Độ Ách: “...”A di đà phật!
Độ Ách không hề tranh chấp cùng với Độ Ách áo đen, y lại nhắm mắt bắt đầu niệm kinh.Có lẽ, y là một kẻ hèn nhát, nhưng y cũng biết rằng hiện tại Minh Châu không muốn gặp mình.
Nàng muốn trừng phạt y.
Cho nên biện pháp tốt nhất chính là chờ cơn giận trong lòng nàng qua đi.
Vả lại, nàng vẫn sẽ tới tìm y, dù sao hiện tại khí tức của bọn họ đã gắn kết với nhau.
Giống như Độ Ách áo đen nói, y mới là cái lò tốt nhất của nàng.Trong phòng.Minh Châu nương theo lực của Cơ Đàn Sinh, kéo hắn ngã xuống giường.Hắn chưa kịp hành động, nàng đã xoay người ngồi lên người hắn rồi.“Minh Châu.” Hai tay của Cơ Đàn Sinh ôm vòng eo nhỏ của Minh Châu, khó hiểu nhìn nàng.“Trước tiên chàng đừng nhúc nhích.” Bàn tay nhỏ bé của Minh Châu đè lên ngực hắn rồi ra lệnh cho hắn.“Sao vậy?”“Chàng trả lời ta mấy vấn đề trước đi.” Minh Châu dùng bàn tay nhỏ bé chọc nhẹ vào ngực Cơ Đàn Sinh.Cơ Đàn Sinh nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang làm loạn của Minh Châu: “Nàng hỏi đi.”“Lập khế ước là gì thế?” Minh Châu nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ, ánh mắt tập trung.Lập khế ước?Ánh mắt Cơ Đàn Sinh hơi tối, nghĩ đến việc Độ Ách làm với Minh Châu, lừa nàng lập khế ước với y.“Lập khế ước là ám chỉ tu sĩ ở Độ Liên giới thông qua khí tức hoà quyện để lập lời thề với Thiên Đạo, sẽ ở bên nhau mãi mãi và không bao giờ phản bội nhau.
Nó có ý nghĩa tương tự với việc bái đường thành thân ở phàm giới.”Minh Châu nhíu mày, khuôn mặt tỏ vẻ chán ghét: “Ý của chàng là Độ Ách đã thành thân với ta mà chính bản thân ta cũng không biết?”“Không phải.” Cơ Đàn Sinh vội vàng phủ nhận.“Nhưng đó là chính miệng chàng nói.” Minh Châu bĩu môi.“Đó chỉ là hắn đơn phương mà thôi.
Hắn thông qua khí tức hoà quyện để lập lời thề khế ước với nàng.
Nhưng nếu nàng không đáp lại, cho dù trong cơ thể của nàng đã có khí tức của hắn thì nàng cũng không cần phải ràng buộc theo lời thề của Thiên Đạo.”Minh Châu chợt hiểu ra: “Ta hiểu rồi.
Nói cách khác, ta có thể dựa vào cái này để điều khiển hắn, nhưng không cần phải trả giá bằng tình cảm cho hắn?
Có phải ý này không?” Minh Châu mong chờ nhìn Cơ Đàn Sinh.Nàng không thích khế ước vì chán ghét những hạn chế đối với mình, nhưng nếu nàng không cần tuân theo nhưng đối phương lại phải tuân theo.
Vậy thì sao nàng phải chán ghét chứ?“Đúng vậy.” Cơ Đàn Sinh nghiến răng nghiến lợi.Hắn biết nếu hai bên cùng lập khế ước thì đương nhiên Minh Châu sẽ không vui.
Nhưng nếu hắn nói cho nàng biết, nàng sẽ không phải chịu ràng buộc mà chỉ có một mình Độ Ách trả giá, tất nhiên nàng sẽ lại có hứng thú với y.“Chàng đang không vui à?” Minh Châu nằm sấp xuống áp vào người Cơ Đàn Sinh, tựa đầu nhỏ lên ngực hắn.Nhịp tim của Cơ Đàn Sinh vừa vững vàng vừa mạnh mẽ, Minh Châu rất thích nghe.“Chàng đừng buồn, chàng mới là trượng phu chính thức đã bái đường thành thân của ta.
Độ Ách và những người khác, mặc kệ bọn họ làm gì thì cũng chỉ là đồ chơi thôi, cần gì phải so đo quá nhiều với bọn họ chứ?”Cơ Đàn Sinh đặt hai tay lên lưng Minh Châu, chậm rãi nhắm mắt lại, khẽ ừ một tiếng.“Còn nữa.” Minh Châu lại nói.
“Những lời Độ Ách nói đều là thật sao?
Ta có thể thông qua song tu hấp thụ sức mạnh của hắn?”“Đúng.” Khí tức hoà quyện, Độ Ách chính là lò luyện tốt nhất đối với Minh Châu.“Vậy chàng thì sao?
Ta song tu với chàng thì cũng có thể đạt được sức mạnh sao?” Minh Châu lại ngồi dậy, bình tĩnh nhìn Cơ Đàn Sinh.“Có thể.” Cơ Đàn Sinh buồn bực trong lòng.Nhưng chắc chắn không bằng Độ Ách…“Ta biết rồi.” Minh Châu cười khẽ, nàng hiểu ý người không tiếp tục hỏi.Không phải cứ thử rồi mới biết cái nào tốt hơn sao.
Đâu cần bây giờ chất vấn đến cùng để khiến người ta không vui chứ?“Đàn Sinh.” Bàn tay nhỏ bé của Minh Châu chạm vào sườn mặt Cơ Đàn Sinh, trong giọng nói mang theo cám dỗ vô tận: “Chúng ta song tu đi!”Nhìn thấy Minh Châu như vậy, Cơ Đàn Sinh không tự chủ được nuốt một ngụm nước miếng.Hắn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé đang làm loạn trên mặt mình của nàng, ánh mắt hơi tối, không nói gì nữa, chỉ kéo nàng xuống.Cùng lúc đó, màn chung quanh giường chậm rãi buông xuống, che giấu cảnh xuân trong phòng.Ba ngày sau.Ánh sáng trong phòng mờ mịt, mặt trời đang lặn bên ngoài chỉ còn lại một tia chiều tà cuối cùng.
Minh Châu kiên quyết đẩy Cơ Đàn Sinh ra, chân trần bước xuống giường.Trước tấm gương pha lê khổng lồ trong phòng, Minh Châu bình tĩnh nhìn bản thân trong gương.Quyến rũ, mịn màng, còn có một tia tiên khí thanh tao mà trước kia không có.Đó là kết quả của việc bây giờ nàng vẫn chưa thể điều khiển được sức mạnh của cơ thể, dẫn đến việc linh khí bị thoát ra ngoài.“Hoá ra đây chính là cảm giác có được sức mạnh sao?” Minh Châu lẩm bẩm, tay trái nhẹ nhàng nắm chặt rồi lại chậm rãi mở ra.
Phía trên lòng bàn tay của nàng nở ra một bông hoa sương sáu cánh, đó là hiện thân cho sức mạnh của nàng.Nàng biết chỉ cần nàng muốn, nàng có thể dùng sức mạnh này để đóng băng toàn bộ nhà họ Cơ trong giây lát.Đó là một cảm giác có thể điều khiển trời đất, Minh Châu muốn say mê và chìm đắm trong cảm giác có thể làm được mọi thứ mãi mãi.“Hiện tại sức mạnh của nàng còn quá phù phiếm, nếu muốn căn nhắc tốt cho sau này thì tốt nhất vẫn nên bế quan một thời gian, chờ đến khi thích nghi rồi nâng cao.” Giọng nói của Cơ Đàn Sinh vang lên từ phía sau Minh Châu.“Ta biết rồi.” Minh Châu không kiên nhẫn nói.Nâng cao?
Làm thế nào để nâng cao?
Chẳng lẽ hắn muốn nàng mỗi ngày phải đi luyện công bất kể nóng lạnh giống hắn sao.
Và cách một thời gian lại không ăn không uống bế quan mấy tháng?
