Xuyên Thành Đất Hoang Trong Văn Tra A

Chương 37



Sau khi kể thêm một câu chuyện nữa, Khương Ngôn Hân bắt đầu dỗ nhóc con ngủ.

Đêm nay nhóc con được nghe rất nhiều chuyện, lại còn được mẹ và Mommy ngủ cùng, nên tâm trạng cực kỳ vui vẻ. Đôi chân ngắn của bé đung đưa không ngừng, chờ mẹ vỗ về đưa vào giấc ngủ.

Nhóc con vốn dễ ngủ, chẳng mấy chốc đã chìm vào mộng đẹp dưới bàn tay vỗ nhẹ của Khương Ngôn Hân.

Đợi con ngủ say, ánh mắt Khương Ngôn Hân chuyển sang Trần Vãn đang nằm phía trong. Giường dưới rất rộng nên chỗ của Trần Vãn vẫn còn khá thoải mái.

Nhìn nhóc con nằm giữa, Khương Ngôn Hân quyết định chuyển bé vào sát tường cho an toàn, tránh việc hai người lớn xoay người đè vào bé.

Nghĩ là làm, cô nhẹ nhàng chuyển gối của nhóc con vào trong cùng, rồi bế bé đặt vào đó, cẩn thận đắp chăn lại.

Vậy là giờ Trần Vãn nằm ở giữa. Khương Ngôn Hân vui vẻ tìm một tư thế thoải mái trong lòng Trần Vãn rồi nằm xuống. Cô muốn "đào tạo" Trần Vãn từ từ, để người này sớm quen với việc ôm cô ngủ.

Chỉ là... nếu sau này hai người thực sự ở bên nhau, không biết chiếc xe dã ngoại này có chật chội quá không nhỉ? Lúc làm chuyện riêng tư có bất tiện không đây? Khương Ngôn Hân cứ suy nghĩ vẩn vơ trong lòng Trần Vãn rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Trần Vãn vốn có thói quen cảnh giác khi ngủ do đặc thù nghề nghiệp kiếp trước, luôn sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Nhưng những người trên xe đều là người cô tin tưởng, nên sự phòng bị trong tiềm thức cũng giảm đi ít nhiều. Bây giờ mỗi lần ngủ trên xe cô đều ngủ rất say, say đến mức có người chui vào lòng cũng không biết.

Sáng sớm hôm sau, Trần Vãn tỉnh dậy như thường lệ và ngạc nhiên phát hiện trong lòng mình có thêm một người.

Khương Ngôn Hân tựa vào vai cô ngủ ngon lành, một tay còn đặt hờ hững trên ngực cô.

Hàng mi dài của Khương Ngôn Hân khẽ run theo nhịp thở đều đều, khiến lòng Trần Vãn ngứa ngáy, muốn đưa tay chạm vào.

Và thực tế là cô không nhịn được thật. Tay nhanh hơn não, ngón trỏ của cô đã nhẹ nhàng lướt qua hàng mi cong vút ấy.

Hàng mi như chiếc bàn chải nhỏ quét qua đầu ngón tay, làm lòng Trần Vãn càng thêm xao xuyến, nhất thời không biết làm sao để xoa dịu cảm giác này.

Khương Ngôn Hân khi ngủ trông thật ngoan ngoãn, gương mặt thanh lãnh thường ngày giờ đây đã trút bỏ mọi sự phòng bị. Làn da trắng nõn làm nổi bật đôi môi hồng nhạt quyến rũ. Trần Vãn vô thức nhìn chằm chằm vào đôi môi ấy hồi lâu.

Đến khi nhận ra mình đang làm gì, cô vội dời mắt đi, rụt ngón tay về, cố gắng điều chỉnh nhịp thở đang dồn dập.

Tim cô đập nhanh mất kiểm soát. Rõ ràng kiếp trước đối mặt với bao nhiệm vụ nguy hiểm cô cũng chưa từng hồi hộp thế này, vậy mà chỉ nhìn Khương Ngôn Hân một chút đã loạn nhịp. Trần Vãn cố gắng nghĩ sang chuyện khác để bình tĩnh lại.

Nhưng càng cố quên lại càng nhớ. Cô nhớ đến giấc mơ hôm nọ, đôi môi của Khương Ngôn Hân trong mơ bỗng trở nên rõ nét, mềm mại và ngọt ngào y như đôi môi đang ở ngay trước mắt cô lúc này...

Trần Vãn cảm thấy cả người nóng ran. Sao cô có thể nhớ lại giấc mơ đó chứ! Khương Ngôn Hân đang ngủ say sưa, không chút phòng bị trong lòng cô, sao cô lại có thể có những suy nghĩ đen tối như vậy!

Trần Vãn tự trách bản thân, nhưng người trong lòng quá đỗi ấm áp, lớp áo mỏng manh chẳng ngăn được nhiệt độ cơ thể truyền qua nhau khiến cô không thể nào làm ngơ. Mặt và tai cô càng lúc càng đỏ, nhưng sợ làm Khương Ngôn Hân thức giấc nên cô không dám động đậy, đành nằm im chịu trận sự giày vò ngọt ngào này.

Thực ra Khương Ngôn Hân đã tỉnh ngay khi Trần Vãn thức dậy. Cô cố tình không mở mắt để xem phản ứng của người này thế nào, không ngờ kết quả lại ngoài mong đợi.

Cô không ngờ Trần Vãn sẽ chạm vào mi mắt mình, và sau đó tim lại đập nhanh đến thế. Cánh tay phải của cô đặt ngay trên ngực trái của Trần Vãn nên cảm nhận rất rõ sự thay đổi nhịp tim của đối phương. Từ nãy đến giờ, tim Trần Vãn vẫn chưa bình ổn trở lại.

Khương Ngôn Hân đoán chắc tai Trần Vãn đang đỏ lựng lên rồi. Cô rất thích nhìn bộ dạng tai đỏ, tay chân luống cuống của Trần Vãn, nên quyết định mở mắt trêu chọc chị ấy một chút.

Khương Ngôn Hân cựa quậy nhẹ vài cái rồi từ từ mở mắt, nhìn Trần Vãn. Quả nhiên, tình hình còn nghiêm trọng hơn cô nghĩ. Không chỉ tai đỏ mà cả mặt Trần Vãn cũng đỏ bừng như say rượu.

Giả vờ như vừa tỉnh ngủ, Khương Ngôn Hân xoay người, đè hẳn lên người Trần Vãn. Trần Vãn vốn đang suy nghĩ lung tung, bị đè bất ngờ nên cả người cứng đờ.

Khương Ngôn Hân nín cười, nằm sấp trên người Trần Vãn, ngước mắt nhìn chị, cố ý hỏi: "Sao tai chị đỏ thế? Mặt cũng đỏ nữa, trong xe nóng quá à?"

Vừa nói, cô vừa ân cần đưa tay sờ trán, rồi thuận tay v**t v* má Trần Vãn. Lúc thu tay về, không biết vô tình hay cố ý, mu bàn tay cô lướt qua vành tai đỏ rực như sắp nhỏ máu của Trần Vãn.

Bị chạm vào điểm nhạy cảm, tai Trần Vãn giật nhẹ một cái. Cả người cô như muốn bốc cháy, thế mà Khương Ngôn Hân chẳng có ý định rời khỏi người cô, cứ nằm đó cười tủm tỉm nhìn cô.

Trần Vãn chỉ dám liếc nhìn Khương Ngôn Hân một cái rồi vội quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương. Cô cố nén cảm xúc lạ lùng trong lòng, gượng gạo đáp: "Chắc thế, để chị mở cửa thông gió, đúng là hơi nóng thật."

Khương Ngôn Hân mỉm cười gật đầu, có vẻ không định truy cứu thêm.

Trần Vãn thở phào nhẹ nhõm, chỉ mong Khương Ngôn Hân mau chóng rời khỏi người mình. Cô biết giờ mình đang đỏ như tôm luộc rồi.

Nhưng vừa mới thả lỏng một chút, bàn tay Khương Ngôn Hân lại di chuyển. Cô đặt tay lên ngực trái Trần Vãn, giả vờ vô tình cảm nhận nhịp tim đang đập thình thịch bên dưới. Tim Trần Vãn lại treo ngược lên. Cô sợ Khương Ngôn Hân phát hiện ra nhịp tim bất thường của mình. Mặt đỏ tai hồng còn đổ tại nóng được, chứ tim đập nhanh thì giải thích thế nào?

Trớ trêu thay, Khương Ngôn Hân dường như đã phát hiện ra, còn áp tai vào ngực cô để nghe cho rõ: "Tim đập nhanh thật đấy, để em nghe kỹ xem nào."

Trần Vãn nằm im chịu trận, cảm giác sắp bị Khương Ngôn Hân "trêu" đến hỏng người. Đã thế cô ấy còn vừa nghe vừa hỏi: "Nhanh quá, có chuyện gì thế?"

Trần Vãn cắn răng không trả lời, nhưng trong lòng gào thét: "Sao lại nhanh em không biết à? Xin em đấy, tha cho chị đi, xuống khỏi người chị đi, chị sắp không chịu nổi nữa rồi."

Lúc này Trần Vãn chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ mình có phải gái thẳng hay không nữa. Thẳng hay cong thì cũng sắp "gục" đến nơi rồi.

Nhưng ngay lập tức, cô lại lắc đầu tự nhủ. Khương Ngôn Hân có ý tốt quan tâm mình, sao mình lại có suy nghĩ đen tối với người ta được? Không nên, không nên!

Trần Vãn tự kiểm điểm bản thân, ấp úng trả lời câu hỏi của Khương Ngôn Hân: "Có thể do dậy sớm quá nên đói đến mức tụt huyết áp chăng?"

Khương Ngôn Hân gật gù ra chiều suy ngẫm, rồi ngẩng lên, mặt đối mặt với Trần Vãn ở khoảng cách cực gần, nhìn chằm chằm vào cô: "Đói à? Vậy sáng nay ăn gì đây?"

Trần Vãn nuốt nước bọt. Cô thầm cầu xin Khương Ngôn Hân, muốn bàn chuyện ăn sáng thì làm ơn xuống khỏi người cô rồi hẵng bàn được không? Cô thực sự không chịu nổi nữa rồi.

Trần Vãn không ngờ bản thân mình, một người kiếp trước không sợ trời không sợ đất, lại có lúc cảm thấy "bất lực" trước Khương Ngôn Hân thế này. Việc này còn khó hơn cả đánh nhau hay giết zombie gấp vạn lần.

Trong đầu Trần Vãn như có sóng thần, nhưng miệng vẫn ngoan ngoãn trả lời: "Lát nữa chị nấu cháo bát bảo nhé. Hay là chị dậy nấu luôn bây giờ đi, cũng hơi đói rồi."

Trần Vãn tự khen mình thông minh khi nghĩ ra cái cớ hợp lý để thoát thân.

Nhưng câu nói tiếp theo của Khương Ngôn Hân đã đập tan ảo tưởng của cô: "Bảo bối vẫn chưa dậy mà, chị nằm với em thêm lúc nữa đi. Mấy hôm nay quen ngủ trong lòng chị rồi."

Giọng nói của Khương Ngôn Hân mềm mại, mang theo chút nũng nịu khác hẳn vẻ lạnh lùng trước kia. Sự thay đổi này khiến lòng Trần Vãn mềm nhũn. Người ta chỉ muốn cô nằm cùng thêm một lúc thôi mà, những suy nghĩ kỳ quái trong đầu cô đều là do cô tự biên tự diễn, không thể trách Khương Ngôn Hân được. Nghĩ vậy, Trần Vãn không nỡ từ chối, đành đồng ý: "Được rồi, chúng ta ngủ thêm chút nữa, đợi Dương Dương dậy rồi nấu bữa sáng."

Khóe môi Khương Ngôn Hân cong lên đắc ý. Xem ra cô vẫn chưa chạm đến giới hạn chịu đựng của Trần Vãn. Tâm trạng cô càng thêm vui vẻ.

Chiến thuật "nước ấm nấu ếch" quả nhiên hiệu quả. Giờ đã là ôm nhau ngủ, vừa nãy cô còn sờ mặt, sờ trán, vuốt tai Trần Vãn. Đợi vài hôm nữa cô sẽ tiến thêm một bước thăm dò. Cứ từ từ từng bước một thế này, chẳng bao lâu nữa Trần Vãn sẽ thực sự trở thành vợ của cô.

Đến lúc đó, muốn sờ tai hay làm gì thì cứ đường đường chính chính mà làm, cần gì phải giả vờ vô tình nữa?

Chỉ là hiện tại, "bà xã" này ngây thơ quá, nhưng cô lại rất thích.

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:
Trần Vãn: Người ta tin tưởng mình như vậy, nằm trong lòng mình ngủ, sao mình có thể nghĩ bậy bạ được chứ!
Khương Ngôn Hân: Xe dã ngoại có hơi nhỏ không nhỉ? Sau này làm chuyện riêng tư với Trần Vãn có bất tiện không đây?
Nhóc con: Lại một ngày không được nằm giữa. (thở dài)
Hệ thống: Phụ nữ không thể nói mình "không được"!

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...