Khương Ngôn Hân lim dim mắt, thầm vui vẻ nghĩ đến viễn cảnh chinh phục được Trần Vãn.
Thấy Khương Ngôn Hân im lặng không nói gì, cũng không nhìn mình nữa, Trần Vãn mới dám thở phào nhẹ nhõm, nhịp tim dần trở lại bình thường.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng cô ngửi thấy mùi nho thoang thoảng trên người Khương Ngôn Hân. Kiếp trước cô rất thích ăn nho, mà từ khi xuyên đến thế giới này, đừng nói là nho, đến quả dại cũng chưa được nếm. Vì thế, cô không kìm được mà ghé sát lại hít hà vài hơi.
Khi đã bình tĩnh lại, đầu óc Trần Vãn bắt đầu hoạt động trở lại. Cô chợt nhận ra có điều không ổn. Rõ ràng tối qua cô nằm trong cùng cơ mà, sao sáng ra lại nằm giữa thế này? Nhóc con mới là người nằm giữa chứ?
Biết Khương Ngôn Hân chỉ đang giả vờ ngủ, Trần Vãn không kìm được tò mò hỏi: "Ngôn Hân, tối qua chị nằm trong cùng mà? Sao giờ Dương Dương lại nằm trong góc thế kia?"
Khương Ngôn Hân hé mắt, vẫn nằm sấp trong lòng Trần Vãn, nhướng mày hỏi ngược lại: "Muốn biết à?"
Trần Vãn hối hận ngay lập tức. Khương Ngôn Hân vừa mới yên được một lúc, cô lại tự mình chui đầu vào rọ. Phen này lại nguy to rồi.
Nhưng thấy Khương Ngôn Hân nhìn mình chằm chằm chờ đợi câu trả lời, cô đành gật đầu.
Khương Ngôn Hân nhìn biểu cảm của Trần Vãn đầy hứng thú, cười tủm tỉm: "Muốn biết thì gọi một tiếng bà xã nghe xem nào."
Tai Trần Vãn đỏ bừng. Cô biết ngay là không đơn giản mà!
Nhưng Khương Ngôn Hân đã nói thế rồi, không gọi cũng kỳ. Trần Vãn ngượng ngùng mở miệng: "Bà xã, chị muốn biết."
Nghe tiếng gọi ngọt ngào, mắt Khương Ngôn Hân sáng rực. Ngón tay cô nghịch ngợm vẽ vòng tròn trên cổ Trần Vãn khiến cô nhột nhạt. "Ngoan lắm. Muốn biết thì em nói cho nghe. Đương nhiên là do chị ngủ không ngoan, lăn qua người Dương Dương, rồi còn ôm em vào lòng ngủ nữa chứ."
Trần Vãn vừa xấu hổ vừa nhột, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo hơn lúc nãy. Cô tự nhận mình là người đứng đắn, làm gì có chuyện ôm người khác vào lòng ngủ!
"Thôi đi, lý do này chỉ lừa được Dương Dương thôi." Trần Vãn bĩu môi, rõ ràng không tin.
Khương Ngôn Hân rúc đầu vào ngực Trần Vãn cười rung người, một lúc sau mới dụi đầu làm nũng: "Không tin em à? Thôi được rồi, lý do khác nhé. Em sợ Dương Dương ngủ say lăn lung tung không an toàn nên chuyển con bé vào sát tường."
Trần Vãn hừ nhẹ một tiếng, vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Nhưng cô cũng chẳng nghĩ ra lý do nào khác. Chẳng lẽ Khương Ngôn Hân chuyển chỗ con là để ngủ với cô? Ý nghĩ này quá tự luyến rồi, người ta đang ngủ ngon lành, ai rảnh mà làm thế?
Thôi kệ, dù sao cũng ngủ xong rồi, nghĩ nhiều làm gì. Cô cũng chỉ thuận miệng hỏi cho biết thôi.
Nhưng Khương Ngôn Hân đâu dễ dàng buông tha cô. Cô chọc nhẹ vào ngực Trần Vãn: "Vừa nãy chị hừ em đấy à?"
Giọng điệu cô pha chút tủi thân, nhưng nghe giống làm nũng hơn.
Trần Vãn nhận ra điều đó nhưng lại nghĩ mình ảo tưởng. Khương Ngôn Hân mà lại làm nũng với cô sao?
Nghĩ mãi không ra, cô đành dùng giọng điệu ôn hòa giải thích: "Chị đâu có hừ em, vừa nãy cổ họng hơi khó chịu nên hắng giọng thôi, không có ý gì đâu."
Nghe giọng dỗ dành của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân thấy trong lòng ngọt ngào, lại dụi đầu vào ngực cô: "Thế còn tạm được. Chị mà dám hung dữ với em, em và Dương Dương sẽ nghỉ chơi với chị luôn."
Giọng điệu vẫn mềm mại như tơ, rõ ràng là đang làm nũng tiếp.
Tiếc thay Trần Vãn là "gái thẳng" chính hiệu, chẳng hiểu ý tứ sâu xa gì, chỉ theo bản năng dỗ dành: "Được rồi, chị nào dám hung dữ với em chứ?"
"Thế mới ngoan." Khương Ngôn Hân thì thầm trong lòng Trần Vãn, cô thích nghe Trần Vãn dỗ dành mình như thế này.
Đúng lúc Khương Ngôn Hân đang tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào thì nhóc con trong góc giường cựa mình tỉnh dậy. Bé dụi mắt nhìn mẹ và Mommy, cảm thấy có gì đó sai sai.
Bé ngồi dậy, gãi gãi mái tóc lởm chởm, ngơ ngác suy nghĩ. Phải mất nửa phút sau bé mới nhớ ra: Tối qua mình nằm giữa mẹ và Mommy mà! Sao giờ Mommy lại nằm giữa?
Đôi chân ngắn của bé đạp đạp chăn. Khương Ngôn Hân vốn không ngủ thật, thấy con tỉnh liền ngồi dậy vươn vai, cười hỏi: "Dậy rồi hả con yêu? Tối qua ngủ ngon không?"
Nhóc con gật đầu, nhưng vẫn không nén được tò mò: "Mẹ ơi, tối qua con nằm giữa mà, sao giờ Mommy lại nằm giữa thế ạ?"
Trần Vãn nhìn sang Khương Ngôn Hân. Vừa nãy cô bịa ra đủ lý do, cái sau nghe còn có lý một chút. Giờ xem em giải thích với con thế nào.
Khương Ngôn Hân mỉm cười với con, tỉnh bơ nói: "Tối qua Mommy ngủ không ngoan, lăn qua người con, thế là nằm luôn ở giữa đấy."
Nhóc con càng thêm nghi hoặc. Mommy to thế kia lăn qua người mình á? Thế mình không bị đau sao?
Trần Vãn phì cười. Hóa ra nhóc con đổi chỗ không phải lỗi của bé mà là lỗi của cô. Khương Ngôn Hân phủi tay sạch sẽ thật đấy.
Khương Ngôn Hân cũng buồn cười trước vẻ mặt đăm chiêu của con gái, bèn trèo qua người Trần Vãn, ngồi xuống cạnh con, ôm bé vào lòng dỗ dành: "Con đói chưa? Lát nữa Mommy nấu cháo bát bảo cho con ăn nhé. Giờ đi rửa mặt đã, rồi mẹ thưởng cho một viên kẹo, chịu không? Thưởng cho Dương Dương ngủ ngoan, không như Mommy, ngủ say là lăn lung tung."
Nghe thấy được thưởng kẹo, nhóc con quên ngay thắc mắc vừa nãy, dụi đầu vào lòng mẹ làm nũng: "Mẹ ơi ~ hôm nay con muốn ăn kẹo vị đào, con chưa được ăn vị đó bao giờ."
"Được rồi, đi rửa mặt sạch sẽ đã nhé." Khương Ngôn Hân bế con lên, nháy mắt đầy khiêu khích với Trần Vãn.
Trần Vãn cười lắc đầu. Cách chung sống hiện tại giữa cô và Khương Ngôn Hân thật lạ lùng, nhưng cô không ghét điều đó. So với lúc mới quen, khi Khương Ngôn Hân luôn đề phòng, thậm chí giấu dao trong người, thì bây giờ tốt hơn gấp vạn lần. Giờ em ấy còn nằm trong lòng cô nói cười vui vẻ thế này cơ mà.
Trần Vãn cũng đứng dậy xem tình hình Tần Kha. Thấy cô ấy vẫn ngủ, Trần Vãn sờ trán kiểm tra, may quá không sốt. Cô lấy 7 lon cháo bát bảo đổ vào nồi đun nóng.
Khi hai mẹ con rửa mặt xong đi ra thì cháo cũng vừa chín tới.
Trần Vãn đánh thức Tần Kha dậy ăn sáng và uống thuốc. Tần Kha tỉnh dậy vẫn còn hơi mơ màng, nhưng nhờ thuốc và tinh hạch nên người đỡ mệt hơn hôm qua.
Sau khi Tần Kha rửa mặt qua loa, Trần Vãn mới đi rửa mặt. Lúc cô quay ra, Khương Ngôn Hân đã múc cháo ra bát để sẵn trên bàn.
Trần Vãn ngồi cạnh Tần Kha, đối diện là Khương Ngôn Hân.
Ăn vài miếng cháo, cô hỏi Tần Kha: "Hôm nay cô thấy thế nào? Ăn xong nhớ uống thuốc nhé."
Tần Kha gật đầu cảm ơn: "Cảm ơn mọi người đã chăm sóc. Hôm nay tôi đỡ nhiều rồi. Có việc gì cần làm cô cứ bảo tôi."
Trần Vãn cười lắc đầu: "Không vội, cô cứ dưỡng thương cho khỏe đã."
Tần Kha khăng khăng: "Phải làm chút gì đó tôi mới thấy thoải mái. Hay để tôi lái xe cho? Trước đây tôi là đặc vụ, kỹ thuật lái xe cũng ổn, lại rành đường xá vùng này."
Trần Vãn suy nghĩ một chút rồi quyết định không giấu giếm: "Nói thế nào nhỉ, chiếc xe này thực ra là dị năng của tôi. Ngoài tôi ra, không ai lái được nó cả."
"Dị năng? Giống trong phim ấy hả?" Tần Kha tỏ vẻ hứng thú.
"Cũng gần như vậy, nhưng không hoành tráng như trong phim đâu. Cả những viên tinh hạch chúng ta ăn nữa, ngoài việc tăng cường thể chất, nó còn có thể giúp người thường tiến hóa thành dị năng giả. Tận thế mới bắt đầu, tôi nghĩ chưa nhiều người biết bí mật này đâu. Dù sao có ai dám bổ đầu zombie ra rồi ăn cái thứ bên trong chứ?"
Tần Kha gật đầu đồng tình. Đa số mọi người nhìn thấy zombie là chạy mất dép, ai dám đối đầu, nói gì đến chuyện ăn tinh hạch.
Nhưng Tần Kha thực sự muốn kiếm việc làm để đỡ nhớ đến người yêu. Tay cô bị thương không rửa bát nấu cơm được, nên cô chuyển sự chú ý sang mái tóc của nhóc con.
Mái tóc ngắn cũn cỡn, nham nhở như bị chó gặm trên cái đầu nhỏ xinh. Tần Kha quay sang hỏi Trần Vãn: "Có kéo không? Tôi sửa lại tóc cho Dương Dương một chút, để thế này bao giờ mới buộc được tóc đuôi gà."
Nhóc con nghe thấy thế thì mắt sáng rực. Mỗi lần rửa mặt bé đều thấy tóc mình chỗ dài chỗ ngắn, nhưng không dám nói với mẹ vì chuyện cắt tóc vẫn là nỗi ám ảnh.
Lần đó Mommy mặc kệ bé khóc lóc, túm lấy chỏm tóc của bé cắt phăng đi. Bé sợ Mommy vứt bỏ nên không dám phản kháng, đành chịu đựng mái tóc nham nhở đến giờ. Giờ nghe dì nói có thể sửa lại tóc, bé nhìn Tần Kha rồi lại nhìn mẹ đầy mong chờ.
"Có chứ. Cô biết cắt tóc à? Tôi và Ngôn Hân sợ cắt hỏng nên không dám động vào. Nếu cô biết thì sửa giúp con bé với." Trần Vãn cười nói.
"Hồi còn làm nhiệm vụ, có khi ở trong rừng cả tháng trời, chúng tôi toàn tự cắt tóc cho nhau nên quen tay. Sau này tóc tai của mọi người cứ để tôi lo." Tần Kha mỉm cười.
"Dương Dương, lát nữa để dì sửa tóc cho con nhé? Tóc dài ra là buộc được đuôi gà xinh lắm đấy." Trần Vãn dỗ dành con.
Nhóc con gật đầu lia lịa, bé cũng muốn buộc tóc xinh!
Ăn sáng xong, Trần Vãn lấy kéo và lược đưa cho Tần Kha. Tần Kha bế nhóc con ngồi lên bàn ăn để tiện thao tác.
Dưới bàn tay khéo léo của Tần Kha, mái tóc lởm chởm dần trở nên gọn gàng. Cái đầu nhỏ của nhóc con giờ tròn xoe như quả bóng, trông cực kỳ đáng yêu.
Tần Kha hài lòng với tác phẩm của mình, bế nhóc con vào nhà tắm soi gương.
Nhóc con reo lên thích thú: "Dì cắt đẹp quá ~"
Thấy bé vui vẻ, Tần Kha cũng cười theo.
