu, dù sao nàng cũng không thể ăn mãi được. Sau khoảng hơn một giờ đồng hồ, Phong Nguyệt nói lời chào tạm biệt với người hâm mộ và tắt máy.

Dù livestream đã kết thúc, Phong Nguyệt vẫn chưa rời đi ngay mà nán lại để cùng Ôn Trinh thảo luận sâu hơn về hương vị của mấy món ăn mới. Hai người trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp, dường như khoảng cách hơn một tháng không gặp mặt chưa từng tồn tại. Phong Nguyệt cũng vì thế mà trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

"Đúng rồi, người tặng quà khủng cho em trong phòng phát sóng lúc nãy, em có quen biết không?" Ôn Trinh giả vờ vô tình hỏi.

Nhắc đến nhân vật này, Phong Nguyệt lại nhíu mày: "Em không quen ạ. Em vừa xem qua thì thấy tài khoản đó giống như 'acc clone' vậy. Em đã nhắn tin riêng bảo muốn hoàn tiền lại nhưng người ta vẫn chưa trả lời."

"Acc clone sao? Chị lại cảm thấy giống tài khoản phụ hơn. Nếu không phải người quen thì chắc hẳn sẽ không vung tiền cho em nhiều đến thế đâu. Hay là em thử đăng lên vòng bạn bè hỏi xem sao?" Ôn Trinh khéo léo gợi ý.

Trong lòng Ôn Trinh đã đoán định được tám chín phần mười danh tính người này. Cộng thêm việc vừa chạm mặt Phó Tư Tuyết ở hành lang, khả năng kẻ vung tiền kia là Nghiêm Lâm đã tăng lên tới 99%. Tuy nhiên, vì không có bằng chứng xác thực nên chị không nói huỵch tẹt ra mà để Phong Nguyệt tự mình suy ngẫm.

Quả nhiên, nghe Ôn Trinh gợi ý, trong lòng Phong Nguyệt cũng dấy lên sự nghi ngờ. Nhưng nàng vốn là người cẩn trọng, không có chứng cứ thì không dám vội vàng kết luận. Có điều, nếu người đó thực sự là Nghiêm Lâm, nàng chỉ cảm thấy hành động này vô cùng nực cười và nhàm chán!

Thời gian không còn sớm, Ôn Trinh còn phải ở lại tiệm để xử lý việc lắp đặt biển hiệu mới nên không thể đích thân đưa Phong Nguyệt về, chị đành chủ động đặt xe giúp nàng.

Khi xe của tài xế vừa đến cửa tiệm, hai người đứng dậy bước ra ngoài. Ngay khi họ vừa rời đi, hai người ở phòng VIP sát vách cũng lập tức đứng dậy sửa soạn ra về.

Phó Tư Tuyết và Nghiêm Lâm vừa bước ra khỏi phòng đã thấy bóng dáng hai người phía trước đang sóng vai đi bên nhau. Nghiêm Lâm siết chặt chiếc điện thoại trong tay, màn hình vẫn đang hiển thị giao diện tin nhắn riêng giữa tài khoản phụ và Phong Nguyệt. Cô nhìn chằm chằm vào hai bóng lưng phía trước đến mức xuất thần.

Chính trong khoảnh khắc lơ đãng đó, một nhân viên phục vụ bưng khay đựng bát đĩa bẩn bất ngờ đi ra từ khúc quanh. Người phục vụ va thẳng vào Nghiêm Lâm, khiến bát canh thừa đổ nhào, dội lên chiếc áo khoác dạ đắt tiền của cô. Những giọt nước canh bắt đầu nhỏ giọt từ vạt áo xuống sàn.

Nghiêm Lâm sực tỉnh, đôi mày nhíu chặt biểu lộ rõ sự bực bội tột độ.

"Vị khách này, tôi xin lỗi, thực xin lỗi!" Người phục vụ hoảng hốt. Cô gái nhỏ chỉ cần liếc mắt là biết bộ đồ này mình có đền cả năm lương cũng không đủ. "Thật sự vô cùng xin lỗi! Tôi đã không chú ý thấy quý khách đang đi tới!"

Những nhân viên phục vụ xung quanh thấy vậy, người thì vội vàng đi báo quản lý, người thì cuống cuồng mang khăn sạch đến cho Nghiêm Lâm.

Tiếng ồn ào lập tức thu hút sự chú ý của Ôn Trinh. Chị quay đầu lại và lập tức nhìn thấy Nghiêm Lâm cùng Phó Tư Tuyết đang bị một nhóm người vây quanh.

Phong Nguyệt thấy Ôn Trinh dừng bước cũng tò mò ngoái nhìn theo, để rồi ngay tức khắc chạm phải ánh mắt quen thuộc của Nghiêm Lâm.

Lúc này, Nghiêm Lâm đang một tay giơ cao chiếc điện thoại như để bảo vệ nó khỏi thảm cảnh ướt át. Ánh mắt Phong Nguyệt dời từ gương mặt cô xuống màn hình điện thoại vẫn còn đang sáng rực. Khoảng cách giữa hai người không xa, đủ để Phong Nguyệt nhìn thấy rõ mồn một: trên màn hình của Nghiêm Lâm chính là bức ảnh chụp màn hình doanh thu hậu đài mà nàng vừa gửi cho người dùng 99899811 cách đây không lâu.

Nhận ra tầm mắt của Phong Nguyệt, Nghiêm Lâm hốt hoảng như kẻ trộm bị bắt quả tang. Cô vội vàng ấn tắt màn hình, lúng túng không dám nhìn thẳng vào nàng nữa. Cô rủ mắt nhìn chiếc áo khoác dạ dính đầy vết dầu mỡ, thực sự không thể ngờ rằng một tai nạn nhỏ nhặt lại khiến mọi tính toán của mình đổ sông đổ biển theo cách bẽ bàng này.

Phó Tư Tuyết thu trọn mọi biểu cảm của hai người vào tầm mắt, ngay cả tia hối hận thoáng qua trong mắt Nghiêm Lâm cũng không lọt qua nổi. Cô thừa hiểu đây không phải nơi để nói chuyện, chi bằng xử lý rắc rối trước mắt cho xong. Nghĩ đoạn, Phó Tư Tuyết nhanh tay dùng khăn lau sơ những chỗ bẩn trên áo Nghiêm Lâm.

Lúc này, quản lý nhà hàng mới lật đật chạy đến. Việc đầu tiên ông ta làm là xối xả mắng nhiếc cô nhân viên phục vụ bằng những từ ngữ vô cùng khắc nghiệt. Cả Nghiêm Lâm và Phó Tư Tuyết đều không chịu nổi cảnh này, Nghiêm Lâm nhíu mày ngắt lời: "Đừng mắng cô ấy nữa, cũng không cần bồi thường đâu."

Tuy đúng là nhân viên đụng phải cô, nhưng nếu lúc đó cô không quá xuất thần thì đã có thể tránh kịp.

Ôn Trinh đứng cách đó không xa, liếc nhìn biểu cảm của Phong Nguyệt bên cạnh rồi mới sải bước tiến về phía Nghiêm Lâm.

"Mọi tổn thất của Nghiêm tiểu thư hôm nay cứ để tôi đích thân bồi thường. Dù sao cũng là do tôi chưa đào tạo nhân viên kỹ lưỡng." Ôn Trinh không muốn nợ nần gì Nghiêm Lâm, nói xong liền ra hiệu cho quản lý mang cô nhân viên kia đi chỗ khác.

Đám đông giải tán, không gian lúc này chỉ còn lại bốn người bọn họ.

"Không cần." Nghiêm Lâm lạnh lùng đáp trả, "Tôi và bà chủ Ôn cũng coi như chỗ quen biết, chút chuyện nhỏ này không đáng để so đo."

"Sao có thể như vậy được, đây là một chút tâm ý của tôi, mong Nghiêm tiểu thư đừng từ chối."

Nghiêm Lâm định khước từ thêm lần nữa, nhưng Phó Tư Tuyết đã kịp đưa tay giữ cô lại, cười nói: "A Lâm, bà chủ Ôn đã có lòng thì cậu cứ nhận đi. Có qua có lại mới toại lòng nhau, tớ nghĩ bà chủ Ôn cũng có ý này mà."

Trong lòng Nghiêm Lâm và Ôn Trinh lúc này cùng gào thét: Ai muốn làm bạn với cô ta chứ!

Hai người mặt mày nghẹn khuất đứng đó. Nhưng lời đã nói ra, Ôn Trinh không thể lật lọng, đành gượng cười: "Phó tiểu thư nói phải. Vậy ngày mai tôi sẽ cho người mang áo mới đến Nghiêm thị."

Nghiêm Lâm lạnh nhạt đáp một tiếng: "Được."

Xử lý xong với Ôn Trinh, Nghiêm Lâm mới chậm rãi dời tầm mắt sang Phong Nguyệt. Việc phải đối mặt với nàng hôm nay hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô. Dù bám theo đến tận đây, nhưng cô thực sự chưa chuẩn bị tâm lý để chạm mặt nàng trong hoàn cảnh nhếch nhác này.

"A Nguyệt..."

"Nghiêm Lâm, trêu chọc tôi vui lắm sao?" Phong Nguyệt lặng lẽ nhìn sâu vào đôi mắt đen thẫm của Nghiêm Lâm, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường.

"Chị không có..." Nghiêm Lâm theo bản năng muốn phủ nhận.

Phong Nguyệt giơ điện thoại lên, trên đó chính là giao diện tin nhắn với vị khách "998": "Cô không có? Thấy cái này rồi mà cô vẫn có thể nói là không có sao?"

Nghiêm Lâm im lặng hồi lâu, rồi cuối cùng cũng cúi đầu thừa nhận: "Chị thừa nhận người đó là chị, nhưng chị không hề có ý định trêu chọc em."

"Lập tài khoản phụ vào phòng livestream của tôi vung hàng triệu tệ, mặc kệ tôi ngăn cản bao nhiêu lần vẫn cứ tiếp tục tặng quà, vậy mà cô còn nói không phải trêu chọc tôi?"

"Sao nào, Nghiêm đại tổng tài không còn nơi nào khác để phô trương tài sản nữa à? Hay là nghe tôi hết lần này đến lần khác lên tiếng cảm ơn cô, cô thấy sảng khoái lắm đúng không?" Phong Nguyệt lúc này cảm thấy một nỗi uất nghẹn dâng trào. Nghĩ đến cảnh mình cứ tươi cười hớn hở cảm ơn kẻ đã gây ra bao tổn thương cho mình, nàng lại thấy tim mình thắt lại vì tủi thân.

Nhìn hốc mắt Phong Nguyệt bắt đầu hoe đỏ, Nghiêm Lâm cuống cuồng mất hết vẻ bình tĩnh, cô luống cuống giải thích: "A Nguyệt... chị thực sự không có ý đó..."

Thế nhưng, Phong Nguyệt chẳng còn kiên nhẫn để đợi cô nói hết câu. Đôi mắt đã hoe đỏ vì uất ức ấy giờ đây trừng trừng nhìn thẳng vào Nghiêm Lâm. Từng chữ nàng thốt ra sau đó chẳng khác nào một lưỡi dao tẩm độc, nhắm thẳng vào lồng ngực Nghiêm Lâm mà đâm xuống không thương tiếc.

"Nghiêm Lâm, cô thực sự làm tôi cảm thấy ghê tởm."

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Được rồi, tiếp theo đây mình sẽ bắt đầu điên cuồng rải "cẩu huyết" (ngược tâm dữ dội) đây. (Châm một điếu thuốc)

Ý kiến cá nhân của Editor:

Đã cái nư ghê nè, chừa nhe Nghiêm tổng. Hy vọng ngài mau mau trưởng thành hơn. Thật ra riêng về cá nhân nếu mình là tác giả thì mình muốn Phong Nguyệt đến với Ôn tỷ nha.

Nghiêm Lâm và Ôn Trinh đại diện cho hai thái cực đối lập hoàn toàn: một bên là sự áp đặt, chiếm hữu của kẻ bề trên, và một bên là sự tinh tế, chữa lành của người thấu hiểu.

Nghiêm Lâm yêu Phong Nguyệt, nhưng cách yêu của cô vẫn mang nặng tư duy của một "tổng tài" – dùng tiền và quyền để giải quyết vấn đề. Còn Ôn Trinh thì nỗ lực xây dựng một mối quan hệ mới dựa trên sự bình đẳng và tôn trọng. Cô đem lại cảm giác được trân trọng mà Phong Nguyệt hằng mong ước.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...