Chương 144 - Phiên ngoại 2: Ba bánh bao
Trong hậu hoa viên, hai bóng dáng thon dài đang ngồi trên ghế đá dưới gốc cây đại thụ, cả hai đều đang chăm chú đọc tấu chương trong tay, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nói vài câu, tựa như đang bàn bạc chuyện gì đó.
Trên cây hạnh lớn, hoa nở rộ khắp nơi. Gió nhẹ thoảng qua, những cánh hoa nhỏ màu hồng nhạt liền như tuyết bay lả tả xuống, tạo nên một cảnh tượng lãng mạn, đẹp đến mê hồn. Từ xa nhìn lại, trông giống như một bức tranh không chân thực, mà hai người dưới tán cây chính là điểm nhấn tuyệt mĩ nhất trong bức tranh ấy.
Hai người đó không ai khác chính là Tôn Tử Bách và Tô Cẩn Ngôn, hiện giờ đã là đế hậu.
Tôn Tử Bách khoác trên mình long bào đen tuyền, thân hình vững chãi càng thêm cao lớn, đĩnh đạc. Những năm tháng làm vua đã tôi luyện cho hắn một khí chất áp đảo, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ uy nghi, hùng dũng. Gương mặt tuấn mỹ của hắn cũng đã thêm phần trầm ổn, từng nét càng thêm sắc sảo, hẹp dài, đôi mắt sâu thẳm. Chỉ cần hắn hơi nhíu mày, đã khiến người ta cảm nhận được sự uy nghiêm không cần nói ra.
Tuy nhiên, người đối diện là Tô Cẩn Ngôn, hắn không hề cảm thấy sợ hãi trước Tôn Tử Bách. Thấy hắn nhíu mày, trong lòng chỉ cảm thấy đau lòng.
"Làm sao vậy?"
"Không phải là có kẻ không biết sống chết, dám giở trò ngay dưới mắt trẫm."
Tôn Tử Bách cười lạnh, nhưng đáy mắt lại thăm thẳm như hồ sâu, khiến người khác không khỏi kinh sợ.
Tô Cẩn Ngôn nghe vậy liền đứng dậy, bước đến sau lưng Tôn Tử Bách, giơ tay nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương trên đầu hắn, "Nếu mệt mỏi thì nghỉ ngơi một lát, không đáng vì mấy kẻ đó mà nổi giận."
Động tác của hắn nhẹ nhàng, lời nói mang theo sức mạnh xoa dịu, khiến Tôn Tử Bách không kìm được mà nắm lấy tay hắn, ngửa đầu nhìn vào khuôn mặt Tô Cẩn Ngôn. Những cảm xúc tức giận trong lòng Tôn Tử Bách liền vơi đi quá nửa.
Gương mặt tuyệt mỹ của Tô Cẩn Ngôn dường như không bị thời gian làm thay đổi chút nào, ngược lại còn trở nên kinh diễm hơn trước. Tôn Tử Bách thường cảm thán rằng khuôn mặt của Cẩn Ngôn đẹp đẽ như thể được thần tiên chạm khắc ra.
Trước đây, Tô Cẩn Ngôn là người dè dặt, nhưng giờ đây, có lẽ vì đã sinh vài đứa con, gương mặt hắn đã thêm phần dịu dàng, khiến Tôn Tử Bách chỉ cần nhìn liền cảm thấy lòng mình an yên, mềm mại.
Tôn Tử Bách chỉ cảm thấy trên trán bị một lực nhẹ nhàng bao trùm, tức khắc cả người liền thoải mái, tựa vào lòng ngực Tô Cẩn Ngôn.
Gánh vác trách nhiệm của một quốc gia không phải là chuyện dễ dàng. Càng leo lên cao, trách nhiệm càng lớn, huống chi đây lại là một quốc gia trăm bề suy yếu cần khôi phục. Quan trọng hơn cả, những gì Tôn Tử Bách cần làm đều vượt ngoài khả năng chấp nhận của xã hội lúc bấy giờ.
Hắn suy yếu thế gia, chèn ép quyền quý, chỉnh đốn hủ bại và siết chặt luật pháp. Hắn còn dẹp bỏ hoàn toàn chế độ mua quan bán chức.
Trước kia, các quan chức chủ yếu được thế gia đề cử, quyền quý tiến cử... Điều này giúp nhóm quyền quý nắm giữ quyền lực tuyệt đối, đồng thời kích động tham vọng và quyền thế của họ. Trong khi đó, tầng lớp bá tánh thấp hèn hoàn toàn bị tách biệt khỏi xã hội thượng lưu, không bao giờ có cơ hội ngoi lên.
Tôn Tử Bách vì vậy mà quyết định khởi xướng khoa cử, từ nay nếu muốn làm quan, ai cũng phải tham gia thi cử, quyền quý cũng phải thi, bá tánh cũng có thể thi, tất cả đều được đối xử bình đẳng.
Dù rằng bất công vẫn còn tồn tại, nhưng Tôn Tử Bách đã cố gắng hết mức có thể để tạo ra một cơ hội công bằng cho mọi người.
Mỗi quyết định của hắn đều va chạm với lợi ích tuyệt đối của những kẻ cầm quyền, vì thế việc thi hành các chính sách không bao giờ thuận lợi. Nhưng Tôn Tử Bách từ trước đến nay không phải là người dễ khuất phục, lúc cần tàn nhẫn, hắn còn có thể tàn nhẫn hơn cả bạo quân.
Thế nhưng, những gì hắn phải làm là quá nhiều, quá nặng nề, khiến không tránh khỏi lúc cơ thể và tinh thần đều mệt mỏi. May mắn thay, mọi chuyện đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp và Tô Cẩn Ngôn luôn ở bên cạnh hắn, bất kể hắn đưa ra quyết định gì, Tô Cẩn Ngôn đều vô điều kiện ủng hộ. Hiện giờ, họ đã có ba đứa con.
Đứa lớn thì thông minh, điềm tĩnh, có khả năng ghi nhớ rất tốt, tính tình ổn trọng như một tiểu đại nhân, dù còn nhỏ nhưng đã có phong thái vương giả.
Đứa thứ hai thì hoạt bát, cởi mở, nghịch ngợm, chỉ cần mắt đảo một cái là nảy ra đủ trò tinh ranh. Tuy nhiên, tiểu tử này thông minh đến cực điểm nhưng lại không dùng vào việc chính đáng, chỉ lo nghịch ngợm, khiến người lớn đau đầu không ít.
Đứa út là một đứa bé ngoan ngoãn, từ nhỏ đã biết nghe lời, thích bám theo hai ca ca, ngoan hiền đến mức ai cũng phải yêu mến. Hiện giờ ba tuổi, hắn trông như một tiểu Kim Đồng với khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính vô cùng đáng yêu. Gương mặt tròn trĩnh, đôi má phấn hồng khiến Tôn Tử Bách mỗi khi nhìn thấy đều muốn x** n*n. Tiểu tử này hiểu rõ tâm tư của Phụ hoàng, mỗi lần gặp Tôn Tử Bách, đều kiêu ngạo ngẩng cao cằm, đưa khuôn mặt nhỏ nhắn ra, cười tươi với hai lúm đồng tiền sâu hoắm, rồi ngây thơ nói: "Phụ hoàng nhẹ tay niết nhé."
Tôn Tử Bách yêu thích nhất đứa út, mỗi lần đều cảm thấy hắn làm tan chảy cả trái tim mình, mọi mệt nhọc dường như biến mất.
Đứa lớn thì quá già dặn, lại thêm phần quá thông minh, không dễ trêu đùa. Đứa thứ hai thì nghịch ngợm, khiến hắn đau đầu. Chỉ có đứa út là khiến lão phụ thân thỏa mãn nhất.
Tôn Tử Bách tin chắc rằng đứa út chắc chắn rất giống Tô Cẩn Ngôn khi còn nhỏ, mới có thể khiến hắn vui vẻ đến thế.
Nghĩ đến ba đứa con, khóe miệng lão phụ thân không kiềm được cong lên, tâm trạng bực bội cũng dần lắng xuống. Hắn liền đưa tay nắm chặt tay Tô Cẩn Ngôn, hơi dùng sức kéo người ngồi lên đùi mình.
"Ngươi làm cái gì vậy!"
Tô Cẩn Ngôn chỉ cảm thấy mặt mình đỏ bừng. Dù sao hiện tại họ là ai chứ, giữa ban ngày ban mặt như vậy thật không khỏi cảm thấy thẹn thùng, hắn vội vàng muốn đứng dậy.
Tôn Tử Bách nhanh tay lẹ mắt, một tay ấn hắn ngồi trở lại, "Ngoan, đừng nhúc nhích."
Hai cánh tay hắn gắt gao ôm chặt lấy eo nhỏ của Tô Cẩn Ngôn, còn đè lên chân hắn khiến hắn không thể động đậy, rồi sau đó hắn vô lại vùi đầu vào lòng ngực Tô Cẩn Ngôn mà cọ cọ.
"Cẩn Ngôn, để ta ôm ngươi một chút."
"Ngươi à, không sợ bị người khác nhìn thấy sao?" Tô Cẩn Ngôn có chút chiều chuộng mà nói.
Đầu hắn cứ cọ qua cọ lại trước ngực, ai có thể tin rằng đây lại là Diêm Vương sống, kẻ mà quyền quý khắp thiên hạ vừa sợ vừa hận. Tô Cẩn Ngôn chỉ biết cười khổ, may mà xung quanh không có ai, vì vậy hắn cũng để mặc Tôn Tử Bách ôm.
"Đây là Hoàng cung, ai dám nhìn?" Tôn Tử Bách lẩm bẩm trong lòng hắn, "Hơn nữa, dù có nhìn thấy thì sao? Ai quy định Hoàng Đế không thể dựa vào lòng Hoàng hậu?"
Tôn Tử Bách rúc vào lòng Tô Cẩn Ngôn, chỉ cảm thấy một hương thơm nhàn nhạt xông vào mũi. Tay hắn vô tình đặt lên bụng phẳng của Tô Cẩn Ngôn. Dù đã sinh ba đứa con, nhưng Tôn Tử Bách vẫn cảm thấy điều này thật thần kỳ, đặc biệt là mỗi lần Tô Cẩn Ngôn mang thai, hắn nhìn thấy bụng từng chút một lớn lên, cảm giác ấy thật sự kỳ diệu và hư ảo. Dù đã có ba đứa con, nhưng hắn vẫn cảm thấy như không thật.
Có lẽ vì sinh con mà cơ thể Tô Cẩn Ngôn đã có chút thay đổi, như một số bộ phận rõ ràng trở nên lớn hơn sau khi mang thai và sinh nở. Khi đó, Tôn Tử Bách không thể khống chế bản thân, trở thành một kẻ b**n th**, luôn làm ra những hành động kỳ quặc.
Khi ấy, Tô Cẩn Ngôn khiến hắn... thật sự khó mà cưỡng lại được. Hắn hận không thể mỗi ngày đều đem Tô Cẩn Ngôn ra mà lăn qua lộn lại.
Không biết nghĩ đến điều gì, Tôn Tử Bách chỉ cảm thấy một luồng nhiệt bốc lên trong người, không thể dập tắt được, liền ngẩng đầu hôn xuống môi Tô Cẩn Ngôn.
"Ưm..."
Bất ngờ bị khóa môi, Tô Cẩn Ngôn còn chưa kịp phản ứng thì bàn tay to lớn đã giữ chặt sau gáy hắn, không cho hắn lùi lại. Ngay sau đó, một chiếc lưỡi đã xâm nhập sâu vào miệng hắn.
Miệng Tô Cẩn Ngôn nóng bỏng và mềm mại, Tôn Tử Bách không thể kiềm chế, tùy ý chiếm đoạt và khám phá. Hơi thở mạnh mẽ của Tôn Tử Bách lập tức bao trùm lấy Tô Cẩn Ngôn, làm hắn không thể lùi lại, hơi thở gấp gáp và cơn tê dại khiến cả người hắn run rẩy. Hắn cố gắng giãy giụa, nhưng chỉ trong giây lát, cơ thể hắn liền mềm nhũn như nước.
Tôn Tử Bách cảm nhận được sự thay đổi của người trong lòng, ngọn lửa trong cơ thể hắn tức khắc bùng cháy dữ dội, bàn tay to lớn bắt đầu không thể kiềm chế mà di chuyển, hắn muốn...
"A a a a, mắc cỡ chết, mắc cỡ chết a a a, Phụ hoàng không biết xấu hổ..."
Đúng lúc này, từ xa trong bụi hoa bỗng vang lên một tiếng thét chói tai non nớt, phu phu hai người tức khắc hóa đá tại chỗ. Tô Cẩn Ngôn liền từ trên đùi Tôn Tử Bách nhảy xuống, hoảng loạn chỉnh sửa y phục, kéo cổ áo, hành động lúng túng, giấu đầu hở đuôi khiến mọi thứ càng thêm rõ ràng. Khuôn mặt tuấn tú của hắn đỏ bừng, thậm chí cả tai cũng đỏ lên.
Hắn giận dữ trừng mắt nhìn Tôn Tử Bách một cái, ánh mắt ấy lại khiến ngọn lửa trong Tôn Tử Bách bùng cháy dữ dội hơn. Nhưng hiện tại rõ ràng không thể tiếp tục, hắn chỉ có thể giận dữ ném ánh mắt về phía kẻ gây rối.
Trong bụi hoa, ba tiểu toàng tử với chiều cao không đồng đều chui ra, trên người và tóc bọn chúng còn vương đầy cánh hoa, không biết đã trốn ở đó bao lâu và nhìn được bao nhiêu.
Một thiếu niên cao gầy, khuôn mặt xinh xắn như điêu khắc, tuy hắn cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị, nhưng giờ phút này khí thế trên mặt đã biến mất sạch sẽ. Vì quá mức xấu hổ, mặt hắn đỏ bừng, dứt khoát quay đầu sang một bên không nhìn Tôn Tử Bách.
Thiếu niên đó chính là Tiểu Thái Tử mười tuổi, Tôn Dật Tiêu.
Tiểu Thái Tử từ nhỏ đã có dáng vẻ ông cụ non, không biết liệu có phải do học theo Tôn Tử Bách hay không. Hắn luôn mang theo uy nghiêm, không phải vì là Thái Tử mới có, mà dường như tính cách này vốn trời sinh.
Tôn Tử Bách vẫn còn nhớ khi đó hắn đặt nhũ danh cho Tiểu Thái Tử là "Bánh Trôi" vì khuôn mặt nhỏ của hắn trắng trẻo, tròn trịa, mềm mịn như bánh trôi. Nhưng đến năm hai tuổi, tiểu gia hỏa đã nghiêm trang nói với Tôn Tử Bách rằng sau này không được gọi hắn là "Bánh Trôi" nữa, mà phải gọi là "Nguyên Tiêu". Khi Tôn Tử Bách hỏi tại sao, hắn trả lời rằng "Bánh Trôi" không có khí thế, "Nguyên Tiêu" nghe oai hơn, hợp với khí chất của hắn.
Đứa trẻ đang kêu la ầm ĩ "mắc cỡ chết", chính là Nhị hoàng tử bảy tuổi, Tôn Dật Đình.Lúc này, gương mặt nhỏ nhắn của cậu lộ rõ vẻ không chịu nổi, trông rất thiếu đánh. Dù gì thì phụ thân Tôn Tử Bách cũng là một người cha có nắm đấm khá cứng.
Cuối cùng, từ trong bụi hoa chui ra là một tiểu khả ái phấn điêu ngọc trác, khuôn mặt nhỏ đỏ rực vì ngượng ngùng, trên gương mặt béo tròn còn dính một cánh hoa. Làn da mềm mịn của tiểu toàng tử bị nhuốm phấn hoa vàng, trông như một tiểu yêu hoa chuyển thế, đáng yêu đến cực điểm.
Đó chính là tiểu lão tam khiến trái tim Tôn Tử Bách tan chảy, Tôn Dật Lâm.
Dẫu đáng yêu là thế, nhưng đáng yêu cũng không có nghĩa là có thể phá rối chuyện của người khác!
Tôn Tử Bách đứng dậy, bước về phía mấy tiểu tử kia. Thân hình cao lớn của hắn vốn đã đầy áp lực, giờ lại mang theo vẻ mặt đen kịt khiến tiểu quỷ gây sự bắt đầu chột dạ.
"Ta nhớ ra rồi, lão tổ tông gọi ta!"
Tiểu gia hỏa đảo mắt liền toan chạy, nhưng không ngờ Thái Tử ca ca của hắn lại bất động thanh sắc đưa chân ra.
Chỉ nghe một tiếng "Ai nha" thảm thiết, Nhị hoàng tử ngã sấp mặt xuống đất, Tôn Dật Tiêu im lặng rút chân về.
Tôn Tử Bách vừa đi tới, một tay liền nhấc bổng tiểu gia hỏa lên.
"A a a, Phụ hoàng, ta sai rồi, không dám nữa, ta không thấy gì cả, ta chỉ đang bắt bướm cùng đệ đệ thôi, mau thả ta xuống, Thái Tử ca ca có thể làm chứng cho ta!"
Tôn Tử Bách chẳng buồn để ý đến hắn, mặc kệ tiểu gia hỏa đạp chân ngắn trong không trung, trông chẳng khác nào một con ếch xanh nhỏ.
"Phụ hoàng," Tiểu Thái t* c*ng kính hành lễ rồi nói, "Con cùng hai đệ đệ vừa mới đến, không biết ngài cùng Phụ hậu ở đây, hẳn là không quấy rầy đến hai người chứ ạ?"
Tôn Tử Bách trong lòng không khỏi buồn cười, nhưng xét thấy vừa rồi tiểu tử này đã giúp mình một tay, hắn liền không so đo, chỉ ừ một tiếng. Kết quả, khi cúi đầu xuống, hắn thấy tiểu toàng tử đang ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy lấy lòng nhìn hắn.
Tôn Tử Bách lập tức không thể giữ nổi vẻ mặt nghiêm nghị, khuôn mặt liền nở nụ cười như hoa.
"Phụ hoàng, thơm thơm~"
Âm thanh ngọt ngào mềm mại của tiểu gia hỏa khiến trái tim Tôn Tử Bách tan chảy. Hắn hơi cúi người, tiểu tử lập tức ngẩng cao cằm, khuôn mặt tròn trịa bị phấn hoa nhuộm vàng trông như tiểu hoa miêu, rõ ràng mấy đứa trẻ này đã chơi đùa không ít trong bụi hoa. Nghĩ đến đây, Tôn Tử Bách đoán chắc lại là do Nhị hoàng tử dạy hư tiểu tam. Hắn không nhịn được đưa tay gỡ cánh hoa trên đầu tiểu gia hỏa, sau đó xoa xoa khuôn mặt nhỏ và hôn hai cái thật kêu lên đó.
Bẹp một cái bên này, bẹp tiếp một cái bên kia. Tôn Tử Bách không dám dùng lực quá mạnh, vì khuôn mặt tiểu gia hỏa vẫn còn quá non nớt. Dù tiểu tử này ăn rất khỏe, khuôn mặt còn tròn hơn cả hai ca ca của hắn, nhưng cái béo tròn đô đô ấy lại đáng yêu đến mức không thể tả. Tôn Tử Bách chỉ mong hắn mãi mãi như vậy.
Đặc biệt từ khi biết rằng thể chất của tiểu toàng tử giống với Tô Cẩn Ngôn, không giống hai ca ca, trái tim lão phụ thân Tôn Tử Bách càng thêm bao dung, ước gì tiểu tử này mãi mãi không lớn, mãi mãi giữ vẻ đáng yêu ấy, để hắn có thể bảo vệ con suốt đời.
"Phụ hoàng~ ôm một cái~"
Tiểu Dật Lâm giơ cao cánh tay nhỏ, kiễng chân, muốn được ôm.
Tôn Tử Bách không kìm được bật cười, đôi mắt ánh lên niềm vui. Tiểu toàng tử của hắn thật đáng yêu, hoàn toàn khác hẳn hai ca ca nghịch ngợm kia.
"Ngoan nào~" Vị Hoàng Đế uy nghiêm, đáng sợ lúc này không tự giác liền mang theo giọng điệu nhẹ nhàng, khiến Nhị hoàng tử bên cạnh không khỏi ghen tị.
"Phụ hoàng, nhi thần cũng muốn ôm, cũng muốn được hôn, muốn được nâng lên cao... nhi thần cũng muốn..."
Nhị hoàng tử Tôn Dật Đình thò tay đòi ôm, nhưng Tôn Tử Bách căn bản không thèm để ý đến hắn.
"Phụ hoàng, xoa đầu con đi~"
Tiểu Dật Lâm nhón chân, nhưng vì đầu nặng chân nhẹ mà cả thân người nghiêng về phía trước. Hắn ra sức chu môi, dẩu mặt, kết quả là tiểu gia hỏa suýt chút nữa ngã lộn nhào xuống đất. Tôn Tử Bách nhanh tay lẹ mắt, một tay đỡ lấy tiểu gia hỏa vào lòng ngực, rồi nhẹ nhàng ôm hắn lên.
Vậy là, Tôn Tử Bách một tay ôm tiểu bảo bối, tay kia dắt theo tiểu quỷ gây sự, phía sau còn có một tiểu đại nhân trang nghiêm, cả bốn người cùng tiến về phía Tô Cẩn Ngôn.
Tô Cẩn Ngôn nhìn thấy cảnh tượng này, phụ tử bốn người đi về phía hắn. Tuy rằng thần sắc mỗi người khác nhau, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong lòng hắn.
"A a a a, Phụ hậu cứu mạng! Mau buông ta xuống..." Tôn Dật Đình bị xách lên như một chú gà con, hai tay hai chân đạp loạn trong không trung, may mắn thấy được cứu tinh, liền kêu la, "Phụ hậu mau cứu ta, Phụ hoàng bất công, a a a..."
Tô Cẩn Ngôn không để ý đến hắn, "Ngươi xứng đáng."
"A a a, không sống nổi nữa, các ngươi đều không thương ta! Ta muốn đi tìm nãi nãi mách tội, không không, ta muốn đi tìm lão tổ tông, để bà làm chủ cho ta!"
Tôn Tử Bách vỗ mạnh một cái vào mông hắn, sau đó ném hắn sang một bên.
"Mau chạy đi, nhanh lên."
Tôn Dật Đình kêu lên đầy ấm ức, vừa ngồi xuống đất khóc oa oa, vừa lên án, nhưng ánh mắt lại len lén xuyên qua khe hở ngón tay để xem phản ứng của mọi người. Kết quả hắn phát hiện chẳng ai để ý đến mình, lập tức cảm thấy thương tâm.
Tôn Dật Tiêu đứng một bên nghẹn cười trước hành động của đệ đệ, còn Tiểu Dật Lâm thì ngoan ngoãn ngồi trong lòng Tô Cẩn Ngôn, trước mặt Phụ hoàng và Phụ hậu, Nhị hoàng huynh tất nhiên phải xếp sau.
Cả gia đình hòa thuận vui vẻ, cuối cùng Tôn Tử Bách vẫn đem ba đứa trẻ giao cho lão tổ tông, rồi mới cùng Tô Cẩn Ngôn có một khoảng thời gian thân mật.
Lão thái thái của Hầu phủ ngày xưa giờ đã trở thành lão tổ tông trong Hoàng cung, nhưng bà vẫn rộng lượng như cũ, không thích lễ nghi phiền phức, mà lại ưa chuộng cuộc sống điền viên. Vì thế Tôn Tử Bách đã cho người xây một đại viện trong cung của lão thái thái, trong viện còn đào một vài mảnh đất để trồng rau quả theo mùa. Cuộc sống của lão thái thái giờ đây chưa bao giờ thoải mái và phong phú đến vậy.
Dù không cần tự mình động tay, nhưng trong viện có nuôi một lão nông phu, đầu tóc hoa râm nhưng tinh thần quắc thước. Lão nhân tuy tuổi đã cao nhưng vẫn còn rất nhiều sức lực, cả đời ông chưa từng thấy vui vẻ như bây giờ. Dù ngày ngày chăm sóc vườn rau nhỏ, ông vẫn hớn hở suốt cả ngày.
Làm sao ông lại không vui được chứ? Những ngày tháng hiện tại là điều ông chưa từng dám mơ đến.
Vẫn nhớ năm ấy, ông vừa làm theo kế hoạch của Tôn Tử Bách, vừa xác minh một số nghi ngờ của mình. Tôn Tử Bách từng nói với ông phải đề phòng lão huynh đệ Tôn Thành Kiến, dù ông biết Tôn Tử Bách không thể nào nói bừa, nhưng trong lòng vẫn không muốn tin. Bởi vì lão Dư là huynh đệ vào sinh ra tử với ông suốt mấy chục năm. Từ khi ông còn ở tiểu sơn thôn, lão Dư đã theo ông, tình nghĩa giữa bọn họ còn thân hơn cả ruột thịt, ông thực sự không thể nghĩ rằng lão Dư lại phản bội mình.
Còn về Tôn Thành Kiến, ông biết rằng đứa con vợ lẽ này khó có thể gánh vác trọng trách lớn, tính cách lại hẹp hòi. Nhưng dù sao hắn cũng là đứa con mà ông đã nuôi dưỡng suốt mười mấy năm, Tôn Kỳ Sơn không thể tưởng tượng nổi hắn sẽ làm ra chuyện gì quá đáng.
Nhưng sự thật lại quá tàn nhẫn và cú tát vào mặt ông đến quá nhanh, quá đau đớn.
Từ khi phát hiện ra Tôn Thành Kiến đã tự mình ngăn chặn tin tức từ Hầu phủ, ông liền âm thầm cho Thân Vệ Quân giám sát hắn, đồng thời càng coi trọng lời nhắc nhở của Tôn Tử Bách.
Hóa ra, đứa con vợ lẽ này đã sớm bí mật liên lạc với kinh thành, hơn nữa còn liên hệ với vài vị hoàng tử.
Tôn Thành Kiến biết rằng một khi lão gia tử qua đời, Tôn Tử Bách chắc chắn sẽ kế thừa tước vị và trở thành tân Bình Nam hầu, khi ấy hắn sẽ trở thành chỉ huy của bốn mươi vạn đại quân. Từ nhỏ hắn đã theo lão hầu gia chém giết trên chiến trường, nỗ lực mấy chục năm mới có được địa vị như hiện tại, làm sao hắn cam lòng?
Vì vậy, hắn muốn noi theo bước chân của lão hầu gia ba mươi năm trước.
Ba mươi năm trước, Tôn Kỳ Sơn từ một thổ phỉ vô danh trở thành một chư hầu là nhờ lựa chọn trung thành với triều đình, sẵn sàng phò tá Lý Vĩnh Dụ. Vậy tại sao hắn, Tôn Thành Kiến, không thể làm điều tương tự? Chỉ cần hắn chọn đúng một hoàng tử để phò tá lên ngai vàng, hắn sẽ có thể trở thành Bình Nam hầu thứ hai. Một đời vua một đời thần, đến khi đó ai còn để ý hắn là con vợ lẽ? Từ đây, con cháu của hắn sẽ được hưởng vinh hoa phú quý như con chính thất.
Vì vậy, hắn không chỉ muốn Tôn Tử Bách chết, mà còn muốn lão hầu gia phải chết. Bởi vì hắn biết Tôn Kỳ Sơn là người bảo thủ, cứng rắn không lay chuyển.
Tôn Thành Kiến chủ động liên hệ với vài vị hoàng tử, khéo léo chu toàn giữa họ, tự tin rằng mình không để lộ sơ hở nào, thậm chí còn chuẩn bị sẵn đường lui cho bản thân. Nhưng trên thực tế, Tôn Kỳ Sơn rất nhanh đã phát hiện ra tất cả.
Khi đó, Tôn Kỳ Sơn không định xử lý hắn ngay, chỉ trong lúc giảm bớt binh lực đã cố ý làm suy yếu quyền lực của hắn, đặc biệt là những tâm phúc của Tôn Thành Kiến. Từng người một bị lão hầu gia lấy cớ để chèn ép. Lúc ấy, Tôn Kỳ Sơn chỉ muốn dùng cách này để khiến Tôn Thành Kiến từ bỏ hành động sai trái, cũng là một lời nhắc nhở.
Nhưng đối với Tôn Thành Kiến, đó không phải là nhắc nhở mà là lời cảnh báo tử vong.
Tôn Thành Kiến rất nhanh nhận ra Tôn Kỳ Sơn đã nghi ngờ hắn, thậm chí có thể đã nắm trong tay bằng chứng để đối phó hắn. Vì vậy, hắn hoảng loạn và nghĩ ra một kế độc ác, tìm người giả mạo ám vệ của Hoàng Đế, nhằm vu cáo Tôn Kỳ Sơn tội mưu phản để tru diệt ông.
Dù sao cẩu Hoàng Đế muốn lão nhân chết cũng không phải chuyện ngày một ngày hai.
Hắn vốn có thể trước tiên bẩm báo kinh thành, sau đó nội ứng ngoại hợp thực hiện kế hoạch, nhưng thời gian không còn kịp nữa rồi. Từ Tây Nam đến kinh thành, một đi một về ít nhất cũng mất hai tháng, mà Tôn Kỳ Sơn, lão già ấy, hành động rất nhanh, rõ ràng là đang chuẩn bị đối phó với hắn.
Tôn Thành Kiến hoảng loạn không biết chọn đường nào, nên nghĩ ra kế độc này. Hắn cho rằng chỉ cần Tôn Kỳ Sơn vừa chết, hắn có thể thừa cơ nắm giữ quyền lực, trở thành chủ nhân mới của Tôn gia quân. Đến lúc đó, hắn có thể liên thủ với bất kỳ hoàng tử nào và đứng vững ở vị thế bất khả chiến bại.
Nhưng hắn không biết Thân Vệ Quân của Tôn Kỳ Sơn đáng sợ đến mức nào, càng không biết rằng lúc ấy kinh thành đang xảy ra biến động lớn, ngay cả Hoàng Đế cũng chưa kịp phản ứng.
Vì vậy, khi Tôn Thành Kiến đưa "ám vệ" đến bên cạnh Tôn Kỳ Sơn, thực ra người đó đã sớm là người của Tôn Kỳ Sơn. Ngay khi Tôn Thành Kiến mưu toan hại chính cha ruột của mình, Tôn Kỳ Sơn đã phán hắn tử hình. Nếu Tôn Thành Kiến là người bình thường, Tôn Kỳ Sơn có lẽ sẽ không quyết tuyệt như vậy, nhưng hắn lại là đại tướng quân, nắm trong tay mười vạn đại quân. Một quyết định sai lầm của hắn có thể làm hại biết bao nhiêu người.
Tôn Kỳ Sơn đau lòng, nhưng cũng rất dứt khoát.
Vì vậy, cuộc ám sát ngày ấy chẳng qua chỉ là hai bên giăng bẫy lẫn nhau. Đến lúc chết, Tôn Thành Kiến vẫn chưa hiểu mình thua ở chỗ nào.
Còn về phần Dư Tự Đồ, Tôn Kỳ Sơn nghĩ đến mà càng thêm đau lòng. Ông không thể ngờ rằng người này lại quy phụ Tiêu gia ở kinh thành, phong vương bái tướng. Cả đời họ đều là những kẻ sống trong gian truân, thế mà cuối cùng vẫn bị hư danh mê hoặc. Huống chi, Tiêu gia có đáng tin không?
Dư Tự Đồ vốn trung thành tận tâm với Tôn Kỳ Sơn, nhưng lý do ông bị lung lạc là do năm xưa có liên quan đến Chương Hồng Thiên, vị phó tướng năm đó. Chương Hồng Thiên đột ngột chết bất đắc kỳ tử, điều này vẫn luôn là một bí ẩn chưa giải được với Tôn Kỳ Sơn. Vì vậy, dù giữ phó tướng này bên cạnh, ông vẫn luôn đề phòng, thậm chí còn cho Thân Vệ Quân giám sát. Nhưng dù vậy, Dư Tự Đồ vẫn tìm được cơ hội.
Tôn Thành Kiến, tên nghịch tử, muốn hại chết ông, bày ra âm mưu ám sát và cần một nhân chứng. Vì vậy, hắn nhắm đến Dư Tự Đồ – kẻ thiếu suy nghĩ.
Thế nên, Dư Tự Đồ bị lôi kéo vào chuyện này. Hắn không suy nghĩ thấu đáo, hành động thiếu suy xét, điều này ai cũng công nhận. Khi sự việc xảy ra bất ngờ, hắn nghĩ rằng bí mật của mình đã bị bại lộ, nên vội vàng khai ra tất cả mọi chuyện.
Vị phó tướng kia che giấu rất sâu, hóa ra hắn là một cổ sư và năm đó Chương Hồng Thiên chính là do hắn giết.
Việc giết Chương Hồng Thiên là một tai nạn ngoài ý muốn. Ban đầu, hắn dùng cổ trùng để khống chế Chương Hồng Thiên. Tiêu gia muốn khuấy động việc khởi nghĩa, nhưng khi đó Tiêu gia chưa đủ bản lĩnh, thực lực và gan dạ. Họ chỉ muốn trộm lấy thành quả của Chương Hồng Thiên, không ngờ lại đụng phải Tôn Kỳ Sơn.
Vì ảnh hưởng của cổ trùng, thực ra khi đó Chương Hồng Thiên đã có vấn đề về sức khỏe, chỉ là đúng lúc hắn khống chế Tôn Kỳ Sơn thì bệnh phát tác. Điều này có thể gọi là ý trời.
Cổ sư kia hoảng loạn, không thể kiểm soát được tình hình, thêm vào đó khi ấy thuật cổ của hắn chưa đủ thuần thục. Thủ hạ của Tôn Kỳ Sơn phản ứng rất nhanh, lập tức xoay chuyển cục diện và khống chế Chương Hồng Thiên. Vì vậy, hắn nảy ra kế tương kế tựu kế, rồi nhân cơ hội ở lại bên cạnh Tôn Kỳ Sơn. Nhưng nhiều năm trôi qua, hắn vẫn không tìm được cơ hội ra tay, cuối cùng mới nhắm đến Dư Tự Đồ, kẻ thiếu suy nghĩ. Đáng tiếc, hắn thất bại trong gang tấc.
Huynh đệ một hồi, Tôn Kỳ Sơn không giết hắn. Cuối cùng, Dư Tự Đồ vì hổ thẹn mà tự sát.
Chỉ là, để tạo thế cho Tôn Tử Bách, giúp hắn đường hoàng bước lên vị trí ấy, Tôn Kỳ Sơn đã tương kế tựu kế, đổ tội lên đầu Hoàng Đế, giấu kín việc Tôn Thành Kiến làm, còn sai Lý Thạch Đạt và những người khác vào kinh báo tang.
Thực ra, ngay từ khi biết Tôn Tử Bách có mưu đồ, Tôn Kỳ Sơn đã có tính toán như vậy. Chỉ là khi ấy ông định chết thật, bởi chỉ có thế mới giúp Tôn Tử Bách thuận lợi xuất binh với danh nghĩa chính đáng. Nhưng cuối cùng lão nhân thật sự không nỡ rời xa lão thê. Cả đời ông đã làm bà khổ sở, giờ họ đã già, những năm tháng cuối đời, ông chỉ muốn sống ích kỷ một chút, không còn vì thiên hạ, không vì bách tính, cũng không vì Tôn gia quân, mà chỉ vì chính mình, vì lão thê của mình.
Vì thế, ông tương kế tựu kế, giả chết, cùng Thân Vệ Quân diễn màn "kim thiền thoát xác".
Nhờ sự trợ giúp của Thân Vệ Quân, trong quân không ai biết được chân tướng sự thật.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, ông trở về Tô Châu, rồi sau đó cùng lão thê đoàn tụ, rồi cả hai cùng vào kinh.
Dĩ nhiên, việc này không thể giấu được Sở Trạm, nhưng may thay Sở Trạm là đứa trẻ mà ông rất coi trọng.
Bây giờ, bao nhiêu năm đã trôi qua, thân già này của ông vẫn còn khỏe mạnh. Tôn Kỳ Sơn cảm thấy sống thêm một ngày là mình kiếm được một ngày, vì vậy mỗi ngày ông đều rất vui vẻ, đặc biệt là khi bị lão thê sai bảo làm đủ thứ, cảm thấy vui hơn bao giờ hết.
Tôn Tử Bách cũng thường xuyên đến vườn rau nhỏ này, hái vài quả dưa leo, cà chua. Chúng vừa giòn vừa ngọt, không chỉ khiến lão nhân mãn nguyện, mà chính hắn cũng thấy thích thú với cuộc sống an nhàn này. Vì vậy, việc về hưu phải được sắp xếp chu toàn, càng nhanh càng tốt.
Hiện giờ cả đất nước đều đang phát triển không ngừng vài năm sau, Tôn Tử Hằng đã trở thành đại tướng quân trấn thủ một phương, hoàn thành nguyện vọng năm xưa. Lão tam Tôn Tử Khiên thì trở thành một người giàu có nhất vùng, danh tiếng vang khắp thiên hạ, nhưng dù giàu có đến mấy, hắn vẫn keo kiệt đến khó chịu, bản tính khó mà thay đổi.
Lão tứ đã trở thành trụ cột, tuy quyền lực khuynh đảo triều chính, nhưng không ai không phục năng lực của hắn. Huống hồ hắn còn cưới Bạch Tử Ngọc, cả hai đều là những trợ thủ đắc lực của Tôn Tử Bách.
Đại bá Tôn Triệu Khôn được phong làm Vương gia, có phủ đệ riêng, vợ chồng ông cuối cùng cũng có thể an hưởng tuổi già. Con gái của ông cũng đã tái giá, sống một cuộc đời hạnh phúc. Cô cô thì ngày ngày ở bên cạnh nãi nãi, hai mẹ con cũng rất mãn nguyện.
Còn về những đứa con vợ lẽ và cháu của lão hầu gia, tất cả đều ở lại Tô Châu. Tôn Tử Bách cũng phong cho bọn họ tước vị, nhưng đều không có thực quyền. Điều khiến Tôn Tử Bách bất ngờ nhất chính là người em gái của hắn.
Sau khi em gái hắn kết hôn, Tôn Tử Bách gần như rất ít quan tâm đến chuyện của nàng, chủ yếu là vì quá bận rộn, không có thời gian. Vì vậy, mãi về sau hắn mới biết rằng sau khi Tôn Nguyệt gả vào Vương gia, cuộc sống không tốt đẹp. Ban đầu, Vương Túc Nhiên đối xử với nàng khá tốt, nhưng không bao lâu sau, bản chất thật của hắn lộ ra. Hắn là kẻ trong ngoài bất nhất.
Vương Túc Nhiên thường ngày tỏ ra là một chính nhân quân tử, ôn tồn lễ độ, nhưng hễ gặp chuyện không vừa ý bên ngoài, hắn lại về nhà trút giận lên người Tôn Nguyệt, tâm lý có phần b**n th**.
Thế nhưng, ở bên ngoài hắn lại đóng vai một người chồng tốt, nên không ai biết sự thật, kể cả mẹ của Tôn Nguyệt cũng không tin rằng con rể có thể ra tay đánh người.
Sau khi được Tôn Tử Bách sắp xếp cho học hành, Tôn Nguyệt dần yêu thích việc đọc sách, tầm nhìn cũng được mở rộng. Tuy nhiên, những tư tưởng cũ vẫn đeo bám nàng. Ban đầu, nàng chỉ nhẫn nhịn, không trở về Hầu phủ, sợ làm mẫu thân và người nhà thêm phiền lòng. Nhưng cuộc hôn nhân không ánh sáng ấy khiến nàng ngày càng sợ hãi, cho đến khi Vương Túc Nhiên đánh mất đứa con trong bụng nàng, Tôn Nguyệt mới không thể chịu đựng thêm, lần đầu tiên trở về Hầu phủ.
Tôn Tử Bách đã sắp xếp người ở bên cạnh nàng, nhưng Vương Túc Nhiên là kẻ cặn bã, hắn đánh nàng trong khuê phòng và sử dụng những thủ đoạn khó nói trên giường. Các hộ vệ không thể nào chứng kiến những chuyện như vậy, nên hầu như không ai biết Tôn Nguyệt đã phải chịu đựng bao nhiêu khổ sở.
Tiểu cô nương tuổi còn nhỏ, có những chuyện khó thốt nên lời, lại thêm việc nàng là con vợ lẽ, từ nhỏ đã quen nhẫn nhịn. Vì vậy, lúc đó nàng chỉ nghĩ đến việc trốn tránh, nhẫn nhịn, không dám tìm ai giúp mình. Ngay cả mẫu thân của nàng cũng không hiểu nàng, nhìn thấy Tôn phủ quan tâm, lấy lòng Vương Túc Nhiên, mẫu thân thậm chí còn trách ngược lại nàng, rồi thúc giục nàng quay về nhà chồng.
Tôn Nguyệt đã từng nhớ đến lời của Tôn Tử Bách trước khi nàng kết hôn, rằng vĩnh viễn có thể chống lưng cho nàng. Nhưng khi ấy Tôn Tử Bách không có mặt, bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể trở về nơi địa ngục.
Không lâu sau, kinh thành biến cố, thiên hạ thay đổi lớn. Tin tức Tôn Tử Bách được lập làm Hoàng Đế truyền về.
Vương Túc Nhiên vui mừng khôn xiết, hắn lập tức thay đổi thái độ, quan tâm chăm sóc Tôn Nguyệt chu đáo. Nhưng khi ấy, Tôn Nguyệt đã chết tâm, chỉ còn lại sự chán ghét và sợ hãi đối với hắn.
Vương Túc Nhiên dự tính mang Tôn Nguyệt vào kinh. Ban đầu, nàng chỉ là con vợ lẽ, nhưng bây giờ nàng đã là công chúa, hắn chính là phò mã. Với thân phận cao quý như vậy, Vương gia cũng được vinh hiển, không nói đến việc trở thành một trong tứ đại thế gia, ít nhất cũng có thể bước vào hàng ngũ các đại thế gia, thậm chí nếu hắn muốn vào triều làm quan, quyền khuynh triều đình cũng không phải điều viển vông.
Không thể không nói rằng ý nghĩ của Vương Túc Nhiên thật kỳ quặc. Khi biết được suy nghĩ của hắn, Tôn Nguyệt chỉ cảm thấy phẫn nộ, thậm chí còn phẫn nộ hơn cả lúc hắn phá hỏng đứa con trong bụng nàng.
Đó chính là đại ca của nàng, người mà nàng kính trọng, luôn ngưỡng mộ. Sao có thể để kẻ này lợi dụng?
Vì vậy, từ đó trở đi, Tôn Nguyệt không còn nhẫn nhịn nữa. Nàng chịu đựng ghê tởm để cùng Vương Túc Nhiên vào kinh, sau đó gặp được Văn Uyển Nhi, người lúc này đã trở thành Thái Hậu. Tôn Nguyệt không màng đến sự xấu hổ hay khó xử, mang hết mọi chuyện báo cho Văn Uyển Nhi.
Văn Uyển Nhi tuy không có tình cảm sâu đậm với người em này, nhưng dù gì đó cũng là người nhà của nàng. Thái Hậu lập tức nổi giận và đứng ra chủ trì, cho Tôn Nguyệt ly hôn với Vương Túc Nhiên.
Đây chính là yêu cầu của Tôn Nguyệt. Nàng chỉ muốn rời khỏi kẻ cặn bã đó.
Khi Tôn Tử Bách biết chuyện, Văn Uyển Nhi đã giải quyết ổn thỏa, nhưng hắn vẫn cho người xử lý Vương gia, đặc biệt là Vương Túc Nhiên. Hắn bị đánh thành tàn phế, từ đó cả đời không thể ngóc đầu dậy, vĩnh viễn không còn đường ra.
Về phần Tôn Nguyệt, Tôn Tử Bách không ngại để nàng làm công chúa cả đời được sống trong nhung lụa, không phải lo lắng điều gì. Dĩ nhiên, nếu nàng muốn tái giá cũng không sao, chỉ là lần này nhất định phải chọn người tốt.
Điều mà Tôn Tử Bách không ngờ đến chính là, cô gái nhỏ xinh yếu đuối ấy lại quyết định học võ và tòng quân. Điều này là nhờ vào một số điều lệnh của Tôn Tử Bách, không phân biệt giới tính, bất kể nam hay nữ, con chính hay con thứ đều có thể vào học đường học tập. Thậm chí, nếu nữ tử muốn học võ và tòng quân cũng được, tất cả dựa vào thực lực mà nói chuyện.
Tôn Nguyệt quỳ trước mặt hắn và nói rằng nàng muốn học võ, nếu có thể, nàng muốn trở thành một nữ tướng quân bảo vệ một phương.
Dĩ nhiên, nếu không thể trở thành nữ tướng quân cũng không sao, ít nhất khi đối mặt với sự khinh bỉ, đánh đập của nam nhân, nàng có thể tự vệ, không giống như trước, bị một tên thư sinh cặn bã như Vương Túc Nhiên bắt nạt mà không có cách chống cự.
Tôn Tử Bách không ngờ rằng nàng lại chọn con đường gian nan nhất, nhưng vẫn đồng ý.
Lúc ấy, hắn chỉ muốn giúp cô gái nhỏ thoát khỏi bóng tối quá khứ, nhưng thật không ngờ rằng trong tương lai nàng thật sự tạo dựng được một tên tuổi, trở thành tấm gương cho tất cả nữ tử trong thiên hạ.
Cuối cùng vào năm tiểu Thái Tử 13 tuổi, Tôn Tử Bách đã thực hiện được ước nguyện về hưu, không mang theo bất kỳ đứa con nào, chỉ cùng Tô Cẩn Ngôn hai người rời khỏi kinh thành.
Tô Cẩn Ngôn có chút không nỡ, khi rời đi còn lưu luyến từng bước, một phần là lo lắng cho Thái Tử còn quá nhỏ, đã phải gánh vác trọng trách quốc gia. Một phần khác là vì hai đứa nhỏ của họ, lão nhị quá nghịch ngợm khiến hắn lo lắng, lão tam quá ngoan ngoãn cũng làm hắn không yên tâm. Tóm lại là không thể an lòng.
"Nếu không, chúng ta lại chờ thêm vài năm? Ít nhất chờ Dật Tiêu đến 18 tuổi đi."
Tôn Tử Bách chưa thoái vị, chỉ để Thái Tử tạm thời giám quốc, thay mình xử lý mọi việc. Đó cũng là lý do các đại thần đồng ý để Tôn Tử Bách rời đi.
Tôn Tử Bách nắm tay Tô Cẩn Ngôn, mạnh mẽ nhảy lên ngựa, cả hai ngồi chung một con. Tôn Tử Bách ngồi sau, vòng tay ôm lấy Tô Cẩn Ngôn, cằm tựa lên vai hắn, ghé sát tai nói: "Đừng lo lắng, Tiêu nhi không phải người bình thường, con đường này cũng là do nó tự chọn, ta không hề ép buộc."
"Còn nữa, có Tử Việt và Bạch Tử Ngọc bọn họ ở bên cạnh, mấy năm nay cũng đã đề bạt không ít người tài. Hơn nữa, còn có ông ngoại gia hỗ trợ trong bóng tối, đừng lo."
"Quan trọng nhất là, hiện tại mọi mạng lưới tình báo của các quốc gia đều nằm trong tay chúng ta. Bất kỳ động tĩnh gì, ta cũng sẽ biết ngay. Nếu Tiêu nhi gặp phải chuyện gì không thể xử lý, chúng ta trở về cũng không muộn."
Trước đây, hệ thống tình báo do Bạch Tử Ngọc quản lý, nhưng giờ Tôn Tử Bách đã tiếp nhận. Cho nên, dù họ có đi đến đâu, mọi chuyện thiên hạ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Tôn Tử Bách không phải là kẻ phủi tay, bỏ mặc tất cả, hắn vẫn tận tâm với trách nhiệm của mình.
Hơn nữa, đó là con trai hắn, dĩ nhiên hắn thương yêu nó.
Nghe Tôn Tử Bách nói, Tô Cẩn Ngôn cuối cùng cũng an tâm. Hắn quay đầu nhìn Tôn Tử Bách, cả hai cùng cười.
Tôn Tử Bách lập tức hôn lên môi hắn.
Xa xa phía sau, Không Thanh và mấy người lập tức rối rít, quay đầu đi, giả vờ không thấy. Không Thanh, là thủ lĩnh cận vệ của Tôn Tử Bách, đương nhiên phải theo sát hắn, còn thống lĩnh Cấm vệ quân thì do Từ Quyết Minh đảm nhiệm, họ ở lại trong Hoàng cung.
Mấy người xấu hổ, vội vàng kéo cương ngựa, thúc ngựa chạy nhanh hơn, phía sau vang lên những tiếng hoảng loạn.
Tô Cẩn Ngôn đỏ mặt, trừng mắt nhìn Tôn Tử Bách, nhưng hắn chỉ cười lớn: "Sợ gì chứ, ai bảo bọn họ đến giờ vẫn chưa quen."
Trong lòng Không Thanh khổ sở: "Quen từ lâu rồi, chỉ là vừa rồi không kịp đề phòng mà thôi."
Tô Cẩn Ngôn bất đắc dĩ cười, dù sao hắn cũng không có cách nào với người này.
Tôn Tử Bách thúc ngựa, con tuấn mã lao nhanh, đưa hai người vào thế giới của riêng họ.
Trong Hoàng cung, Nhị hoàng tử Tôn Dật Đình chống cằm, thở dài: "Ai, thật là tạo nghiệt mà."
Sao bọn họ lại có được một Phụ hoàng và Phụ hậu như vậy chứ.
Tôn Dật Tiêu ngồi nghiêm chỉnh, liếc mắt nhìn hắn, khóe miệng nở một nụ cười nhạt. Dù còn nhỏ, nhưng hắn đã tuấn tú đến mức khiến người khác không thể rời mắt. Nụ cười của hắn càng khiến đôi mắt của đệ đệ lóe sáng.
"Dật Đình, nếu ngươi không có việc gì, chi bằng đi bầu bạn với lão tổ tông đi."
Sắc mặt Tôn Dật Đình lập tức cứng đờ. Bầu bạn gì chứ, một khi vào sân đó, lão nhân kia không hành hạ hắn đến chết mới lạ! Nói gì mà muốn huấn luyện hắn thành đại tướng quân, hắn mới mấy tuổi chứ, có phải là người không? Đại ca thật là chẳng biết thương người, lúc nào cũng cười hì hì nhưng toàn nói những lời đáng sợ.
"Hoàng huynh, đương nhiên ta phải ở lại đây bầu bạn với ngươi rồi."
Mí mắt Tôn Dật Tiêu không buồn động đậy lấy một chút.
Bên cạnh, Tiểu Dật Lâm cười tủm tỉm, cầm một miếng điểm tâm tiến đến, đưa tay nhỏ đưa lên miệng hắn: "Thái Tử ca ca, ăn bánh hoa quế đi, ngọt lắm."
Tôn Dật Tiêu lập tức cười sủng nịch với hắn, rồi há miệng ăn miếng bánh.
Tôn Dật Đình thấy vậy không chịu: "Còn ta, còn ta nữa kia!"
Tiểu Dật Lâm giả vờ không nghe thấy, ôm bánh hoa quế quay đầu đi. Nhị ca thật đáng ghét, lúc nào cũng chọc ghẹo hắn, không thèm cho.
Tôn Dật Tiêu cười nín thở.
Tôn Dật Lâm xấu hổ.
Từ từ, Tôn Dật Đình bỗng có một ý tưởng hay. Hắn có thể dẫn tiểu lão tam ra ngoài tìm Phụ hoàng và Phụ hậu, đến lúc đó chỉ cần nói là tiểu lão tam nhớ bọn họ. Dù sao Phụ hoàng cũng rất sủng ái tiểu lão tam, chắc chắn sẽ không trách họ và hắn có thể nhân cơ hội ra ngoài chơi thỏa thích.
Sau khi quyết định, Tôn Dật Đình bắt đầu tính toán làm sao để đưa tiểu lão tam ra khỏi Hoàng cung. Hắn không ngờ rằng Tôn Tử Bách sẽ không trách phạt tiểu lão tam, nhưng chắc chắn sẽ đổ lỗi lên đầu hắn – kẻ chủ mưu.
Vì vậy, một năm sau, Tôn Dật Đình, lúc này mười một tuổi, bị Tôn Tử Bách ném đến biên thùy Tây Nam, nơi gió lạnh thấu xương, chim cũng không thèm dừng chân. Nhị thúc Tôn Tử Hằng mắt sáng rực nhìn hắn.
"Dật Đình à, từ nay theo nhị thúc mà sống nhé."
Tôn Dật Đình muốn khóc: "Phụ hoàng, ta không dám nữa!"
