Xuyên Thành Đất Hoang Trong Văn Tra A

Chương 47



Trần Vãn bế nhóc con ra khỏi nhà tắm, thấy Khương Ngôn Hân đang ngồi đọc sách chờ hai người.

Cô đặt bé con lên giường, cho bé nằm giữa, rồi nằm xuống bên phải nhóc con.

Khương Ngôn Hân cũng đi tắm rửa sạch sẽ, trở ra thấy Trần Vãn đã sắp xếp chỗ ngủ xong xuôi, cười nhẹ lắc đầu.

Thấy mẹ ra, nhóc con lập tức làm nũng: "Mẹ ơi, cùng nghe chuyện với con đi."

"Được rồi, chúng ta cùng nghe Mommy kể chuyện nhé." Khương Ngôn Hân nói xong, dịch người sát vào nhóc con, ánh mắt mong chờ nhìn Trần Vãn.

Tai Trần Vãn đỏ lên. Sao cô cứ cảm thấy Khương Ngôn Hân đang trêu mình thế nhỉ?

Nhưng chưa kịp nghĩ ngợi gì thêm, tiểu yêu tinh bên cạnh đã nắm lấy tay cô lắc lắc: "Mommy ơi, kể chuyện đi mà."

"Được rồi, Mommy kể ngay đây. Trong khu rừng nọ có gia đình sóc con..." Trần Vãn làm sao cưỡng lại được sự nũng nịu của con gái, bắt đầu kể chuyện.

Ánh mắt Khương Ngôn Hân dịu dàng nhìn con gái rồi lại nhìn Trần Vãn, thầm nghĩ giá như cuộc sống cứ mãi êm đềm thế này thì tốt biết bao.

Nhóc con vừa nghe chuyện, vừa được mẹ xoa bụng, dễ chịu đến mức lim dim mắt.

Có lẽ do giọng kể chuyện của Trần Vãn đêm nay quá đỗi dịu dàng, hoặc do bàn tay ấm áp của mẹ quá dễ chịu, nhóc con mới nghe được hai câu chuyện đã lăn ra ngủ.

Trần Vãn buồn cười nhìn con gái ngủ say sưa, kéo chăn đắp cho bé rồi cũng định nằm xuống ngủ thì nghe thấy tiếng Khương Ngôn Hân gọi.

"Bà xã, ngủ sớm thế?"

Trần Vãn khựng lại, quay sang nhìn Khương Ngôn Hân, thấp giọng đáp: "Dương Dương ngủ rồi, cũng chẳng còn việc gì làm, chúng ta ngủ sớm đi."

Mắt Khương Ngôn Hân sáng lên, cười khẽ nói: "Còn nhiều việc để làm lắm, chị sang đây ngủ với em."

Trần Vãn nhìn nhóc con đang nằm giữa, tìm cớ từ chối: "Hả? Dương Dương ngủ ngoài rìa không tốt đâu, chị sợ con ngã xuống đất."

Khương Ngôn Hân liếc nhìn Trần Vãn: "Lấy cái chăn nhỏ trong tủ gấp lại chèn ở mép giường là được. Dương Dương ngủ ngoan lắm, chẳng bao giờ lăn lộn đâu."

Thấy Trần Vãn vẫn chần chừ, nụ cười trên môi Khương Ngôn Hân tắt hẳn, cô nhắm mắt lại, lạnh lùng nói: "Chị không muốn ngủ cùng em thì thôi vậy."

Nói xong, cô im lặng, nhắm mắt như thể đã ngủ thật.

Thấy Khương Ngôn Hân giận, Trần Vãn rụt rè gọi nhỏ: "Bà xã?"

Không thấy Khương Ngôn Hân phản ứng, Trần Vãn biết cô ấy giận thật rồi. Cô vội vàng lấy cái chăn nhỏ trong tủ ra gấp lại, chèn ở mép giường để chắn cho nhóc con.

Xong xuôi, Trần Vãn nhìn Khương Ngôn Hân đang cau mày, nhẹ nhàng bế nhóc con dịch sang một bên, kê lại gối cho bé ngủ tiếp. Cô vuốt lại tóc, do dự một chút rồi tiến về phía Khương Ngôn Hân.

Đến nơi, Trần Vãn vẫn lúng túng không biết làm sao. Cô chọc giận người ta rồi, nhưng lại chẳng biết dỗ dành thế nào. Đắn đo vài giây, cô xoa xoa tay, dè dặt vén chăn của Khương Ngôn Hân lên. Thấy cô ấy vẫn nằm im thin thít, Trần Vãn đánh liều nằm nghiêng xuống bên cạnh, ép sát vào người Khương Ngôn Hân vì chỗ trống còn lại rất hẹp.

Thấy mình nằm sát sạt mà Khương Ngôn Hân vẫn không phản ứng, Trần Vãn rón rén đặt tay lên eo cô ấy. Khương Ngôn Hân khẽ nhích người vào trong một chút, nhường thêm chỗ cho Trần Vãn, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền không thèm để ý.

Trần Vãn đoán mình làm đúng ý vợ rồi, cánh tay ôm eo Khương Ngôn Hân siết chặt hơn một chút. Tay kia chống lên nệm, ghé sát vào tai cô ấy thủ thỉ: "Bà xã? Em đừng giận, chị đâu có không muốn ngủ cùng em. Chị ôm em ngủ nhé?"

Vừa nói, Trần Vãn vừa quan sát sắc mặt Khương Ngôn Hân xem lời dỗ dành có tác dụng không.

Khương Ngôn Hân hừ nhẹ một tiếng, vẫn không mở mắt.

Trần Vãn mừng thầm, chịu hừ một tiếng là tốt hơn im lặng rồi. Cô tiếp tục dỗ dành: "Chị sai rồi, sau này không cần em nhắc, ngày nào chị cũng ôm em ngủ. Làm gì khác cũng được, miễn là em đừng giận. Bà xã? Em nói gì với chị đi mà."

Nằm quay lưng lại, Khương Ngôn Hân được dỗ dành đến mức trong lòng nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng. Cô thích nghe giọng nói dịu dàng pha chút tủi thân của Trần Vãn. Nhưng nghĩ lại cũng không nên làm khó người ta quá, cô bèn lên tiếng: "Ừ, biết sai rồi à?"

Thấy Khương Ngôn Hân chịu nói chuyện, Trần Vãn vui mừng đáp ngay: "Biết rồi, lần sau chị sẽ nghe lời."

Khương Ngôn Hân vẫn nằm nghiêng, không mở mắt, cố nén nụ cười nơi khóe môi. Trần Vãn của cô ngoan thật, tính tình lại tốt, biết nhận sai vô điều kiện. Càng nghĩ, lòng cô càng ngứa ngáy như bị mèo cào.

Cô tiếp tục hỏi: "Bài học lúc nãy chị đã thuộc chưa? Làm tốt thì em sẽ xem xét tha thứ cho."

Trần Vãn mím môi, nhớ lại nụ hôn nóng bỏng trên má lúc nãy, tai lại đỏ bừng. Cô nhìn sườn mặt trắng nõn của Khương Ngôn Hân, vừa sợ hôn chậm làm cô ấy giận, lại sợ mình hiểu sai ý mang tiếng lợi dụng, cứ ngẩn ngơ không biết làm sao.

Đợi mãi không thấy động tĩnh gì, Khương Ngôn Hân nhíu mày thúc giục: "Sao thế? Vẫn chưa thuộc bài à? Chị chẳng bảo mình rất 'A' sao?"

"Chị biết mà." Trần Vãn vội biện minh. Cô rất 'A' đấy nhé!

Thấy Khương Ngôn Hân không mở mắt, Trần Vãn đỡ căng thẳng hơn. Cô cúi đầu, ghé sát môi vào má Khương Ngôn Hân, hôn nhẹ một cái rồi rụt lại ngay như bị bỏng. Cô đỏ mặt nhìn biểu cảm của Khương Ngôn Hân, dè dặt hỏi: "Bà xã, xong rồi."

Khương Ngôn Hân suýt bật cười, nhưng vẫn cố nghiêm mặt chê bai: "Chị là khúc gỗ à? Em bảo một cái là làm đúng một cái, miễn cưỡng thế sao? Chị không thích em đến thế à?"

Thấy Khương Ngôn Hân vẫn chưa hài lòng, Trần Vãn vội vàng dỗ dành: "Thích, thích chứ. Chị sợ hôn nhiều em lại giận."

Thấy Khương Ngôn Hân im lặng, Trần Vãn lại rón rén ghé sát, hôn nhẹ lên má cô ấy thêm cái nữa. Nhớ lại lời trách móc vừa rồi, cô không dám lơ là, hôn liên tiếp thêm hai cái nữa mới dám dừng lại. Khương Ngôn Hân thì chẳng sao, nhưng bản thân cô hôn xong thì người nóng ran, thở cũng gấp gáp hơn.

Cảm nhận được sự bối rối của Trần Vãn, Khương Ngôn Hân nghĩ hôn mấy cái cũng tạm ổn rồi, không trêu nữa kẻo cháy nhà. Cô xoay người lại, thấy Trần Vãn không chỉ mặt và tai đỏ bừng, mà cả cổ và ngực cũng ửng hồng một mảng.

Không ngờ mình trêu chọc Trần Vãn đến mức này, Khương Ngôn Hân cười tít mắt, vòng tay ôm cổ Trần Vãn: "Thế còn tạm được. Lần sau cấm bắt nạt em nữa nhé."

Trần Vãn nhìn Khương Ngôn Hân với ánh mắt khó hiểu. Cô cứ cảm thấy người bị bắt nạt là mình mới đúng, nhưng nào dám cãi, chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu: "Ừ, không có lần sau đâu."

Khương Ngôn Hân rất hưởng thụ sự nuông chiều này, nhưng nằm nghiêng thế này mỏi quá, bèn rúc đầu vào ngực Trần Vãn nũng nịu: "Chị nằm ngửa ra đi, ôm thế này không thoải mái."

"Được." Trần Vãn vội vàng nằm ngửa ra, để Khương Ngôn Hân gối đầu lên ngực mình.

Khương Ngôn Hân lười biếng dựa vào người Trần Vãn, thấy mặt và tai cô ấy vẫn chưa hết đỏ, bèn cười ghé sát mặt lại.

Trần Vãn chỉ dám liếc nhìn một cái rồi vội quay đi, khoảng cách quá gần, chỉ cần ngước mắt lên là chạm phải ánh nhìn của Khương Ngôn Hân.

Khương Ngôn Hân đương nhiên nhận ra Trần Vãn đang tránh né, bèn đưa tay nhéo tai cô trêu chọc: "Bà xã, sao chị không nhìn em?"

Nói xong, cô chớp chớp đôi mắt long lanh nhìn chằm chằm Trần Vãn, ý bảo: Chị không nhìn em thì em nhìn chị vậy.

Trần Vãn không cưỡng lại được ánh mắt nóng bỏng ấy, đành quay lại nhìn Khương Ngôn Hân. Thấy cô ngoan ngoãn như vậy, nụ cười trên môi Khương Ngôn Hân càng rạng rỡ. Dưới ánh nhìn chăm chú của Trần Vãn, cô áp môi lên má người kia một cách đầy chiếm hữu, khiến nhịp thở vốn đã rối loạn của Trần Vãn càng thêm dồn dập.

Trêu chọc xong, Khương Ngôn Hân nằm cười khúc khích trong lòng Trần Vãn. Cô cảm thấy nếu làm quá trớn thêm chút nữa, chắc Trần Vãn bốc hỏa mất.

Thấy mặt và tai Trần Vãn vẫn đỏ lựng, Khương Ngôn Hân nghĩ tối nay thế là đủ rồi, đừng trêu quá kẻo hỏng chuyện. Cô tìm một tư thế thoải mái trong lòng Trần Vãn, nhắm mắt lại, dịu dàng ra lệnh: "Bà xã, em buồn ngủ rồi, tắt đèn ngủ thôi."

Nghe vậy, Trần Vãn thở phào nhẹ nhõm như được đại xá. Cô sắp bị Khương Ngôn Hân làm cho phát điên rồi. "Được."

Vừa đáp, Trần Vãn vừa với tay tắt đèn ngủ đầu giường. Căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo, Trần Vãn thả lỏng cơ thể một chút. Nhưng ngay giây sau, người trong lòng lại cử động khiến tim cô lại treo ngược lên cành cây.

Khương Ngôn Hân ngẩng đầu lên, dường như nhớ ra điều gì, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má Trần Vãn, thủ thỉ: "Bà xã, ngủ ngon."

Tim Trần Vãn như bị ai đó bóp chặt. Cô cảm thấy mình thực sự bị Khương Ngôn Hân nắm thóp rồi. Trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào chưa từng có. Chưa ai từng dựa vào lòng cô, hôn lên má cô và chúc ngủ ngon như thế này.

Mượn bóng tối che giấu, Trần Vãn cố gắng bình ổn tâm trạng, nén sự xấu hổ, cúi đầu hôn đáp lại.

Khương Ngôn Hân không mong đợi Trần Vãn sẽ chủ động, cô đã chuẩn bị ngủ rồi thì cảm nhận được sự mềm mại trên má. Chỉ là một cái chạm nhẹ rồi rời đi ngay, nhưng cô biết đó là Trần Vãn. Tiếp đó là giọng nói dịu dàng vang lên bên tai: "Bà xã, ngủ ngon."

Tiếng "bà xã" này khiến tâm trạng Khương Ngôn Hân vui vẻ hơn gấp bội. Trong bóng đêm, cô cười tít mắt, dụi đầu vào ngực Trần Vãn, khẽ nói: "Trần Vãn, chị ngoan thật đấy."

Vốn định đi ngủ, nhưng hành động của Trần Vãn khiến cô lại muốn "ăn sạch" Alpha bên cạnh ngay lập tức. Nhưng nghĩ đến việc Trần Vãn hay xấu hổ, cô đành nằm im chịu trận.

Hôn xong, tai Trần Vãn nóng bừng, má Khương Ngôn Hân thì mềm mại. Trần Vãn tự hỏi liệu sau này mỗi ngày cô có được hôn như thế này không? Dù sao chào buổi sáng, chúc ngủ ngon cũng là phép lịch sự, lúc đó hôn một cái chắc em ấy không giận đâu nhỉ?

--------------------

Tác giả có lời muốn nói:
Trần Vãn: Sau này có thể mượn cớ chào buổi sáng, chúc ngủ ngon để hôn vợ rồi.
Khương Ngôn Hân: Sắp không nhịn nổi nữa rồi, làm sao đây?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...