Cơ Đàn Sinh nhíu mày: “Vậy tiểu thiếu gia thì sao?”“Thiếu gia, ngày nào thiếu gia cũng đến thăm phu nhân.
Nhưng chúng nô tỳ sợ thiếu gia làm phiền đến phu nhân, cũng sợ thiếu gia lo lắng, nên mỗi ngày đều dỗ dành thiếu gia gặp phu nhân từ xa một lần, sau đó để thiếu gia trở về.”“Được lắm!
Được lắm!
Các ngươi đúng là to gan lớn mật!” Dù lời nói có hay đến đâu thì cũng không che giấu được sự thật rằng bọn họ tự mình làm chủ chuyện của Minh Châu.
Nếu không có lần này, Cơ Đàn Sinh chỉ sợ rằng mình sẽ không bao giờ biết được.
Các gia nô trong nhà họ Cơ lại có lá gan thay chủ nhân làm chủ.
Hay là nói, bọn họ cảm thấy Minh Châu chỉ là một nữ tử phàm nhân, không đáng được chăm sóc cẩn thận, sau khi tuỳ tiện lừa gạt, hắn sẽ không bắt bọn họ chịu trách nhiệm sao?Càng nghĩ càng tức, sau khi nhìn thoáng qua Minh Châu hôn mê bất tỉnh, Cơ Đàn Sinh lập tức vung ra từng đạo kiếm khí mạnh mẽ, trực tiếp đánh đám gia nô kia thành tro bụi.Trút giận xong, Cơ Đàn Sinh tạo một lớp kết giới bảo vệ Minh Châu.
Sau khi chuyển một đạo linh lực vào trong cơ thể nàng, hắn đi tìm Cơ Thiên Lân.Hắn muốn biết sau khi hắn đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn không tin Minh Châu thật sự vô duyên vô cớ hôn mê bất tỉnh.Vấn Thiên Các, Cơ Thiên Lân đang nghiêm túc luyện kiếm.Cậu ấy đã nhiều ngày không được gặp mẫu thân.
Mỗi lần đi thăm mẫu thân, những hạ nhân hầu hạ đều nói mẫu thân đang nghỉ ngơi và bảo cậu ấy không nên quấy rầy mẫu thân.Đương nhiên, cậu ấy không thể bị lừa gạt một cách tuỳ tiện như vậy.
Nhưng bởi vì, Minh Châu không đối xử quá thân thiết với cậu ấy.
Trước đó khi Cơ Đàn Sinh ở đây, lúc được yêu cầu nàng phải gặp mặt mười lần mà nàng đồng ý hai ba lần đã là rất tốt rồi.
Cho nên khi những người đó lừa gạt cậu ấy như vậy, tuy rằng cậu ấy rất buồn và lo lắng, nhưng cậu ấy cũng không nghi ngờ.Dẫu vậy, cậu ấy vẫn luôn chú ý tới động tĩnh của Triều Âm Các, rất có thể là mẫu thân không muốn nhìn thấy cậu ấy.
Nhưng suốt ba ngày, mẫu thân không bước ra khỏi Triều Âm Các, cái này có chút không bình thường.“Thiên Lân.” Ngay khi Cơ Thiên Lân tiếp tục vung kiếm, đột nhiên nghe thấy tiếng Cơ Đàn Sinh gọi cậu ấy.“Phụ thân.” Cơ Thiên Lân xoay người, thấy đúng là Cơ Đàn Sinh.
Hai mắt cậu ấy sáng lên, nhanh chóng đi tới hành lễ vấn an Cơ Đàn Sinh.“Cuối cùng người cũng trở lại rồi.” Đối với Cơ Thiên Lân mà nói, Cơ Đàn Sinh chính là người thân thiết và trụ cột trưởng thành của cậu ấy.
Chỉ cần có hắn ở bên cạnh, cậu ấy sẽ không sợ gì nữa.“Ừm.
Luyện kiếm vất vả rồi.” Cơ Đàn Sinh cúi người, ôn hòa ôm lấy Cơ Thiên Lân.“Phụ thân, con đã là người lớn rồi, người không nên ôm con nữa.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Cơ Thiên Lân hiện vẻ ngượng ngùng, cậu ấy vùi cái đầu nhỏ vào vai Cơ Đàn Sinh.Tức thì, vẻ mặt hắn dịu xuống: “Con còn nhỏ, phụ thân ôm con là việc nên làm.”Đi tới phía trước đình trong, hắn buông Cơ Thiên Lân xuống, sau đó Cơ Đàn Sinh nghiêm túc nhìn cậu ấy: “Thiên Lân, con nói cho phụ thân biết, ngày đó sau khi phụ thân đi, mẫu thân con và con ở trong vườn hoa gặp những ai?”Cơ Thiên Lân nghi ngờ: “Phụ thân, mẫu thân xảy ra chuyện gì sao?”Sắc mặt Cơ Đàn Sinh nghiêm nghị gật đầu: “Mẫu thân con từ hôm đó vẫn hôn mê bất tỉnh.”Cơ Thiên Lân: “...”Khuôn mặt Cơ Thiên Lân trong nháy mắt trắng bệch: “Nhưng, hạ nhân hầu hạ nói mẫu thân đang nghỉ ngơi, cho nên không muốn gặp con.”Sắc mặt Cơ Đàn Sinh tối sầm lại: “Những tên tha nô này, phụ thân đã xử trí những người này rồi.”“Dạ.” Cơ Thiên Lân gật đầu, hiện tại không phải lúc so đo những chi tiết nhỏ nhặt này, việc cấp bách là tìm ra nguyên nhân mẫu thân hôn mê bất tỉnh: “Ngày đó con và mẫu thân đi vườn hoa, đầu tiên là gặp được huynh trưởng, sau đó lại gặp được một hòa thượng.
Sau đó, mẫu thân dẫn con rời đi.
Đến khi con trở về thì con không thể gặp mẫu thân nữa.”Cơ Vô Đạo!
Độ Ách!Trong lòng Cơ Đàn Sinh tức giận, chắc chắn là một trong hai người này đã làm gì đó với Minh Châu.Sau khi an ủi Cơ Thiên Lân xong, hắn đi tìm Độ Ách trước.Nhưng điều kỳ lạ là, sân nơi hắn ta ở không có bất kỳ sự bảo vệ nào.
Khi đi vào bên trong, Độ Ách cũng rơi vào hôn mê.
Nhìn khuôn mặt mê man không đề phòng của hắn ta, Cơ Đàn Sinh trong nháy mắt cảm thấy một làn sóng giận dữ ác độc.
Nếu cứ thế giết hắn ta, có phải chúng ta có thể giảm bớt phiền phức trong tương lai không.Tâm trạng tùy ý thay đổi, bản mệnh pháp kiếm của Cơ Đàn Sinh mang theo chút sát ý bay ra ngoài.Tuy nhiên, ngay khi hắn muốn dùng pháp kiến đâm vào Độ Ách, hắn buộc phải dừng lại.
Trước mắt hắn không rõ việc Minh Châu hôn mê có liên quan gì đến hắn ta hay không, mà trong thân thể nàng còn có máu đầu tim của hắn ta nữa.
Nếu cứ thế g**t ch*t Độ Ách, không chừng còn khiến cho thân thể Minh Châu bị thương.Thôi!
Để cho hắn ta sống thêm vài ngày đi!Sau khi dùng pháp chú trói Độ Ách lại, Cơ Đàn Sinh lại đi đến viện tử của Cơ Vô Đạo.Nhưng điều kỳ lạ chính là không thể tìm Cơ Vô Đạo, thậm chí ngay cả khi hắn dùng đến kỹ thuật truy tìm máu.Thật ra Cơ Đàn Sinh đã mơ hồ phát hiện ra Cơ Vô Đạo không thành thật, nhưng hắn thật sự chán ghét đứa nhỏ này.
Hơn nữa, bản tính của hắn kiêu ngạo tự phụ, cho nên hắn cho rằng cậu không thể làm gì hắn.
Bởi vậy, hắn chỉ coi thường, không thèm để ý tới cậu, thậm chí còn không cho người canh gác.Nhưng lúc này…Cơ Đàn Sinh nổi giận, trong nháy mắt kiếm khí tung hoành, phá hủy hoàn toàn viện tử của Cơ Vô Đạo.“Người đâu, truyền lệnh xuống toàn cảnh truy nã Cơ Vô Đạo.
Về tội ám sát chủ mẫu, trộm bảo vật, tội ác không thể tha thứ.” Cơ Đàn Sinh hạ xuống một đạo pháp lệnh, trong nháy mắt biến đích công tử nhà họ Cơ trở thành một tội phạm truy nã người người kêu đánh.
