Xuyên Thành Một Kẻ Ngốc - Thất Nguyệt Ngạn

Chương 136



Khâu Lương thấy ánh mắt nàng dán chặt vào phía sau lưng mình, sực nhận ra điều gì đó, vội đưa tay ra sau sờ đôi cánh, nhưng lại sờ vào khoảng không.

"Thu lại được rồi!" Khâu Lương không dám tin mà thốt lên.

Đôi cánh này đến đột ngột, biến mất cũng thật kỳ lạ, chỉ là không biết sau này có xuất hiện lại nữa không, cô nghĩ thầm đầy lo sợ.

"Đúng vậy, đôi cánh của ngươi biến mất rồi." Tống Kiến Sương gật đầu, gương mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Vừa rồi tâm cảnh của ngươi thế nào, ngươi đã nghĩ đến điều gì?"

Trực giác mách bảo nàng rằng, chìa khóa khiến đôi cánh biến mất nằm ở chính bản thân Khâu Lương, không liên quan gì đến ngoại vật.

Đã nghĩ đến điều gì sao?

Khâu Lương nhíu mày, cô không muốn Tống Kiến Sương vì mình mà mạo hiểm, cũng không nỡ để nàng bị thương. Vừa rồi trong lòng cô chỉ hận không thể chặt phắt đôi cánh này đi cho rảnh nợ.

Chẳng lẽ hướng nỗ lực trước đây của cô đã sai rồi? Trước đây cô toàn ở trong lòng cầu xin đôi cánh mau biến mất, cầu trời khấn Phật đủ kiểu, còn vừa nãy thì...

Khâu Lương tâm niệm khẽ động, tập trung tinh thần thầm niệm: Cánh đâu, cút ra đây cho ta!

Đôi cánh quả nhiên vọt ra.

Cô lại tập trung thầm niệm: Mau biến mất ngay, bằng không ta thiến ngươi!

Đôi cánh lập tức tan biến không dấu vết.

Khâu Lương: "!!!"

(người dịch: "???")

Giỏi thật đấy, cô đúng là đã nỗ lực sai hướng rồi, cái đôi cánh này thuộc loại "ưa nặng không ưa nhẹ", thích ăn đòn chứ không thích ăn kẹo mà.

Tống Kiến Sương vẫn im lặng quan sát, thấy Khâu Lương dường như đã nắm được bí quyết, có thể thu phóng tự như, nàng bất giác mỉm cười: "Được rồi, mau vào cung đi thôi."

Nàng cũng không biết phía Văn An Công chúa liệu có ứng phó nổi hay không.

Trong cung, Thư công công vừa mới đến cửa Ngự thư phòng đã quỳ thụp xuống đất, vừa lăn vừa bò mà gào khóc: "Bệ hạ, bệ hạ ơi! Lão nô suýt chút nữa là không còn mạng để quay về kiến giá rồi... Mụ phụ nhân đó còn dùng kiếm ép lão nô im miệng... Bọn họ đây là kháng chỉ bất tuân đó bệ hạ!"

Huệ An Đế nghe lão nói một tràng lộn xộn, lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt đảo qua những người có mặt. Trang Hàm hoảng hốt bất an, Tống Vân Đàm mặt không đổi sắc, Văn An Công chúa cũng nhíu mày theo.

"Văn An--" Huệ An Đế chậm rãi lên tiếng, ngữ khí không rõ buồn vui, "Chuyện này con thấy sao?"

Văn An Công chúa bình tĩnh đáp: "Khởi bẩm phụ hoàng, nhi thần thiết nghĩ nếu chỉ nghe lời từ một phía thì e là có phần phiến diện. Khâu Lương tuy là di cô của Khâu Minh Đoan nhưng từ nhỏ lớn lên ở nơi thôn dã, lại là người trong huyền môn, đôi khi khó tránh khỏi lễ nghi không chu tất. Còn Tống Kiến Sương với tư cách là vị hôn thê của cô ấy, trong lúc tình thế cấp bách mà ra sức che chở cũng là lẽ thường tình. Xin phụ hoàng triệu Tống Kiến Sương vào cung đối chất, đến lúc đó đúng sai ra sao tự khắc sẽ rõ."

"Điện hạ nói vậy là ý gì, lão nô mà lại đi nói dối sao? Con bé Tống Kiến Sương kia..."

"Câm miệng. Truyền Tống Kiến Sương vào cung kiến giá." Huệ An Đế ngắt lời Thư công công, ném cho lão một ánh mắt mất kiên nhẫn.

Thư công công trong lòng kinh hãi, không dám hó hé thêm lời nào nữa.

Xem ra bệ hạ ngày càng sủng tín Văn An Công chúa, đây cũng là chuyện tốt... Huệ An Đế trầm tư. Tiểu Thư tử theo sát bên ông nửa đời người, chắc chắn sẽ không nói dối, nghĩa là Tống Kiến Sương thật sự đã kháng chỉ. Ông không để lộ dấu vết liếc nhìn con gái, rồi thong thả nhắm mắt lại.

Giang sơn này sớm muộn gì cũng phải giao vào tay con gái thôi, đặc biệt là sau khi trúng độc, ông dần cảm thấy lực bất tòng tâm. Huệ An Đế khẽ thở dài trong lòng, đã dự định sẽ giơ cao đánh khẽ chuyện này.

Thời gian chờ đợi không quá dài, bởi vì thánh chỉ vừa mới soạn xong thì bên ngoài đã có người báo: Tống Kiến Sương và Khâu Lương xin cầu kiến.

Khâu Lương cầm yêu bài của Công chúa phủ, đi thẳng một mạch đến ngoài Ngự thư phòng. Huệ An Đế phất tay, ra hiệu cho bọn họ vào.

Khâu Lương cùng Tống Kiến Sương đồng loạt quỳ xuống hành lễ, nhưng Huệ An Đế mãi vẫn không cho bọn họ đứng lên.

"Phụ hoàng?" Văn An Công chúa nhìn Huệ An Đế đang cụp mắt im lặng, khẽ gọi một tiếng.

Huệ An Đế sực tỉnh, hờ hững nói: "Bình thân đi. Khâu ái khanh, ngươi làm sao kiểm chứng được những lời Khâu Tứ nói là thật?"

Một câu nói kéo ngay về chủ đề chính, không hề để tâm đến việc Khâu Lương có bệnh hay không, cũng chẳng mảy may nhắc đến chuyện Tống Kiến Sương kháng chỉ, dường như có ý định bỏ qua tất thảy.

Mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, nhưng Khâu Lương lại thấy tim treo ngược lên tận cổ. Cô ngập ngừng một lát rồi đáp: "Thần mới nghe lời Khâu Tứ nói cũng không có cách nào chứng thực, trong lúc vạn phần bất đắc dĩ đành phải xem tướng cho hắn, phát hiện hắn không hề nói dối."

Nói xong, lòng cô có chút thấp thỏm. Hoàng đế tuy đã không dưới một lần chứng kiến bản lĩnh xem tướng của cô, nhưng việc này hệ trọng khôn lường, cô cũng không dám chắc hoàng đế liệu có tin hay không.

Giữa nỗi thấp thỏm, cô ngước mắt nhìn Huệ An Đế một cái. Huệ An Đế cũng đang nhìn cô. Ánh mắt giao nhau, có một khoảnh khắc tĩnh lặng bao trùm.

Huệ An Đế trầm ngâm hồi lâu, nhìn về phía Văn An Công chúa: "Sự việc đã rõ ràng, Văn An, con đứng ra xử lý đi, trẫm mệt rồi."

Ý tứ rất rõ ràng: Ông tin rồi.

"Cung tiễn bệ hạ." Mọi người quỳ lạy.

Thư công công thấy vậy, vội vàng tiến lên đỡ Huệ An Đế về tẩm điện, không bao giờ dám nhắc lại chuyện kháng chỉ nữa. Ý đồ của hoàng đế đã quá lộ liễu, kẻ làm nô tài nếu còn bám víu không buông thì chỉ có nước tự chuốc khổ vào thân.

Khâu Lương thở hắt ra một hơi dài trong lòng, thật là hữu kinh vô hiểm (có sợ hãi nhưng không có nguy hiểm).

Văn An Công chúa mỉm cười: "Đứng dậy cả đi, bản cung sẽ hạ lệnh soạn chỉ ngay, cho các người một câu trả lời thỏa đáng."

Vụ án Khâu Minh Đoan đã được giải oan, Khâu thị nhất tộc cũng đến lúc được trọng dụng trở lại.

Sau khi hành lễ xong, cả nhóm bước ra khỏi Ngự thư phòng. Khâu Lương bước chân chậm lại, đi cuối cùng, không nhịn được ngoái đầu nhìn Văn An Công chúa. Văn An Công chúa dường như cảm nhận được, nhướng mày nhìn cô, ánh mắt lộ vẻ dò hỏi.

Khâu Lương vội thu hồi tầm mắt, rồi đột ngột quay người lại, cúi người bái Văn An Công chúa: "Điện hạ, thần có lời muốn nói."

Văn An Công chúa mỉm cười: "Khâu sư phụ không cần đa lễ, có chuyện gì cứ nói đừng ngại."

Khâu Lương không mở miệng ngay, mà liếc nhìn đám tiểu thái giám hầu hạ trong Ngự thư phòng, cùng đám thị vệ bên ngoài, và cả nhóm người Tống Kiến Sương đang dừng bước vì mình. Văn An Công chúa hiểu ý, phất tay một cái.

Người trong và ngoài Ngự thư phòng lập tức rút đi sạch sẽ. Tống Kiến Sương cũng đỡ lấy cánh tay còn lại của Trang Hàm, dịu giọng nói: "Bá mẫu, chúng ta xuất cung trước thôi, về nhà đợi Khâu Lương."

Bốn phía lặng ngắt như tờ, Văn An Công chúa không chớp mắt nhìn Khâu Lương, hỏi: "Khâu sư phụ nói đi, ở đây ngoài bản cung ra không còn người ngoài nữa."

Ám vệ cũng sẽ biết ý mà lánh đi, trừ phi phụ hoàng có tâm theo dõi, bằng không không ai dám nghe lén.

Khâu Lương mím môi, hạ thấp giọng nói: "Thần vừa rồi quan sát mặt bệ hạ, thấy dạo gần đây e là có huyết quang chi tai, nhẹ thì liệt giường, nặng thì... nặng thì tính mạng khó bảo toàn."

Văn An Công chúa sắc mặt kinh biến, vô thức liếc nhìn xung quanh, giọng nói cũng trầm xuống: "Lời này là ý gì, mong Khâu sư phụ nói rõ cho."

Phụ hoàng làm sao có thể... Còn ai muốn hại phụ hoàng, và làm thế nào mà hại nổi phụ hoàng chứ?

Giọng Khâu Lương lại thấp xuống thêm vài phần: "Họa khởi tiêu tường (họa từ trong nhà), ở ngay bên cạnh, ở ngay bên gối. Điện hạ cần sớm đưa ra quyết định, thần cáo lui."

Cô không phải kẻ có đại trí tuệ, nhưng cũng chẳng phải đồ ngốc. Huệ An Đế rõ ràng đang thiên vị Văn An Công chúa, cũng gián tiếp thiên vị cô và Tống Kiến Sương. Trước một vị đế vương vừa có lòng trắc ẩn vừa anh minh như thế, cô không đành lòng.

Nếu cô không nhắc nhở, Dung phi sẽ lại hạ độc một lần nữa, và sẽ thành công khiến Huệ An Đế miệng không thể nói, thân không thể động. Dù điều đó có thể giúp Văn An Công chúa sớm kế vị, nhưng cô tin chắc Công chúa cũng chẳng hề dễ chịu gì.

Làm người thì không nên quá lạnh lùng, phải biết "thâu đào báo lý" (có qua có lại). Huệ An Đế đã chọn tin tưởng cô, chọn không truy cứu chuyện kháng chỉ, vậy nên cô cũng đáp lại đối phương bằng một phần thiện ý.

Sau khi Khâu Lương đi khỏi, Văn An Công chúa rơi vào một nỗi bàng hoàng và kinh hãi tột độ.

Ở ngay bên cạnh, ở ngay bên gối... người thân cận nhất và người chung chăn gối của phụ hoàng...

Gần như chẳng cần suy nghĩ, trong đầu nàng đã hiện lên hình bóng Thư công công và mẫu phi. Lần trước phụ hoàng trúng độc cũng là hai người này. Chẳng lẽ mẫu phi... vẫn không chịu dừng tay sao! Nàng rõ ràng đã báo cho mẫu phi biết phụ hoàng quyết ý truyền ngôi cho nàng rồi mà! Tại sao mẫu phi vẫn còn muốn ra tay với phụ hoàng...

Chợt, Văn An Công chúa nghĩ đến điều gì đó, nàng nhìn lướt qua ngọc tỷ trên bàn - thứ mà phụ hoàng để lại cho nàng dùng để soạn chỉ bình phản cho Khâu Minh Đoan và đưa Khâu thị tộc trở lại triều đường.

Ngón tay nàng khẽ run, rồi cầm bút lên.

Khâu Lương còn chưa kịp ra khỏi hoàng cung đã bị thị vệ đuổi theo mời quay lại. Văn An Công chúa tay nắm chặt thánh chỉ, trầm giọng nói: "Khâu sư phụ, ngươi có thể tìm thấy Quốc sư ở Đại Xá Quốc, đúng không?"

Khâu Lương gật đầu, lòng biết Văn An Công chúa đã có quyết đoán, chỉ là không ngờ lại nhanh đến thế. Không hổ là người kế vị ngai vàng, hành sự lôi lệ phong hành (nhanh như sấm sét), "đương đoạn bất đoạn, phản thụ kỳ loạn" (không quyết đoán ắt chuốc lấy họa). Văn An Công chúa rõ ràng rất quả quyết, muốn nhanh chóng phá tan sương mù để tìm ra một lối thoát.

Văn An Công chúa u trầm ánh mắt: "Vậy Khâu sư phụ theo bản cung đi một chuyến đi."

"Ngự lâm quân nghe chỉ..."

Trong tẩm điện, Huệ An Đế là người đầu tiên nhận được tin tức. Biết con gái tự ý truyền chỉ, dẫn Ngự lâm quân xuất cung, ông kinh hãi trước tiên: Văn An muốn mưu phản sao! Nhưng sau đó ông bình tĩnh lại, nếu con gái muốn mưu phản, đáng lẽ phải xông thẳng vào tẩm điện này mà chĩa đao vào ông mới đúng.

Huệ An Đế nhìn chằm chằm ám vệ một lát rồi phất tay: "Lui xuống đi, đợi Văn An về cung, hãy đưa nó trực tiếp đến gặp trẫm."

Ông tin con gái sẽ cho ông một lời giải thích hợp lý, bằng không, ông sẽ phải cân nhắc lại về chiếc ghế hoàng vị này. Hy vọng con gái đừng khiến ông thất vọng.

Ở một hướng khác, Khâu Lương đi theo Văn An Công chúa xông thẳng về phía Nam thành, bao vây chặt chẽ chùa Đại Xá.

Văn An Công chúa giơ cao thánh chỉ, dõng dạc nói: "Ngự lâm quân nghe lệnh, chùa Đại Xá cấu kết với nghịch tặc, ý đồ mưu phản... Toàn bộ tăng nhân trong chùa, giết không tha tại chỗ."

Lời nói vừa dứt, nàng gằn từng chữ đầy uy lực: "Không để lại một ai sống sót."

Chùa Đại Xá trước đây chỉ là một ngôi chùa nhỏ, hơn mười năm trước mới bắt đầu nổi danh và mở rộng liên tục. Vì Quốc sư mất tích, Dung phi và Thái hậu lại nhiều lần ghé thăm nên mới được phong làm chùa hoàng gia. Có thể tưởng tượng được rằng, chính sau khi vị trụ trì Thần Trần kia đến nắm quyền, chùa Đại Xá mới có được quy mô như ngày hôm nay.

Tăng nhân trong chùa đa phần đều là tâm phúc của trụ trì Thần Trần, cho dù có kẻ không biết nội tình, nàng cũng thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Vì mẫu phi, cũng vì phụ hoàng. Kẻ làm quân vương phải sát phạt quyết đoán, nàng định sẵn phải nợ những tăng nhân vô tội kia, nhưng nàng không hối hận.

"Điện hạ, Quốc sư đang ở trong địa lao dưới căn phòng của trụ trì Thần Trần, cơ quan nằm trên chiếc chuông vàng, thần xin đi làm một việc." Khâu Lương chắp tay, tuy lòng không đành nhưng cũng biết mình chẳng cứu nổi những tăng nhân vô tội.

Từ xưa đến nay, dưới trướng phản tặc loạn đảng, có bao giờ thiếu những bá tánh tầm thường bị cuốn vào đâu. Chỉ trách họ đã theo sai người, mà cũng chẳng ai dám chắc kẻ nào vô tội, kẻ nào thực sự không hay biết. Để đề phòng vạn nhất, chỉ có cách tru sát toàn bộ. Văn An Công chúa không dám đánh cược, Khâu Lương lại càng không có khả năng để cược. Một khi tin tức lọt ra ngoài, đừng nói đến việc là bê bối hoàng gia, mà ngay cả Văn An Công chúa cũng tuyệt đối không còn cơ hội kế vị nữa...

Văn An Công chúa nhìn trân trân vào trong chùa đang ngập trong biển lửa, dường như không nghe thấy gì. Khâu Lương lại gọi thêm một tiếng: "Điện hạ..."

Văn An Công chúa vẫn nhìn chằm chằm vào cuộc thảm sát trong ánh lửa, lần này nàng u uẩn lên tiếng: "Khâu sư phụ, hắn không thể sống, những người này một người cũng không được giữ lại. Bản cung... ngươi đưa người đi cứu Quốc sư đi."

Nàng biết Khâu Lương muốn làm gì. Nàng há lại chẳng muốn giữ lại mạng sống cho người kia, nàng há lại chẳng muốn vẹn toàn tình cảm cho mẫu phi sao? Thế nhưng, nàng không thể!

Khâu Lương nắm chặt nắm đấm, lĩnh mệnh đi làm việc. Ngày hôm nay cô đã dùng hết bốn lần cơ hội tiên tri, dù có dùng thêm cũng chỉ cứu được bốn người, chẳng thấm vào đâu so với biển người này. Và cô cũng tin chắc rằng Văn An Công chúa sẽ không cho cô cứu, không phải không tin, mà là không dám cược.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...