Chương 143 - Phiên ngoại 1: Bạch Tử Ngọc thiên
"Tử Ngọc, ngươi hãy ngủ một lát, những việc còn lại để ta lo liệu."
Giọng thiếu niên ôn nhu như gió xuân, âm thanh dễ nghe vô cùng. Bạch Tử Ngọc vốn đã mệt mỏi quá sức, chỉ vừa nghe thôi đã cảm thấy mí mắt nặng trĩu, khó mà giữ tỉnh táo. Hắn cố gắng gượng mí mắt để nhìn đối diện, liền thấy thân hình đĩnh bạt như thanh tùng của thiếu niên. Khuôn mặt vốn tuấn lãng nay lại được ánh nến dịu nhẹ soi rọi, như nhuốm một lớp vầng sáng mê hoặc. Tầm mắt Bạch Tử Ngọc dần trở nên mơ hồ, đầu óc cũng bất giác lạc vào dòng hồi ức.
Hắn gục xuống bàn, miệng lại nghiêm giọng trách, "Không lớn không nhỏ, ngươi thật là ngày càng không xem ta ra gì."
Hắn không để ý rằng thiếu niên đối diện, mắt lóe sáng, đáy mắt thoáng chút u ám, nhưng mặt vẫn ôn nhu cười, "Như thế nào mà lại như vậy được."
Đừng nói là không để tâm, hắn còn đặt Bạch Tử Ngọc lên cả trái tim.
Thiếu niên nghĩ thế, rồi khẽ đứng dậy, cởi áo choàng của mình ra, nhẹ nhàng đắp lên người Bạch Tử Ngọc. Sau đó, hắn lặng lẽ ngồi đó, ngắm nhìn khuôn mặt người kia.
Có lẽ Bạch Tử Ngọc đã quen với hương vị trên người hắn qua bao năm tháng được chăm sóc, nên ngay cả mí mắt cũng không nhúc nhích, rất nhanh, hắn dựa vào bàn và khép mắt lại.
Thiếu niên nhìn Bạch Tử Ngọc, ánh mắt dần trở nên nhu hòa, khóe miệng khẽ nở nụ cười sủng nịch. Dù năm nay hắn chỉ mới mười bảy tuổi, nhưng cái vẻ sủng ái ấy khi treo trên khuôn mặt tuấn mỹ lại chẳng có chút nào là đột ngột, ngược lại càng khiến lòng người rung động.
Hắn lại nhẹ nhàng trở về vị trí của mình, tiếp tục xử lý công vụ. Thế nhưng hắn không biết rằng, Bạch Tử Ngọc thật ra vẫn chưa ngủ, tinh thần tưởng chừng đã kiệt quệ nay bỗng nhiên lại tỉnh táo hẳn, trong đầu không khỏi chìm vào hồi tưởng.
Thiếu niên trước mặt là Tôn Tử Việt, đệ đệ nhỏ nhất của hoàng đế đương triều, là Đại Nghiêu Vương gia, và cũng là học trò của Bạch Tử Ngọc.
Hoàng đế rất coi trọng người em này, từ khi Tôn Tử Việt tới Kinh Thành đã sắp xếp cho hắn đủ loại sư phụ dạy dỗ, từ văn chương đến võ nghệ, từ thương chiến đến binh thư. Dường như hoàng đế muốn đào tạo toàn diện cho đệ đệ này. Và Bạch Tử Ngọc là một trong những sư phụ đó của Tôn Tử Việt.
Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, Bạch Tử Ngọc phát hiện Tôn Tử Việt không giống với người thường. Vào năm nhập kinh, dù chỉ mới mười một tuổi, nhưng đã có sự trầm ổn và kín đáo hiếm thấy so với tuổi. Điều khiến Bạch Tử Ngọc và các sư phụ khác bất ngờ là Tôn Tử Việt rất thông minh, hầu như đọc qua là nhớ, mọi thứ đều có thể suy diễn và liên kết một cách nhanh chóng. Tất cả các sư phụ đều không ngớt lời khen ngợi, ngay cả Bạch Tử Ngọc cũng khó lòng tìm ra khuyết điểm.
Duy chỉ có một điều khiến Bạch Tử Ngọc không hài lòng, là đứa trẻ này không chịu gọi hắn là sư phụ. Lần đầu tiên khi Tôn Tử Việt được hoàng đế đưa tới trước mặt hắn, cậu thiếu niên mười một tuổi vẫn còn thấp hơn vai hắn, cúi đầu nhã nhặn mà không kiêu căng. Đôi mắt thanh tĩnh, ánh nhìn không chút cao ngạo. Hoàng đế bảo Tôn Tử Việt học hỏi từ hắn và tiếp cận với các sự vụ tình báo. Bạch Tử Ngọc tự nhiên không có lý do từ chối, nhưng khi thiếu niên này mở miệng lại gọi hắn là Bạch đại ca.
Theo lý, Tôn Tử Việt đã là một Vương gia, xưng hô thẳng tên Bạch Tử Ngọc cũng không sai. Nhưng Bạch Tử Ngọc vẫn thấy có chút lạ, bởi đôi mắt trong sáng của thiếu niên cứ lặng lẽ nhìn hắn, không chút khinh thường mà lại lấp lánh rực rỡ.
Sau này Bạch Tử Ngọc mới hiểu, đứa nhỏ này gọi tất cả mọi người là sư phụ, chỉ riêng mình hắn là Bạch đại ca. Nếu không phải vì bất lễ, thì là vì điều gì?
Tất nhiên, qua tiếp xúc, chút bực bội ban đầu của Bạch Tử Ngọc cũng nhanh chóng tan biến, vì Tôn Tử Việt quá đỗi ưu tú, việc gì cũng chỉ cần nói qua là hiểu, bất cứ điều gì cũng không cần hắn nhắc lại. Thậm chí, Tôn Tử Việt còn liên tục cung cấp cho Bạch Tử Ngọc những ý tưởng mới, có hắn bên cạnh, Bạch Tử Ngọc cũng tiết kiệm được không ít phiền toái.
Hắn thông minh cơ trí, lại biết khiêm nhường kín đáo, làm người khiêm tốn, lễ độ. Dù tuổi còn trẻ nhưng hắn vượt qua tuổi tác mà tỏ rõ sự trầm ổn, cách nhìn nhận vấn đề cũng thấu đáo hơn người thường. Tấm lòng dành cho hoàng đế lại vô cùng đơn thuần và chân thành. Trên người hắn, Bạch Tử Ngọc khó có thể tìm thấy bất kỳ khuyết điểm nào.
Chỉ là không biết từ khi nào, "Bạch đại ca" đã trở thành "Tử Ngọc" Bạch Tử Ngọc vốn chẳng mấy để tâm hắn gọi mình ra sao, chỉ là đôi lúc lỡ lời trách hắn vài câu không lớn không nhỏ.
Giờ đây đã sáu năm trôi qua, thiếu niên bình tĩnh, tự giữ ấy đã trưởng thành thành thiếu niên xanh ngắt, dáng người đĩnh bạt, diện mạo tuấn mỹ, khiến ai nhìn vào cũng không thể rời mắt. Điều làm người ta vui mừng hơn cả là, mặc cho thân phận hắn có thay đổi ra sao, đứa trẻ ấy trước sau vẫn giữ nguyên sơ tâm, lúc nào cũng khiêm tốn, lễ độ. Bất kể việc học hay công vụ, hắn đều thận trọng, cảm xúc lại ổn định đến đáng sợ.
Mặc dù việc học dày đặc, Bạch Tử Ngọc chưa từng thấy trên gương mặt hắn một nét không vui. Suốt nhiều năm qua, hoàng đế ngày càng coi trọng hắn hơn, dù tuổi còn nhỏ nhưng đã cho phép hắn tham dự triều chính, giao phó cho những công vụ nặng nề để xử lý. Thế mà, trên gương mặt thiếu niên ấy vẫn luôn bình thản như trước. Như ngay lúc này, dù đã mệt đến cực điểm, nhưng đứa trẻ ấy vẫn giữ lưng thẳng tắp, không để lộ một chút mệt mỏi, thậm chí còn bình thản tiếp nhận cả phần công việc của Bạch Tử Ngọc.
Đến một mức độ nào đó, người như hắn thật đáng sợ. Cũng khó trách người nọ lại coi trọng hắn như vậy, sớm đã nhìn ra hắn là người đáng để trọng dụng, ánh mắt thật sự sắc bén.
Nghĩ đến người ấy, trong lòng Bạch Tử Ngọc lại cảm thấy đau nhói. Đã nhiều năm trôi qua, hắn sớm nên buông bỏ, nhưng gạt được người khác, hắn lại không thể gạt được chính mình.
Lần đầu gặp người ấy, hắn chỉ thấy đôi mắt long lanh, diện mạo tuấn tú, quả thật không khác gì lời đồn về kẻ háo sắc trác táng. Nhưng trực giác cho hắn biết rằng, sau vẻ ngoài ăn chơi trác táng kia chắc chắn không đơn giản. Dù là kẻ bề trên, hắn vẫn bị người ấy cố tình trêu đùa, ngang nhiên đòi tín vật của hắn trước cổng thành. Dù biết rõ người ấy đang cố ý làm trò, hắn vẫn không kìm được tức giận đến đỏ mặt tía tai. Đến khi bình tĩnh lại và nhận ra mình đã bị bày mưu, trong lòng tuy có phần tức giận, nhưng lúc ấy hắn lại càng thêm tò mò về người nọ.
Vì thế, khi biết phụ thân muốn cử người đến Tô Châu, hắn quyết đoán xung phong. Phụ thân khó hiểu, không muốn người thừa kế tương lai của gia tộc tự mình đi, vì như vậy sẽ làm Bạch gia mất mặt. Nhưng hắn vẫn kiên quyết đi.
Khi đó, hắn chỉ nghĩ đến việc bị người ấy bày mưu, trong lòng không thể nuốt trôi cơn giận này. Đường đường là một trong song tuyệt của kinh thành, hắn không cam lòng chịu thua, nên muốn đi tìm người ấy để trả thù, cho người ấy biết hắn lợi hại.
Nhưng mãi sau này, khi hồi tưởng lại, Bạch Tử Ngọc mới nhận ra rằng, thực ra lúc đó hắn đã rơi vào lưới tình. Tò mò, giận dữ, tất cả đều chỉ là cái cớ để hắn tự thuyết phục mình đi gặp người ấy.
Sự thật chứng minh, người ấy quả nhiên là một kẻ gian trá, một cao thủ giả heo ăn thịt hổ. Hắn lừa dối tất cả mọi người, lừa khắp thiên hạ, nhưng Bạch Tử Ngọc lại có chút may mắn. May mắn vì khi tất cả vẫn còn bị che mắt, hắn đã nhìn thấy được sự thật. Khi mọi người còn xem người ấy là kẻ ăn chơi trác táng vô dụng, hắn đã sớm nhận ra người ấy là con hổ sắc bén, mạnh mẽ như chim ưng.
Tuy nhiên, niềm may mắn ấy cũng chẳng kéo dài bao lâu. Khi biết mình bị lợi dụng, Bạch Tử Ngọc giận đến mức không thể kiềm chế. Hắn tức giận vì người ấy đã lợi dụng mình, tức giận vì mình chỉ là một quân cờ trong tay người ấy.
Chẳng lẽ hắn, Bạch Tử Ngọc, lại không đáng vào mắt người ấy sao?
Khi ấy, Bạch Tử Ngọc tức đến phát điên, nhưng sau cơn giận, cảm xúc rung động trong lòng lại dâng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Làm sao có thể không rung động trước một người như vậy? Người ấy bình tĩnh, thông minh, có thể dễ dàng đùa bỡn cả hoàng thất, quyền quý trong kinh thành. Hắn thì tiêu sái, tự tại, phong độ ngời ngời... Quan trọng nhất, hắn đã bỏ qua mọi người khác để chỉ đưa cành ôliu cho Bạch Tử Ngọc.
Càng cố kìm nén, cảm xúc trong lòng lại càng trỗi dậy. Mỗi lần gặp lại, người ấy lại khiến Bạch Tử Ngọc rung động mạnh mẽ hơn.
Hắn nhìn thấy sự tự tin và sức mạnh trong đôi mắt người ấy, cái khí thế bễ nghễ thiên hạ khiến người khác phải khuất phục. Khí thế ấy, cùng với lòng quyết tâm suy yếu thế lực các thế gia, đã khiến Bạch Tử Ngọc rung động đến tận đáy lòng.
Lúc ấy, tất cả mọi người đều bị chấn động, kể cả phụ thân hắn. Không ai nhận ra trong sự chấn động của Bạch Tử Ngọc còn xen lẫn những cảm xúc hỗn loạn khác. Hắn vội cúi đầu, không dám đối diện với người ấy.
Cuối cùng, Bạch gia quyết định chọn người ấy. Bạch Tử Ngọc không dám khẳng định đó là kết quả của việc cân nhắc lợi hại, cũng không dám chắc rằng trong đó không có phần tư lợi của chính mình.
Nhưng, dù sao rung động cũng chỉ là rung động. Khi nhận ra tình cảm của mình, Bạch Tử Ngọc đành lặng lẽ chịu đựng, vì bên người ấy đã có Tô Cẩn Ngôn.
Có lẽ chính người ấy cũng không nhận ra, ánh mắt hắn khi nhìn Tô Cẩn Ngôn luôn chứa đựng sự chuyên chú và sủng ái. Trong mắt hắn, ngoài Tô Cẩn Ngôn, không có ai khác. Đây chính là điều khiến Bạch Tử Ngọc cảm thấy uể oải.
Tô Cẩn Ngôn, lại là Tô Cẩn Ngôn.
Tựa như từ nhỏ đến lớn, hắn luôn thua trước Tô Cẩn Ngôn. Hắn vĩnh viễn không thể thắng được Tô Cẩn Ngôn, dù là về con người hay sự việc.
Bạch Tử Ngọc làm sao không cảm thấy chán nản? Hắn cũng là một thiên chi kiêu tử, nhưng có Tô Cẩn Ngôn ở đó, hắn mãi mãi chỉ là người thứ hai.
Điều tàn nhẫn hơn nữa là, hắn không sợ tranh với Tô Cẩn Ngôn, mà là hắn không có tư cách để tranh. Trong mắt người ấy, căn bản không có hắn.
Bạch Tử Ngọc chỉ cảm thấy trong lòng chua xót.
Hắn biết mình nên từ bỏ, nhưng càng hiểu, hắn lại càng không thể buông tay. Ai có thể nghĩ rằng, điều khiến hắn rung động sâu sắc chỉ là một góc băng sơn của người ấy?
Sau khi người ấy được lập làm đế, mọi hành động của hắn đều khiến người khác phải ngưỡng mộ và kinh ngạc. Những chính sách mới mẻ, những cải cách mạnh mẽ nhằm suy yếu thế gia, những cuộc chỉnh đốn quân đội như sấm rền gió cuốn, sự khuyến khích thương nhân, cùng với công cuộc xây dựng đất nước... Mỗi lần hắn lên triều đều khiến người ta phấn khởi và kinh sợ.
Hắn chính là vương giả trời sinh.
Bạch Tử Ngọc bàng hoàng, cảm thấy như thể người ấy thuộc về một thế giới khác. Hắn như đến từ những đám mây, đáp xuống nhân gian để ngăn chặn loạn thế, cứu vớt muôn dân và mang theo những điều vượt qua tầm hiểu biết của thế nhân.
Đứng trước một người như vậy, làm sao Bạch Tử Ngọc có thể từ bỏ tình cảm của mình?
Hắn không chỉ không thể kìm nén cảm xúc, mà trái tim rung động ấy còn ngày càng lớn mạnh theo thời gian. Càng che giấu, hắn lại càng cảm thấy nghẹt thở.
Vẫn còn nhớ rõ ngày phong hậu đại điển, người ấy để ngăn cản những ý tưởng không thực tế của một số người, đã thẳng thắn tuyên bố trước toàn thiên hạ rằng suốt đời này hắn chỉ yêu một mình Tô Cẩn Ngôn. Ngay trong đại điển, hắn tuyên bố hậu cung ngoài Tô Cẩn Ngôn sẽ không có ai khác và khuyên những người có ý định đưa người vào hậu cung hãy từ bỏ. Hắn còn nhấn mạnh rằng, dù là thân nhân của hắn, hắn cũng không dung thứ.
Khoảnh khắc đó, Bạch Tử Ngọc hiểu rằng mình vĩnh viễn sẽ không có cơ hội. Đêm đó, hắn uống đến say mèm và người chăm sóc hắn cả đêm lại là Tôn Tử Việt, khi đó chỉ mới mười một tuổi.
Sau đêm đó, hắn chôn chặt tình cảm của mình ở nơi sâu thẳm nhất trong lòng. Những năm gần đây, hắn dùng công việc nặng nề để làm tê liệt bản thân. Thời gian trôi qua, đôi khi chính hắn cũng nghĩ rằng mình đã buông bỏ. Chỉ đến khi đêm về tĩnh lặng, hoặc trong những giấc mơ, cảm xúc rung động ấy mới lén lút trỗi dậy.
Có lẽ vì quá mệt mỏi, Bạch Tử Ngọc vẫn rơi vào giấc mộng. Nhưng ngay cả trong giấc ngủ, hắn cũng không yên ổn. Khi thì nhíu mày, khi lại lẩm bẩm điều gì đó không rõ ràng.
Tôn Tử Việt không nghe rõ hắn nói gì, nhưng nhìn thấy đôi mày nhăn lại, khuôn mặt Tôn Tử Việt thoáng hiện lên chút trầm tư. Đôi mắt hắn lóe lên một tia u buồn, khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên lại chứa đựng vẻ sâu sắc không phù hợp với tuổi trẻ của hắn. Dù vậy, hắn không nói gì, chỉ yên lặng đứng dậy, bế Bạch Tử Ngọc đang ngủ say lên giường.
Dòng máu Tôn gia quả thật rất mạnh mẽ. Mới mười bảy tuổi, thiếu niên đã cao lớn và vững chãi như một cây tùng. Bạch Tử Ngọc sớm nhận ra, thiếu niên mười bảy tuổi này đã cao hơn hắn một chút. Khuôn mặt của Tôn Tử Việt cũng thừa hưởng nhiều nét từ mẫu thân, có chút giống Tôn Tử Bách, nhưng vóc dáng lại mang nét cao lớn, mạnh mẽ của lão Tôn gia. Thường ngày, Tôn Tử Việt luôn mang vẻ ôn hòa, nhã nhặn, khiến khuôn mặt tuấn tú của hắn càng thêm dịu dàng.
Khi bị đặt lên giường, Bạch Tử Ngọc mơ màng mở mắt, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Tôn Tử Việt. Hai tay của hắn vẫn đặt trên vai thiếu niên, chưa hoàn toàn buông ra, khiến cả người Tôn Tử Việt cúi xuống, mặt đối mặt với hắn, bốn mắt nhìn nhau.
Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, Bạch Tử Ngọc chỉ cảm thấy khuôn mặt đối diện chưa bao giờ ôn nhu đến vậy, điều này làm cho những cảm xúc bị áp chế nhiều năm bỗng nhiên không thể kìm nén.
Bạch Tử Ngọc đột nhiên vòng tay ôm lấy cổ Tôn Tử Việt, hốc mắt theo bản năng đỏ lên, bao nhiêu ủy khuất dồn nén suốt nhiều năm bỗng chốc lan tràn.
Thích một người vĩnh viễn sẽ không đáp lại mình, thật sự rất đau khổ. Những năm qua, hắn đã khổ sở vô cùng.
Tôn Tử Việt không ngờ lại bị ôm bất ngờ như vậy, toàn thân hắn đổ xuống, đè lên người Bạch Tử Ngọc. Nhưng Bạch Tử Ngọc lại gắt gao ôm chặt lấy cổ hắn, đầu chôn sâu vào vai hắn và hắn nghe thấy tiếng khóc nức nở trong lồng ngực.
Sự bất lực này thật khiến người ta đau lòng.
Trái tim thiếu niên rung động mạnh mẽ, trong đôi mắt hắn thoáng hiện lên ngọn lửa dữ dội, nhưng hắn nhanh chóng ép ngọn lửa ấy xuống. Thanh âm của hắn trở nên khàn đục, mang theo sự nguy hiểm ngấm ngầm.
"Bạch Tử Ngọc?"
Bạch Tử Ngọc trong cơn mơ màng, nửa tỉnh nửa mê, vẫn nghĩ rằng mình đang mơ. Hắn cứ thế ôm chặt người trước mặt, chỉ cảm thấy nghe hơi thở của người ấy, nỗi chua xót trong lòng cũng vơi đi phần nào. Hơn nữa, trong tiềm thức, hắn hoàn toàn tin tưởng người này, nên yên tâm thể hiện ra bộ dạng yếu đuối nhất của mình.
Tôn Tử Việt cúi xuống nhìn hắn, chỉ cảm thấy Bạch Tử Ngọc lúc này vô cùng mê hoặc, đặc biệt là đôi mắt vương nước mắt, khiến khuôn mặt vốn đã tuyệt mỹ lại càng trở nên yếu đuối và đáng thương. Trái tim hắn vừa đau đớn vừa rung động, hắn muốn cúi xuống hôn lên khóe môi ấy, muốn hôn đi những giọt nước mắt, muốn an ủi hắn, muốn để hắn dựa vào mình.
Bạch Tử Ngọc lớn hơn hắn mười tuổi, từng là Bạch công tử nổi danh khắp kinh thành, là một trong song tuyệt. Hiện giờ, Bạch Tử Ngọc là người được Hoàng Đế tin tưởng nhất, là người mà đại ca của hắn tín nhiệm. Dù nhiều năm đã trôi qua, thời gian dường như không để lại dấu vết gì trên khuôn mặt ấy, ngoài việc hắn càng giỏi che giấu cảm xúc. Khuôn mặt này vẫn khiến tim Tôn Tử Việt đập rộn ràng.
Hắn luôn biết rằng trong lòng Bạch Tử Ngọc chỉ có đại ca của hắn. Dù là lúc này, Bạch Tử Ngọc cũng chỉ xem hắn như đại ca. Nhưng Tôn Tử Việt không bận tâm, ai bảo hắn nhỏ tuổi hơn, ai bảo hắn gặp Bạch Tử Ngọc sau đại ca. Huống hồ đại ca của hắn là người độc nhất vô nhị, ai nhìn thấy đại ca cũng không thể không yêu.
Vì thế, hắn luôn giấu kín tình cảm của mình, chỉ âm thầm ở bên bảo vệ Bạch Tử Ngọc. Nhưng hôm nay, hắn đã trưởng thành, là một nam nhân. Bị người mình thương ôm chặt như vậy, ôm lấy ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, Tôn Tử Việt cảm thấy mình không phải thánh nhân, thậm chí trong lòng luôn có những suy nghĩ đen tối mỗi khi đối diện với Bạch Tử Ngọc.
Dù biết rõ trong lòng Bạch Tử Ngọc chỉ có đại ca, nhưng hắn vẫn không thể kiềm chế khát khao được gần gũi người này. Sự chiếm hữu trong hắn càng ngày càng mãnh liệt theo thời gian và ngay lúc này, những ý nghĩ không nên có đang trỗi dậy trong đầu hắn.
"Buông ra, ngoan."
Tôn Tử Việt cố nén ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng, cố gắng giữ giọng ôn hòa, "Ngươi nên nghỉ ngơi."
Nhưng Bạch Tử Ngọc lại ôm chặt hơn, hắn bướng bỉnh lắc đầu, "Không cần, ta không cần..."
Hắn thì thầm bên tai Tôn Tử Việt, đây là một Bạch Tử Ngọc mà Tôn Tử Việt chưa từng thấy. Hắn như đang làm nũng, sự tùy hứng này khiến Tôn Tử Việt không chỉ động tâm mà còn đau lòng. Sau khi Bạch gia suy yếu, mọi gánh nặng đều đè lên vai Bạch Tử Ngọc. Để làm tê liệt bản thân, Bạch Tử Ngọc luôn vùi mình vào công việc nặng nề.
Bạch Tử Ngọc không thừa nhận rằng mình đối với đại ca có những tâm tư khác thường, nhưng nhiều người lén lút suy đoán, bởi vì Bạch Tử Ngọc đã 27 tuổi, vậy mà đến giờ vẫn chưa cưới vợ, cũng chưa từng có tình cảm với bất kỳ ai. Điều này rõ ràng cho thấy trong lòng hắn đã có người.
Tôn Tử Việt không để tâm, hắn nghĩ rằng Bạch Tử Ngọc không thành thân càng tốt, vừa vặn có thể chờ hắn lớn lên, có phải không?
Chỉ cần Bạch Tử Ngọc đồng ý, hắn thậm chí cam tâm tình nguyện làm thế thân của đại ca, chỉ cần Tử Ngọc vui vẻ, hắn đều sẵn lòng.
"Tử Ngọc..."
Giọng nói của thiếu niên trầm thấp, mang theo chút dụ hoặc. Đôi mắt hắn thâm trầm, có chút si mê nhìn người trong lòng, khiến người ta quên mất hắn còn rất trẻ. Trong khoảnh khắc đó, Bạch Tử Ngọc ngây người.
Hắn đã tỉnh, nhưng lại không hoàn toàn tỉnh táo, bởi vì trong lúc bất giác, hắn đã đặt một nụ hôn lên khuôn mặt trước mắt.
Hắn nhất định là đã điên rồi, nhưng vào giây phút đó, hắn thật sự không thể kiềm chế được.
Tuy nhiên, khi xúc động qua đi, hối hận cũng đã không còn kịp, bởi vì những gì xảy ra tiếp theo không còn nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Thiếu niên cuối cùng cũng trở nên cuồng nhiệt và dữ dội. Đây là do Bạch Tử Ngọc chủ động, sao có thể trách hắn nhân cơ hội mà "hôi của" được?
Thiếu niên như một ngọn lửa thiêu đốt, nhanh chóng chiếm lấy thế chủ động. Từ một thiếu niên ngoan ngoãn, trong khoảnh khắc biến thành một con sói hung hãn, ngoan cố không để lại chút dấu vết dịu dàng nào, bộc lộ những móng vuốt sắc bén.
Hơi thở cường thế của thiếu niên khiến Bạch Tử Ngọc sững sờ, nhưng cũng khiến cơ thể hắn không ngừng run rẩy. Tất cả như một cơn lũ dữ dội, đã bùng phát thì không thể kiểm soát.
Thiếu niên dường như có một sức mạnh vô tận, hắn quấn lấy Bạch Tử Ngọc cho đến khi trời sáng mới cảm thấy mãn nguyện, ôm chặt lấy Bạch Tử Ngọc mà ngủ. Lúc đó, Bạch Tử Ngọc đã kiệt sức, thậm chí không còn sức để nói, nhưng trong sự mơ hồ của tinh thần, hắn lại hoàn toàn không thể ngủ được.
Hắn đã làm gì vậy? Đây vẫn còn là một đứa trẻ!
Hơn nữa, đó lại là đệ đệ ruột của người ấy, là học trò mà hắn đã dạy suốt sáu năm.
Bạch Tử Ngọc biết bản thân đã sai, hắn chỉ cảm thấy mình bị ma xui quỷ khiến, điên rồ đến mức mới làm ra chuyện này. Hắn lớn hơn Tôn Tử Việt đến mười tuổi, dù là tâm lý hay bất cứ điều gì, hắn đều trưởng thành hơn. Chính vì vậy, hắn tự trách mình đã dụ dỗ khiến Tôn Tử Việt làm ra chuyện điên rồ này, tất cả đều là lỗi của hắn.
Trong một thoáng, Bạch Tử Ngọc hối hận và bực bội, hoàn toàn không biết phải đối mặt với thiếu niên như thế nào.
Lúc này, Tôn Tử Việt cảm thấy mãn nguyện, ôm chặt lấy hắn, giống như một con sói xám vừa no bụng, trên mặt nở nụ cười thỏa mãn. Bạch Tử Ngọc không dám nghĩ đến sự cuồng nhiệt của thiếu niên vừa rồi.
Không, không đúng, điều này không đúng chút nào.
Bạch Tử Ngọc vội vàng xua đuổi những hình ảnh mơ hồ khỏi đầu, nhưng khuôn mặt hắn lại đỏ bừng, cả người bừng bừng như bị thiêu đốt.
Bạch Tử Ngọc muốn chạy trốn, nhưng toàn thân đau nhức không chịu nổi, đặc biệt là cảm giác thẹn thùng ở một chỗ nào đó khiến hắn đỏ mặt tía tai. Nhưng hắn vẫn cố nén, nhẹ nhàng kéo tay của thiếu niên đang ôm chặt eo mình ra, sau đó gắng gượng chịu đựng cơn đau mà rời khỏi vòng tay của hắn.
Chỉ khi vừa rời khỏi, Bạch Tử Ngọc mới nhận ra, thiếu niên vốn thấp hơn mình một cái đầu đã cao lớn hơn hắn từ lúc nào. Bề ngoài dịu dàng kia lại che giấu một con sói dữ dằn, cuồng dã và hung hãn, như muốn nuốt chửng hắn.
Công việc nặng nề cuối cùng cũng khiến thiếu niên kiệt sức, nhưng hắn đã đạt được ước nguyện, vì thế vẫn ngủ rất say. Chính vì vậy, khi Bạch Tử Ngọc lặng lẽ rời khỏi vòng tay hắn, thiếu niên vẫn không tỉnh lại.
Sáng hôm sau, khi Tôn Tử Việt tỉnh dậy, Bạch Tử Ngọc đã biến mất.
Hắn có chút hối hận vì tối qua đã không kiềm chế được, nhưng khi nghĩ lại những hình ảnh từ đêm qua, nghĩ đến sự tiếp xúc da thịt đầy ngọt ngào, khóe miệng thiếu niên không thể kìm được mà nhếch lên.
Nói hắn nhân cơ hội cũng được, gây khó dễ cho người khác cũng được, hôm nay hắn nhất định phải đi gặp đại ca để cầu thú Bạch Tử Ngọc. Dù Bạch Tử Ngọc không đồng ý cũng không sao, dù Bạch Tử Ngọc xem hắn như thế thân của đại ca cũng không sao, dù có phải dùng mọi thủ đoạn, người này cũng chỉ có thể thuộc về hắn. Hắn tuyệt đối sẽ không buông tay.
Thế nhưng, Tôn Tử Việt không ngờ rằng, Bạch Tử Ngọc lại bỏ trốn. Hắn đã trực tiếp bỏ trốn.
"Đại ca... Ngươi... Ngươi nói gì?"
Tôn Tử Việt nhìn Tôn Tử Bách trong bộ minh hoàng, đại ca hắn vốn là một người tuyệt mỹ vô song, giờ đây lại càng thêm phong trần lắng đọng theo thời gian. Mỗi cử chỉ của hắn đều toát ra một sức hút khó cưỡng, một khí chất từ trong ra ngoài khiến cả người hắn như tỏa sáng rực rỡ. Dù Tôn Tử Việt là đệ đệ, hắn cũng không thể không kính phục đại ca của mình, cam tâm tình nguyện đi theo và trung thành với hắn, dù biết trong lòng mình người mà mình yêu lại chính là đại ca.
Nhưng lời nói của đại ca giờ phút này vẫn khiến hắn bàng hoàng.
Bạch Tử Ngọc đã đi Toại Quốc, chính hắn chủ động xin đi, với lý do là để mở rộng mạng lưới tình báo của bọn họ ra đến Toại Quốc.
Tôn Tử Bách không có lý do để từ chối, huống hồ hắn luôn cảm thấy Bạch Tử Ngọc nên có cuộc sống của riêng mình. Mặc dù hắn đã giao mạng lưới tình báo cho Bạch Tử Ngọc quản lý, nhưng những năm qua, Bạch Tử Ngọc đã bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi. Đặc biệt, hắn vẫn luôn độc thân cho đến giờ, điều này trong xã hội cổ đại quả thực là chưa từng nghe thấy. Tôn Tử Bách muốn để Bạch Tử Ngọc ra ngoài nhìn ngắm thế giới, có lẽ sẽ tìm được một người bạn đời thực sự.
Nhưng hiện tại, nhìn thấy vẻ mặt thất thần của Tôn Tử Việt, hắn dường như đã hiểu ra điều gì.
Có lẽ đây là một sự sắp đặt sai lầm, nhưng bây giờ nghĩ lại, việc Bạch Tử Ngọc ra đi vội vàng như vậy, dường như có chút gì đó giống như đang trốn tránh. Chẳng lẽ là để trốn tránh vị đệ đệ này?
Tôn Tử Bách nghĩ đến đây, đột nhiên hiểu ra rất nhiều điều. Hắn nhìn chằm chằm vào Tôn Tử Việt đang thất thố mà không tự nhận ra, đây là lần đầu tiên Tôn Tử Việt thất thố như vậy trước mặt hắn, trong lòng không khỏi dấy lên một sự mong đợi.
"Tử Việt, ngươi tính toán làm sao đây?"
Thả người là điều không thể. Hắn đã bỏ bao công sức rèn luyện người này, giờ Đại Nghiêu đang cần nhân tài, nếu Bạch Tử Ngọc đi rồi, mọi công việc sẽ dồn hết lên vai Tôn Tử Việt. Nếu Tôn Tử Việt cũng bỏ đi, mọi chuyện sẽ khó mà xoay xở được. Hơn nữa, nếu Tôn Tử Việt rời đi, con đường về hưu của hắn chẳng phải sẽ càng xa vời sao?
Tôn Tử Bách ánh mắt sâu thẳm, hiện giờ hắn càng thêm chín chắn, nhưng khí chất của một người lâu năm ở địa vị cao không thể che giấu được. Cái uy thế vô hình ấy hiện rõ trong từng cử chỉ.
Tôn Tử Việt đã phục hồi tinh thần, nhìn thấy ánh mắt dò xét của đại ca, hắn biết mình không thể giấu được gì. Tuy nhiên, hắn cũng không có ý định che giấu, chỉ mỉm cười bình thản với đại ca.
"Tử Ngọc quá mệt mỏi, để hắn ra ngoài giải sầu cũng là điều tốt."
Tôn Tử Bách nâng mày. Hắn cứ ngỡ Tôn Tử Việt sẽ đuổi theo, vì hiện tại vẫn còn kịp. Nhưng không ngờ Tôn Tử Việt ngay lập tức tiếp lời.
"Tuy nhiên, Toại Quốc không thể so với Đại Nghiêu. Tử Ngọc một mình đi ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm. Ta sẽ cho người đi theo hắn, bảo vệ an toàn cho hắn mọi lúc. Nếu hắn mệt mỏi, có thể lập tức đưa hắn trở về."
Tôn Tử Việt nói rất tự nhiên, nhưng trong lời nói vẫn lộ ra sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Tôn Tử Bách biết đệ đệ mình là người thông minh, năng lực xuất chúng. Hơn nữa, hắn không phải là người thuần lương như vẻ bề ngoài. Ngược lại, hắn giống như một con sói thông minh, âm thầm ra tay mà không để lại dấu vết. Nhưng điều đó không quan trọng, điều quan trọng là những việc hắn làm có gây hại hay không và tâm tư của hắn đối với người khác có thuần khiết hay không.
Tôn Tử Bách dám trọng dụng Tôn Tử Việt chính vì có sự tin tưởng tuyệt đối với hắn, cho nên cũng không ngăn cản. Còn về phần Bạch Tử Ngọc, Tôn Tử Bách luôn cảm thấy giữa họ chắc chắn có điều gì đó. Nếu Bạch Tử Ngọc hoàn toàn không có tình cảm với Tôn Tử Việt, hắn sẽ không bỏ đi mà sẽ đối đầu.
Tóm lại, chuyện giữa hai người này, Tôn Tử Bách không có ý định can thiệp.
Chỉ là, Tôn Tử Bách không ngờ rằng hai người họ lại có thể xa nhau lâu đến vậy. Bạch Tử Ngọc rời đi một lần là ba năm.
Mạng lưới tình báo ngày càng mở rộng, phạm vi bao phủ càng lúc càng lớn. Bạch Tử Ngọc từ Toại Quốc sang Chu Quốc, rồi từ Chu Quốc đến Hạ Quốc, tóm lại là không trở về Đại Nghiêu.
Tôn Tử Việt ngày càng chứng tỏ năng lực vượt trội, càng được Tôn Tử Bách coi trọng. Vì thế, dù tuổi trẻ, hắn đã nắm giữ quyền cao chức trọng, lại là Vương gia của Đại Nghiêu. Không ít người không dám động đến Hoàng Đế, liền chuyển ánh mắt tới vị Vương gia độc thân này.
Nhưng Tôn Tử Việt luôn giữ mình, khiến không ít người phải đau đầu.
Tôn Tử Việt không liên lạc với Bạch Tử Ngọc, nhưng hắn vẫn âm thầm bảo vệ người ấy. Hắn biết Bạch Tử Ngọc đi đâu, gặp ai, thậm chí khi nào gặp nguy hiểm, suýt bị ám hại. Hắn còn biết có một thiếu gia nhà giàu quấn lấy hắn, biết hắn thích ngồi thẫn thờ trong sân vào đêm khuya, biết hắn có khẩu vị khác người, thích ăn bánh trôi...
Hắn biết tất cả về Bạch Tử Ngọc, chỉ có điều không biết khi nào người ấy mới nguyện ý trở về.
Nhưng Tôn Tử Việt đã quyết tâm, cả đời này sẽ theo đuổi người đó. Hắn không tin rằng Bạch Tử Ngọc có thể trốn hắn suốt đời.
Tuy nhiên, Tôn Tử Việt không ngờ rằng mình không chờ được Bạch Tử Ngọc trở về, mà lại chờ đến tin tức hắn sắp thành thân. Trong khoảnh khắc đó, Tôn Tử Việt cảm thấy trời đất quay cuồng, rồi ngay lập tức là nỗi phẫn nộ tràn ngập. Hắn không thể chịu đựng thêm được nữa, lập tức hướng đại ca xin phép rời đi, rồi không chậm trễ mà tiến thẳng đến nơi ở của Bạch Tử Ngọc.
Mười ngày sau, tại huyện Khuê, một nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ nhưng không kém phần uy nghi bước lên đất Khuê. Đôi mắt hắn đầy giông bão, sâu thẳm như ẩn chứa lửa giận mãnh liệt, khiến cả người hắn toát ra vẻ nguy hiểm, không ai dám đến gần.
"Vương gia, công tử hắn..."
Người hộ vệ là do Tôn Tử Việt phái đi âm thầm bảo vệ Bạch Tử Ngọc. Lúc này, thấy sắc mặt Tôn Tử Việt đáng sợ, hắn nhất thời lúng túng.
Tôn Tử Việt lập tức quắc mắt nhìn, "Nói!"
Sắc mặt hắn càng thêm trầm trọng, người hộ vệ chỉ còn cách liều mình nói: "Công tử... công tử đi Nhạc gia"
Răng rắc! Một thứ gì đó trong tay Tôn Tử Việt bị bóp nát. Lửa giận trong đáy mắt hắn cuồn cuộn, nhưng khuôn mặt lại bình thản một cách kỳ lạ.
"Dẫn đường."
Vì quá giận dữ, Tôn Tử Việt không nhận ra lỗ hổng trong lời nói của hộ vệ, cũng chẳng để ý đến sự khó hiểu trên mặt hắn.
"A?"
"Đi Nhạc gia"
Hắn không muốn nhịn nữa, cũng không muốn đợi thêm.
Đợi Bạch Tử Ngọc quên đi đại ca, đợi hắn có thể thản nhiên đối mặt với mình, đợi hắn suy nghĩ thông suốt mà trở về. Kết quả là hắn chờ được gì? Chờ đến khi Bạch Tử Ngọc yêu người khác, chờ đến khi hắn muốn thành thân với người khác!
Tôn Tử Việt chỉ cảm thấy một ngọn lửa giận bùng cháy trong lòng. Hắn hận không thể ngay lập tức mang Bạch Tử Ngọc trở về, cưỡng ép giam giữ hắn bên cạnh mình. Dù Bạch Tử Ngọc không muốn, cũng chẳng quan trọng, dù hắn có hận mình, cũng chẳng sao. Bởi vì hắn không thể chịu đựng nổi việc Bạch Tử Ngọc yêu người khác, càng không thể chịu được việc hắn cùng nam nhân khác thành thân, thậm chí sinh con đẻ cái.
Mang theo ngọn lửa giận ấy, Tôn Tử Việt tiến thẳng vào Nhạc gia
Nhạc gia là gia đình giàu có nhất vùng, nghe nói có một công tử tuấn tú phi thường, tài hoa xuất chúng. Dù xét về năng lực hay dung mạo, hắn đều là nhân vật xuất sắc. Quan trọng nhất là hắn vẫn chưa thành thân, vì vậy trong làng không biết bao nhiêu người tranh nhau muốn gả cho hắn.
Hôm nay, Nhạc phủ khách khứa tấp nập, ai nấy đều rạng rỡ, dường như có chuyện vui gì đó. Vì vậy, sự xuất hiện của Tôn Tử Việt không khiến ai ngạc nhiên. Nhưng bọn hạ nhân thấy hắn khí vũ hiên ngang, không giống người thường, liền vội vàng chạy vào báo tin. Tuy nhiên, chưa kịp bẩm báo chủ nhân, Tôn Tử Việt đã sải bước tiến thẳng vào chính đường.
Tôn Tử Việt chỉ liếc mắt một cái liền thấy Bạch Tử Ngọc ngồi trong đám người. Sau mấy năm không gặp, hắn dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều, nhưng dung mạo kia vẫn như cũ là tiêu điểm. Lúc này, Bạch Tử Ngọc đang trò chuyện cùng một thanh niên, trên mặt nở nụ cười nhàn nhạt, còn thanh niên kia thì hai mắt sáng rực nhìn hắn. Sự đột ngột xuất hiện của Tôn Tử Việt khiến bầu không khí náo nhiệt bỗng chốc lặng đi. Mọi người đều không hẹn mà cùng quay đầu nhìn, kể cả Bạch Tử Ngọc.
"Bang!" Một tiếng, chén trà trong tay Bạch Tử Ngọc rơi xuống đất. Hắn có chút không dám tin nhìn về phía Tôn Tử Việt, cả người đứng ngây tại chỗ.
Bạch Tử Ngọc là vì khiếp sợ, còn Tôn Tử Việt thì lại cho rằng hắn đang chột dạ.
Tôn Tử Việt lập tức vài bước tiến tới, trước mặt mọi người, hắn liền nắm chặt tay Bạch Tử Ngọc kéo đi, trước khi rời đi còn lạnh lùng liếc nhìn thanh niên kia, ánh mắt sắc lạnh đến mức khiến người nọ sởn tóc gáy mà không hiểu lý do.
Lão gia tử nhà hắn mừng thọ bảy mươi, hắn chỉ đang tâm sự cùng bạn bè, có chuyện gì đâu?
Bạch Tử Ngọc rất nhanh bị Tôn Tử Việt kéo ra khỏi Nhạc gia
Thân hình Tôn Tử Việt giờ đây cao lớn hơn so với ba năm trước, cao hơn Bạch Tử Ngọc nửa cái đầu. Lửa giận như thiêu đốt trong hắn, từng bước đi nhanh ra ngoài, khiến Bạch Tử Ngọc bị kéo theo mà lảo đảo mấy lần. Hắn chỉ có thể bị động đi theo, trong khi người nhà Nhạc gia định ngăn cản, nhưng ánh mắt lạnh lẽo của hộ vệ đã làm họ lập tức dừng lại.
Bạch Tử Ngọc cứ thế bị kéo đi.
"Vương gia? Vương gia!" Từ khiếp sợ chuyển thành tức giận, hắn bị Tôn Tử Việt lôi thẳng đến khách đ**m. Tất cả mọi người đều nhìn thấy, nhưng mặc cho hắn nói gì cũng không có tác dụng. Tôn Tử Việt như đã giận đến cực điểm, không còn nghe thấy gì nữa, sức lực của hắn lớn đến mức kinh người. Bạch Tử Ngọc cảm thấy tay mình sắp bị bóp gãy, nhưng điều làm hắn xấu hổ nhất chính là cảm giác thẹn thùng.
"Tôn Tử Việt! Ngươi làm gì ô ô!"
Cuối cùng, khi trở lại phòng trong khách đ**m, Bạch Tử Ngọc giận dữ gọi to tên hắn, nhưng chưa kịp nói hết câu, môi hắn đã bị Tôn Tử Việt thô bạo chiếm lấy. Bạch Tử Ngọc bị ấn mạnh lên tường, môi răng va chạm trong cơn thịnh nộ hỗn loạn, như thể Tôn Tử Việt muốn nuốt chửng hắn.
"Ô ô ô..."
Bạch Tử Ngọc vừa hoảng sợ vừa giận dữ, nhưng sự phản kháng của hắn hoàn toàn vô ích. Tôn Tử Việt như đã mất hết lý trí, mạnh mẽ và thô bạo cắn môi hắn. Chẳng mấy chốc, môi Bạch Tử Ngọc đã bị cắn nứt. Cả hai người đều thở dồn dập, nhưng Bạch Tử Ngọc không hiểu nổi tại sao Tôn Tử Việt lại nổi điên như vậy.
"Đình Ưm... Ngươi điên rồi, hỗn đản Ưm..."
Hai mắt Tôn Tử Việt bùng cháy lửa giận, hắn nhấc Bạch Tử Ngọc ném mạnh xuống giường. Bạch Tử Ngọc vốn đã yếu đuối, lại mệt mỏi sau cả chặng đường bị kéo đi, giờ bị ném mạnh xuống chỉ thấy mắt nổ đom đóm. Ngay sau đó, hắn cảm nhận được một sức nặng đè lên người, Tôn Tử Việt lập tức trùm lên hắn, một lần nữa chiếm lấy đôi môi.
"Tôn Tử Việt, ngươi điên rồi! Ngươi dám... ô ô, ta là... sư phụ của ngươi..."
Tôn Tử Việt cảm thấy bản thân thực sự phát điên. Làm sao hắn có thể để Bạch Tử Ngọc trốn thoát suốt ba năm trời? Hắn không nên chờ đợi, lẽ ra hắn nên mạnh mẽ giam giữ người này bên cạnh mình ngay từ đầu, chiếm hữu mọi thứ của hắn. Ba năm nhẫn nhịn cuối cùng đã dồn nén đến cực hạn, mà tin tức Bạch Tử Ngọc sắp thành thân càng như một mồi lửa châm ngòi cho tất cả.
"Sư phụ?" Tôn Tử Việt gằn giọng, "Ba năm trước, đêm đó, tại sao ngươi không nói ngươi là sư phụ ta? Tại sao lại bỏ trốn?"
"Ưm... Ta, ngươi, ngươi đại nghịch bất đạo!"
"Ta còn có thể làm điều đại nghịch bất đạo hơn!"
Nói rồi, bàn tay Tôn Tử Việt bắt đầu hành động. Bạch Tử Ngọc lập tức sợ hãi, ban ngày ban mặt mà người này thực sự muốn làm chuyện điên rồ sao?
Nhưng Tôn Tử Việt đã thực sự phát điên. Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Bạch Tử Ngọc là của hắn, tuyệt đối không thể để người khác chạm vào.
Cuối cùng, sau khi cơn lửa giận được phát tiết phần nào, Bạch Tử Ngọc bị hắn hôn đến môi đỏ bừng. Cả hai người đều th* d*c kịch liệt, Tôn Tử Việt dần tỉnh táo lại, nắm lấy cằm Bạch Tử Ngọc, lúc này hắn mới nhận ra khóe môi của người kia đã bị cắn rách, trên mặt còn vương nước mắt. Tôn Tử Việt bỗng nhiên luống cuống.
"Tử Ngọc, xin lỗi... Ta..." Tôn Tử Việt nói xin lỗi, nhưng trong lòng hắn không hề hối hận. Điều duy nhất hắn hối tiếc là đã nhẫn nhịn suốt ba năm. "Tử Ngọc, ngươi chỉ có thể là của ta, ta không cho phép ngươi thành thân với người khác."
Bạch Tử Ngọc bị hắn hôn đến mức đầu óc trống rỗng. Lúc này, Tôn Tử Việt vẫn đang đè lên người hắn, tóc tai rối bù, quần áo cũng bị kéo xộc xệch. Nhưng khi nghe Tôn Tử Việt nói, Bạch Tử Ngọc lại cảm thấy mơ hồ. Thành thân? Hắn khi nào muốn thành thân? Chẳng qua là hắn đến mừng thọ cho phụ thân của bạn mình mà thôi.
Thành thân? Đời này hắn còn có thể thành thân với ai?
Bạch Tử Ngọc nghi hoặc hỏi lại, khiến Tôn Tử Việt cũng ngây người.
Đầu óc hắn xoay chuyển nhanh chóng. Mọi chuyện về Bạch Tử Ngọc hắn đều biết rõ, đột nhiên muốn thành thân quả thật không hợp lý. Mà tin tức này... hình như là do đại ca nói với hắn.
Đại ca...
Tôn Tử Việt đột nhiên đập vào trán mình.
Hắn bị đại ca lừa. Nhưng thay vì giận dữ, hắn lại cảm thấy biết ơn. Nếu không phải đại ca, hắn không biết còn ngu ngốc chờ đợi bao lâu nữa.
Cho nên Bạch Tử Ngọc không hề có ý định thành thân. Thì ra tất cả chỉ là hiểu lầm. Biết được sự thật, Tôn Tử Việt cảm thấy vui sướng vô cùng. "Tử Ngọc... Tử Ngọc..."
Bạch Tử Ngọc dần hồi phục tinh thần, nhưng ngay sau đó lại nổi giận. "Vậy ngươi còn không mau xuống!"
Tôn Tử Việt không những không nhúc nhích mà còn ôm hắn chặt hơn. Hắn một lần nữa cúi xuống thân mật với Bạch Tử Ngọc. "Tử Ngọc, cùng ta trở về."
Ánh mắt Bạch Tử Ngọc dao động, hắn không dám nhìn thẳng vào mắt người trước mặt. Ba năm, lúc trước hắn bỏ chạy vì không biết làm sao đối diện với người này. Còn bây giờ, hắn không dám trở về vì phát hiện ra rằng suốt ba năm qua, lòng hắn đã có nhiều thay đổi.
Hắn làm sao lại không biết bên mình có người âm thầm bảo vệ chứ? Hắn cái gì cũng biết, ba năm qua tuy không ở kinh thành, rời xa Tôn Tử Việt, nhưng từng hình ảnh của đêm đó vẫn khắc sâu trong tâm trí hắn, không sao gạt bỏ được. Trước kia, những điều chưa rõ nay đã minh bạch, tâm tư của tên tiểu tử này hắn cũng đã hiểu thấu. Hắn muốn trốn tránh, nhưng càng trốn lại càng không thể ngăn bản thân nghĩ về người ấy.
Không biết từ khi nào trong đầu hắn chỉ toàn là hình bóng của người này, đã lâu lắm rồi hắn không còn nhớ đến vị kia.
Dẫu vậy, hắn vẫn chưa biết nên đối mặt với Tôn Tử Việt thế nào. Vì thế, hắn cứ mãi ở bên ngoài, không trở về. Hắn không ngờ rằng người này lại vượt ngàn dặm để tìm đến. Bạch Tử Ngọc không thể diễn tả nổi cảm xúc của mình, trong lồng ngực dâng lên một luồng ấm áp khiến đáy mắt hắn không kìm được mà trở nên ướt át.
Bạch Tử Ngọc không nói gì, chỉ cắn răng quay đầu, không muốn nhìn Tôn Tử Việt nữa.
Tôn Tử Việt có chút sốt ruột, "Tử Ngọc, ta thật sự xin lỗi chuyện vừa rồi... Ta chỉ là quá tức giận. Ngươi đừng giận ta được không? Ba năm qua ta thật sự rất nhớ ngươi, mỗi ngày đều muốn đi tìm ngươi, nhưng ta sợ ngươi không chấp nhận ta, nên ta cứ chịu đựng mãi."
Đáy mắt Bạch Tử Ngọc càng đỏ, hắn vẫn cắn môi không chịu nhìn hắn.
Tôn Tử Việt ép hắn phải nhìn thẳng vào mắt mình, lần này giọng điệu có chút ấm ức, "Tử Ngọc, cùng ta trở về được không? Ta biết trong lòng ngươi vẫn luôn nhớ về đại ca, ta biết ta không sánh được với đại ca, nhưng ta sẽ cố gắng, ta sẽ cố gắng để ngươi thích ta. Ta chỉ mong ngươi có thể cho ta một cơ hội."
"Ta thật sự rất ngưỡng mộ tình cảm giữa đại ca và hoàng tẩu, nhất sinh nhất thế nhất song nhân. Ta muốn cùng ngươi trở thành đôi như vậy."
Tôn Tử Việt không cố ý nhắc đến hoàng tẩu để làm Bạch Tử Ngọc đau lòng, nhưng những lời hắn nói đều là thật lòng. Hắn luôn biết người trong lòng Bạch Tử Ngọc là đại ca, nhưng dù vậy hắn vẫn không từ bỏ.
Cuối cùng, Bạch Tử Ngọc nhìn thẳng vào mắt Tôn Tử Việt. Người vừa mới đây còn âm trầm kh*ng b* giờ đây lại giống như một con chó nhỏ đáng thương, đôi mắt trông vô cùng tội nghiệp nhìn hắn. Phảng phất như người vừa hung hãn như sói, muốn xé nát hắn ra, không phải là hắn.
Bạch Tử Ngọc nhìn vào đôi mắt đó, trong lòng bất giác thở dài, giơ tay xoa mặt Tôn Tử Việt.
Tôn Tử Việt lập tức ngoan ngoãn cọ cọ trong lòng bàn tay hắn, ánh mắt vẫn đầy khát khao và đáng thương, "Tử Ngọc..."
"Ta sẽ cùng ngươi trở về."
Đôi mắt đáng thương của con chó nhỏ lập tức lóe lên vẻ vui mừng mãnh liệt. Nhưng chẳng mấy chốc, con chó nhỏ liền biến thành con sói hung hãn, nhào lên nuốt chửng lấy Bạch Tử Ngọc, không để lại chút gì.
Ngày hôm sau, Bạch Tử Ngọc bị bế lên xe ngựa. Tôn Tử Việt cưỡi ngựa đi bên cạnh, ngày đêm không nghỉ. Trước khi lên đường, hắn đã tính ngồi xe ngựa, đại ca cho hắn hai tháng nghỉ phép, Tôn Tử Việt tự nhiên muốn tận hưởng thời gian này.
Bạch Tử Ngọc: "..."
Tuổi đã lớn, không chịu nổi sự xóc nảy của xe ngựa, chẳng phải cưỡi ngựa sẽ thoải mái hơn sao?
Nhưng con chó nhỏ phúc hắc lập tức đưa đôi mắt đáng thương nhìn hắn, "Ta biết ta không bằng đại ca, nhưng ta sẽ cố gắng..."
Bạch Tử Ngọc: Đây có phải tiếng người không hả? Hơn nữa, hai người có liên quan gì đến nhau!
Nhưng Tôn Tử Việt hoàn toàn mang dáng vẻ tội nghiệp, giống như việc trước đây Bạch Tử Ngọc từng thích người khác là một tội lỗi, là một sự phản bội hắn và bây giờ hắn phải để mặc Tôn Tử Việt làm càn, phải không!
Bạch Tử Ngọc chỉ biết câm nín chịu đựng. Trước đây, mắt hắn hẳn là đã mù mới nghĩ rằng tiểu tử này ngoan ngoãn khiêm tốn, rõ ràng đây là một con sói đội lốt cừu mà.
Mà con sói đội lốt cừu nào đó, dựa vào lòng Bạch Tử Ngọc, cuối cùng cũng nở nụ cười mãn nguyện.
Không sao, ngày tháng của bọn họ còn dài, rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ khiến trái tim người này chuyển từ đại ca sang chính mình.
