"Ầm ầm!"
Trên bầu trời bỗng nhiên mây đen dày đặc, chỉ chốc lát sau, kèm theo một tiếng sấm vang rền, mưa lớn như trút nước đổ xuống.
Trong Tiên Lộ Cốc, Dương Tầm Chu bung một chiếc ô, ngẩng đầu liếc nhìn bầu trời rồi than phiền: "Thời tiết kiểu gì thế này, vừa rồi còn nắng đẹp mà, thời tiết ở chỗ các người biến hóa thất thường vậy sao?"
Đằng sau nàng, Đằng Nguyệt Lam lắc đầu đáp: "Bình thường không như vậy đâu. Nơi chúng ta đang đứng thực chất là một pháp khí, khí hậu có thể điều chỉnh. Chủ thượng sẽ duy trì nơi này quanh năm như mùa xuân, cho dù có mưa thì đa phần cũng chỉ là mưa phùn, không đến mức cực đoan thế này, trừ phi..."
Trừ phi người khống chế cả Tiên Lộ Cốc này đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Sắc mặt Đằng Nguyệt Lam lộ vẻ lo lắng, ánh mắt nàng dừng lại trên cái kén máu khổng lồ đỏ sậm kia, trong lòng bồn chồn đi tới đi lui.
"Đừng hoảng, hai người họ không sao đâu, chỉ cần bên ngoài không xảy ra biến cố là được." Điều Dương Tầm Chu lo nhất chỉ có Ân Đạc đã trốn thoát. Tuy Phương Nguyệt Đồng đủ mạnh, nhưng nàng ấy lại là người do lão hồ ly kia nuôi lớn, xét về mưu mẹo Phương Nguyệt Đồng không thể là đối thủ của lão già ấy.
Nàng sợ nhất là lão ta quay đầu phản kích, đó mới là tình huống khó giải quyết nhất.
Cơn mưa này kéo dài rất rất lâu, cho đến khi trời hoàn toàn tối đen, cái kén máu khổng lồ kia mới rốt cuộc có động tĩnh.
Dương Tầm Chu thở phào một hơi thật dài, chính chủ cuối cùng cũng có thể ra mặt gánh vác đại cục của Tiên Lộ Cốc rồi. Quãng thời gian này, nàng đúng là sống trong cảnh nơm nớp lo sợ.
"Các người..." Dương Tầm Chu vừa mở miệng nói được hai chữ, trước mặt liền đột nhiên nổi lên một cơn gió. Đến khi nàng chớp mắt lần nữa, trong kén máu đã mở ra kia, ngay cả một bóng người cũng không còn!
"Hai người này chạy nhanh thật đấy? Chẳng lẽ làm chuyện gì mờ ám không thể cho ai biết sao? Thật là..." Dương Tầm Chu càu nhàu một câu, nàng còn muốn nói chuyện với muội muội mà mình mới nhận nữa mà.
Nhan Hoài Hi cũng không đến mức phải đề phòng mình đến nước này chứ, thật là nhỏ mọn. Nghĩ đến Dư Doanh Hạ đáng thương bị người như vậy để mắt tới, thói xấu này tuyệt đối không thể dung túng cho Nhan Hoài Hi tiếp tục phát triển được. Dương Tầm Chu âm thầm nghĩ trong lòng, sau này xem có cơ hội nào tìm Doanh Hạ nói chuyện cho đàng hoàng, vị muội muội này của nàng không thể quá bị động được.
"Thôi thôi, mọi người đều giải tán đi, chủ thượng của các người không sao rồi, không cần canh giữ ở đây nữa, ai làm việc nấy đi." Dương Tầm Chu quay sang đám người phía sau nói.
"Đa tạ Dương tiền bối ra tay tương trợ, tiền bối về nghỉ ngơi trước đi, chỗ này giao cho ta." Cuối cùng Đằng Nguyệt Lam cũng có thể trút được tảng đá lớn trong lòng. Chỉ là tình hình bên phía chủ thượng dường như có chút không ổn, đợi nàng xử lý xong bên này rồi sẽ qua xem sau vậy.
"Được, vậy ta về trước. Nhưng cũng đừng thả lỏng cảnh giác quá, Ân Đạc một ngày chưa chết, nơi này vẫn chưa thể xem là an toàn thật sự." Dương Tầm Chu dặn dò một câu rồi rời đi.
Đằng Nguyệt Lam gật đầu tỏ ý đã hiểu, chờ Dương Tầm Chu rời khỏi, nàng liền đâu vào đấy sắp xếp các hạng mục công việc tuần tra.
Sau khi mọi việc đều trở lại bình thường, Đằng Nguyệt Lam đến viện của Nhan Hoài Hi. Cửa viện đóng chặt, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được chủ thượng và Dư cô nương đang ở bên trong.
Nàng do dự trước cửa một lúc lâu mới giơ tay gõ nhẹ. Bên trong hồi lâu không có động tĩnh, Đằng Nguyệt Lam hiểu ý, không gõ nữa. Thế nhưng vừa lúc nàng chuẩn bị rời đi thì cánh cửa phòng lại bất chợt được đẩy ra.
Người bước ra không phải Nhan Hoài Hi mà là Dư Doanh Hạ, trên người vẫn còn mặc nguyên bộ hôn phục.
"Dư cô nương, chủ thượng vẫn ổn chứ?" Đằng Nguyệt Lam vội hỏi.
"Nàng ấy không có gì đáng ngại, chỉ là... mấy ngày này đừng để ai tới quấy rầy." Dư Doanh Hạ dặn dò.
"Vâng." Đằng Nguyệt Lam gật đầu, lúc này nàng mới để ý thấy hốc mắt Dư Doanh Hạ hơi đỏ, dường như vừa mới khóc xong.
"Ngài đây là..." Trong lòng Đằng Nguyệt Lam chợt lạnh đi một chút, chẳng lẽ có liên quan tới chủ thượng?
"Chủ thượng không làm ngài tức giận chứ?"
"Không có, không có đâu." Dư Doanh Hạ miễn cưỡng nở một nụ cười có vẻ nhẹ nhõm, "Đừng nghĩ nhiều, không sao cả, bên nàng ấy cứ để ta lo là được."
Chỉ cần giữa hai vị tổ tông này không có mâu thuẫn gì là tốt rồi. Đằng Nguyệt Lam liếc nhìn căn phòng tối om phía sau, nói vài lời nhờ Dư Doanh Hạ chăm sóc Nhan Hoài Hi xong thì lặng lẽ rời khỏi viện.
Cơn mưa như trút nước vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Nhan Hoài Hi vừa rời khỏi kén máu, trong một khoảng thời gian liền trở nên trầm mặc. Dư Doanh Hạ ở bên nàng suốt cả đêm, thỉnh thoảng lắng nghe nàng kể về những chuyện thời thơ ấu.
Tâm tính của Nhan Hoài Hi vốn kiên cường hơn người thường rất nhiều, sự mất kiểm soát cảm xúc của nàng cũng chỉ thoáng qua trong chốc lát. Sau khi rời khỏi kén máu, nàng không rơi thêm giọt nước mắt nào nữa, chỉ là tâm trạng vẫn có phần sa sút, nhất là sau khi gặp lại người nhà, những ký ức xưa cũ liền như thủy triều dâng trào trong đầu nàng.
"Muộn rồi, nàng có buồn ngủ không? Nghỉ ngơi trước đi." Nhan Hoài Hi cố gắng chấn chỉnh tinh thần, nàng khẽ m*n tr*n khóe mắt Dư Doanh Hạ. Giờ này hẳn đã là đêm khuya, nàng không muốn Dư Doanh Hạ phải gắng gượng thức cùng mình. Thật ra chỉ cần Dư Doanh Hạ ở bên cạnh nàng nghỉ ngơi, nàng cũng đã cảm thấy lòng mình yên ổn rồi.
"Ta không buồn ngủ. Có tu vi như bây giờ rồi, ta sớm chẳng cần ngủ nữa, ngày thường thích ngủ chỉ là do thói quen thôi." Dư Doanh Hạ ôm lấy nàng, nhẹ nhàng tựa vào lòng nàng.
"Nàng có tò mò chuyện hồi nhỏ của ta không?" Dư Doanh Hạ bỗng hỏi.
Nhan Hoài Hi theo phản xạ gật đầu. Đương nhiên nàng muốn biết, chỉ là sau khi biết được Dư Doanh Hạ thuở nhỏ quanh năm bị bệnh tật giày vò, nàng liền không dám nhắc tới đề tài này nữa, sợ khiến nàng nhớ lại những chuyện không vui ngày bé.
"Ta cũng vậy, ta muốn hiểu quá khứ của nàng, nên một chút cũng không thấy buồn ngủ." Dư Doanh Hạ nắm lấy tay nàng, "Chỉ cần nàng muốn tìm người để giãi bày, ta sẽ luôn ở bên nàng."
Thần sắc của Nhan Hoài Hi lại hiện lên vẻ yếu mềm khiến người ta không khỏi xót xa. Ngay trong khoảnh khắc này, nàng biết bao may mắn vì đã gặp được Dư Doanh Hạ, để trong đêm mưa lạnh lẽo thế này nàng vẫn có thể dựa vào một người, thẳng thắn bộc lộ sự ỷ lại của mình.
Ngoài phòng gió mưa gào thét, chuông gió dưới mái hiên rung lên những tiếng leng keng trong trẻo. Đêm nay Tiên Lộ Cốc rất lạnh, nhưng bên trong phòng lại ấm áp lạ thường.
Dần dần, khi phía chân trời bắt đầu ửng sáng, gió mưa cũng có xu thế yếu đi.
Vì gió cuốn tung đủ thứ linh tinh nên bên ngoài thường xuyên vang lên những tiếng lách cách leng keng. Bởi vậy, khi cánh cửa gỗ đột nhiên phát ra tiếng "cộc cộc", Dư Doanh Hạ hoàn toàn không để ý.
Mãi đến khi tiếng "cộc cộc" vang lên lần thứ hai, nàng mới kịp phản ứng. Dư Doanh Hạ ngẩng đầu khỏi vòng tay Nhan Hoài Hi rồi nhìn ra ngoài, đã giờ này rồi, ai lại đi gõ cửa viện?
Nàng lại nhìn sang Nhan Hoài Hi, người đang được nàng ôm rõ ràng đã sớm phát hiện ra động tĩnh bên ngoài, chỉ là sắc mặt Nhan Hoài Hi có chút kỳ quái.
Âm thanh bên ngoài chỉ vang lên hai lần rồi thôi, sau đó không còn động tĩnh gì nữa, dường như đã bỏ ý định quấy rầy các nàng.
Dư Doanh Hạ nghĩ đến việc mình đã dặn Đằng Nguyệt Lam không cho người ngoài tới làm phiền, hẳn sẽ không có người trong cốc đến đây. Cho dù thật sự có việc gấp, cũng phải là Đằng Nguyệt Lam đích thân tới mới đúng.
Không hiểu vì sao, trong lòng Dư Doanh Hạ vẫn có chút bất an, thế là nàng thả thần thức ra ngoài dò xét, không ngờ lại nhìn thấy một người hoàn toàn ngoài dự liệu!
"Ta ra cho nàng ấy vào."
Dư Doanh Hạ ấn Nhan Hoài Hi nằm lại trên giường, sau đó lập tức cầm ô bước ra ngoài.
Nàng đẩy cánh cửa lớn của chủ viện, ngay bên cửa, một kẻ nhỏ bé đáng thương toàn thân ướt sũng đang ngồi xổm nép ở đó.
Đôi môi Dư Doanh Hạ hơi run, nhất thời không thốt nên lời, không chỉ vì người đang ngồi trước cửa là Phương Nguyệt Đồng, mà còn vì nàng bỗng nhớ lại cảm giác quen thuộc kỳ lạ khi nhìn thấy dáng vẻ A Vụ sau khi trưởng thành.
Vị nhân vật chính này vừa có nét giống một chú Samoyed, vừa sở hữu gương mặt rất tương tự A Vụ. Suy ra cũng chẳng khó hiểu, giữa hàng mày khóe mắt của Phương Nguyệt Đồng và Nhan Hoài Hi cũng có vài phần giống nhau.
Phương Nguyệt Đồng nghe thấy tiếng cửa mở bên cạnh liền ngẩng đầu nhìn về phía Dư Doanh Hạ. Dù là kẻ đáng thương bị nhiều bên lừa gạt, nhưng vào lúc này, khi đối diện với Dư cô nương người đã từng lừa mình, nàng không hề lộ ra chút công kích nào. Trái lại, cảm giác cô độc vì bị tất cả mọi người vứt bỏ của nàng dưới làn mưa xối xả lại càng đậm thêm mấy phần.
Nếu nàng coi Dư Doanh Hạ và Nhan Hoài Hi là kẻ địch, thì đã chẳng lịch sự gõ cửa rồi đứng đợi bên ngoài như vậy. Cũng chính vì thế, Dư Doanh Hạ mới dám yên tâm bước ra.
Hoàn hồn lại, Dư Doanh Hạ lập tức bung ô đi tới bên cạnh che mưa cho nàng.
"Ngươi ngốc à? Dù không có ô thì cũng có thể dùng linh lực che mưa chứ! Nhìn xem, ướt sũng rồi kìa." Những lời quan tâm y hệt lúc còn ở Tam Khê Thành của Dư Doanh Hạ khiến Phương Nguyệt Đồng cụp đầu xuống. Nàng dụi dụi mắt, trông như sắp từ Samoyed biến thành thỏ con vậy.
"Các ngươi đã lừa ta." Giọng nói buồn buồn của Phương Nguyệt Đồng mang theo một nỗi tủi thân đáng thương.
Dư Doanh Hạ bị nghẹn một chút, cảm thấy mình dường như đã làm chuyện gì tội lỗi ghê gớm lắm, vậy mà lại đi lừa một nhân vật chính đơn thuần như thế. Một lúc sau, nàng khẽ thở dài nói: "Ta xin lỗi. Khi đó ngươi cũng biết rồi đấy, nếu ta và nàng ấy bại lộ thân phận thì hoàn cảnh sẽ vô cùng khó khăn."
"Cho dù nàng ấy có muốn giải thích những chuyện xấu kia không phải do mình làm, cũng sẽ chẳng có ai tin. Một khi rơi vào tay Thiên Khâu Tông, ngươi hẳn hiểu chúng ta sẽ phải trải qua những gì." Dư Doanh Hạ lấy khăn tay của mình lau nước mưa trên mặt Phương Nguyệt Đồng.
Phương Nguyệt Đồng có ngốc đến đâu cũng hiểu những điều này, câu vừa rồi chẳng qua chỉ là muốn than vãn một chút bên cạnh các nàng mà thôi.
"Ta biết, đều là lỗi của Ân Đạc." Vẻ mặt Phương Nguyệt Đồng càng thêm sa sút, "Ta đã bị phân thân khôi lỗi của hắn lừa, lần này không giết được hắn."
"Lần sau hắn dám lộ diện, ta sẽ chém đứt luôn cả cơ hội luân hồi của hắn!" Phương Nguyệt Đồng siết chặt thanh kiếm trong tay, sát ý trong đáy mắt có phần khiến người ta kinh hãi. Dư Doanh Hạ ngửi thấy một mùi tanh máu rất nhạt, cúi nhìn tay nàng, đứa nhỏ ngốc này đã dùng lực quá mạnh đến mức rạch cả lòng bàn tay rồi.
"Được được được, lần sau ngươi nhất định sẽ giết được hắn. Giờ thì theo ta vào trong trước đã, đừng dầm mưa nữa, ta sẽ bôi thuốc cho lòng bàn tay ngươi." Dư Doanh Hạ kéo người đang bướng bỉnh kia vào trong viện.
Vừa bước qua cổng viện, Dư Doanh Hạ đã nhìn thấy một bóng người đỏ thẫm đứng trước cửa phòng. Nhan Hoài Hi từ xa nhìn Phương Nguyệt Đồng, trong đôi mắt ấy chất chứa sự phức tạp xen lẫn hoài niệm.
"Vào đi." Nhan Hoài Hi nhường sang một bên, tránh khỏi lối cửa ra vào.
Trước đây, mỗi lần hai người gặp nhau đều khó tránh khỏi xung khắc, vậy mà hôm nay vì đủ loại nguyên do, bầu không khí giữa họ lại hiếm hoi xuất hiện một sự hài hòa đến bất ngờ.
Khi đi ngang qua Nhan Hoài Hi, môi Phương Nguyệt Đồng khẽ mấp máy, dường như nói một câu: "Cảm ơn... và xin lỗi."
Sở dĩ Phương Nguyệt Đồng nói lời xin lỗi là vì trước kia nàng đã hiểu lầm Nhan Hoài Hi rất nhiều, thậm chí từng cho rằng cả nhà mình bị diệt môn là do đối phương gây ra, nên mỗi lần gặp Nhan Hoài Hi trước đây đều nhắm thẳng vào việc lấy mạng nàng.
Nhan Hoài Hi nhìn theo bóng lưng ấy khẽ thở dài. Biết làm sao đây, đứa nhỏ này chỉ là hơi ngốc một chút, chứ cũng chẳng có tâm địa xấu xa gì. Dù sao thì cũng không thể thật sự làm theo lời A Vụ, lôi nàng ấy ra đánh cho một trận được.
