Xuyên Thành Đất Hoang Trong Văn Tra A

Chương 48



Sáu giờ sáng, Trần Vãn đã tỉnh dậy. Nhìn Khương Ngôn Hân trong lòng vẫn đang say giấc, còn nhóc con bên cạnh thì đã đổi tư thế, nằm ngủ ngon lành trên giường.

Ánh mắt Trần Vãn dịu dàng ngắm nhìn một lớn một nhỏ bên cạnh, rồi dừng lại thật lâu trên gương mặt Khương Ngôn Hân. Không biết nghĩ đến điều gì, vành tai Trần Vãn dần ửng hồng. Cô nhẹ nhàng áp môi lên má Khương Ngôn Hân, chỉ khẽ chạm một cái rồi nhanh chóng rời đi.

Chỉ một hành động nhỏ nhoi ấy cũng khiến tim Trần Vãn đập nhanh hơn. Cô hít sâu vài hơi, cẩn thận đặt Khương Ngôn Hân xuống giường nằm thoải mái, rồi mới rón rén đứng dậy.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, thấy hai mẹ con vẫn còn ngủ, Trần Vãn ra khỏi phòng ngủ để họ ngủ thêm một lát.

Bên ngoài, Tần Kha cũng đã dậy sớm, đang đun nước pha cháo yến mạch.

"Cô dậy sớm thế." Trần Vãn vừa nâng tấm thép bảo vệ xe lên, vừa chào hỏi Tần Kha.

"Ừ, đồng hồ sinh học mấy năm nay quen rồi, sáng nào cũng dậy tầm này. Hôm nay tôi thấy khỏe hơn nhiều, cảm giác có thể xuống xe chạy bộ năm cây số ấy chứ." Tần Kha nói với vẻ mặt nhẹ nhõm, sắc mặt đã hồng hào hơn hẳn so với vẻ nhợt nhạt mấy ngày trước.

Trần Vãn cười đáp: "Cũng phải, thói quen bao năm rồi mà."

Bản thân cô cũng vậy, thời còn ở đội đặc nhiệm, sáng nào cũng phải dậy sớm tập luyện, chẳng cần chuông báo thức cũng tự tỉnh đúng giờ.

Tần Kha giúp Trần Vãn pha một bát cháo yến mạch, hai người ngồi ở bàn ăn ăn sáng.

"Hôm nay có kế hoạch gì không? Chúng ta tiếp tục đi về phía thành phố Phủ Nam à?" Tần Kha hỏi. Cô thấy mình khỏe hơn nên muốn giúp đỡ Trần Vãn nhiều hơn.

"Lát nữa chúng ta xuống đường cao tốc một chuyến, tìm xem có trung tâm thương mại lớn nào không để bổ sung vật tư. Thức ăn, quần áo, giày dép, chăn ga gối đệm... cái gì lấy được thì lấy hết. Trong tận thế, những thứ này chỉ càng ngày càng ít đi thôi." Trần Vãn trả lời.

"Được, vậy chúng ta cùng đi."

Đúng lúc hai người đang nói chuyện thì cửa phòng ngủ mở ra. Khương Ngôn Hân với vẻ mặt phụng phịu bước ra tìm Trần Vãn. Vốn định sáng dậy sẽ ôm chị ấy thêm một lúc, ai ngờ mở mắt ra đã chẳng thấy người đâu.

Nhóc con thì vẫn ngủ say sưa, đổi sang tư thế nằm nghiêng, ngực phập phồng đều đều. Khương Ngôn Hân không nỡ gọi con dậy, để bé ngủ thêm chút nữa.

Ra ngoài thấy Trần Vãn và Tần Kha đang vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ, Khương Ngôn Hân cũng đi tới.

Trần Vãn thấy cô đi ra liền nói: "Chào buổi sáng, chị pha cho em bát cháo yến mạch rồi đấy, em ngồi xuống ăn đi."

Khương Ngôn Hân liếc nhìn Trần Vãn, nhưng vì có Tần Kha ở đó nên không nói gì, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế sofa.

"Của em đây." Trần Vãn đặt bát cháo trước mặt Khương Ngôn Hân, tiếp tục nói về kế hoạch hôm nay: "Lát nữa chúng ta xuống đường cao tốc tìm siêu thị kiếm thêm vật tư. Sau đó trên đường đi hạn chế dừng lại quá lâu ở các trạm xăng, phải nhanh chóng đến thành phố Phủ Nam."

Thấy Trần Vãn bàn chuyện chính sự, Khương Ngôn Hân gật đầu đồng ý: "Em đi cùng hai người, ba người phối hợp sẽ tốt hơn."

"Được. Lát nữa dỗ dành Dương Dương nhé, để con bé ở lại trong xe chờ chúng ta." Trần Vãn nói. Đi tìm vật tư thì càng đông càng tốt, chỉ là phải để nhóc con ở lại một mình một lúc.

Đến khi ba người lớn ăn xong và tiêu thụ hết số tinh hạch của ngày hôm nay, nhóc con trong phòng ngủ mới lờ mờ tỉnh dậy. Dụi mắt không thấy mẹ và Mommy đâu, bé tụt xuống giường, tìm đôi giày nhỏ của mình, hì hục xỏ vào rồi lạch bạch chạy đi tìm mọi người.

Vừa đi bé vừa gọi: "Mẹ ơi, Mommy ơi, dì ơi ~"

Nhóc con gọi đủ tên cả ba người lớn trong xe, không bỏ sót ai.

Trần Vãn đã nhìn thấy bé từ xa, đứng dậy bế bổng con lên: "Dậy rồi hả con yêu? Ngủ có ngon không?"

"Ngon ạ. Mommy, con đói." Nhóc con dụi đầu vào người Trần Vãn làm nũng.

Trần Vãn bế con đi rửa mặt, còn Khương Ngôn Hân thì pha sẵn cháo yến mạch cho bé, đặt lên bàn chờ con ra ăn.

Trần Vãn đặt nhóc con ngồi cạnh Khương Ngôn Hân trên ghế sofa để ăn sáng, còn mình thì ngồi cạnh Tần Kha.

Tiểu gia hỏa đói thật, tự xúc ăn thun thút. Thấy con ăn ngon miệng, Trần Vãn quyết định nói cho bé biết kế hoạch lát nữa: "Dương Dương này, lát nữa Mommy, mẹ và dì sẽ xuống xe đi tìm thêm đồ ăn ngon. Con ngoan ngoãn ở lại trong xe đợi mọi người nhé? Chúng ta sẽ về nhanh thôi."

Nghe thấy Mommy và mọi người lại bỏ mình ở lại, nhóc con bĩu môi, nhìn sang Tần Kha: "Dì cũng đi ạ?"

Thực ra bé hơi sợ, trước đây chỉ có mẹ và Mommy đi thôi. Bé muốn có một người ở lại với mình.

Trần Vãn chưa kịp trả lời thì Tần Kha đã lên tiếng: "Dì cũng phải đi giúp chứ. Chúng ta đông người thế này, cần nhiều đồ ăn lắm. Nếu không đi tìm thì mấy hôm nữa sẽ hết đồ ăn, cả nhà sẽ bị đói đấy. Con ngoan đợi dì, dì sẽ tìm đồ chơi về cho con nhé?"

Nhóc con từng nếm mùi đói khát nên nghe Tần Kha dọa hết đồ ăn thì sợ ngay: "Con không muốn đói bụng đâu. Vậy dì đi đi ạ, con sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi mọi người cùng bạn Bò."

Nhóc con nhìn ba người lớn với ánh mắt hiểu chuyện.

Trần Vãn nhìn Tần Kha, không ngờ cô ấy lại biết cách dỗ trẻ con như vậy. Thực ra đồ ăn dự trữ của họ còn rất nhiều, làm sao mà đói được. Nhưng đánh trúng tim đen sợ đói của nhóc con là hiệu quả nhất.

Trần Vãn hùa theo: "Yên tâm, chúng ta sẽ tìm thật nhiều đồ ăn ngon, không để con đói đâu. Tin tưởng Mommy nhé."

Nhóc con thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn trân trọng từng miếng cháo trong bát, ăn một cách ngon lành.

Đợi con ăn hết bát cháo nhỏ, Khương Ngôn Hân xoa cái bụng tròn vo của bé, cười hỏi: "Bụng căng tròn thế này là no rồi đúng không?"

"Vâng ạ. Mẹ ơi, con không muốn bị đói đâu." Nhóc con rúc vào lòng Khương Ngôn Hân làm nũng, giọng nói ỉu xìu.

Biết con lo lắng chuyện hết đồ ăn vì ám ảnh quá khứ, Khương Ngôn Hân vội an ủi: "Sẽ không đâu, có Mommy ở đây mà. Mommy lợi hại lắm đúng không?"

Nhóc con ngẩng đầu nhìn mẹ, nhớ lại từ khi Mommy thay đổi, bụng bé lúc nào cũng no căng, liền gật đầu lia lịa: "Lợi hại! Mommy lợi hại nhất."

Nghe con gái khen, Trần Vãn cười tươi rói, đón lấy bé từ tay Khương Ngôn Hân, tung hứng vài cái: "Yên tâm, Mommy sẽ không để con đói đâu. Sẽ mang thật nhiều đồ ăn ngon về cho con. À đúng rồi, hôm nay chưa phát kẹo cho con nhỉ."

Nói rồi, Trần Vãn lấy ra 10 viên tinh hạch đặt vào hai bàn tay nhỏ xíu của con. Nhìn thấy "kẹo", mắt nhóc con sáng rực, nỗi lo sợ đói khát bay biến đâu mất. Bé tụt xuống đất, lắc lư chạy về phía ghế sofa để ăn kẹo. Trần Vãn buồn cười bế bé đặt lên ghế.

Nhóc con cẩn thận xếp 10 viên tinh hạch lên bàn, dùng tay vây quanh như sợ mất, đôi mắt chăm chú nhìn những viên đá lấp lánh.

Ba người lớn nhìn bộ dạng đáng yêu của bé mà không nhịn được cười. Tiểu gia hỏa bốc từng viên bỏ vào miệng, ăn ngon lành như đang thưởng thức món cao lương mỹ vị.

Trần Vãn chơi với con một lúc thì đã gần tám giờ. Cô dặn dò Khương Ngôn Hân và Tần Kha thắt dây an toàn, rồi ngồi vào ghế lái, cho xe xuất phát.

Trên đường cao tốc khá vắng vẻ, zombie cũng không nhiều. Đến lối ra, thường thì nơi này sẽ bị tắc nghẽn bởi hàng dài xe cộ bỏ hoang, biến thành cái bẫy chết người nếu có zombie vây quanh.

Trần Vãn chỉ suy nghĩ một chút, rồi điều khiển cánh tay máy phía trước xe hoạt động. Cánh tay máy to lớn gạt phăng những chiếc xe con chắn đường sang một bên, mở ra lối đi cho xe dã ngoại.

Không ngờ cánh tay máy lại linh hoạt đến thế, Trần Vãn nhấn ga, kết hợp sức đẩy của cánh tay máy để dọn đường. Bình thường phải mất mười mấy phút mới qua được trạm thu phí, lần này chỉ tốn chưa đầy mười phút. Đám zombie lảng vảng định tiếp cận đều bị cánh tay máy tóm gọn ném đi xa tít.

Ra khỏi đường cao tốc, Trần Vãn nhìn biển báo, xác định họ đang ở khu phát triển phía nam thành phố Ngụy Bắc.

Hai bên đường là những tòa nhà đang xây dở, đường sá còn rất mới, zombie cũng thưa thớt. Trần Vãn đoán đây là khu đô thị mới, khả năng tìm được cửa hàng sầm uất là rất thấp.

Quả nhiên, chạy một đoạn dài mà hai bên đường chẳng có cửa hàng nào. Hy vọng duy nhất là tìm được siêu thị lớn gần đây, nếu không họ sẽ phải đi tiếp vào khu phố cũ mới có nhiều vật tư.

May mắn thay, đi thêm mười mấy phút nữa, những tòa nhà cao tầng bắt đầu xuất hiện, zombie trên đường cũng đông hơn.

Trần Vãn nhìn thấy một ngân hàng, bên cạnh là vài quán ăn, và quan trọng hơn là lối vào của một trung tâm thương mại tổng hợp, có cả siêu thị dưới lòng đất. Cô thở phào nhẹ nhõm. Nếu ở đây tìm được đồ thì đỡ phải lái xe vào khu phố cũ nguy hiểm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...